Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai

Phụ mẫu đặt cho nàng cái tên Vũ Văn Lạc Trần, càng ngẫm càng thấy, cuộc đời nàng cũng chìm nổi vô định như hạt bụi giữa cõi trần ai. Cả tuổi ấu thơ, cả thời thiếu nữ, trong mắt, trong tim nàng chỉ có duy nhất hình bóng của người ấy. Y là trời, là đất, là cả quá khứ lẫn tương lai của nàng. Nàng yêu y mà không dám thổ lộ với y, chỉ đành tự giày vò trong niềm mong mỏi và nỗi nhớ thương da diết. Trớ trêu thay, khi nàng và y thừa nhận tình cảm của mình dành cho đối phương thì cũng là lúc tai họa giáng xuống, cả hai đều không thể vượt qua sự ngăn trở của hai chữ “thân phận”. Đến nước này, nàng chỉ còn cách quên đi tất cả, dù cái giá mà nàng phải trả là nỗi đau đớn thịt nát xương tan, gân cốt đứt lìa. Vậy mà tại sao, khi gặp lại y, dù không còn một sợi ký ức, nàng vẫn không kìm được lòng yêu y? Tình yêu này, cuộc trùng phùng này, là duyên phận hay lại thêm một kiếp nạn…? *** “Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai” là câu chuyện về những người đã đánh mất tình yêu của mình. Nổi tiếng là một cây viết biết cách khiến độc giả thổn thức, Diệp Lạc Vô Tâm có lẽ sẽ khiến bạn đọc “khóc như mưa” khi đọc tác phẩm mới - Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Được biết đến với tên gọi Hồng trần độ, trước khi xuất bản, cuốn sách này đã âm thầm khiến nhiều độc giả đau lòng. Bởi câu chuyện tình bi thương giữa hai nhân vật chính Lạc Trần và Sở Thiên - hai kẻ đơn côi chấp nhất giữa đời, chỉ dung nạp duy nhất bóng hình của đối phương trong tim. Tuy nhiên, sau khi cuốn sách được mua bản quyền xuất bản tại Việt Nam, nữ tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đã quyết định viết lại một kết cục khác và chỉnh sửa một số chi tiết để làm nên một Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai hạnh phúc hơn, say đắm hơn dành riêng cho bạn đọc Việt. Truyện bắt đầu khi tiểu thư Lan Hoán Sa của Lan Hầu Phủ tỉnh lại sau một thời gian dài hôn mê. Nàng mang vẻ đẹp mong manh như đóa phù dung trong sương mai. Khuôn mặt kiêu sa với nét buồn luôn thoảng trên khuôn mặt khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ tự hỏi: “điều gì đang vương trong đôi mắt nàng?”. Ngay cả vị vương gia Vũ Văn Sở Thiên của Tuyên quốc - chiến thần nổi tiếng máu lạnh khắp các chiến trường khiến mọi đội quân phải hãi hùng - cũng phải lặng mình khi lần đầu gặp nàng. Không giống như những lời đồn về người đàn ông có khuôn mặt khiến phái nữ phải e thẹn và có cái nhìn làm đàn ông khắp thiên hạ phải lạnh sống lưng, Vũ Văn Sở Thiên đứng trước mặt Lan Hoán Sa luôn chăm sóc tận tình và dịu dàng tựa dòng suối nước nóng giữa trời đông. Sở Thiên dù chỉ mới gặp lần đầu đã đoán được căn bệnh của Lan Hoán Sa, mới tiếp xúc đôi lần mà dường như đã quen thuộc hết thói quen của nàng. Dù mới ở trong Lan hầu Phủ vài ngày nhưng dường như đâu đâu cũng đều có bóng hình chàng. Chàng là người luôn nhìn nàng đắm say nhưng trong ánh nhìn nóng bỏng ấy lại như đang kiếm tìm một hình bóng nào đó khác... Đắm chìm trong sự dịu dàng nồng nàn của chàng giống như