Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phúc Thê Tụ Bảo

Convert: ngocquynh520 Edit: nguyenthituyen Số chương: 59 chương và một ngoại truyện Tại kinh thành của triều đại Đại Tuyên có lời đồn rằng: Thế tử phi của Lan Dương Vương chính là phúc tinh. Vị Thế tử ốm đau gần như đã bước chân vào địa ngục này rồi lại bỗng khỏe mạnh như trâu, thân thể cường tráng. Vị thế tử phi này, ngay trong vương phủ lại chế tạo ra một món đậu hũ thúi mè cay, mùi nồng nặc khắp phủ vậy mà lại ăn rất ngon, khiến ai ai cũng tranh giành. Thế tử phi chính là người hiền lương, không chỉ bàn luận pháp với thế tử mà còn mở lớp dạy chữ cho hạ nhân. ----- Xuyên đến thời đại này không ngờ nàng chính là đích nữ không được sủng ái của tướng phủ. Mẹ kế dùng mọi cách ném nàng vào am để bầu bạn với phật, cũng may tính tình nàng không ganh đua nên chỉ nghĩ rằng bản thân cần tĩnh tâm ngắm cảnh. Ai ngờ trong phủ đột nhiên cho người đến đón nàng về, nàng mới biết nàng phải làm tân nương xung hỉ, có điều tướng công Lan Dương Vương Thế tử này lại yếu như gà, Cũng vì bái đường với nàng mà trúng gió suýt mất mạng, hắn khâm điểm nàng phụ trách sinh hoạt hàng ngày cho hắn, mấy ngày liên tiếp đều bị nhốt ở trong phòng, Mọi người đều cảm thấy nàng được Thế tử "chuyên phòng độc sủng", nhưng lại không biết nàng kỳ thực đang giúp hắn luyện công, canh chừng kiêm hộ pháp đề phòng hắn bị tẩu hỏa nhập ma, Nàng vẫn cho rằng từ khi sinh ra hắn đã ngậm thìa vàng, nhưng sau khi thái y bắt mạch mới biết hắn vừa ra đời đã bị người ta hạ độc, khiến trong lòng nàng xót xa không thôi. Cộng thêm việc bản thân bị trúng độc khi vừa uống xong chén tổ yến vốn mang đến cho hắn, hắn đã không quản cực nhọc ngày đêm mà chăm sóc nàng, khiến nàng càng khuynh tâm đối với hắn. Thế nhưng những ngày ngọt ngào như vậy lại không được bao lâu, tại võ trường luyện tập của hoàng gia, sau khi Quận chúa nhìn thấy biểu hiện nổi bật của hắn, đã nhất kiến chung tình. Thái hậu cố ý ban Quận chúa làm bình thê của hắn, nhưng hắn lại giấu giếm không nói với nàng, không thực hiện được lời cam kết ban đầu với nàng: nhất sinh nhất thế nhất song nhân. Nếu vậy nàng cũng không cần hắn, thừa dịp hắn vào cung đã để lại một phong thư hưu phu, lặng lẽ rời đi...... *** PHÚC THÊ TỤ BẢO Giản Anh dtv-ebook.com "Tiểu thư... Người tỉnh lại đi tiểu thư... Tiểu thư... Làm sao người lại ngốc như vậy... Không bằng... Không bằng nô tỳ cũng sẽ đi theo người. Mạnh Tụng Lâm cau mày, nàng từ từ mở mắt ra thì lại nhìn thấy mình đang nằm trong một căn nhà cũ kỹ với nền gạch đất, cau cái mũi một cái liền ngửi thấy được một mùi ẩm mốc, trong không khí này còn tràn ngập những mùi ẩm ướt hôi mốc mà nàng rất ghét, trước mặt là một tiểu nha đầu, mặc một cái áo vải bố xanh đang nằm ở bên người nàng khóc đến chết đi sống lại. Nàng kéo dây cương, không cẩn thận ngã xuống sườn dốc chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt, nàng cho rằng mình nhất định sẽ chết nhưng cũng may nàng phúc lớn mạng lớn chưa có chết. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Sao tiểu nha đầu này lại mặc y phục thời cổ đại tóc còn búi hai bên? "Đại tiểu thư, hu hu hu... Nô tỳ sẽ đi với người..." Hai tay của tiểu nha đầu này đang run run nhặt từng cái khăn đang trải dài ở trên đất lên. "Ta không có chết!" Mạnh Tụng Lâm vội mở miệng thì lại cảm thấy ngực và yết hầu của mình nóng như lửa đốt, mà giọng nói... Đây không phải là giọng nói của nàng, sao giọng nói của mình lại non nớt như vậy? Cũng bởi vì cả ngày nàng không ngừng quát các đện muội học tập mà giọng nói của nàng đã thay đổi đi, trầm hơn. "A..." Tiểu nha đầu bị dọa sợ đến thả tay ra, rồi ngồi ngã trên đất, hai tay vỗ vỗ ngực còn hai con mắt thì trợn thật to. "Đại tiểu thư, người... Người không có chết." Không khí trong này không đủ, Mạnh Tụng Lâm mới từ từ trả lời: "Lẽ nào... Ngươi hi vọng ta sẽ chết?" Mặc dù không biết tại sao tiểu nha đầu này lại gọi mình bằng đại tiểu thư, nhưng mà nhận thấy được mình chính là đại tiểu thư ở trong miệng nàng ấy, cũng không phải là nàng có nhiều hiểu biết nhưng ở trong phòng chỉ có hai người bọn họ mà tiểu nha đầu này lại ở đây nói chuyện cùng với nàng thì tất nhiên tên gọi đó chính là nàng. "Đại tiểu thư, sao người lại nói như thế?" Tiểu nha đầu tức giận lớn tiếng nói, trong chớp mắt không chịu được liền khóc như mưa. Mạnh Tụng Lâm hơi sững sờ, sao lại tìm diễn viên tới nơi này, nói khóc liền khóc? Diễn rất đạt, không sai, nếu làm diễn viên chính có thể khóc thì đã thành công được một nữa. Nhưng mà nhìn tiểu nha đầu hình như đã bị nàng làm cho phát cáu nên mới khóc, nàng vội khuyên nhủ "Ngươi đừng tức giận, bởi vì ngươi thấy ta tỉnh rồi chợt giật mình nên ta mới hỏi như