Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trước Và Sau Ly Hôn

Một cuộc hôn nhân đã đến hồi kết thúc. Mọi việc tưởng chừng như không thể xảy ra lại bất ngờ xảy đến với Hạ Đình Vãn, y không ngờ người đàn ông yêu y, chiều chuộng y suốt 5 năm qua lại đưa ra tờ ly hôn với y. Với lòng tự trọng cao, y không cho phép từ chối ký tên, nhưng sau khi mọi việc đã thành thì y lại hối hận, chẳng lẽ y thật sự mất đi Tô Ngôn rồi sao? Hôn nhân của họ chấm dứt thật rồi sao? Anh đã hết yêu “hoàng tử bé” của mình thật rồi ư? Vậy tình yêu của y dành cho anh biết tính thế nào đây?   Lần đầu tiên Tô Ngôn gặp Hạ Đình Vãn, chàng trai bỗng dưng nổi tiếng sau một bộ phim “Lời Cá Voi”, người đầu tiên đạt kỷ lục từ trước đến nay đã đạt được ngôi vị ảnh đế trẻ tuổi nhất. Khi thấy người con trai sau khi tiếp rượu mọi người lại trốn một góc làm chuyện của chính mình, tự chơi đùa với bản thân vì ghét những việc xã giao giống như vậy. Tô Ngôn biết mình đã rơi vào lưới tình của chàng trai ấy và đối với anh khi tiếp cận với người ấy chính là “chiến dịch quan trọng nhất đời mình”, phải trang bị cho mình bộ dáng hoàn hảo nhất để đứng trước mặt người con trai đó. Còn đối với Hạ Đình Vãn, lần đầu tiên gặp Tô Ngôn, khi thấy anh mời y đi ăn lại nghĩ anh giống những người khác, muốn dùng quy tắc ngầm với mình, nhưng khi thấy người đàn ông ấy cầm đĩa của mình xin chữ ký với tư cách là “người mê phim” thì y thấy mình ngượng đến da mặt bỏng rát. Khi người đàn ông ấy nói với y rằng sau này có ai mời y đi ăn thì nói người đó “Cút”, y tận dụng triệt để và tiến vào vòng bảo vệ mạnh mẽ của Tô Ngôn. Suốt 5 năm, trong cuộc hôn nhân của y và Tô Ngôn. Y đã hưởng thụ được hết mọi sự nuông chiều, tình cảm yêu thương mà người đàn ông ấy dành cho mình. Y đem hết mọi sự xấu xí của bản thân trong quá khứ bày ra trước mặt Tô Ngôn và xem nó là điều hiển nhiên mà Tô Ngôn phải bù đắp cho đoạn tuổi thơ đầy đen tối, bất hạnh của mình. Y vô tư đón nhận những bảo bọc yêu thương ấy đến mà chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của Tô Ngôn, mãi cho mình cuộc sống như đứa trẻ vì Tô Ngôn đủ năng lực giúp y sống một cuộc sống vô ưu vô lo. Cho đến khi Tô Ngôn ly hôn với y thì y mới biết được hóa ra mình lại vô lực đến chừng nào trước những con sóng cuộc đời. Nếu như nói Tô Ngôn và Hạ Đình Vãn kết hôn 5 năm, không bằng nói anh theo đuổi Đình Vãn 5 năm, chỉ có điều hợp lý hoá cái sự theo đuổi bằng một hôn lễ, bằng một cuộc hôn nhân. Vì trong suốt 5 năm ấy, Tô Ngôn nuông chiều Đình Đình, quan tâm, chăm sóc, hy sinh chỉ có đơn phương Tô Ngôn bỏ ra còn Đình Vãn lại mặc sức tung hoành không chịu lớn lên trong vòng vây bảo vệ ấy. Vì thế nên trong khoảng thời gian 6 tháng ly hôn họ dường như mới chấm dứt hẹn hò, bước chân vào nấm mồ hôn nhân thực sự. Hôn nhân là việc của hai người trưởng thành, yêu nhau, thấu hiểu, hy sinh, bày ra những vết sẹo xấu xí của bản thân cho đối phương coi và mỗi người trong cuộc hôn nhân đều có trách nhiệm xây dựng và bảo vệ. Hôn nhân là chuyện kinh doanh cả đời của hai người, vừa hao tâm tổn trí, vừa tiêu tốn tiền bạc. Sau khi ly hôn, Hạ Đình Vãn đã thực sự trưởng thành lên rất nhiều. Ngoài việc chấp nhận thực tế trong công việc, chịu trách nhiệm với những chuyện mình đã gây ra, y còn thấu hiểu “Tiên sinh” của mình hơn nữa. Hoá ra tiên sinh của y không mạnh mẽ như y tưởng, hoá ra tiên sinh của y không kiên cường như mọi người vẫn thường thấy, hoá ra tiên sinh của y lại chịu nhiều nỗi đau đến như vậy. Nếu như lúc nhỏ y bị tổn thương về thể xác thì tiên sinh của y lại bị thương về mặt tinh thần trầm trọng đến như thế. Năm 18 tuổi của tiên sinh, lễ trưởng thành của tiên sinh được đón trong sự đẫm máu của người em cùng cha khác mẹ. Lúc nhỏ tiên sinh của y đã vùng vẫy trong tuyệt vọng trước sự ra đi của mẹ mình, bị chính cha của mình đem ra nước ngoài, ở cái nơi đất lạ người xa, tiên sinh lúc nhỏ đã gặp phải khó khăn như thế nào, Đình Vãn không dám tưởng tượng đến. Tiên sinh của y hoá ra là một người có nhiều nỗi sợ và bất an. Càng thấu hiểu về tiên sinh, tình yêu y đối với tiên sinh của mình sâu đậm thêm chút nữa. Nếu như 5 năm, Tô Ngôn đã kiên cường mạnh mẽ để bảo vệ y mà chẳng quan tâm đến bản thân mình thì sau này hãy để y quan tâm đến anh, có thể là chỗ dựa cho anh, để y có thể thực sự là “nhà” của anh. Về phần Tô Ngôn, vì câu chuyện chủ yếu xoay quanh góc nhìn của Hạ Vãn Đình nên Tô Ngôn được miêu tả rất ít. Nhưng chỉ vài ba chương truyện, vài ba đoạn hội thoại tác giả thực sự đã miêu tả được nội tâm đầy mâu thuẫn của anh. Muốn yêu nhưng lại sợ, muốn giữ lại cũng muốn buông tay, muốn từ bỏ nhưng lại vẫn muốn kiên trì, muốn Đình Đình trưởng thành lại không chịu được khi thấy Đình Đình bị vấp ngã, bị tổn thương. Phải nói rằng Tô Ngôn chính là một người đầy mâu thuẫn, nhưng tình yêu của Tô Ngôn dành cho “bé công đực” vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Anh đồng ý đâm cho bản thân chảy đầy máu tươi cũng nguyện làm một chỗ dựa mạnh mẽ cho Đình Vãn, anh đồng ý hy sinh để người ấy cả đời mãi sống trong sự hồn nhiên. Chàng trai của anh đau khổ quá nhiều, hãy để anh đến và bù đắp những thiếu hụt trong cuộc đời cậu ấy. Dù có ra sao, đối với Hạ Vãn Đình, anh kháng cự không được, vậy chỉ có thể tự nguyện mà thôi. Vì “Hoàng tử bé” của anh, “bảo bối” của anh, anh đồng ý hy sinh và đánh đổi. Nếu nói nội tâm của Tô Ngôn là một