Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiết Gia Tiểu Nương Tử

Thể loại: Cổ đại, điền văn, NP, sạch, sủng Nguồn convert: Poisonic Editor: Lyn, Mai Trinh Số chương: 100 Diệp Nha đáng thương xuyên qua tỉnh lại ngay trong phòng tân nương. Người ta nói rằng ân cứu mạng nhất định phải lấy thân báo đáp. Nàng nhìn tướng công tuấn lãng lại ngốc nghếch bên cạnh khẽ cắn môi rồi nhận mệnh. Tường công ngốc nhưng có nàng ở bên cạnh vẫn có thể sống tốt. Nhưng ngày sau ra khỏi cửa mới phát hiện ra hai nam nhân khác đang nhìn nàng chằm chằm. Đại ca, tam đệ, các ngươi đừng nhìn ta như vậy có được không? *** Review tiết gia tiểu nương tử của tác giả Tiếu Giai Nhân. – Mới vừa đọc xong bộ này thì tui liền muốn review liền cho mọi người luôn. Bộ này siêu hay và siêu dễ thương luôn Diệp Nha đáng thương xuyên qua tỉnh lại ngay trong phòng tân nương. Người ta nói rằng ân cứu mạng nhất định phải lấy thân báo đáp. Nàng nhìn tướng công tuấn lãng lại ngốc nghếch bên cạnh khẽ cắn môi rồi nhận mệnh. Tường công ngốc nhưng có nàng ở bên cạnh vẫn có thể sống tốt. Nhưng ngày sau ra khỏi cửa mới phát hiện ra hai nam nhân khác đang nhìn nàng chằm chằm. Đại ca, tam đệ, các ngươi đừng nhìn ta như vậy có được không? Review tiết gia tiểu nương tử Nữ9 lúc nhỏ bị cha mẹ bán vào làm nha hoàn Tôn phủ. Càng lớn nàng càng xinh đẹp, tính tình lại hiền lành, tốt bụng nên nhiều người để ý tới nàng, bao gồm cả thiếu gia nhà họ. Vì không muốn bị bắt ép trở thành thiếp mà nàng quyết định nhảy xuống hồ để giải thoát. Và thế là nàng đã xuyên đến nơi đây. Đại ca lạnh lùng, thâm trầm – Nhị ca ngốc bạch ngọt – Tam ca bụng dạ thâm sâu . Đây chính là khái quát về 3 anh nam chính siêu dễ thương, và vô lại của chúng ta.   Điểm mình siêu thích ở truyện là không phải mở đầu vô lag các nam chính nhào vô dùi dập chị đó. Nô nô nô, cái gì nó cũng có quá trình hết. Họ từ từ tìm hiểu, biết rõ lẫn nhau qua từng ngày chung sống. Đọc tới khúc mấy ổng tỏ tình mà tui quắn quéo hết cả lên, bởi vậy mọi người đừng chê tình tiết chậm nha, đáng giá hết đó. Có nhiều bạn thấy điền văn thì nghĩ sẽ chán đúng hông? Sai gòiiii, mình hoàn toàn bị tình tiết của truyện lôi cuốn luôn, đọc rồi lại muốn đọc nữa ????‍♀️. Và đây là điều quan trọng mà mình muốn nói với mấy bạn nghĩ truyện này sẽ nhiều H nhaaa. Nô nô, truyện này là truyện NP ít H nhất mà mình biết luôn, và H khá nhẹ nhàng so với những bộ NP khác. Nhưng mà vẫn có nha mọi người, kệ đi có còn hơn không ha ????? Vậy là hết bài Review tiết gia tiểu nương tử rồi hêh =)))). Đây là bộ mà tui ưng cực luôn nên đề cử với mọi người nhaaaa ???????????? *** Năm mười một tuổi Diệp Nha bị cha mẹ bán vào Tôn phủ làm nha hoàn. Tính tình nàng hiền lành, từ lúc vào Tôn phủ, nàng thường xuyên bị các tỷ muội khác khi dễ, nhưng hầu như việc gì có thể chịu đựng nàng đều nhẫn nhịn bỏ qua. Không cam chịu thì có thể làm gì? Phản kháng lại sao? Nếu ngày nào cũng phải đấu tranh lục đục với nhau như vậy, không bằng nàng chăm chỉ làm nhiều việc hơn một chút để cuộc sống được bình yên. Về sau, bọn họ thấy nàng không phản kháng nên không thèm để ý, cũng không hùa nhau khi dễ nàng nữa. Nhưng trên đời vẫn còn có cái gọi là “trong phúc có họa, trong họa có phúc”, tính cách an phận không tranh đấu của nàng đã lọt vào mắt xanh của quản gia Tôn phủ, hai năm sau nàng được điều sang làm việc ở phòng bếp, nhưng sau đó biết nàng thực ra không có khả năng nấu ăn, lại điều nàng vào hầu hạ trong khuê phòng của các tiểu thư. Nếu so với việc phải giặt quần áo, quét sân trong mùa đông khắc nghiệt năm đó, thì công việc của Diệp Nha đã rất tốt rồi, nàng cảm thấy rất thỏa mãn. Vì vậy cho dù bị các tỷ muội hầu hạ trong phòng thiếu gia ghen ghét, khinh thường nàng, Diệp Nha cũng không buồn để ý đến. Kỹ năng thêu thùa may vá của nàng không tốt lắm, nhưng nàng là người hiền lành hiểu chuyện, vì vậy cuộc sống ở khuê phòng cũng rất bình yên. Thời gian thấm thoát thoi đưa, thoáng cái ba năm ngắn ngủi đã trôi qua, tiểu nha đầu gầy yếu trước kia, giờ đã tựa như cành liễu đâm chồi trở thành một đại cô nương mắt hạnh má đào, ngũ quan thanh tú, khi bước đi một đôi đẫy đà nhẹ nhàng lắc lư, chọc không ít gã sai vặt quay đầu lại nhìn. Diệp Nha không biết mình có bao nhiêu xinh đẹp, dù sao trong phủ vẫn còn ba vị tiểu thư quốc sắc thiên hương, nha đầu xuất thân bần hàn như nàng thì tính là gì. Nàng không thích bị mấy gã sai vặt nhìn chằm chằm bàn luận, nên thường xuyên làm việc trong khuê phòng, nếu quản gia không