Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Có Một Không Hai (Độc Nhất Vô Nhị)

Câu chuyện của chúng ta hôm nay là một cuốn từ điển tình yêu hạnh phúc nhất, cũng đau khổ nhất. Yêu là gì mà khiến cho người ta nhung nhớ khôn nguôi, yêu là gì mà khiến cho người ta đau khổ tột cùng và yêu là gì mà khiến người ta có thể hi sinh tất cả, thậm chí tính mạng vì người ấy. Bạn có trả lời được câu hỏi này không? Cuộc đời Đỗ Oản có thể chia làm hai giai đoạn, trước năm 11 tuổi và sau năm 11 tuổi. Trước năm 11 tuổi, Đỗ Oản sống tít sâu trong núi, ba mẹ vẫn còn, cuộc sống rất hạnh phúc. Qua năm 11 tuổi, sau một trận động đất kinh hoàng, Đỗ Oản bỗng mất tất cả. Đúng vào lúc cô gái nhỏ suy sụp và mờ mịt nhất, Cố Diễn Chi xuất hiện, như một thiên thần trên trời rơi xuống. “Có một người như thế, anh ấy hơn bạn mười tuổi, ánh mắt anh luôn lạnh lùng, thâm trầm. Anh có thể ở thế giới khác một tay che trời, hô mưa gọi gió. Nhưng ở trước mặt bạn, anh luôn luôn hiểu rõ tâm ý của bạn. Anh ấy dạy bạn đạo lí, mang bạn đến những nơi tuyệt vời nhất, ôm bạn qua tất cả những nơi bụi gai hay bùn lầy, vì bạn mà che tất cả mưa gió. Mà cuối cùng anh ấy lại thuộc về bạn. Đây là sinh mệnh của tôi, có thể có được, là hạnh phúc nhất.” (*)   Từ ngày hôm ấy, Đỗ Oản rời ngọn núi nơi mình đã sống từ tấm bé, theo Cố Diễn Chi đến thành phố lớn. Qua lời Cố Diễn Chi, Đỗ Oản mới biết được một mặt khác của cha mình. Hoá ra ông từng là một hoạ sĩ nổi tiếng, sau vì mâu thuẫn với gia đình mà bỏ đi biệt tăm, cho tới tận khi ông mất, người nhà mới biết được tin tức. Họ cho đón đứa cháu gái côi cút Đỗ Oản trở lại, nhưng bỏ mặc chẳng quan tâm.  Một cô nhóc cả đời chỉ sống quanh quẩn nơi núi rừng hoang sơ, bỗng chốc rơi vào thế giới hỗn loạn và xô bồ của thành phố hoa lệ. Cô trở nên lạc lõng và mất phương hướng, như một con mèo hoang bị bắt về thuần hoá, chỉ chờ thời cơ cắn đứt xích để trở lại chốn cũ. Chỉ có Cố Diễn Chi, người không có một chút quan hệ máu mủ với cô bé Đỗ Oản là kiên trì luôn ở bên cạnh, chăm sóc, giúp đỡ cô hoà nhập với cuộc sống mới.  “Đỗ Oản, em chỉ cần nhớ một chuyện – em là một nàng công chúa thứ thiệt. Đứng bên cạnh tôi, em đều có thể ngạo mạn với người khác.” (*) Tuổi niên thiếu của Đỗ Oản luôn có hình bóng một người đàn ông, len lỏi từng chút một vào cuộc sống của cô, rồi chiếm trọn nó từ lúc nào không hay. Ở bên cạnh anh, cô không cần lo lắng, không cần e sợ, cô chỉ là chính mình – một Đỗ Oản hoạt bát, xinh đẹp và tươi sáng, như đoá hoa rừng dần dần nở rộ giữa lòng thành phố ồn ào.  Cố Diễn Chi như một người anh trai, một người thầy, dạy dỗ Đỗ Oản từng chút một, biến cô trở thành một nàng công chúa thứ thiệt – có thể ngẩng cao đầu đứng ở nơi mà cô xứng đáng thuộc về.  Thời gian thấm thoát trôi đi, cô nhóc Đỗ Oản đã trở thành thiếu nữ, có những rung động đầu đời. Cô bắt đầu hiểu được thế nào là yêu, nhưng tình yêu này lại là thứ duy nhất cô không thể có được… Cô thích anh ba năm, lấy hết can đảm tỏ tình với anh, đổi lại là một câu từ chối nhẹ nhàng.  “Em thích anh, cả đời này đều sẽ như vậy. Anh có thể thích em không?” “Anh hy vọng sau khi em mười tám tuổi mới nói những lời này.” (*)  Mối tình lặng thầm của Đỗ Oản bị Cố Diễn Chi dập tắt, nhưng ngọn lửa của nó vẫn âm ỉ cháy. Sâu trong trái tim mình, Đỗ Oản biết, cô không thể tự thoát ra khỏi thứ tình cảm này. Từ đó, cô tìm cách tránh xa khỏi thế giới của Cố Diễn Chi. Cho đến một ngày, cô nói với anh rằng, mình đã có bạn trai.  “Anh đang làm gì vậy?” “Hôn em.” “Vì sao?” “Anh cho rằng, một người đàn ông hôn người con gái anh ta thích, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.” “Anh vốn định để sau khi em thi xong đại học mới nói. Nhưng giờ anh nghĩ lại, cho dù thi thật sự không tốt, vẫn có anh ở đây. Nếu em nguyện ý, anh nuôi em cả đời, cũng không có gì là không thể.” “Chính anh đã nuôi lớn một cô bé. Từ nhỏ cô bé đó luôn nhu thuận hiểu chuyện, thông minh xinh đẹp, lại dũng cảm thiện lương. Cô ấy còn rất thích anh. Anh đợi lâu như vậy, rốt cục đã đợi được đến lúc cô ấy trưởng thành. Anh còn lý do nào để không thích cô ấy đây?” (*) Yêu anh và được anh yêu là giấc mộng xa xỉ nhất mà Đỗ Oản từng mơ quá lâu, để đến khi có được, dù chờ đợi trăm ngàn lần cũng xứng đáng. Đúng như Đỗ Oản đã nói, gặp được Cố Diễn Chi, cô đã xài hết tất cả may mắn trong cuộc đời của mình. Để khi may mắn cạn kiệt, cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất trong vận mệnh: cái chết và chia li.  Đỗ Oản và Cố Diễn Chi yêu nhau, một tình yêu đẹp như mơ, ngập tràn hạnh phúc và nụ cười. Anh thay cô chắn gió mưa, chắn hết khó khăn của cuộc đời, nhưng chỉ có một điều anh không thể thay đổi được, đó là số phận nghiệt ngã. Trong những giờ phút hạnh phúc nhất, Đỗ Oản đột ngột phát hiện ra mình mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Niềm vui ngắn chẳng tày gang, bao nhiêu cố gắng và nỗ lực của hai người, cuối cùng chỉ như muối bỏ biển, như hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông.  Đỗ Oản biết Cố Diễn Chi yêu mình, cô là cả cuộc sống của anh. Nếu có một ngày cô ra đi, anh sẽ chẳng chần chừ mà cùng nắm tay cô xuống hoàng tuyền. Nhưng những người yêu nhau thật sự luôn mong một nửa kia của mình có thể sống hạnh phúc nốt quãng đời còn lại, dù cho cái giá phải trả là mình sẽ bị lãng quên mãi mãi. Vì vậy, Đỗ Oản đã chọn cách độc ác nhất để rời xa Cố Diễn Chi. “Em thà những năm sau này bị anh hận thù và oán trách, cũng không hi vọng anh đau thương một mình.” (*) Câu chuyện tình yêu khắc cốt ghi tâm của Đỗ Oản và Cố Diễn Chi rồi sẽ ra sao, liệu anh có sức mạnh thay đổi vận mệnh của hai người hay không? Có lẽ bạn đọc phải tự tìm hiểu tiếp rồi, tôi không muốn tiết lộ quá nhiều chi tiết “đặc sắc” của truyện nữa đâu. Và vì kết truyện HE nên các bạn có thể yên tâm đọc nhé.  Bản thân tôi thấy rằng, dù câu chuyện có kết thúc thế nào đi chăng nữa, thì Đỗ Oản cũng đã sống những ngày tháng hoàn mĩ nhất. Có một người đàn ông chờ đợi cô nhiều năm như vậy, yêu cô với cả trái tim nhiệt huyết, cuối cùng còn tự nguyện cùng nắm tay nhau chết đi, đó là thứ may mắn mà không phải ai cũng có được. Đọc truyện mà tôi cũng rưng rưng theo từng cảm xúc của nhân vật. Có một tình yêu đẹp đến kì lạ, có một thế giới đầy những điều diệu kì, và có một người đàn ông như Cố Diễn Chi chính là điều tuyệt vời nhất.  ___________ (*): Trích đoạn trong bản edit Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Ung thư xương.” Yên Ngọc cầm sổ khám bệnh của tôi trong tay, vẻ mặt phía sau mắt kính không chút dao động, giọng nói vô cùng tỉnh táo, “Hơn nữa còn là giai đoạn cuối. Nếu phối hợp trị liệu, nhiều nhất còn có bốn tháng.” Thời điềm anh rõ ràng nói ra một chữ cuối cùng, rốt cuộc tôi cũng hết hy vọng. Y thuật của Yên Ngọc rất xuất sắc, chẩn đoán chính xác từng ca bệnh chưa bao giờ có chuyện chẩn sai. Ngay cả việc dự đoán thời gian tử vong cũng luôn chính xác có thể so với nhật ký tử thần. Huống chi lần này anh cẩn thận kiểm tra hai lần, từ đầu tới cuối không hề nhờ bác sĩ khác, tự mình xử lý toàn bộ công việc. Cả phòng khám lâm vào yên tĩnh chưa từng có. Một lúc sau, anh hỏi: “Em sợ không?” Tôi ngay cả hơi sức để ngồi thẳng lưng cũng không có. Hít thở sâu một lần, lắc đầu một cái, lại khẽ gật gật đầu. Ngón tay Yên Ngọc chỉ lên trên mặt bàn, trầm mặc một hồi, nói: “Em định khi nào mới nói cho Cố Diễn Chi biết?” Tôi trầm mặc còn lâu hơn anh. Phải một lúc lâu sau, mới nhỏ giọng nói: “Em muốn suy nghĩ thêm đã.” Hiển nhiên đáp án của tôi khiến anh không hài lòng. Vậy mà anh lại không nói gì nữa, chỉ đưa tôi ra khỏi phòng khám. Cây hoa đào trước mặt phòng khám đã đến thời điểm héo tàn, một ít rơi vào trong bùn, một ít lại rơi trên các bậc thang. Cả khoảng đất nhuốm sắc hồng. Yên Ngọc chần chờ hồi lâu, nhưng vẫn mở miệng đề nghị tôi nên sớm đưa ra quyết định, chậm nhất là trong vòng hai ngày nữa. Anh vừa nói xong những lời này, di động của tôi liền vang lên. Yên Ngọc liếc nhìn tên của người gọi tới trên màn hình, ánh mắt anh nhìn tôi nhất thời trở nên phức tạp. Tôi hít một hơi thật sâu, nhận điện thoại. Đầu bên kia truyền về tiếng lật giấy sột soạt, rất nhanh một giọng nam trầm dễ nghe không nhanh không chậm truyền tới: “Oản Oản?” Tôi gắt gao cắn môi, trong nháy mắt nước mắt mơ hồ ào ào rơi xuống. Đột nhiên nhớ tới chuyện nửa tháng trước, tôi tỉnh lại sau giấc ngủ trưa, bỗng dưng phát hiện dưới tàng cây hải đường trong sân, xuất hiện một chiếc xích đu. Lúc vừa nghe quan gia nói là Diễn Chi đặc biệt gọi thợ mộc tới vừa làm xong, cô liền lập tức lấy điện thoại gọi cho anh. Lúc đó đầu kia của điện thoại cũng như bây giờ, đều là tiếng lật giấy sột soạt, giọng nói hời hợt không nhanh không chậm: “Hửm? Nghe quản gia nói, gần đây hình như có người rất thích phơi nắng.” Trên một tờ tạp chí đã từng có bài đánh giá liên quan đến Cố Diễn Chi, nói cổ tay anh cứng rắn, là người nhìn xa trông rộng, có năng lực quyết đoán trời sinh. Nhưng rõ ràng trong mắt tôi dáng vẻ của anh luôn có chút thờ ơ. Dường như đối với chuyện gì anh cũng rất bình tĩnh, thỉnh thoáng có hứng thú, còn rất thích hành động xấu xa để trêu đùa người ta. Rồi lại luôn có thể giải quyết tất cả mọi chuyện một cách thỏa đáng. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến, trong lúc đó anh đã sớm bình tĩnh mà chu đáo đặt mua rồi. Trong ấn tượng dường như chỉ cần có Cố Diễn Chi ở đây, cũng đủ để chống đỡ cả thế giới. Một người như vậy, tôi đã thích mười một năm. Đã từng hết sức chuyên chú suy nghĩ làm thế nào mới có thể gả cho anh. Chưa bao giờ tôi nghĩ tới tại thời điểm vừa mới gả cho anh được hai năm, tôi sẽ phải rời xa anh một thời gian dài dằng dặc như vậy. Tôi suýt chút nữa đã khóc lớn ra tiếng, lại cố gắng đè nén run rẩy trong giọng nói, nắm thật chặt điện thoại, nhỏ giọng nói: “Em nhớ anh.” Ở bên kia điện thoại Cố Diễn Chi ngừng lại một chút, nhẹ nhàng cười một tiếng. Tôi nghĩ tôi có thể đoán được từng động tác nhỏ của anh ngay giờ phút này. Nhất định là sẽ đặt cây bút trong tay xuống, một tay chống trán, mặt mày giãn ra, phảng phất có chút ý vị dịu dàng, mặt mũi mang theo nụ cười có chút yếu ớt. Thậm chí tôi còn có thể tưởng tượng đến tiếp theo anh sẽ nói gì. Khẳng định trong giọng nói sẽ vừa mang theo vui vẻ, vửa có vẻ cười nhạo nhàn nhạt, chưa chắc anh sẽ lặp lại những lời tôi giận dỗi với anh ba ngày trước khi tôi rời thành phố T, nhưng nhất định sẽ khiến tôi tự nhớ tới. Rõ ràng lớn hơn tôi mười tuổi, rõ ràng mọi người đều nói anh cơ trí trầm ổn, nhưng rõ ràng anh vốn là người thích khi dễ người khác mà. “Vậy phải làm sao bây giờ?” Anh nói. “Anh cho người đặt vé máy bay tối nay, trở về được không?” Mời các bạn đón đọc Có Một Không Hai (Độc Nhất Vô Nhị) của tác giả Chiết Hoả Nhất Hạ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Mễ Tiểu Mạch - Thứ Hồng
Tên Ebook: Đại Mễ Tiểu Mạch (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Thứ Hồng   Thể Loại: Đô Thị, Hiện đại, Đam mỹ, 1×1, HE, Tình Cảm   Biên dịch: PQT   Hiệu chỉnh và biên tập: nntcm   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Đại Mễ Tiểu Mạch full prc, pdf, epub Giới Thiệu: Đại Mễ Tiểu Mễ là câu chuyện giữa Gạo và Lúa mì Đại Mễ Tiểu Mễ là tình bạn, tình anh em, tình chú cháu, tình mẹ, tình cha, tình cảm gia đình Mời các bạn đón đọc Đại Mễ Tiểu Mễ của tác giả Thứ Hồng.
Hiệu Ứng Bươm Bướm - Thất Thất
Tên Ebook: Hiệu ứng Bươm bướm (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Thất Thất   Thể loại: Đam Mỹ, Hiện Đại, Đô Thị, Người và Người nhân tạo, Văn học phương Đông   Biên dịch: PQT   Hiệu chỉnh và biên tập: nntcm   Nguồn: nntcm.wordpress.com   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Hiệu Ứng Bươm Bướm - Thất Thất full prc pdf epub [Đam Mỹ] Giới Thiệu:  Trong Hiệu Ứng Bươm Bướm, bắt đầu bằng việc dõi theo sự vận hành của người nhân tạo. Thế rồi cuộc sống có vị kem chocolate trong những ngày nắng nóng, có cái đuôi quẩn quanh theo sau. Cứ thế và cứ thế… "Tôi đã nghe qua câu chuyện ấy từ rất lâu trước kia, đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ con cáo bị thuần dưỡng, những chú cừu được sắp xếp trong một chiếc hộp, những vì sao với từng ngôi từng ngôi được thắp sáng, đóa hoa hồng chỉ có duy nhất một trong mắt Hoàng tử bé. Tất nhiên, còn có cả giọt nước mắt khi Hoàng tử bé khóc, vì đóa hoa của mình đã bị chú cừu ăn." Mời các bạn đón đọc Hiệu Ứng Bươm Bướm của tác giả Thất Thất.
Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia - Mã Cát Ma
Tên Ebook:  Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia Tác giả: Mã Cát Ma    Thể Loại: Quân sự, Xuyên Không, Văn học phương Đông   Dịch: metruyen.com   Tạo Ebook: Trương gia đại thiếu   Nguồn: Bàn Long Hội   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia - Mã Cát Ma full prc Giới Thiệu: Bạn thích Bao Chửng, bạn thích Triển Chiêu? Bạn ghét Bàng Thái sư? Bạn thích Ngũ Thử, Bạch Ngọc Đường? Vậy bạn có còn nhớ Trần Thế Mỹ, một trạng nguyên cưới được công chúa, nhưng bỏ rơi vợ con cha mẹ ở nhà, bị Bao Chửng chặt đầu không? Tất cả những gì đặc sắc nhất trong Bao thanh thiên đều có trong Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia, hãy xem phò mã Trần Thế Mỹ từ tương lai trở về, sẽ chạy trốn Bao Chửng như thế nào. "Tôi đã từng có một tình yêu nhưng lại không biết quý trọng, đến khi đã mất đi rồi mới hối hận không kịp. Trong trường đời, nỗi bi ai lớn nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi, nếu như ông trời có thể cho tôi một cơ hội, tôi nguyện ý đứng trước cô ấy nói ba chữ: "Anh yêu em". Nếu như có thể tăng thêm tình yêu thành một cái kỳ hạn, ta tình nguyện là —— một vạn năm yêu em. Một câu này là kinh điển trong một vở kịch, trong vở Đại Thoại Tây Du, nhờ nó mà làm cho Bảo Kiếm Cách yết hầu Chí Tôn Bảo chỉ có vài bộ phim mà thăng lên đến hàng ngôi sao, làm cho nam nhân phụ lòng được nữ nhân tha thứ. Tất cả những thứ này đều là phim, đều là gạt người." Mời các bạn đón đọc Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia của tác giả Mã Cát Ma.
Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian - Ly Trần Nhất Tiếu
Tên Ebook: Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian (full prc, pdf, epub) Tác Giả:  Ly Trần Nhất Tiếu   Thể Loại: Cổ Đại, Hài Hước, Oan Gia, Ân Oán Giang Hồ, Nữ Giả Nam trang, Nhất Kiến Chung Tình, HE, Văn học phương Đông   Dịch Giả: Singer, MBBGMNH   Biên Tập: Singer, MBBGMNH   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: www.dtv-ebook.com   Ebook Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian - Ly Trần Nhất Tiếu full prc pdf epub Giới Thiệu:   Tiết Tử Đồng cảm thấy sai lầm nhất trong đời chính là quen biết hai huynh muội Hoàng Phù Hàn Kỳ cùng Hoàng Phủ Hàn Linh của Hàn Phong thế gia. "Tử Đồng, Tử Đồng, ngươi gả cho đại ca ta sao?" Hoàng Phủ Hàn Linh phấn khích kêu lên. "Linh Nhi, ngươi cứ hy vọng ta gả như vậy sao? Ta còn tưởng rằng ngươi thích ta đấy" Tiết Tử Đồng thương tâm quyến rũ nhìn nàng một cái "Vậy, vậy, ngươi gả cho ta đi!" "Ha ha ha...." Tiết Tử Đồng hào phóng cười to. ......... Tiết Tử Đồng cùng Hoàng Phủ Hàn Linh khoác vai nói chuyện, Hoàng Phủ Hàn Kỳ cả giận nói:"Buông ra! Không được làm ô uế khuê danh muội muội ta" Tiết Tử Đồng tùy ý cầm lấy một tên làm tấm chắn chặn lại, Hoàng Phủ Hàn Kỳ tức giận nói: "Buông ra! Một nữ hài tử mà làm thế còn ra thể thống gì nữa!" Không thể chịu được nữa, nữ nhân không cho đụng, nam nhân cũng không cho đụng, rốt cuộc người nào mới có thể cho đụng? Chẳng lẽ là ngươi? Tiết Tử Đồng nổi gân xanh lên "Các ngươi rốt cuộc xem ta là nam nhân hay nữ nhân a?" Hai huynh muội trăm miệng một lời: "Nữ (nam) nhân!" Tiết Tử Đồng ngửa đầu, khóc không ra nước mắt "Ông trời, ngươi chơi ta à? Ta không nên quen biết họ nữa, hơn nữa cái tên Hoàng Phủ Hàn Kỳ , tại sao đầu óc có thể hỏng như vậy!" "Không còn kịp rồi, ngươi nhất định là người cũa Hàn Phong thế gia chúng ta rồi." Hoàng Phủ Hàn Linh. "Không tệ, nàng trốn cũng vô dụng, ta đã quyết định, nắm tay nàng đi khắp nhân gian!"   Mời các bạn theo dõi  Nắm Tay Nhau Đi Khắp Thế Gian của tác giả Ly Trần Nhất Tiếu.