Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhớ Em

Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Ngược luyến, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Nữ chủ. Editor: Tiểu Hy Khương Tuệ là một thiếu nữ đáng yêu, nhưng không hiểu sao Trì Yếm lại luôn làm mặt lạnh với, thái độ lạnh nhạt và ngạo mạn Em trai của anh ta giải thích là vì lúc bé, anh ấy chịu khổ quá nhiều, tính cách trở nên như vậy. Năm 1997 Lúc này... Khương Tuệ chín tuổi, là một cô bé ngốc manh đáng yêu, được cha yêu thương như trân bảo. Trì Yếm mười hai tuổi, là một cậu bé lãnh đạm âm trầm, một đứa nhóc không cha không mẹ. Khương Tuệ cơm áo không cần lo, mỗi tháng còn có tiền tiêu vặt để xài. Trì Yếm vì đói mà đau dạ dày, lại bị buộc quỳ trên đất. Khương Tuệ do thân thể yếu ớt mà ngã. Trì Yếm chịu đựng những đòn hiểm đánh lại vẫn ngoan cường như không có việc gì. Khương Tuệ thở dài, anh đúng là quá thảm, quá khổ rồi. Cô biết Trì Yếm trong tương lai là một đại nhân vật không tầm thường, nhưng cô lại không muốn chạy tới ôm đùi một chút nào. Nhưng Khương Tuệ lại không biết, cô vẫn luôn là tiểu nữ thần trong lòng Trì Yếm. * Nghe nói Khương Tuệ năm mười sáu tuổi chính là ánh trăng sáng chói trong lòng các thiếu niên của đại viện. Cũng nghe nói Trì Yếm rất chán ghét Khương Tuệ. * Một đêm trung thu nào đó, Trì Yếm khàn cả giọng kêu: “Tuệ Tuệ.” Khương Tuệ hoài nghi chính mình nghe lầm, thật cẩn thận hỏi lại: “Anh gọi em sao? Muốn chúc em bình an?” Trăng thanh gió mắt, đêm tối khô ráo. Sau một lúc lâu, Trì Yếm nhắm mắt: “Ừm, Tuệ Tuệ bình an.” *** Review Nhớ em – Đằng La Vi Chi: reviewnovelbygiangkt1.wordpress.com Lâu lắm rồi tôi mới đọc hết được một truyện và muốn chia sẻ trên blog này. Đọc được truyện này là do tình cờ thôi, nhưng cảm giác khá trọn vẹn khi đọc đến chương cuối cùng. Trọng sinh có tác dụng to lớn nhất chính là được thay đổi số phận, thay đổi lựa chọn, và biết trước một phần của tương lai. Khương Tuệ có được may mắn khi được sống thêm một lần, có cơ hội thay đổi những điều đã xảy ra trong quá khứ để tương lai của cô không bị buộc chắt với một người cô không hề yêu thương là Trì Nhất Minh. Thế nên ý niệm đầu tiên của cô chính là tránh xa anh em họ Trì càng xa càng tốt, đặc biệt giảm thiểu sự tồn tại của bản thân trước Trì Nhất Minh nhiều nhất có thể. Thế nhưng trước Trì Yếm thì cô gái nhỏ Khương Tuệ không như thế được. Những khúc mắc ở cuộc sống trước kia về thái độ của anh dành cho cô, hay những ngưỡng mộ vì điều anh làm khi thành danh khiến cho Khương Tuệ không kìm lòng được mà giúp đỡ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của Trì Yếm. Khương Tuệ từ cô gái nhỏ không thể vận động được bình thường, nhưng đã rất cố gắng, nỗ lực để hoàn thiện bản thân. Đến một ngày cô gái nhỏ lột xác trở thành cô gái xinh đẹp không gì sánh được đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, trở thành “ánh trăng sáng” của cả khu đại viện. Khương Tuệ lớn dần lên với tâm niệm tránh xa Trì Nhất Minh, nhưng chính điều này lại càng thu hút tiểu ác ma này. Chính Khương Tuệ không hiểu tại sao cậu bé lại thích cô, ngay cả Trì Nhất Minh cũng không biết, từ bị thu hút rồi cứ thích thế thôi. Nhưng đối với Khương Tuệ thì điều này lại phiền hà không tránh được, đến cuối cùng cô gái nhỏ cầu cứu đến Trì Yếm – anh trai của tiểu ác ma. Cô gái nhỏ chỉ là không tìm được biện pháp nào khác nên phải hẹn gặp Trì Yếm, nhưng cô lại không biết rằng anh đã mong ngóng gặp cô, mong muốn được sớm thấy cô mà đứng đợi suốt hàng giờ. Có lẽ những điều đơm đặt của Trì Nhất Minh ở cuộc sống trước kia cứ mãi quẩn quanh trong suy nghĩ của cô gái nhỏ, nên cô đã tự dựng lên vách ngăn giữa cô và Trì Yếm, sợ hãi và lo lắng về những biến cố trong tương lai khiến cô không dám tiến đến gần thế giới của anh. Trì Yếm có thể nói là một người có số khổ và rất có ý thức về tình trạng của bản thân. Là một đứa trẻ bị bỏ rơi phải lang bạt từ khi rất nhỏ, được mẹ của Trì Nhất Minh cưu mang trong 4 năm mà anh đang mang theo gánh nặng ấy trong suốt nhiều năm. Hai đứa trẻ tha phương cầu thực, quá nhỏ bé để phải bươn trải cuộc sống nhưng Trì Yếm đã cố gắng chu toàn nhất có thể cho cuộc sống của Trì Nhất Minh. Khi cơm không có để ăn thì tất cả những thứ khác không đáng để nói đến. Đối với Trì Yếm ở tuổi chưa thành niên, chỉ cần no bụng trước rồi mới nói đến những chuyện khác được, không phải chỉ riêng anh mà còn lo cho phần của Trì Nhất Minh nữa. Khương Tuệ là ánh sáng duy nhất trong cuộc sống tối năm tuổi hoa niên của Trì Yếm. Chưa một người nào từng hỏi đến cảm giác của anh, chưa một người nào từng quan tâm đến sống chết của anh, chỉ có cô gái nhỏ ấy. Vậy nên Trì Yếm từ những năm trẻ tuổi đến mãi những năm sau này đều vô thức hướng về Khương Tuệ mà chính anh cũng không hề biết. Nhưng người trưởng thành sớm cũng có những tính toán làm bản thân phải rụt rè, không dám buông thả, bất chấp cho mối tình bản thân chấp niệm. Ví như khi Trì Yếm biết bản thân luôn hướng về Khương Tuệ nhưng anh không dám đến gần cô, càng ý thức được bản thân không thể cho cô được bất cứ điều gì trong hiện tại, lại càng không thể đảm bảo cho tương lai của cô. Thế nên tình cảnh của hai người cứ gần cứ xa, chẳng thể nào nói rõ, lại càng không dám hứa hẹn. Một Trì Yếm vinh quang trở về sau một thời gian đi xa nhưng chẳng ai biết anh phải đánh đổi bao nhiêu công sức và cả máu để có được diện mạo hiện tại. Không còn hình ảnh của một cậu thanh niên nghèo túng, không màng đến tự tôn bản thân, giờ đây xung quanh anh là những người bợ đỡ, những lời nịnh nọt, nhưng ánh mắt của anh vẫn chỉ hướng về “ánh trăng sáng” của mình. Dù sao thì có thể Trì Yếm trưởng thành, già dặn trong suy nghĩ, nhưng về tuổi đời thì anh cũng chỉ là cậu thanh niên chưa từng yêu đương, nên sẽ có những vụng dại, những ngây ngô trước người mình thích. Có suy tính kỹ càng trong từng bước đi, nhưng tôi nghĩ đề nghị Khương Tuệ ở bên cạnh anh là mưu cầu cho bản thân anh trước tiên, trước cả những lo ngại về tình cảm thực sự cô gái nhỏ dành cho anh. Chỉ có điều anh không nghĩ đến rằng cô không hề phản kháng lại lời đề nghị này. Khương Tuệ không phải cô gái ngây thơ, mới va vấp vào đời ở tuổi 18 19, khi đề nghị Trì Yếm giúp đỡ cha của cô chữa bệnh thì cô đã biết trước anh sẽ giúp được, lại càng không bất ngờ trước đề nghị của Trì Yếm khi trở thành cô gái của anh. Đề nghị này rõ ràng không hề tồn tại ở cuộc sống trước kia nhưng Khương Tuệ chấp nhận không chút đắn đo, có lẽ bởi cảnh ngộ trước đây mà cô không muốn lặp lại, lại càng không muốn vướng vào Trì Nhất Minh, Trì Yếm là lựa chọn tốt nhất của cô lúc này. Nhưng không giống những tình cảnh được bao nuôi khác, cô gái tình nguyện trả lại chi phí bằng tất cả tài sản hiện có, chàng trai lại không cần bất cứ điều gì, lại càng lúc càng xa lánh cô gái. Trì Yếm nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của bản thân, không hứa hẹn cũng không thể đảm bảo được cho cô cuộc sống bình an, thế nên càng không dám đến gần Khương Tuệ. Anh sẵn lòng giúp cô lúc cô khó khăn nhất, nhưng lại luôn nghĩ đến người đi đến cuối đời với cô là một người khác, suy nghĩ phải bảo vệ cô, trân trọng cô để sau này “ánh trăng sáng” ấy còn có thể lấy chồng, kết hôn như những cô gái bình thường khác. Nhưng Trì Yếm lại luyến tiếc những ấm áp mà chỉ có cô mang lại cho anh, cuộc sống đen tối ấy chỉ có cô là ánh sáng duy nhất của anh. Thế giới của Trì Yếm lạnh lẽo, anh chỉ muốn đến gần những ấm áp mà Khương Tuệ đưa đến, nhưng lại càng sợ hơn những tình cảm ấy làm hại đến cô, yêu thương là vậy nhưng chưa một lần anh dám nói lời yêu với cô. Khương Tuệ đáp lại tình cảm của Trì Yếm lúc nào không rõ, chỉ biết tình cảm ấy ngày càng nhiều hơn theo thời gian. Từ một cô bé e dè tiếp xúc với anh, đến một cô gái ngồi đợi anh về nhà mỗi ngày. Khương Tuệ nhận ra bên dưới vỏ bọc lạnh lùng ấy là người bất chấp hết tất cả để bảo vệ cô trọn vẹn nhất mà chẳng màng đến bản thân, bên cạnh anh ấm áp hơn cô tưởng. Một cô gái có thể yêu thương chàng trai đến mức nào mới có thể không quan tâm đến tiền tài địa vị, không màng đến an nguy chỉ để bên cạnh người mình thương. Trì Yếm lại một lần nữa quay về và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, giờ đây đã không còn trở ngại nào có thể cản đường anh. Tuy lời yêu thương được thốt lên hơi muộn màng và trong hoàn cảnh khá đặc biệt, nhưng cuối cùng những tình cảm họ dành cho nhau vẫn trọn vẹn như vậy, ấm áp như vậy. Khi đọc xong truyện này tôi khá hài lòng vì nhiều nguyên nhân lắm. Đầu tiên là không phân bổ thời gian chênh lệch như các truyện trước đây tôi đã từng đọc. Quãng thời gian ấu thơ rồi lớn lên và trưởng thành của các nhân vật được nói đến tương đối đều nhau. Tôi thích như vậy hơn. Thứ hai, tính cách nhân vật được xây dựng nhất quán. Một Trì Yếm trầm ổn, tính toán, kiên định mục tiêu; Một Khương Tuệ trong sáng, nhân hậu nhưng không quá thánh mẫu; Một Trì