Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dâm Môi Sai

Doãn Thu Thủy vốn là đệ nhất mỹ nhân, là tiểu thư Doãn gia vô cùng quyền quý. Vậy mà hồng nhan bạc mệnh, nàng lại trở thành nạn nhân của Chiết Hoa công tử - tên "dâm môi sai" chuyên đáp ứng yêu cầu của bọn người hèn hạ. Thế gian bất luận là nam hay nữ, Tu La dạ xoa hay Tây Thi như hoa như ngọc, chỉ cần người trả giá, hắn nhất định thay người ra tay, tiền trao cháo múc, hoặc dâm hoặc giết hoặc bán hoặc tặng, muốn làm gì cũng được. Ranh ma là vậy, ấy mà cũng có ngày hắn bị trúng độc! Mà độc lại chính do Doãn Thu Thủy ra tay!   Tiểu thư khuê các Thu Thủy năm xưa giờ đã là Y Y của Xuân Hồng Lâu. Điều kiện giải độc của Y Y ngắn gọn chỉ bốn chữ: cưới hỏi đàng hoàng. Dưới nét chữ thanh thoát ấy là những căm hờn, những đau khổ và tuyệt vọng chính hắn là người gây ra cho nàng! Khúc đàn du dương, dáng hình như hoa như ngọc của Y Y dần khiến cả thể xác lẫn tâm trí của một kẻ khôn ngoan như hắn phải đầu hàng. Y Y dần trả thù mối thù khắc ghim trong tim nàng. Nàng khiến hắn phải tận tay giết chết đứa con của mình, khiến người hắn yêu phải chết đau đớn… Càng đi sâu vào con đường báo thù, trái tim nàng lại càng lạc nhịp. Giá như hắn không phải là Chiết Nhan công tử! “Y Y, ta biết nàng hận ta, nếu không phải do ta…Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi, người cũng đã mất, nàng có thể dứt bỏ không? Cùng ta ngày ngày ngắm mặt trời mọc, được không?” Tha thứ cho hắn? Nàng có thể làm được chăng? Có thể gạt bỏ những căm hận, tủi nhục mà nàng đã gánh chịu? Y Y không thể gạt đi những hận thù ấy! Lại càng không thể bỏ qua mà chung sống với hắn! Những tổn thương gây ra cho nhau quá lớn. Lớn đến nỗi mà họ không còn một con đường nào khác cho mình! Con đường duy nhất chính là cái chết! Những đau đớn thể xác khi bị hành hình, bị bệnh tật giày vò nào thể đau hơn trái tim đang vụn nát? Cái kết SE thật quá buồn, nhưng sẽ không có một cái kết nào hợp lý hơn nó! Thật sự thì chỉ thương tiếc và xót xa cho Doãn Thu Thủy. Một đóa hoa sắc nước hương trời mà trải qua biết bao đắng cay, đến lúc nhận được tình yêu vẫn luôn u uất, giày vò, chẳng thể có được hạnh phúc đúng nghĩa! Luật nhân qua không bỏ qua bất cứ ai, cái kết với Chiết Nha công tử chẳng thể bàn cãi thêm nữa. Một đời từng có người hi sinh vì hắn, trao cho hắn tình yêu, đối với hắn có lẽ là quá đủ. Review by #Hàm_Đan Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lệ Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Văn án: Quan viên Thẩm Quát, một quý ông kỳ quái đẻ ra 1 cô con gái quái dị Thẩm Hành – cũng chính là nữ chính của chúng ta, được cử đi vận chuyển viên đá tế thiên bảo vật abc gì đó, đại loại là rất quý. Xui xẻo cho ông là cô con gái rượu quý hóa lại mang viên đá đi lấp lỗ chó hành cung. Dưới sự bức ép đòi chết của cha, nữ chính buộc phải đi tìm viên đá về bằng mọi giá, cũng như buộc phải qua lại với nam chính, Đoan vương gia, đích tử quý giá của đương kim thánh thượng, thân phận tôn quý, tính khí ba chấm. Họ cùng nhau trải qua nhiều chuyện, đối phó cướp, đối đầu tra nam, rồi dần dần ở bên nhau bình bình dị dị, chẳng cần để tâm đến cách nhìn của người đời. *Trích đoạn 1 vài chỗ bẩn bựa Hắn ôm lấy một con thỏ nhỏ, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, vẻ mặt hết sức hiền hòa. “Thịt kho tàu hay hấp”. Nàng chớp mắt hai cái, còn đáp lại: “Nướng đi, không thì mỡ quá”. *********** Thiên Tuế gia không thích ứng mão, chuyện này tất cả văn võ bá quan trong triều ai ai cũng biết. Trước khi thành gia, hắn lấy cớ qua loa tắc trách là thân thể không được tốt, người yếu nhiều bệnh. Sau khi thành gia lập thất, hắn lại lấy cớ phải khai chi tán diệp, nối dõi tông đường. Sau khi cùng cách, hắn cũng chẳng muốn tìm cớ nữa rồi, gửi thẳng tấu chương, viết vài chữ to. Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều. Thẩm Hành rưng rưng nhìn bức ảnh trên lệnh truy nã ở Hoàng Thành, thầm nghĩ. Cùng cách cũng đã cùng cách rồi, hắn không thể vẽ nàng đẹp một chút được sao? Ngốc nghếch gặp thâm hiểm, sờ cào lộn đá, mới có thể cử án tề mi. Nhận xét: Về mặt nội dung, tác giả Tô Áng không xây dựng cốt truyện quá phức tạp, thiên về kiểu hài bựa nhiều hơn. Điểm nhấn lớn nhất của truyện là về cách xây dựng nhân vật. Các nhân vật bẩn bựa không chịu được, thật ý. Nam chính bệnh thần kinh, lười đến mức chế xe lăn để đi thay vì đi bộ lúc lượn lờ hoa viên. Khí chất thì “thu phong tễ nguyệt”, nhưng hành động thì như tâm thần phân liệt, tính cách thỉnh thoảng khiến mình cười sặc lên. Nhưng anh lại có những câu nói khá deep, thể hiện tư tưởng cao đẹp trong tình yêu, trái tim kiên định, tình yêu ngây thơ chân thành. Nữ chính thì bệnh thần kinh thâm niên, dũng cảm, hào sảng, tuy đã có lúc bị tình yêu làm cho khuất nhục nhưng vì cha mẹ mà kiên cường, là một cô gái hiếu thảo, cũng bị tình yêu làm cho e sợ nhưng rồi vẫn là một cô gái dám yêu dám hận, gặp được đúng người thì không chùn bước. Dàn nhân vật phụ cũng bựa không kém, hoàng hậu mặt liệt nuôi một con chồn đanh đá, hoàng đế chung thủy sợ vợ luôn rầu lòng vì thằng con trai lười biếng suốt ngày viện cớ trốn ứng mão, đùn đẩy việc kế vị ngai vàng, đêm ngày lo lắng bà vợ bỏ rơi mình. Cha nữ chính là viên quan nho nhỏ bộ lễ, nhát gan không dám nhận hối lộ, toàn bộ bổng lộc chỉ nghĩ đến mang đi biếu cấp trên, dẫn đến gia cảnh nghèo rớt mùng tơi. Cũng vì nhát gan mà khi biết mất viên đá tế thiên, ông ngay lập tức đi kiếm quan tài nằm vào đấy đòi tự tử nhưng không chịu chết (-.-!) Điểm trừ có lẽ là phân đoạn cuối truyện, cái kết khiến mình thấy hơi “trí tưởng tượng hơi xa rời thực tế”. Tự nhiên lòi ra bà mẹ nữ chính làm đại hiệp giang hồ xong không chịu ở nhà với chồng để ngao du bốn bể,mấy đứa trẻ con vẫn hơi điêu. Đặc biệt là không có H, làm tôi rất buồn. Nhưng mình tin là truyện đã truyền tới một vài thông điệp có ý nghĩa, đạo nghĩa vợ chồng đâu phải “cử án tề mi”, chỉ cần là yêu nhau thì vẫn có thể trường trường cửu cửu. Tình yêu nam nữ đâu thể cứ xét xứng hay không xứng, tất cả chỉ nên dựa vào hai chữ thích hợp. Mình tin đó là chân lý vĩnh hằng của tình yêu. Nhẹ nhàng, hài hước, phù hợp đọc để giải trí. Điểm: 7,5/10 #Số_2 Đôi khi mình nghĩ bản thân mình bị tâm thần phân liệt, luôn thấy quyển truyện này không đủ xuất sắc nhưng lại thích nó, thật sự bứt rứt ý. Tôi đã cố gắng học làm ảnh, nếu có bất kỳ điều gì thì kệ nó đi nhé, dù sao tôi cũng chả biết design đâu, chèn được chữ vào ảnh đã là kỳ tích rồi! Hài hước – cảm động – Có ấm áp, bất chấp hi sinh tính mạng vì Tình thân – Có duyên phận an bài, cảm động trong im lặng, chân thành mà kiên định của Tình yêu – Có những toan tính đấu đá nơi hoàng cung, khúc mắc dây dưa như sợi dây vô tình siết chặt từ thế hệ này đến thế hệ sau – Và cũng có chuyện nhà chuyện phường , cảnh gà bay chó sủa, lông gà vỏ tỏi, kẻ chủ người hầu dở khóc dở cười sống qua ngày cho hết xuân hạ thu đông… Lòng tự trọng của phận nữ nhi –  Thái độ kiên quyết bản lĩnh của bậc nam nhân – Niềm yêu mến và thấu hiểu – Ngày tháng san sẻ, ta cùng ngươi, vượt qua khó khăn cùng nhau. “Giấc mộng ba năm, thời gian lại trôi qua như nước, hắn yên lặng chăm chú nhìn cô nương với đôi mắt sáng trong đang tránh mưa dưới tàng cây, nói với Quế Viên : “Tối hôm nay ta nên mặc bộ quần áo nào để chờ nàng tới đây?” Nàng đứng trên cầu ngắm cảnh, người ngắm cảnh đứng trên cầu ngắm ai. Ánh trăng  soi sáng cõi lòng ai, giấc mộng ai kia lại được ai tô điểm. Lần này, nhất định hắn sẽ không bỏ lỡ nữa”  Câu chuyện về vị Vương gia một khi mở lời ra là khiến người khác phải ngậm miệng, không chừa cho người ta chút sĩ diện nào:)))) “Đầu cô hôi quá đi mất” – “là chỗ thân quen tôi mới thành thật mà nói” =)))))) Thông minh thâm tình, muốn tiền có tiền, muốn vẻ ngoài có vẻ ngoài, muốn võ công cao cường liền đứng thứ hai thứ nhất trong võ lâm, lại còn nhà hắn là cả cái vương triều Khánh Nguyên. Có thể tóm gọn qua lời tự thuật với khuôn mặt chân thật của người trong cuộc như này: “Lừa ngươi làm cái gì? Ngày thường ta chỉ giúp đỡ cha ta xử lý ít việc nhà, thời gian còn lại toàn đi chơi bời lêu lổng hết.” =)))) Đi mua đồ ngọc, mang theo một đống trâm cài tóc, cứ thế nhét hết lên đầu con gái nhà người ta, còn dẫn nàng đi hang cùng ngõ hẻm y như show biểu diễn trang sức chói mù con mắt kẻ đi đường. Đi theo mấy tên buôn ngọc thì phấn khởi kéo nhau tới cả nghĩa địa, tay cầm 1 ngàn lượng bạc còn ngang nhiên như một vị thần tài hào phóng rút túi đưa cho quan tuần tra 300 lạng gọi là của đút lót, còn thật thà bảo: “Đưa thế thôi, tiền còn lại ta còn có chuyện cần dùng” sau đó 1 đường tiêu sái đi thẳng, chỉ khổ thân viên tuần tra, chân xiêu chân vẹo sợ mất hồn. Tóm lại vị này vừa nhây, vừa buồn cười, lại độc miệng, thế nhưng thân là thế tử mang trong mình máu chảy hoàng gia, sự uy nghiêm và khí chất vương giả ở nơi Tô Vận Cẩm, dẫu cho đứng ở nghĩa địa cũng làm người ta