bài toán khó thì Hứa Triết chính là giảng viên chuyên nghiệp giúp Hạ Vãn Đình giải được bài toán ấy. Hứa Triết là một đạo diễn xuất sắc cũng chính là người còn thể phân tích rõ nội tâm của một người. Nhờ có Hứa Triết giải bày, phân tích từng hành động, lập luận dựa trên lời nói của Tô Ngôn đã giúp Hạ Vãn Đình giải quyết bài toán nội tâm này. Nhờ có Hứa Triết, Hạ Vãn Đình đã từng bước một bước vào nội tâm sâu kín của người y yêu, bóc ra từng lớp kiên cường, mạnh mẽ chạm đến những vết thương ẩn sâu trong lòng của người ấy để y có thể chữa lành những vết thương, để y có thể làm một chỗ dựa khiến ấy có thể yên tâm dựa vào lúc người ấy yếu ớt nhất. Sau khi ly hôn, mọi chuyện diễn ra theo cách bình thường khiến cho Hạ Đình Vãn phải dần dần trưởng thành khi ra khỏi bóng cây Tô Ngôn, và người đồng hành trên sự trưởng thành của Hạ Đình Vãn chính là Chu Ngưỡng, quản lý của y. Anh ta dùng những lời lẽ, những sự thật khiến cho Đình Vãn tỉnh ra. Anh ta đã nói nên cái hiện thực mà bắt buộc Đình Vãn phải trải qua mới thực sự trưởng thành. Ngoài ra trên con đường trưởng thành ấy, Đình Vãn vẫn luôn có một Triệu Nam Thù đồng hành bên y, Đình Vãn gặp được người bạn Kỷ Triển giúp y biết được mình thực sự thương Tô Ngôn đến nhường nào, hay là cậu bé Ninh Ninh để y biết được sống có trách nhiệm với bản thân và người khác. Hay là một Hình Nhạc, một Diệp Bỉnh Văn để y thấy được cuộc sống này đen tối và giả tạo ra sao. Mỗi nhân vật tuy chỉ là xuất hiện ít ỏi, lời thoại không nhiều nhưng lại chính là những cột mốc đánh giá sự trưởng thành theo từng ngày của Hạ Đình Vãn, giúp y có thể lớn lên, đứng bên cạnh tiên sinh nhà mình vượt qua giông bão của cuộc đời. Truyện mang màu sắc có chút ảm đạm, có chút xám xịt của bầu trời đầy mây đen nhưng đâu đó ta vẫn thấy có ánh nắng yếu ớt của mặt trời. Sau cơn mưa trời lại sáng, muốn thấy cầu vồng xán lạn thif phải trải qua những cơn mưa. Ngoài ra trong truyện còn có sự lãng mạn của một tâm hồn đam mê văn học, từng lá thư, bưu thiếp, dòng thơ mà Tô Ngôn gửi cho Đình Vãn đã tạo nên những đốm hồng nho nhỏ trên cái nền màu ảm đảm này. “Nếu có người khác bước vào sinh mệnh của em Thì hãy nhớ, ấy là một chuyện vĩ đại Vì người đã mang theo Cả quá khứ, hiện tại Thậm chí cả tương lai Để cùng đến bên em Vì ấy là trọn đời của một người.” #Bèo - fb/reviewdammyngontinh *** Truyện này mình mất chừng năm ngày để đọc hoàn chỉnh. Không phải vì nó không hay, mà do bận =))) Ban đầu khi mới đọc qua thì mình định bỏ rồi vì thấy nó dài, không hiểu có sức hút gì đó đã giữ mình, và thật may khi đó là một quyết định đúng. Lúc đọc xong truyện này có rất nhiều thứ mình muốn nói, nhưng khi bắt đầu gõ thì lại không biết nên nói từ đâu. Những lúc như vậy chỉ hận mình vì văn dốt chữ nát, không review được hay bằng người ta, không biết diễn tả sao cho thỏa những cảm xúc trong lòng mình. Nhưng thôi, nói được đến đâu hay đến đó vậy. Trước hết là về nội dung. Truyện bắt đầu bằng cái tin thụ – Hạ Đình Vãn chuẩn bị ly hôn với chồng mình là Tô Ngôn, một thương nhân giàu có. Sau cuộc ly hôn này, câu chuyện dần dần được mở ra, những bí mật, những tâm tư tình cảm được bóc trần. Sau khi công đưa ra lời yêu cầu ly hôn, thụ vẫn ngơ ngẩn mịt mờ, mà công dường như lại cực kỳ lạnh nhạt và vô tình. Thụ vốn là một diễn viên nhất thế thành danh, là ảnh đế ba tượng vàng. Thế nhưng Hạ Đình Vãn lại có một quá khứ bất hạnh, chính điều này cũng phần nào tạo nến tính cách khá ương bướng cho y. Tô Ngôn vốn là một fan của y, sau khi gặp liền nhất kiến chung tình theo đuổi, mãi đến khi cưới được y về nhà. Trong năm năm cưới nhau, Tô Ngôn cực kỳ yêu chiều Hạ Đình Vãn, yêu chiều đến mức khiến y có phần kiêu căng hư hỏng. Y đã gây ra rất nhiều chuyện xấu, làm tổn thương công bao lần, cuối cùng trong một lần uống rượu say y đã gây tai nạn giao thông. Chờ đến khi chuyện được giải quyết xong xuôi, Tô Ngôn liền đưa ra yêu cầu ly hôn. Hạ Đình Vãn đồng ý, sau đó dọn ra khỏi nhà. Câu chuyện được bắt đầu từ đây. Bị công ruồng bỏ, thụ cũng uất ức tủi thân, y bèn đi tìm công muốn cứu vãn cuộc tình này, khi đó y mới phát hiện ra khi mình gây tai nạn đã làm một đứa bé mười một tuổi bị thương nặng, thị lực mắt trái suy giảm. Mà Tô Ngôn đã giúp y ém hết tin tức này xuống, chăm sóc đứa trẻ kia thay y. Kể từ đó thụ mới biết từ trước đến nay công đã xử lý nhiều chuyện cho mình, vì thế y đưa ra yêu cầu tự mình chăm sóc đứa bé kia để thực hiện trách nhiệm của mình. Không còn công làm chỗ dựa, Hạ Đình Vãn phải tự mình kiếm tiền. Y nhận một chương trình thực tế, ở đây y phải chịu khá nhiều cay đắng khổ sở và cả ác ý nữa. Một hoàng tử bé được cưng chiều suốt năm năm giờ bị bạn thân từ nhỏ phản bội, bị ông chủ của công ty sản xuất chương trình thực tế này đe dọa và đánh đập. Trong thời gian này Hạ Đình Vãn chịu va vấp để trương thành, đồng thời cũng xem xét và củng cố lại tình cảm của mình với Tô Ngôn. Y đã hiểu được trong quá khứ mình tùy hứng thế nào, đã làm sai nhiều đến ra sao. Sau khi ly hôn, Hạ Đình Vãn nhặt nhạnh ký ức của mình, cũng tìm hiểu từ người khác mới thêm hiểu rõ về công, về quá khứ đau khổ của anh, về nguyên nhân sâu xa đẫn đến việc ly hôn của hai người. Hạ Đình Vãn quyết không buông tay, vẫn kiên trì tiếp cận Tô Ngôn để anh thả lỏng, để anh chịu lộ phương diện yếu đuối sau vẻ mạnh mẽ kiên cường kia. Nhưng anh vẫn không chịu quay lại với Hạ Đình Vãn. Mãi