một giấc mơ dịu êm quen thuộc, Lan Hoán Sa không hề biết rằng, nàng trông giống hệt một người, người con gái mà Vũ Văn Sở Thiên yêu sâu đậm - Vũ Văn Lạc Trần… Liệu trên thế gian này, sẽ có thể có hai người con gái không-liên-quan-đến-nhau mà lại giống nhau từ tính tình đến ngoại hình như vậy? Sự tồn tại của Lan Hoán Sa không biết có liên quan gì đến Vũ Văn Lạc Trần hay không, nhưng chắc chắn đó là liều thuốc hy vọng, cứu sống trái tim tưởng như đã chết của Vũ Văn Sở Thiên. Ít ra, chàng có thể tin tưởng rằng người con gái đã từng quyết tuyệt lấy cái chết để hồi đáp tình yêu của chàng còn sống trên thế gian này. Ít ra chàng có thể tự nhủ lòng mình rằng họ vẫn còn gặp lại dù cho mối tình của họ chỉ mong manh tựa “sợi khói mỏng lạc giữa trần ai”. Ngay từ tên gọi, cuốn sách đã gợi nên trong người đọc một nỗi đơn côi man mác, giống như một sự báo trước, rằng câu chuyện này cũng sẽ khiến người đọc vấn vương trong một nỗi buồn mơ hồ. Không chỉ là mối tình của Lạc Trần hay Sở Thiên, mà trong Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai cũng có không ít những đoạn nhân duyên khiến người đọc tiếc nuối. Đó là mối tình của một vị thần y nổi tiếng giang hồ, người đã nhẫn tâm chế ra độc “Hoa dao chi thủy” không có cách nào trị nổi. Loại độc đã khiến cả vạn người chết trong đau đớn, và khiến chính vị thần y đó đánh mất đi tình yêu của đời mình. Cho tới tận lúc biết người vợ mình hằng yêu thương hạ độc mình, người đàn ông đó cũng bình thản uống hết chén rượu. Ông không hề nói lên sự thật đằng sau: “Dao hoa chi thủy” được chế ra chính là để đánh đổi mạng sống của vợ và con gái ông, nếu không chế nó, họ sẽ không thể sống… Đó cũng là mối tình oan nghiệt của đời trước, một vị vương gia quyền uy đã bỏ cả vương vị để dấn thân vào giang hồ, chỉ cần mỹ nhân, không cần giang sơn. Cuối cùng ngay cả tình yêu của đời mình, vị vương gia này cũng đành lòng buông tay. Và mối tình si đau đớn của của thánh nữ Lan Tộc, vì một người đàn ông ngoại tộc đã cả gan ăn cắp thánh vật hỏa liên để giúp người ấy hoàn thành tâm nguyện. Nàng cũng vì người ấy mà chạy trốn khỏi người đàn ông đã si mê, nâng niu nàng bấy lâu. Thế nhưng kết cục nhận lại chỉ là một nỗi mòn mỏi đợi chờ một hình bóng không bao giờ quay về. Thế đó, những mối tình qua câu chuyện mới của Diệp Lạc Vô Tâm cũng giống như chính chủ đề của cuốn sách, chỉ là “sợi khói” mong manh tựa những vạt nhớ thương mờ ảo, dễ dàng mất hút giữa trần gian mênh mang. *** Khi chuẩn bị đọc "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" mình đã bỏ qua hết những thói quen như xem thể loại, đọc giới thiệu và lướt comment… chỉ vì muốn giữ một trạng thái tốt nhất khi đọc truyện. Tại sao mình phải nghiêm khắc với bản như thế ư? Lý do rất đơn giản vì mình sợ bị ảnh hưởng cảm xúc bởi các yếu tố bên ngoài ạ. Các bạn còn nhớ lời giới thiệu của Amunbooks Đinh Tị không ạ? Rằng "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" sẽ có “PHIÊN BẢN HOÀN TOÀN KHÁC so với bất cứ ấn bản nào đã được edit trên mạng”, “nhằm giúp cho kết cấu truyện được chặt chẽ hơn, tình tiết