phải e sợ. Hắn cái gì cũng tốt, chỉ trừ mỗi tội học võ mà không bảo sự phụ dạy nốt món khinh công. Nữ nhân trẻ trung trong cảnh nguy nan bất đắc dĩ phải lấy thắt lưng quý báu ra xài thế mà liền bị vị vương gia này khinh bỉ bảo “ồ, y như cái dây hay dùng để thắt cổ tự vẫn trong cung ấy”, Thẩm đại tiểu thư dũng cảm ôm hắn nhảy qua núi cho tới khi nghe câu “ta không biết khinh công” liền xúc động rớt thẳng cái vèo xuống vách núi, ăn dầm nằm dề ở thôn nọ suốt 1 tháng trời vì gãy tay, còn mang thêm danh “tiểu nương tử” và 1 vé đi thăm quan 3 ngày miễn phí tại phòng giam của thôn vì tội đánh người trong khi kẻ đó còn dám lớn tiếng cướp “chồng” nàng =))).  Âý thế mà tên vương gia kia không thèm đưa cơm cho nàng dù chỉ 1 lần, đã thế còn bị bà cô hàng xóm tốt bụng dùng ánh mắt ái ngại thủ thỉ “hắn đang ở nhà tâm sự cùng người khác” khiến nàng tức chết. Cho đến khi Đoan vương gia dùng nhan sắc của mình làm cần câu dụ cô ả mê trai kia tiết lộ lối ra, 2 người lại thêm lần hoạn nạn có nhau, cũng vì kề cận cửa chết mà hiểu thêm về đối phương. Tô Nguyệt Cẩm – cũng chính là vị Đoan vương gia cao cao tại thượng này, hắn nói với nàng rằng bởi vì khi còn bé bị người tính kế cho ngửi nhiều độc dược, cho nên bây giờ đã không còn sợ hãi thứ độc tính nào nữa, rõ ràng bản thân bị hãm hại , ấy vậy mà một câu nói ra vô cùng bình thản cứ như kẻ trúng độc vốn không phải là hắn. Mà trong con mắt của Thẩm Hành, kẻ quyền cao chức trọng như Tô Nguyệt Cẩm, cuộc sống hóa ra không hẳn là dễ dàng như nàng vẫn tưởng, có được ngày hôm nay, bởi vì cái mạng của hắn giữ tốt. Vẫn nói, cha hắn là hoàng đế, mẹ hắn làm chủ cả cái hậu cung, thế nhưng một Mẫn vương phi năm xưa cũng đã làm cho người mẹ mặt liệt của hắn phát điên lên vì phát hiện con trai mình bị trúng độc. Chốn cung đình là nơi mà Thẩm Hành không bao giờ muốn lui tới, càng hiểu thêm về Tô Nguyệt Cẩm, nàng càng không muốn một lần nữa nảy sinh mộng tưởng cùng hắn nói chuyện yêu đương. Một Lâm Hi Hòa, một nhà Họ Lâm chối bỏ nàng dâu kiệu đã tới trước cửa như nàng, khiến cho Thẩm Hành cay đắng nghĩ đến khoảng cách thân phận và hiện thực không thể chối bỏ : với chức quan tam phẩm của cha nàng, giàu sang phú quý là thứ huyễn hoặc, chỉ cần có thể an ổn sống qua ngày là một chuyện đáng mừng rồi. 1 tháng sau thoát nạn dắt nhau ra đường, gặp lão cha Thẩm Quát đang lững thững trên yên ngựa, tuy nhiên đắng lòng một nỗi bộ dạng của Thẩm đại tiểu thư bây giờ thảm đến mức cha nàng cũng không nhận ra nổi, còn bị ông già nhà nàng liếc cái rồi khinh bỉ bảo: “thanh niên trẻ tuổi không tu chí làm ăn lại đua đòi làm ăn mày cơ chứ” ^^ . Nói thật, nhà họ Thẩm này người nào cũng tưng tửng, đầu óc nhiều khi chập cheng =))) ngay từ chương đầu, Thẩm đại tiểu thư còn ngồi xếp bằng nhìn cha mình nằm yên vị trong quan tài loay hoay dặn dò kẻ hầu sau khi ổng chết thì phải làm thế nào. Cũng may có sự kiện bi hài cha không nhận mặt này, mà sau đó hai vị giả dạng ăn mày trên đây lại lôi kéo nhau, đánh cả quan canh gác cổng chỉ để có được 2 suất vào nhà giam ăn bữa cơm tù cho lại sức, Tô thiên thuế lại còn đanh đá bắt buộc phải chọn nhà giam phía Nam vì lí do nắng không thể chiếu đến =))). Đi tù mà còn bày vẽ quá @@~~. Ăn no thì đi phá án, Tô thiên thuế aka Đoan vương gia vận y phục như ăn mày lôi Thẩm đại tiểu thư cũng nhếch nhác không kém tọa vị trên công đường… náo loạn một phen, xử nạn tham ô, chém chết tham quan. Tô Nguyệt Cẩm trên lầu cao nhìn gian thần bị hành quyết, cao giọng trấn an nhân dân, xứng đáng trong mắt con dân Khánh Nguyên là một vị hoàng tử tài đức vẹn toàn. Riêng Thẩm hành lại thấy, hắn ngày càng xa vời, tốt nhất là tránh xa, bởi vì trèo cao thì ngã đau, bị rắn cắn một lần muôn kiếp sợ dây thừng. Cái ngày đáng nhẽ hạnh phúc nhất trong cuộc đời nàng đã bị kẻ có quyền thế xem thường nơi đầu miệng, bị chị em thân thiết chế nhạo đục nước béo cò, còn cha nàng già yếu phủ phục trên nền đất hết lời cầu xin, mặc cho bị đánh đau đến giàn giụa nước mắt. Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Hành cầm kiếm giết người đến đỏ mắt, cũng là lần cuối cùng nàng thề rằng cả đời này không lấy kẻ giàu sang chỉ biết quyền cao coi trọng. Thế nhưng mọi chuyện vẫn còn rất dài rất dài……Bởi vì người nàng gặp phải chính là Tô Nguyệt Cẩm. Hắn không xem mình là thái tử khi ở chung với nàng, không vội vàng đưa cho Thẩm Hành những thứ nàng cần như là của bố thí mà sẽ tất bật đi kiếm những thứ ấy cùng nàng. Tô Nguyệt Cẩm, hắn đường đường là Vương gia cung kính trong mắt bề tôi, nhưng với cô gái nhỏ kia, hắn chỉ là một chàng trai rất nhiều năm về trước trúng độc nặng mà sinh bệnh, vô tình nhặt được những lá thư gửi cho “Hi Hòa” của một A Hành nào đó viết tặng. Hắn là người cần mẫn đáp trả lại từng lá thư mà chưa một lần thú nhận thân phận, hắn lén lút trao lại, lén lút sai người đưa đi gặp nàng mà chỉ dám đứng xa nhìn trộm. Nhìn được rồi, lòng ngập tràn niềm phấn khởi, lại chỉ mong che đậy vẻ ngượng ngùng bằng một câu nói đượm nét trẻ con : “nàng không đẹp mắt bằng ta” =)))) Cũng chính là hắn, đau lòng nghe tin Thẩm Hành kết hôn trong lúc chữa trị, sau đó lại mừng đến phát điên được mẫu thân dẫn lên núi nổ pháo ăn mừng vì Thẩm Hành hủy hôn. Nàng gả cho nam nhân khác, hắn đau lòng, nàng không gả nữa, hắn vui mừng cũng lại nôn nóng, bởi vì nàng trứơc sau vẫn không biết hắn là ai. Thế nhưng Tô Nguyệt Cẩm vào năm 20 tuổi đã nói rõ với Cố Duẫn Chi, nam phụ của chúng ta rằng “ngươi có yêu nàng ấy, nhưng tình yêu của ngươi không đủ để vượt qua địa vị và chức trách”… Thậm chí sẵn sàng mặt dày theo đuổi con gái nhà người ta, xe ngựa tốt thì bảo đang hư, dăm bữa nửa tháng leo lên đi nhờ một đoạn, lại còn dăm bữa tọa lạc trong nhà Thẩm gia, ngồi chung mâm ăn dưa muối đạm bạc với cả người hầu của nàng. Hắn yêu thương, thấu hiểu, tôn trọng và bao dung che chở cho nàng cùng người nhà. Bởi vì đã trải qua gian khổ cho nên hắn sâu sắc hiểu được nỗi sợ hãi và đề phòng của nàng đối với chốn cung đình đầy rẫy hiểm ác, vì vậy từng bước nhẹ nhàng tựa như tình cờ đến gần, ban đầu chỉ là những quan tâm thầm lặng, về sau khi lòng đã định liền không ngại thể hiện tâm ý để cảm hóa trái tim từng chịu tổn thương của Thẩm Hành. Dù phải trải qua không ít những cạm bẫy và khó khăn thế nhưng hành trình thủy chung với mối tình đơn phương cho đến một ngày đường hoàng nắm lấy tay người mình yêu đứng trên đỉnh cao bình định thiên hạ của vị thế tử Tô Vận Cẩm cuối cùng cũng đã viên mãn. Không muốn trêu chọc vào Vương gia phúc hắc, nhưng nào ngờ càng lúc càng lún sâu, hóa ra cao không với tới, không phải ý chỉ thân phận hay địa vị, mà chính là khoảng cách giữa lòng người mà thôi. Nữ chính Thẩm Hành, khí phách, xinh đẹp, nhưng nhiều khi cũng bị ngáo, đem cả cục đá quý đi nhét lỗ thoát nước trong hoàng cung, đi cướp tiền nhà quan lại tham ô còn ngồi thủ thỉ an ủi phu nhân nhà người ta cho tới khi lính tới bắt thì xách mông chạy thẳng cẳng. Một đoạn giải trí ngắn ngủi  của Thẩm đại tiểu thư trong lúc hờn dỗi Đoan vương gia, liền đi gặp đối tượng mai mối: Nàng lấy chiếc khăn tay trên eo tối hôm qua mới thêu xong, chân thành nói: “Trương công tử thấy nữ công này được không?” Trương Phú Quý trừng mắt nhìn mấy đường may chằng chịt không phân biệt nổi, vô cùng kính nể chắp tay: “Quả nhiên Thẩm tiểu thư không phải nữ tử bình thường, thêu một con công cũng có thể nổi bật đến vậy, tại hạ đúng là mở mang tầm mắt.” Thẩm Hành học theo hắn cũng chắp tay lên. “Công tử thật biết nói đùa, ta thêu một con linh xà mà.” =))))) quỳ…. Ngày mùa thu lá phong đỏ rực, từng chiếc lá chập chờn theo gió, rực lên một loáng hồng. Trương công tử cạnh bên nói: “Lá phong này đẹp thật, giống hệt như được đổ lên một xô máu chó. Nếu nàng thích, chờ chúng ta kết hôn rồi, ta sẽ trồng một vườn trong sân, nhìn cũng thấy vui.” Thẩm Hành nghe xong thì hài lòng gật đầu, nàng thấy hai chữ máu chó này rất hợp với ý nàng. =)) Thẩm Hành không được học nhiều, mỗi cái nhấc tay tề mi cũng không tỏ vẻ tiểu thư đài các nho nhã uyển chuyển, nàng thuộc kiểu nữ nhân lấy niềm vui cuộc sống trong đời thường làm niềm vui bản thân, tự do tự tại, biết tiến biết lùi, thông minh ấy là nhờ biết dùng đầu để suy nghĩ ở thời khắc mấu chốt chứ không phải mang ra khoe mẽ trước mặt kẻ khác. Lúc gặp phải tình yêu và khuôn mặt đáng ghét nhưng không tài nào ghét nổi của Đoan vương gia, nghe tin hắn nói qua với phụ thân trai gái đã gạo nấu thành cơm hết cả, không nói nhiều lời, sáng sớm trèo tường xông vào đánh đấm cho hả dạ. Thế nhưng cho dù là nữ cường, khi đã gặp được người thực tâm yêu thương, phó thác số phận của hắn cùng nàng kết duyên thì cô gái Thẩm Hành nào cũng sẽ liền mềm mỏng, rung động như bao nữ nhân khác. Nói chung như cái tựa, truyện rất hài, nhưng cũng hàm chứa rất nhiều ý nghĩa, về tình yêu nam nữ, tình cảm gia đình, về những bất công đối xử trong xã hội, tình ngay lí gian lòng người khó đoán. Truyện có một số nút thắt đáng chú ý, như vụ án Thẩm Quát bị vu oan tham ô hối lộ và nhân vật nam không ra nam nữ không ra nữ “vị hôn thê nuôi từ nhỏ của Tô nguyệt cẩm – Tô Dạng tiểu chủ” xuất hiện” gây sóng gió suốt mấy chương gần cuối.. Bạn này buồn cười lắm, lấy vợ mà nhà cũng do Tô tiểu thiên tuế tự ý sắp xếp, đêm ôm vợ ngủ thì nghe Quế Viên công công nhà vị vương gia kia hét tung trời “hình như Vương phi nhà ta sắp sinh” dù sự thật bà nội Thẩm Hành bà ấy chỉ mới đau bụng một tí thoy hà =)))) . Quan trọng là vợ hắn sao lại là thần y cơ chứ. Bên cạnh Tô Nguyệt Cẩm, Thẩm Hành còn có vô vàn nhân vật hài hước thỏa sức bung lụa mà Tô Áng đã cho xuất hiện, là hoàng hậu Nhiêu nhiễm mặt đơ vào phòng con trai mình liền bị chất vấn “Vào phòng con đẻ cũng phải gõ cửa” =))), biết rằng phu quân mình gây ra lầm lỡ còn bằng lòng cho quý phi sinh con vì nàng cho rằng hài tử là không có lỗi; là vị hoàng đế Khánh nguyên triều ai cũng sợ thế mà mỗi lần Hoàng hậu đến tháng đều chính tay mình nhét tro cho nàng, trong lòng luôn ân hận đến nỗi mỗi lần đều tắm cho tróc hết cả da vì nhớ lại sai lầm năm xưa, vào ngày nàng sinh Tô Nguyệt Cẩm cũng là ngày hắn lăn lộn trên giường với nữ nhân khác, mà lí do ấy chính là bị hạ thuốc. Là Thẩm Quát đại nhân quyết không tham ô sống cuộc đời trong sạch cho đến ngày nghe vị chủ mẫu thiên hạ an tọa trên cao mặt đơ cười haha hai tiếng bảo “để Thẩm Hành về làm dâu nhà ta” thì lập tức khóc ngất rồi xỉu tại chỗ; là Trương Vãn Quân – vị tỷ muôi thân thiết ngày xưa cùng Thẩm Hành, bản tính độc ác, cuối cùng lãnh cái chết tức tưởi bởi vị công chúa sắp lấy phu quân trăm nghìn kế mới có được của ả. … Tô Áng đã khắc họa nên 2 nhân vật chính hết sức ấn tượng, không nhuốm vẻ cao siêu hay nhan sắc tuyệt trần như những bộ truyện cổ đại khác, cũng không xen vào mấy màn cung đấu thâm sâu hay những mẩu chuyện máu chó làm ức chế người đọc. Chỉ đơn giản là một vị vương gia được hoàng đế sủng ái, ngày nhỏ bị bệnh nặng vô tình nhặt được thư của một cô gái nhỏ viết cho người khác nhưng bị vứt đi… sau đó quyết tâm thức dậy từ sớm dâng sớ xin cưới vợ, vua không cho cũng không sao, nhà gái không quyền cao cũng không sao, không làm hoàng đế cũng không sao, chỉ cần lấy vợ sinh con ngày ngày đi ăn bánh quế là được. Niềm vui của Đoan vương là gì ? là ở bên Thẩm Hành, là ăn bánh mà sống qua ngày =)))))) Đến lúc thực sự sinh ra đứa con đầu lòng, “Sao lại xấu thế này”……phu phụ nhìn nhau oán thầm “Ta đã bảo nàng ăn ít cam rồi mà”. Sau này, đứa trẻ đáng thương là thái tử Tô yến trợn mắt hỏi phụ hoàng Tô Nguyệt Cẩm của nó: “Lúc đó nhi thần xấu vậy sao?”. Tô thiên tuế dịu dàng vỗ về đầu cậu, rất hiền hòa nói : “Ngày mai phụ hoàng dẫn con đi xem khỉ, nhìn rồi con sẽ hiểu” =)))))))))) “Nàng nói xem, đời người mấy chục năm ngắn ngủi như vậy, tại sao lại không thể, lần này ta nhất định không buông tay” Mời các bạn đón đọc Dâm Môi Sai của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Đường Đến Bên Em - Giải Tổng
Văn án: Một cuộc gặp gỡ trên đường, cuối cùng Du Tùng cũng tìm được cô. Đây là một hành trình thu hút lẫn nhau và theo đuổi, tìm kiếm và giúp đỡ, yêu hận đan xen. Chú ý: Cẩn thận khi nhảy hố, nam nữ chính thô bạo, đều rất kiên cường, câu chuyện về du lịch. ----  Người ta nói "đi đêm lắm có ngày gặp ma", tui thì phải modify đôi chút, "đọc truyện lắm có ngày gặp ngược", haizz, nhất là kiểu ngược chết không báo trước, ngược đến cả phút bù giờ như "Con đường đến bên em". Hầy dà, cái này là bệnh cả tin nè, cái tựa "Con đường đến bên em" đọc lên đã thấy happy ending báo trước rồi (nếu không HE thì hẳn tên truyện phải là "Ngõ cụt đến bên em", "Hẻm vắng đến bên em", "Vực sâu đến bên em".... ), tui tin vào trực giác của tui nên tui nhào vào hố dù chưa có cái review nào liên quan tới nó, kết quả là, nó không phải là "Con đường đến bên em" đâu quý dzị, nó là "Con đường định mệnh" đó, không phải cái thể loại "có cái nắng có cái gió có nỗi nhớ không mang tên người ơi" đâu, nó là "có chú chó có máu chó có đau thương người ơi" [nhại theo bài nào đó hỏng nhớ tên] [à ờ thì, trực giác của tui đúng, kết HE nhá]. Các nàng có giống tui không, đôi khi, tui ngẫu nhiên liên tưởng những cuốn ngôn tình tui đọc đến màu sắc trên bảng màu, có nóng - có lạnh, có ấm - có mát, có sáng - có trầm..., những tác giả chắc tay là những người tạo được những mảng miếng ấn tượng, phối màu hợp lý, đẹp mắt, tất nhiên là tui thiên về tông sáng sủa [ế, đừng ai lộn sáng sủa và máu chó ngợp trời nghen], tuy nhiên với tui, bức tranh đẹp là bức tranh không có quá nhiều dấu vết sắp đặt. Hãy quan sát cách tự nhiên phối màu cho cả thế giới này mà xem, cái cây xù xì màu nâu với những chiếc lá màu xanh sẽ kèm những bông hoa vàng, hoa đỏ, hay những cái cây không có những nụ hoa rực rỡ sẽ có những màu lá, màu quả rất xinh như cây bàng, như cây lộc vừng..., tự nhiên luôn là thế, luôn làm mọi thứ hài hoà một cách gần gũi nhất. Đoán xem, đọc "Con đường đến bên em", tui nghĩ đến màu gì? Tui nghĩ đến bức tranh một biệt thự màu xám [vì sao có biệt thự à, vì đá tui ném chắc đủ xây biệt thự đó].  