đến khi y bị người ta chơi xấu ác ý cắt nối chương trình thực tế kia, biến y thành một kẻ tùy hứng kiêu căng, người người chê bai chửi mắng, anh mới ra mặt dẹp loạn, nhưng vẫn trốn tránh thụ. Mà thụ từ đây đã mạnh mẽ hơn nhiều, dám đứng lên đấu tranh với những kẻ bắt nạt mình, dám mạnh mẽ xốc lại bản thân để diễn một vai diễn mới vô cùng quan trọng… Có lẽ đọc qua nội dung này, có nhiều người sẽ ghét thụ vì tính cách của bạn ấy. Nhưng không, thật ra mình muốn gọi tên truyện này là Tìm về. Thụ tìm về bản ngã của mình, tìm lại tình yêu của mình, tìm lại nguyên nhân sâu xa của lần ly hôn này. Vì nó, thụ dần dần trưởng thành, dần dần sửa đổi lại chính mình, dần dần học cách mạnh mẽ hơn, không còn ám ảnh về quá khứ nữa. Và quan trọng nhất, thụ học được cách yêu công, trân trọng tình yêu của anh. Còn công thì sao? Có thể nói mình chưa từng gặp được nhân vật nào si tình đến thế. Có lẽ mọi người sẽ cho rằng anh nhu nhược yếu đuối, nhưng như tác giả đã nói “Hai người yêu nhau sẽ không để ý xem nhất thời là ai thua ai ai thiệt thòi hơn, ở bên nhau mới là đại sự cả đời. Có dũng khí nắm tay nhau trọn đời, sẽ không còn sợ hãi mưa gió nhất thời nữa.” Yêu nhau rồi có cần toan tính ai nợ ai, ai yêu nhiều hơn ai, ai cần phải trả giá nhiều hơn không? Tô Ngôn không cần điều đó, anh nguyện dùng hết sức, hết linh hồn và hết trái tim đi yêu Hạ Đình Vãn. Anh xa Hạ Đình Vãn vì anh sợ mình không bảo vệ được người ấy, anh buồn vì năm năm cưới nhau trên môi người ấy không còn nở nụ cười, anh đau lòng vì chứng kiến hình ảnh người ấy nằm trong vũng máu sau vụ tai nạn. Mình rất thích anh công này, thật sự. Tình yêu của Tô Ngôn thực lớn và dịu dàng. Còn thụ, có thể ban đầu sẽ có chút khó chịu về sự vô tâm của bạn ấy, nhưng đằng sau nó là cả một quá khứ bị bạo hành, bị ruồng bỏ bởi cha mẹ ruột, vì thế bạn vẫn luôn tự ti, vẫn không tin tưởng vào tình yêu của công. Đương nhiên không thể biện minh cho những hành động sai của thụ, chẳng qua mình chỉ muốn nói sâu hơn một chút về lý do dẫn đến tính cách ấy mà thôi. Trong truyện mình còn nặng lòng về nhân vật bạn hồi bé của thụ nữa. Anh ta từng là mối tình đầu thoáng quá của thụ. Trong một lần đi casting, vốn vai diễn đó là anh ta đi thử, nhưng cuối cùng thụ lại là người được chọn, và nhờ nó mà thụ trở thành ảnh đế. Dù bên ngoài anh ta không nói gì, nhưng trong thâm tâm vẫn hận thụ, vẫn cho rằng thụ đã cướp vai diễn của mình. Dần dần anh ta trở nên sa đọa, dính lấy một kim chủ biến thái bệnh hoạn thích ngược đãi, cuối cùng khi gặp lại thụ trong chương trình thực tế kia anh ta lại đi hãm hại thụ. Một tình bạn, tình yêu đầu trong sáng cuối cùng đã biến thành hai người không thể nhìn mặt nhau nữa. Âu cũng vì lòng người thay đổi, nhưng vẫn rất tiếc nuối. Và buồn.. Trong truyện này bất cứ ai cũng có quá khứ, cũng có nỗi đau, cũng có cái để suy ngẫm. Tác giả hành văn rất tốt, đạo lý được lồng ghép khéo léo, câu văn mượt mà tình cảm. Nhất là cách chị miêu tả tâm lý và tả tình, thật sự rất tình tứ và chân thật. Nói sao được nhỉ, có thể truyện này vẫn còn một số bug, đoạn cuối công bị bệnh tim nên muốn trốn thụ cũng có chút máu chó, nhưng tổng thể đây vẫn là một truyện rất hay, hay từ đầu đến cuối, không hẫng hụt, không lạn vĩ, đáng để mọi người bỏ thời gian ra đọc. Một điều nữa mình muốn nói là trong truyện có kể về hai bộ phim thụ đóng chính có nội dung rất ấn tượng. Bộ đầu tiên tên là “Lời của cá voi”, kể về câu chuyện của một cậu bé mắc bệnh trầm cảm, gặp được một người thầy tưởng như là người cứu vớt mình. Không ngờ ông ta cũng là một kẻ thích bạo hành, cuối cùng vì quá tuyệt vọng cậu đã nhảy xuống biển tự sát. Bộ phim này đã đưa cho thụ cái danh ảnh đế, thụ bắt đầu nổi tiếng từ đây. À đằng sau bộ phim này còn có chút liên quan đến chuyện của công nữa, cảm động lắm. Bộ phim thứ hai là thụ nhận được vai sau khi trầy trật với cuộc sống hậu ly hôn, đang từng bước trưởng thành. Phim kể về một chàng trai câm trong thành phố nhỏ. Vào mùa hè nọ, anh gặp được một cậu sinh viên mỹ thuật du lịch đến đây. Hai người quen nhau, đem lòng yêu nhau. Cậu trai đó ra đi và hứa sẽ quay về, nhưng lời hứa đó kéo dài đến 6 năm sau. Thụ một thân một mình tìm kiếm suốt sáu năm, một người câm không biết hỏi thăm thế nào, vẫn kiên trì tìm người sáu năm. Đến cuối cùng khi tìm được, cố nhân xưa giờ đã phát tướng, đã có vợ có con, hắn chỉ gửi lại một lời xin lỗi vì năm xưa chỉ tùy hứng đùa anh mà thôi. Kết phim là cảnh anh bước vào một căn phòng phủ bụi, giống như tàn dư của tình yêu mãnh liệt say đắm ngày nào.. Cả hai bộ phim này đều được nhắc đến nhiều trong truyện, và mình rất thích cách tác giả miêu tả cách thụ trải nghiệm cuộc sống để diễn được nhân vật đó. Có cảm giác vai diễn đó không hẳn là sinh ra dành cho thụ, mà bạn phải mài giũa, phải va vấp trưởng thành rồi mới thấu cảm được nhân vật. Ôi nói chung là khi đọc xong mình có nhiều thứ muốn nói cực, đến khi viết ra lại không sắp xếp nổi ngôn từ, chỉ muốn tóm tắt lại là truyện rất hay, mọi người nhớ đọc nhé. Thật ra mình cũng rất muốn edit, nhưng mà nó dài quá orz, hơn nữa văn chương mình không hay, mình có cảm giác sẽ không thể truyền đạt hết cái hay cái tình của bộ truyện được. À còn một cái cuối nữa mình muốn nói, đó là H của truyện vừa hot vừa có tình. Có cảm giác nó không chỉ là cảnh nóng, nó cũng là một nhân tố thúc đẩy tình cảm của nhân vật. Ôi không biết nói sao hết á, nhưng đại khái là H có nội dung đó… Mời các bạn đón đọc Trước Và Sau Ly Hôn của tác gải Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Quả Bì.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Duyên - Bạch Lạc Mai