Nhất Minh âm hiểm, so đo từ lúc nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Thứ ba, truyện được viết trong bối cảnh tương đối phức tạp do hoàn cảnh sống của các nhân vật, thời gian trải dài hơn 10 năm nhưng mỗi nhân vật chính được hiện lên sắc nét, các nhân vật phụ không được nhắc đến quá nhiều nhưng lại không hề mờ nhạt. Tôi thích cách viết tập trung vào nhân vật như thế này, không vì để mở đường cho các truyện tiếp theo “có thể có” mà đan xen nhiều câu chuyện bên lệ. Cuối cùng để nói về truyện này, đây không hẳn là câu chuyện ấm áp, nhưng cũng không phải truyện ngược. Nội dung tròn trịa, không hụt hẫng, cũng không quá khiến người ta ảo tưởng về cuộc sống. Một truyện như thế này, trời Sài Gòn mưa mưa, tận hưởng cuối tuần thật thích. *** Người review: Vong Xuyên Bỉ Ngạn​ Câu chuyện tình yêu khiến con dân phải đau lòng. Tuổi thơ Trì Yếm không may mắn cũng không yên bình. Anh là một đứa trẻ mồ côi, năm lên 7 tuổi được mẹ nam phụ Trì Nhất Minh nhận về nuôi, nhưng 4 năm sau đó người mẹ nuôi cậu cũng qua đời, hai anh em không cùng chung dòng máu nương tựa vào nhau, cảnh nhà thiếu thốn, Trì Yếm phải đưa em trai đến nhà cậu mợ để ở nhờ. Gọi hai tiếng "cậu mợ", nhưng thật ra cũng chẳng khác gì người ngoài, không, thậm chí còn không bằng. Cậu mợ cậu sau khi chiếm đoạt được khoảng tiền thường cho cái chết của mẹ nuôi thì hoàn toàn trở mặt, như biến thành những con người khác, suốt ngày đay nghiến, cay nghiệt với anh em hai người Trì Yếm và Trì nhất Minh. Vì không muốn phải cõng thêm hai món nợ từ trên trời rơi xuống, cậu mợ này đã buộc Trì Yếm phải nghĩ học để đi làm, dù cho anh không muốn và hết mực cầu xin. Ban ngày thì làm thuê làm mướn, chiều tối về lại chịu những đợt chửi mắng từ người thân, anh cùng em trai mình hàng ngày phải sống trong sự cay nghiệt của đám người, anh không no mặt không ấm, thiếu thốn đủ thứ, có lúc còn vì quá đói phải nhặt rác lên để ăn, thê thảm vô cùng. Trì Yếm rất thích được đi học. Đi học chính là một loại khát khao với anh. Chiếc cặp công chúa Bạch Tuyết bị người khác quăng đi ở bãi rác, được anh nâng niu mang về dùng, dù cho sau đó có bị đám trẻ trong đại điện cười chê thế nào anh cũng không có ý quăng bỏ, chỉ ngồi lẳng lặng một mình mà mài hình Bạch Tuyết cho bằng hết. So với đám trẻ được chiều chuộng đầy đủ ngoài kia, ngày khai giảng năm đó anh chỉ có một mình, không người hỏi hang không người đưa đón. Một chiếc cặp nhặt được ngoài bãi rác, một bộ đồ cũ ngắn ngủn đã mặc phai sờn Trì Yếm với một tâm thái mong chờ mà đi đến trường học, nhưng khi đến nơi mới biết được, trong bản thông báo thế nhưng lại không có tên anh. Thì ra không những cướp mất tiền để đóng học phí, cậu mợ còn lấy mất hồ sơ chuyển trường của anh, khiến anh không thể tiếp tục việc học hành. Không thể đi học, Trì Yếm chỉ có thể đi làm, anh xin việc ở một tiệm sửa xe, và đã làm ở đó suốt hai năm trời. Trì Yếm đưa em trai rời đi là khi phát hiện người mợ độc ác đã cướp mất số tiền dành dụm của mình, để có thể sống và nuôi Trì Nhất Minh ăn học, anh có thể làm bất cứ chuyện gì. Trì Yếm trở thành "vệ sĩ" cho Đoan Mộc Linh, một cô tiểu thư nhà giàu nhưng có khiếm khuyết về ngoại hình. Tâm lý Đoan Mộc Linh không bình thường, thậm chí là có chút vặn vẹo. Cô ta câm ghét những người xinh đẹp, cô ta gọi Trì Yếm chính là con "chó" được cô ta nuôi, đối xử với anh chẳng hề giống đối xử với một con người. Trì Yếm làm cho Đoan Mộc Linh không lâu, chỉ một vài năm sau anh liền rời khỏi quê nhà, anh đã đến một hòn đảo rộng lớn, nơi đó anh đã gặp gỡ một ông trùm. Ông trùm chuyên sản xuất ngọc trai, một kẻ rất thưởng thức tài năng của anh nhưng cũng sợ anh cướp mất vị trí của mình. Những lần tập kích những lần truy giết liên tiếp xảy ra, bằng một phép màu nào đó anh có thể thoát chết nhiều lần. Sau khi đã cũng cố được địa vị và ổn định được tình hình, Trì Yếm quyết định quay lại quê hương, nơi đáng lẽ ra anh phải thuộc về. Ngoài em trai thì vẫn còn một người Trì Yếm không thể nào quên, cô gái nhỏ Khương Tuệ, ánh trăng sáng thời niên thiếu của anh. Một ngày trước khi được gã cho Trì Nhất Minh, em trai Trì Yếm, Khương Tuệ 19 tuổi trọng sinh trở về năm 9 tuổi của mình. Khương Tuệ 9 tuổi nhưng lại có kí ức đến năm 19 tuổi, ngoài cơ thể yếu ớt, đầy rẫy vết bầm tím do bị té ngã, còn lại mọi thứ vẫn còn tốt đẹp, ba Khương vẫn còn khỏe mạnh, nên đối với cô việc trọng sinh cũng chẳng phải là vấn đề gì. Mở mắt ra, cảnh đầu tiên tiểu