Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nam Thê Của Tể Tướng

Độ dài: hơn 80 chương Thể loại: Cổ trang, chủng điền văn, quan trường, phong lưu  tra công sau trung khuyển công, bình phàm nam thê thụ, 1×1,HE. Edit: Đông chí Beta: Tân sinh Vì muốn tránh né sự tranh quyền đoạt thế trong triều dình mà Dịch gia tại phủ Bình Dương liền chấp nhận sự sắp đặt của trường bối làm , thú dân nam Vệ Đông Dương. Dịch Vân Khanh vốn là trường tôn của Dịch Gia ba tuổi đã biết làm thơ năm tuổi có thể viết thơ, sáu tuổi liền có kiến giải riêng, có thể nói là một thần đồng đã vậy bên ngoài còn tuấn tú tiêu soái. Nhưng còn Vệ Đông Dương, dung mạo bình thường, dáng vẻ không gì nổi trội thân phận bình thường, không thích khoa trương cũng không tìm được tài nghệ gì, thường thường nửa ngày nói không nên lời, có thể coi như là một người bình thường, không có gì nổi bật.. Một người bị nhị thúc ở trong kinh thành bức bách, một người bị đại bá trong nhà hãm hại, hai con người nguyên bản sẽ không gặp nhau nhưng vì bắt buộc lại có duyên gặp gỡ. Kịch thấu: chính là một vị quân tử anh tuấn tiêu sái, tài hoa hơn người, hạc trong bầy gà bị nam thê xuất thân nông gia hấp dẫn, tiến lên con đường trung khuyển. Các nhân vật trong truyện: vai chính: Dịch Vân Khanh( hắn), Vệ Đông Dương (y) ┃ phối hợp diễn: Dịch lão thái gia, Dịch Vân Xuân ┃ cái khác: săn thú, làm ruộng, hoa đào….. *** [REVIEW] Nam Thê Của Tể Tướng – Mạc Tà Thể loại: Cổ trang, chủng điền văn, quan trường, phong lưu tra công sau trung khuyển công, bình phàm nam thê thụ, 1 x 1, HE. Độ dài: 84 chương + 2 Phiên Ngoại. Tình trạng edit: Hoàn. *** Lâu lâu mới tìm được một bộ đam mỹ chất lượng như thế này! Nếu số phận đáng thương của người phụ nữ trong thời phong kiến đã được lột tả qua các tác phẩm văn học mà chúng ta từng được học và nghe thấy thì điều đặc biệt ở đây lại diễn ra ở một vị nam thê được gả cho công tử thế gia trong một gia tộc thư hương nổi danh cả trăm năm. Như truyện Trọng sinh thành chó dẫn đường, cái ngược trong truyện không xuất hiện ở anh công Dịch Vân Khanh của chúng ta mà xuất phát từ phía gia đình của anh. Nói thế nhưng anh cũng ngược em đấy nhưng nó xuất hiện lâu trước đó và sau 3, 4 chương gì đó anh đã thương em rồi nên không cần màng nhé. Vệ Đông Dương – một chàng trai tuy không có tướng mạo và khí chất kiệt xuất gì nhưng lại vô cùng tài giỏi và thiện lương, nhưng tiếc thay số em nó lại bị tác giả ghẻ lạnh, cái may chưa tới nhưng xui đã ngập mặt, cha mất lúc em 12 tuổi, tài sản bị đại bá cướp đoạt thì thôi, nay lại còn bị ép gả cho một nam nhân khác, phá vỡ mộng cưới vợ sinh con, sống cuộc sống bình lặng của em, từ đây em thụ chính thức nâng ly từ biệt với con đường trai thẳng sau này. Khổ đã thế nhưng khi làm nam thê còn cực gấp trăm lần như vậy, bởi lẽ thân phận nam thê còn kém xa cả thiếp thất, thêm vào đó anh công chẳng thương gì em thụ, cưới em cũng chỉ là bắt buộc mà em cũng vô tình trở thành vật cản để nhị thúc