Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cảnh Đồi Mờ Xám

Nhận được tin Keiko, con gái lớn của mình tự tử, Etsuko, một phụ nữ Nhật Bản sống một mình ở Anh đã bắt đầu cuộc hành trình chìm đắm vào những kí ức về một mùa hè ở Nagasaki hậu chiến. Trung tâm của những kí ức mơ hồ ấy là một tình bạn lạ lùng với Sachiko, người đã bị cuộc chiến tranh tước đi tất cả trừ đứa con gái nhỏ cùng một khao khát mãnh liệt phải đến nước Mỹ bằng mọi giá. Trong cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, Kazuo Ishiguro đã khắc họa nên bức tranh những số phận ở nước Nhật Bản bại trận, nơi các nhân vật của ông vật lộn, xoay xở, dằn vặt với những thay đổi đến quá nhanh và quá dữ dội. Nhưng sâu hơn, cuốn sách còn là một cuộc thăm dò đầy tinh tế cái bí ẩn của kí ức. Cuộc sống hiện tại đặt nền móng trên kí ức, nhưng đến lượt mình, chính kí ức lại vô cùng bất trắc, khó lường. *** Chương một Niki, cái tên chúng tôi rốt cuộc đặt cho con gái út của mình, không phải tên tắt mà là một thỏa hiệp giữa tôi với cha con bé. Trái khoáy ở chỗ, anh lại là người muốn chọn một cái tên Nhật Bản cho nó, còn tôi - có lẽ vì một mong muốn ích kỷ không muốn gọi lại quá khứ - nên cứ nhất quyết đòi một cái tên Anh. Cuối cùng thì chồng tôi cũng đồng ý với Niki, vì tin rằng có đôi chút Đông phương phảng phất trong đó. Con bé về thăm tôi hồi đầu năm nay, vào tháng Tư, khi ngày vẫn trôi qua trong lạnh giá và mưa phùn. Có thể nó vốn định ở lại lâu hơn. Tôi không biết nữa. Nhưng ngôi nhà thôn quê và sự tĩnh lặng xung quanh khiến nó bức bối, chẳng bao lâu sau, tôi thấy rõ nó đã rất nóng lòng muốn trở về cuộc sống của mình ở London. Nó nghe các đĩa hát cổ điển của tôi với vẻ bồn chồn, lật vội qua biết bao cuốn tạp chí. Điện thoại thường xuyên đổ chuông, nó vội bước qua tấm thảm, thân hình mảnh dẻ siết trong bộ quần áo bó, cẩn thận đóng cánh cửa sau lưng để tôi không nghe được cuộc nói chuyện. Nó rời đi sau năm ngày. Phải tới ngày thứ hai nó mới nhắc đến Keiko. Hôm ấy là một buổi sáng hút gió ảm đạm, chúng tôi đã kê ghế bành ra gần cửa sổ để ngắm mưa rơi xuống mảnh vườn nhà. “Mẹ có nghĩ con sẽ đến không?” nó hỏi. “Ý con là đến lễ tang ấy.” “Không, mẹ nghĩ là không. Mẹ không thực sự nghĩ con sẽ tới.” “Nghe tin về chị ấy, con cũng buồn. Con đã suýt đến đấy.” “Mẹ chưa bao giờ nghĩ con sẽ tới.” “Mọi người không ai hiểu con bị làm sao,” nó nói. “Con không hề nói với bất kỳ ai. Chắc vì con thấy xấu hổ. Quả thực họ sẽ không hiểu được, họ sẽ không thể hiểu cảm giác của con về chuyện ấy. Chị em gái lẽ ra phải là người ta thấy gần gũi, đúng không. Có thể ta không thích họ lắm, nhưng ta vẫn gần gũi với họ. Nhưng sự thực lại không phải thế. Đến bây giờ, con thậm chí còn không nhớ chị ấy trông thế nào.” “Đúng thế, lần cuối cùng con gặp chị cũng đã khá lâu rồi.” “Con chỉ nhớ chị ấy luôn khiến con khổ sở. Con chỉ nhớ có thế về chị ấy. Nhưng mặc dầu vậy, con vẫn buồn khi nghe tin.” Có lẽ điều thôi thúc con gái tôi quay trở lại London không chỉ là sự tĩnh lặng. Vì dù chúng tôi không bao giờ nói chuyện lâu về cái chết của Keiko, chủ đề ấy không bao giờ khuất dạng, luôn lảng vảng bất cứ khi nào chúng tôi trò chuyện với nhau. Không giống Niki, Keiko là người Nhật thuần và hơn một tờ báo đã mau mắn bám vội lấy chi tiết này. Người Anh thích nghĩ rằng tự vẫn đã ăn sâu vào máu người Nhật chúng tôi, cứ như thể chẳng cần phải giải thích gì thêm; vì đó là tất cả những gì họ đưa lên mặt báo, rằng con bé là người Nhật và nó đã treo cổ trong phòng riêng. ⁎ ⁎ ⁎ Cũng chính buổi tối hôm ấy, khi đang đứng cạnh các ô cửa sổ đưa mắt nhìn ra bóng tối ngoài kia, tôi bỗng nghe tiếng Niki sau lưng mình: “Mẹ đang nghĩ gì thế?” Nó đang ngồi vắt ngang người trên ghế trường kỷ, một cuốn sách bìa mềm đặt trên đầu gối. “Mẹ đang nghĩ về một người mẹ từng quen. Một phụ nữ mẹ từng quen.” “Một người mẹ quen hồi mẹ… Trước khi mẹ đến Anh?” “Mẹ quen cô ấy hồi mẹ sống ở Nagasaki, nếu đó là điều con muốn hỏi.” Thấy nó tiếp tục nhìn mình, tôi nói thêm, “Đã lâu lắm rồi. Rất lâu trước khi mẹ gặp cha con.” Có vẻ hài lòng với câu trả lời nên sau khi buông một lời bình luận bâng quơ, nó quay lại với cuốn sách. Nói chung, Niki là một đứa trẻ biết quan tâm. Nó đến đây không chỉ để xem tôi đón nhận tin về cái chết của Keiko thế nào; nó đến thăm tôi xuất phát từ cảm giác sứ mệnh. Vì trong mấy năm gần đây, do quyết định cảm phục một số khía cạnh nhất định trong quá khứ của tôi, nó đã chuẩn bị tinh thần để nói với tôi rằng mọi chuyện đến giờ không có gì thay đổi, rằng tôi không nên ân hận vì những lựa chọn trước đây của mình. Nói ngắn gọn, để trấn an rằng tôi không phải chịu trách nhiệm trước cái chết của Keiko. Lúc này, tôi hoàn toàn không muốn nói nhiều về Keiko vì điều ấy không an ủi tôi là mấy. Tôi nhắc đến Keiko ở đây chỉ vì chuyện đó liên quan đến chuyến thăm của Niki hồi tháng Tư này, và vì chính trong chuyến thăm ấy, tôi lại nhớ đến Sachiko sau ngần ấy thời gian. Tôi chưa bao giờ thực sự thân với Sachiko. Trên thực tế, tình bạn của chúng tôi chỉ kéo dài có vài tuần lễ, không hơn, trong một mùa hè đã nhiều năm về trước. ⁎ ⁎ ⁎ Lúc ấy, những ngày khủng khiếp nhất đã qua. Lính Mỹ vẫn đông như trước - vì đang có chiến trận ở Triều Tiên - nhưng ở Nagasaki, sau những gì đã xảy ra trước đó thì đó là những tháng ngày yên ả và nhẹ nhõm. Có cảm giác thế giới đang thay đổi. Tôi và chồng sống tại một khu vực ở phía Đông của thành phố, chỉ cách trung tâm một chuyến xe điện ngắn. Gần chỗ chúng tôi ở có