Khương Tuệ nhìn thấy chính là đại nhân vật làm mưa làm gió khắp nơi ở đời trước, Trì Yếm, đang rơi vào cảnh bị đám nhóc con lăng nhục, trông thê thảm vô cùng. Biến số xảy ra, tương lai thay đổi, một câu chuyện tình yêu vừa dịu dàng vừa cay đắng giữa hai người họ cũng từ đó mà bắt đầu. Đời trước đối với Khương Tuệ, Trì Yếm luôn tỏ thái độ ngạo mạn lạnh lùng, vì vậy Khương Tuệ mới cho rằng anh không thích cô, thế nên vẫn luôn sợ hãi và không dám lại gần. Khương Tuệ chín tuổi, là một cô bé ngốc manh đáng yêu, được cha yêu thương như trân như bảo. Trì Yếm mười hai tuổi, là một cậu bé lãnh đạm âm trầm, một đứa nhóc không cha không mẹ, không người thương yêu. Khương Tuệ cơm áo không cần lo, mỗi tháng còn có tiền tiêu vặt để xài. Trì Yếm vì đói mà đau dạ dày, lại bị buộc quỳ trên đất. Khương Tuệ do thân thể yếu ớt mà ngã. Trì Yếm chịu đựng những đòn hiểm đánh lại vẫn ngoan cường như không có việc gì. Trì Yếm số khổ, muốn sống lại càng khổ. Cả hai người bọn họ sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Khương Tuệ được ba Khương hết mực yêu chiều, tuy rằng thân thể có điểm yếu đuối nhưng vẫn là một mặt trời nhỏ đáng yêu. Còn Trì Yếm từ nhỏ đã phải trải qua cuộc sống cực khổ thiếu thốn đủ đường. Anh không ngại làm bất cứ việc gì, chỉ cần có thể sống và có thể nuôi nấng đứa em trai, công việc gì anh cũng có thể làm được. Trì Yếm chính là kẻ bần cùng nhất của giới xã hội, anh không có ước mơ, cũng không dám ước mơ, chỉ có thể khom lưng cúi đầu hèn mọn mà sống tiếp. Nhưng rồi ở một ngày đẹp trời nào đó, tiểu Khương Tuệ 9 tuổi không hề sợ hãi mà mà giúp Trì Yếm thoát khỏi cái cảnh bị vu oan. Khi anh bị chê cười vì chiếc cặp công chúa nhặt được ở bãi rác kia, Khương Tuệ đã ngăn đám nhóc đó lại và nói rằng không nên làm như thế. Biết cậu mợ sẽ không cho anh đi học, cô đã dùng hết tiền mừng tuổi, mua những quyển sách cũ để đưa lại cho anh. Khi thấy tay Trì Yếm nứt nẻ và chảy máu do làm việc giữa cái giá rét của mùa đông, liền lấy hết tiền tiết kiệm mua cho anh một đôi bao tay ủ ấm. Cô cũng là người đã đưa nước cho anh uống, khi anh không được phép uống nước trong giờ làm việc. Và cô cũng chính là người bất chấp việc mình bị thương, cố sức đưa anh đến bệnh viện, khi anh bị ngất đi vì đau dạ dày. Cô có thể làm, chỉ cần vì anh, chuyện gì cô cũng có thể làm. Khương Tuệ, ánh mặt trời duy nhất sưởi ấm trái tim anh. Để rồi anh si mê, anh tham luyến, anh muốn giữ lấy sự ấm áp của Khương Tuệ dành cho riêng mình. Ngày chia tay năm đó khi nghe cô nói không hề thích Trì Nhất Minh thật xấu xa khi mà lúc ấy trong lòng anh đã dâng lên sự vui mừng và hi vọng, Trì Yếm đã cười nhạt, ôn nhu nhìn cô mà nói rằng. "Vậy em hãy chờ tôi trở về." Khương Tuệ.. "Muộn nhất là hai năm, tôi sẽ trở về." Nhất định sẽ trở về. Lời nói của cậu thiếu niên không phải chỉ là lời nói suông bông đùa, mà ngược lại giống như một là một lời hứa hẹn. Sẽ không ai biết được Trì Yếm trong hai năm ấy đã phải trải qua những gì, nỗ lực như thế nào và nhung nhớ cô ra sau. Nỗi nhớ nhung anh đối với cô chính là một loại thử thách vô hình, vừa ngọt ngào, vừa đau đớn, và Trì Yếm cam tâm tình nguyện bị cảm giác đó đắm chìm, không muốn thoát cũng không thể nào thoát được. Cô là ánh sáng, là nguồn ấm áp, là ánh trăng anh trân quý nhất đời này. Trì Yếm thầm yêu Khương Tuệ, tình yêu sâu sắc nhất anh chỉ dành cho một mình cô, Khương Tuệ cũng như vậy, cô cũng đã nhận ra tình cảm của anh, và cuối cùng cô cũng đã đáp lại. Cô yêu anh, cô yêu đôi tay đầy vết thương chai sạm của anh, yêu tuổi thơ bất hạnh của anh, cô yêu nỗ lực, yêu linh hồn, yêu tình yêu anh dành cho cô.. Tất cả, tất cả chỉ cần là anh cô đều yêu hết. Nếu thế giới đã không dịu dàng với anh thì Trì Yếm. Hãy để em.. Hãy để em làm một phần thế giới. Thế giới của riêng anh. "Nhớ em" một bộ truyện không những hay mà còn được xây dựng chỉnh chu về nhiều khía cạnh. Đầu tiên, là cách phân bổ các tuyến thời gian trưởng thành của các nhân vật chỉ dừng lại ở mức vừa đủ, không thiếu cũng không nhiều, làm cho người đọc sẽ không cảm thấy tẻ nhạt và chán nản khi phải mong chờ, và điều này thì tôi rất thích. Thứ hai, là cách mà tác giả Đằng La Vi Chi đã xây dựng nhân vật. Một nam chính cứng cỏi, ổn trọng, kiên định một lòng. Một nữ chính dịu dàng nhưng không yếu đuối, có chính kiến của riêng mình. Một nam phụ lòng dạ xảo trá mưu tính từ nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Thứ ba, văn phong của truyện