Yêu một người có lẽ chỉ trong chớp mắt, quên một người lại có thể cần cả cuộc đời. Biết rõ như thế, nhưng nhiều người vẫn phải yêu, thậm chí ngàn dặm xa xôi truy tìm tình yêu, muốn kết một đoạn tình duyên trong kiếp này, để tuổi xuân không hối, đời người không tiếc. Có điều tình yêu cần  trao ra, cần gánh vác, dù phụ bạc cũng phải nhẫn nhịn, dù phản bội cũng cần khoan dung. Dẫu có một ngày mất đi, dùng thời gian trọn đời để gìn giữ hoài tưởng, cũng sẽ không cảm thấy nặng nề mệt nhọc, tình yêu như vậy, mới được xem là tình yêu chân chính. *** Coi hồng trần là đạo tràng, xem vị đời là bồ đề. Nhóm một lò lửa phận duyên, pha một bình “lòng thiền mây nước”. Cuộc gặp gỡ có hương trà vấn vít, đã hun đúc vô vàn tái ngộ. * Tất cả gặp gỡ, đều là duyên cũ mộng xưa trên đá Tam sinh. Cửu biệt trùng phùng - xa cách lâu ngày gặp lại, đều là quả thiện từ bi gieo xuống từ kiếp trước. Phật dạy, quay đầu năm trăm lượt mới đổi được kiếp này một lần đi lướt qua nhau. Chúng ta đều là những kẻ bị tấm thẻ bài tiền căn rơi trúng, được phê duyệt qua số mệnh, nên mới có kết quả định sẵn kiếp này. Băng qua đạo tràng hồng trần, nguyện ngắm hoa sen nối nhau bừng nở. *** Tôi không nhớ nổi mình đã bắt đầu tin tưởng nhân của kiếp trước từ khi nào nữa? Tôi từng vô số lần tưởng tượng, kiếp trước của mình rốt cuộc là ai? Con hát ư? Khách thơ chăng? Hay thiếu nữ thêu thùa? Cho tới một ngày, tôi bước vào ngôi chùa cổ, không hẹn mà gặp được Phật Tổ, mới hay kiếp trước của tôi nhất định là một ngọn đèn dầu trước Phật. Bởi trong khoảnh khắc thắp đèn lên, tôi sực hiểu ra, lần gặp gỡ này chỉ là xa cách lâu ngày gặp lại. Tôi kiếp trước, đã dốc lòng tu hành giữa điện đường, chẳng vì thành Phật, chẳng bởi tu tiên, chỉ mong kiếp này có thể thành người, học theo hồ ly trắng ngàn năm trong rừng núi, cùng một vị thư sinh hay một kẻ phàm nhân nào đó, kết một đoạn trần duyên. Phật dạy, năm trăm năm tu hành, mới đổi được kiếp này một lần đi lướt qua nhau. Mỗi ngày, trên đường tôi đều vội vã đi lướt qua rất nhiều người; mỗi ngày, tôi đều kết nên những mối duyên khó cởi với chúng sinh. Tôi biết, chỉ bằng một nụ cười, một lần ngoái lại, cũng có thể tìm được người có duyên nợ ba kiếp cùng mình. Tôi là kẻ may mắn, nên kiếp này mới có thể dùng bút mực như nước chảy, viết lại những câu chuyện đậm tính Thiền của các vị cao tăng bao đời, chẳng cần miêu tả rõ nét, chỉ là phác họa sơ qua. Tôi tin rằng linh hồn họ sẽ thong thả bước tới trước song cửa của tôi giữa đêm khuya thanh vắng, nhưng lại chần chừ không muốn quấy rầy giấc mơ cõi trần của tôi. Cũng từng lên Hàn Sơn tìm dấu nhà sư, lại đến Phật quốc cầu tâm kinh, từng bẻ một cành sen, cũng thầm nhận rằng đó là đóa sen tôi tương tư từ kiếp trước. Khi còn nhỏ, tôi cứ ngỡ Phật là đấng vô tình, người xuất gia phải xa đời cách thế, cắt đứt tất cả tình duyên. Sau này mới hiểu ra, Phật là đấng nặng tình, Người đã trao hết tình cảm cho chúng sinh, chỉ giữ lại hờ hững cho mình. Rất nhiều cao tăng, tuy tham ngộ được sự huyền diệu của Duyên số phận, nhưng lại không thể thay đổi định mệnh đã an bài. Họ cũng như chúng ta, liên tục trải luân hồi chuyển thế, chỉ để cuối cùng có ngày đạt đến cảnh giới Niết Bàn. Mà những kẻ còn mê luyến phàm trần như bạn như tôi, thì tâm nguyện duy nhất chính là có thể cưỡi một mảnh thuyền lan, thẳng tới bờ bên kia sen nở. Biết phục thiện chính là như vậy, lối đi hôm nay của tôi, có lẽ là nẻo về ngày sau của bạn. Nếu có một ngày chúng ta gặp lại trên cầu Nại Hà, xin nhớ kỹ đừng quên, từng có chung một đoạn tháng năm xanh biếc giữa hồng trần, đừng quên đã cùng quỳ xuống bồ đoàn, trao lời thề nguyện Linh Sơn trước Phật đài thuở ấy. Bao nhiêu hồng tía đua chen đều bị tháng năm hờ hững phụ bạc vô cớ, bao nhiêu chuyện vui lại bỗng dưng bị khóa trong khoảnh sân nhỏ tầm thường. Đã không giữ nổi thanh xuân, để vuột cành hoa hôm trước, sao còn có thể bỏ lỡ bình trà sáng nay? Tôi tin chắc rằng, mình và các vị cao tăng ấy, đời đời kiếp kiếp đều có duyên phận không cách nào cắt đứt. Tôi giống như một mảnh hồn lênh đênh giữa luân hồi, tu lấy một quãng năm tháng bồ đề, trong những câu chuyện ngộ đạo tham thiền của họ. Thế giới của tôi, từ nay đơn giản mà tĩnh tại, hương sen dìu dịu, chôn vùi chút khát vọng sau cùng của tôi với phàm trần. Lần lượt nhìn theo bóng lưng họ xa dần, tôi cũng không đứng hoài chỗ cũ mà trông ngóng, bất chợt quay người, cứ ngỡ đã bước qua mấy kiếp, vậy mà năm tháng về sau vẫn dằng dặc nhường kia. Trong đôi mắt thấu triệt từ bi của Phật, tôi đã trông thấy hẹn ước tháng năm như nước, trông thấy tình sâu miên man chẳng thể né tránh. Vô tình, dưới khung cửa sổ khép hờ, tôi lại để những dòng văn đầy Thiền ý nở rộ trong bao đêm dài tĩnh lặng. Chẳng phải định ghim đoạn mở đầu trầm lắng cho câu chuyện nào cả, mà chỉ mong trồng một gốc bồ đề vào đáy lòng chúng sinh. Xin hãy tin rằng, tất cả gặp gỡ trên thế gian, đều là xa cách lâu ngày gặp lại. Có lẽ tôi là cuộc cờ mà kiếp trước bạn không cách nào giải được, còn bạn là đáp án câu đố mà cả đời này tôi cũng chẳng thể đoán ra. Bạch Lạc Mai Ngày 27.10.2010 tại Thái Hồ Mời các bạn đón đọc Duyên của tác giả Bạch Lạc Mai.
Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Em tìm trong biển người mênh mông một trái tim có cùng nhịp đập, một tâm hồn duy nhất bầu bạn cùng em. Tìm được, là hạnh phúc; không tìm được, là số mệnh... Anh xuất thân là lính bắn tỉa của Đại đội Trinh sát. Một người lính Trinh sát, đối với con người hay sự việc đều có khả năng nhận biết và thẩm định một cách chuẩn xác. Còn một tay súng bắn tỉa, khi đã xác định được mục tiêu thì việc duy nhất phải làm là lập tức xuất kích. Thật không may, anh có đầy đủ phẩm chất của cả hai dạng trên. Đối với cô lại càng không may, bởi vì cô là mục tiêu của anh. Đây không phải là câu chuyện về một tình yêu mù quáng, cũng không phải là câu chuyện rung động đất trời. Đây là câu chuyện về hai tâm hồn đã hết hy vọng với tình yêu, nhưng lại vô tình gặp gỡ nhau giữa dòng năm tháng. Ban đầu, chính cô cũng không ngờ rằng, lời hứa của một quân nhân, khi đã nói ra, thì đó chính là lời hứa trọn đời trọn kiếp… *** Bánh bảo nhỏ - kết tinh tình yêu của Nghiêm Chân và Cố Hoài Việt ra đời vào một ngày tuyết rơi nhiều. Trải qua thiên tân vạn khổ, rút cuộc mẹ con cũng bình an, cả nhà họ Cố kích động không thôi. Bánh bao nhỏ đem mẹ của mình lăn qua lăn lại quả thật rất lợi hại khiến cho Nghiêm Chân ngủ thật lâu mới tỉnh lại, sau đó phải tĩnh dưỡng vài ngày mới khôi phục lại như bình thường. Mấy ngày nay Cố lão phu nhân rất vui vẻ, ôm lấy cháu gái bảo bối không buông tay, ngay cả ba của bánh bao nhỏ muốn ôm con cũng phải được sự đồng ý của mẹ mình. Mẹ bánh bao vừa mới ôm tiểu bảo bảo của mình vào trong lòng, thời điểm bánh bao cảm nhận được tình mẹ thì lại không khóc nữa khiến cho Cố lão phu nhân đi theo vào cũng phải gạt nước mắt. Mà bánh bao có một đôi mắt đen nhuận sáng người, đôi mắt nhỏ nhìn lấy ba ở một bên đang ôm lấy mẹ mình, cái miệng nhỏ nhắn mở ra một chút... khóc. Và ngay sau đó là một loạt cảnh luống cuống tay chân... Ở trong bệnh viện hai tuần, Nghiêm Chân mới được trở về nhà. Cố lão phu nhân cũng không vội vã trở về, ở lại giúp hai vợ chồng bế cháu rồi còn chiếu cố Nghiêm Chân trong thời gian cô ở cữ. Bạn nhỏ Cố Gia Minh đối với em gái nhỏ mới sinh này cảm thấy rất mới mẻ, muốn sờ nhưng lại không dám sờ. Thật vất vả do dự vươn cánh tay ra thì lại bị bà nội quát cho, "Cháu phải đi rửa tay trước đi." Bạn nhỏ nào đó dẫu môi, chạy đến nhà vệ sinh giặt sạch khăn, rửa sạch tay lai chạy trở lại. cậu bé muốn ôm bánh bao nhỏ, nhưng Cố lão phu nhân sợ cháu trai mình tay còn nhỏ mà ôm lấy em gái sợ sẽ để ngã nên không để cho cậu bé ôm. Cái này làm cho bạn nhỏ Cố Gia Minh thương tâm, chạy trở về phòng của mình, vừa vặn gặp Nghiêm Chân mới lên sân thượng thu dọn tã đi xuống. Bạn nhỏ mếu méo, hướng góc tường nhích lại dần, không nói chuyện. Nghiêm Chân sờ đầu của cậu bé, "Gia Minh, Con thế nào mà lại không nhìn được vậy?" Nếu như ở trong nhà lúc bình thường thì Nghiêm Chân hỏi như vậy tuyệt đối không thành ván đề gì, tiểu gia hỏa này làm nũng rồi cứ thế qua đi. Nhưng hiện tại, đúng vào lúc bạn nhỏ Cố Gia Minh đang có cảm giác ủy khuất mà Nghiêm Chân lại hỏi như vậy, ủy khuất càng tăng lên. Tiểu tử này mếu miêng, bắt đầu xoắn ngón tay mà chỉ chỉ, oa oa khóc lên. Một bên ôm Nghiêm Chân, một bên gạt nước mắt, "Ô ... Ô..ô....ô.." Nghiêm Chân rút cuộc nhận thấy được có cái gì đó không thích hợp, đem mọi thứ để sáng một bên rồi ngồi xổm xuống hỏi, "Con làm sao vậy? Như thế nào lại khóc?" Tiểu tử kia vừa gạt nước mắt vừa khóc, "Mọi người không thích con....ô...ô..ô) "Ai nói?" "Mọi người đều thích em gái. Ô...ô..." Tiểu tử kia khóc thút thít đem chuyện vừa rồi nói ra, Nghiêm Chân nghe xong nhịn không được mà nở nụ cười. Cô nhẹ nhàng vỗ lên khuôn mặt của cậu bé rồi nói, "Đó là Manh Manh còn nhỏ, cần có người chiếu cô. Lúc con còn nhỏ cũng như vậy, bà nội cũng che chở con như vậy mà." "Con sao lại không biết?" Tiểu tử kia hỏi. "Con mà nhớ mới là kỳ quái đó." Cô véo véo cái mũi của cậu bé, "Gia Minh không thích em gái sao?" Tiểu tử kia có chút rối rắm, "Con không biết." Ngón tay lại xoắn lại, "Bà nội không cho con ôm." Nghiêm Chân cười cười, "Vậy tối hôm nay chờ bà nội ngủ rồi, con vụng trộm dậy ôm em gái được không?" "Thật sao?" Tiểu tử kia nhất thời nóng lòng muốn thử. "Đương nhiên." Đêm đó Cố Hoài Việt không có về nhà. Gia Minh cùng bà nội ngủ trong một phòng, rút cuộc phải đợi cho bà nội ngủ thì tiểu tử kia mới rón ra rón rén xuống giường, đẩy cửa phòng ngủ của Nghiêm Chân ra, lén la lén lút đi vào. Kỳ thật không cần nói cũng biết, Nghiêm Chân để lại cho cậu bé một chiếc đèn ngủ. Ngọn đèn mở nhạt chiếu lên ánh mắt đang sáng lên của bạn nhỏ Cố Gia Minh. Cậu bé đến gần cái nôi của bánh bao nhỏ, nhìn bộ dạng ngủ say của em gái sau đó thật cẩn thận vươn cánh tay chạm vào. Cậu bé chạm vào khuôn mặt của em gái một chút, rồi lại một chút, rồi lại một chút nữa. Bánh bao nhỏ hình như là không vui trở mình, thế là bạn nhỏ Cố Gia Minh nhanh chóng thu tay. "Làm sao vậy?" Nghiêm Chân xoa xoa đầu cậu bé, cười hỏi. "Rất mềm mại." Tiểu tử kia nuốt nước miếng rồi nói, "Con nghĩ muốn ăn thạch hoa quả." Nghiêm Chân đứng sững sờ ở đó, vẫn là bị tiểu tử này chọc cho cười. Tiểu gia hỏa này... thật là... Mời các bạn đón đọc Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.