vậy." Tiểu nha đầu nức nở nói: "Nô tì giật mình là bởi vì đại phu nói người đã tắt thở, muốn nô tì chuẩn bị hậu sự vì vậy lúc người vừa mở miệng nên nô tì mới sợ hãi, nhưng nô tì không hi vọng người sẽ chết những lời nô tì nói là thật, nếu có nửa câu giả dối sẽ bị thiên lôi đánh và sẽ bị đánh năm cái xuống đầu.” Đổi lại, lần này là Mạnh Tụng Lâm giật mình, "Làm sao... Ngươi lại nói nghiêm trọng như thế còn thật như thế..." Nhưng mà nàng càng xem lại càng không đúng, trong phòng chỉ có hai người bọn họ ở đây, vậy có chỗ nào gọi là đóng kịch? Coi như là giấu cái máy chụp hình đi, vậy cũng không đúng, nàng là đặc kĩ thế thân, ở đâu lại có cái trò yên tĩnh như vậy, còn lộ ra ngoài? Nàng là người thay thế ư? Nàng nhìn tiểu nha đầu đau buồn như vậy, đúng lúc trong đầu tái hiện lại việc xuyên qua, sống lại trong kịch bản của quyển tiểu thuyết, đôi môi không kiềm được mà hơi nhấp nháy một chút. "Ta nói, rốt cuộc... Nơi này là nơi nào? Và ngươi là ai? Tiểu nha đầu đó lại ngã lên đất thêm một lần nữa, mặt có chút khiếp sợ. "Đại tiểu thư... Người người, người không nhận ra nô tỳ sao? Nô tỳ là A Chỉ A...” Đầu Mạnh Tụng Lâm hơi run một cái, nha đầu này gọi là A Chỉ, nhìn nàng ấy không giống như nói đùa. Nàng hoảng sợ thêm một lần nữa hỏi, "Nơi này là nơi nào?" Nói mau đây có phải là đang quay phim về một thành phố văn hóa... "Ngay cả Am Liên Hoa người cũng không nhớ?" Giọng A Chỉ hơi run nói: "Chúng ta ở đây đã hai năm rồi, người không nhớ sao?" Mạnh Tụng Lâm cảm giác được tim mình đập liên hồi, cố áp sát cổ họng lại hỏi tiếp: "Ta hỏi đây là nước nào... Không, triều đại?" Khuôn mặt của A Chỉ chợt ảm đạm, "Là Vương triều Đại Tuyên." Ngay cả Vương triều Đại Tuyên, đại tiểu thư cũng quên... Nghe được bốn chữ "Vương triều Đại Tuyên", trong chớp mắt nhìn MạnhTụng Lâm giống như bị sét đánh, mặc dù là đang nằm nhưng nàng cảm thấy mình như đang lung lay bồng bềnh ở giữa không trung dường như đó không phải là thật. A Chỉ khóc lên một tiếng rồi bò đến chỗ của đại tiểu thư: "Đại tiểu thư, người làm sao vậy? Đến cùng là người bị làm sao?" Vào lúc này, hai mắt của Mạnh Tụng Lâm chỉ biết nhìn chằm chằm lên nóc nhà, chỉ muốn ngất đi, nàng uể oải nói: "Ta chỉ muốn biết như vậy thôi." Buối tối, ánh sao trên trời chiếu sáng cùng với đó là tiếng côn trùng kêu vang, Mạnh Tụng Lâm ngồi ở trên tảng đá lớn nằm ở phía ngoài Am Liên Hoa rồi khẽ ngước mắt lên nhìn bầu trời. Đã qua được mười ngày, tinh thần đã có chút ổn định lại, dựa vào ký ức của nguyên chủ và bí mật quan sát hết thời đại này và nàng đã từ từ thích ứng được với thân phận hiện tại. Kiếp trước nàng là đặc kỹ thế thân, chuyên giúp các nữ diễn viên thực hiện những động tác nguy hiểm, ở trong trường võ thuật, nàng là chị cả bình thường không có diễn xuất thì phụ trách huấn luyện học sinh, trong nhà có hai người em trai và nàng gọi là bé Vương, thường ngày đều bị mẹ nàng nói là không có dáng vẻ của một cô gái, thường được khen là đẹp trai, mặc dù nam sinh theo đuổi nàng nhiều hơn nữ sinh nhưng nàng đã 26 tuổi còn chưa có nói qua chuyện yêu đương lần nào. Nàng thầm mến võ thuật của đạo diễn Cố Diêu Thành ròng rã suốt năm năm, đồng thời hắn cũng là người phụ trách võ thuật ở trường học, là người chính trực còn có bạn gái xinh đẹp, nàng liền biết cả đời mình cũng sẽ không dám tỏ tình với hắn, cho nên qua đời bi thương như vậy rồi nàng xuyên qua nàng lại không thể tỏ tình với hắn. Nàng xuyên qua trên người một cô gái tên là Đỗ Phúc, nàng là người của nước vương triều Đại Tuyên, là trưởng nữ của Tả tướng Đỗ Tự Trân, năm 17 tuổi, đã sớm qua tuổi cập kê, lại còn tưởng là mẫu thân tu đạo cầu phúc nên mới bỏ nàng ở trong Am Liên Hoa hai năm cách xa kinh thành, tất cả nguyên do là bởi vì nàng không đối xử tốt với mẹ cả. Tuy nàng là trưởng nữ, nhưng phụ mẫu đã mất vì bị bệnh khi nàng mới năm tuổi, mẹ cả là Hàn Thị làm kế mẫu, coi nàng như cái đinh ở trong mắt, hận không thể trừ khử được nàng. Thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, nàng biết Đỗ Phúc là phiên bản cô bé lọ lem thời cổ đại, sự nghiệp của phụ thân ở Tương gia rất nặng nề nên thường bận việc triều chính, mọi chuyện trong phủ đều do kế mẫu Hàn Thị xử lí, chủ yếu là không làm phiền đến phụ thân là được rồi, cũng vì Hàn Thị thường ngày ở trước mặt phụ thân đối xử tốt với nàng nên phụ thân không biết thường ngày mình trải qua cuộc sống như thế nào... Không, cho dù có biết thì phụ thân cũng không có hỏi tới, bởi vì ký ức của Đỗ Phúc nói cho nàng biết, theo cá tính của nguyên chủ thì nàng rất kiệm lời ít nói, không đòi hỏi gì cả, phụ thân nàng rất nhiều thê thiếp, nữ nhi cũng đông, tự nhiên sẽ không chú ý đến nàng. Cho tới tại sao nguyên chủ lại chết, A Chỉ nói là do