phân phó nàng cũng không bước ra khỏi cửa nửa bước. Ngàn trốn vạn trốn nàng vẫn bị người ta theo dõi. Khi nàng đang trên đường từ ngoài về, đột nhiên có hai gã sai vặt mặc áo xám xông ra chặn đường nàng, một tên bịt miệng nàng, một tên trói tay chân của nàng lại, mang nàng đến hậu hoa viên, cuối cùng nhốt nàng vào một cái đình giữa hồ. Trước khi rời đi một gã sai vặt còn cố sờ nắn ngực nàng, lại bị gã khác quở trách: “Nàng ta là người biểu thiếu gia nhìn trúng, cẩn thận sau này nàng ta cho ngươi biết tay!” Diệp Nha cảm thấy sợ hãi, nàng không muốn bị biểu thiếu gia bại hoại kia làm nhục, nàng muốn chạy trốn! Tay chân đều bị dây thừng trói chặt, nàng dùng chút sức lực yếu ớt đụng vào cái bàn khiến bình hoa trên bàn rơi xuống, mất rất nhiều thời gian nàng mới lấy được mảnh vỡ để cắt dây thừng, nàng cởi bỏ dây thừng dưới chân rồi vội vàng bỏ chạy, đang muốn chạy đi, đã bị vị biểu thiếu gia mập mạp kia chặn đón đầu. ”Tiểu nha đầu, nàng thật thông minh, đáng tiếc, hôm nay nàng có chắp thêm cánh cũng không thể thoát ra khỏi đây, ngoan ngoãn nghe lời ta đi!” Diệp Nha sợ tới mức run rẩy cả người, xoay người bỏ chạy, xung quanh đình hồ đều bị biểu thiếu gia hạ lệnh vây kín, chỉ còn một hồ nước trước mặt nàng. ”Ha ha, đừng trốn, nói thật cho nàng biết, ta đã nói với phu nhân là muốn lập nàng làm thiếp, bây giờ nàng bỏ chạy cũng sẽ có người bắt nàng đem lại cho ta!” Biểu thiếu gia nhe răng cười đi về phía nàng. Thấy khuôn mặt rỗ của hắn càng ngày càng tới gần, Diệp Nha không chút suy nghĩ liền nhảy xuống hồ. Nàng rất sợ nước nhưng nàng thà chết cũng không muốn bị người như hắn làm nhục. Đỉnh đầu truyền đến tiếng quát tháo của biểu thiếu gia, nhưng hắn có nói gì nàng cũng không nghe rõ được nữa. Nước trong hồ nhanh chóng tràn vào miệng nàng, cơ thể nàng liền dãy dụa theo bản năng, nhưng bây giờ còn sống sót để làm gì cơ chứ? Phu nhân đã tặng nàng cho biểu thiếu gia rồi, thà chết đi như vậy còn đỡ hơn chịu nhục nhã. Nàng không dãy dụa nữa, nhắm mắt lại để thân mình từ từ chìm xuống. Ý thức trở nên tán loạn, trong đầu chỉ có một ý niệm: cảm giác trước khi chết thật sự khó chịu quá... ********** Trong rừng núi âm u, Tiết Tùng và Tiết Thụ ngồi xổm bên bờ sông rửa mặt uống nước. Hai huynh đệ đều để trần cánh tay, ánh mặt trời chiếu lên tấm lưng màu đồng ẩm ướt, phản xạ hình bóng hai người xuống mặt hồ. ”Đại ca, đệ đói bụng rồi, trong người huynh còn bánh không?” Bụng Tiết Thụ phát ra tiếng kêu lợi hại, đôi mắt đáng thương của hắn tha thiết nhìn về phía đại ca. ”Không có, đệ uống nước nhiều vào sẽ không đói nữa.” Tiết Tùng nhìn hắn rồi tiếp tục uống nước, hy vọng dùng nước tráng bụng để qua cơn đói này. Nghĩ đến sáng sớm bận rộn chưa kịp ăn sáng, trong nhà lại không còn bao nhiêu tiền, đôi mày hắn nhíu chặt lại. “Không còn bánh sao?” Tiết Thụ nhỏ giọng nói thầm một câu, thở phì phì đứng lên đi về phía tàng cây ngồi xuống. Hắn vừa mới giơ chân lên, phía sau bỗng truyền đến một tiếng “bõm” cực kỳ lớn, giống như có ai đó ném một tảng đá lớn xuống hồ! ”Đại ca, cái gì rơi xuống hồ vậy?” Hắn quay đầu nhìn mặt nước gợn sóng trong hồ hỏi. Người bình tĩnh trấn định như Tiết Tùng cũng bị một màn vừa rồi làm cho choáng váng, hắn vừa nhìn thấy cái gì? Hắn vừa nhìn thấy một nữ nhân từ trên trời rơi xuống hồ! ”Không có gì đâu, chúng ta mau đi đi!” Chuyện kỳ lạ như vậy chắc chắc phải có lý do của nó, hắn không muốn gánh thêm phiền toái, nhanh chóng kéo Tiết Thụ rời khỏi nơi này. ”A, nơi đó có người!” Tiết Thụ vừa quay đầu gọi Tiết Tùng, vừa chỉ tay về hướng một bóng người màu xanh đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, thấy đại ca không quan tâm, hắn giãy mạnh thoát khỏi cánh tay đại ca, không nói một lời đã nhảy xuống cứu người! ”Đệ quay lại cho ta!” Tiết Tùng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, mặc kệ hắn gọi lớn như thế nào nhị đệ ngốc của hắn cũng làm như không có nghe thấy, ra sức bơi về phía bóng người trong hồ. Lo lắng nhanh chóng trở thành kinh sợ, Tiết Tùng vội vàng nhảy xuống theo, xuất ra toàn bộ khí lực đuổi theo Tiết Thụ. Tiết Thụ tuy nhỏ hơn Tiết Tùng bốn tuổi, nhưng sức lực của hắn không yếu hơn Tiết Tùng chút nào, cho dù đói bụng hắn cũng có thể bơi rất nhanh, trong nháy mắt đã bơi đến chỗ người nọ bị rơi xuống nước. Hít sâu một hơi, hắn nhanh chóng lặn xuống dưới, từ xa hắn nhìn thấy một thân ảnh đang từ từ chìm xuống, vội vàng đuổi theo, bắt lấy tay người nọ, dùng sức kéo mạnh vào trong lòng, bất chấp tất cả