truyện được mềm mại hơn và quan trọng nhất là để kết thúc truyện được rõ ràng, viên mãn hơn, phù hợp với bối cảnh văn hóa Việt Nam. ” (*) Vì thế, nếu bạn hỏi "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có ngược không? Đương nhiên là KHÔNG NGƯỢC mới là là lạ ý. Đáng lẽ phải hỏi là ngược ít hay ngược nhiều cơ nhưng điều quan trọng là truyện kết HE đó nha, không phải là OE hướng SE giống bản edit trên mạng đâu nhé! Mình vẫn luôn thắc mắc tại sao truyện lại có tên là "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai", và đến tận khi đọc hết truyện mình vẫn không biết nó có ý nghĩa thật sự là gì? "Lạc giữa trần ai" khiến mình nghĩ đến tên nữ chính - Vũ Văn Lạc Trần là “hạt bụi bay trên mặt đất, bất luận có bằng lòng hay không cũng chỉ có thể theo gió mà đến, cùng gió mà đi.” (**). Vậy còn sợi khói là gì đây? Về bìa truyện mình chỉ muốn nói rằng: Cảm thấy nó nhạt nhoà và không còn đặc biệt nữa rồi, nhìn cứ nhan nhãn những bìa cổ đại trước đó như “Trường hận” và “Tình đầu của tiểu yêu”... Nét khác biệt có lẽ sợi khói đấy, nói mới nhớ ban đầu mình xem bản demo tập 1 mình còn nghĩ đó là vạt áo bay trong gió nữa đấy, vài ngày sau nhìn thấy thập 2 mới thấy ngộ ngộ. Đọc cái tên xong tự cười một mình luôn: Hoá ra là vậy, không phải vạt áo bay mà là sợi khói ???????? Lần này mình không thích cách dàn trang và căn lề cuốn "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai". Tại sao như thế? Vì lề căn lề eo hẹp, muốn đọc thì phải mở rộng cuốn truyện thêm, như thế sẽ tăng thêm tỷ lệ sách bị gãy gáy cao hơn. Mặc dù rất muốn thử chất lượng nhưng mà mình sẽ đau lòng. Truyện được dịch mượt, không có sai sót lỗi chính tả nhưng lỗi font chữ vẫn có. "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có 3 phiên bản: (Các bạn lưu ý nhé). - Bản siêu đặc biệt: 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có lời chúc và chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ không có chữ ký - Bản đặc biệt: có 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ bình không có chữ ký - Bản thường: 2 thẻ nguyện ước không có chữ ký. Nói về tác phẩm lần này của Diệp Lạc Vô Tâm, mình cảm thấy câu chuyện này dẫn dắt mình rất nhiều cảm xúc. Nam chính Vũ Văn Sở Thiên lần này cũng rất khác với nam chính ở những tác phẩm trước đó của Diệp Lạc Vô Tâm. Nói sao ấy nhỉ, chàng không bá đạo, không dùng tất cả thủ đoạn để ép người chàng yêu giờ giờ khắc khắc ở bên cạnh. Khi yêu một người chàng sẽ toàn tâm toàn ý an bài cho nàng cuộc sống tốt nhất, dù khi ở bên cạnh hay rời xa, dù là lúc nàng không còn nhớ chàng là ai. Vũ Văn Sở Thiên có yêu Vũ Văn Lạc Trần không? Có, có yêu. Yêu sâu đậm. Nhưng tình yêu của chàng dành cho nàng sẽ không đem lại cuộc sống bình yên, cho nên chàng đẩy nàng ra khỏi mình, khiến nàng đau khổ, còn chính mình đầy vết thương. Đây rốt cuộc là lương duyên hay vẫn là nghiệt duyên! “...Muội không hận huynh ấy, muội chỉ hy vọng nếu kiếp sau còn gặp lại, muội và huynh ấy sẽ là những người xa lạ chưa từng quen biết.” (**) ___________ Lưu ý : (*): được trích từ thông báo trên Fanpage Amunbooks Đinh Tị (**): được trích từ truyện Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Review by #Tâm_Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Trong Ván Mê Tình - Lục Xu