Hương Mật Tựa Khói Sương - Điện Tuyến
Yêu, hận đan xen, rút cục ai mới là người yêu nàng thật lòng, ai mới là người nàng thật lòng trao chọn trái tim? Hương Mật Tựa Khói Sương là câu chuyện tình yêu lãng mạn có ngọt ngào, có đau thương và thật sự sâu sắc. Với lối viết logic, hài hước và vô cùng hấp dẫn tác giả Điện Tuyến đã mở ra một cánh cửa cho độc giả đi vào thế giới của thần tiên. Mặc dù được thổi vào những yếu tố thần tiên nhưng câu chuyện tình yêu trong truyện vẫn hết sức gần gũi bởi ở đó chúng ta sẽ tìm thấy những rung cảm, những xúc động, những yêu hận đan xen. Cẩm Mịch là con gái của Hoa Thần Tử Phân, nhưng lại bị phong điểm dưới dạng một quả bồ đào và giam giữ trong Thủy Kính vạn năm để hoàn toàn đoạn tuyệt với vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan. Mặc dù Hoa Thần đã cho Cẩm Mịch uống Vẫn đan để diệt tình tuyệt ái nhưng cũng không thể tránh được mối lương duyên của nàng với Húc Phượng và Dạ Thần - hai người con của Thiên Đế. Một chữ duyên đã vô tình làm cho nàng rơi vào mối tình với một Húc Phượng mạnh mẽ, quyết liệt như lửa, một Dạ Thần sâu sắc ôn nhu như nước. Giữa một Húc Phượng rực rỡ lóa mắt như ánh mặt trời, một Dạ Thần tĩnh lặng dịu dàng như ánh trăng, Cẩm Mịch phải lựa chọn ra sao khi ngay cả yêu là gì nàng cũng không hề biết. Thượng cổ, Thiên Nguyên hai mươi vạn năm, tiết sương giáng. Hoa Thần Tử Phân sau khi sinh hạ sinh con gái thì từ trần, trước khi lâm chung đã cho kỳ nữ uống một viên tuyệt tình đan, giao cho thuộc hạ bảo vệ bí mật về kỳ nữ, rồi đem nàng giấu vào trong “thuỷ kính” bốn vạn năm. Kỳ nữ này mang danh Cẩm Mịch. Bốn ngàn năm sau, người con thứ của Thiên đế Hoả Thần Phượng Hoàng bị hại rơi vào “Thuỷ kính”, đã được Cẩm Mịch ngây thơ cứu giúp, hơn một trăm năm ở chung, Hoả Thần dần nảy sinh tình cảm với Cẩm Mịch. Người con cả của Thiên đế là Dạ Thần và Hoả Thần Phượng Hoàng bất hoà với nhau, hắn vốn muốn lợi dụng Cẩm Mịch để bức hiếp Hoả Thần, nào ngờ lại bị Cẩm Mịch cuốn hút… Nơi giao nhau giữa Thiên giới và Ma giới sâu thẳm không lường, cuộc chiến giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng cũng xảy ra. Nhưng nào ngờ, cú đánh cuối cùng không trúng đối phương mà cả hai lại đánh vào Cẩm Mịch mà họ vô cùng yêu… Cẩm Mịch đã hồn siêu phách tán hay linh hồn vẫn còn vương vấn? Giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng người nàng yêu là ai? Thần tiên, yêu quái, người phàm, đâu mới là thân phận cuối cùng của nàng? ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Vạn vật đều có cách thức tự nhiên của nó, cơ duyên là trời định, nghịch lại tất tạo nghiệt Một niệm lòng tham trỗi dậy, trăm ngàn chướng ngại tới. *** Năm năm trên ruộng sinh thu thảo, buổi buổi trong lầu đón tịch dương. Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua. Tiết Sương giáng(1), trăng lạnh, đêm khuya sương rơi càng nặng. Trong Bách Hoa cung, hai mươi tư vị phương chủ theo thứ tự quỳ phục trên tòa đại điện được lát bằng ngọc lưu ly óng ánh, trầm ngâm chăm chú. Một cơn gió đêm thổi qua, ngoài đại điện bóng cây lay động, rải ánh trăng thành những viên ngọc vỡ rải rác trên mặt đất. Giữa tòa điện, tấm rèm bằng lụa mỏng màu nước nhẹ nhàng đu đưa, giống như hơi thở phập phù yếu ớt của người trong rèm. Người ấy nằm nghiêng trên giường gấm chăn mây, mái tóc đen cài chiếc trâm màu hồng, đôi mắt đẹp khép hờ, dung mạo vô cùng xinh đẹp, tuy sắc mặt trắng bệch yếu ớt nhưng vẫn khó giấu được tư thái phong lưu, đẹp đến mức khiến người ta khó có thể nhìn thẳng. Ánh trăng nồng đậm như sương đọng trên đầu mày khẽ nhíu của nàng. Đột nhiên, hơi thở của nàng trở nên dồn dập, giữa những đợt thở dốc, hương thơm trước vốn phảng phất trong đại điện dần dần trở nên ngào ngạt, giống như muôn hoa cùng nở, trăm hương hội tụ. Chính làn hương thơm nồng đượm ấy khiến hai mươi tư vị phương chủ vốn lạy phục trong đại điện không quản lễ nghi, xôn xao ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ ưu sầu khó giấu trên gương mặt người trong màn, nhưng vẫn không dám cất tiếng. Hoa ngọc lan, hoa hạnh, hoa nhài, hoa quế, hoa phù dung, hoa sơn trà, hoa sen, hoa tường vi… bên trong tấm rèm lụa, giữa không trung, các đóa hoa đủ màu tranh nhau khoe sắc, rồi lại nhanh chóng úa tàn, cánh hoa rơi rụng như mưa, hoa rơi rực rỡ, trong chốc lát đã phủ đầy tòa đại điện lát ngọc lưu li, trông như một biển hoa, rực rỡ mênh mông khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng không nơi nương tựa. Sau khi hoa thủy tiên rơi xuống, bông mai vàng cuối cùng tượng trưng cho mùa đông kiêu hãnh khoe sắc, trong khoảnh khắc, từng cánh từng cánh rơi xuống. Khi cánh mai hồng cuối cùng lưu luyến không nỡ rời rơi vào biển hoa, người trong rèm chấn động mãnh liệt, ho ra một ngụm máu tươi, trên trán bay vút ra một đóa hoa sương, cuối cùng đọng lại thành một giọt nước lóng lánh. Ngón tay trong suốt của người ấy khẽ giơ lên, đón lấy giọt nước rơi xuống, ôm vào trong lòng, trong chốc lát giọt nước hóa thành một bé gái hồng hào. “Chủ thượng!” Mẫu Đơn phương chủ vén bức rèm lụa, quỳ trước giường, đưa tay đón lấy đứa bé đang nhắm mắt ngủ say, cuối cùng không thể kìm nổi