một con sông, có lần tôi nghe nói từng có một ngôi làng mọc lên ven bờ sông hồi trước chiến tranh. Nhưng rồi bom giội xuống và tất cả những gì còn sót lại chỉ là những đống đổ nát cháy đen. Việc tái thiết đã được tiến hành và chẳng bao lâu sau, bốn tòa nhà bê tông đã mọc lên, mỗi tòa có khoảng bốn mươi căn hộ riêng biệt. Trong số bốn tòa nhà tập thể ấy, tòa của chúng tôi được xây sau rốt, cũng chính vào thời điểm chương trình tái thiết bị tạm hoãn; vậy là giữa chúng tôi và con sông là một vùng đất trống vài mẫu toàn bùn khô và mương rãnh. Rất nhiều người phàn nàn coi ni đó là một mối đe dọa về mặt sức khỏe, và quả thật việc thoát nước ở đó rất kinh khủng. Quanh năm suốt tháng, lúc nào cũng có những hố đầy nước tù đọng, vào những tháng mùa hè, muỗi nhiều đến mức không ai chịu nổi. Thỉnh thoảng cũng thấy các viên chức tới sải chân đo đạc hoặc nguệch ngoạc ghi chép, nhưng rồi nhiều tháng trôi qua mà đâu vẫn hoàn đấy. Cư dân của khu tập thể cũng là những người như chúng tôi - các cặp vợ chồng trẻ, chồng tìm được công việc khá khẩm tại những công ty đang lên. Các công ty là chủ sở hữu của nhiều căn hộ, họ cho nhân viên của mình thuê lại với giá rất hào phóng. Căn hộ nào cũng giống nhau; sàn tatami, nhà tắm và bếp theo thiết kế phương Tây. Chúng đều nhỏ và rất khó giữ cho mát mẻ trong những tháng nóng nực, nhưng về tổng thể, các cư dân ở đây dường như đều có chung cảm giác hài lòng. Tuy vậy, ở đó, tôi vẫn còn nhớ rõ một bầu không khí tạm bợ không lẫn đi đâu được, như thể tất cả chúng tôi đang chờ đến ngày được chuyển tới sống ở một nơi khác tiện nghi hơn thế. Có một ngôi nhà gỗ nhỏ vẫn tồn tại qua sự tàn phá của cả chiến tranh lẫn những cỗ xe ủi đất của chính quyền. Tôi có thể thấy ngôi nhà từ cửa sổ căn hộ của mình, đứng lẻ loi cuối bãi đất trống rộng lớn, gần như ngay sát bờ sông. Đó là một ngôi nhà nhỏ kiểu thường gặp ở nông thôn, mái ngói dốc xuống gần sát mặt đất. Trong những khoảnh khắc trống rỗng, tôi vẫn thường đứng bên cửa sổ trân trân nhìn ngôi nhà đó. Nếu xét tới những chú ý mọi người dành cho sự xuất hiện của Sachiko, thì tôi không phải người duy nhất để mắt đến ngôi nhà ấy. Người ta bàn tán rất nhiều về hai nam công nhân một ngày nọ làm việc ở đó - những chuyện như không biết họ có phải viên chức nhà nước hay không, về sau người ta đồn rằng có người phụ nữ và đứa con gái nhỏ đến sống tại ngôi nhà, chính tôi cũng đã vài dịp thấy hai mẹ con đi qua bãi đất đầy mương rãnh. Lúc ấy là đầu hè - tôi đang mang bầu được ba hoặc bốn tháng - khi tôi lần đầu tiên để ý thấy chiếc xe Mỹ to đùng màu trắng và móp méo đang xóc nẩy chạy trên khu đất, hướng về phía bờ sông. Lúc đó trời đã sẩm tối, mặt trời đang lặn xuống sau căn nhà, thoáng chốc lóe lên trên lớp vỏ xe bằng sắt. Rồi một buổi chiều nọ, tôi nghe thấy hai phụ nữ ở trạm chờ xe điện nói chuyện về người đàn bà đã chuyển tới căn nhà vô chủ bên sông. Một người kể cho người kia mình đã nói chuyện với người ấy vào sáng hôm đó và được đáp lại bằng một thái độ khinh khỉnh không lẫn đi đâu được. Người đi cùng đồng ý rằng người mới đến có vẻ thiếu thân thiện - thậm chí có khi là kênh kiệu nữa. Cô ta trẻ lắm cũng phải ba mươi tuổi, vì con gái cô ta ít nhất cũng đã lên mười. Người phụ nữ thứ nhất bảo cô ta nói giọng Tokyo và chắc chắn không phải dân Nagasaki. Họ bàn tán một lúc về “người bạn Mỹ” của cô, rồi người phụ nữ nhắc lại thái độ kém thân thiện người lạ mặt dành cho mình sáng hôm đó. Tôi không nghi ngờ gì rằng trong số các phụ nữ cùng sống ở khu tập thể vào thời điểm đó, có những người đã phải chịu đau khổ, mang trong mình những ký ức buồn thương và kinh hoàng. Nhưng khi chứng kiến cảnh họ từng ngày bận bịu với chồng con, tôi thấy thật khó tin họ đã từng có lúc sống cuộc đời chất chứa những thảm kịch và ác mộng thời chiến. Tôi không bao giờ cố ý tỏ ra thiếu thân thiện, nhưng nếu bảo tôi không cố chứng minh điều ngược lại thì chắc cũng chẳng sai. Vì vào thời điểm ấy trong đời mình, tôi vẫn còn muốn mọi người để mình được yên. Vậy là tôi chăm chú lắng nghe hai phụ nữ nói chuyện về Sachiko. Tôi có thể hồi tưởng lại một cách sống động buổi chiều hôm ấy ở trạm chờ xe điện. Đó là một trong những ngày rực rỡ ánh nắng đầu tiên sau mùa mưa tháng Sáu, và quanh chúng tôi, các bức tường gạch và bê tông dầm nước đang dần khô ráo. Chúng tôi đang đứng trên cây cầu xe lửa và ở một bên đường ray ngay dưới chân đồi, ta có thể thấy một đám mái nhà tụm lại một chỗ, như thể các ngôi nhà đã xô nhau cùng trượt xuống dốc. Xa hơn một chút là khu tập thể của chúng tôi, nhìn như bốn cột bê tông. Lúc đó, tôi thấy đồng cảm với Sachiko, thấy phần nào hiểu được thái độ xa lánh tôi đã nhận ra khi quan sát cô từ xa. Chúng tôi rồi sẽ trở thành bạn bè với nhau vào mùa hè ấy và tôi sẽ được cô gửi gắm tâm sự riêng, ít nhất là trong một khoảng thời gian ngắn. Giờ thì tôi không nhớ chúng tôi đã gặp nhau lần đầu tiên như thế nào. Chỉ nhớ một chiều nọ tội nhận ra cô đang đi trước mình trên con đường nhỏ dẫn ra khỏi khu dân cư. Tôi vội vã đuổi theo, còn Sachiko cứ bình thản bước. Chắc hẳn lúc ấy chúng tôi đã biết tên nhau rồi, vì tôi nhớ đã gọi cô khi đến gần. Sachiko quay lại chờ tôi bắt kịp. “Có chuyện gì sao?” cô hỏi. “Thấy chị ở đây em mừng quá,” tôi nói, có chút hụt hơi. “Con gái chị, lúc em ra khỏi nhà, nó đang đánh nhau. Ở đằng kia, gần mấy rãnh nước ấy.” “Nó đánh nhau sao?” “Với hai đứa trẻ khác. Một đứa là con trai. Chúng đánh nhau dữ lắm.” “Vậy hả.” Sachiko bắt đầu đi tiếp. Tôi đi bên