Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện

Thiên phú tu luyện phế vật nhất? Không quan trọng, ta có một khóa tu luyện hệ thống, 1 phút tuần hoàn một lần tiểu chu thiên, 1 giờ tuần hoàn một lần đại chu thiên, 24 giờ tự động đột phá một lần! Không tu luyện được công pháp sao? Ta có cái không gian luyện võ, không cần bản thân tự mình động thủ, tự động liền có thể 24 giờ mỗi ngày thời thời khắc khắc lĩnh ngộ nghiên cứu diễn luyện công pháp! Không có tài nguyên tu luyện muốn liều sống liều chết sao? Ta có thể phân ra một cái cái bóng, trực tiếp đi dã ngoại tiến hành càn quét, ngủ một giấc ngày thứ hai tỉnh lại trong nhà tất cả đều là hung thú vật liệu! ... Ta có thể một khóa tu luyện, ta ngưu bức!  *** Review Một chữ: Sảng Hai chữ: Quá sảng Ba chữ: Cực kỳ sảng Nếu bạn đang tìm một bộ truyện siêu cực sảng, vả mặt bôm bốp thì “Ta có hệ thống Auto tu luyện” chính là thứ có thể thỏa mãn nhu cầu của bạn. Tất nhiên với đại đa số truyện sảng quá mức như này thì việc BUFF cao là chuyện bình thường, nhưng miễn sao nó sảng là được các bạn nhỉ. Main nhà ta từ địa cầu xuyên đến một tinh cầu lấy tu luyện làm chủ, có sức mạnh mới có quyền lực. Tinh cầu nơi đây bị phá hủy, xuất hiện vô số sinh vật biến dị rất mạnh mẽ, và con người cũng có phân chia cấp bậc sức mạnh. Main nhà ta xuyên vào một cậu con trai 18 tuổi, tư chất tu luyện thuộc hàng phế vật, gia cảnh nghèo khó, bên cạnh đó còn có một người con dâu nuôi từ bé cũng tư chất phế vật giống hắn ta. Cứ tưởng cuộc đời lâm vào bế tắc, phải sống một cuộc sống bần hèn. Nhưng không, main của chúng ta dù sao cũng là nhân vật chính, có phế vật cỡ nào thì cũng sẽ được vớt vác lên cả thôi. Anh nhà nhận được một hệ thống tu luyện, có thể liên tục 24 giờ tự động hấp thu linh khí tu luyện không ngừng nghĩ, còn bản thân thì có thể ăn chơi lười biếng mà vẫn lên cấp đều đặn. Nhưng muốn mở ra hệ thống thì cần phải có tiền. Miếng ăn ngay trước mặt nhưng lại không thể mở miệng nuốt vào mới tức. Nhà thì nghèo rớt mồng tơi, phải dựa vào nàng dâu nuôi từ bé mỗi ngày ra ngoài kiếm về ít tiền để ăn uống qua ngày. Tưởng chừng như lâm vào tình cảnh tuyệt vọng thì nàng dâu mới tiết lộ trong nhà con một khoảng tiền, vốn được đền bù vì cha mẹ hắn trước đó bị tai nạn. Vừa đủ để lấp vào khoản cần để kích hoạt hệ thống. Dựa vào hệ thống mà main có được tốc độ tu luyện siêu cường, 1 ngày tu luyện bằng người khác tu luyện mấy chục năm. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có tiền, chuyện không thể giải quyết bằng tiền thì có thể giải quyết bằng rất nhiều tiền. Thực lực tăng lên giúp main cũng kiếm được nhiều tiền hơn. Bắt đầu từ một tên nam sinh nhỏ bé phế vật, không có gia tộc cũng không có chống lưng, chỉ có một nàng dâu nuôi từ bé ở bên cạnh anh từ những ngày ban đầu. Sau đó cơ duyên xảo hợp, một vị bạn học của anh phát hiện anh có thể là thiên tài tu luyên nên du dỗ main trở thành khanh khách trưởng lão trong gia tộc. Tuy ban đầu có người không phục nhưng sau đó main đã dùng nắm đấm đè xuống ý kiến của những người kia. Cũng chính từ đây mà main cũng bắt đầu dính vào những tư thù khác. Kẻ địch đầu tiên trong đời cũng giúp main nhận ra bản thân phải luôn luôn đề cao cấp bậc, ở thế giới này khi càng lên cao thì cũng sẽ có càng nhiều kẻ địch. Con người khi càng mạnh mẽ thì khát vọng sinh tồn cũng càng cao, không thể cứ mãi là con người lười biếng như ban đầu. Từ kẻ địch ban đầu là một tiểu gia tộc, rồi đến lúc chạm trán với một đại gia tộc tại căn cứ main đang ở, bọn họ xuýt chút thì đã xử luôn nàng dâu của anh. Và lại lần nữa main nhà ta bước lên con đường vả mặt không ngừng. Phải nói càng đọc chỉ càng thấy sảng nổ mắt. Bạn nào đang có áp lực trong cuộc sống, đi làm bị sếp đè ép, cuộc sống đầy áp lực thì nên lọt hố bộ này. Những pha vả mặt siêu sảng sẽ giúp bạn lấy lại chút cân bằng cảm xúc. *** Một khóa tu luyện không gian   "Kí chủ, trải qua kiểm trắc, cấp bậc thân thể của ngài là rất yếu đuối." "Nha." "Kí chủ, trải qua kiểm trắc, đẳng cấp thiên phú tu luyện của ngài cũng là rất yếu đuối." "Nha." "Kí chủ, trải qua kiểm trắc, ngài hiện nay không có tu luyện qua bất kỳ công pháp nào." "Nha." "Kí chủ, trải qua kiểm trắc, ngài hiện nay chính là một tên phế vật không hơn không kém." "Ngươi bà nội nó có thể đừng nói những điều hiển nhiên này không? !" Ở trên là đoạn đối thoại đơn giản khi Tô Tiểu Bạch vừa mới kích hoạt hệ thống. Tô Tiểu Bạch. Là người Địa Cầu. Mười phút trước, hắn xuyên qua đến thế giới cùng Địa Cầu như đúc này, nhưng trên thực tế thế giới này đã sớm biến dạng hoàn toàn. Cái thế giới này, hung thú, quái vật biến dị