Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đảo Ngục Môn

Sau chiến tranh, trên chuyến tàu xuất ngũ, một đồng đội của Kindaichi đã chết như cá ươn giữa bầu không khí hầm hập ngột ngạt. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, cậu có trăng trối rằng mình ra đi thế này, mấy cô em ở nhà cũng sẽ bị giết mất. Cậu nhờ Kindaichi đi ngăn chặn thảm họa hộ. Nhận lời bạn, Kindaichi đã tìm đến nơi, mới biết gia đình họ là hậu duệ cướp biển, sinh sống trên một hòn đảo ngoài khơi với cái tên “cửa địa ngục”. Mặc dù đã cảnh giác từ đầu, anh vẫn không ngăn được những cái chết thảm thương, kì quái, nhằm vào những cô gái trẻ đẹp của gia đình bạn. Bị đánh lạc hướng, gián tiếp tác động vào vòng quay của bánh xe định mệnh, sự xuất hiện của Kindaichi không ngờ lại là lời cáo chung cho dòng họ có gia huy đầu quỷ rùng rợn ấy. Đảo Ngục Môn đã có ảnh hưởng rất lớn với nhiều tác giả thế hệ sau, trở thành một kim tự tháp rực rỡ huy hoàng trong dòng văn ly kì trinh thám! *** [Review] Đảo Ngục Môn - Yokomizo Seishi -------------- Vụ án mạng trên đảo địa ngục Đảo Ngục Môn là cuốn sách trinh thám cổ điển thuần suy luận. Giữa một bối cảnh khép kín, 3 án mạng đã xảy ra theo cách rùng rợn nhất, để rồi khi hung thủ lộ diện, tất cả đều phải kinh hãi bởi sự thật ẩn giấu đằng sau Kindaichi là thám tử truyện tranh nổi tiếng đã làm mưa làm gió trên mạng, còn Đảo Ngục Môn lại là câu chuyện kể về một thám tử Kindaichi khác, đúng hơn là ông nội của Kindaichi phiên bản truyện tranh. Bối cảnh xảy ra thảm án trên Đảo Ngục Môn là thời hậu chiến tranh thế giới thứ I, khi Nhật thua trận và trong bối cảnh u uất của những người lính chiến bại trở về, ở quê nhà nơi đón tiếp họ cũng chẳng hề yên bình hơn Nhận được lời ủy thác của một người bạn, cũng đồng thời là người lính, anh chàng Kindaichi đến Đảo Ngục Môn để ngăn chặn một vụ án mạng đang có nguy cơ xảy ra, bởi theo lời trăng trối của anh chàng kia thì 3 cô em gái của anh ta đang bị lưỡi hái tử thần kẹp chặt. Nhưng Kindaichi không biết rằng, chính thời điểm anh mang giấy báo tử của người bạn anh về hòn đảo Địa Ngục ấy, cũng là lúc kích hoạt phương án giết người đã được kẻ thủ ác nung nấu từ rất lâu Một câu chuyện về sự mê tín Tín ngưỡng là một vấn đề nhạy cảm của bất kỳ dân tộc nào. Tuy nhiên cuồng tín lại là một vấn đề khác, nguy hiểm hơn nhiều. Ở một nơi cách ly với thế giới bên ngoài, việc tin tưởng mù quáng sẽ dẫn tới những đại họa không thể tin nổi Như Kindaichi đã phải thốt lên “Dân trên đảo này, họ điên cả rồi!” Việc 3 nạn nhân, kẻ bị treo ngược thi thể lên cây, người bị chôn dưới chiếc chuông chùa, người bị bóp cổ ngay trên nhà cầu nguyện, với những cách thức giết người man rợ theo một phương án không thể tin nổi như vậy, ít người tin rằng đây là hành vi của những kẻ không thuộc một giáo phái nào đó. Đến khi Kindaichi bóc trần sự thật trần trụi, độc giả mới có thể ngỡ ngàng, bởi sợi chỉ đỏ dẫn dắt hành vi tội ác ở đây chính là niềm tin! Có vẻ như là trinh thám cổ điển nên tác giả bỏ qua hết mọi vấn đề về tâm lý tội phạm. Với những dòng máu lạnh xuống tay giết người, lại là sát nhân lần đầu ra tay, không khỏi