Hàn Thị tính toán để nàng ở trong Am Liên Hoa ngày ngày ăn chay niệm phật không nhận nàng trở về, mà phụ thân của nguyên chủ càng không đồng ý đề nghị của Hàn Thị, nghĩ đến cảnh suốt đời làm bạn với thanh đăng cổ phật, nguyên chủ cũng không muốn nhưng bi thương lại xuất hiện cùng lúc, nên đã nghĩ ra một việc ngu ngốc đó là treo cổ tử tự. Sau khi biết nguyên nhân cái chết của nguyên chủ, giờ khắc này nàng không khỏi cảm động, cuộc sống của người ở cổ đại cùng với cuộc sống hai mươi sáu năm kiếp trước của nàng rất khác nhau, nếu chỉ vì ở mãi trong am này suốt đời mà liền tìm cái chết thì nàng không đồng tình, tuy nói Hàn Thị vứt nàng ở chỗ này, nhưng tay chân nguyên chủ không có bị trói chặt vì vậy nàng có thể rời am ni cô này để tự lo cho cuộc sống của mình. Nghĩ đến kiếp trước của nàng, tuy rằng 17 tuổi còn là tuổi vị thành niên, nhưng bởi vì cha đột nhiên làm ăn bị phá sản trong khoảng thời gian nàng không vừa học vừa làm để nuôi sống bản thân mình mà còn phải chăm sóc mẹ và em trai mình, tâm trạng từ một bông hoa nhà ấm phòng ấm đến hỗn tạp cứng rắn chuyển hóa rất khá, sao nguyên chủ này lại có tích cách nhu nhược như vậy... Hey…, nàng quên đây là cổ đại, là nam tôn nữ ti, nữ tử bị ràng buộc bởi nam tòng tứ đức, cùng với thành kiến thế tục ở lễ giáo áp bức, lời nói và việc làm không chỉ quy định nghiêm ngặt mà ăn mặc hay mọi cử động đều phải lấy lễ giáo làm nguyên tắc, ngay cả khi xuất đầu lộ diện đều sẽ bị nghị luận, nguyên chủ muốn dựa vào chính mình để xa nhà đi kiếm sống, đó là việc không thể làm được. Vì vậy, khi nguyên chủ biết mình không tránh thoát được vận mệnh và lại cảm thấy trên cõi đời này không có ai quan tâm mình và nàng sẽ mất hết niềm tin mà làm một việc ngu ngốc, mà làm cho nàng rơi xuống núi xuýt chút nữa mất mạng, mượn thi thể xuyên qua để hoàn hồn. Không biết người nhà kiếp trước của nàng hiện tại như thế nào rồi? Chắc mẹ và em trai sẽ không thể nào tiếp nhận được việc nàng chết đi, nhưng nàng là trụ cột kinh tế của gia đình, là một người con gái của gia đình, ngàn vạn lần hai người em trai cũng không thể vì nàng mà nghỉ học được, bản thân nàng còn không được học đại học, hai đứa em trai là hi vọng của nàng, cũng là hi vọng của mẹ cho nên nhất định phải cho hai đứa học đại học. Tuy rằng nàng chết rồi, nhưng nàng chết là ngoài ý muốn chắc là sẽ có tiền bảo hiểm. Nếu như người nhà nàng lãnh được số tiền đó, nàng có thể yên tâm rồi, chỉ sợ kiếp trước nàng không có chết, nàng đang ở bên trong cơ thể của Đỗ Phúc nên cũng không thể lấy được một xu nào, mà nàng cũng không làm được gì ngoài việc làm người thay thế cho Đỗ Phúc, vậy thì thảm... "Đại tiểu thư, muộn như vậy rồi sao người còn không vào trong? Còn đứng ở đó làm gì?" A Chỉ tìm tới ngoài phòng. Mạnh Tụng Lâm cũng chính là Đỗ Phúc, nàng nhìn A Chỉ nàng cảm thấy mình thật vô lực, không biết nói cái gì cho phải. Này tiểu nha đầu Hoàng Mao, hiện tại mới có mấy giờ mà kêu muộn, chỉ có nàng và đầy tớ nên rất nhanh đã ăn xong cơm tối, so với thời gian kiếp trước mà nói bất quá là chỉ năm sáu giờ mà thôi. "Trong phòng hơi khó chịu nên ta ra đây hóng gió một chút, ngươi cũng tới ngồi đi." Nàng dịch chuyển cái mông sang bên cạnh rồi vỗ vỗ tảng đá lớn ý bảo A Chỉ đến ngồi bên cạnh nàng. A Chỉ sợ hãi lui về phía sau một bước, "Nô tỳ đứng như vậy là tốt rồi." Làm sao nàng lại dám đứng ngang hàng với tiểu thư của mình, huống chi là tiểu thư của mình còn dịch chuyển cái mông rồi vỗ vỗ vào tảng đá, nàng nhìn nàng còn sửng sốt. Sau khi đại tiểu thư treo cổ tự tử rồi tỉnh lại nhìn người không giống như trước đây, chỗ này là nơi nào người cũng không nói ra được, lại cảm thấy có gì đó khác khác, nhưng rõ ràng đó chính là một người, nói khác đi đó là người trở nên hoạt bát hơn. Hiện tại lại tốt như vậy, một lần đại tiểu thư từ Quỷ Môn Quan trở về, có lẽ cũng hiểu được vận mệnh của mình, không hề có nghiến răng nghiến lợi nói hận nữa, cũng không có đi tìm cái chết... "Đứng rất tốt, mà ngồi không bằng đứng, đứng không bằng đi tới." Biết không thuyết phục được A Chỉ, chủ tớ có sự khác biệt, Đỗ Phúc cũng không hề nói gì, đơn giản nàng chỉ đứng dậy, nhìn về phía A Chỉ cười cười, "Đi, chúng ta cùng nhau đi ra đường một chút!" Mời các bạn đón đọc Phúc Thê Tụ Bảo của tác giả Giản Anh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế Thúc