hoành hành. Nhân loại để sinh tồn, bước lên con đường võ giả, thành lập bức tường to lớn, cùng hàng rào phòng vệ lôi điện, hình thành căn cứ nhân loại, đem quái vật hung thú biến dị ngăn cách bên ngoài. Hung thú có đẳng cấp phân chia, võ giả cũng có mạnh yếu khác nhau. Cường đại võ giả, phi thiên độn địa, di sơn đảo hải, có thể hóa thành bom hạt nhân hình người, trong nháy mắt liền có thể chế tạo ra cảnh tượng sơn băng địa liệt! Bởi vậy cái thế giới này, võ giả vi thượng, thực lực vi tôn. Có thực lực, ngươi có thể thu hoạch được đặc quyền thường nhân không cách nào hưởng thụ! Có thực lực, ngươi có thể được vô số mỹ nữ ưu ái! Có thực lực, ngươi có thể dễ dàng được đến vinh hoa tài phú đếm mãi không hết! Ý thức được điểm này Tô Tiểu Bạch rất là hưng phấn. Hắn mặc dù là theo xã hội hài hòa xuyên không tới. Mặc dù trên thân không có chút sóng linh khí nào, là cái củi mục chính cống. Mặc dù tư chất tu luyện rác rưởi như bụi bặm, phế vật đến không thể lại phế vật. Nhưng hắn có hệ thống a! Một tiếng mỹ diệu "Hệ thống đang trong quá trình kích hoạt. . ." kia, khiến cả người Tô Tiểu Bạch đều trở nên hưng phấn, suýt chút nữa liền ngửa mặt lên trời thét dài! Nhưng mà sau khi hệ thống kích hoạt, thế mà nói cho hắn biết, để chức năng thứ nhất có tác dụng cần trả tiền vàng mới có thể kích hoạt! Mà lại cần đằng đẵng một trăm ngàn Linh tệ! "Một trăm ngàn Linh tệ. . . Còn không bằng ta dứt khoát tự tử, lại xuyên qua một lần còn tốt hơn!" Tô Tiểu Bạch một mặt tuyệt vọng. Nếu như hắn là võ giả, một trăm ngàn Linh tệ có thể trong vài năm tích trữ ra. . . Dù sao võ giả có thực lực, thu hoạch được thù lao so với người bình thường lớn hơn rất nhiều, mỗi tháng ít thì có hơn một ngàn Linh tệ, nhiều thì ba bốn ngàn. Mấu chốt là thực lực võ giả có thể tăng lên, thu nhập cũng sẽ càng ngày càng nhiều. Nhưng hết lần này tới lần khác hắn là một cái củi mục cộng thêm phế nhân a! Không có bối cảnh, không có thực lực, không có thiên phú, lại nghèo rớt mồng tơi. . . Để hắn ra ngoài làm công mà nói, lấy thu nhập mỗi tháng một trăm khối Linh tệ của người bình thường, hắn phải tích lũy đến năm nào tháng nào đây? "Hệ thống, không thể ký sổ sao a?" Tô Tiểu Bạch chưa từ bỏ ý định. "Kí chủ, ngài nghe nói qua có cùng hệ thống ký sổ sao?" Hệ thống dùng giọng điệu thiên chân khả ái nói. "Vậy kích hoạt ngươi có cái rắm gì dùng!" Tô Tiểu Bạch lườm nguýt một cái. "Ca!" Lúc này, bên ngoài gian phòng truyền đến một đạo thanh âm trong trẻo động lòng người. Tô Tiểu Bạch ngẩng đầu một cái, đẩy cửa phòng ra, một tiểu mỹ nhân ước chừng mười lăm mười sáu tuổi buộc tóc đuôi ngựa, da trắng mỹ mạo, xinh đẹp mặn mà, mắt to vụt sáng đáng yêu đi tới. "Ca, anh tỉnh rồi!" Tiểu mỹ nhân xán lạn cười một tiếng, giống như là vạn vật khôi phục, làm cho người cảm thấy như gió xuân ấm áp. Tô Tiểu Bạch có một nháy mắt thất thần, nhưng rất nhanh liền bị ký ức trong đầu làm tỉnh lại. Tô Linh Nhi. Muội muội của Tô Tiểu Bạch. Đồng thời nàng còn có một thân phận khác —— là con dâu nuôi từ bé của Tô Tiểu Bạch! Tô Tiểu Bạch là con một, cha mẹ là người bình thường, mấy năm trước hung thú xâm lấn, cha mẹ Tô Linh Nhi chết bởi tai nạn, vì để tương lai con trai có thể tìm tới lão bà, cha mẹ hắn từ trong trại trẻ mồ côi nhận nuôi một đứa bé gái, lấy tên Tô Linh Nhi. Cho nên từ nhỏ, cha mẹ đều là lấy tiêu chuẩn con dâu đối đãi Tô Linh Nhi, Tô Linh Nhi cũng biết rõ người chồng tương lai của mình là Tô Tiểu Bạch từ nhỏ, một mực lấy tư thái đối đãi người yêu tương lai đối đãi Tô Tiểu Bạch. "Được rồi, chính mình phế vật lại thêm củi mục nghèo rớt mồng tơi không nói, còn có một nàng dâu!" "Mặc dù nàng dâu này đẹp mắt muốn mạng, nhưng cái trọng trách này cũng nặng nề không ít a!" Tô Tiểu Bạch một mặt bất đắc dĩ. "Ca, bụng của anh có đói không, có muốn ăn chút đồ vật gì hay không?" Tô Linh Nhi nhu thuận nói, " Hôm nay em làm công giúp thím mập ở sát vách, kiếm lời 5 khối Linh tệ đây! Không phải ca rất thích mì thịt bò sao? Chúng ta đi ăn mì thịt bò đi!" Nghe được lời này của Tô Linh Nhi, Đáy lòng Tô Tiểu Bạch yếu ớt thở dài. Tô Tiểu Bạch hiện nay 17 tuổi, còn là một học sinh. Từ sau khi cha mẹ ngoài ý muốn qua đời, chính là Tô Linh Nhi làm việc vặt bên ngoài kiếm tiền cung cấp nuôi dưỡng Tô Tiểu Bạch. Đôi khi vận khí tốt, tựa như bây giờ, một ngày có thể kiếm lời 5 khối Linh tệ. Đôi khi vận khí không tốt, một ngày không có một phân tiền thu nhập. "Cái kia. . . Linh Nhi, nhà chúng ta còn có tích góp gì hay không a?" Tô Tiểu Bạch thử dò hỏi. "Có a!" Tô Linh Nhi gật gật đầu. "Có bao nhiêu?" "Đại khái. . . Có một trăm ngàn đi!" Tô Linh Nhi nhu thuận