cạnh cô. “Em không muốn làm chị hoảng hốt,” tôi nói, “nhưng hình như chúng đánh nhau dữ lắm. Em còn thấy một vết cắt trên má con gái chị nữa thì phải.” “Vậy sao.” “Ở đằng kia, phía cuối bãi đất.” “Chúng nó vẫn đang đánh nhau à?” Cô tiếp tục đi lên đồi. “Không. Em thấy con gái chị bỏ chạy.” Sachiko mỉm cười nhìn tôi. “Em không quen thấy trẻ con đánh nhau phải không?” “Trẻ con đánh nhau thì cũng không tránh được. Nhưng em nghĩ nên nói cho chị biết. Và em nghĩ nó không định đến trường đâu. Mấy đứa kia tiếp tục đi về phía trường học, nhưng con gái chị lại quay về phía bờ sông.” Sachiko không trả lời, chỉ tiếp tục đi lên đồi. “Sự thực là,” tôi tiếp tục, “em đã định nói với chị chuyện này từ trước. Chị thấy đấy, dạo này em đã nhiều lần bắt gặp con gái chị. Hình như con bé trốn học chút ít hay sao ấy.” Con đường chia ngả trên đỉnh đồi. Sachiko dừng lại, chúng tôi nhìn nhau. “Em quan tâm đến con gái chị như vậy thật tử tế quá, Etsuko ạ,” cô nói, “hết sức tử tế. Nhất định em sẽ trở thành một bà mẹ tuyệt vời.” Cũng như hai phụ nữ ở trạm chờ xe điện, trước đây tôi vẫn nghĩ Sachiko khoảng ba mươi tuổi. Nhưng có lẽ dáng người trẻ trung của cô đã đánh lừa chúng tôi, vì nét mặt cô già dặn hơn nhiều. Cô đang nhìn tôi với vẻ thích thú thoáng hiện trên khuôn mặt, cái nhìn của cô có gì đó khiến tôi phải lúng túng cười trừ. “Chị rất cảm ơn khi em tìm chị thế này,” cô nói tiếp. “Nhưng như em thấy đấy, giờ chị đang bận chút việc. Chị phải vào Nagasaki.” “Không sao. Em chỉ nghĩ tốt hơn cả là đến nói cho chị hay, chỉ vậy thôi.” Trong khoảnh khắc, cô lại tiếp tục nhìn tôi vẫn với ánh mắt thích thú ấy. Rồi cô nói, “Em mới tử tế làm sao. Giờ thì chị xin phép. Chị phải vào thành phố.” Cô cúi chào, sau đó quay sang ngả đường dẫn lên trạm chờ xe điện. “Chỉ vì nó có vệt xước trên má thôi,” tôi nói, hơi cao giọng. “Còn con sông nữa, nhiều khúc rất nguy hiểm. Em chỉ nghĩ tốt nhất nên tìm gặp chị rồi nói cho chị hay.” Cô quay lại nhìn tôi một lần nữa. “Etsuko này, nếu em không còn việc gì để làm,” cô nói, “thì chắc hôm nay em sẽ không ngại trông con bé giúp chị đâu nhỉ. Buổi chiều chị sẽ về. Chị tin chắc em với nó sẽ rất hợp nhau.” “Em sẽ không phản đối, nếu chị muốn thế. Em phải nói là em có cảm giác con gái chị vẫn còn quá nhỏ để ở một mình suốt ngày.” “Em mới tử tế làm sao,” Sachiko nhắc lại. Rồi cô mỉm cười một lần nữa. “Đúng thế, chị tin rằng em sẽ trở thành một bà mẹ tuyệt vời.” Sau khi chia tay Sachiko, tôi xuống đồi, đi qua khu dân cư để quay về nhà. Chỉ một lúc sau, tôi thấy mình đã về đến bên ngoài tòa nhà nơi mình ở, nhìn ra dải đất trống. Không thấy bóng dáng con bé đâu, đang định quay vào thì tôi bỗng phát hiện có thứ gì đó di chuyển dọc bờ sông. Chắc con bé chỉ vừa mới đứng lên, vì giờ tôi có thể thấy rõ bóng dáng bé bỏng của nó bên kia khoảng đất đầy bùn. Thoạt đầu, một cảm giác hối thúc dâng lên trong lòng, khiến tôi những muốn quên hết chuyện này đi để quay về làm việc nhà. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn tiến về phía con bé, cẩn thận tránh những rãnh nước tù. Theo những gì tôi nhớ thì đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Mariko. Cách hành xử của nó vào buổi sáng hôm ấy chắc cũng không có gì quá bất thường, vì thực ra tôi cũng chỉ là một người lạ mặt. Nó hoàn toàn có quyền ngờ vực tôi. Và nếu quả là tôi có cảm giác bất an lạ lùng nào đó vào hôm ấy, thì có lẽ cũng chỉ là phản ứng bình thường trước thái độ của Mariko. Sau mùa mưa vài tuần trước, nước sông sáng hôm ấy vẫn khá cao và chảy xiết. Bờ đất dốc thẳng xuống mặt nước, bùn ở chân dốc nơi con bé đang đứng trông sũng nước hơn hẳn. Mariko mặc một chiếc váy bông đơn giản, dài tới gối, mái tóc cắt ngắn khiến nó có vẻ giống con trai. Không cười, nó ngẩng lên nhìn tôi đang đứng trên đỉnh con dốc bùn. “Chào cháu,” tôi nói, “cô vừa nói chuyện với mẹ cháu xong. Cháu là Mariko phải không?” Cô bé tiếp tục nhìn tôi không chớp mắt, chẳng nói một lời. Vệt trên má khi nãy tôi tưởng là máu, giờ hóa ra chỉ là một vết bùn. “Giờ này lẽ ra cháu phải ở trường chứ, đúng không?” tôi hỏi. Nó im lặng một lát. Rồi lên tiếng: “Cháu không đi học.” “Nhưng trẻ em là phải đi học. Cháu không thích đi học à?” “Cháu không đi học.” “Nhưng mẹ cháu không gửi cháu tới trường nào ở đây sao?” Mariko không đáp. Thay vào đó, nó lùi lại một bước. “Cẩn thận đấy,” tôi nói. “Không là cháu sẽ ngã xuống nước mất. Trơn lắm đấy.” Nó tiếp tục đứng dưới chân dốc nhìn lên chỗ tôi đứng. Tôi thấy đôi giày nhỏ xíu của nó nằm ngay cạnh. Cả giày và đôi chân trần của nó đều lấm lem bùn. “Cô vừa nói chuyện với mẹ cháu,” tôi nói, mỉm cười mong nó yên tâm. “Mẹ cháu nói sẽ rất vui nếu cháu lên nhà cô chờ mẹ về. Nhà cô đằng kia kìa, ở khu tập thể ấy. Cháu có thể lên nhà với cồ, ăn thử bánh cô làm hôm qua. Cháu có thích không, Mariko? Rồi cháu có thể kể chuyện của cháu cho cô nghe nữa.” Mariko vẫn nhìn tôi đầy cảnh giác. Rồi không rời mắt khỏi tôi, nó cúi xuống nhặt giày. Lúc đầu, tôi cứ tưởng điều đó có nghĩa nó chuẩn bị đi theo mình. Nhưng khi thấy nó vẫn tiếp tục nhìn mình, tôi mới hiểu ra nó nhặt giày lên là để sẵn sàng bỏ chạy nếu cần. “Cô không làm hại cháu đâu,” tôi nói rồi cười một cách căng thẳng. “Cô là bạn của mẹ cháu mà.” Theo những gì tôi nhớ, hai chúng tôi chỉ nói với nhau có thế vào buổi sáng hôm ấy. Không muốn làm con bé hoảng sợ thêm nên chỉ một lúc sau, tôi đã quay người, vượt qua bãi đất trống về nhà. Quả thực, phản ứng của con bé có phần khiến tôi phật ý; vì trong