ngoi lên. Tiếng nước “Rào rào” đổ xuống, hai người cùng nhau nổi trên mặt nước. Tiết Thụ cúi đầu nhìn, sau đó mở to hai mắt bởi vì người hắn đang ôm trong lòng là một cô nương vô cùng xinh đẹp, còn đẹp hơn Hạ Hoa trong làng nữa, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng... Đang đánh giá tiểu mỹ nhân trong lòng, bỗng nhiên bị một bàn tay chụp đến đoạt mất người. Phải rời xa thân thể mềm mại kia, hắn rất mất hứng, trừng mắt nhìn Tiết Tùng muốn đoạt người lại: “Nàng là của đệ!” Tiết Tùng không để ý tới hắn, xoay người sang chỗ khác kiểm tra hơi thở của nữ nhân, vẫn còn hơi thở nhưng có chút yếu ớt, hắn nhẹ nhàng thở ra, người này vẫn còn sống, hắn vốn không tin vào mấy truyện yêu ma quỷ quái, nhưng phương thức xuất hiện của nàng quả thực có chút dọa người. Trước mắt phải đưa nàng vào bờ đã có chuyện gì thì tính sau. ”Nhị đệ, chúng ta bơi vào bờ trước đi.” Tiết Tùng ôm Diệp Nha đang hôn mê, quay đầu nói với Tiết Thụ. Tiết Thụ không dám cãi lời đại ca, đành chu miệng đi theo, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Diệp Nha. Khi vào đến bờ, tay Tiết Tùng như bị phỏng vậy, nhanh chóng thả Diệp Nha xuống, không dám nhìn nàng nữa, lôi kéo Tiết Thụ muốn bỏ đi. Tiết Thụ không chịu rời đi, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Nha:“Đại ca, chúng ta mang nàng về nhà đi, để nàng ở lại nơi này, chẳng may bị sói tha đi thì làm sao?” Mấy ngày trước hắn chạy lên núi chơi, đại ca đã nói trong núi có sói, làm hắn sợ tới mức không dám lên núi một mình nữa. Tiết Tùng không còn cách nào khác đành phải kiên nhẫn giải thích: “Nhị đệ, nữ nhân này từ trên trời rơi xuống, chúng ta mang nàng về nhà sẽ gặp phải rất nhiều phiền toái, chúng ta đi thôi, đệ không phải đã nói rất đói bụng sao? Chúng ta không đi săn nữa, về nhà ta sẽ nấu cơm cho đệ ăn.” Có cơm ăn sao? Tiết Thụ nuốt nước miếng, nhưng hắn vẫn luyến tiếc cô nương xinh đẹp kia, hắn quay đầu nhìn Tiết Tùng với ánh mắt chờ mong:“Nàng từ trên trời rơi xuống, chẳng lẽ là tiên nữ trên trời sao? Nếu đệ dấu xiêm y của nàng, nàng sẽ trở thành nương tử của đệ đúng không?” Tiết Tùng sửng sốt, nhị đệ ngốc của hắn muốn cưới vợ sao? Thấy Tiết Tùng không nói lời nào, Tiết Thụ gỡ tay của đại ca ra rồi chạy tới chỗ Diệp Nha, hắn muốn dấu xiêm y của nàng, đến lúc đó nàng sẽ trở thành nương tử của hắn. Người khác mười lăm mười sáu tuổi đã cưới vợ, hắn năm nay đã mười chín tuổi, khó khăn lắm mới có một tiên nữ từ trên trời rơi xuống, hắn không thể để người khác cướp mất... Mới lấy lại được tinh thần Tiết Tùng lại khiếp sợ vì nhị đệ ngốc của hắn đang tháo đai lưng của nàng ra! Hắn vội vàng ngăn lại, “Được rồi, được rồi, chúng ta sẽ mang nàng về nhà, đệ mau chóng mặc quần áo vào đi, lát nữa đệ sẽ cõng nàng. Đến khi chúng ta trở về làng, mọi người có hỏi cái gì, đệ cũng không được nói, cũng không được nói cho người khác lai lịch của nàng, biết không?” ”Biết… biết!” Có thể mang tiên nữ về nhà, Tiết Thụ rất cao hứng, nghe lời đại ca chạy đi mặc quần áo vào. Nhìn bộ dạng hưng phấn của hắn, Tiết Tùng không khỏi thở dài, cúi đầu nhìn Diệp Nha, ánh mắt không tự chủ được dừng lại ở nơi đẫy đà của nàng, xiêm y xanh nhạt vì ướt đẫm mà dính sát vào người, làm lộ ra thân thể lả lướt. Mặt chợt nóng lên, hắn cuống quít dời tầm mắt, đứng dậy mặc quần áo, trong đầu lóe lên một một ý tưởng. Hai nam nhân cõng một nữ nhân về nhà, không tránh được bị người khác chỉ trỏ. ”Không biết huynh đệ Tiết gia vừa nhặt được một cô nương ở đâu về.” ”Coi chừng là do bọn họ đi qua núi bên kia mua một cô nương về làm vợ đó. Ba người họ cũng trưởng thành rồi, nói không chừng chuyện này là thật đó!” ”Thật sao, vậy ta chắc chắn đó là nương tử của lão đại rồi, hắn đã hai mươi ba tuổi rồi còn gì!” ”Ai biết được, nhưng dù sao thì trong làng chúng ta sắp có thêm một cô vợ nhỏ rồi, haizz, hy vọng nàng là cô nương nhà tử tế, lỡ đâu nàng được chuộc ra từ kỹ viện thì, chậc chậc...” Toàn bộ lực chú ý của Tiết Thụ đều dồn vào hai khỏa tròn tròn mềm mại kề sát vào lưng hắn, trong lòng hắn rất tò mò, nên không hề nghe thấy lời xì xào bán tán của người khác. Nhưng Tiết Tùng nghe rõ mồn một, đôi mi nhíu chặt lại, không biết trong lòng đang suy tính cái gì. Tiết gia nằm ở phía đông bắc của làng Hồ Lô, chỉ là một ngôi nhà có ba gian phòng làm bằng cỏ tranh, cơ hồ chính là ngôi nhà cũ nát nhất thôn rồi. Tiết Bách đọc sách ở thị trấn chưa về, Tiết Tùng bước nhanh về phía trước mở cửa, dặn Tiết Thụ đặt người trên lưng nằm xuống giường đất ở