*: Từ "Thế thúc" trong truyện theo mình hiểu là hai gia tộc có mối quan hệ thế giao ân tình qua lại của trưởng bối mà nữ chính theo bối phận phải gọi nam chính một tiếng thúc. Vì không có quan hệ huyết thống mà chỉ kế thừa từ quan hệ thế giao nên gọi là thế thúc.  _________ Giới thiệu: Thôi Quý Lăng là một người vô cùng bình tĩnh, những chuyện điên cuồng đã làm ra đời này đều là vì Khương Thanh Uyển.  Thí dụ như năm đó vì cầu thú Khương Thanh Uyển, mà quỳ ba ngày ba đêm giữa trời mưa to. Lại thí dụ như, vào ngày đại hôn của Khương Thanh Uyển năm đó, đã cầm quân chặn đường cướp tân nương.   Kiếp trước, Khương Thanh Uyển và Thôi Quý Lăng chính là nhất kiến chung tình. Nàng không màng lời khuyên can của phụ mẫu, vì chữ tình mà một mực gả thấp cho chàng. Những năm tháng ấy, tình yêu của nàng như ánh cầu vồng sau mưa, đượm sắc màu và tràn đầy ấm áp. Nhưng khi cả hai chân chính bước vào hôn nhân, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn như ngày nào. Tình yêu thuần khiết của nàng dần bị vấy bẩn. Mà chàng khi ấy, lại vô tâm từng bước gây ra thương tổn sâu đậm hơn cho nàng.  Lời ly biệt kia chính là kết thúc tất cả…  Một lần chia xa chính là âm dương cách biệt… Nàng mang theo những yêu hận trong lòng, trầm mình xuống đáy hồ lạnh giá.  Nàng quyết tuyệt đến như thế. Nàng nhẫn tâm đến như thế.  Một chút cũng không giữ lại cho mình, một chút cũng không lưu luyến thế gian này. “Nếu như câu chuyện vốn dĩ là bi kịch. Vậy cần gì phải cho ta mộng ước đẹp đến thế? Vai diễn từ tương phùng đến biệt ly…” (*) Mùa đông năm ấy, tuyết rơi phủ đầy, trái tim ai tan vỡ... * * *  Khương Thanh Uyển cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi như thế với những khúc mắc và đau đớn tận sâu trong tim. Vậy mà, ông trời thương xót cho nàng được trọng sinh đến ba năm sau trong một thân phận mới cũng tên Khương Thanh Uyển. Nàng khi ấy, trái tim như chơi vơi giữa biển trời. Bi thương kiếp trước là cơn ác mộng, đến hít thở cũng đau thấu tâm can. Thôi Quý Lăng - tên chàng là mũi dao, cắt vỡ cả lòng nàng.  Nàng thật tâm muốn buông bỏ tất cả những yêu hận đã có, muốn buông lơi đôi tay đã từng nắm lấy đi qua những tháng ngày an yên lúc trước. Chỉ là, duyên nợ giữa họ vẫn còn day dứt, muốn cắt đứt cũng không thể nào. Nàng gặp lại Thôi Quý Lăng trong thân phận mới, chàng bây giờ là thế thúc của nàng. Kiếp trước phu quân, kiếp này thế thúc, hỏi có bao nhiêu chua xót. * * *  Kiếp trước, Thôi Quý Lăng chỉ là một thư sinh nghèo hèn, lại thú được Khương Thanh Uyển con nhà phú thương kim chi ngọc diệp.  Chàng khi đó, tâm nguyện duy nhất là muốn dùng tất cả yêu thương của cả đời mình bù đắp lại những thiệt thòi vì chàng mà nàng đã gánh chịu. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào giữa họ dần có một vách ngăn thật lớn. Chàng vô tâm buông lời tàn nhẫn và khiến nàng rời xa.  Lúc ấy, chàng đâu biết, nàng rơi nước mắt, nàng thương tâm, nàng đau lòng đến mức nào. Hiểu nhầm hóa thành biến cố, đẩy họ theo hai hướng đối nghịch.  Người ở lại, người rời đi.  Người còn sống, người đã chết. Người kiếm tìm, người biến mất. Vĩnh viễn, không thể quay về. Vĩnh viễn, không thể chung đường. * * *  Hoa nở hoa lại tàn. Tình đến tình vội tan. Người đi lời ly biệt.  Má thắm lệ phai màu. Thôi Quý Lăng hận ông trời, hận lòng người, hận Khương Thanh Uyển. Nhưng sâu trong tim lại muốn đem nàng về bên cạnh. Vì chàng biết, đời này kiếp này chàng chỉ yêu mình nàng mà thôi. Nỗi hận kia không thể che lấp nỗi nhớ và tình yêu của chàng dành cho nàng.  Uyển Uyển, trở về bên cạnh ta được không? Uyển Uyển, nàng rời đi lâu như vậy có biết ta nhớ nàng đến thế nào hay không? Uyển Uyển, ta chờ nàng, chờ nàng đến trái tim cũng hao mòn rồi. Uyển Uyển, Uyển Uyển, tiếng gọi bi thương kia day dứt cả đời người. Vậy nên, Thôi Quý Lăng không ngừng đem tính mạng của mình ra đặt cược qua từng lần chinh chiến trên sa trường. Chàng muốn quyền thế, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn nắm trong tay cả thiên hạ này. Như thế, chàng mới có thể tìm về Uyển Uyển, mới mang lại cho nàng một cuộc sống an yên hạnh phúc.  Chỉ là, chàng không hề biết rằng, Uyển Uyển chàng yêu nhất đã trầm mình xuống hồ sâu lạnh giá năm đó. Uyển Uyển đi rồi, không quay về được nữa. Uyển Uyển đi rồi, với trái tim chằng chịt vết thương.  Giữa họ, là hiểu lầm cùng bi ai… không cách nào tháo gỡ.  * * * Lần gặp lại này tựa như tơ duyên ông trời đã ban cho Thôi Quý Lăng sau tất cả những đau thương năm đó.  Chàng từng bước bước đến sự thật phía sau đã bị chôn dấu. Bao nhiêu điên cuồng cùng phẫn nộ, bao nhiêu đau đớn cùng khổ sở. Thì ra Uyển Uyển của chàng đã phải thương tâm như thế. Ngày nàng rời đi, phải chăng bầu trời cũng hóa thành cơn mưa nước mắt. Nơi đáy hồ kia, hỏi nàng có lạnh không?  Vì thế, kiếp này khi đã biết sự thật chàng tàn nhẫn đưa những kẻ đã hại nàng vào địa ngục. Còn nàng, chàng muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân nàng, muốn bù đắp lại tất cả những gì bi thương nàng đã gánh chịu.  