Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Con Đường Đến Bên Em - Giải Tổng

Văn án: Một cuộc gặp gỡ trên đường, cuối cùng Du Tùng cũng tìm được cô. Đây là một hành trình thu hút lẫn nhau và theo đuổi, tìm kiếm và giúp đỡ, yêu hận đan xen. Chú ý: Cẩn thận khi nhảy hố, nam nữ chính thô bạo, đều rất kiên cường, câu chuyện về du lịch. ----  Người ta nói "đi đêm lắm có ngày gặp ma", tui thì phải modify đôi chút, "đọc truyện lắm có ngày gặp ngược", haizz, nhất là kiểu ngược chết không báo trước, ngược đến cả phút bù giờ như "Con đường đến bên em". Hầy dà, cái này là bệnh cả tin nè, cái tựa "Con đường đến bên em" đọc lên đã thấy happy ending báo trước rồi (nếu không HE thì hẳn tên truyện phải là "Ngõ cụt đến bên em", "Hẻm vắng đến bên em", "Vực sâu đến bên em".... ), tui tin vào trực giác của tui nên tui nhào vào hố dù chưa có cái review nào liên quan tới nó, kết quả là, nó không phải là "Con đường đến bên em" đâu quý dzị, nó là "Con đường định mệnh" đó, không phải cái thể loại "có cái nắng có cái gió có nỗi nhớ không mang tên người ơi" đâu, nó là "có chú chó có máu chó có đau thương người ơi" [nhại theo bài nào đó hỏng nhớ tên] [à ờ thì, trực giác của tui đúng, kết HE nhá]. Các nàng có giống tui không, đôi khi, tui ngẫu nhiên liên tưởng những cuốn ngôn tình tui đọc đến màu sắc trên bảng màu, có nóng - có lạnh, có ấm - có mát, có sáng - có trầm..., những tác giả chắc tay là những người tạo được những mảng miếng ấn tượng, phối màu hợp lý, đẹp mắt, tất nhiên là tui thiên về tông sáng sủa [ế, đừng ai lộn sáng sủa và máu chó ngợp trời nghen], tuy nhiên với tui, bức tranh đẹp là bức tranh không có quá nhiều dấu vết sắp đặt. Hãy quan sát cách tự nhiên phối màu cho cả thế giới này mà xem, cái cây xù xì màu nâu với những chiếc lá màu xanh sẽ kèm những bông hoa vàng, hoa đỏ, hay những cái cây không có những nụ hoa rực rỡ sẽ có những màu lá, màu quả rất xinh như cây bàng, như cây lộc vừng..., tự nhiên luôn là thế, luôn làm mọi thứ hài hoà một cách gần gũi nhất. Đoán xem, đọc "Con đường đến bên em", tui nghĩ đến màu gì? Tui nghĩ đến bức tranh một biệt thự màu xám [vì sao có biệt thự à, vì đá tui ném chắc đủ xây biệt thự đó].  Năm Tưởng Tân Tả 7 tuổi, có một sự cố đã xảy ra. Cô bị bọn buôn người bắt cóc, anh trai hàng xóm lúc đó, khi phải lựa chọn cứu một trong hai cô bé, đã quyết định cứu cô bé kia đi. Năm Du Tùng 16 tuổi, vì mải chơi, cậu để lạc 2 cô bé hàng xóm, đến khi cậu lọt vào giữa hang ổ tội phạm, một lần cá cược, cậu thắng và chỉ được mang theo một người rời khỏi đó, lúc ấy, cậu đã không do dự mà để lại Tưởng Tân Tả. Khi cậu đưa cảnh sát tới giải cứu Tưởng Tân Tả thì đã chẳng thấy bóng người. Cậu bỏ học, đến huyện Nghi - nơi có dấu vết cuối cùng của Tân Tả và tìm kiếm suốt 16 năm không ngừng nghỉ. Một người, sẽ mang chấp niệm như thế nào để tìm kiếm không ngừng nghỉ suốt 16 năm trời? Đó là gánh nặng anh nghĩ anh phải trả, dù có người hỏi anh "nếu năm đó không phải là cô bé ấy thì sao?", anh chỉ muốn "sống phải thấy người, chết phải thấy xác", 16 năm, cái anh bỏ lỡ không chỉ là bằng cấp, không chỉ là trình độ, không chỉ là cơ hội, có lẽ còn có cả bao nhiêu chân tình. 16 năm đó, anh là người phụ trách tiền thuốc thang cho người cha mang bệnh ung thư của Tưởng Tân Tả, chăm sóc ông, đi tìm con gái cho ông dù bản thân người cha ấy, cũng chả hào hứng mấy về điều này. Một người, sẽ mang oán trách như thế nào, để tiếp tục sống trong 16 năm ấy? Cô chỉ học hết cấp 2 rồi bỏ học, rồi tìm cách trả nợ đời, trả nợ người đã cứu cô. Tháng năm đó, với Tân Tả không quá dễ dàng, nhưng sau khi được giải cứu, cô được yêu thương được bù đắp, dù cô không nói rõ bằng lời, thì lần giải cứu đó cũng như một cuộc tái sinh. Những tưởng rằng, khi họ gặp lại nhau, gánh nặng trong lòng Du Tùng sẽ nhẹ hẳn xuống, tảng đá anh mang sẽ được lấy đi, nhưng không, tảng đá đó nặng thêm rất nhiều, nặng thêm cả phần của Tân Tả chuyển sang cho anh. Còn Tân Tả thì sao, thật xin lỗi, cho tui bật mode ném đá cho đỡ bực bội. Thật ra mà nói, tui đã từng hy vọng một cách triển khai khác, nam chính và nữ chính đều có vết thương lòng, họ đều cần chữa trị và tui mong chờ họ là thuốc chữa đặc hiệu cho nhau. Nhưng chữa trị bằng chấp niệm và xé toạc nhau ra rồi lại vá víu lại, thật cmn kích thích muốn mắng vốn tác giả.  *** Buổi tối của mùa đông luôn đến sớm, hoàng hôn lưu lại vệt sáng màu cam bên ngoài cửa sổ, khung giấy đặc chế giống như phát ra kim quang, nhưng trong phòng lại hoàn toàn trái ngược, nếu không nhờ ngọn nến lớn cỡ hạt đậu đang le lói, trong ngôi nhà này cơ hồ không có ánh sáng. Người bên trong tấm chăn mỏng khẽ động, "hừ hừ" một tiếng rồi thức dậy. Nàng híp mắt, liếc nhìn cửa sổ: "Ồ, trời tối rồi, nên dậy thôi.". Dứt lời, uể oải ngáp một cái rồi ngồi dậy. Khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nàng đưa mắt nhìn theo chuỗi ánh sáng đang khuất dạng. Chân mày hơi nhíu lại, nàng dùng những ngón tay nhợt nhạt, "két" một tiếng, đẩy thanh ngang chặn cửa ra. Đứng nép mình bên vách tường, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào tàn lửa của mặt trời đang lui bước góc trời phía tây. Trong khoảnh khắc, đôi tay gầy gò khác thường của nàng giống như bị ánh mặt trời thiêu cháy da thịt, chỉ để lại xương trắng. Mà khi ánh sáng tắt, lại nguyên vẹn như lúc đầu. Kỷ Vân Hòa xoa xoa bàn tay, nhìn bộ xương khô của mình bại lộ dưới ánh mặt trời, nắm chặt tay thành nắm đấm, không cất tiếng âm thầm mắng: "Dọa chết lão nương rồi!". Vừa dứt lời, liền thấy dưới lầu bên ngoài tiểu viện, một nha đầu chậm rãi xách hộp thức ăn đi tới. Kỷ Vân Hòa thu tay về, nhưng không hề đóng cửa sổ lại. Hôm nay trời nắng, nhưng vẫn lạnh và có gió, gió rít gào ngang ngược thổi vào phòng, nhưng nàng không cảm thấy lạnh, chỉ núp sau bức tường nhìn ngắm núi xa sông rộng, thở dài mang theo hàn khí: "Tối nay xem chừng có tuyết, nên ủ một bầu rượu uống thôi." ... Mời các bạn đón đọc Con Đường Đến Bên Em của tác giả Giải Tổng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh - Mèo Tứ Nhi
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh là một trong những truyện ngôn tình hay nói về phòng bên cạnh chuyển tới một mỹ nam kiêu ngạo, tự đại, IQ=max EQ=0. Ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt cô đã bị anh đưa vào đồn cảnh sát nên Tô Song Song quyết định thù này không báo không phải nữ tử, không ngờ kế hoạch trả thù rất thuận lợi, thế nhưng anh lại nói "Cô làm hỏng hôn sự của tôi nên cô phải dùng chính mình để đền." *** Thời điểm Tô Song Song bị cảnh sát mang đi, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là, nếu như lúc mở cửa ra không ngẩng đầu lên thì tốt rồi, chỉ tiếc rằng bây giờ mới nhớ tới đã quá muộn. Trên đời này không bán loại thuốc hối hận. Tô Song Song quay đầu lại cố gắng trừng mắt một cách hung tợn nhất liếc nhìn người đang đứng trước cửa phòng bên cạnh, nét mặt tên đầu sỏ của mọi chuyện vừa xảy ra không có lấy một chút biểu cảm. Cô chỉ có thể oán giận rống lên một câu: "Tốt nhất anh đừng chuyển nhà đi. Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!" Trong lòng cô vô cùng bi phẫn nghĩ: "Anh ta tuy rằng bề ngoài có phần đẹp trai, nhưng trong tiết trời cuối thu rồi còn khỏa thân, chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm, còn không biết xấu hổ cố tình để lộ ra cơ bụng tám múi, vừa thấy đã biết không phải là người tốt đẹp gì." Người con trai đứng ở cửa nghe tiếng động liền nhìn thoáng qua Tô Song Song, trong mắt mang theo vẻ lạnh nhạt, tỏ vẻ như nhìn một kẻ ngốc, hơi nghi hoặc nói: "Là cô tự tiện xông vào nhà tôi, tại sao tôi phải chuyển nhà?" ***  Giống với Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ, truyện dẫn dắt bạn đọc đến với những tình tiết đầy lãng mạn, có chút hài hước và trọn bất ngờ khi đọc từng chương truyện. Mời các bạn đón đọc Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh của tác giả Mèo Tứ Nhi.