khoảng thời gian ấy, những điều tuy nhỏ nhặt vậy thôi nhưng lại khơi dậy trong tôi biết bao nỗi e sợ về bổn phận làm mẹ. Tôi tự nhủ chuyện vừa xảy ra chẳng có gì to tát và dù sao chăng nữa, trong những ngày tiếp theo, thế nào cũng có thêm nhiều cơ hội để tôi kết bạn với nó. Nhưng hóa ra, phải đến một buổi chiều khoảng hai tuần sau đó, tôi mới lại nói chuyện với Mariko. ⁎ ⁎ ⁎ Trước chiều hôm ấy, tôi chưa bao giờ đặt chân vào bên trong ngôi nhà nhỏ và đã khá ngạc nhiên khi được Sachiko mòi vào. Trên thực tế, tôi đã lập tức nhận ra cô mời mình là có mục đích gì đó. Quả đúng như vậy, tôi không nhầm. Căn nhà rất gọn gàng, nhưng tôi vẫn nhớ nó tỏa ra một vẻ tồi tàn ảm đạm; xà nhà bằng gỗ trên trần nhìn cũ kỹ và thiếu an toàn, chỗ nào trong nhà cũng phảng phất một mùi ẩm thấp. Cửa trượt ở mặt trước ngôi nhà đã được mở tung cho ánh sáng mặt trời tràn qua hiên vào trong. Mặc dầu thế, phần lớn ngôi nhà vẫn chìm trong bóng tối. Mariko đang nằm ở góc nhà cách xa nguồn sáng mặt trời nhất. Dù rất tối, tôi vẫn thấy có gì đó đang cựa quậy cạnh nó. Lại gần, tôi nhận ra đó là một con mèo lớn đang cuộn tròn trên mặt sàn tatami. “Xin chào, Mariko,” tôi nói. “Cháu có nhớ cô không?” Nó ngừng vuốt ve con mèo và ngước lên. “Cô cháu mình gặp nhau hôm nọ,” tôi nói tiếp. “Cháu không nhớ sao? Ở bờ sông ấy.” Con bé không có vẻ gì đã nhận ra tôi. Nó nhìn tôi một lúc, sau đó lại bắt đầu vuốt ve con mèo. Sau lưng mình, tôi nghe tiếng Sachiko đang pha trà trên bếp đặt ở giữa phòng. Đang định lại chỗ cô thì đột nhiên Mariko lên tiếng, “Nó sắp đẻ rồi.” “Thật sao? thế thì thích thật.” “Cô có muốn một con mèo con không?” “Cháu thật tốt, Mariko. Để cô xem thế nào đã nhé. Nhưng cô tin chắc thế nào lũ mèo con cũng tìm được một mái nhà tử tế.” “Sao cô không lấy một con mèo con?” cô bé hỏi. “Cô kia bảo sẽ lấy một con.” “Để cô nghĩ đã nhé, Mariko. Cô nào cơ?” “Cô bên kia sông. Cô ấy bảo sẽ lấy một con.” “Nhưng cô không nghĩ có ai sống ở bên kia sông, Mariko. Bên ấy chỉ toàn cây cối với rừng thôi mà.” “Cô ấy nói sẽ dẫn cháu đến nhà cô ấy. Cô ấy sống bên kia sông. Cháu không đi theo cô ấy.” Tôi nhìn cô bé trong giây lát. Rồi chợt nghĩ ra, tôi cười phá lên. “Nhưng đó chính là cô mà, Mariko. Cháu không nhớ sao? Cô bảo cháu lên nhà cô chờ mẹ cháu từ thành phố về mà.” Mariko lại ngẩng lên nhìn tôi. “Không phải cô,” nó nói. “Mà là cô kia. Cô ấy sống bên kia sông cơ. Tối hôm qua cô ấy đến đây. Khi mẹ cháu đi vắng.” “Tối hôm qua? Khi mẹ cháu đi vắng?” “Cô ấy nói sẽ dẫn cháu sang nhà cô ấy, nhưng cháu không chịu. Vì lúc ấy trời đã tối. Cô ấy nói thế thì cầm đèn theo” - con bé đưa tay chỉ chiếc đèn xách tay treo trên tường - “nhưng cháu không đi theo cô ấy. Vì lúc ấy trời đã tối.” Phía sau tôi, Sachiko đã đứng dậy và đang nhìn con gái. Mariko trở nên im lặng, sau đó ngoảnh đi và tiếp tục vuốt ve con mèo. “Ra ngoài hiên đi,” Sachiko nói với tôi, tay bê khay trà. “Ngoài ấy mát hơn.” Hai chúng tôi làm theo lời cô, để Mariko lại một mình ở góc nhà của nó. Từ ngoài hiên, tuy không thể nhìn thấy dòng sông, nhưng tôi vẫn thấy rõ nơi triền đất dốc xuống và lớp bùn càng gần mặt nước trông càng ẩm ướt hơn hẳn. Sachiko ngồi lên một tấm đệm và bắt đầu rót trà. “Ở đây nhan nhản mèo hoang,” cô nói. “Chị không thấy lạc quan cho lắm về tương lai của lũ mèo con này đâu.” “Đúng thế, có quá nhiều mèo hoang,” tôi đáp. “Thật đáng thương. Mariko tìm thấy con mèo mẹ ở đây hả chị?” “Không, mẹ con chị mang nó theo. Nếu là chị thì chị đã bỏ nó lại rồi, nhưng Mariko nhất quyết không chịu nghe lời.” “Chị đưa nó về đây từ tận Tokyo sao?” “Không. Chị với con bé đã sống gần một năm trời ở Nagasaki mà. Ở phía bên kia thành phố.” “Ôi vậy sao? Em không biết đấy. Chị sống ở đó cùng… cùng bạn à?” Sachiko ngừng rót trà và nhìn tôi, hai tay ôm ấm trà. Tôi thấy trong ánh nhìn của cô biểu cảm thích thú từng toát ra khi cô quan sát tôi vào lần gặp trước. “Chị e là em nhầm rồi, Etsuko ạ,” cuối cùng cô cũng lên tiếng. Rồi lại tiếp tục rót trà. “Chị sống ở nhà bác trai chị.” “Chị yên tâm, em chỉ…” “Ừ, tất nhiên rồi. Thế nên không việc gì phải ngại ngùng, đúng không?” Cô cười to rồi đưa tôi một chén trà. “Chị xin lỗi, Etsuko ạ, chị không định đùa em. Sự thật là, chị có việc này muốn hỏi em. Muốn nhờ vả em một chút.” Sachiko bắt đầu rót trà cho chính mình, và khi làm việc đó, dường như thái độ cô trở nên nghiêm túc hơn trước. Rồi cô đặt ấm trà xuống, nhìn tôi. “Em thấy đấy, Etsuko, một vài dự tính của chị không tiến triển như đã định. Vì thế nên hiện tại chị cần tiền. Không nhiều lắm, em hiểu không. Chỉ cần một chút.” “Em hiểu,” tôi nói, hạ thấp giọng. “Chắc chị rất vất vả khi phải lo cho Mariko.” “Etsuko này, chị nhờ em việc này được không?” Tôi cúi người. “Em có chút tiền tiết kiệm,” tôi nói, gần như thì thầm. “Em sẽ rất vui nếu giúp được chị phần nào.” Tôi rất ngạc nhiên khi Sachiko cười to. “Em tốt quá,” cô nói. “Nhưng thực ra, chị không muốn mượn tiền của em. Chị đang nghĩ đến việc khác. Hôm nọ em có nhắc tới một việc. Em có một người bạn có quán mì.” “Ý chị là bác Fujiwara?” “Em bảo chị hình như bác ấy đang cần người giúp việc. Một công việc nhỏ như vậy sẽ giúp được chị rất nhiều.” “À,” tôi đáp, hơi do dự. “Nếu chị muốn, em sẽ hỏi giúp.” “Thế thì tuyệt lắm.” Sachiko nhìn tôi trong giây lát. “Nhưng hình như em hơi lưỡng lự về chuyện đó, đúng không Etsuko?” “Hoàn toàn không. Bao giờ gặp bác ấy, em sẽ hỏi giúp chị. Nhưng em chỉ băn khoăn” - tôi lại hạ giọng - “ai sẽ trông con gái chị vào ban