Chỉ là, đoạn đường này sao gian nan quá. Chàng muốn ôm thê tử kiếp trước của mình về nhà cũng thật không dễ dàng gì. Bởi vì, Uyển Uyển bây giờ không muốn làm thê tử của chàng nữa. Nàng muốn quên đi đoạn nhân duyên đã từng dang dở kia. Nhưng Thôi Quý Lăng chàng làm sao có thể buông tay được. Tất cả đều là lỗi của chàng. Cho nên, xin nàng hãy để chàng dùng tình yêu này xóa đi đau thương từng có. Một đời một kiếp nắm tay nàng đi đến tận cùng. * * * “Thế thúc” là một trong số những bộ truyện cv trọng sinh ngược nam thời gian gần đây mình đọc và thấy khá hay. Nội dung truyện chính là quá trình truy thê đầy gian khổ của nam chính Thôi Quý Lăng với nữ chính Khương Thanh Uyển. Kiếp trước, hai người vì hiểu nhầm xa cách rồi âm dương ly biệt mà không hề hay biết. Kiếp này, nam chính luôn ân hận đau đớn và mong muốn tìm mọi cách bù đắp lại tất cả mọi thứ cho nữ chính. Nhưng vì bóng ma trong quá khứ và những thương tổn quá sâu đậm mà nữ chính đã không thể mở lòng mình với chàng. Chàng phải từng bước tháo gỡ bí mật lúc trước và xây dựng niềm tin cùng tình yêu đã mất với nàng thật không dễ gì. Thấy thì cũng tội nhưng mà cũng kệ :v :v Ai bảo, kiếp trước yêu nàng nhiều đến thế lại không thể bảo vệ được nàng và để nàng đi đến bước đường bi kịch như vậy. Nhìn chung, cả nam nữ chính trong truyện đều được xây dựng khá tốt. Nam chính trầm tĩnh, lạnh lùng, tàn nhẫn khó đoán nhưng trái tim lại cực kỳ thâm tình. Đời này kiếp này chỉ nguyện yêu và chờ đợi mình nàng mà thôi. Nữ chính thì hiền lành, hơi mềm yếu nhưng khi cần sẽ rất kiên cường và quyết tuyệt không hề yếu đuối bánh bèo. Tình yêu của cả hai là sự chấp nhất bền bỉ và mang chút đau lòng. Nhưng đó chỉ là phần đầu thôi ạ, càng về sau thì càng ngọt ngào ấm áp và đầy cảm động lắm luôn á.  Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện trọng sinh có ngược nam, có song xử, có truy thê với nam chính siêu thâm tình và những bí mật cất dấu làm nên biến cố lớn cho câu chuyện thì “Thế thúc” đảm bảo có đầy đủ mọi thứ bạn yêu cầu nhé. Còn nếu bạn vẫn đang băn khoăn thì mình xin lấy tên tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt ra để khẳng định nè.  So với hai bộ “Em gái của gian thần” và “Muội khống” thì “Thế thúc” như một sắc màu hoàn toàn khác không bị trộn lẫn. Tuy nhiên, hình tượng nam chính vẫn được xây dựng với sự thâm tình, chấp niệm và có chút cuồng loạn như những nhân vật kia. Cho nên, mặc dù truyện chỉ mới có convert và chưa nhà nào nhận edit thì mình nghĩ mn cũng không nên bỏ qua đâu ạ. Bởi truyện cv nhưng khá dễ đọc, mn thích thì nhích thôi nào ^^  ____________ Phần văn án giới thiệu được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích từ bản dịch lời bài hát Vở kịch độc diễn do Hứa Như Vân thể hiện. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khương Thanh Uyển không ngờ mình có thể sống thêm lần nữa. Nàng là nữ nhi của phú thương ở Vân Châu, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa. Đến tuổi cập kê, nàng vui vẻ ở bên sĩ tử bần hàn Thôi Quý Lăng, mặc cho phụ thân phản đối, nàng nhất quyết gả cho hắn. Sau khi thành hôn, hai người vô cùng ân ái, nhưng phu thê nghèo nàn kèm theo trăm sự đau thương, cộng thêm không thể hòa hợp với trượng mẫu (mẹ chồng) và muội phu (em chồng), thời gian trôi qua, họ dần nảy sinh mâu thuẫn. Về sau, Thôi Quý Lăng không thi đỗ tú tài, được bằng hữu tốt tiến cử nên cả gia đình chuyển đến Cam Châu góp sức cho Ninh vương. Ninh vương cũng coi trọng hắn, dần dần ngồi vào vị trí trưởng sử của Vương phủ. Trượng mẫu luôn cảm thấy nàng là nữ nhi gia đình thương nhân mà muốn bám vào nhi tử của bà, hiện tại Thôi Quý Lăng đã làm quan Ngũ phẩm nên bà càng khinh rẻ nàng, hằng ngày chưa từng cho nàng sắc mặt tốt. Muội phu cũng châm ngòi ly gián, tình cảnh của Khương Thanh Uyển tại Thôi gia vô cùng gian nan. Nếu chỉ như vậy thì không sao, nàng thật tâm yêu thương Thôi Quý Lăng, vì hắn, những chuyện này nàng có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ hắn lại có tình ý với bằng hữu tốt nhất của nàng, hai người còn lén lút có con. Thậm chí, để đạt được quyền thế, hắn coi nàng là cống phẩm dâng tặng cho tên Hoàng đế hoang dâm vô độ. Vào ngày nhập cung, lão Hoàng đế thấy nàng xinh đẹp nên chỉ thị nàng lập tức thị tẩm. Nàng không đồng ý, ra sức vùng vẫy khiến mu bàn tay Hoàng đế bị thương, lão giận dữ sai người đánh nàng hai mươi trượng, sau đó đày nàng vào Hoán Y Cục. Thời gian ở Hoán Y Cục vô cùng khó khăn, mùa đông khắc nghiệt, nước đóng thành băng, nàng phải giặt giũ y phục cho các vị chủ tử khiến đôi tay nàng đông cứng đỏ bừng, kèm theo những vết nứt rất dài trên da, mỗi lần phát tác đều ngứa không chịu nổi, cả đêm ngủ không yên. Mời các bạn đón đọc Thế Thúc của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.