khi nhìn thấy khuôn mặt không còn huyết sắc của người nằm trên giường, nước mắt lăn trên gò má. “Truyền lệnh của ta, từ nay về sau, thân thế của con ta sẽ theo ta mà đi, phàm kẻ nào tiết lộ sẽ bị nguyên thần tiêu tán!” Người trên giường hơi thở yếu ớt, ngữ điệu tuy không cao nhưng lại có cảm giác uy nghiêm, trang trọng. “Tuân lệnh! Thuộc hạ kính cẩn tuân theo ý chỉ của chủ thượng! Nếu có nửa phần vi phạm, sẽ tự hủy diệt nguyên thần!” Hai mươi tư vị phương chủ bao gồm cả Mẫu Đơn phương chủ đang bế đứa bé đều trịnh trọng cúi người bái lạy. Người nằm trên giường nhìn thấy đám thuộc hạ lập lời thề, nước mắt rưng rưng, dường như có chút an lòng: “Như vậy thì ta yên tâm rồi, đều đứng lên đi. Mẫu Đơn, ngươi lại đây”. Nàng giơ tay vẫy vẫy một cách yếu ớt, cánh hoa bay múa theo từng cử động của nàng. “Chủ thượng!” Mẫu Đơn phương chủ bế đứa bé tiến lại gần giường. “Cho nó ăn cái này.” Người trên giường cầm một viên thuốc tròn tròn trông như một hạt đàn châu để vào trong tay Mẫu Đơn phương chủ. Mẫu Đơn phương chủ nghe lời đặt viên thuốc vào miệng đứa bé, dùng nước sương đọng trên hoa giúp nó nuốt viên thuốc vào bụng. Trên khuôn mặt gầy gò của người trên giường hiện lên một nét cười an tâm, mong manh đến mức khó có thể nhìn ra. “Đó là Vẫn đan, người uống loại thuốc này đều diệt tình tuyệt ái.” “Chủ thượng, người đây là…?”, Mẫu Đơn phương chủ nghe xong hơi thở như tắc nghẹn. “Vô tình thì mạnh mẽ, không yêu thì thoải mái. Đây là lời chúc phúc tốt đẹp nhất mà ta có thể dành cho con mình. Con ta không thể lại giống như ta đây…” Giống như chất chứa nỗi đau khổ khôn cùng, người nằm trên giường vừa bình phục đôi mày lại nhanh chóng nhíu lại, đưa bàn tay trắng bệch vô lực xoa xoa ngực. “Chủ thượng!” Người nằm trên giường chậm rãi thở ra một hơi: “Không có việc gì đáng ngại”, lại mở đôi mắt đẹp, “Hôm nay là tiết Sương giáng?”. “Đúng vậy.” Đinh Hương phương chủ ở cuối giường trả lời. Người nằm trên giường đôi mắt mơ màng, như đang chìm đắm trong hồi ức mịt mờ, sau khoảnh khắc trầm lặng liền vuốt ve gò má hồng hào như cánh hoa của đứa bé, yếu ớt lên tiếng: “Vậy gọi nó là Cẩm Mịch đi”. “Vâng! Thuộc hạ cung kính chúc mừng Thiếu Thần Cẩm Mịch ra đời!” Hai mươi tư vị phương chủ lần lượt dịu dàng vái lạy. “Miễn đi. Không có Thiếu Thần gì cả, sau khi nguyên thần ta tiêu tán cũng đừng lập nó làm Hoa Thần.” Nàng xua xua tay, chuỗi ngọc trên cổ tay chạm vào nhau, như mưa hiên rơi vào đồ sứ, âm thanh kì ảo vang vọng, cúi đầu cười thê lương: “Làm một vị tán tiên tiêu dao thực là chuyện tốt”. “Xin chủ thượng suy nghĩ kĩ càng, Hoa Giới ta sao có thể một ngày không có chủ?” Dưới điện, Hạnh Hoa phương chủ ngẩng đầu lên lo lắng. “Tâm ý ta đã quyết, đợi sau khi ta qua đời, hai mươi tư người các ngươi hai mươi tư tiết luân phiên chăm sóc muôn hoa, lần lượt làm chủ bốn mùa.” Người nằm trên giường hơi thở yếu ớt, nhưng trong lời nói lại có vẻ quyết đoán không thể nghi ngờ. Nghe được lời này, các vị phương chủ trong điện không nỡ nhìn nàng, đồng thanh nói “Dạ!”, trong tiếng trả lời có vài phần nghẹn ngào. “Để Cẩm Mịch sống trong Thủy Kính, trong vạn năm không được bước ra ngoài Hoa Giới ta nửa bước.” Người nằm trên giường vừa mới tập trung tính toán, đoán rằng trong vạn năm Cẩm Mịch e là sẽ gặp phải kiếp nạn, tuy đã uống Vẫn đan nhưng nàng cuối cùng vẫn không thể yên tâm, mà Thủy Kính có bố trí kết giới, nếu giữ Cẩm Mịch ở nơi này trong vạn năm, có thể hoàn toàn đoạn tuyệt vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan. Nghĩ tới đây, khóe miệng nàng khẽ nở nụ cười như một bông sen xanh, đôi mắt sáng dần dần khép lại trong nụ cười ấy… Tiết Sương giáng năm Thiên Nguyên hai mươi vạn tám nghìn sáu trăm mười hai, Hoa Thần Tử Phân qua đời, trăm hoa tàn úa. Đêm đó, trong thiên đình lại có một nơi vui vẻ an hòa, các tiên dự tiệc cùng chúc mừng Thủy Thần Lạc Lâm và Phong Thần Lâm Tú kết duyên ân ái. Hoa Giới vì để tang Hoa Thần, mười năm sau đó trăm hoa đều tiếc thương, giấu nhụy không nở. Trong mười năm trên đời không có đóa hoa nào nở, trong trời đất không có sắc màu. Cho đến mười năm sau, hết hạn để tang, trăm hoa lại đua nhau khoe sắc. Năm năm trên ruộng sinh thu thảo, buổi buổi trong lầu đón tịch dương. Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua. Biển xanh biến thành nương dâu, nương dâu biến thành biển xanh, mọi vật đổi thay, cuối cùng cũng chẳng có gì mới mẻ. Một đám thần tiên ngày ngày lên thiên đình vào giờ Mão(2), xử lí mấy việc lặt vặt thường ngày, lúc nhàn hạ thì đấu thơ thưởng rượu gọi bè kêu bạn, ngày qua ngày tầm thường vô vị, biết bao nhàm chán. Người người đều trông ngóng xuất hiện một cơn sóng lớn kinh thiên động địa thần khốc quỷ sầu. Ngóng ngóng trông trông, quả thực không phụ sự kì vọng của mọi người, đứa con yêu của Thiên Đế đã gặp nạn. Năm Thiên Nguyên hai mươi mốt vạn hai nghìn sáu trăm mười hai, con trai Thiên Đế là Hỏa Thần Phượng Hoàng tắm lửa niết bàn(3), cành ngô đồng lửa thiêu bốn mươi chín ngày mới tắt, sau khi lửa tắt, Hỏa Thần Phượng Hoàng không rõ tung tích, Thiên Đế vô cùng tức giận. ... Mời các bạn đón đọc Hương Mật Tựa Khói Sương của tác giả Điện Tuyến.