ngày?” “Mariko hả? Nó có thể giúp chị ở quán mì. Nó cũng khá được việc đấy.” “Em tin thế. Nhưng như chị thấy đấy, em không biết chắc bác Fujiwara sẽ nghĩ thế nào. Dù sao thì ban ngày Mariko nên tới trường mới phải.” “Chị đảm bảo với em, Etsuko ạ, Mariko sẽ không gây ra một phiền toái nào, dù chỉ là nhỏ nhất. hơn nữa, tuần sau là hết năm học rồi. Chị sẽ đảm bảo nó không làm vướng chân ai. Em có thể yên tâm về điều đó.” Tôi lại cúi người. “Em sẽ hỏi khi gặp bác ấy.” “Chị rất cảm ơn em.” Sachiko nhấp một ngụm trà. “Thực ra, chị muốn nhờ em hỏi bác ấy ngay trong vài hôm tới.” “Em sẽ cố.” “Em thật tốt.” Chúng tôi ngồi im một lát. Nãy giờ, tôi vẫn mải chú ý đến ấm trà của Sachiko; nhìn có vẻ là một sản phẩm cao cấp làm từ sứ trắng. Cả chén trà tôi đang cầm trong tay cũng được làm từ cùng một thứ vật liệu tinh tế ấy. Lúc này khi đang ngồi uống trà cùng nhau, đây không phải lần đầu tiên tôi sửng sốt về sự tương phản kỳ cục giữa bộ ấm chén với vẻ tồi tàn của ngôi nhà cùng mặt đất lầy lội đầy bùn dưới hiên. Khi ngẩng lên, tôi nhận ra Sachiko đang quan sát mình. “Chị quen dùng đồ sứ chất lượng cao rồi, Etsuko ạ,” cô nói. “Em biết đấy, cuộc sống của chị không phải lúc nào cũng giống…” - cô khoát tay về phía ngôi nhà - “thế này. Tất nhiên là chị không ngại một chút bất tiện. Nhưng có một số thứ chị vẫn không thể xuê xoa cho được.” Tôi cúi đầu, không nói gì. Cả Sachiko cũng bắt đầu ngắm nghía chén trà của mình. Cô tiếp tục xem xét, cẩn thận xoay nó trong tay. Rồi cô đột nhiên nói, “Chị nghĩ nói mình lấy trộm bộ ấm chén này cũng chẳng sai. Cơ mà, chắc bác chị cũng không quá nhớ nhưng bộ ấm chén này đâu.” Tôi nhìn cô, hơi ngạc nhiên. Sachiko đặt chén trà xuống trước mặt, phẩy tay xua ruồi. “Có phải chị nói chị sống ở nhà bác chị?” tôi hỏi. Cô chậm rãi gật đầu. “Một ngôi nhà xinh đẹp vô cùng. Với ao cá trong vườn. Khác xa với quang cảnh xung quanh đây.” Trong giây lát, cả hai chúng tôi cùng đưa mắt nhìn vào trong. Mariko vẫn nằm nguyên ở góc nhà từ khi chứng tôi ra ngoài, xoay lưng về phía chúng tôi. Dường như nó đang thì thào nói chuyện với con mèo. Chúng tôi lại ngồi im lặng một lúc lâu, rồi tôi lên tiếng. “Em không biết có người sống bên kia sông.” Sachiko quay ra nhìn những rặng cây ở bờ bên kia. “Không, chị cũng chưa bao giờ thấy ai bên ấy.” “Nhưng cô trông trẻ của chị. Mariko lúc nãy bảo cô ấy đến từ bên kia sông.” “Chị làm gì có người trông trẻ, Etsuko. Ở đây chị không quen ai.” “Mariko có nói về một người phụ nữ nào đó…” “Em đừng để ý đến nó.” “Ý chị là nó bịa ra sao?” Hình như Sachiko thoáng cân nhắc gì đó. Rồi cô nói, “Đúng, nó chỉ bịa chuyện ra thôi mà.” “Vâng, em đoán trẻ con thường hay làm thế.” Sachiko gật đầu, “Khi nào làm mẹ, Etsuko ạ,” cô mỉm cười nói, “em sẽ phải quen dần với những chuyện như thế.” Sau đó, chúng tôi chuyển sang các chủ đề khác. Dạo ấy là thời kỳ đầu trong tình bạn của chúng tôi và chúng tôi chủ yếu chỉ nói về những chuyện vặt vãnh. Phải đến một buổi sáng vài tuần sau đó, tôi mới nghe Mariko nhắc lại về người phụ nữ đã tìm đến nó. Mời bạn đón đọc Cảnh Đồi Mờ Xám của tác giả Kazuo Ishiguro & Lan Young (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mùa Hè Thiên Đường Tập 1&2 - Jenny Han
Tên ebook: Mùa hè thiên đường Tên gốc: It's Not Summer Without You  Tác giả: Jenny Han   Thể loại: Sách teen, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây    Công ty phát hành: Báo Sinh viên VN – Hoa Học Trò      Nhà xuất bản: NXB Trẻ    Người dịch: Thanh Nga    Hiệu đính: Tuấn Đức   Ngày xuất bản: 2011   Số trang: 250   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Trọng lượng: 300 gr   Hình thức: Bìa mềm    Chủ dự án: Phi Phi Yên Vũ    Chụp pic: Phạm Huỳnh Uyên Khôi     Type: Kim Trúc, Ốc Anh Vũ, Ha Huyen, Prince Ashitaka, Linh Linh, Do Tam, Prince Ashitaka     Beta: Lam Vỹ, Annabelle Tran     Tạo prc: Annabelle Tran   Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Mùa Hè Thiên Đường Giới thiệu: Liệu mùa hè còn nguyên vẹn khi không có Bãi Biển Cousins? Belly từng đếm từng ngày mong sao cho tới mùa Hè, để cô có thể quay trở lại bãi biển Cousns, cùng với Conrad và Jeremiah. Nhưng năm nay thì không. Nhất là sau khi bệnh của cô Susannah tái phát, và Conrad không còn tỏ ra quan tâm tới Belly như trước đây. Những gì đẹp đẽ nhất, ngọt ngào nhất của mùa Hè đã không còn nữa và Belly ước gì mùa Hè không bao giờ tới. Nhưng kh Jeremiah gọi điện thông báo Conrad mất tích, Belly hiểu rằng cô cần phải làm gì đó để đưa mọi thứ trở lại như xưa. Và điều đó chỉ có thể xảy ra tại căn nhà bã biển, nơi ba người bọn họ đã có những khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Nếu mùa Hè này thực sự là mùa Hè cuối cùng, thì cũng nên để nó kết thúc như khi nó bắt đầu - tại bãi biển Cousns.   Tác giả Jenny Han là một nhà văn trẻ, người Mỹ gốc Hàn, sinh ra và lớn lên ở Richmond, Virginia. Cô tốt nghiệp Đại học North Carolona ở Chapel Hill sau đó học tiếp cao học tại trường Đại học New School ở thành phố New York- nơi cô nhận được bằng Thạc sỹ nghệ thuật (MFA- Master of Fine Art) về lĩnh vực sáng tác cho trẻ em. Hiện cô đang sống ở Brooklyn và làm việc bán thời gian tại một thư viện nhà trường ở khu Upper West Side.   Ngay từ khi còn bé, tác giả Han đã rất yêu thích văn học, đặc biệt là lĩnh vực sáng tác truyện. Cô bắt đầu viết những mẩu truyện ngắn từ khi mới 7 tuổi. Sau khi theo học một lớp sáng tác truyện cho trẻ em tại trường Đại học North Carolina, cô có mong muốn trở thành nhà văn, nhà biên tập. Chính vì vậy cô đã từ chối lời đề nghị mời làm trợ giảng của trường Đại học Pennsylvania để theo học chương trình Thạc sỹ MFA ở Đại học New School.   