nói. "Cái gì? !" "Nhà chúng ta lúc nào có nhiều tiền như vậy? !" Tô Tiểu Bạch bỗng nhiên hưng phấn nhảy dựng lên, trên mặt tràn ngập vẻ khiếp sợ. Tại sao hắn không biết trong nhà mình thế mà có tiền như vậy? ! Một trăm ngàn Linh tệ, đều có thể tiền đặt cọc mua một ngôi nhà tại căn cứ số 18 bên ngoài! "Là sau khi cha mẹ bị tai nạn xe cộ, người gây tai nạn đền." Giọng nói của Tô Linh Nhi có chút thương cảm, "Mẹ nói em len lén cầm, không cho em nói cho anh biết, nói chờ anh thi lên đại học, dùng số tiền này làm học phí đại học cho anh." Thời đại này đại học, học phí đắt đỏ cực kỳ! Liền giống như du học ở thời đại kia, chỉ riêng học phí hàng năm đều muốn hai ba chục ngàn linh tệ, người bình thường căn bản không trả nổi! "Ta thế mà vẫn luôn không biết rõ!" Tô Tiểu Bạch im lặng. Nhưng mà cũng không trách cha mẹ, đây là tiền bọn họ dùng mạng đổi lấy. Chắc hẳn cha mẹ cũng là lo lắng Tô Tiểu Bạch sau khi biết rõ việc này, dùng tiền vung tay quá trán, mấy hơi liền dùng hết, tự nhiên cũng không lên được đại học. . . Không phải sao, bọn hắn giấu diếm là đúng, hiện tại vừa lúc có tác dụng lớn! "Nhanh nhanh nhanh, Linh Nhi, đem tất cả tiền đều đưa cho anh!" Tô Tiểu Bạch vội vàng nói. "Ừm!" Tô Linh Nhi phi thường nghe lời Tô Tiểu Bạch, nàng vội vàng vào trong gian phòng của mình cúi xuống gầm giường lôi ra một cái rương, sau đó trong đống quần áo lấy ra một cái hộp, lại từ trong hộp lấy ra thẻ ngân hàng. "Một trăm ngàn Linh tệ a. . ." Tô Tiểu Bạch cầm thẻ ngân hàng, tay đang run rẩy. "Ca, số tiền này là cho anh lên đại học, anh cũng không thể tiêu lung tung." Tô Linh Nhi nhắc nhở. "Làm sao lại tiêu lung tung chứ?" "Bây giờ anh muốn đem tiêu nó tại sự việc có ý nghĩa nhất!" Trong mắt Tô Tiểu Bạch tỏa ra ánh sao. "Đinh! Hệ thống kiểm trắc được kí chủ có tiền!" "Kí chủ thân ái, phải chăng tiêu hao một trăm ngàn Linh tệ kích hoạt hạng chức năng thứ nhất của hệ thống?" Thanh âm hệ thống truyền đến. Ha ha. Lúc không có tiền, cũng không thấy ngươi hô "Thân ái" ! Tô Tiểu Bạch chửi bậy một câu trong lòng. Nhưng vẫn là lựa chọn "Đồng ý" . "Hệ thống, ngươi nhưng mà phải cho ta một điểm chức năng tốt a!" "Ta không cầu chế bá tinh không vũ trụ gì đó, nhưng ít ra đi đến đỉnh phong nhân sinh không có vấn đề a?" Tô Tiểu Bạch cầu nguyện trong lòng. Hiện tại hắn thật là một nghèo hai trắng. Nếu như hệ thống không góp sức mà nói, hắn cùng Tô Linh Nhi phỏng chừng ngay cả cơm cũng ăn không nổi! "Đinh! Kích hoạt thành công!" "Chúc mừng kí chủ, giải tỏa 'Một khóa không gian tu luyện' !" Mời các bạn đón đọc Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện của tác giả Thái Bạch Xanh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Câu Chuyện Ngày Xuân - Vương Thiển
Câu chuyện ngày xuân - Câu chuyện mang vẻ đẹp của tình người nở rộ trong những năm tháng khó khăn. Đây là tác phẩm đã lấy đi nước mắt của cả ba thế hệ 7X, 8X,9X. Tôi từng không hiểu tình yêu của những năm 70 sao có thể kiên trinh, thuần khiết đến thế. Cho đến khi đọc cuốn sách này, tôi thật sự xúc động.Vào những năm tháng ấy, tình yêu của họ không phải sự hiến dâng mà là kề vai sát cánh, chung sức chung lòng. Đây là tình yêu mà có lẽ giới trẻ chúng tôi ngày nay khó có thể hiểu được. Trong những năm tháng ấy, tình yêu không còn đúng với giai điệu của nó, tình yêu đã trở thành lý tưởng, nhiệt tình cách mạng. Đó là thứ tình yêu thuần khiết, không vụ lợi, là thứ tình yêu hy sinh vì nhau. Nhiều 8X, 9X có thể tự hỏi, liệu tình yêu như vậy có tồn tại trên đời. Không cần biết con đường phía trước còn bao nhiêu ghập ghềnh khúc khuỷu nhưng tôi biết câu chuyện mùa xuân của tôi và anh ấy vẫn còn tiếp tục... … Mặc Trì là con trai cả vị thị trưởng thành phố X. Trong cuộc Cách mạng văn hóa, anh bị Hồng vệ binh đánh đập, trói giam và vì không được chữa trị kịp thời, nên từ một thiếu niên 14 tuổi khỏe mạnh, anh đã trở thành một kẻ tàn phế, chân trái bị cưa cụt đến tận đùi, chân phải cũng không còn lành lặn, còn bị thêm bệnh viêm phổi và rất nhiều di chứng khác. Sau cuộc cách mạng văn hóa, cha mẹ Mặc Trì được khôi phục chức vụ. Lúc này anh đã 22 tuổi. Thương con trai mình, mẹ Mặc Trì – một cán bộ hội phụ nữ cấp cao đã quyết định nhờ người thân tìm cho Mặc Trì một cô gái nông thôn làm vợ. Chung Tư Tồn – cô gái nông thôn 16 tuổi đang học lớp 10 được mẹ Mặc Trì ngấm ngầm làm thủ tục kết hôn, đưa về nhà và trở thành vợ chính thức của anh. Mặc Trì không muốn một người tàn phế như mình làm lỡ dở cuộc đời một cô gái trẻnên ban đầu anh dùng mọi cách, từ lạnh nhạt đến quát mắng nhằm cố tình đuổi Tư Tồn đi. Nhưng Tư Tồn, cô gái nông thôn thật thà, do đã nhận