Nam Thần Kiêu Ngạo Ở Nhà Tôi Nói Yêu Em 99 Lần - Diệp Phi Dạ
Từ đó về sau, cô liền bị anh dây dưa.... truyện ngôn tình bắt đầu từ đây.... cô cũng chẳng e lẹ, cùng anh dây dưa không rõ.  Trước khi cưới, cô dùng mọi cách để bức hôn anh, sau khi cưới, cô tìm mọi cách làm như thế nào để có thể ly hôn với anh. "Nam thần, tôi không cưới! Không cưới! Không cưới!" Cuối cùng sau ba lần khi cô nói chuyện quan trọng, anh dứt khoát ném cho cô một tờ giấy thỏa thuận ly hôn.  Vốn tưởng rằng cuối cùng cũng được giải thoát, nhưng không nghĩ rằng... Sau khi ly hôn, lúc nào anh cũng tiến vào phòng của cô, quấn lên người cô... Cô rốt cục cũng không thể nào nhịn được nữa mà hét lên: "Chúng ta đã ly hôn!"  Anh bình tĩnh liếc mắt nhìn cô một cái, đem giấy thỏa thuận ly hôn ném đến trước mặt cô, phía trên ghi rõ ràng là: Xe thuộc về cô, nhà thuộc về cô, công ty thuộc về cô, con cái thuộc về cô, anh...cũng thuộc về cô? Hãy đọc Nam Thần Kiêu Ngạo Ở Nhà Tôi: Nói Yêu Em 99 Lần để khám phá tiếp phần dở dang về cuộc đời của họ nhé. Mời các bạn đón đọc Nam Thần Kiêu Ngạo Ở Nhà Tôi Nói Yêu Em 99 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ.
Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời - Phù Tô Lục
Cao Phi, ngươi có từng tin tưởng, ta một đêm một ngày một năm một đời chỉ vì có thể cùng ngươi cầm tay đi một lần? *** Cảm nghĩ cá nhân: Thực sự thì kết thúc của truyện là SE hay HE, ta nghĩ tùy theo cảm nhận và quan điểm của mỗi người. Bản thân ta, có lẽ đến bây giờ ta cũng chưa tìm được câu trả lời rõ rang, bởi mọi thứ trên đời này đều chỉ là tương đối, tình cảm lại càng như vậy. Hà Du Cẩn yêu Cao Phi, bất chấp thủ đoạn để lấy được anh, làm cho anh cũng người yêu cũ chia tay… Có được thân xác Cao Phi, đổi lại nhận được sự ghẻ lạnh cùng khinh bỉ của anh, ko sao hết, chỉ cần Hà Du Cẩn yêu Cao Phi. Đến khi cô chết đi, anh quay lại cưới người yêu cũ của mình… anh thực hạnh phúc sao, khi mà bóng dáng Hà Du Cẩn ẩn hiện trong những giấc mơ của anh… Mời các bạn đón đọc Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời của tác giả Phù Tô Lục.
Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư - Nhất Phu
Yêu Giả, Thích Thật: Điện Hạ Người Thật Là Hư là câu chuyện về một góc nhìn về hoàng cung thời hiện đại, tuy hoàng đế không còn là thiên tử như ngày xưa nữa, nhưng sự tranh đấu vương quyền vẫn không hề kém phần khốc liệt.  Mặc Tử Hiên là một hoàng tử mang hai dòng máu Trung Hàn, có vẻ đẹp và nụ cười điên đảo chúng sinh, gây họa cho mọi phụ nữ từ con gái Tổng thống đến hộ vệ của mình. Diệp Hân Đồng là một cô gái thiện lương trong sáng, vì nguyện vọng của người cha quá cố mà từ bỏ sở thích bản thân, nỗ lực trở thành một cảnh sát. Bị Mặc Tử Hiên lạm dụng quan hệ bắt làm cảnh vệ riêng với mục đích tiếp cận kho báu mà cô chưa từng nghe nhắc đến. Vũ Văn Thành là một thiếu gia nhà giàu, ưu tú, đẹp trai, cương trực, và si tình. Cha Diệp Hân Đồng vì cứu anh mà bỏ mạng đã gửi gắm đứa con gái duy nhất cho anh. Mười mấy năm trời bảo vệ, che chở mà không biết cách thổ lộ.  Liệu anh hùng có vượt qua được ải mỹ nhân!? Liệu rằng tình yêu sẽ chiến thắng quyền lực!? Một lòng chân thành yêu thương ai đó liệu rằng có được đền đáp xứng đáng!? Yêu Giả, Thích Thật: Điện Hạ Người Thật Là Hư với những tình tiết bất ngờ, thú vị, nhiều cảnh nóng bỏng sẽ mang đến cho các bạn nhiều cảm xúc khó đoán... Mời các bạn đón đọc ​Yêu Giả, Thích Thật: Điện Hạ Người Thật Là Hư của tác giả Nhất Phu.