Cô chỉ là mật thám được cài bên cạnh tam thiếu nhà họ Diệp… Hắn giữ cô lại, rốt cuộc là vì cô rất đặc biệt, hay là có ẩn tình nào khác? Khi cô phát hiện nguyên nhân cái chết của tam thiếu phu nhân, phát hiện tình yêu đích thực hắn bảo vệ và tất cả bí mật ẩn giấu sau lưng của hắn, cô sẽ có kết quả thế nào? Điều chờ đợi cô là người qua đường đều biết, để vỗ về tình yêu đích thực của mình, tam thiếu một cước đá chết đứa bé trong bụng cô, không chút do dự đuổi cô ra khỏi phủ… *** Một cơn gió thổi tới, cành lá khô ào ào rơi xuống, trên tấm thảm lá dày đặc này, Lâm Văn Trúc cứ trấn định nhìn người đối diện như vậy, sắc mặt bình tĩnh, không phải là đã hạ quyết tâm, mà là sự chờ mong với tín niệm kiên định nào đó, còn về việc hắn có hoài nghi cô hay không, đã không còn quan trọng từ lâu, điều quan trọng là cô đã làm chuẩn bị xong rồi.   Diệp Khuynh Lăng trầm mặc nhìn cô gái ở đối diện, tay vươn ra giữa không trung, nắm lấy một chiếc lá khô, hắn bóp vụn chiếc lá từng chút từng chút một, vụn lá bay đi theo gió, lúc này hắn mới đi đến trước mặt cô.   Lâm Văn Trúc vẫn cố chấp nhìn hắn.   Chính là hai đôi mắt lúc nhìn người ta như có cùng bản chất.   Không hiểu sao lòng Diệp Khuynh Lăng sinh ra thứ cảm giác phẫn nộ, còn chưa suy nghĩ, cơ thể đã hành động theo bản năng, tay hắn đã vươn vào trong cổ cô, kéo sợi dây màu đỏ đã sớm phai màu kia, bao gồm cả mặt dây chuyền, hắn cầm trong tay, cho dù vì đau mà sắc mặt cô nhăn nhó hắn cũng không buông tay, “Ta mặc kệ cô là ai, cũng mặc kệ cô có mục đích gì, bây giờ cút ngay cho ta”. ... Mời các bạn đón đọc Người Trong Ván Mê Tình của tác giả Lục Xu.
Người Tình Nguy Hiểm - Mạc Nhan
Cuộc hành trình đi tìm lại ký ức đầy gian nan của một cô gái chính là nội dung của truyện Người Tình Nguy Hiểm của tác giả Mạc Nhan. Lúc tỉnh dậy thì cô biết mình đã mất trí nhớ, cô không còn nhớ chuyện gì nữa và bên cạnh cô lúc này có khẩu súng. Cô cảm nhận được bản thân mình rất mạnh mẽ nên quyết định sang Đài Loan để tìm sự thật về bản thân mình thật sự là ai? Ở đây cô gặp một người đàn ông và người đàn ông đó nhận cô là người tình của hắn? Bản thân hắn rất yêu cô, nhận biết được nếu ở bên cạnh cô hắn có thể mất mạng bất cứ lúc nào... *** "Vậy vì sao.. . ." "Tha thứ anh hiện tại mới nói cho em có một số việc tạm gác lại thời điểm cuối cùng nói sau có vẻ tốt." Sự thật đích thực quá sức chịu đựng, trong khoảng thời gian ngắn làm cho cô không biết làm sao nói ra lời. "Đúng rồi, con chip kia —" nói trắng ra, xảy ra nhiều chuyện như vậy toàn bộ vì con chip kia gây nên, cô muốn biết nhất đúng là rốt cuộc con chip lưu lạc phương nào? Lôi Đình Lạc cười đến thần bí. "Đương nhiên là đặt ở chỗ an toàn nhất." Nói xong liền cầm lấy đồng hồ quả quýt ở ngực cô, không ai lường trước được đầu khác của thứ này ẩn dấu huyền cơ. ... Mời các bạn đón đọc Người Tình Nguy Hiểm của tác giả Mạc Nhan.