Giả Trai
VĂN ÁN Tên trùm sò trường Trung học số Một Lục Dao trăm đắng nghìn cay, vượt mọi khó khăn, cố gắng tự bẻ cong bản thân để tỏ tình với “bạn học nam”. “Bạn học nam” Lý Minh Châu tỏ vẻ: Tôi không thể đồng ý. Lục Dao: Vì sao? Lý Minh Châu: Vì tôi là nữ, tôi không thích gay, chúc cậu hạnh phúc. Lục Dao: … Ơ đệt! Lục Dao: #Nói chắc cậu không tin nhưng trước khi thích cậu tôi là trai thẳng đó# N năm sau… Sau khi Lý Minh Châu về nước tình cờ gặp lại Lục Dao. Cún con đáng yêu hay nhõng nhẽo nhiều năm trước thích cô giờ đã biến thành đại thần giới Esport muôn người chú ý. Xa cách lâu ngày gặp lại, bạn trai cũ hình như càng khó dỗ hơn xưa. “Giờ anh vẫn là gay sao?” “…” “Tôi thích gay.” “…. Mẹ nó tôi không phải gay.” Đại thần nào đó sụp đổ: Tôi là gay hồi nào? Em thích tôi thì nói thẳng ra chứ bày đặt nói thích gay làm gì?? Lý Minh Châu: #Sao tên này lúc gay lúc không vậy?# #Thật khó dỗ quá đi#   Trang nhất báo đăng tin: [ Tin chấn động! Tuyển thủ Esport siêu nổi tiếng được bao nuôi, kim chủ nghi ngờ là CEO tập đoàn XX. ] [ Đại thần chuyên nghiệp cũng bị bao nuôi?! Giới Esport tưởng đơn giản không ngờ cũng phức tạp quá! ] [ Không muốn thấy tin này! Fan cứ tung hô thần tượng giữ mình trong sạch không ngờ chỉ là giả tạo?! ] [ Đại thần có cuộc sống cá nhân hỗn loạn như vậy, anh đâu xứng đáng với người hâm mộ anh chứ! ] Trang nhất các báo ngày hôm sau đăng tin: [ Tin mới nhận! Trời ơi! Hóa ra họ là vợ chồng! ] Nhóm phóng viên kêu gào: Đệt! Ông đây méo làm phóng viên nữa! Hai vợ chồng anh chơi ông à! ------ Lý Minh Châu được sinh ra trong một hoàn cảnh đầy éo le. Người mẹ quê mùa, thiển cận của cô bị một gã đàn ông giàu có có vợ lừa gạt, bà cứ nghĩ sinh ra một thằng con trai thì kiểu gì mình cũng được một bước lên trời. Tiếc thay, trời không hiểu lòng người, Lý Minh Châu sinh ra lại là con gái, chính vì thế mà bà phát điên. Tuổi thơ nghèo khó, cơ cực đã tạo nên một Lý Minh Châu lạnh lùng, suy nghĩ trưởng thành, tự chủ. Được di truyền từ cha mình, Lý Minh Châu trời sinh đã giỏi ăn nói, chém gió mà mặt không đổi sắc, vững vàng bình tĩnh. Chính vì cái tài năng này mà cô dám cầm tờ giấy khai sinh ghi giới tính nam cùng cuốn sổ hộ khẩu đi xin nhập học. Lục Dao – cậu thiếu gia nhà họ Lục tính tình ngỗ nghịch, ngang bướng, học hành chả ra gì, thành tích luôn xếp bét lớp. Vì giận dỗi cha mẹ mà cậu bỏ nhà đến thành phố H học. Cuộc đụng độ của đôi oan gia này là vào một mùa hè đầy nắng. Năm đó Lý Minh Châu vẫn học cấp hai nhưng với cái thói chém gió không đổi sắc mặt mà cô dám mạo danh sinh viên Thanh Hoa đi gia sư cho Lục Dao. Cái tính cứng nhắc, nghiêm túc của “thầy Lý” khiến Lục thiếu nhà ta khó chịu ra mặt. Nhưng với cái đạo hạnh non trẻ của anh Lục thì làm sao đọ lại được con hồ ly lõi đời như Lý Minh Châu. Bao nhiêu chiêu trò của Lục Dao đều bị Lý Minh Châu hóa giải một cách dễ dàng. Khi Lục Dao đang tìm cách chơi lại Lý Minh Châu thì cô đã biến mất như một cơn gió, không để lại chút dấu vết gì. Gặp lại Lý Minh Châu là khi Lục Dao lên cấp ba. Ai mà ngờ được học sinh đứng nhất toàn trường lại dám mạo danh sinh viên Thanh Hoa đi dạy học. Lý Minh Châu vì lo sợ sự việc bị lộ nên đành cam chịu sự sai khiến của Lục thiếu gia. Và như bao cuốn truyện thanh xuân vườn trường khác, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Lục Dao thích Lý Minh Châu. Cũng chính từ lúc xác định quan hệ, Lục Dao lộ rõ cái tính trẻ con, bám người, thích làm nũng. Nhà người ta thì lo bạn trai mình đi theo người khác, còn đây Lục Dao bám Lý Minh Châu còn hơn cả keo chó =))))) Nhưng cũng chỉ có Lục Dao trẻ con, bướng bỉnh như thế mới cảm hóa được con người lòng dạ sắt đá như Lý Minh Châu. Cơ mà anh Lục ngây thơ vẫn nghĩ rằng Lý Minh Châu là nam và anh là gay :v Khi cuộc sống đang yên bình vậy thì sóng gió nổi lên. Lý Minh Châu bỏ Lục Dao ra nước ngoài mặc cho đêm trước cô mới nói với Lục Dao mình là nữ và muốn trao bản thân cho anh. Gặp lại lần nữa đã là 5 năm sau. Lúc này Lý Minh Châu đang làm nhân viên mới của công ty nhà họ Lý, còn Lục thiếu gia đã là đại thần Esport nổi danh. Cứ ngỡ khi đụng độ thì sẽ là một hồi ngược tâm đau đớn. Nhưng không, cái tính keo chó của đại thần Esport hóa ra lại có tác dụng. Lục thiếu gia ngang ngược bình thường nhìn đời bằng nửa con mắt, khi gặp lại người mình yêu thì lôi bằng được người ta về nhà, hận không thể ở bên cạnh 24/24 để canh giữ, chỉ sợ lơ đãng một tí là kẻ lừa đảo này sẽ chạy ngay đi. Được đà lần tới, anh Lục còn đến tận nhà con gái người ta để ở nhưng ai mà ngờ được lại gặp phải tình địch, mà không những thế tình địch này còn là nữ cơ chứ. Theo lời anh Lục thì Lý Minh Châu chính là loại nam nữ đều không tha, phải đề phòng mọi giống loài. Năm năm gặp lại, ngoại trừ cái tính keo chó hơn trước thì anh Lục nhà ta còn thêm cái tính thù dai nữa. Bất cứ chuyện gì anh cũng có thể lôi lại câu chuyện 5 năm trước để Lý Minh Châu thấy được sự khốn nạn của bản thân năm xưa. Dưới đây là một vài đoạn nhỏ dễ thương sau khi gặp lại do mình tự ed (chưa ed lần nào nên khá cùi, các bạn đọc tạm): Đoạn 1: Lý Minh Châu: “Anh đi gần như vậy làm gì, bánh chẻo áp chảo sao ?” Giọng nói cô có chút cao. Lục Dao thản nhiên nói: “Sợ em chạy mất” Lý Minh Châu sau khi nghe xong có chút chột