lời người làm mai mối nên nhất quyết giữ lời hứa, muốn ở lại chăm sóc cho Mặc Trì suốt đời. Em gái Mặc Trì, Mặc Tĩnh Nhiên rất quý mến Tư Tồn nên đã nhanh chóng  trở thành người bạn thân thiết của cô. Tuy Tư Tồn là một cô gái nông thôn, nhưng lại được học hành, chỉ vì cha mẹ đồng ý gả cô cho nhà Mặc Trì nên Tư Tồn mới phải bỏ học. Là một cô gái thông minh, ham học, lại hết sức ngoan ngoãn nên chẳng bao lâu, Mặc Trì dần dần có tình cảm với cô. Cha mẹ Mặc Trì là quan chức cao cấp nên bận đi làm cả ngày, Tĩnh Nhiên cũng phải đi học, vì thế, đa số thời gian, trong nhà chỉ có Tư Tồn và Mặc Trì đều ở bên nhau. Mặc Trì tuy tàn phế, nhưng lại hết sức uyên bác, vì thế, anh dần dầndạy Tư Tồn rất nhiều tri thức, từ văn chương  thi phú tới đánh cờ, thưpháp. Tư Tồn trước nay vốn không hề chê bai hay để bụng việc Mặc Trì là mộtngười tàn phế, cũng không lấy việc phải hầu hạ anh suốt đời làm buồn phiền. Khiphát hiện ra Mặc Trì là một chàng trai học thức uyên bác, lại vô cùng dịu dàng,chu đáo, Tư Tồn cũng bắt đầu yêu thương Mặc Trì một cách chân thành. Sau cách mạng văn hóa, chính phủ Trung Quốc mở lại kỳ thi đại học. Tĩnh Nhiên thi vào Đại học Bắc Kinh, còn Tư Tồn,dưới sự động viên và giúp đỡ của Mặc Trì cũng thi vào Đại học Phương  Bắc.Tuy Mặc Trì rất tài giỏi, nhưng chỉ vì anh là một kẻ tàn phế nên không được dựthi, vì thế anh đặt hết hi vọng của mình lên vai Tư Tồn. Tư Tồn và Tĩnh Nhiênđều thi đỗ đại học, Tĩnh Nhiên lên Bắc Kinh, còn Tư Tồn vào nội trú của Đại học Phương Bắc. Mỗi tuần Tư Tồn và Mặc Trì chỉ được gặp nhau một lần. Thành tích học tập của Tư Tồn rất tốt, cô lại còn là một cô gái xinh đẹp, vì vậy trong thời gian học, có anh chàng tên Giang Thiên Nam theo đuổi cô, và vì cố tình hôn Tư Tồn, lại bị nhiều người nhìn thấy, nên Giang Thiên Nam đã khiến sự việc trở nên nghiêm trọng, khắp trường, lời đồn thổi bàn tán xôn xao. Mọi việc đến tai Mặc Trì, anh không hề tức giận mà còn hết sức bảo vệ Tư Tồn trước dư luận. Điều khiến Mặc Trì đau lòng nhất chính là bị Giang Thiên Nam hạ nhục, rằng một kẻ tàn phế cụt chân như anh, thì dù có là con thị trưởng, dù có tài hoa, dù có đẹp trai thì cũng không thể bảo vệ được Tư Tồn. Nhưng qua lần thử thách này, tình yêu của Tư Tồn và Mặc Trì càng trở nên thắm thiết, sâu đậm. Sau bốn năm lấy Mặc Trì, đúng lúc tình cảm của hai người đang vào lúc mặn nồng nhất thì có tin sét đánh: người cha đẻ của Tư Tồn tìm đến, đòi nhận cô sau 20 năm thất lạc. Cha đẻ của Tư Tồn tên LýThiệu Đường, là người con của gia đình trí thức Thượng Hải, vì cách mạng vănhóa mà nhà tan cửa nát, người vợ yêu qua đời khi sinh Tư Tồn. Ông không còn cách nào khác phải đưa Tư Tồn cho một nhà nông dân nuôi dưỡng, còn mình thì bỏ trốn sang Mỹ. Sau 20 năm ở Mỹ, ông đã có một sự nghiệp lớn, vào lúc Trung Quốc thay đổi chính sách, cải cách mở cửa, Lý Thiệu Đường quay về nước đầu tư, nhưngquan trọng hơn là tìm lại con gái. Khi biết con gái mình bị gia đình nông dân kia “bán” cho nhà Mặc Trì, lại nhìn thấy Mặc Trì là một kẻ tàn phế, ông rất tức giận và quyết tâm bắt hai người phải li hôn.  Lúc đó Tư Tồn đang có thai,nhưng chính Mặc Trì lại chưa chuẩn bị tinh thần để được làm cha, vì anh luôn canh cánh trong lòng việc mình chỉ là một kẻ tàn phế, chưa dám đối mặt với việc mình sẽ được làm cha, không muốn đứa con tương lai nhìn thấy bộ dạng tàn phế của mình. Lý Thiệu Đường là khách quý, là nhà đầu tư nước ngoài mang quốc tịchMỹ nên được thị ủy quan tâm, hơn nữa, chính vì gia đình Mặc Trì quả thực đã “mua” Tư Tồn nên quả thực đuối lý, đành thuận theo Lý Thiệu Đường bắt đôi vợ chồng trẻ phải li hôn. Trong một lần Lý Thiệu Đường và Mặc Trì cùng giằng co để giành Tư Tồn về phía mình, Tư Tồn đã bị ngã và sảy thai. Trong lúc chăm sóc Tư Tồn, Lý Thiệu Đường đột ngột bị xuất huyết não, gần như trở thành người thực vật. Và điều duy nhất khiến ông ổn định tinh thần là việc Tư Tồn và Mặc Trì li hôn để Tư Tồn theo ông về Mỹ chữa trị. Đôi vợ chồng trẻ không còn cách nàokhác, mẹ Mặc Trì cũng chỉ đành giấu hai người làm giấy li hôn cho họ. Đêm trước ngày tiễn Tư Tồn ra sân bay,  Mặc Trì lên cơn ốm nặng, không kịp đi tiễn cô. Tất cả thư từ Tư Tồn gửi từ Mỹ về đều bị mẹ Mặc Trì giữ lại, vì thế hai người mất liên lạc với nhau, và đều hiểu lầm rằng người kia không còn yêu mình nữa. Rốt cuộc tình cảm giữa hai người đi đến đâu, sau ngày gặp lại họ đã biến đổi thế nào? ***  Nếu ai đã trót yêu thích Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên, mình nghĩ cũng sẽ có cảm tình với câu chuyện tình đẹp này. Mình đã có những cảm xúc tương tự như khi đọc Lịch Xuyên lúc đọc câu chuyện này. Mình nói thế không có nghĩa là chuyện này nhái chuyện kia đâu nhé, chỉ là vì 2 câu chuyện đều nói về một người con trai tàn tật nhưng tâm hồn đẹp đẽ và tình yêu của họ cũng thiêng liêng đẹp đẽ như vậy.  