phòng tây. Phòng tây vốn là phòng của Tiết Bách, là nơi hắn an tĩnh đọc sách, bây giờ trong nhà có nữ nhân, đành phải chuyển hắn đến phòng đông vậy. Tiết Tùng đứng ngoài cửa đưa một bộ quần áo cho Tiết Thụ rồi nói: “Nhị đệ, đệ thay quần áo cho nàng đi, mặc y phục ẩm ướt rất dễ sinh bệnh, còn nữa…đệ chỉ được phép thay quần áo, không được sờ loạn người nàng, biết không? Ta ở bên ngoài đếm, nếu ta đếm xong mà đệ không đi ra, ta sẽ đi vào đánh mông đệ.” Dứt lời hắn bắt đầu đếm. Tiết Thụ đã xem cô nương từ trên trời rơi xuống này nương tử của hắn, tất nhiên không muốn thấy nàng bị bệnh, hắn nhanh tay thoát quần áo ẩm ướt ra dùm Diệp Nha, ánh mắt không tự chủ được thoáng nhìn qua thân mình trắng nõn của nàng, hắn thấy nàng rất đẹp, vốn dĩ còn định kiểm tra thân thể nàng, nhưng thấy đại ca đã đếm được một nửa, đành phải áp chế cảm giác khác thường trong lòng, nhanh chóng thay bộ quần áo rộng thùng thình của mình cho nàng, rồi ôm đống quần áo ướt sũng ra ngoài. ”Đại ca, đệ nên giấu xiêm y của nàng ở chỗ nào đây?” Hắn nhớ lúc tam đệ kể chuyện cho hắn nghe đã nói ràng, phải giấu xiêm y ở nơi tiên nữ không tìm thấy. Tiết Tùng bất đắc dĩ nhìn hắn, chỉ vào thùng gỗ nói: “Đệ ra bờ sông gánh nước đi, sẵn tiện giặt sạch xiêm y của nàng rồi phơi khô luôn. Chờ nàng tỉnh lại, đệ hãy hỏi xem nàng có đồng ý ở lại làm nương tử của đệ không.”   Mời các bạn đón đọc Tiết Gia Tiểu Nương Tử của tác giả Tiếu Giai Nhân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xuyên Qua Làm Tình Nhân Của Hoàng Đế! - Lạc Nhật Bầu Bạn
Thiên Nhất Thuần sau khi tốt nghiệp, nhờ thực lực của baba mà vào làm chủ nhiệm xí nghiệp. Tối chủ nhật hôm đó, nàng tắm rửa, làm đẹp để chuẩn bị đi xem mắt. Thế nhưng quần áo còn chưa kịp mặc, ai ngờ căn phòng sụp đổ, xuyên không. Trời xui đất khiến lại làm cho nàng rơi vào tẩm cung của hoàng đế. Nàng nhìn nam nhân trước mắt đang ở trên giường, mở miệng nói: “Cho ta mượn cái khăn trải giường này dùng tạm”. Đồng thời dùng sức lực của mình đem cái khăn kéo lên từ dưới ba thân thể tuyệt đẹp kia, sau đó nhìn người trên giường nói tiếp: “Làm phiền! Các người cứ tiếp tục”. Long Tiêu - là vua một nước, đang cùng tú nữ mới được tuyển chọn chơi đùa thì nghe một tiếng “Rầm”. Còn tưởng rằng có thích khách, không ngờ lại nhìn thấy một mỹ nhân trần như mộng, liền nghĩ là nàng là tú nữ mới. Nhưng mà các động tác sau đó của nàng, làm cho hắn chấn động, nàng nói : “Làm phiền! Các người cứ tiếp tục.” Thời nay, quần áo cũng theo chủ nhân mà xuyên qua, đúng là một trò hề! Hoàng thượng mang tiếng bạo quân khiến cho mọi người rất sợ hãi, người sẽ bỏ qua cho những kẻ quấy rầy việc tốt của người sao? Thiên Nhất Thuần sẽ ra sao? *** Từ từ mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà quen thuộc, Nhất Thuần đột nhiên ngồi dậy, tất cả mọi thứ chung quanh vẫn như trước, cảm thấy không có chút sức lực nào, lại không nhớ nhớ nổi rốt cuộc là có chỗ nào không đúng. "Nha đầu nhà ngươi? Ai, nếu thật sự không muốn thì để cho lão gia đẩy đi! Chờ mọi người tới, nhìn một chút, có lẽ con sẽ rất vui đó!" Dì Lưu nhìn thấy Nhất Thuần vừa mới tỉnh dậy, chỉ biết lắc đầu, lúc nãy mới vừa đi xuống một chút mà nó lại ngủ. "Người? Người nào?" Nhất Thuần không hiểu hỏi. "Con của ta ơi, con thiếu ngủ sao? Ở đây nói mớ cái gì vậy? Nhanh đi trang điểm!" Dì Lưu kéo Nhất Thuần, thuần thụcgiúp nàng sửa sang lại tất cả, không để ý tới tính tình của nàng, liền đi xuống lầu. "Ngươi?" Nhất Thuần nhìn người đang ngồi trong phòng khách, giống như đã từng quen biết, nhưng làm thế nào cũng nhớ không được rốt cuộc đã gặp ở đâu. "Các con biết nhau? Vậy thì không cần cha giới thiệu!" Thiên ba vui vẻ nói, hắn đối với người con rể tương lai này rất là hài lòng, có rất ít người có thể đồng thời thông qua cuộc khảo hạch của hai cha con bọn họ. Thầm nghĩ, tiểu tử đừng làm cho ta thất vọng! "Thiên bá bá hiểu lầm rồi, chúng con không biết nhau, có thể là do gương mặt và dáng dấp của con nhìn bình thường thôi!" Hudson đứng lên, dịu dàng nhìn chằm chằm Nhất Thuần. "Không biết?" Thiên ba có chút không hiểu, nhìn vẻ mặt của nữ nhi rõ ràng là biết nhau mà. Nhưng mà nhìn tình huống này xem ra hai người này rất có triển vọng, trong lòng bắt đầu vui vẻ. Sau khi ăn tối xong, Nhất Thuần muốn mời Hudson đến vườn hoa xem một chút, hành động này khiến người trong nhà thiếu chút nữa thét chói tai. Thế gian luôn có mấy nhà vui mừng mấy nhà lo, ở một thế giới khác, người dân ở Ân quốc không người nào dám nhắc đến chữ Thiên, cũng khôngngười dám nhắc tới chữ Nhất Thuần, ai cũng biết cái tên xinh đẹp này là cấm kỵ đối với hoàng thượng. Người trong cung càng sống thận trọng hơn nữa,mỗi một cọng cỏ, mỗi một tảng đá ở Thanh Hà uyển, tuy rất bình thường. Nhưng ngàn vạn lần không được đụng tới, càng đừng mong bước vào đó được. Tất cả mọi thứ ở đây, cũng có thể làm hoàng thượng đau lòng. Không người nào dám chỉ trích hoàng đế. Hắn đem hậu cung giết sạch sẽ, đem tiểu muội muội mình sủng ái nhất bắt làm ni cô. Đem vị Vương gia của Vũ quốc nuôi ở trong lồng chim khổng lồ. Tất cả mọi người điều nói Long tiêu là ác ma, là một tên hôn quân, đây là việc có thật, không ai hoài nghi những lời này. "Tại sao không giết ta?" Đứng ở trong lồng, Tin bình tĩnh mở miệng. "Trẫm muốn ngươi sống lâu thật lâu, muốn ngươi mỗi đêm vì nàng mà đau lòng." Muốn ngươi giống như ta, cùng chịu nổi đau mất đi nàng. Trong vườn hoa xinh đẹp, nước phun lên rồi rơi xuống hồ, Nhất Thuần cùng Hudson sóng vai đứng lẳng lặng, muốn nói gì đó, nhưng lại không mở miệng. "Ngươi nhớ ta sao?" Không chờ Nhất Thuần mở miệng, Hudson đã lên tiếng. Nếu như nàng nói nhớ, ta liền đem tất cả trí nhớ còn lại trả lại cho nàng. Nếu nàng nói không nhớ rõ, vậy hãy để cho chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi! Đây cũng là kết quả ta mong muốn. "Ừ?" Trực giác nói cho nàng biết, nam nhân ở trước mắt rất kỳ quái, nhưng vấn đề của hắn càng kỳ quái hơn, nhưng điều đó cũng nói lên là họ biết nhau, nếu không người đàn ông này sẽ không hỏi mình có nhớ hay không. "Trả lời ta?" Hudson nghiêm túc nói. Nếu như là biết, vậy tại sao không nhớ nổi rốt cuộc biết nhau như thế nào? Nhất Thuần tự nhận là trí nhớ của mình không hề kém! Nếu như không biết, vì sao lại cảm thấy hắn quen thuộc như vậy. "Ta không biết!" Nhất Thuần nhẹ nhàng mở miệng, nàng nói ra suy nghĩ trong lòng. "Đây không phải là đáp án!" Hudson nhẹ nhàng nắm lấy cằm của nàng, "Nếu như muốn hỏi tại sao, vậy thì hôn ta một cái!" Nhất Thuần tự nhiên nhón chân lên hôn một cái! Đám người nhìn lén ở trên lầu liền vui mừng! Bọn họ chờ đợi ngày này đã rất lâu rồi, hài tử của hắn đã trưởng thành, rốt cuộc cũng tìm được nửa kia của mình, sau đó hạnh phúc cuộc sống với nhau, cho đến hết quãng đời còn lại! Thuần nhi! Nàng chỉ là không cẩn thận nên ngủ một giấc, tỉnh mộng lại đến cổ đại làm tình nhân của hoàng đế! Mời các bạn đón đọc Xuyên Qua Làm Tình Nhân Của Hoàng Đế! của tác giả Lạc Nhật Bầu Bạn.
Vì Em Gặp Anh - LoLo
Vì Em Gặp Anh là câu chuyện kể về Ân Khả - một cô gái rất đỗi bình thường, dung mạo dễ nhìn, công việc ổn định với mức lương ít ỏi, không giỏi việc nhà, thi thoảng hơi ngốc nghếch, thi thoảng hơi nghịch ngợm. Cô đã bước vào cái tuổi thành lập gia thất nhưng trước giờ vẫn chưa mảnh tình vắt vai. Thế là mẹ cô hăm hở lao đi tìm đối tượng xem mắt cho cô. Đầu tiên là anh chàng Lâm Tương có điều kiện các mặt tương đối phù hợp với cô, hai người ở bên nhau tương đối hài hòa dễ chịu, vì thế Lâm Tương nhanh chóng đưa ra đề nghị kết hôn, Ân Khả cũng nhanh chóng đồng ý. Cứ tưởng một đám cưới sẽ được diễn ra lập tức, thì ai ngờ chỉ trong khoảng thời gian nghỉ Tết không liên lạc với nhau, Lâm Tương đã tìm được một người vợ mới. Đây là một sự đả kích lớn với Ân Khả, cô cảm thấy mất tin tưởng vào tình yêu, vì thế khi Lỗ Nguy – một chàng cảnh sát trẻ trung đẹp trai phong độ tỏ tình với cô, cô đã không có chút phản ứng. Cô cư xử như thể không có chuyện gì xảy ra, nghĩ rằng thời gian sẽ đãnh ngã cơn nông nổi nhất thời của Lỗ Nguy. Nhưng hai người lại gặp nhau lần nữa trong một đợt tập huấn, cô dần nhận ra mình có thiện cảm với anh. Đúng lúc này, Lỗ Nguy rút lại lời nói lần trước, nói rằng anh đã có đối tượng kết hôn. Ân Khả quá chán nản, cô trở về cơ quan ở huyện, bảo mẹ gấp rút giới thiệu đối tượng xem mắt. Cô muốn lấy chồng, muốn quên đi Lỗ Nguy. Đối tượng lần này là Hứa Thừa Cơ, một anh chàng khá hoàn hảo, nếu là ngày trước chắc Ân Khả đã đồng ý bắt đầu mối quan hệ yêu đương với anh luôn, nhưng thực tế không giống trong tưởng tượng, bởi vì xuất hiện bên cạnh Hứa Thừa Cơ lại là Lỗ Nguy, hai người là anh em tốt của nhau. Trong một lần đi chơi trận giả, Ân Khả gặp lại Lỗ Nguy, đồng thời nhóm lên ngọn lửa trong lòng Lỗ Nguy, và một thỏa thuận được thành lập giữa Lỗ Nguy và Hứa Thừa Cơ. Không lâu sau Lỗ Nguy chuyển từ thành phố về nông thôn, công tác cùng khu vực với Ân Khả, anh tấn công dồn dập, luôn quan tâm chăm sóc cô. Ân Khả lòng dạ rối bời, một mặt rất