Shug - tác phẩm đầu tay của tác giả Han được sáng tác khi cô đang học đại học (năm 2006) đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ giới chuyên môn và cảm tình của bạn đọc, đặc biệt các độc giả đang trong độ tuổi THCS.   Năm 2009, cô đã trình làng tác phẩm thứ hai của mình, The Summer I Turned Pretty, nằm trong bộ truyện ba cuốn kể về nhân vặt Isabel (tên gọi thân mật là Belly) và những mùa Hè đẹp nhất trong cuộc đời cô. Tập truyện thứ hai với tên gọi là It’s Not Summer Without You phát hành năm 2010 và tập cuối cùng có tên We’ll Always Have Summer vừa được ra mắt vào tháng 4 năm 2011. Thành công của bộ truyện đã khiến các nhà làm phim quyết định chuyển thể bộ truyện này thành phim và hiện đang trong quá trình hoàn thiện kịch bản.   Trong khi đang sáng tác bộ truyện ba cuốn về mùa Hè trên, tác giả Han còn xuất bản riêng một tác phẩm khác có tên là Clara Lee anh the Apple Pie Dream.   Hiện tác giả Han đang kết hợp với nữ tác giả Siobhan Vivian (tác giả của Not That Kind of Girl, Same Difference, A Little Friendly Advice) sáng tác tiếp một bộ truyện 3 cuốn nói về tình bạn và sự tha thứ. Tập đầu tiên có tên Burn for Burn.    “Một câu chuyện cảm động về gia đình, các chàng trai và những biến cố trong cuộc đời của một người. Cuốn sách này chứa đựng tất cả những gì ngọt ngào nhất, lãng mạn nhất về một mùa-Hè-trong-mơ của mọi cô gái.”    – Sarah Dessen, tác giả của ALONG FOR THE RIDE, cuốn sách bán chạy nhất do tạp chí NEW YORK TIMES bình chọn.   “Một sự kết hợp ngọt ngào giữa tình yêu mùa Hè và tình bạn vĩnh cửu.” – Deb Caletti, tác giả cuốn HONEY, BABY, SWEETHEART.   “Nếu có thể, tôi cũng muốn được sống trong thế giới của cuốn sách tuyệt vời này. Tôi sẽ tận hưởng không khí mát mẻ của đại dương, đầm mình trong ánh Mặt Trời của Cousins và tôi sẽ chơi cả ngày không biết chán với cô bạn Belly tốt-bụng-vui-tính-dễ-thương, củng hai cậu bạn nối khố Jeremiah và Conrad. Tôi sẽ được chứng kiến sự trưởng thành của bộ ba này khi không còn là trẻ con nữa và bắt đầu một cái gì đó hơn thế... và tôi rất rất rất hy vọng rằng khi Belly biết yêu thật sự, cô sẽ trao tặng trái tim của mình cho đúng người.” – Lauren Myrade, tác giả bộ truyên BLISS. Mời các bạn đón đọc Mùa Hè Thiên Đường của tác giả Jenny Han.
Bạch Dương và Chuyện tình yêu - Linda Goodman
Tên ebook: Bạch Dương và Chuyện tình yêu (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Linda Goodman   Thể loại: Chiêm tinh, Văn học phương Tây     Bộ sách: 12 Cung hoàng đạo và Chuyện tình yêu     Người dịch: Mai Phí, Giang Đoàn     Nhà xuất bản: NXB Lao động     Nhà phát hành: Cẩm Phong Books     Khối lượng: 440 grams     Kích thước: 12 x 19 cm     Ngày phát hành: 1/2014     Số trang: 388    Giá bìa: 76.000đ   Nguồn: fb/sachhaychoban   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com  Bìa sách Bạch Dương và Chuyện tình yêu Giới thiệu:   Mỗi người phụ nữ Bạch Dương đều mang trong mình một ước mơ thầm kín, ấy là được người đàn ông của mình bảo vệ và che chở. Thế nhưng điều đó không có nghĩa là phục tùng. Nàng tự kẻ một đường ranh giới phân biệt rõ ràng giữa quy thuận trong tình yêu và phục tùng về mọi mặt. Tốt hơn cả là chàng nên nhận ra ranh giới đó nếu muốn giữ chặt nàng. Vậy mà có những điều nho nhỏ lại khiến nàng thủ lĩnh cung Lửa này mềm như bún. Bạn cần làm gì để khiến trái tim cô nàng Bạch Dương xao xuyến?   Làm thế nào để lập được “thỏa thuận ngừng bắn” khi cuộc chiến nảy lửa giữa bạn và anh chàng Bạch Dương nổ ra? Ngọn lửa nóng nảy của Bạch Dương sẽ thiêu rụi tất cả, hay bạn có thể dập tắt và biến chúng thành ngọn lửa liu riu nồng ấm trong mùa đông giá rét?   Tất cả tùy thuộc vào bạn. Dĩ nhiên, sẽ có thêm cả một chuyên gia giúp đỡ bạn, nếu bạn tin tưởng lời khuyên của cô ấy:   “Cũng có đôi ba người kiềm chế yêu thương   Như thể mai này họ ghét nhau cay đắng.   Nhưng ta ghét nhau cũng khẽ khàng cẩn thận   Như thể một ngày chúng ta sẽ lại yêu...”     (“Bạch Dương và câu chuyện tình yêu” - Linda Goodman)   LINDA GOODMAN Linda Goodman, tên thật là Mary Alice Kemery sinh ra tại Morgantown, miền Tây Virginia vào ngày 19/4. Linda Goodman chưa bao giờ tiết lộ năm sinh chính xác của bản thân. Bà được đánh giá là một trong những Chiêm tinh gia nổi tiếng người Mỹ với những cuốn sách đứng đầu danh sách bán chạy do tờ New York Times bình chọn. Năm 1968, Linda Goodman xuất bản cuốn “Sun Signs” (Dấu hiệu Mặt trời của các cung hoàng đạo). Ngay lập tức cuốn sách đứng đầu danh mục Best Seller của năm. "Nếu bạn cầm trên tay cuốn Dấu hiệu Mặt trời (Sun Signs) và đọc nó, bạn sẽ cảm nhận được không chỉ lối viết hấp dẫn, mà còn cả cách dẫn dắt thông minh của Linda Goodman giúp người đọc có thể tiếp cận về 12 cung hoàng đạo một cách dễ hiểu hơn rất nhiều." - Carolyn McDowall Sau đó, Linda Goodman tiếp tục khẳng định được sức cuốn hút từ những trang sách Chiêm tinh của bà trong hai tập tiếp theo “Love Signs” (Chiêm tinh về tình yêu) ra mắt năm 1978 và Star Signs (1988). Cuốn “Love Signs” đã xác lập kỉ lục trong  ngành công nghiệp xuất bản với mức giá bản quyền 2.3 triệu đô la Mỹ. Nội dung bộ sách Chiêm tinh Cẩm Phong số 1 được dịch từ hai cuốn sách Best Seller của Linda Goodman - “Sun Signs”, “Love Signs” (tải 2 eBook này). Mời các bạn đón đọc Bạch Dương và Chuyện tình yêu của tác giả Linda Goodman.