Ngươi Là Cái Tay Nải - Nhĩ Nghiên
Chuyện kể về một vu nữ mồ côi, từ nhỏ bị nhốt trong sơn động tích phúc cho vịnh Tấn Vân cùng với tên sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên sinh ra trong một vùng hẻo lánh, từ lúc sinh ra, ngoài trưởng vịnh, Tiểu Ngưu lang và một số người trong vịnh thì nàng chưa từng gặp một nam nhân nào khác. Ngày cô gặp Phượng Thất Thiềm, là ngày máu tươi nhuộm đầy vịnh, hắn cầm kiếm đứng ở đầu dốc giọng trầm thấp mà hờ hững nói :"trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi" làm lưng cô ướt đẫm mồ hôi. Nén lại sự sợ hãi trong lòng, nàng nói :"Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà" *** Sau đó, Trương lão tà bị vạch mặt, nỗi oan mẹ ta phải gánh chịu nhiều năm rốt cuộc được giải bỏ. Còn ta thì xuất hiện trước con mắt mọi người với thân phận Thất phu nhân cùng thánh tế tân nhiệm của Phượng Minh Cô Thành. Ngày ta cùng Tiểu Phượng Tiên đưa Trương lão tà lên pháp trường, lúc được ngàn vạn thành dân vây quanh, ta trông thấy một bóng dáng quen thuộc trong biển người. Là Tiếu Tiếu. Hắn đi theo xe tù chở Trương lão tà, cho đến khi tận mắt nhìn thấy Trương lão tà bị chặt đầu, hắn mới bỏ đi, trước khi đi, hắn còn ngoái lại nhìn ta, sau đó cúi mình vái chào, rồi biến mất trong biển người đang vui mừng hò reo. Trong lòng ta không vui, đứng trên đài cao cho thành dân chiêm ngưỡng một lúc rồi quay về kiệu. Tiểu Phượng Tiên biết lý do ta buồn, chỉ ôm ta không nói một lời. ... Mời các bạn đón đọc Ngươi Là Cái Tay Nải của tác giả Nhĩ Nghiên.
Không Nhớ, Không Quên - Trừu Phong Mạc Hề
Ai đã quên, ai vẫn còn nhớ. *** Gần đêm ba mươi, Hạ Bồng Bồng bị các bạn học kéo đi hát karaoke, cũng may hôm qua trường học đã cho nghỉ, cô không cần lo lắng tối về ký túc xá không được. Nhưng cô cũng không thích hát lắm, cho nên cả đêm đều ngồi đó nghe người ta hát. Không biết tại sao, Hạ Bồng Bồng lại nhớ đến Hạ Đông Ngôn. Ngược lại anh rất thích hát, có nhiều lần anh tắm rửa bảo cô trông chừng ở bên ngoài, cô nghe anh vừa tắm vừa hát, tuy điệu hát bị tiếng nước róc rách làm rời rạc, nhưng Hạ Bồng Bồng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ca hát uốn éo của Hạ Đông Ngôn. Khoan đã...cô đang tưởng tượng tới Hạ Đông Ngôn trần truồng tắm rửa sao? Hạ Bồng Bồng vội vàng lắc đầu, chắc chắn là trong KTV ồn ào quá, làm đầu óc cô rối loạn. Rạng sáng mọi người mới đi ra khỏi KTV, mùa đông ở thành phố J rất lạnh, gió đêm càng lạnh hơn, Hạ Bồng Bồng tạm biệt sự ấm áp đi ra khỏi cửa lớn thì hắc xì một cái. Cái nhảy mũi này rất mạnh, đến nước mắt cô cũng rơi xuống, tầm mắt hơi mơ hồ, lúc cô mở mắt ra, lại thấy Hạ Đông Ngôn. Vẫn là khuôn mặt với nụ cười bất cần đời ngày xưa, vẫn là trời tối, vẫn dưới ánh đèn màu ấm. Thiếu chút nữa Hạ Bồng Bồng đã nghĩ rằng mình xuyên về ba năm trước. Người bạn bên cạnh vỗ cô một cái, "Hạ Bồng Bồng, tìm cậu à?" Cô quay đầy thì thấy người bên cạnh cô là bạn cùng học đại học chứ không phải bạn trung học, cô tỉnh táo lại, thì ra Hạ Đông Ngôn thực sự đã quay về. ... Mời các bạn đón đọc Không Nhớ, Không Quên của tác giả Trừu Phong Mạc Hề.