kinh hãi và bỡ ngỡ. Nhưng tác giả đã miêu tả cứ hệt như những sát thủ chuyên nghiệp! Lạnh lùng và man rợ đến khó tin. Đấy chỉ có một lý do để giải thích: Tín ngưỡng! Một niềm tin mù quáng có thể gây ra hàng loạt hành vi điên rồ chết người! Hậu quả của trọng nam khinh nữ, dân trí thấp & môi trường sống Vấn đề chia sẻ gia tài, tìm người thừa kế của những gia tộc khổng lồ sẽ luôn khiến báo chí tốn nhiều giấy mực trong bất kỳ thời đại nào. Và cũng là cảm hứng bất tận cho những nhà văn. Trong câu chuyện này, người thừa kế gia sản địa vị của ông chủ tàu giàu có nhất Đảo Địa Ngục là nòng cốt để đại họa xảy ra. Nếu như dân trí cao, có lẽ các bậc trưởng giả ngày xưa đã có một cái nhìn vẹn toàn hơn, công bằng hơn cho những thế hệ kế tiếp. Nếu dân trí cao, người dân đã không đặt niềm tin quá nhiều vào tôn giáo, và họ đã có thể cứu mạng được nhiều nạn nhân vô tội Và cuối cùng là môi trường sống. Có lẽ một khu vực khép kín chưa bao giờ là nơi tốt lành cho những tâm hồn tội lỗi, ngay cả đó là Đảo Địa Ngục Một cuốn sách dễ đọc, nhưng không mang nhiều giá trị trinh thám Thuộc danh mục trinh thám cổ điển, tuy nhiên Đảo Ngục Môn không mang nhiều chất trinh thám. Suy luận của Kindaichi mang nhiều sự may mắn. Bắt một tù nhân trong cái nhà giam khổng lồ mà anh ấy vẫn không thể lần ra sớm hơn, một cảm giác yếu đuối và bất lực. Đáng lẽ cuốn sách đã có thể tốt hơn nếu miêu tả cẩn trọng hơn về tâm lý tội phạm. Đáng tiếc điều đó đã không xảy ra. Và bởi vì thế, dù đây là một cuốn sách miêu tả đặc sắc, rùng rợn về những án mạng, nhưng chưa thể trở thành một “món ăn ngon miệng” cho những độc giả yêu truyện trinh thám vốn ngày một khắt khe & khó tính hơn. *** Nhận lời trăng trối của Kito Chima – đồng đội mình, Kindaichi đã tìm đến gia đình của bạn. Khi tìm đến thì Kindaichi mới biết gia đình họ là hậu duệ cướp biển, sinh sống trên một hòn đảo ngoài khơi với cái tên Đảo Ngục môn. Mặc dù đã cảnh giác từ đầu, Kindaichi vẫn không ngăn được những cái chết thảm thương, kì quái nhằm vào những cô gái trẻ đẹp của gia đình bạn… ĐẢO NGỤC MÔN   Cốt truyện khá hấp dẫn. Tuy phần khởi đầu khá chậm, nhưng không hề dài dòng hay rườm rà. Mình cũng khá ấn tượng bởi cách thức giết người của hung thủ, mỗi nạn nhân một kiểu chết khác nhau.   Dàn nhân vật cũng được tác giả xây dựng khá phong phú, mỗi người một vẻ, thậm chí mình còn ấn tượng với Kindaichi. Không chỉ thông minh, xuất sắc trong quá trình phá án, Kindaichi còn thuộc loại nhây khi trêu cảnh sát trên đảo đến mức bị nhốt trong phòng giam cả một đêm, rồi còn khi gặp gái đẹp thì nói lắp liên tục, không chỉ một lần mà nhiều lần.   Câu chuyện cũng phản ánh một thời kỳ xưa mà xã hội Nhật vẫn theo hướng trọng nam, khinh nữ. Người phụ nữ địa vị trong gia tộc bị coi nhẹ tạo nên căn nguyên bi kịch cho vụ án. Điểm: 7,5/10 Đen Đá Không Đường  ĐẢO NGỤC MÔN Mình mua cuốn sách này sau khi biết đến tên tuổi của tác giả Yokomizo Seishi với một tác phẩm khác là “Rìu, Đàn, Cúc”. Mình chưa đọc “Rìu, Đàn, Cúc”, mặc dù đây hình như là tác phẩm được nhiều người nhắc đến nhất của Seishi thì phải, vì mình nghe nói nhân vật thám tử Kindaichi nổi tiếng của