chèn ép con đường tương lai hào nhoáng của anh thành ra anh hận em còn chưa hết huống chi là thương, thành ra để cho đám người trong nhà từ ông bà đến đám nô tỳ khinh em đến đáy xã hội. Truyện logic vô cùng, tái hiện một cách chân thật, sinh động về xã hội phong kiến ngày xưa từ các lễ nghi cung bậc, khắt khe trong cách hành xử, sự trọng nam khinh nữ…ý lộn, nam thê. Mà mâu thuẫn chủ yếu ở đây xuất phát từ các thành viên trong gia đình khi mà cả nhà bị lưu đày đến Dương Châu. Đồng thời lúc này cũng là khi sự thật về lần cưới gả ấy của công thụ được phơi bày, tình cảm của hai người dần dần nảy sinh. Khi đọc truyện này phải dành gần như đủ cảm xúc phong phú để cảm nhận truyện, anh công tuy nhìn thì tiêu sái mà mỗi lần bên em lại dễ thương chẳng khác nào một đứa trẻ, đã thế còn so đo tranh tình cảm của em thụ với thằng con, còn thụ tuy hiền lành nhưng không dễ dãi. Đặc biệt trong truyện, trước đó công đã có năm thê tứ thiếp nhưng đều rụng từ từ khi cả nhà công bị lưu đày, và người cuối cùng vì lầy lội quá mà anh bỏ luôn, cuối cùng là một lòng một dạ bên em, hai người cùng nhau trải qua từ lúc bị lưu đày nghèo rớt mồng tơi cho tới khi anh đứng trên ngưỡng cao danh vọng. Trong truyện ghét nhất chính là nhân vật Tam thúc và Tứ thúc của Dịch Vân Khanh, ngoài ra còn rất nhiều nhân vật khác đại diện cho những con người ỷ lớn hiếp bé. Thích nhất là khi đọc tới mấy đoạn những ông quan, bà phu nhân tỏ ra ta đây ăn hiếp thụ, cuối cùng đều bị phu phu Khanh – Dương xử hết, đọc mà thấy thỏa mãn gì đâu ấy! *** Nam thê của tể tướng ( Tể tướng nam thê) Mẹ đẻ: Mạc Trà Con nhỏ: Đông Dương x Diệp Vân Khanh - Bình phàm ôn nhu bao dung nhân thê thụ  x Phong lưu tra công sau thành trung khuyển lưu manh công Rà bom: Cổ trang, quan đấu, trạch đấu, tiểu ngược, ngọt văn, HE Tuổi thọ cuộc đời: 84 chương chính văn + 2 phiên ngoại Lời khuyên nho nhỏ: Vào đây hỡi các chị em team sủng thụ, vào đây để ném đá công và gia đình cực phẩm nàooooo Tiểu sử cuộc đời: Thụ quân bị nhà đại bá cuỗm hết tài sản, ép buộc gả cho nam nhân. Công quân bị nhị thúc hãm hại con đường thăng tiến, ép buộc cưới nam nhân. Hai người cứ vậy đến với nhau =))) Nhưng ! NHƯNGGGGG. Thụ quân bị công quân ghét bỏ, đối sử lạnh lẽo không bằng 1 nô tỳ vì công quân cứ luôn tưởng thụ quân gả cho mình vì tiền tài. Cho đến ngày Dịch gia sụp đổ (gia tộc công quân) do nhị thúc của công quân, vị đày về Dương Châu. Cuộc sống khó khăn ập đến và người gần như gánh vác tất cả các công việc đều là thụ quân. Từ đi săn đến làm ruộng, cũng vì thế mà công quân dần để ý đến thụ quân - người nam thê bị ghẻ lạnh gần 5 năm này của mình. Sau này nhiều chuyện sảy ra, có lần thụ quân vì hái linh chi mà bị thương, rơi vào 1 ôn tuyền -> trở thành nơi ở bí ẩn của thụ quân. Công quân cũng không hẳn vô dụng, hắn giữ vài đường liên hệ với bằng hữu và buôn bán trên kinh thành để kiếm tiền giúp đỡ gia đình. Nhưng anh khôn vc ra :v không lôi ra luôn mà còn nhìn sắc mặt của tam