Ba Chàng ngốc - Chetan Bhagat
Tên eBook: Ba chàng ngốc (full prc, pdf, epub) Tác giả: Chetan Bhagat Thể loại: Hài hước, Tiểu thuyết, Văn học Ấn độ   Dịch giả: ACE Lê   Kích thước: 14 x 20.5cm   Số trang: 316   Ngày xuất bản: 24/05/2014   Giá bìa: 78.000 ₫   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn   Chụp pic: sundaefruit   Type: darknessflower98, phamthiyenlinh, candyworld   Beta: Jaejoong   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Ba Chàng ngốc  Giới thiệu: Bạn muốn biết cách luyện thi vào một trường đại học hạng nhất? Ôi thôi đi, dễ chừng một nửa số cây trên thế giới đã bị đốn để in các loại sách có khi đều đáng vứt vào sọt rác rồi còn gì. Bạn muốn một cuốn cẩm nang dạy cách sống sót qua những năm đại học? Thế cũng thôi đi, đến chúng tôi còn chẳng hiểu làm sao có thể gắng gượng được đến phút cuối nữa là. Còn nếu các bạn muốn tìm một tấm gương tày liếp về sự sa ngã nơi giảng đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế, thì đây, câu chuyện về chúng tôi - ba ngôi sao thời trung học nhưng lại thành ra Ba chàng ngốc đì đẹt điểm trung bình ngày đại học với đủ trò quậy phá, gian lận, và cũng là Ba chàng ngốc luôn sát cánh bên nhau nếm trải nào tình bạn khắc cốt ghi tâm, nào tình yêu vượt qua mọi rào cản, nào tình thầy trò sáng trong thân thiết, nào tình cảm gia đình sẵn sàng xả thân. Và, có thể bạn đã biết, năm 2009, câu chuyện về chúng tôi đã được đạo diễn Rajkumar Hirani chuyển thể thành Ba chàng ngốc - bộ phim Bollywood phá mọi kỷ lục phòng vé để trở thành bộ phim ăn khách nhất lịch sử Ấn Độ. Còn bây giờ, nào, hãy cùng chúng tôi trải nghiệm những năm tháng tuổi trẻ điên rồ nổi loạn! Nhận định “Đã có nhiều nhà văn thành công trong việc thể hiện tâm tư của mình hoặc diễn giải một quan điểm cụ thể. Sách của Chetan Bhagat làm được cả hai, và còn hơn thế.” - Times “Vua của sách bìa mềm ở Ấn Độ.” - Guardian “Bhagat đã bắt mạch chuẩn xác các độc giả trẻ Ấn Độ và được tung hô gần như một vị thánh.” - International Herald Tribute “Tuyến nhân vật độc đáo trong một cốt truyện cuốn hút… (Bhagat) thuộc về một đẳng cấp riêng biệt.” – Today của Ấn Độ “… dí dỏm nhưng cảm động… phong cách dẫn truyện thoải mái và ung dung…” – Financial Express Tác giả Chetan Bhagat: Tác giả Chetan Bhagat Sinh năm 1974, là nhà văn người Ấn Độ. Sách của anh thường đạt được ngay vị trí best seller từ khi mới phát hành và được chuyển thể thành nhiều bộ phim lớn như Bollywood. Tờ THE NEW YORK TIMES gọi anh là “tiểu thuyết gia viết tiếng Anh bán chạy nhất lịch sử Ấn Độ”. Tạp chí TIME đưa anh vào danh sách “100 người có ảnh hưởng nhất thế giới”. Anh cũng từng có mặt trong số “100 người sáng tạo trong công việc nhất thế giới” do tạp chí FAST COMPANY (Mỹ) bình chọn. Chetan viết bằng cả tiếng Anh và tiếng Hinci cho các tờ báo hàng đầu, tập trung vào tuổi trẻ và các vấn đề phát triển đất nước. Anh cũng là một diễn giả đầy thuyết phục. Chetan bỏ việc tại một ngân hàng đầu tư quốc tế vào năm 2009 để cống hiến toàn thời gian cho viết lách và đem lại sự thay đổi cho đất nước. Anh sống ở Mumbai cùng vợ là Anusha, một người bạn học cũ, và hai cậu con trai sinh đôi Shyam và Ishaan. Các cuốn sách nổi tiếng nhất của Chetan có thể kể tới Ba chàng ngốc (Five point someone), Ba sai lầm của đời tôi (The 3 mistakes of my life), Hai đầu đất nước: Câu chuyện về cuộc hôn nhân của tôi (2 states: The story of my marriage) và Cách mạng 2020 (Revolution 2020). Website chính thức của anh tại www.chetanbhagat.com Mời các bạn đón đọc Ba Chàng ngốc của tác giả Chetan Bhagat.
Đắc Nhân Tâm
Đắc Nhân Tâm - Được lòng người, là cuốn sách đưa ra các lời khuyên về cách thức cư xử, ứng xử và giao tiếp với mọi người để đạt được thành công trong cuộc sống. Gần 80 năm kể từ khi ra đời, Đắc Nhân Tâm là cuốn sách gối đầu giường của nhiều thế hệ luôn muốn hoàn thiện chính mình để vươn tới một cuộc sống tốt đẹp và thành công. Đắc Nhân Tâm cụ thể và chi tiết với những chỉ dẫn để dẫn đạo người, để gây thiện cảm và dẫn dắt người khác,... những hướng dẫn ấy, qua thời gian, có thể không còn thích hợp trong cuộc sống hiện đại nhưng nếu người đọc có thể cảm và hiểu được những thông điệp tác giả muốn truyền đạt thì việc áp dụng nó vào cuộc sống trở nên dễ dàng và hiệu quả. Đắc Nhân Tâm, từ một cuốn sách, hôm nay đã trở thành một danh từ để chỉ một lối sống mà ở đó con người ta cư xử linh hoạt và thấu tình đạt lý. Lý thuyết muôn thuở vẫn là những quy tắc chết, nhưng Nhân Tâm là sống, là biến đổi. Bạn hãy thử đọc "Đắc Nhân tâm" và tự mình chiêm nghiệm những cái đang diễn ra trong đời thực hiện hữu, chắc chắn bạn sẽ có những bài học cho riêng mình. "Đắc nhân tâm" của Dale Carnegie là quyển sách nổi tiếng nhất, bán chạy nhất  và có tầm ảnh hưởng nhất của mọi thời đại... Sách đã được chuyển ngữ sang hầu hết các thứ tiếng trên thế giới và có mặt ở hàng trăm quốc gia. Đây là cuốn sách liên tục đứng đầu danh mục sách bán chạy nhất do thời báo NewYork Times bình chọn suốt 10 năm liền. Đắc Nhân Tâm là nghệ thuật thu phục lòng người, là làm cho tất cả mọi người yêu mến mình. "Đắc nhân tâm" và cái Tài trong mỗi người chúng ta. "Đắc Nhân Tâm" trong ý nghĩa đó cần được thụ đắc bằng sự hiểu rõ bản thân, thành thật với chính mình, hiểu biết và quan tâm đến những người xung quanh để nhìn ra và khơi gợi những tiềm năng ẩn khuất nơi họ, giúp họ phát triển lên một tầm cao mới. Đây chính là nghệ thuật cao nhất về con người và chính là ý nghĩa sâu sắc nhất đúc kết từ những nguyên tắc vàng của Dale Carnegie. Tác phẩm có sức lan toả vô cùng rộng lớn – dù  bạn đi đến bất cứ đâu, bất kỳ quốc gia nào cũng đều có thể nhìn thấy. Tác phẩm được đánh giá là cuốn sách đầu tiên và hay nhất trong thể loại này, có ảnh hưởng thay đổi cuộc đời đối với hàng triệu người trên thế giới. Một số nhận xét nổi bật về sách Đắc Nhân Tâm Bạn Vân Trang (jiro_myangel_vt92@... - Đà Nẵng): Cuốn