ông không có nhiều đất phô diễn tài năng lắm trong cuốn sách đó. Mình chọn “Đảo Ngục Môn” là cuốn sách “mở hàng” của mình khi đến với các tác phẩm của Yokimizo Seishi, vì mình nghe nói cuốn này thể hiện tính suy luận phá án nhiều hơn. Nội dung của “Đảo Ngục Môn” thì chắc cũng không cần tóm tắt hay đề cập nhiều nữa. Cảm giác ban đầu đọc cuốn này của mình, đó chính là tội nghiệp thanh niên Kindaichi, đã bề ngoài lôi thôi lếch thếch, đầu tóc toàn gàu mà cứ thích gãi thì thôi chớ =)))), đến Đảo Ngục Môn làm phước thay mặt người quá cố, cố gắng bảo toàn tính mạng cho 3 cô em gái của người lính Chima đã hy sinh thì thôi chớ, lại còn bị nghi ngờ là quân gian tà, bị một người dân đảo bắt giam =)))) Đã thế thanh niên này còn mắc chứng cà lăm, nói năng lắp bắp mỗi khi bị căng thẳng hay hồi hộp (ơ cái này hình như hơi bị giống mình… Hình như người nào thông minh xuất chúng cũng đều gặp phải một vấn đề gì đó liên quan đến ngôn ngữ thì phải ???? ???? :D). Đối với hầu hết các tiểu thuyết trinh thám mà mình đã đọc trước đó, mình đều thử nghi ngờ, suy đoán xem ai có thể là hung thủ thực sự. Cơ mà đối với cuốn này, thú thật là có muốn nghi ngờ, mình cũng chẳng biết nghi ngờ ai, vì dân đảo đa phần toàn những người kỳ dị. Họ kỳ dị trong cách nói chuyện, cách suy nghĩ, và bao phủ lên các vụ án mạng trong cuốn sách này cũng là một màu sắc liêu trai chí dị (giết người rồi dàn dựng hiện trường xác chết theo những hình ảnh trong thơ haiku), làm thanh niên Kindaichi bao lần nghĩ nhầm và có những điểm mù chưa nhìn ra. Đến lúc thanh niên phá án và vạch trần chân tướng hung thủ thì hỡi ôi, đúng là người đọc đây rớt hàm dập mặt luôn… Không thể ngờ được… Nhưng điều còn khiến mình bất ngờ hơn (hay là uất ức hơn), chính là nguyên do dẫn đến các vụ án mạng này. Với tư cách là một người phụ nữ, khi đọc cuốn sách, mình không thể nào hiểu nổi làm sao kẻ thủ ác có thể có cái suy nghĩ xem mạng sống phụ nữ rẻ mạt đến thế… Và cái sự thật kiểu plot twist “đấm vào mặt” ở khúc cuối đã biến tất cả những giết chóc này trở thành một tấn bi kịch đầy ám ảnh cho gia tộc Kito trên Đảo Ngục Môn. Những gì mình cảm nhận được sau khi đọc đến trang sách cuối cùng, đó chính là sự nặng nề, một sự nặng nề đến khó thở khi chứng kiến tấm mạng u tối bủa vây lấy hòn đảo vốn kỳ dị và đầy rẫy cướp biển này, khi nhận ra biết bao câu niệm Phật “nam mô…” cùng quyết tâm mang lại tương lai tươi sáng cho dòng tộc cũng không thể nào xóa bỏ được những cái chết vì bị giết của những cô gái trẻ vô tội… Nguyễn Việt Ái Nhi “Nhờ anh…đến đảo Ngục Môn…một chuyến…ba đứa em tôi…ôi…em họ tôi…em họ…” Trước khi chết, Chima đã gửi gắm tâm nguyện của mình tới Kindaichi nhằm nhờ anh đến đảo Ngục Môn ngăn chặn những thảm kịch xảy ra với những đứa em của mình. Kindaichi đã tìm đến nơi – hòn đảo với những người là hậu duệ cướp biển để bảo vệ 3 đứa em của Chima. Thế nhưng những bi kịch kinh hoàng cứ liên tiếp xảy đến. Trên đảo, những con người với tư tưởng kì dị hiện ra trước mặt Kindaichi: Sư Ryozen – người có quyền uy nhất đảo. Bác sĩ Murase với hàm râu dê. Ba chị em Tsukiyo kì quặc. Phu nhân Shiho tính cách quái gở. Chàng Ukai