thúc tứ thúc sau đó suy sét. Dần dần trong những lúc đi săn, lên núi, làm ruộng, công quân cứ để ý thụ quân, rồi sau khi mẹ công quân (Dư thị) nói sự thật thụ quân vì sao phải gả đi, thành ra công quân yêu luôn lúc nào không biết =))) Nhưng vừa nhận ra tình cảm thì thụ quân đưa đơn hòa ly ( ly hôn trong hòa bình) 2 lần. Công quân cứng rắn mặt dày không đồng ý mà còn đè người ta ra ăn sạch sẽ. À, sau đó 2 đứa yêu nhau ? ĐÉO, ĐÉO và ĐÉO !! Thụ quân viết đơn hòa ly dặn dò đứa con dưới danh nghĩa của mình rồi bỏ đi. :v Đây là gần 20 chương đầu, nhưng lại là những chương gây bức cmn súc nhất. Mấy thím đọc đi =))) đọc xong  chỉ muốn lôi thằng công với cái gia đình cực cmn phẩm ra chà đạpppppp. Chà đạp xong chúng ta đến phần ngược công =))) ĐM có mấy chương thôi, không hả dạ lắm nhưng gần 60 chương còn lại, tra công của chúng ta chính thức biến trung khuyển thê nô đội vợ lên đầu rồi :v nên coi như nửa đời của thụ quân bớt khổ. Về gia đình của công quân thì sau khi thụ quân bỏ đi họ phân gia. Đặc cmn biệt hơn là 1 thê thiếp của công quân còn cuỗm hết tài sản nhà công quân sau khi phân gia cùng 2 đứa con bỏ đi :v Mà mẹ này bị xử ở tận phiên ngoại cơ ~ Tiếp theo nà đến chuyên mục truy vợ của công quân, mặt dày, vô sỉ, đê tiện, đè ra các thứ, các thứ :v 36 kế bỉ ổi anh dùng hết =)))) cuối cùng mới truy được vợ về nhà. Sau anh nhập quân doanh, lập công hủy bỏ tội lưu đày cho già đình và lên kinh sống. Trong lúc nhập doanh thì có 1 biến cố, nhưng thụ quân vượt qua được. Cũng từ đấy 2 lão nhân gia (ông/bà nội) và cha mẹ của công quân thương thụ quân hơn, nhìn thấy đúng giá trị của đứa nhỏ này. Một nhà 7 người ( trong đó có đứa con dưới danh nghĩa của thụ quân) lên kinh thành. Và những truyện cung đấu, quan đấu khác sảy ra mà mấy thím tự đọc nhá =))) Kết viên mãn, cực phẩm nuốt đủ ngược, mà đại gia đình cũng hạnh phúc Nhận xét hành văn: Tác giả hành văn ổn định, lôi cuốn, có logic, mặc dù đoạn đầu khiến con dân phải kêu gào cái gì đổi công cái gì ngược công cái gì nhân thú :V nhưng từ đấy mà tạo nên sự thu hút cho độc giả. Dài mà không nhàm chán, Dài mà còn khiến độc giả tiếc nuối khi đọc đến ba chữ "Toàn văn hoàn" Đấy chính là cái nét tài của Mạc Trà. *** REVIEW TRUYỆN NAM THÊ TỦA TỂ TƯỚNG CỦA TÁC GIẢ MẠC TÀ April 5, 2018 NAM THÊ CỦA TỂ TƯỚNG Tác giả: Mạc Tà Thể loại: Cổ trang, điền văn, đam mỹ, tiểu thuyết Tình trạng: Hoàn thành Văn án: 1-140302095405f6 Ai cũng biết trưởng tôn Bình Dương Dịch gia vương phủ Dịch Vân Khanh là một thanh niên tài tuấn được nhiều tài nữ ái mộ. Hắn vừa có ngoại hình xuất chúng, vừa có mưu lược đỉnh cao, tưởng như nếu vào triều đình sẽ vẫy vùng một phương thế nhưng lại bị nhị thúc phụ của hắn kiềm hãm bắt hắn phải cưới một nam thê không nói lại còn không cho hắn vào triều đình lập công. Dịch Vân Khanh tuổi trẻ như ngựa hoang, dĩ nhiên không thể thích được vị nam thê nửa đường nhảy ra này, ngoại trừ ngày đầu hỉ sự khuất nhục cùng người kia lên giường, từ đó về sau