xúc động sung sướng, mặt khác lại sợ hãi hồ nghi. Cô sợ anh sẽ lại đột ngột quay lưng chấm dứt mọi chuyện. Vào lúc này, Ân Khả nhận được lời cầu hôn của một vị hậu tiến sĩ. Cô gái Ân Khả suýt nữa ế chồng, giờ đây lại được ba người đàn ông cùng lúc theo đuổi. Rút cuộc ai mới là Mr Right của cô đây? Câu trả lời sẽ có trong Vì Em Gặp Anh. *** Tôi là con gái thứ ba của nhà họ Kha, hai anh lớn đều đã thành gia lập nghiệp, còn lý tưởng của tôi là lập nghiệp trước, thành gia sau. Bố tôi là đầu bếp, ông đã từng một lòng mong mỏi hai anh kế thừa sự nghiệp của mình, muốn truyền dạy tay nghề cho hai anh. Nhưng anh cả lại học về kinh tế, anh hai chạy đi làm nhà báo. Hai người anh hư thân chẳng ngó ngàng đến tâm nguyện của bố, trời nam biển bắc mỗi người hùng cứ một phương. Quán ăn nhỏ cả đời bố vất vả gây dựng cuối cùng đành trông chờ vào tôi. Quán ăn nhà tôi có vị thế hẻo lánh, nên dù bố rất có tay nghề nhưng việc kinh doanh lại chẳng được phát triển lắm. Tôi tốt nghiệp xong, bố vô cùng sung sướng, vội vàng trao lại việc kinh doanh quán ăn cho tôi. Ngay ngày hôm sau ông đã đi làm thủ tục thay đổi chủ quán, tên quán ăn cũng đặt theo tên tôi: Quán ăn Nhật Thiền. Cứ như thể bố sợ tôi lại vứt gánh giữa đường như hai ông anh vậy. Chắc chắn tôi không bắt chước các anh. Một khi đã tiếp nhận tôi sẽ gánh vác đến cùng. Dù ngày nào cũng mệt muốn đứt hơi, nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ bỏ mặc tâm huyết cả đời của bố. Thực tế thì, chuyện kinh doanh của quán cũng chẳng khởi sắc hơn hồi trước. Dù tôi đã nghĩ đủ mọi cách, cải thiện hết mức chất lượng phục vụ và màu sắc thức ăn, thế nhưng khách hàng vẫn chỉ là những vị khách quen từ lâu. Việc kinh doanh không thành công khiến tâm trạng tôi chẳng được vui vẻ, lại gặp một kẻ chuyên bới móc làm người khác rầu rĩ hơn. Tôi cũng không biết sao mình lại đụng phải một kẻ như vậy. Mỗi tuần hắn đến ăn ở quán tôi hai đến ba lần, hoặc người khác mời hắn, hoặc hắn chủ động mời người khác. Theo lý mà nói, tôi phải đối xử nồng nhiệt với vị khách quen này, tuyệt đối không được đắc tội với hắn, song sau vài lần bị gọi đến hoạnh họe, tôi chợt tỉnh ngộ, không phải hắn có lòng chiếu cố việc kinh doanh của quán tôi, mà đơn thuần chỉ là đến để hoạnh họe. Tiểu Triệu là nhân viên bưng bê thức ăn của quán. Cậu ta bảo hắn lại gọi đích danh tôi. Đang lấy đống hành tỏi mới mua trên xe xuống đem vào bếp, vừa nghe bị gọi đích danh, tôi bèn phẫn nộ ném đống hành tỏi xuống bàn, không bình tĩnh nổi, khập khiễng bước về gian phòng hắn đang ngồi. Trong phòng vốn đang cười nói ầm ĩ, nghe tiếng gõ cửa lập tức im lìm. Hắn bình thản ngồi trên ghế, một cô gái ngồi cạnh. Thấy tôi bèn thu lại nụ cười, mặt mày nghiêm nghị. “Hôm nay ông chủ Hứa lại không vui sao?” Đối mặt với ông thần ăn uống này, tôi nghĩ mình có thể nín được cơn giận mà cất tiếng hỏi thế này đã là hiếm lắm rồi. “Đương nhiên là không!” Hắn đặt đũa xuống bàn, ôm ngực dựa vào thành ghế, chậm rãi nói: “Bà chủ Kha, tôi đã là khách quen ở đây, cô biết là khách quen thường sẽ đến quán của cô vì một món ăn có mùi vị độc đáo nào đó, đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên tôi gọi cô ra. Cô rắp tâm đối xử thế này với tôi hay thi thoảng không giữ được phong độ đây?” Tôi đưa mắt nhìn con cá nằm giữa bàn ăn còn bốc khói nghi ngút. Một đĩa to tướng vẫn chưa có ai động đũa. Món ăn nổi tiếng nhất quán tôi là cá luộc. Tôi đã định dựa dẫm món này để phát triển kinh doanh, kỳ thực có rất nhiều người đến quán vì món này. Hứa Thừa Cơ chính là một trong số đó. Hôm nay đầu bếp Trương phụ trách nấu nướng. Tay nghề của đầu bếp Trương thật sự rất tuyệt. Nếu không phải người kén ăn, thì căn bản không phân biệt nổi cá do anh ấy luộc hay tôi luộc. Nhưng mà dưới gầm trời lại có người như thế đấy, kén chọn đến nỗi làm tôi nghĩ hắn sinh ra để đối đầu với mình. Nuốt đầy bụng bất mãn, tôi khẽ lau bàn tay bị xước lên tạp sề, rồi giơ tay định nhấc đĩa cá lên, bất chợt bàn tay bị dính máu lọt vào tầm nhìn của hắn. Nếu không phải bị đổ xe vì đâm vào chiếc ô tô rẽ ngang tùy tiện, tôi đã chẳng nói rằng không về kịp để làm món cá luộc này. Lúc tôi lồm cồm bò dậy, đầu bếp Trương gọi điện báo vị khách khó chiều đã đến, bảo tôi mau về nấu món cá luộc cho hắn. Nhưng chủ nhân chiếc ô tô khăng khăng bảo xe máy của tôi quệt hỏng đèn sau ô tô, đòi tôi bồi thường. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến việc luộc cá cho hắn cả. Mời các bạn đón đọc Vì Em Gặp Anh của tác giả LoLo.