được tác giả viết chăm chút vô cùng, từ cảnh vật cho đến các cảnh miêu tả nội tâm, tất cả đều lột tả được hết tâm lý và cảm xúc của từng nhân vật. Không biết có phải hay không nhưng tôi nghỉ cách này chính là một phần làm cho các tuyến nhân vật không bị mờ nhạt, từ chính đến phụ đều tạo dấu ấn riêng biệt, tất cả đều không bị lu mờ. Và cuối cùng chính là về đề tài của bộ truyện này, mặc dù truyện được lấy đề tài "trọng sinh" một đề tài không hẳn là cũ, cũng không hẳn là mới, nhưng bằng nội dung lôi cuốn, độ dài vừa vặn, những chi tiết lí giải hợp lý, đầy logic.. Tất cả đã làm cho "nhớ em" càng thêm cuốn hút mọi người. Theo cá nhân đây chính là một trong những bộ truyện hay mà tôi đã từng đọc, nếu có thời gian rảnh thì mọi người hãy đọc thử nha. Mời các bạn mượn đọc sách Nhớ Em của tác giả Đằng La Vi Chi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Mối Tình Đầu Ở Italy
Nếu là fan của những tác phẩm cùng thể loại như “All in love” hay “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em”, thì bạn không nên bỏ qua bộ truyện này.   “Nhật kí mối tình đầu ở Italy” là những mẩu truyện ngắn xoay quanh cuộc sống thường ngày của cô nàng Thảo Đăng và người đàn ông của đời mình - Linh kun.   Khi còn học cấp hai, cô gái nhỏ Thảo Đăng theo gia đình sang Ý sinh sống và tại đất nước hình chiếc ủng lãng mạn bình yên ấy, Thảo Đăng gặp được chàng trai coi cô là người con gái xinh đẹp nhất thế gian này.   “Tôi nói với Linh kun: "Em rất hâm mộ những cô gái xinh đẹp!"   "Xinh giống em sao?" Linh kun hỏi.   "Xinh hơn em."   "Không thể nào." Linh kun nói chắc như đinh đóng cột.   "Cái gì cơ?" Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn anh ấy.   "Anh nói, trong thế giới này vốn không tồn tại người xinh đẹp hơn em."   Ngày đầu tiên nhập học ở Ý, Thảo Đăng vô cùng ngượng ngùng và bối rối. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ xem làm thế nào để hiểu được những từ ngữ nước ngoài kia, thì Linh kun cứ thế xuất hiện trước tầm mắt cô.   Anh mặc chiếc quần jeans và áo dài tay màu trắng, tay chống lên khung cửa, thở dốc nói rằng: “Xin lỗi, tôi đến trễ.”   Bởi vì ngược sáng, nên Thảo Đăng không thấy rõ được khuôn mặt anh, nhưng giọng nói dễ nghe ấy đã khiến cô ấn tượng cho đến đến mãi sau này.   Khi còn học cấp ba, Linh kun vốn là một học sinh xuất sắc. Nhưng khi kì thi đại học đang đến gần, thì gia đình anh lại ép anh thôi học để sang nước ngoài giúp đỡ họ làm ăn.   Linh kun nhất quyết muốn theo đuổi ước mơ nên quyết định học lại cấp ba ở Ý. Khi đó cha mẹ anh nổi giận, cắt hết chi phí sinh hoạt của anh, thế nên anh phải vừa học vừa làm kiếm tiền trang trải cuộc sống.   Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất với anh.   Không có phương hướng, không có mục tiêu, cũng không có người thân ở cạnh. Anh giống như người bị trượt chân vào vũng bùn lầy nhưng không được ai giơ tay cứu giúp, càng cố gắng lại càng tuyệt vọng, càng vùng vẫy lại càng lún sâu.   Điều tốt đẹp nhất trên cuộc đời này, là gặp được đúng người và yêu người đúng lúc.   Vào đúng khoảng thời gian u ám nhất cuộc đời đó, Linh kun đã gặp được Thảo Đăng.   Ban đầu, Linh kun chỉ coi Thảo Đăng như em gái mà thôi. Cô là một con mèo nhỏ ngốc nghếch ngây thơ, dễ dàng bị người ta lừa gạt. Thế nên, anh giống như một người anh trai, quản lí và bảo vệ cô rất kĩ càng.   Cứ tưởng rằng giữa hai người chỉ là tình cảm anh em đơn thuần trong sáng, nhưng bỗng có một khoảng thời gian trước khi đi ngủ anh luôn nhớ tới Thảo Đăng, không được ở cạnh cô liền cảm thấy trong lòng trống vắng.   Có lần Linh kun đã tự hỏi bản thân rằng: “Có phải mày thích cô ấy rồi không.” Sau đó anh thực sự phát hiện ra, đúng là anh đã động lòng rồi.   Cô không chê anh kém cỏi, không trách anh cứng đầu. Cô luôn coi anh là người giỏi nhất, luôn dành cho anh ánh mắt khích lệ, động viên. Cô luôn lười biếng dựa dẫm vào anh, trao cho anh tình yêu đơn thuần và trong trẻo. Khi đó, chỉ có mỗi cô tin tưởng anh, vậy thì từ nay về sau, với anh, cô là duy nhất.   "Nếu em không từ bỏ anh trong khoảng thời gian anh đang đau khổ nhất, thì sau này, dù là chân trời góc biển, dù gian nan hiểm trở đến mấy anh vẫn sẽ mãi ở cạnh em."   Thảo Đăng đã phải chịu nhiều thiệt thòi từ bé, gặp được Linh kun là sự bù đắp tốt đẹp nhất của ông trời. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Có nhiều khi, Thảo Đăng không ngừng tự hỏi rằng bản thân mình có gì tốt, mà lại gặp được một người đàn ông lại yêu cô sâu đậm như thế, sâu đậm đến đau lòng.   