đều là lạnh nhạt vô tình. Thế sự thay đổi, nhị thúc phụ của hắn tại triều đình mưu lược thất bại, bị trảm toàn gia. Thánh thượng thương tình Dịch gia tổ tiên có công trạng hiển hách nên không sao trảm cả nhà, chỉ bị niêm phong gia sản, đày về Dương Châu… … Chị em, đọc văn án xong đừng khóc, truyện chỉ mới bắt đầu thôi mà. Văn án nghe lừa tình thế thôi chứ truyện này cực sủng nhé. Công cực sủng thụ luôn chị em ạ! Dĩ nhiên, như mình nói phía trước thì chuyện tình cảm này cũng gian nan ghê gớm lắm. Anh công thoạt đầu không được các hội review thích vì sự lạnh lùng vô tình của anh đối với em thụ. Mình lúc đầu cũng không thích lắm, nhưng mình cũng hiểu được một người vốn có mộng vào triều đình báo đáp đột nhiên phải cưới một nam thê không quen biết thì tâm trạng chắc chắn sẽ chẳng tốt lên được. Ở triều đại này, người ta cho phép cưới nam thê, nhưng chung quy nam thê vẫn thấp hơn nữ thê một bậc, người có nam thê cũng không được tôn trọng, chủ yếu là thứ tử hoặc nhà nghèo chứ đâu có phải trưởng tôn như anh công đâu? scan00071000 Tuy ban đầu có hơi bất công với em thụ (nói là em thụ vì em là thụ chứ thật ra em cực kỳ manly, vô cùng manly nha cả nhà), từ lúc em ấy cùng anh công bị lưu đày về Dương châu. Nhà anh công vốn là đời đời đều có quan lộc, tự dưng biến thành thứ dân thì sao mà quen việc được. Em thụ xuất thân là một thợ săn, làm cái gì cũng nhanh nhẹn, tháo vát cả. Chỉ là cả nhà anh đều không xem đó là nghĩa vụ của em, chứ không ai thấy nợ em cái gì, ai bảo em là vợ nào! Anh công lúc này có mấy đứa con, nhưng có một đứa là con của thiếp thất đã mất. Em thụ thương bé này như con ruột vì biết là cả nhà không ai xem trọng bé, và bé này cũng thương em thụ lắm luôn. Mình cực kỳ thích những màn tranh tình cảm giữa bé và cha nó sau này với em thụ, đáng yêu cực kỳ luôn! Trở lại câu chuyện này, nghe mình review tới đây chắc mọi người khó chịu lắm, nhưng yên tâm đi, đã bảo sủng mà. Mọi thứ thay đổi từ lúc em thụ bị thiếp thất của anh công đổ oan, em để lại hưu thư rồi đi vào cái động trong núi, ngày ngày săn thú kiếm sống. Trước đó anh công đi có công chuyện, trở về biết thì đau lòng lắm, lúc này anh đã thương em rồi, nên lập chí tìm em. Ở nhà, thiếp thất của anh trộm tiền và khế nhà đất dắt theo hai đứa con đi mất, anh tuy mất của nhưng cũng hài lòng vì thanh tẩy gia đình sạch sẽ, sau đó đón em thụ về để sủng thôi! Truyện này là điền văn, chậm nhiệt, tình tiết rất cảm xúc. Xuyên suốt câu chuyện kể về một nam nhân bị kiềm chế lưu đày, sau đó vươn lên lập công trên chiến trường trở thành một tể tướng hùng bá một phương. Ai cũng hâm mộ anh này, nhưng càng hâm mộ hơn là ảnh hết sức chung tình với nam thê của mình, cả đời không lại kết hôn nạp thiếp, cho đến già cũng quấn quýt không rời. Khi đọc đến những cảnh anh đùa với em thụ, dụ dỗ em thụ lên giường rồi bảo vệ em thụ, bao nhiêu ấn tượng xấu với ảnh bay hết trơn luôn! Đáng đọc lắm ấy nhé! Khuyến cáo, truyện có nợ đào hoa, có thân thích