đẹp trai chiếm được tình cảm của cánh phụ nữ. Quý cô Sanae mạnh mẽ, can trường. Tuy tính cách họ không giống nhau nhưng họ có chung tư tưởng được kế thừa từ cụ Kaemon đã mất. Những điều bí ẩn từ gia tộc của cụ Kaemon, quan hệ giữa chi thứ và chi chính, quan hệ giữa đời trước và đời sau lẫn cái tư tưởng cổ hủ, cực đoan liệu có liên quan gì đến những cái chết kinh hoàn mà Kindaichi sẽ phải đối mặt? Liệu cách nhìn nhận của những người dân đảo sẽ khiến cho độc giả có suy nghĩ như thế nào về cái thế giới mà Yokomizo-sensei vẽ ra? – Truyên phản ánh những tiêu cực trong xã hội Nhật Bản lúc bấy giờ: người phụ nữ không được coi trọng, họ bị xem thường và khinh miệt. Người phụ nữ trong thế giới này không được quyền quản lí, kế thừa của cải, tài sản do cha ông để lại. – Cái tôi của người đàn ông quá lớn, lớn đến nỗi bất chấp máu mủ ruột rà, bất chấp hận thù xưa cũ mà nhân vật Kagemon có thể tàn nhẫn với những đứa con của con trai mình. – Sự cuồng tín đến ghê người. Kẻ ác dùng cả tôn giáo lẫn chuẩn mực đạo đức xã hội để thực hiện điều ác. – Tôn vinh những giá trị đẹp đẽ, kiệt tác văn học mà ở đây là thơ haiku. Chỉ ra vẻ đẹp tìm ẩn trong thơ Basho. – Là kim tự tháp rực rỡ cho những tác phẩm trinh thám sau này. Khi đọc tác phẩm này bạn sẽ thấy nhiều điều bất ngờ vì những cú lừa của tác giả. Tình tiết gay cấn, hồi hợp, lôi cuốn. Nhân vật có chiều sâu, có nét riêng. ———————————————————————- Chấm điểm: 6,5/10. Lý do: – Truyện hay, hấp dẫn làm mình đọc liền một tẹo hết nguyên cuốn. – Bìa đẹp. – Dịch: thiếu gì đó nhưng cũng ok. – Có nhiều giá trị đặc biệt là giá trị hiện thực. Đáng lẽ mình cho 9,5/10 nhưng vì ????: – Chọc giận phụ nữ: tư tưởng trọng nam khinh nữ của cụ Kaemon => trừ 1,5 điểm. – Hung thủ giết mèo để gây án ( xúc phạm quàng thượng, quàng thượng là để yêu thương) => trừ 1 điểm. – Cuối truyện diễn biến nhanh, tác giả viết hơi yếu => trừ 0,5 điểm. Neko Sayuri Mời các bạn đón đọc Đảo Ngục Môn của tác giả Yokomizo Seishi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngày 4 Tháng 7
“Tập sách tiếp theo của bộ truyện trinh thám bán chạy nhất trong mười năm qua, giờ còn hãi hùng hơn" Nằm trong series Women's Murder Club của James Patterson, sau các tác phẩm: Kẻ đầu tiên phải chết, Cơ hội thứ 2, Cấp độ 3, Kỵ sĩ thứ 5, Mục tiêu thứ 6 và Thiên đường thứ 7... Trong tập này, trung úy Lindsay đang điều tra một vụ giết người thì đụng đầu với một "tai nạn": bị hai đứa trẻ vị thành niên bắn bị thương nên cô buộc lòng bắn hạ và tiếp theo là bị gia đình hai đứa trẻ kiện ra tòa. Lindsay bị đình chỉ công tác. Quá chán ngán với những mặt trái của nghề nghiệp, cô lên đường đi nghỉ. Nhưng là trung úy cảnh sát có khác, đi tới đâu thì ở đó có án mạng. Lần này, nạn nhân lại là các cặp vợ chồng. Cách thức giết người của hung thủ khá dã man: cắt cổ và sau đó đánh roi da vào mông nạn nhân ngay khi nạn nhân đang dần chết. Cách thức gợi cho Lindsay nhớ tới một vụ án khác của mình cách đây 10 năm... Bỏ qua ư? Không thể ! Điều tra thì không khó; nhưng khó là Lindsay lại đang bị đình chỉ công tác và còn phải ra tòa. Cô trung úy sẽ phải xoay sở thế nào? Mời các bạn đón đọc.