Ngay khi đọc văn án mình đã thấy rất có cảm tình với truyện này rồi. Không phải vì đây lại là một câu chuyện về một chàng mĩ nam tàn tật mà bởi vì đây là một câu chuyện về tình yêu của thế hệ cha mẹ chúng ta, một câu chuyện tình yêu về một chàng trai khiếm khuyết nhưng đã dùng tâm hồn mình soi sáng cuộc đời một cô gái thế nào. Mình luôn thích những câu chuyện tình yêu thiêng liêng vượt lên trên ý nghĩa của tình cảm nam nữ yêu hận thông thường. Nếu như tình yêu của Tiểu Thu luôn là ánh sáng cuối đường hầm dẫn dắt Lịch Xuyên vượt qua sinh tử thì tình yêu của Mặc Trì là ánh mặt trời chói lọi soi sáng, dẫn lối cuộc đời Tư Tồn. Nếu như tình yêu của Lịch Xuyên là báu vật, là tín ngưỡng của Tiểu Thu thì tình yêu của Tư Tồn chính là bóng râm, là dòng nước trong lành tưới mát cuộc đời vốn cằn cỗi của Mặc Trì. Mặc Trì và Tư Tồn, yêu nhau bằng thứ tình yêu thuần khiết như thế, thiêng liêng như thế, đẹp đẽ và cao cả như thế một cách tự nhiên và cảm động. Đó là một tình yêu làm tan chảy trái tim tất cả những người quen biết họ nhưng cũng k khiến họ thoát khỏi bi kịch chia ly.  Phân đoạn đầu về những năm tháng Tư Tồn được gả vào nhà họ Mặc và tình yêu nảy nở cùng với những nỗ lực để được Tư Tồn đi học ĐH của cả 2 vợ chồng thực sự rất hay, rất đẹp, rất lay động. MÌnh đọc từ tốn vì văn truyện đẹp, tâm lý nhân vật tinh tế. Có những đoạn mình còn đọc lại nữa. Khi Tư Tồn bị hiểu lầm ở trường đại học mình cũng đã cảm thấy bí bức, lo sợ y như nhân vật chứ k phải cảm giác bực bội, tức tối như hiểu lầm trong các câu chuyện khác. Mình cũng đã lo sợ chỉ vì chuyện này mà cả 2 sẽ phải chia xa nhau mất. Nhưng hóa ra họ vẫn vượt qua được. Chỉ khi đối diện với tình thân trong một tình huống trớ trêu cả 2 mới phải chia ly.  Nếu bạn đọc câu chuyện này, bạn nhất định sẽ rung động. Cái cách Mặc Trì quan tâm Tư Tồn cho dù anh có phải ngồi xe lăn, ốm yếu vì viêm phổi, viêm khớp thì anh vẫn là một vòng tay mạnh mẽ, sưởi ấm và bao bọc Tư Tồn bé nhỏ 16 tuổi. Mình tin bất kì một cô gái thuần khiết nào, khi đối diện với một chàng trai sâu sắc, bao dung, nho nhã và uyên bác đến thế, cho dù ko còn 1 chân hoặc thậm chí là liệt đi chăng nữa cũng sẽ muốn yêu thương anh, tôn sùng anh. Tình yêu của con gái vừa đơn thuần và lại vừa phức tạp. Đơn thuần ở chỗ cho dù anh có khiếm khuyết, thậm chí xấu xí, hay ko giàu có nhưng nếu anh bao dung cô ấy, làm cô ấy nể phục, chăm sóc cô ấy bằng tấm chân tình thì cô ấy sẽ trao cho anh tình yêu. Mình không nói ở đây việc Mặc Trì là con trai thị trưởng, cơm ko lo thiếu áo k lo đủ hay anh rất đẹp trai, tao nhã. Mình tin cho dù anh không giàu có, anh không đẹp trai, chỉ cần anh đối xử nâng niu với Tư Tồn như vậy, chỉ cần anh đem sự uyên bác, sâu sắc của mình soi sáng cho cuộc đời cô như vậy cũng đã đủ để cô yêu anh cả đời này. Anh nhà giàu anh đẹp trai chỉ là để cho fan girl chị em mình tự sướng thôi.  Một Mặc Trì luôn quan tâm cô từ những cái nhỏ nhất như cô sợ sấm sét, như áo cô mặc, như đồ cô ăn. Một Mặc Trì dù đau ốm vẫn dùng hết khả năng chắp cánh cho cô bay xa, cho cô được học hành đỗ đạt. Một Mặc Trì luôn bao dung mọi lỗi lầm của cô, sẵn sàng dang tay ôm cô vào lòng, cho cô 1 vòng tay bảo vệ, một bóng râm để trốn. Tình yêu này đối với Tư Tồn đã sớm trở thành chân lý, là định mệnh của cô rồi. Mặc Trì sớm đã trở thành 1 nửa linh hồn không thể tách rời của Tư Tồn. Với Mặc Trì, sự tồn tại của Tư Tồn cũng có ý nghĩa như vậy. Cô đã đến bên cuộc đời tưởng như đã không còn ánh sáng của Mặc Trì như thế. Ấm áp như ngọn lửa đêm đông mà dịu dàng mát lạnh như dòng suối mùa hè. Cô tôn sùng anh, bảo vệ anh, chăm sóc anh tận tụy. Cô cũng yêu thương anh, si mê anh, coi anh như mặt trời trong tim mình. Cả đời không rời xa tưởng như là lời hứa của cô sẽ chăm sóc anh suốt đời với Lưu Xuân Hồng nhưng thực ra đấy là lời hứa của cô với lòng mình, với tình yêu, với tín ngưỡng của mình.  Rất đẹp, rất cảm động, về tình yêu một thời của thế hệ cha mẹ chúng ta. Thật đấy? Tình yêu nảy nở giữa bao định kiến xã hội. Anh là người tàn tật, anh không được đi học đại học. Cô là cô gái nông thôn được mua về... Rồi còn bao nhiêu những nguyên tắc của 1 thời xã hội cũ cứng ngắc mà tình yêu của họ phải vượt qua...  Truyện không đi vào H kiểu thịt thà như các truyện khác nên mình rất thích. Những cảnh hôn hay cảnh H chỉ là tình tiết và cảm xúc nhân vật chứ k sống sượng, tràn ngập. Thấy bảo tác giả này còm viết truyện đam mỹ cơ, nhưng viết H thế này thì nhẹ nhàng và đẹp .