ham vinh hoa phú quý và kẻ tham tiền… Nhưng chẳng gây được sóng gió gì hết á, yên tâm lọt hố đi nha! *** Tên truyện: Nam thê của tể tướng Tác giả: Mạc Tà Cổ trang, chủng điền, trạch đấu, quan trường tranh đấu, tra công sau biến ôn nhu công x ôn nhu thụ Công là thế gia công tử, kỳ tài trăm năm hiếm gặp nên bị chèn ép lấy nam thê để chặn đứng đường công danh. Thụ cũng là bị ép gả nhưng công không biết, nghĩ thụ tham giàu nên đường đường là đấng nam nhi lại chịu gả làm vợ. Suốt năm năm trời hai người thờ ơ lạnh nhạt. Tới một ngày, gia tộc của công suy sụp phải chịu lưu đày. Thụ là người đứng ra cáng đáng mọi thứ trong nhà. Công dần cảm động và nhận ra đây là người mình muốn ở bên cả đời. Truyện này dễ đọc, tình tiết cũng khá ổn, mỗi tội hơi dài và đoạn gần cuối có phần lạn vĩ. Công không hẳn là tra, tính ra anh cũng chỉ là một nạn nhân trong cuộc hôn nhân kia, ghét thụ là điều dễ hiểu. Lúc đầu đọc có hơi ghét anh, càng đọc càng thấy là một người đàng hoàng, thông minh, nhất là biết thích nghi hoàn cảnh chứ không mang nặng tư tưởng cổ hủ như người nhà. Edit: Đông Chí Mời các bạn đón đọc Nam Thê Của Tể Tướng của tác giả Mạc Tà.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời không khác. Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người nguyên thủy lôi thôi. Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh. Không gian đâu? Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây? Cùng xem Lam Nguyệt xuyên không làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn minh. *** Cháu tên là Lam Tinh, năm nay được sáu mùa tuyết rồi, mẹ cháu nói là cháu sáu tuổi rồi. Cháu sống ở bộ lạc Mông Tạp. Trong nhà cháu có ông nội, bố mẹ với em gái vừa mới sinh được mấy tháng, còn có cả anh Tiểu Mãnh nữa. Cháu thích nhất là mẹ. Mẹ rất thông minh, là đại trí giả, cháu không hiểu đại trí giả là cái gì, chỉ thường xuyên nghe mọi người trong bộ lạc gọi mẹ như vậy. Cháu không thích cha, vì cha thường tranh giành mẹ với cháu. Nhưng nể mặt cha đã rất cố gắng dạy cháu làm sao để trở thành một thợ săn tài giỏi, cháu mới miễn cưỡng thích cha một chút. Mẹ sinh em gái. Cháu rất thích da của em gái, trắng trắng mềm mềm, còn mang theo mùi của mẹ nữa. Cháu hỏi mẹ sao cháu chẳng trắng trẻo được như em ấy, mẹ chỉ nhìn cha, sau đó thở dài thườn thượt. Còn cha thì vẫn vui vẻ ôm em gái, còn cười rõ là ngốc nghếch nữa. Sau khi có em gái, địa vị của cháu lập tức tụt dốc không phanh, ngay cả anh Tiểu Mãnh cũng thích em gái hơn, còn mang em gái đến chỗ bầy voi ma mút chơi, chỉ là sau đó bị cha quát mắng cho một trận. Cháu thấy đáng đời anh Tiểu Mãnh, ai bảo không mang theo cháu đi chơi. Mẹ biết chuyện này, tức giận tét vào mông cháu, nói cháu làm anh thì phải ra dáng anh chứ. Nhìn em gái nằm trong lòng ông nội, cháu quyết tâm phải trở thành một người anh trai thật tốt, nếu không cái mông của cháu sẽ bị đánh nở hoa mất. ... Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Hành của tác giả Thi Lạc.