Rồng Đỏ
Những vụ giết người khủng khiếp vào những đêm trăng tròn. Những hiện tượng được sắp đặt với rất nhiều ý đồ nhưng rất ít dấu vết. Một sát thủ thích phô trương, thách thức cảnh sát bằng những lời nhắn trêu ngươi. Một con quái vật khốn khổ chỉ tìm thấy niềm vui trong việc sát hại các gia đình hạnh phúc. Một kẻ thái nhân cách chìm trong những logic quái gở và những hoang tưởng bất khả hình dung. Hắn tự gọi mình là Rồng đỏ. Trước khi có Hannibal Lecter đã có Rồng đỏ. Rồng đỏ không có được vẻ sắc lạnh rợn người mà thu hút khó cưỡng của Hannibal, nhưng ở hắn có thứ nhân tính méo mó vừa gây sợ hãi vừa gợi nên những trắc ẩn đau lòng. Là một sự pha trộn khôn ngoan của thuật loại suy, tính hồi hộp của hành động và nỗi kinh hoàng, lại được viết chặt chẽ hơn hơn nhiều tiểu thuyết li kỳ khác, Rồng Đỏ hoàn toàn xứng với lời khen tặng của Stephen King: "Tiểu thuyết đại chúng xuất sắc nhất kể từ sau Bố già". Hoa Quân Tử quote:   Đây là quyển trinh thám - tội phạm tâm lý thứ hai để lại cho tôi nhiều cảm xúc sau Đứa trẻ thứ 44. Có lẽ vì những điều thật khác biệt, không giống như ở các quyển trinh thám đã đọc. Tác giả để cho nhân vật ác được lộ diện với người đọc. Nhưng khi lộ diện thì hắn không còn làm ác nữa.  Nhân vật phá án thì giải quyết vụ án khi chính mình "mang đầy thương tích". Hành trình phá án lại song hành với hành trình tìm lại bản ngã của tên tội phạm. Gặp hắn rồi, đi theo hắn, nhiều khi bỗng thấy những tội ác mà tác giả đã kể hình như không giống là của hắn nữa, cho đến khi đọc chương cuối cùng. Nếu là người tình cảm và tin vào điều thiện, bạn nên dừng ở chương 52. Câu chuyện sẽ để lại ấn tượng đẹp trong bạn. Còn tác giả, ông đã không tin, nên Rồng Đỏ có một cái kết bất ngờ về yếu tố trinh thám, nhưng hơi... tiếc tiếc với những người đa cảm. :-)   Mời các bạn đón đọc Rồng Đỏ của tác giả Thomas Harris.