Sâu đậm đến mức, Linh kun vốn lạnh lùng lại có thể chỉ vì một câu chia tay của Thảo Đăng mà rơi nước mắt.   Sâu đậm đến mức, Linh kun sẵn sàng từ bỏ ước mơ từ bé của bản thân chỉ vì không muốn Thảo Đăng phải đợi chờ.   Trước khi gặp Linh kun, Thảo Đăng là một cô gái sống rất khép kín, nhút nhát, rụt rè, luôn tự nhốt mình trong thế giới u buồn của chính bản thân.   Cô sợ phải nghe thấy âm thanh, điện thoại luôn ở chế độ im lặng, nghe nhạc hay xem phim cũng không dám bật âm lượng lớn, sự trầm lặng đó trái ngược hoàn toàn với sự năng động hoạt bát của Linh kun.   Anh là vầng dương, chiếu vào tâm hồn cằn cỗi của cô những tia nắng chan hòa rực rỡ, bảo vệ cô thật kĩ, giấu kín cô cho riêng mình. Anh gánh thay cô mặt trái của xã hội, chọn lọc tin tức để kể cho cô nghe, ngày lo cho cô ba bữa ăn bổ dưỡng, theo dõi sức khỏe và cả chu kì sinh lí của cô.   Anh vừa là một người chồng, cũng vừa giống một người cha. Ở trong vòng tay ấm áp của anh, Thảo Đăng sẽ chẳng cần phải lo sợ bất cứ điều gì cả. Bởi vì người đàn ông ấy, nhất định sẽ đem đến cho cô những điều tốt đẹp nhất, nhất định sẽ không để cô chịu ấm ức thiệt thòi.   Linh kun từng oán trách ba mẹ vì năm đó đã ép anh xuất ngoại, nhưng bây giờ anh lại thấy đó là một điều may mắn. Bởi nếu năm đó anh ở lại Trung Quốc học đại học, thì có lẽ sẽ không thể gặp được cô.   Quãng thời gian sau này dù có gian nan đến mấy, chỉ cần được ở cạnh cô, thì tất cả vất vả khó khăn đều sẽ hóa hạnh phúc đong đầy.   "Độc giả của em vừa mới khoe cô ấy được hẹn hò với nam thần của mình, ai da, hâm mộ quá đi!"   "Vậy thì chắc cô ấy hâm mộ anh lắm."   "Tại sao?"   "Bởi vì...anh cũng được hẹn hò với nữ thần của mình." ______   Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** 6.1.2017 Mối tình đầu của tôi tên là Linh kun (1), yêu đương thắm thiết đến nay cũng đã được sáu năm. Từ thuở thiếu thời đến khi tôi thành niên, từ cái tuổi ngây ngô không biết yêu là gì đến khi đủ lông đủ cánh, biết thế nào là cái nóng lạnh của đạo lý đối nhân xử thế. (1) Kun: Cách gọi thân mật trong tiếng Nhật, kun là hậu tố sau tên con trai. Giống F kun trong truyện Anh không thích thế giới này anh chỉ thích em của tác giả Kiều Nhất. Sở dĩ gọi là Linh kun vì trong tên anh có mẫu tự L, con người lại đơn thuần như một tờ giấy trắng, biệt danh là Zero. Tôi còn nhớ lần đầu gặp Linh kun là tại lớp tiếng Ý. Khi ấy còn chưa quen với cuộc sống ở nước ngoài, cũng chưa thạo tiếng nên mới đặc biệt tham gia lớp học bổ túc ngôn ngữ. Lớp học bổ túc do các nữ tu và cha xứ yêu văn hóa Trung Hoa mở, các thầy cô là người Ý, cho nên sẽ mời thêm những người Trung Quốc am hiểu tiếng Ý làm trợ giảng phiên dịch, Linh kun là một trong số những người đó. Ngày đầu tiên đi học gặp một giáo viên người Ý, tôi lập tức cảm thấy bối rối. Trong lúc đang suy nghĩ nên làm thế nào để hiểu mấy từ ngữ nước ngoài kia, Linh kun cứ thế xuất hiện trong tầm mắt tôi... Tôi nhớ láng máng anh mặc áo tay dài màu trắng, quần jeans, một tay chống lên khung cửa thở dốc: "Xin lỗi, tôi đến trễ." Vì ngược sáng nên tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt của Linh kun, chỉ là giọng nói của anh rất dễ nghe, ấn tượng cho đến tận bây giờ. 1, Sức khỏe tôi không được tốt, nhẹ thì đau đầu ho khan, nặng thì sốt cao liệt giường. Vì thế Linh kun vô cùng khắt khe về phương diện ăn uống của tôi... Ví dụ như tuyệt đối không được ăn nhiều đường, bây giờ cũng có rất nhiều người trẻ tuổi bị bệnh tiểu đường, nhất định phải uốn nắn ngay từ nhỏ, hoặc ví dụ như không được ăn quá nhiều snack và uống nước có ga, dạ dày tôi không được tốt, rất dễ bị viêm dạ dày, nếu tiếp tục thì sẽ biến thành ung thư cũng không chừng, còn thực phẩm ướp muối thì cấm tiệt, những loại đồ ăn như mì xào tương đậu bỏ vỏ dứt khoát không được ăn. Cho nên tuổi già của tôi... À không, là tuổi trẻ của tôi khá thảm thương, mỗi giây mỗi phút đều phải ăn kiêng. Có lần, tôi ăn cơm ở nhà Linh kun, vì tôi thích ăn chua cay nên dè dặt kéo áo Linh kun, thỏ thẻ: "Em muốn thêm một ít giấm." "Em cảm thấy mình có thể ăn không?" Hôm qua tôi vừa đến gặp bác sĩ gia đình mua thuốc đau dạ dày, chắc hẳn Linh kun cho rằng vì sao tôi còn có mặt mũi để lên tiếng nên giận dữ cười khẩy. "Thì chút xíu, một xíu xiu thôi." Tôi lại cúi gằm mặt lên tiếng. Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Mối Tình Đầu Ở Italy của tác giả Thảo Đăng Đại Nhân.