Vẫn Có Nhạn Bay Về - Tuyết Linh Chi
Người đàn ông như Kha Dĩ Huân vốn dĩ không thuộc về cô, là do cô không tiếc dùng ích lợi để trao đổi, nằng nặc muốn làm vợ của anh, cô cho rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng thì sẽ có một ngày anh sẽ nhìn thấy tấm chân tình của mình.  Thế nhưng bất kể cô cố gắng như thế nào thì trái tim của anh vẫn chỉ đập vì một người con gái khác. Cuối cùng cô đau đớn hiểu được rằng, trong trái tim của anh, mãi mãi sẽ không có vị trí nào dành cho cô…. *** Diệp Nhiễm ngừng khóc. Cô nhanh chóng lau mặt, cô không được khóc, ít nhất sau này ở trước mặt anh cô sẽ không khóc. Cô tình nguyện trở nên sắt đá chứ không muốn khóc ở trước mặt anh. Cô ngẩng đầu, trước mắt là một màu đen, cô bất động, yên lặng chờ đợi cơn choáng váng qua đi. Diệp Nhiễm ngạc nhiên khi nhìn thấy người đứng phía đối diện dưới đèn đường, không biết Kha Dĩ Huân đã đứng ở đó bao lâu. Anh nhìn cô, ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi. Cô ngây người, lý trí hóa thành hư ảo, đầu óc trống rỗng. Cô không nghĩ tới anh sẽ quay lại, không nghĩ tới anh lại đứng đối diện cô. Anh đột nhiên bước qua đường cái đi về phía cô, kéo cô lên vỉa hè: "Anh không đi được." Giọng nói cô đơn và bất lực. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cuối cùng hỏi: "Kha Dĩ Huân... rốt cuộc em có điểm gì tốt, rốt cuộc em có thể làm bất cứ điều gì cho anh?" Nước mắt chảy ra, cô cố kìm nén nhưng thất bại: "Em... em chỉ có thể làm bảo mẫu và nấu cơm cho anh. Em không nói được Anh ngữ, tiếng Pháp lại càng tồi, em không thể cùng anh tham dự các loại yến tiệc, để người khác khen ngươi và hâm mộ anh." Anh nhìn cô dưới đèn đường, nói: "Đúng vậy, em vốn dĩ không thể." Khẳng định của anh khiến trái tim cô tan nát. "Nhưng mà Diệp Nhiễm, anh không thiếu phụ nữ theo đuổi, không thiếu bảo mẫu và đầu bếp, anh vẫn cứ cần em, là vì sao?" Cô nghẹn ngào. "Anh đồng ý cưới em là vì em giống với Thần Thần, Hồ Doanh nói đúng, mặc dù anh cưới em là do ba mẹ anh hài lòng. Nhưng mà khi anh đối mặt với Fiona, trong lòng anh vẫn nghĩ đến em. Fiona so với em giống Thần Thần hơn, so với em càng thích hợp, nhưng người anh muốn tới tìm vẫn chính là em." Anh thở dài gật đầu: "Em hỏi anh em có thể làm bất cứ điều gì cho anh? Được, ở bên cạnh anh." "Kha Dĩ Huân, chúng ta là hai loại người khác nhau, mục đích của chúng ta không giống, sớm hay muộn cũng phải chia tay." Đây là điều cô luôn luôn cảnh báo, luôn luôn sợ hãi trong lòng. Anh khinh thường mỉa mai: "Khác nhau? Mục đích không giống? Mọi người đều chỉ có thể giống nhau ở cái kết cục, chính là chết! Chẳng lẽ em còn có kế hoạch tốt hơn?" Diệp Nhiễm bị ép buộc phải nói ra: "Em không xứng với anh." Anh không nói chuyện, trầm mặc nhìn cô. "Diệp Nhiễm, em một lần hai lượt cự tuyệt anh, cố tình đưa Fiona đến với anh, chính là nguyên nhân này?" Anh hỏi, giọng cất cao. Cô không thể khẳng định, khi cô đối mặt với câu hỏi này, trái tim cô đau đớn. Anh không nói chuyện, không biết là chờ đáp án của cô, hay là vẫn đang suy nghĩ. "Anh hiểu rồi." Giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Sáng mai chờ luật sư của anh." Đã từng trải qua nhiều nỗi đau, cho rằng nỗi đau này không khác gì nỗi đau cũ nhưng cô đã lầm, trái tim cô càng đau hơn. Cô siết chặt nắm tay, nhẫn nại muốn vượt qua mọi thứ, cô sẽ kiên cường, chắc chắn sẽ lần nữa kiên cường. Khi chiếc xe của anh biến mất trong dòng người, cô không nhúc nhích, cô đứng dưới đèn đường mời nhạt không di chuyển. Cô biết cô đã thực hiện một quyết định rất đúng nhưng cô vẫn hy vọng ang có thể quay trở lại lần nữa. Nếu anh trở lại, cho dù là sai, cô cũng muốn cùng anh kiên trì thêm một lần nữa, ích kỷ cũng tốt, vô sỉ cũng thế, cô mặc kệ tất cả rồi. Không có... anh không có quay lại. Cô trở về nhà ba mẹ, lần đầu tiên không che dấu cảm xúc, ba mẹ cô hoảng loạn gõ cửa truy vấn, cô cũng không đáp lại. Lúc này, cô thật sự đau. ... Mời các bạn đón đọc Vẫn Có Nhạn Bay Về của tác giả Tuyết Linh Chi.