Không Có Ngày Mai - Lee Child
Jack Reacher, cựu quân nhân Mỹ, người hùng lang bạt, ngang tàng, nhân hậu, bất khả chiến bại, “giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha”, ngỡ đâu đã bắt quả tang được một kẻ có âm mưu đánh bom liều chết tàu điện ngầm New York lúc đêm khuya. Kẻ này, trước nguy cơ bị Reacher lật mặt, liền tự sát. Cảnh sát nhanh chóng kết luận về vụ việc và coi như hồ sơ khép lại. Nhưng với Reacher thì không. Có gì đó cứ day dứt tâm trí anh, một thứ trực cảm rằng sự thật đen tối hơn thế nhiều. Anh quyết tâm đi tìm sự thật đó, và cuộc truy tìm gian nan của anh rồi sẽ dẫn anh đến một bí mật khủng khiếp, điều bí mật mà, để ngăn không cho nó lộ ra ánh sáng, có kẻ sẵn sàng giết người, không chỉ một người... Không Có Ngày Mai là cuốn thứ 13 về nhân vật Jack Reacher. Mời các bạn đón đọc Không Có Ngày Mai của tác giả Lee Child.
Đảo Kinh Hoàng - Dennis Lehane
Đảo kinh hoàng trên vịnh Massachusetts. Teddy Daniels, một đặc vụ FBI tới đây để điều tra vụ mất tích bí ẩn của người phụ nữ có tên Rachel Solando, bệnh nhân tại khu điều trị tâm thần đặc biệt dành cho tội phạm trên đảo. Teddy nghi ngờ về những tội ác xâm phạm nhân quyền tàn bạo bí mật diễn ra nơi đây. Nhân chứng là những người điên từ cấp độ nhẹ cho đến cuồng bạo, đã từng gây thảm tàn. Cộng sự là các bác sĩ hành tung bí ẩn, thù địch. Nhưng điều kinh hoàng nhất, đó là khi các chứng cứ xác đáng, cuối cùng, trong một hệ thống lập luận khác đã quay sang chống lại Teddy, tiết lộ một thân phận khác không thể hình dung nổi của anh... *** Là bậc thầy của những chi tiết tâm lý vô cùng khéo léo, Dennis Lehane đã khiến những nỗi kinh hoàng trở nên mở nhạt khi so sánh với dụng tâm của con người. Tất cả sự táo bạo, kỳ thú và cảm động của hành trình người hùng đơn độc chống lại hệ thống tội ác đều có thể tìm thấy nơi đây. Dennis Lehane khiến ta phải khâm phục bởi trí tưởng tượng tuyệt vời khi ông vẽ ra một câu chuyện nơi bạn có thể tin vào nhiều hơn một giả thiết của vụ án, cùng những tình tiết được sắp xếp chặt chẽ, tinh tế ở mức độ đỉnh điểm, có thể chứng minh cho hệ thống lập luận trái ngược một cách xuất sắc... *** - “Có thể nói đây là cuốn tiểu thuyết xuất sắc; nỗi kinh ngạc nó mang lại đã khiến ta tỉnh giấc liên tục suốt đêm, ta bắt đầu hiểu tác giả đã làm gì với trí óc ngây thơ của mình – và ông ấy cũng sẽ làm vậy với bạn, nếu bạn cho phép” – The Washington Post - “Đảo kinh hoàng là một chuyến đi dữ dội, một bí ẩn sâu sắc, một cuộc khủng hoảng tâm lý cực độ. Dennis Lehane là cây bút tài năng, người hiểu rõ độc giả kỳ vọng điều gì ở một cuốn tiểu thuyết ly kỳ và ông đã dâng tặng họ còn nhiều hơn thế” – Phillip Tomasso III, Nhà Văn Mỹ, tác giả của Adverse Impact, Hohnny Blade, Third Ring - “Phải thấy rằng, cuốn tiểu thuyết mới của Lehane, tiếp ngay sau thành công xuất sắc của Mystic River, có một cái kết vừa gây sốc vừa trung thành với những gì đã có trước đây, đến độ nó sẽ còn đọng lại như một cách giải quyết đẹp đẽ và đúng đắn nhất mà ông đã tạo ra. Và bất cứ ai đã đọc ông đều biết, Lehane, vượt lên trên tính gay cấn đơn thuần và những lắt léo của truyện, ở đây, ông theo đuổi bản chất của sự tự-soi sáng và tự-đánh lừa, cùng những cách thức mà cả hai đều bị bóp méo hơi bạo lực và cái ác” – From Publishers Weekly Mời các bạn đón đọc Đảo Kinh Hoàng của tác giả Dennis Lehane.