Trường Mộng Lưu Ngân - Thiên Tầm Thiên Tầm
"Cuộc đời tựa như một bàn cờ, chúng ta đều là những quân cờ và người chơi chính là số phận..." Cho dù chúng ta có vùng vẫy cũng không cách nào thoát khỏi ván cờ đã định, tiến hay lui, được hay mất, tất cả đều do số phận định đoạt... ... Kiếp này tôi đã chẳng còn cơ hội nào nữa. Nếu có kiếp sau, tôi hi vọng người đầu tiên em yêu sẽ là tôi, để tôi có thể cảm nhận thứ cảm giác được một người nào đó yêu thương. ... Phật nói, theo gió đến, rồi lại theo gió đi. Kiếp này phồn hoa như mộng, họ đã cùng nhau tạo nên một kỳ tích với khí thế khuynh thành. Tình này chưa hết, ý này khó quên. Dây đàn tuy đã đứt nhưng khúc nhạc còn du dương. ... "Đúng là tôi có thù hận, nhưng tôi sẽ không bao giờ để thù hận ảnh hưởng đến cuộc sống và sự nghiệp của mình. Tôi cũng chưa từng làm gì gia đình họ cả, vì tôi tin rằng sự cắn rứt lương tâm chính là thứ dày vò ghê gớm hơn cả thù hận. Hãy cứ để họ tiếp tục bị dằn vặt, giờ đây đối với tôi mà nói, tình yêu mới là thứ tôi thực sự muốn hướng tới..." *** Nếu như giữa họ đã từng có những gì. Thì giờ đây, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Phật nói, theo gió đến, Rồi lại theo gió bay đi… Không ai biết rõ tung tích Đỗ Trường Phong. Sau khi Thư Mạn mất tích, ít lâu sau đó Đỗ Trường Phong cũng mất tích luôn. Mất tích đúng vào hôm tòa xử án, nói chính xác là đi lạc đường. Bởi anh là một bệnh nhân tâm thần. Nhưng hôm đó có người nhìn thấy anh ở tòa án, dưới gốc cây đa trước cổng tòa án có một người thanh niên đứng hút thuốc ở đó rất lâu, miêu tả đặc trưng hình dáng và quần áo mặc trên người thì hoàn toàn giống Đỗ Trường Phong. Sau đó, công nhân dọn vệ sinh môi trường phụ trách khu vực cổng toàn án cũng chứng thực điều này, khi đó cô còn nói với anh mấy câu, nhắc anh đừng vứt mẩu tàn thước ra đất. Hơn nữa, công nhận dọn vệ sinh còn cung cấp một manh mối quan trọng nữa, nói trong tay người đó còn xách một cái hộp trông rất kì quái, hình dài dài, một đầu to một đầu nhỏ. Vi Minh Luân đoán được ngay, đó chính là hộp đàn, bên trong đựng chiếc “Stradivarius” trị giá bằng cả mấy thành phố! Không ai biết anh đã đi đâu. Truyền hình, báo chí phát sóng đăng tin tìm người suốt mấy ngày liền, cảnh sát nhân dân cũng truy tìm khắp các sân bay, bến xe, bến cảng, nhưng đều không có tin tức gì cả. Trên mảnh giấy anh để lại trước khi đi chỉ vẻn vẹn năm chữ : “Tôi không phải thằng điên.” “Anh thấy anh ta sẽ đi đâu được?” Âu Dương Chiêu bất ngờ hỏi Diệp Quán Ngữ khi hai người uống trà với nhau. “Anh ta không phải là một người điên.” “Không phải người điên?” Âu Dương Chiêu tỏ ý ngạc nhiên trước câu trả lời chắc nịch của Diệp Quán Ngữ. “Anh ta có thể xách cây đàn đó đi, chứng tỏ anh ta không hề bị điên…” Phán đoán của Diệp Quán Ngữ có vẻ như là có căn cứ, bởi sau khi Đỗ Trường Phong mất tích, người nhà tìm thấy một hộp đựng rất nhiều thuốc trong phòng anh, Thư Khang nhận ra số thuốc đó chính là loại thuốc cấm dẫn đến rối loạn tâm thần mà Lâm Hy kê cho Đỗ Trường Phong. Anh ta không uống sao? Vậy anh ta… “Giả điên.” Diệp Quán Ngữ cười đáp. “Tại sáao anh ta lại phải giả điên?” Âu Dương Chiêu nhất thời không lí giải được vì sao. “Anh ta không giả điên thì biết làm sao đây? Không giả điên thì tức là phải làm chứng và chỉ ra Lâm Hy đã giết người, phải không? Nói cho cùng, anh ta là người có tình cảm, cho dù bản thân có phải chịu oan ức cũng không muốn để anh em bị xét xử. Không giống như Lâm Hy, để thoát khỏi tội danh mà không nề hà hạ thủ ngay cả với anh em của mình…” “Cầm thú!” Âu Dương Chiêu thốt lên với đầy sự kinh ngạc và khinh bỉ. Mời các bạn đón đọc Trường Mộng Lưu Ngân của tác giả Thiên Tầm Thiên Tầm.