Điểm này cả truyện Lịch Xuyên và truyện này đều là yếu tố làm mình thích. Nhưng mà đảm bảo nếu có cảnh nam nữ chính hôn nhau hay thân mật sẽ làm cho bạn thấy thót tim, hồi hộp.  Có 1 số điểm mình không thích trong truyện, làm nó đi vào lối mòn. Không đáng kể lắm nhưng đã có sạn thì cũng phải kể ra. Thứ 1 là chi tiết sảy thai, không cần thiết 1 chút nào. Trong giai đoạn căng thẳng mối quan giữa Tư Tồn, Mặc Trì và bố ruột của cô thì chi tiết cô có thai rồi lại sảy mất mình thấy chẳng có ý nghĩa gì đáng kể, hơi bị cẩu huyết và thừa thãi. Thà rằng có có thai và sẽ sinh đứa bé đã đành. Ngoài ra tình tiết bố mẹ đẻ bố mẹ nuôi mình thấy cũng hơi cũ. Nhưng ngẫm ra phải là tình tiết kiểu đấy mới chia cách được 2 người. Tư Tồn không thể chọn lựa giữa 1 nửa linh hồn mình và người cha ruột bán thân bất toại. Mặc Trì phải lựa chọn giúp cô, lựa chọn đau đớn, lựa chọn chia xa không biết đến ngày gặp lại. Mình khá thích chi tiết sau khi Tư Tồn đi Mặc Trì 1 mình lập nghiệp nơi đất khách. Giá mà tác giả đi chi tiết hơn vào quá trình lập nghiệp của Mặc Trì theo kiểu có câu chuyện, có khó khăn có gút thắt thay vì như kiểu liệt kê quá trình đi lên thành đạt của Mặc Trì thì tốt hơn. Như thế truyện sẽ dài hơn nhưng mình cảm thấy sẽ hay hơn. Tương tự như thế, giá mà tác giả đi sâu vào tả cuộc sống của tư tồn nơi đất khách quê người, nơi cô dùng tình yêu và sự soi sáng của Mặc Trì để phấn đấu học tập, giành lại lòng tin của cổ đông và chăm sóc ba mình thế nào thì hay hơn. Như thế giây phút gặp lại độc giả sẽ cảm thấy mong chờ và đáng giá hơn nữa. Khoảng 1/4 đoạn cuối của phần 2 câu chuyện hơi đuối, đọc hơi giống các truyện ngôn tình thông thường, cứ như k liên quan đến đoạn đầu tiên ấy vì đoạn đầu quá hay. 1 chút xíu sạn vậy thôi, truyện HE, không thì đau tim chết mất.  Đây là 1 trong số ít những truyện mình sẽ đọc lại lần 2, lần 3 nếu có thời gian. Mình đọc khá nhiều ngôn tình rồi, mấy chục quyển nhưng mà truyện khiến mình đọc 2 lần thì chỉ có khoảng 5-6 truyện thôi.   Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Ngày Xuân của tác giả Vương Thiển.
Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp)
Mình công nhận lời tác giả là đúng, đọc truyện này không cần mang theo não, nhất là cái logic xác ướp nghìn năm trước phải là tóc dài nó không có tồn tại đâu. Đây là một truyện với cốt truyện hơi hơi lạ, ừm mà thật ra đối với mình nó rất lạ rồi.  Nữ chính Ninh Mật Đường cùng bạn đi tham quan một ngôi mộ cổ vừa được phát hiện, cô lỡ đứt tay để máu mình chạm vào một chiếc áo bào trong quan tài và rồi một tối mưa sa bão táp cái xác ướp quấn đầy vải trắng đó đứng sừng sững cạnh chân giường cô. Không phụ sự kỳ vọng của mọi người, nữ chính sợ ngất cmnl. Sáng dậy Ninh Mật Đường còn nghĩ mình nằm mơ, cho đến khi đi ra khỏi phòng vẫn thấy cái xác ướp quấn băng trắng đó đang ở trong nhà mình, băng vải trên người vẫn ướt do tối qua “nó” tự lẻn đi khỏi khu nghiên cứu khảo cổ thì bị mắc mưa :v  Đằng sau lớp vải quấn kia là một anh chàng đẹp trai cao to tám múi, chính là nam chính xác ướp Mạc Hoài của chúng ta, nam chính đã lên sàn một cách đáng sợ như vậy đấy.  Mạc Hoài là một cái xác ướp có vẻ giàu có, khi khai quật mộ anh là cả một khung cảnh chói lóa bởi bạch ngọc, bởi trận pháp hồi sinh tùy táng 111 người. Nhưng Mạc Hoài tỉnh lại sau hơn nghìn năm và không nhớ gì cả. Anh chỉ biết đi theo Ninh Mật Đường vì mùi máu của cô, đó là một sự ràng buộc. Sau đó Mạc Hoài bám dính lấy Ninh Mật Đường cầu thu dưỡng cầu chở che cầu yêu thương. Ninh Mật Đường là sinh viên năm nhất chuyên ngành Trung văn, hơn hết cô là một nhà văn mạng nổi tiếng, thành công trong việc xuất bản sách và cả bản quyền phim. Đặc biệt, cô có thể ngửi được mùi vị không bình thường, mùi vị đó cho cô biết người đối diện có bình an, sắp gặp nguy hiểm hay sắp tử vong. Ninh Mật Đường với tính cách không tranh đoạt, không so đo, tính cách khá trầm tĩnh và chững chạc.  Sau khi Ninh Mật Đường tìm mọi cách mà không “bỏ rơi” được Mạc Hoài, cô đành chấp nhận phải ở cùng anh ta. Ban đầu Ninh Mật Đường vẫn còn rất bài xích bởi vì Mạc Hoài đẹp thì có đẹp, hiền thì có hiền, lại hay bán manh tỏ ra ủy khuất, nhưng việc giữ một cái xác ướp sống lại trong nhà cũng rất thách thức thần kinh đó nha.  Nhưng dần dần Ninh Mật Đường lại bị sự ngây ngô quan tâm của Mạc Hoài làm cảm động và sa chân vào lưới tình ngọt ngào mà Mạc Hoài giăng ra – cách tán tỉnh do anh học từ tivi ra ạ :v Nên phải công nhận với mấy nam chính “không bình thường” kiểu này thì tivi là cả kho tàng kiến thức. Khi tình cảm hai người đang êm đẹp sến súa ngọt ngào ngược chết biết bao nhiêu F.A thì đùng một cái, Mạc Hoài có lại ký ức. Mạc Hoài vốn nghìn năm trước là một đế vương, với đế vương thì không nên có điểm yếu mà anh thấy Ninh Mật Đường chính là điểm yếu của mình nên đòi chia tay dọn nhà đi.  