Yêu Em, Chờ Em
Mười năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Đủ lâu để nhớ một người, cũng quá ngắn để quên một người. Không biết từ bao giờ, lặng im không báo trước, tình yêu chầm chậm tiến đến, nhẹ nhàng mà khắc sâu. Ai nói không gặp là sẽ quên, ai nói cách xa là phai nhạt, ai nói tình đầu thường mong manh? Mười năm ước hẹn, chỉ vì một lời hứa, có đáng để lưu luyến mãi không quên? Tất cả là vì tình yêu... Nếu yêu em thì sẽ chờ em. *** Đình Phong 30 tuổi, Đình Lâm 3 giờ tuổi. Làn da đỏ hỏn, lại nhiều nếp nhăn. Mũi nhỏ, miệng nhỏ, mắt nhỏ, lại còn đang nhắm tịt. Chẳng giống anh cũng chẳng giống cô. Nhìn đi nhìn lại đứa trẻ trên tay cả nửa ngày, rốt cuộc anh cho ra kết luận – _Thực xấu! ==” Chẳng biết có phải ghi hận câu nói này hay không, Đình Phong vừa dứt lời, chỉ nghe thấy “xèe…” một tiếng, trước ngực anh đã ướt một mảng lớn. _Để mẹ thay tã cho cháu. – Bà Phạm nhịn cười, tiến lên ôm cháu trai, còn anh thấp rủa “xui xẻo” rồi chạy vội vào phòng vệ sinh. Ba tháng sau. Một ngày nào đó, Hải Lam dỗ xong con ngủ, vừa đặt Đình Lâm vào nôi thì anh đã ôm sát cô từ phía sau, hơi thở nóng rực bỗng phả lên gáy cô. Hải Lam bất giác rụt cổ, thoáng từ chối một chút. _Đừng, con còn ở đây… Đình Phong khẽ thổi khí vào tai cô, hài lòng cảm nhận cơ thể cô thoáng run rẩy. _Nó ngủ rồi. _Nhưng mà… A!!! Cô còn muốn nói thêm cái gì, Đình Phong đã mất kiên nhẫn bế bổng cô lên, bước nhanh về hướng giường. Nhẹ nhàng đặt cô lên đệm, kế tiếp thân hình anh đè ép đi lên. _Khoan… Ngộ nhỡ con dậy thì sao? – Cô vội chống tay ngăn cản, trong mắt đầy lo lắng. _Đừng lo, nó ngủ say lắm. – Anh thuận miệng đáp, bàn tay nhanh chóng cởi bỏ nút áo trước ngực cô. Dường như để trừng phạt việc cô không chuyên tâm, môi anh di chuyển đến bờ vai cô, nặng nề cắn. Chẳng mấy chốc, tiếng rên rỉ cùng thở dốc đã tràn ngập khắp căn phòng. Hải Lam bị hôn đến vựng vựng hồ hồ, cả người mềm mại vô lực. Chỉ tiếc cả hai đang dây dưa đến mức khó tách ra là lúc Đình Lâm đột ngột khóc ré lên.   Mời các bạn đón đọc Yêu Em, Chờ Em của tác giả Tịnh Linh.