dạ. Đoạn 2: Lục Dao vừa vào cửa liền khóa luôn lại, đem chìa khóa nhét luôn vào túi mình. Lý Minh Châu:.... Lục Dao: “Nơi này là tầng 16, đừng nghĩ nhảy cửa sổ trốn” Rốt cục người này có bóng ma lớn đến mức nào vậy. Lý Minh Châu có chút cạn lời, “Ấu trĩ”. Đoạn 3: Lý Minh Châu ngồi trên ghế lái phụ, Lục Dao thay cô thắt đai an toàn, tay dùng nhiều lực dường như muốn đem cô trói chặt trên ghế. Lý Minh Châu thẹn quá hóa giận: “Trả giày đây”. “Không còn”. Lục Dao từ bên kia lên xe. “Ăn gì đây ?” “Tôi không đói bụng”. “Có thể, nhảy qua bước ăn cơm đi, chúng ta trực tiếp lên giường”. Lý Minh Châu:........... “Ăn cơm”. Đoạn 4: Cảnh gặp tình địch này :v Lý Minh Châu làm xong bát mì trứng gà với rau xanh không mất bao lâu, đem ra phòng khách liền nhìn thấy hai người đang nhìn nhau đầy khiếp sợ. Lục Dao là người đầu tiên phản ứng, thấy Quý Dao mặc áo ngủ, tóc hỗn độn sau lưng. Người sáng suốt liền biết cô nàng này đã sống ở đây một thời gian dài. Xét thấy Lý Minh Châu đã từng có quá khứ huy hoàng bị nữ nhân thầm yêu nên Lục Dao từ trước đến nay đều vô cùng đề phòng những người tiếp cận Lý Minh Châu dù nam hay nữ. Càng đừng nói đến cô nàng Quý Dao xinh đẹp, phong tình vạn chủng này. Lục Dao mở miệng: “Cô ta là ai ?” Lý Minh Châu:.... Khẩu khí gì đây ??? Tình cảnh giống như bắt gian này khiến Lý Minh Châu không biết nói sao. (câu này chém vì không hiểu :v) Lý Minh Châu: “Bạn cùng phòng của tôi”. (lược bỏ 1 đoạn không cần thiết) Quý Dao đề cao âm thanh: “Bạn cùng phòng?!” Lý Minh Châu thầm nghĩ: “Không tốt” Cô ho khan một tiếng: “Ăn cơm trước”. “Ăn cơm?!” Lục Dao so với cô nàng họ Quý thanh âm còn cao hơn. Ánh mắt cậu dừng lại ở chén mì ____ ba phút trước cậu vẫn nghĩ là chén mì này là Lý Minh Châu hạ mình làm cho cậu. Lý Minh Châu tuy rằng 5 năm không gặp Lục Dao nhưng đối với tính cách của Lục Dao lại ăn sâu bén rễ nhớ kĩ không quên. Cô liền biết Lục Dao nghĩ gì, lúc này càng phiền toái. “Mình như thế nào lại chỉ làm một chén mì”. Lý Minh Châu tự chất vấn bản thân mình. Lý Minh Châu bị Lục Dao nhìn đến mức dựng hết lông tơ sau lưng, bất chấp 5 năm trước hay 5 năm sau, muốn làm cái gì thì cũng phải từ từ. Phản xạ có điều kiện, cô nói với giọng điệu của nhiều năm trước:” Dao Dao không cần nháo”. Quý Dao quen miệng, trả lời: “Em không có nháo mà”. Lý Minh Châu:……… Đệt. Cái này cũng là Dao Dao. Quý Dao hồn nhiên không biết, đem tờ giấy Lục Dao kí tên lập tức ném. Lúc này tờ giấy Lục Dao ký không phải món quà có thể đem tới niềm vui cho Lý Minh Châu nữa mà giống như hồng thủy mãnh thú, Quý Dao cầm trong tay cũng không thấy thoải mái. Lục Dao đứng đó, sắc mặt đen thui, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dao Dao ?”. Quý Dao mở miệng: “Kêu thân thiết thế làm gì, tôi cũng không quen biết anh”. Lý Minh Châu đối với ai cũng lạnh nhạt, không bày tỏ thái độ, nhưng đối với Lục Dao lại dịu dàng, săn sóc, ân cần. Còn Lục thiếu tính tình nóng nảy, trẻ con, mắc bệnh sạch sẽ, không chịu ăn đồ người khác gắp, lúc nào cũng lạnh lùng không quan tâm ai thế mà lại chịu nghe lời Lý Minh Châu. Đây có lẽ là sự bù trừ, một người nóng, một người lạnh. Năm năm gặp lại, bằng chiêu trò dính người, Lục Dao đã đưa được người về nhà, mà theo nguyên văn lời lão cha của hắn chính là “ Không nghĩ tới, Lục Dao tài giỏi quá mức, không những kết giao được với một mầm non ưu tú, thậm chí còn .... kết giao tới tận trên giường!”. Truyện phía sau chính là một nồi cẩu lương siêu to khổng lồ, ngọt đến tận răng. Truyện này được bên nhà Sườn xào chua ngọt ed rất mượt, văn phong hay, cốt truyện không bị đầu voi đuôi chuột hay nhàm chán tí nào. Nói chung mình đánh giá cao bộ này vì đây là một trong số ít những truyện mình đọc gần đây để lại ấn tượng với mình, không bị nhàm hay thiếu muối. Review mình không được hay nhưng mong các bạn hãy thử đọc :v Mời các bạn đón đọc Giả Trai của tác giả Tam Thiên Phong Tuyết.
Cả Đời Sủng Ái
Văn án:   Hot boy Tam Trung cả ngày ở trường học lăn lộn làm trời làm đất, đột nhiên đến một ngày lại có thể lấy sách giáo khoa bắt đầu nghiêm túc đọc sách.   Một đám anh em đều bị dọa đến tè ra quần!   Người thứ nhất: Mẹ kiếp, đại ca à anh bị cái quỷ yêu gì ám vậy? Có cần em đưa anh đi bệnh viện tâm thần hay không?   Người thứ hai: Trời ơi, đại ca, anh đừng dọa em nữa, đọc sách là việc tao nhã, anh coi anh hợp chỗ nào?! Đi thôi, đi uống rượu!   Phó Tranh đá một cái, “Tụi bay, cút xa ra một chút! Đừng ngăn cản tao thi đậu Thanh Hoa!”   Chúng anh em: “...!!”   Xong rồi xong rồi, lão đại bọn họ bệnh cũng không nhẹ, vậy mà lại bắt đầu mở to mắt mơ mộng hão huyền!   Tất cả mọi người cho rằng Phó Tranh đang nằm mơ giữa ban ngày, đọc sách chẳng qua là tâm huyết dâng trào, không ai xem trọng việc anh làm.   Cho đến một năm sau, anh cầm được thư thông báo trúng tuyển Thanh Hoa.   Mọi người: “Ông trời ơi! Ca, từ đếm ngược toàn trường đến thi đậu Thanh Hoa, có kinh nghiệm học tập gì sao?”   Phó Tranh cười giễu cợt, đặt biệt vênh váo, “Không có biện pháp, chỉ số thông minh quá cao.”   Mọi người: Làm ơn! Nói tiếng người!   Phó Tranh trầm mặc vài giây, vô cùng nghiêm túc nói: “Vợ tôi ưu tú như vậy, tôi không thể để cô ấy mất mặt.”   Sau khi lên đại học, bạn cùng phòng hỏi Chu Tương Tương: “Tại sao cậu và bạn trai lại quen nhau?”   