Ý Võng Tình Thâm - Liên Á Lệ
Huhu, sao đường tình duyên của cô lại nhấp nhô gập ghềnh như vậy? Trên đầu có danh tiếng của ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả vụ scandal đã bị giấu đi, cũng gây xôn xao, khắp nơi bàn tán. Vất vả lắm mới chặt đứt được hoa đào nát (*), cô cố gắng hết sức thoát khỏi hình tượng con người bị tổn thương vì tình cảm. (*) Hoa đào: là chỉ đường tình duyên. Hoa đào nát là chỉ đường tình duyên xấu, đối tượng không tốt. Chủ động tích cực tham gia các hoạt động làm quen gặp mặt, dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực trong kiếp này. Lập lời thề rằng mình sẽ tìm một người đàn ông tốt biết thân biết phận, nhanh chóng chấm dứt cái kiếp sống độc thân này…. Không cần hoài nghi, cuối cùng cô cũng đã tìm được người đàn ông khiến cô mất hết sự chống cự. Đúng là một trạch nam tiêu chuẩn, cả ngày ngồi nhà, làm bạn với máy tính và Internet. Còn là một người thích bảo vệ môi trường, không thể tùy tiện vứt những đồ còn có thể sử dụng gì đó. Tưởng chỉ là một kẻ làm công bình thường, nào ngờ thật ra có không ít bất động sản. Nhanh chóng quyết định phải tạo nhiều cơ hội ở chung hơn, thậm chí không tiếc công truy đuổi người ta. Có điều cô lại không chú ý tới chuyên ngành của người ta, quên mất trên blog cá nhân của mình đã viết ra những gì. Khiến người ta lầm tưởng tình cảm của cô là giả vờ, cố ý thiết kế dụ dỗ người kia rơi vào bẫy. Chẳng những mất đi một nửa tình yêu, cũng đã bỏ lỡ cơ hội chờ đợi mùa xuân. *** Hà Thu cố gắng muốn giải thích nhưng dù chỉ một chữ Bành Đại Hải cũng không nghe lọt tai. “Mọi thứ giữa chúng ta, chỉ là do em tỉ mỉ thiết kế tính toán, em thật sự nghĩ em có thể đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay mình sao? Em nói đúng, thật sự em không giống Angel, ít nhất Angel còn dứt khoát nói cho tôi biết tất cả, mà không phải như em yên lặng đặt bẫy, dụ ta rơi vào cạm bẫy!” “Anh nghĩ em là người hư tình giả ý (*), âm thầm muốn nắm anh trong lòng bàn tay?” (*) Hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng thật lòng thì không phải vậy “Dĩ nhiên là không phải, không phải em viết rất rõ ràng, em là săn giết tôi sao?” Gã đàn ông ăn chay bỗng nhiên biến thành sư tử dũng mãnh, giương nanh múa vuốt nói ra là cảm nhận lúc sau của anh, còn ở trước mặt cô, dùng sức đóng cửa lại. Hà Thu ngây ngốc đứng ở cửa lúc lâu, cho đến khi cô nàng Tiểu Hoan ở sát vách ra khỏi cửa, tiếng giày cao gót bước đi trên hành lang, mới tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Ý Võng Tình Thâm của tác giả Liên Á Lệ.