Xuyên Về Làm Sủng Phi
Nàng xuyên qua trở thành nhị tiểu thư nhà họ Lãnh - Thừa tướng phủ. Nhưng không ngờ chờ đợi nàng lại là việc phụ thân nàng đem nàng dâng cho Cửu vương gia phúc hắc yêu nghiệt. Trích: Tên cẩu, ngươi nhất định không được xảy ra chuyện gì không ta sẽ đau lòng. Cún nhỏ, nếu lạnh cứ đến đây rúc vào người ta. Hàn Tuệ, là ta có lỗi, đừng bỏ ta đi được không? Ngươi yên tâm, ta nhất định ở cạnh ngươi cho dù người đời có hắn hủi quay lưng lại với ngươi. *** . Cộc...cộc...tiếng gõ cửa phòng cô vang lên còn có tiếng nói vọng vào. - Chị biết mấy giờ rồi không? Mẹ đã ăn tối xong rồi! Chị xuống ăn rồi dọn dẹp đi. Đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc! . Trong phòng vẫn im lặng cho đến khi người bên ngoài đã rời khỏi thì cánh cửa nhẹ mở. Cô lặng lẽ bước ra, tay trái vịn vào cầu thang từ từ đi xuống lầu. Hướng thẳng đến căn bếp nhỏ mặc dù xung quanh cô tối om chẳng có một chút ánh sáng. Cô bình thản lướt nhẹ đi như điều này đã quá quen thuộc, hằng ngày đều như thế mà! Cô ngồi xuống bàn ăn rồi nhìn những chiếc ghế trống cạnh bên. - Anh ăn miếng cá nè anh, nay em đi chợ thấy cá này tươi ngon nên mua cho anh ăn. - Em cũng ăn đi, công chúa của cha có muốn ăn cá không? - Cha, con muốn ăn!! - Hôn cha một cái cha cho ăn nè! - Hôn mẹ nữa - Con hôn cha mẹ rồi cha mẹ phải cho Hàn Tuệ ăn nhiều cá nhé! . Những tiếng cười khúc khích vui vẻ nhỏ dần, hình ảnh cũng biến mất chỉ còn lại cô bên chén cơm nguội lạnh. Cô cầm chén cơm lên cặm cuội ăn, vừa ăn xong bên ngoài phòng khách có tiếng ồn, cô đứng dậy đi ra ngoài vội chạy lại đỡ người cha đang say xỉn của mình. - Cha ngồi đây, con vào pha nước cho cha giải rượu. - Mày buông tao ra, khốn nạn! . Ông hất tay cô làm cô ngã nhoài về phía sau rồi ông đứng lên chỉ vào cô. - Tại sao lúc đó mày không chết đi! Tại sao lại không nghe lời mẹ mày! Mày hại mẹ mày! Mày không xứng đáng làm con! Đồ bất hiếu!   Mời các bạn đón đọc Xuyên Về Làm Sủng Phi của tác giả Nhan Song Tuyết.
Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh
Âu Dương thần --- Tổng giám đốc mặt lạnh của tập đoàn Âu thị, từ nhỏ trầm mặc ít lời, lại có năng lực hơn người, 22 tuổi tiếp nhận tập đoàn Âu thị, bằng vào thủ đoạn buôn bán phi thường đã sáng lập ra vương quốc buôn bán của chính mình, anh đẹp trai bức người, là đối tượng theo đuổi của các cô gái khắp cả nước, nhưng anh không gần gũi với bất kỳ người nào, bề ngoài lãnh khốc chỉ có tình cảm với cô, Lăng Phỉ Tuyết, cô là ánh sáng duy nhất trong anh, nhưng khi bọn họ thề non hẹn biển lại bỏ anh mà đi, về sau, trong sinh mệnh Âu Dương Thần không còn có ánh mặt trời, mãi đến khi cô xuất hiện... Lam Hân Nhi từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, chịu đựng sự lạnh nhạt, nhưng được Thạch Phong che chở mà vui vẻ lớn lên, cô cho rằng Thạch Phong là hoàng tử của mình, khi cô bị ức hiếp hắn sẽ bảo vệ cô ở phía sau, lúc cô cô đơn thì làm bạn cô, lúc cô vui vẻ sẽ chia sẻ niềm vui cùng cô, cô cho rằng đời này cô nhất định sẽ gả cho hắn, làm cô dâu của hắn, nhưng mà, hiện thực lại tàn khốc, lúc đẩy cửa phòng kia ra, thấy hoàng tử trong sinh mệnh cùng cô công chúa kia hai thân thể đang quấn lấy nhau, cô biết rõ, cô chỉ là Cô bé lọ lem, lại không biết, hoàng tử chân chính đang lặng yên không một tiếng động đi về phía cô. . . . *** "Chị Hân Nhi, tạm biệt", nhìn vẻ mặt lưu luyến của bọn trẻ Tiểu Bàn Tiểu Tề, trong lòng Hân Nhi vẫn xúc động cùng thương cảm, Đúng vậy a, mình đã từng ở cô nhi viện này từng bước một lại một anh trai chị gái chú gì, bọn họ đều nói sẽ trở lại thăm, trên thực tế, đã đi liền đi luôn, phần lớn mọi người đều không trở về thăm bọn họ, một lần lại một lần chờ mong, cuối cùng Hân Nhi cũng đã hiểu. Cô ngồi xuống, ôm bọn họ: "Tiểu Bàn Tiểu Tề, đừng buồn, tuần sau, chị Hân Nhi nhất định sẽ trở lại thăm của các em, còn mang cả bánh quy Micky nữa ..." "Có thật không? Chị Hân Nhi". Nhìn ánh mắt mong đợi của Tiểu Bàn, Hân Nhi xoa mặt Tiểu Bàn, "Đương nhiên là thật, chị Hân Nhi có khi nào đã lừa gạt các em chưa". A….. giọng nói hưng phấn của bọn nhỏ làm cho Hân Nhi nở nụ cười vui vẻ, cô nói với chính mình nhất định không thể để cho bọn nhỏ thất vọng, cô không muốn chúng nó thất vọng giống mình khi còn nhỏ. Hân Nhi đi trên đường phố, bất tri bất giác, đi tới một cửa tiệm, trong tủ kính bày bộ âu phục thật sự rất đẹp, cô tin mặc ở trên người Thạch Phong nhất định cực kỳ khôi ngô tuấn tú, anh Thạch Phong đi làm ở công ty mới được một thời gian, cực kỳ cố gắng, ông chủ cũng khen ngợi hắn, hắn nhất định có rất nhiều trường hợp cần phải mặc tây trang khóe léo, mà ngày mai chính là sinh nhật hắn, cắn môi dưới, cô đẩy cửa tiến vào, "Tiểu thư, cô khỏe, xin hỏi cần tôi giúp gì không? "   Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh của tác giả Hạ Thủy Liên Y.