sách tôi tâm đắc và có ấn tượng sâu đậm nhất chính là “Đắc Nhân Tâm” của Dale Carnegie! Cuốn sách đã thu hút hàng triệu độc giả trên khắp thế giới và chính tôi cũng là một trong số đó. Và tôi tin, bạn sẽ là người kế tiếp bị cuốn hút...! Với lối viết giản dị nhưng đầy tính nhân văn, với những bài học đã được minh họa sống động qua những câu chuyện có thật được kể lại từ những con người bình thường nhất cho đến những nhà lãnh đạo tối cao, tuy khác nhau về thân thế nhưng giữa họ có một điểm chung; đó là “đã tạo nên kì tích bởi cách biết “đối nhân xử thế” của mình”; Dale Carnegie đã chỉ cho chúng ta thấy rằng: “học cách đối nhân xử thế không khó, quan trọng là bạn có thành tâm muốn học được điều đó hay không”! Tôi nghĩ rằng, một cuốn sách hay không chỉ ở chỗ nội dung sâu sắc, hình thức phong phú mà điều quan trọng hơn cả đó là “bạn đã học được gì từ cuốn sách đó, bạn có nhận thấy sự thay đổi tích cực về cách nghĩ và thái độ sống của mình sau khi đọc xong cuốn sách đó không?”. Đây cũng là lý do mà tôi đã chọn “Đắc Nhân Tâm” là cuốn sách hay nhất mà tôi đã từng đọc! Cuốn sách như thúc giục tôi rằng: “Hãy biết tư duy tích cực hơn, hãy biết quan tâm đến người khác nhiều hơn bằng chính sự chân thành của mình, bạn sẽ mang đến niềm vui cho chính mình và cho cả những người xung quanh bạn, và biết đâu, chính thái độ sống ấy sẽ tạo nên những điều kì diệu mà chính bạn cũng không thể tưởng tượng ra được...”. Đắc Nhân Tâm đã giúp tôi tự nhìn nhận lại bản thân có những ưu, khuyết điểm gì để từ đó biết cách hoàn thiện bản thân mình hơn!Tôi thật sự mong muốn sẽ ngày càng có nhiều bạn đọc tìm đến cuốn sách này! Hãy cùng đọc và “cảm nhận”! Nếu bạn vẫn đang phân vân không biết có nên mua cuốn sách này hay không, vậy bạn có tò mò muốn biết tại sao “Đắc Nhân Tâm” được coi là “Cuốn sách hay nhất mọi thời đại đưa bạn đến thành công” không? Bạn còn chần chờ gì nữa mà không tự khám phá xem lý do đó là gì nhé! Tin tôi đi! Cuốn sách sẽ khiến bạn phải ngạc nhiên đấy! Bạn Phạm Lâm Phương Quỳnh nhận xét: Bác tôi đã từng nói " Nếu bác đọc quyển sách này sớm hơn, có lẽ cuộc đời bác sẽ không chỉ dừng lại tại đây!" Bị cuốn hút bởi lời nói này, tôi đã tìm đến " Đắc nhân tâm" và tôi đã hoàn toàn bị cuốn hút vào từng câu, từng chữ mà tác giả viết ra. Nó thật sự đúng như lời của bác tôi nói. Nó thật sự thay đổi cuộc sống của tôi, thay đổi các mối quan hệ xã hội của tôi. Có lẽ nó được viết ra bằng cả tấm lòng của tác giả nên lời lẽ rất chân tình, mang đậm chất nhân văn, nội dung gần gũi với đời sống con người, gần gũi với các mối quan hệ xã hội và thật dễ dàng để ứng dụng những lời khuyên của tác giả vào đời sống hằng ngày. Và điều quan trọng nhất khi tôi đọc hết quyển Đắc Nhân Tâm này không phải là các phương pháp đó, mà là " Hãy quan tâm, đối xử với người thân, bạn bè bằng cả tấm lòng", nếu bạn chỉ áp dụng những phương pháp trong sách mà thiếu đi sự chân thành, thì tất cả sẽ chỉ là giả dối. Với bản thân tôi, nếu tôi đọc quyển sách này sớm hơn, có lẽ tôi đã không mất đi một người bạn tốt để rồi bây giờ hối hận thì đã quá muộn. Tác giả: Tác giả Dale Breckenridge Carnegie Dale Breckenridge Carnegie (24/11/1888 - 1/11/1955) là một nhà văn và nhà thuyết trình Mỹ và là người chịu trách nhiệm các lớp phát triển con người, kỹ năng, nghệ thuật bán hàng, huấn luyện đoàn thể, nói trước công chúng và các kỹ năng giao tiếp giữa mọi người. Ra đời trong cảnh nghèo đói tại một trang trại ở Missouri, Dale Carnegie là tác giả cuốn sách Đắc nhân tâm- được xuất bản lần đầu năm 1936 và là một trong những quyển sách nổi tiếng nhất thế giới thuộc thể loại self-help, liên tục đứng đầu danh mục bán chạy nhất của mọi thời đại do báo The New York Times bình chọn suốt 10 năm liền. Tác phẩm đã được chuyển ngữ sang hầu hết các thứ tiếng trên thế giới và có mặt ở hàng trăm quốc gia, đặc biệt bản tiếng Anh đã bán được hơn 15 triệu bản trên thế giới. Video giới thiệu về sách Đắc Nhân Tâm và tác giả Dale Carnegie:   *** Tóm tắt & Review (Đánh giá) sách Đắc Nhân Tâm của tác giả Dale Carnegie:   Review (Đánh giá) sách Đắc Nhân Tâm Tóm tắt Cuốn sách Đắc Nhân Tâm của Dale Carnegie là một trong những cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại, được dịch ra hơn 50 thứ tiếng và được đọc bởi hàng triệu người trên thế giới. Cuốn sách đề cập đến các nguyên tắc vàng trong giao tiếp và ứng xử, giúp bạn xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp với mọi người xung quanh, từ đó đạt được thành công trong cuộc sống. Nội dung chính Cuốn sách Đắc Nhân Tâm được chia thành 6 phần, mỗi phần đề cập đến một nguyên tắc vàng trong giao tiếp và ứng xử: Phần 1: Nghệ thuật ứng xử căn bản Phần 2: Làm thế nào để gây thiện cảm cho người khác Phần 3: Cách thuyết phục người khác Phần 4: Cách lãnh đạo người khác Phần 5: Làm thế nào để trở thành một người quyến rũ Phần 6: Làm thế nào để biến kẻ thù thành bạn bè Đánh giá Đắc Nhân Tâm là một cuốn sách rất đáng đọc, mang lại nhiều giá trị cho người đọc. Cuốn sách giúp bạn hiểu rõ hơn về bản thân và những người xung quanh, từ đó xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp và thành công trong cuộc sống. Ưu điểm Nội dung cuốn sách rất gần gũi và thực tế, dễ hiểu và dễ áp dụng. Cuốn sách chứa đựng nhiều bài học quý giá về giao tiếp và ứng xử, giúp bạn trở thành một người thành công hơn. Cuốn sách được viết bằng một giọng văn giản dị và chân thành, dễ đi vào lòng người. Nhược điểm Một số nguyên tắc trong cuốn sách có thể không còn phù hợp với cuộc sống hiện đại. Kết luận Đắc Nhân Tâm là một cuốn sách rất đáng đọc, mang lại nhiều giá trị cho người đọc. Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn sách giúp bạn xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp và thành công trong cuộc sống, thì Đắc Nhân Tâm là một lựa chọn hoàn hảo. Mời các bạn đón đọc Đắc Nhân Tâm của tác giả Dale Carnegie.