Chu Tương Tương nói: “Anh ấy vì muốn thi chung một trường học với mình, suốt một năm, mỗi ngày chỉ ngủ được ba giờ.”   —- Vì xứng đôi với cô, anh nguyện giao ra tất cả, trở thành con người ưu tú.   ...   Cha mẹ Chu Tương Tương phải đi nước ngoài công tác một thời gian, đành phải gửi con gái ở nhà một người bạn thân, cũng chính là nhà họ Phó.   Chu Tương Tương đến nhà họ Phó, mọi người trong nhà đều đối xử với cô rất tốt, trừ một người, đó là thiếu gia nhà này - Phó Tranh.   Phó Tranh học cùng trường cùng khối với Chu Tương Tương, nổi tiếng gần xa về việc thích chơi bời lêu lổng, tụ tập ăn chơi không lo học hành,... Phó Tranh tỏ ra rất phiền chán đối với phái nữ, nên khi nghe nhà mình sắp có một cô gái dọn đến ở cùng, Phó Tranh nghĩ đến mà phiền, đến nỗi chán ghét không muốn trở về nhà.   Nhưng khi gặp gỡ Chu Tương Tương, Phó Tranh liền thay đổi suy nghĩ của mình. Chu Tương Tương không giống những cô gái phiền phức khác. Cô hiền lành, dịu dàng, lại còn vô cùng xinh xắn. Cô ngoan ngoãn như bảo bối nhỏ, cười lên một cái, ngọt chết anh.   Những ngày tiếp theo, Phó Tranh làm tròn bổn phận của một chủ nhà. Khi không có người lớn, căn nhà chỉ có hai người Phó Tranh và Chu Tương Tương, anh chăm sóc cô vô cùng chu đáo, dẫn cô đi ăn món ăn ngon, nấu cho cô nước đường đỏ khi cô không khỏe. Khi có người bắt nạt Chu Tương Tương, Phó Tranh liền ra mặt bảo vệ, trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô gái nhỏ.   Sớm chiều ở chung, sáng tối chạm mặt, Phó Tranh không lâu sau đã nhận ra mình thích Chu Tương Tương mất rồi. Phó Tranh là một người sống rất thành thật với bản thân, một khi đã có tình cảm với Tương Tương thì liền "đánh nhanh thắng nhanh", liên tục tỏ tình và thả thính khiến Tương Tương vô cùng hoảng hốt :v   Sau một hồi nhận thính, Chu Tương Tương cũng nhận ra tình cảm của bản thân dành cho Phó Tranh, cả hai nhanh chóng xác định quan hệ và chính thức hẹn họ, bắt đầu một màn sủng sủng sủng và phát cẩu lương ngược chết FA :v   Trái ngược với Phó Tranh, Chu Tương Tương là một nữ sinh hoàn hảo trong mắt nhiều người. Cô là học sinh lớp chọn, thành tích luôn giữ top đầu, ngoại hình xinh xắn, tính tình lại rất tốt, dành được rất nhiều cảm tình của mọi người xung quanh.   Cô và anh trái ngược nhau như vậy, đối lập nhau đến thế nhưng lại ở bên nhau rất hòa hợp. Cô ở bên anh không còn là nữ sinh xuất sắc, mà là cô gái nhỏ luôn được anh nâng niu trong lòng bàn tay. Anh ở bên cô không còn là một tên lưu manh chẳng lo học hành, mà trở thành người bạn trai ôn nhu luôn cưng chiều Tương Tương.   "Cả đời sủng ái" là một câu chuyện nói về quá trình yêu đương vô cùng ngọt ngào của cặp đôi nhân vật chính Phó Tranh và Chu Tương Tương. Quá trình này bắt đầu khi cả hai gặp nhau vào năm mười sáu tuổi, sau đó bên nhau, Phó Tranh vì Tương Tương mà trở nên tốt đẹp để xứng đáng với cô, vì cô mà nâng cao thành tích học tập, để cùng cô vào Thanh Hoa, rồi cùng nhau chung tay đi đến hết đời.   Thứ Phó Tranh dành cho Chu Tương Tương, là tình yêu của trọn kiếp, là sủng ái cả một đời.   Đây là một câu chuyện không hề ngược, không có biến cố, chỉ có ngọt ngào và ngọt ngào. Ngoài ra, truyện chứng minh cho mọi người thấy tình yêu tuổi học trò không hề tiêu cực như mọi người vẫn nghĩ. Tình yêu thanh xuân khiến Phó Tranh thay đổi từ một cậu con trai không lo học hành trở nên siêng năng phấn đấu, cuối cùng đỗ Thanh Hoa. Mọi thứ trên đời này đều như thế, đều có hai mặt lợi hại, chỉ phụ thuộc vào cách mà bạn nhìn nó mà thôi. ____   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Tương Tương, trong khoảng thời gian này con cứ yên tâm ở nơi này, cần cái gì cứ nói với chú, ngàn vạn không cần khách khí." Con người chú Phó rất tốt, từ lúc cô bước vào nhà, vẫn luôn tiếp đón cô rất nhiệt tình. Chu Tương Tương rất cảm kích, mỉm cười gật đầu, "Cảm ơn chú." Cha Chu Tương Tương và Phó Chấn Sơn là bạn tốt. Chu Hoa Lâm và vợ vừa mới bắt đầu việc làm ăn ở nước ngoài, bận rộn không thể chăm sóc con gái, liền đưa con gái đến nhà bạn tốt ở nhờ mấy ngày. Phó Chấn Sơn giúp Chu Tương Tương mang va li hành lý vào nhà, quay đầu lại hỏi dì Dung quản gia, "Đã gọi điện thoại cho thiếu gia chưa? Không phải đã nói với nó hôm nay nhà có khách đến sao? Tại sao vẫn chưa về?!" Nhắc tới đứa con không biết cố gắng của mình, giọng nói Phó Chấn Sơn liền không tốt. Chu Tương Tương trầm mặc không lên tiếng. Nghe ba nói, chú Phó có con trai, học ban nhất giống cô. Dì Dung vội vàng nói: "Lão gia, đã gọi điện cho thiếu gia... Thiếu gia cậu ấy...." ............ Sinh nhật 18 tuổi Lục Quýnh bao một phòng bao ở hội sở* M.R, hẹn các anh em tốt trong nhóm đến chúc mừng. (Hội sở*: Club) Trên bàn bày một đống chai rượu. Phó Tranh lại thua bài, Lục Quýnh đem rượu rót đầy cho anh, "Tranh ca, hôm nay anh có chuyện gì vậy? Không có tâm trạng sao?" Phó Tranh nghĩ đến về sau trong nhà nhiều thêm một nữ nhân, phiền chịu không nổi, khó chịu ngửa đầu đem rượu một ngụm uống hết, "Loảng xoảng" âm thanh rúng động, cái ly đập thật mạnh trên khay trà thủy tinh. "..." Phó Tranh nổi giận, xung quanh trong nháy mắt im lặng, mọi người hai mắt nhìn lẫn nhau, không ai dám lên tiếng. Mời các bạn đón đọc Cả Đời Sủng Ái của tác giả Nghê Đa Hỉ.