Cây Sa Kê Lưu Lạc - Trương Tiểu Nhàn
Rốt cuộc thì biệt ly là một kết thúc hay là sự kéo dài hồi ức tốt đẹp? Tình yêu đẹp nhất rốt cuộc là thành toàn hay chờ đợi? Khi đọc tiểu thuyết của Trương Tiểu Nhàn chúng ta sẽ nhận thấy những quan điểm sâu sắc và đặc biệt về tình yêu của chính tác giả. Trình Vận trong bộ truyện “Cây sa kê” có sự trưởng thành rõ ràng, có thể mất đi tình yêu, nhưng cũng nhờ sự ra đi của tình yêu đã giúp cô trưởng thành hơn. Mà sự trưởng thành mới là kết quả cuối cùng của phụ nữ. Sau khi trải qua những nốt thăng trầm của tình yêu, cô đã tìm được một cuộc sống rộng mở hơn… *** Bộ sách gồm có:  Quyển 1: Cô gái trên cây sa kê Quyển 2: Cây sa kê ra đi Quyển 3: Cây sa kê lưu lạc *** Khi cuốn “Cây sa kê ra đi” xuất bản năm ngoái, tôi nhận được rất nhiều thư và điện tín của độc giả gửi đến. Họ rất muốn biết Lâm Phương Văn rốt cuộc còn sống hay đã chết. Tôi không nghĩ sự sống chết của Lâm Phương Văn lại nhận được nhiều hồi đáp tới như vậy. Kỳ thực, lúc đó tôi còn chưa quyết định có muốn để anh ta chết hay không. Một năm qua, trong đầu có vài suy nghĩ cứ luẩn quẩn: Lâm Phương Văn có thể chết, cũng có thể chưa chết. Cuối cùng, tôi quyết định không cho anh ta chết. Tôi muốn viết, là sự trưởng thành của Lâm Phương Văn và Trình Vận. Để Lâm Phương Văn chết, vậy có phần quá dễ dàng. Không cho anh ta chết, khó khăn càng cao, cũng càng hiện thực hơn đôi chút. Lâm Phương Văn không chết, anh ta lựa chọn một cuộc sống khác. Trình Vận tưởng rằng Lâm Phương Văn đã chết. “Cái chết” của Lâm Phương Văn thành toàn cho một cuộc sống mới của cô, một cuộc sống mà cô chưa từng mơ tưởng đến. Giống như Trình Vận đã nói, trong thời kỳ chuyển giao giữa hai cuộc sống gặp trăm điều khó khăn, đến một ngày quay đầu lại nhìn, hóa ra bản thân đã bay cao ngàn dặm. Khi Trình Vận phát hiện hóa ra Lâm Phương Văn còn sống, cô ấy trách anh ta ích kỷ. Nhưng Cát Mễ Nhi bỗng nói: “Thế nhưng, cuối cùng chị có tổn thất gì sao?” Trình Vận bỗng nhiên tỉnh ngộ. Nếu Lâm Phương Văn không có “chết”, cô ấy cũng đã không trưởng thành. “Cô gái trên cây sa kê” là giai đoạn mà Trình Vận cho rằng tình yêu là tất cả trong cuộc sống. Đến phần “Cây sa kê ra đi” thì Lâm Phương Văn là tất cả của Trình Vận. Cuối cùng “Cây sa kê lưu lạc”, Trình Vận đã có ước mơ và cuộc sống của riêng mình. Trưởng thành, mới là kết quả cuối cùng của phụ nữ. Tình yêu sau khi trưởng thành, mới là tình yêu thành thục hơn. Lâm Phương Văn cũng đã thay đổi. Trong cuốn một, anh ta là một người chỉ biết bản thân, không quá quan tâm đến người khác, thậm chí không hiểu người yêu. Tới cuốn hai, anh hình như đã trưởng thành hơn, nhưng thật ra lại không có cách nào giải quyết mâu thuẫn trong nội tâm, không thể nào chung thủy với một mối tình. Trong “Cây sa kê lưu lạc”, Lâm Phương Văn đã tìm được đường sống trong gang tấc, mới nhận ra tình yêu trong lòng mình. Nhưng anh ta cũng hiểu ra, anh ta và Trình Vận mãi mãi không thể nào sống hòa hợp với nhau. Anh cũng không biết, “cái chết” của anh đã thay đổi cô ấy. Các bạn đừng hỏi tôi, người Trình Vận yêu là Lâm Phương Văn hay là Đỗ Vệ Bình. Đây là chuyện giữa hai người khác nhau và hai cuộc đời khác nhau. Tình yêu chỉ là một thứ tương đối, không thể nào không có chút tiếc nuối được. Khó khăn nhất đối với tôi chính là cái chết của Cát Mễ Nhi. Khi viết đến đoạn cô ấy đến tiệm sách gặp Trình Vận, và nói với Trình Vận rằng: “Em sẽ đi gặp Lâm Phương Văn sớm thôi.” Sau cảnh này, tôi rất đau lòng. Đã từng có độc giả nói, các tiểu thuyết của tôi hình như đều có chết chóc. Đúng vậy, tôi luôn luôn có một suy nghĩ mãnh liệt đối với cái chết. Cái chết là sự từ biệt mãi mãi, mà điều tôi sợ nhất chính là từ biệt cô quạnh. Sợ, nhưng không có cách nào trốn tránh. Tôi vào lúc này tin tưởng sâu sắc rằng tình yêu đẹp nhất là thành toàn. Chỉ là, sau khi thành toàn, vượt mọi chông gai, không biết có một ngày có thể bay cao ngàn dặm hay không. Sau “Cây sa kê lưu lạc”, câu chuyện về cây sa kê cũng nên tạm thời cáo biệt với mọi người một thời gian. Có lẽ, đợi mấy năm sau, chúng ta lại quay lại xem hai người Lâm Phương Văn và Trình Vận, đã trải qua cuộc sống thế nào. Trong cuốn trước, mọi người đã oán giận tôi quá tàn nhẫn khi “giết chết” Lâm Phương Văn. Hôm nay anh ta đã “sống lại”, mặc dù không thể cùng Trình Vận bay cao, nhưng cuối cùng cũng là từ biệt hạnh phúc. Đừng nói tôi tàn nhẫn nữa. 7/7/2001 Trương Tiểu Nhàn Mời các bạn đón đọc Cây Sa Kê Lưu Lạc của tác giả Trương Tiểu Nhàn.