Trọn Đời Trọn Kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
Trình Mục Dương tôi, trước 14 tuổi chỉ tin Phật, sau 14 tuổi chỉ tin cô ấy!" 6 đại gia tộc hắc bang tại Mexico cùng nhau khống chế 3200 km đường biên giới giáp với Mỹ. Mà tại Trung Quốc, vùng đất với đường biên giới dài 2.2 vạn km, đường bờ biển dài hơn 1.8 vạn km, giáp với 15 quốc gia. Với sự rộng lớn như vậy, chúng ta vốn nên sống bình an vô sự, đúng không? Trình Mục Dương Tên này đối với hắc bang Nga mà nói, tương đương với “Trung Quốc. ”Đối với những người Trung Quốc kiếm tiền vất vả ở vùng biên giới chết chóc tại Moscow mà nói, chính là “Đấng cứu thế.” Trong con mắt của những gia tộc cùng nhau chi phối biên giới Trung Quốc lâu nay, người đàn ông này là một trong những Hoa Kiều “Quân hoả thương nhân” (buôn bán vũ khí)  lớn nhất. Nhưng đối với cô, hắn là một cậu bé lai xinh đẹp khi cười giống như một con mèo Ba Tư hoặc là giống như một con cáo. *** “Trọn đời trọn kiếp” của tác giả Mặc Bảo Phi Phi. Trước khi đọc tôi những tưởng đây sẽ là một câu chuyện “ngược tâm” điển hình. Có thể nội dung có nét “ngược tâm” thật, nhưng tôi chỉ có thể nói bao trùm toàn thể bằng hai chữ “mơ hồ”. Rằng mối quan hệ trước đây của hai người ở Bỉ. Thân phận thật sự bị che dấu và quá trình phát sinh tình cảm, mọi thứ như bị lấp lại trong một tầng sương mờ, còn lại chỉ là những chi tiết hành động kích thích nhưng lại quá khó hiểu ( có thể nguyên nhân nằm ở tôi ). Cũng có thể đó là một dụng ý của tác giả để khiến tác phẩm hấp dẫn, phải chăng. Khi hai nhân vật chính bị lôi kéo vào biết bao nguy hiểm và thoát chết trong gang tấc, thật sự vẫn không thể làm tôi hài lòng. 3 sao có thể là hơi khắt khe nhưng đối với thang điểm của bản thân 4 sao vẫn chưa đến. Nội dung sơ lược kể về Nam Bắc và Trình Mục Dương. Hai con người nằm trong 4 gia tộc đứng đầu, thân phận đặc biệt nên cách sống cũng được rèn giũa qua năm tháng, khác nhau có điều một người là do hứng thú còn một người là cam tâm tình nguyện, bước vào vũng lầy máu tanh. Hai người từng quen biết nhau với một thân phận khác, khi gặp lại một thân phận khác, liệu họ sẽ ra sao? Một mạng được cứu về và trọn đời trọn kiếp. Nhưng nói chung sau khi đọc, bản thân tôi không có quá nhiều ấn tượng với nhân vật, nếu có cũng là những màn đấu trí và âm mưu bẫy rập thường gặp được lý tưởng hoá trong thế giới ngầm. Cùng với bản năng sinh tồn và may mắn tột độ của họ. Trên hết, đây là ý kiến cá nhân mang tính chủ quan. Mọi người có thể đọc và đưa ra một nhận xét khác. *** Ngồi trên tàu hỏa vào ban đêm luôn có cảm giác mọi thứ đầy hư ảo. Bên tai Nam Bắc là tiết tấu âm vang của bánh tàu hỏa chạy qua đường ray, cô tựa người lên vách tường của khoang tàu, có thể cảm giác đôi chút rung động. Tất cả những tiết tấu này đều có quy luật, âm thanh, xúc cảm, đều có thể khiến người ta nhớ lại vô số mảnh ghép ký ức xưa cũ. “Em nhớ, lần đầu tiên mình ngồi tàu hỏa…” Cô dùng cánh tay kéo chăn, áp má lên trên, ngắm Trình Mục Dương ngồi cạnh cửa sổ. Còn hắn đang mặc bộ quần áo thường ngày đơn giản, chân đi đôi dép trắng, ngồi đó lật xem tờ báo trong tay. Bên cạnh hắn có một ấm trà. Giống hệt một buổi sáng tinh mơ nào đó bên hồ Thiên Đảo, khi hắn và cô còn chưa bắt đầu. “Rất đặc biệt sao?” “Cũng hơi.” Giọng Nam Bắc trầm xuống, “Đoàn tàu hỏa đó vô cùng rách nát, ngồi bên trên cảm giác cơ thể nghiêng ngả, lúc ấy em không biết tại sao mình phải ngồi trên con tàu không thoải mái như vậy nên khóc mãi. Ấy? Anh đừng cười, anh biết hồi đó em chỉ mới mấy tuổi thôi, lần đầu chịu cực khổ nên quả thực chỉ biết khóc nhè.” “Sau đó thì sao?” “Sau đó? Em nhớ mình ngồi trên tàu một đêm, anh trai bế em một đêm, nhỏ tiếng dỗ dành suốt. Trời sáng, tàu dừng tại một nơi hẻo lánh, sau khi anh trai để em lại nhà ga cũ kỹ, liền tìm dây thừng trói tay chân em, còn bịt cả miệng em, rồi tìm thấy mấy mảnh vải và chiếu rách nát phủ lên người em, anh ấy trói em như vậy những một ngày.” Trình Mục Dương cau mày nhìn cô. Song cô có vẻ vui mừng đắc ý, cảm giác hồi ức kia chẳng hề buồn bã chút nào. “Khi đó em căm ghét Nam Hoài vô cùng, ban ngày trời nắng như vậy nên rất khó chịu, còn có rất nhiều côn trùng nữa, em hận Nam Hoài lắm, cảm thấy anh ấy muốn hại chết mình.” “Sau đó?” “Sau đó à, thì không có sau đó nữa.” Nam Bắc cười khẽ, ngửa mặt nằm trên giường, “Anh ấy trở về, đưa em đi, cho em ăn uống. Rồi tiếp tục tìm một nơi khác trói em như vậy, không cho em cử động hay lên tiếng suốt mấy tiếng đồng hồ, có lúc là một ngày một đêm, xong lại quay về đưa em đi. Cho đến khi em lớn, không còn khóc nhè, biết rằng anh ấy làm vậy để đánh lạc hướng những kẻ truy sát bọn em, lúc đó em mới không căm ghét anh ấy nữa.” Dứt lời, cô liền im lặng. Chỉ có Nam Hoài biết hồi nhỏ cô hận anh nhiều đến mức nào. Cô cắn Nam Hoài, để lại những vết sẹo đầy trên cánh tay anh. Hồi đó quả thật cô còn quá nhỏ, không hiểu chuyện. Mời các bạn đón đọc Trọn Đời Trọn Kiếp của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.