Người ta nói “quân vô hí ngôn”, nhưng Mạc Hoài lại tự vả mặt mình một phát vang dội khi chính anh chỉ vài hôm sau lại chạy theo Ninh Mật Đường cầu cô đừng bỏ rơi anh.  Dù có nhớ lại thì Mạc Hoài vẫn là Mạc Hoài, bản tính thích bán manh ủy khuất hay ghen tuông làm nũng cầu hôn hôn sờ sờ vẫn không thay đổi. Sở thích không mặc quần áo thích khoe thân với Ninh Mật Đường vẫn không thay đổi. Chỉ là sau khi nhớ lại thì bớt đi một xíu ngây ngô mà thôi.  Sau khi đọc xong mình cực thích tính cách nam chính vì anh ấy chính là muối của truyện mà: Mạc Hoài có đặc tính đặc trưng của nam chính trung khuyển thê nô, đội Ninh Mật Đường lên đầu và cực bám người. Mạc Hoài là xứng với câu “cao thủ không bằng tranh thủ”, là một thanh niên biết tranh thủ cơ hội. Mạc Hoài không thích mặc quần áo, Mạc Hoài thích khoe thân cho Ninh Mật Đường xem, hạnh phúc khi được Ninh Mật Đường sờ sờ, dù cô không muốn xem đâu. Mạc Hoài nói trừ anh ra tất cả đàn ông đều là người xấu, không ai tốt bằng anh đâu. Mạc Hoài nói với Ninh Mật Đường đừng ghét bỏ anh, em “ghét” anh cũng được nhưng đừng “bỏ” anh. Mạc Hoài thích ngược đám FA bằng cách khoe ân ái trắng trợn. Mạc Hoài sau khi có lại ký ức hay xưng “trẫm”, nhưng “trẫm” khi xưa hậu cung không một bóng hồng, nay sống lại triều đại cũng mất, nghèo túng.  Tóm lại là Mạc Hoài cực cực đáng yêu. Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp) của tác giả Mỹ Nhân Vô Sương.
Bạo Quân - Phong Lộng
Từ sau Ràng buộc cùng Diệp gia, ta đã thề là sẽ không chơi “cảm giác mạnh” nữa. Ngược tâm tim sẽ đau thắt cho vài cái, khóc 1 đêm liền xong nhưng ngược thân sẽ tàn phá giấc mộng yên bình của ta không chỉ 1 đêm, thành nỗi ám ảnh lâu dài. Thề????? Nhưng… xin lỗi chứ … lại cmn lọt hố :v   Âu cũng là thân bất do kỷ La lối thế thôi chứ lại chả thích Đam này bỏ mợ :3   Cổ Sách “ Ta là nam nhân của em. Con mẹ nó em dám bảo tôi cút ngay!” Bạn Cổ Sách chuẩn công bá đạo trên từng hạt gạo. Bạn 1 bụng cuồng chiếm hữu nhưng không bạo quân nửa vời kiểu mấy anh đe dọa thì to miệng lắm nhưng khi thụ nhăn mặt kêu 1 tiếng là liền hì hì buông tay kiếm trò ôn nhu dụ dỗ. Cổ Sách không cần ôn nhu. Bạn ấy sẽ hành cho đến khi gấu con chịu nghe lời mới thôi. Nghe lời rồi sẽ cưng tới bến. Cưng chứ không phải hạ mình làm thê nô. Đó là cái bá đạo ta thích ở Cổ Sách. Đỗ Vân Hiên – bạn là chuẩn thụ kiên cường, bất khuất, dù sống dù chết bạn vẫn vững vàng không chịu cúi đầu … cái lông ấy. Nghĩ lại đi, bị 1 tinh anh xã hội đen, lực kéo dài vô tận hành hạ từ sáng tới chiều, từ chiều tới tối, từ tối tới đêm thì rạng sáng cũng phải để người ta đầu hàng mà thở chứ. Cuộc đời giống như cưỡng bức ấy, nếu không chống cự được thì cách tốt nhất là dang chân ra mà hưởng thụ :3 và bạn gấu con Hiên Hiên nhà chúng ta rất thức thời mà hưởng thụ. Bạn không phải thánh mẫu vô sỉ giống như Mã Phu ( Mã Phu ) cũng không ngoan cố khiến người ta muốn phun 1 búng máu vô mặt giống như Dịch Thủy ( Nam nô ). Túm lại rất chi nà hài nòng với bạn gấu con Hiên Hiên a  Bạo quân – hiện đại, hắc bang, huynh đệ niên thượng, cường thủ hào đoạt, HE. Không hề ngược tâm nhưng không hề hường phấn, ngược thân nhẹ, không hề SM nhưng vẫn mở rộng kiến thức về SM cho độc giả :p Bá đạo, đáng yêu và đáng đọc ” Văn án: Cổ Sách, tản ra quang mang tà mị của đế vương bóng đêm, tượng trưng cho vương tử ngự đen cuồng dã hấp dẫn. Nhưng là, trong mắt Đỗ Vân Hiên cao ngạo lạnh lùng, Cổ Sách chỉ là một ——bạo quân! Bất ngờ không kịp đề phòng, ngay sau đó , là cái bẫy tà ác, uy hiếp, xâm phạm, đe dọa, giám thị… Đối với người duy nhất mà mình nhận định kia, Cổ Sách không để ý thủ đoạn, hắn chỉ cần, chặt chẽ ôm vào trong ngực sẽ không cho phép rời đi. “Cút ngay!” “Tôi là nam nhân của em. Con mẹ nó em dám bảo tôi cút ngay?” Khi đế vương độc tài bá đạo bóng đêm, gặp gỡ nhà thiết kế châu báu tài hoa hơn người Khi nam nhân cuồng ngạo không kềm chế được, tìm về gấu con đáng yêu đã từng mất đi. Bạo quân dùng đủ loại hành vi, ý nghĩa đến tột cùng…” *** Đại Chử bây giờ, Hoàng đế rất sủng ái Hoàng Hậu, đây là chuyện toàn bộ Đại Chử, thậm chí các tiểu quốc phụ cận đều biết. Hoàng đế Đại Chử tính tình không tốt, thích giết người, còn không thích nghe ngôn quan khuyên can, nhưng hắn đối đãi với Hoàng Hậu lại bao dung lại kiên nhẫn. Dân chúng Đại Chử có khả năng một đời đều không