Tú Sắc Nông Gia - Quả Vô
Loan Loan ngoài ý muốn đi vào một thời đại khác, ở kiếp trước, cha không thương, mẹ không yêu. Ở kiếp này, nàng có một trượng phu chất phác, trung thực, đối mặt với căn nhà nghèo rớt mùng tơi, người trong thôn hoảng sợ tránh xa, nghĩ tới, nếu muốn có những ngày tháng tốt lành, nàng còn phải cố gắng nhiều hơn… Cổ đại tiểu viện thôn xóm, miệng mồm nhiều hơn, thị phi cũng nhiều hơn, nhưng hạnh phúc cũng nhiều. . . . *** Lời Editor: Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người… đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều   *** Sau một trận mưa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở, nước mưa đọng trên các cánh hoa tươi đẹp lại càng thêm kiều diễm. Lá cây ẩm ướt lại hóa xanh tươi. Những chú chim hân hoan bay lượn trong rừng, nhẹ nhàng tung cánh dưới ánh nắng ban mai ấm áp. Bầu trời một mảnh xanh thẫm, từng đám mây trắng xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tranh đẹp mắt. Trên con đường lớn trong Dương gia thôn, mấy thân ảnh nho nhỏ đang vui vẻ chạy tung tăng. Đi đầu là một nam hài quần áo màu tím, đầu tóc gọn gàng buộc ở sau gáy, trên người đeo một chiếc túi làm bằng vải mịn xanh biếc, một mặt là hình con cừu thêu theo kiểu chữ thập, mặt khác là mấy đoá hoa nhỏ. Tiểu tử dương dương tự đắc khoác túi sách ở trước người, còn có ý để mặt có hình con cừu ở phía trên. Mấy bạn nhỏ vây ở xung quanh, tò mò nhìn cái gọi là túi sách mà cu cậu đang đeo trên người. “Hán Nhi, túi sách này của ca đựng cái gì bên trong vậy?” Cát Căn nhỏ tuổi hơn Dương Ngọc Hán, mở to hai mắt nhìn túi sách của cu cậu kia, tò mò hỏi. Dương Ngọc Hán đắc ý giơ túi sách lên: “Gọi là túi sách, đương nhiên phải đựng sách rồi. Mẹ ta nói, đến trường học sao có thể không có túi sách chứ?” Sau đó chủ động mở túi ra cho mấy đứa nhỏ nhìn, bên trong là một quyển Tam Tự kinh, còn có một quyển tập nhỏ do Loan Loan làm, giúp con trai dễ dàng luyện viết chữ. Sau đó còn có một cái hộp dài, từ một bên có thể nhìn thấy trên hộp có khắc hình cây trúc, ánh mắt bọn nhỏ lập tức bị chiếc hộp hấp dẫn. Trong số bọn nhỏ, Đại Bảo và Tiểu Bảo là lớn tuổi nhất. Đại Bảo chỉ vào cái hộp, hỏi: “Đây là gì vậy?” Dương Ngọc Hán cẩn thận lấy chiếc hộp ra, ngồi xổm xuống, tìm một chỗ sạch sẽ đặt hộp lên. Mấy đứa nhỏ khác cũng ngồi xổm xuống theo. Chiếc hộp là do Loan Loan nhờ Tạ Dật tìm người làm giúp, dựa theo kiểu dáng của hộp bút ở hiện đại. Dáng dài, phía trên khắc mấy hình chim thú đơn giản, mở ra, bên trong dùng vải bố để lót, thả hai cây bút vào. Trên mặt hộp không in nhiều hình hoa cỏ chim muông đẹp mắt như hộp bút ở hiện đại, cho nên chỉ có thể nhờ sư phụ điêu khắc khắc một ít hình chim con be bé. Thợ điêu khắc mà Tạ Dật mời đương nhiên là thợ tốt nhất, nên hình mấy con chim nhỏ nhìn rất sống động, vẻ như muốn bay ra ngoài. Hơn nữa, còn dùng bút lông để vẽ viền xung quanh chim nhỏ, càng tăng thêm vẻ sinh động. ... Mời các bạn đón đọc Tú Sắc Nông Gia của tác giả Quả Vô.