đi qua hoàng thành, một đời đều không thể may mắn nhìn thấy thiên nhan, nhưng liền tính là một lão nhân làm ruộng cũng biết được Đế Hậu ân ái, đơn giản là vì Hoàng đế bệ hạ sủng ái Hoàng hậu đến tận trời. Năm đó Hoàng đế đăng cơ chưa từng sửa niên hiệu, nhưng năm ấy lúc phong Hậu liền sửa lại, gọi Vĩnh An, ngụ ý mong Vệ Hoàng hậu có thể vĩnh viễn bình an vui vẻ. Năm đó Hoàng đế đăng cơ chưa từng thi ân, nhưng lúc phong Hậu lại đại xá thiên hạ, chỉ vì có thể giúp Vệ Hoàng hậu cầu phúc tích âm đức. Đương nhiên, này đó chỉ là mặt ngoài, hai người đến tột cùng có bao nhiêu ân ái, cung nhân là rõ ràng nhất. Từ khi phong Hậu đến bây giờ, Vệ Hoàng hậu còn chưa từng được đi Bích Đào uyển của mình ngủ, cho dù chỉ là một đêm, Càn Thanh cung vẫn ở hai vị chủ tử, quần thần có đau khổ khuyên can Chử Thiệu Lăng cũng không để ý, nói nhiều còn có thể nổi giận, trên triều trách cứ ngôn quan: “Trẫm muốn thê tử bên cạnh làm bạn, liên quan gì đến các khanh?!” Dần dần ngôn quan cũng thói quen, chỉ phải an ủi chính mình, may mắn Hoàng đế chỉ chuyên sủng Hoàng hậu, đều là hợp lễ pháp, mà thôi mà thôi, so với tiên đế sủng hạnh thiếp thất thượng vàng hạ cám các thể loại, Hoàng đế bây giờ vẫn tốt hơn nhiều. Vệ Kích lấy thân là nam nhân lên làm Hoàng hậu, đương nhiên không thể giống như nữ nhân thống lĩnh hậu cung, Chử Thiệu Lăng cũng sẽ không đáp ứng. Chử Thiệu Lăng không có hậu phi, một đám thái phi thái tần của tiên đế còn đang dưỡng trong hậu cung đâu, có vài người còn chưa đến hai mươi, đang lứa tuổi, Chử Thiệu Lăng phòng bị nghiêm đến không thể nghiêm hơn, thừa dịp đại xá thiên hạ tiêu hao không ít của cải, ban phát một loạt trân bảo toàn bộ đuổi về nhà mẹ đẻ, nhờ thế còn được thêm một cái thanh danh tốt. ... Mời các bạn đón đọc Bạo Quân của tác giả Phong Lộng.
Anh Hùng Khó Qua Ải Mỹ Nhân - Hạ Vũ
Tiểu nương tử của hắn, có chút kiều, mang điểm khờ, bảo hắn có thể nào không yêu? Đại trượng phu của nàng, có chút lãnh, mang điểm bá đạo, bảo nàng như thế nào không yêu? Lạc Hình Thiên, Cao ngất to lớn thân hình, lãnh ngạnh cao ngạo khí thế, Là nam nhân quyền thế khuynh thiên tại Ô Thác vương triều Nữ nhân vì hắn nhiều như sao trên trời, Hắn, chưa bao giờ vì ai dừng chân lưu lại, Thẳng đến nữ tử kêu Cảnh Nhan Ca xuất hiện. Năm năm trước vội vàng thoáng nhìn, năm năm sau gặp nhau, Lạc Hình Thiên chắc chắn, Cảnh Nhan Ca đời này nhất định là nữ nhân của hắn. Cho nên, Hắn cường hãn đối đã quên chính mình là ai Cảnh Nhan Ca dối xưng, Hắn là trượng phu của nàng, Người của nàng, lòng của nàng nên là hắn độc chiếm. Này đây, Hắn cưỡng cầu nàng trên giường hầu hạ, bách nàng một đêm lại một đêm lấy lòng hắn, Cho dù lý do giữ lấy nàng chỉ là nói dối, Khả nàng trên giường yêu kiều giáo hắn muốn ngừng mà không được, ôn nhu thân hình càng dạy hắn tình dục khó nhịn. Ai biết, Lời nói dối bị vạch trần, ôn thuần tiểu nương tử của hắn lại phản kháng, Chính là, Sớm ái mộ cho nàng, Lạc Hình Thiên cũng không khẳng buông tay, Giữ lấy người nàng,  vì nàng thảo niềm vui, Mặc kệ nàng Cảnh Nhan Ca muốn hay không muốn nam nhân là hắn, Hắn đời này chỉ nhận thức nàng này một nữ nhân, Bởi vì đối nàng yêu, sớm không thể tự kềm chế. *** Vận mệnh an bài quá mức kì diệu, mặc dù là Lạc Hình Thiên cũng vô pháp đoán trước, năm năm sau, hắn thế nhưng lại gặp lại hai người kia của Trác phủ. Một ngày kia, hắn mang theo hai gã tùy tùng hướng Đồng Châu đi tới, nửa đường lại lọt vào phục kích, lâm vào tình cảnh bị sát thủ lien tục truy sát, còn trúng phải kịch độc, hắn mấy lần vận công muốn đem độc bức ra bên ngoài cơ thể, sao biết độc khí công tâm, nháy mắt một ngụm máu đen theo hầu gian trào ra. Hắn chống than thể nguy ngập, trằn trọc đi đến Ba Khâu, cuối cùng ngã xuống bên nhà kế lò gạch tại sườn tây trấn Ba Khâu. Chờ hắn mở mắt tỉnh lại, phát hiện chính mình đang nằm ở trên giường ấm áp, được người cẩn thận uy dược, dùng khăn ấm áp lau miệng vết thương của hắn. Đôi tay kia nhẹ nhàng mềm mại linh hoạt, mang theo phát ra từ đáy lòng lo lắng cùng thương tiếc, hắn nghĩ ông trời đối với hắn coi như không tệ, làm cho hắn gặp được một cái nữ tử tâm địa thiện lương. Đợi miệng vết thương trên người được băng bó xong, nàng kia quay đầu lại, dưới ánh nến, một khuôn mặt tuyết trắng ánh vào mi mắt của hắn. Vẫn như cũ là thon dài loan mi, trong vắt thủy mâu, mềm mại môi nhi giống như hoa sen đang nở, trước mặt quang cảnh, uyển ở trong mộng, hắn không khỏi nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm nàng, hướng đến lãnh ngạnh trong lòng nhất thời lung tung.  ... Mời các bạn đón đọc Anh Hùng Khó Qua Ải Mỹ Nhân của tác giả Hạ Vũ.