Năm Tưởng Tân Tả 7 tuổi, có một sự cố đã xảy ra. Cô bị bọn buôn người bắt cóc, anh trai hàng xóm lúc đó, khi phải lựa chọn cứu một trong hai cô bé, đã quyết định cứu cô bé kia đi. Năm Du Tùng 16 tuổi, vì mải chơi, cậu để lạc 2 cô bé hàng xóm, đến khi cậu lọt vào giữa hang ổ tội phạm, một lần cá cược, cậu thắng và chỉ được mang theo một người rời khỏi đó, lúc ấy, cậu đã không do dự mà để lại Tưởng Tân Tả. Khi cậu đưa cảnh sát tới giải cứu Tưởng Tân Tả thì đã chẳng thấy bóng người. Cậu bỏ học, đến huyện Nghi - nơi có dấu vết cuối cùng của Tân Tả và tìm kiếm suốt 16 năm không ngừng nghỉ. Một người, sẽ mang chấp niệm như thế nào để tìm kiếm không ngừng nghỉ suốt 16 năm trời? Đó là gánh nặng anh nghĩ anh phải trả, dù có người hỏi anh "nếu năm đó không phải là cô bé ấy thì sao?", anh chỉ muốn "sống phải thấy người, chết phải thấy xác", 16 năm, cái anh bỏ lỡ không chỉ là bằng cấp, không chỉ là trình độ, không chỉ là cơ hội, có lẽ còn có cả bao nhiêu chân tình. 16 năm đó, anh là người phụ trách tiền thuốc thang cho người cha mang bệnh ung thư của Tưởng Tân Tả, chăm sóc ông, đi tìm con gái cho ông dù bản thân người cha ấy, cũng chả hào hứng mấy về điều này. Một người, sẽ mang oán trách như thế nào, để tiếp tục sống trong 16 năm ấy? Cô chỉ học hết cấp 2 rồi bỏ học, rồi tìm cách trả nợ đời, trả nợ người đã cứu cô. Tháng năm đó, với Tân Tả không quá dễ dàng, nhưng sau khi được giải cứu, cô được yêu thương được bù đắp, dù cô không nói rõ bằng lời, thì lần giải cứu đó cũng như một cuộc tái sinh. Những tưởng rằng, khi họ gặp lại nhau, gánh nặng trong lòng Du Tùng sẽ nhẹ hẳn xuống, tảng đá anh mang sẽ được lấy đi, nhưng không, tảng đá đó nặng thêm rất nhiều, nặng thêm cả phần của Tân Tả chuyển sang cho anh. Còn Tân Tả thì sao, thật xin lỗi, cho tui bật mode ném đá cho đỡ bực bội. Thật ra mà nói, tui đã từng hy vọng một cách triển khai khác, nam chính và nữ chính đều có vết thương lòng, họ đều cần chữa trị và tui mong chờ họ là thuốc chữa đặc hiệu cho nhau. Nhưng chữa trị bằng chấp niệm và xé toạc nhau ra rồi lại vá víu lại, thật cmn kích thích muốn mắng vốn tác giả.  *** Buổi tối của mùa đông luôn đến sớm, hoàng hôn lưu lại vệt sáng màu cam bên ngoài cửa sổ, khung giấy đặc chế giống như phát ra kim quang, nhưng trong phòng lại hoàn toàn trái ngược, nếu không nhờ ngọn nến lớn cỡ hạt đậu đang le lói, trong ngôi nhà này cơ hồ không có ánh sáng. Người bên trong tấm chăn mỏng khẽ động, "hừ hừ" một tiếng rồi thức dậy. Nàng híp mắt, liếc nhìn cửa sổ: "Ồ, trời tối rồi, nên dậy thôi.". Dứt lời, uể oải ngáp một cái rồi ngồi dậy. Khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nàng đưa mắt nhìn theo chuỗi ánh sáng đang khuất dạng. Chân mày hơi nhíu lại, nàng dùng những ngón tay nhợt nhạt, "két" một tiếng, đẩy thanh ngang chặn cửa ra. Đứng nép mình bên vách tường, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào tàn lửa của mặt trời đang lui bước góc trời phía tây. Trong khoảnh khắc, đôi tay gầy gò khác thường của nàng giống như bị ánh mặt trời thiêu cháy da thịt, chỉ để lại xương trắng. Mà khi ánh sáng tắt, lại nguyên vẹn như lúc đầu. Kỷ Vân Hòa xoa xoa bàn tay, nhìn bộ xương khô của mình bại lộ dưới ánh mặt trời, nắm chặt tay thành nắm đấm, không cất tiếng âm thầm mắng: "Dọa chết lão nương rồi!". Vừa dứt lời, liền thấy dưới lầu bên ngoài tiểu viện, một nha đầu chậm rãi xách hộp thức ăn đi tới. Kỷ Vân Hòa thu tay về, nhưng không hề đóng cửa sổ lại. Hôm nay trời nắng, nhưng vẫn lạnh và có gió, gió rít gào ngang ngược thổi vào phòng, nhưng nàng không cảm thấy lạnh, chỉ núp sau bức tường nhìn ngắm núi xa sông rộng, thở dài mang theo hàn khí: "Tối nay xem chừng có tuyết, nên ủ một bầu rượu uống thôi." ... Mời các bạn đón đọc Con Đường Đến Bên Em của tác giả Giải Tổng.
Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)
Ngự yêu sư: những người sở hữu linh lực có khả năng thuần phục yêu quái. Kỷ Vân Hòa từ khi mới sinh ra đã mang trong mình ẩn mạch - một loại mạch tượng đặc biệt biểu trưng cho thân phận ngự yêu sư. Vì vậy mà nàng từ bé đã được đưa đến Ngự Yêu Cốc dạy dỗ. Kỷ Vân Hòa được Cốc chủ Lâm Thương Lan nhận làm nghĩa nữ, còn bố trí cho nàng làm Tả hộ pháp. Trong mắt mọi người, nàng được Lâm Thương Lan coi trọng, thậm chí còn có cơ hội trở thành người kế nhiệm vị trí Cốc chủ. Nhưng chỉ có Vân Hòa biết bộ mặt thật của Lâm Thương Lan, từ nhỏ nàng đã bị lão ta ép uống độc dược khiến nàng đau đớn đến chết đi sống lại, mỗi tháng sẽ sai người đưa thuốc giải cho nàng. Nàng biết, lão muốn làm như vậy để kìm hãm nàng, biến Vân Hòa thành một con cờ dưới tay lão, giúp lão âm thầm xử lý hết mọi chuyện trong tối không thể nói ra. Vân Hòa chán ghét Ngự yêu cốc đến cực điểm, đối với nàng nơi đây chẳng khác nào một lao tù. Nơi mà nàng hướng đến, là giang sơn như họa, là thiên hạ mênh mông. Nàng muốn đến vùng Giang Nam mỹ cảnh, sống một đời giàu sang phú quý, tự do tự tại, cứ thế cho đến hết đời. Lần đầu Kỷ Vân Hòa gặp giao nhân Trường Ý, là khi Thuận Đức Công chúa ở kinh thành sai người đem đến Ngự Yêu cốc một giao nhân sức mạnh kinh người. Công chúa muốn Ngự yêu cốc trong ba tháng phải thuần phục giao nhân này và phân phó ba việc: làm cho giao nhân nói được tiếng người, đuôi cá của hắn phải hóa thành đôi chân và trái tim một lòng, không bao giờ phản nghịch. Kỷ Vân Hòa ngày ngày nhìn thấy giao nhân Trường Ý bị người trong Ngự Yêu cốc đối đãi tàn nhẫn. Nàng chợt nảy sinh cảm giác đồng cảm với giao nhân này. Bởi Vân Hòa biết, tình cảnh của nàng và giao nhân này rất giống nhau. Sinh mệnh của bản thân bị kẻ khác nắm giữ quyền sinh sát, mạng sống của nàng và hắn nhỏ bé như loài kiến hôi mà chỉ cần bị kẻ khác dẫm mạnh, liền thịt nát xương tan. Cứ sau những khổ hình khắc nghiệt mà đám người trong cốc sử dụng với Trường Ý, Kỷ Vân Hòa lại đến địa lao chữa thương giúp hắn. Ở nơi này, chỉ có nàng quan tâm Trường Ý, chỉ có nàng bất chấp ánh mắt của mọi người mà dịu dàng bôi thuốc cho hắn. Trong những ngày tháng ngắn ngủi ấy đối với Trường Ý, trong mắt hắn dường như chỉ có Kỷ Vân Hòa, nàng giống như ngọn lửa hồng, sưởi ấm trái tim cô độc lạnh lẽo, soi sáng chốn ngục tù âm u. Khi Ngự Yêu cốc gặp hỗn loạn, nàng đáng lẽ đã có thể nhân cơ hội rời khỏi nơi đây, thực hiện giấc mộng tiêu dao tự tại mà nàng hằng mong ước. Nhưng Kỷ Vân Hòa bất chấp quay lại để giải cứu Trường Ý, muốn cùng hắn thoát khỏi Ngự Yêu cốc. Còn chưa thoát ra được thì nàng và hắn lại bị rơi vào Thập phương trận. Ở không gian tối tăm ấy chỉ có hai người họ, là Trường Ý lấy thân mình đỡ cho Vân Hòa một đạo kim quang. Trường Ý cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện với Vân Hòa. Hắn kể cho Vân Hòa nghe cuộc sống trước kia của mình nơi đại dương bao la xanh thẳm, về quy tắc cả đời giao nhân chỉ được phép có một bạn tình,... Vân Hòa một lần nữa cảm nhận được, nàng và hắn có cùng chí hướng. Hắn khao khát tự do vùng vẫy giữa biển rộng và trời cao, được phiêu lãng cùng giấc mộng hải hồ nơi đại dương sóng cả. Chứ không phải là cuộc sống tù túng bị người khác thao túng như một trò mua vui, một sủng vật không hơn không kém. Đại dương, mới là nơi mà hắn thuộc về. Tưởng chừng ra khỏi Thập phương trận, Vân Hòa và Trường Ý có thể tự do. Nhưng nàng và hắn phải quay về Ngự Yêu cốc một lần nữa. Kỷ Vân Hòa quay lại cuộc sống ngột ngạt trước kia, Trường Ý cũng phải quay lại địa lao chịu đủ loại khổ hình. Nhưng lần này, Trường Ý lại vì nàng mà tình nguyện bị chém đi chiếc đuôi cá vốn xinh đẹp để hóa thành đôi chân của loài người.  *** Buổi tối của mùa đông luôn đến sớm, hoàng hôn lưu lại vệt sáng màu cam bên ngoài cửa sổ, khung giấy đặc chế giống như phát ra kim quang, nhưng trong phòng lại hoàn toàn trái ngược, nếu không nhờ ngọn nến lớn cỡ hạt đậu đang le lói, trong ngôi nhà này cơ hồ không có ánh sáng. Người bên trong tấm chăn mỏng khẽ động, "hừ hừ" một tiếng rồi thức dậy. Nàng híp mắt, liếc nhìn cửa sổ: "Ồ, trời tối rồi, nên dậy thôi.". Dứt lời, uể oải ngáp một cái rồi ngồi dậy. Khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nàng đưa mắt nhìn theo chuỗi ánh sáng đang khuất dạng. Chân mày hơi nhíu lại, nàng dùng những ngón tay nhợt nhạt, "két" một tiếng, đẩy thanh ngang chặn cửa ra. Đứng nép mình bên vách tường, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào tàn lửa của mặt trời đang lui bước góc trời phía tây. Trong khoảnh khắc, đôi tay gầy gò khác thường của nàng giống như bị ánh mặt trời thiêu cháy da thịt, chỉ để lại xương trắng. Mà khi ánh sáng tắt, lại nguyên vẹn như lúc đầu. Kỷ Vân Hòa xoa xoa bàn tay, nhìn bộ xương khô của mình bại lộ dưới ánh mặt trời, nắm chặt tay thành nắm đấm, không cất tiếng âm thầm mắng: "Dọa chết lão nương rồi!". Vừa dứt lời, liền thấy dưới lầu bên ngoài tiểu viện, một nha đầu chậm rãi xách hộp thức ăn đi tới. Kỷ Vân Hòa thu tay về, nhưng không hề đóng cửa sổ lại. Hôm nay trời nắng, nhưng vẫn lạnh và có gió, gió rít gào ngang ngược thổi vào phòng, nhưng nàng không cảm thấy lạnh, chỉ núp sau bức tường nhìn ngắm núi xa sông rộng, thở dài mang theo hàn khí: "Tối nay xem chừng có tuyết, nên ủ một bầu rượu uống thôi." "Bang" một tiếng, cửa phòng thô lỗ bị đẩy ra. Hoàng hôn bên ngoài cũng đã chìm vào đường chân trời. Căn phòng rất nhanh hoàn toàn một là một mảnh tăm tối. Nha đầu Giang Vi Nghiên vừa xách hộp thức ăn tới, thập phần tức giận: "Còn muốn uống rượu? Cái cơ thể bệnh tật ốm yếu của cô, không sợ uống đến chết à?", lông mày Giang Vi Nghiên nhướn cao, có mấy phần xảo quyệt hống hách: "Đóng chặt cửa sổ lại, đừng để ngã chết, nếu cô chết thì không sao, rủi mà bệnh nặng, lại phiền đến ta chăm sóc cho cô.". Nàng ta vừa nói, vừa đặt hộp thức ăn lên bàn, giọng điệu đầy bực dọc. Kỷ Vân Hòa chống đầu dựa vào cửa sổ, chăm chú nhìn Giang Vi Nghiên, lắng nghe nàng ta mắng mình, nhưng không hề tức giận, còn có ý cười như có như không. "Ngày tuyết rơi lớn như vậy, ai nấy đều an an ổn ổn ở trong nhà, vậy mà ta còn phải đến đưa cơm cho cô." Giang Vi Nghiên ngồi xổm vừa lẩm bẩm oán thán vừa đem cơm bày xong, quay đầu lại, thấy Kỷ Vân Hòa vẫn đang thất thần bên cửa sổ mở toang, nhất thời lông mày dựng ngược lên: "Ta nói chuyện cô cũng không thèm nghe sao?" "Nghe rồi." Kỷ Vân Hòa cúi xuống nhìn nàng, không giống như đang đối mặt với một tiểu nha đầu tính khí nóng nảy liên tục quở trách, mà giống như một khung cảnh đẹp đẽ hiếm có, "Ngươi tiếp tục." Thấy Kỷ Vân Hòa phản ứng như vậy, Giang Vi Nghiên nhất thời nộ khí xung thiên*, đặt cái bát trên tay xuống, hai bước dài đến bên cửa sổ, đưa tay muốn đóng cửa sổ lại, ngay khi nàng ta sắp đem cái cửa sổ chết tiệt này đóng lại được, một cánh tay từ phía dưới đưa lên, khó khăn lắm mới chống đỡ được khung cửa giấy. Lại là kẻ có bệnh Kỷ Vân Hòa, chặn tay ở cửa sổ, không cho nàng ta đóng lại. Mời các bạn đón đọc Ngự Yêu (Ngự Giao Ký) của tác giả Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương.
Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em - Kim Tinh
Khi nhận được một chút quan tâm từ đàn ông phụ nữ thường ngây thơ nghĩ rằng anh ta đã yêu họ. Khi nhận được một tình yêu từ người phụ nữ thì anh ta cao ngạo nghĩ rằng cô ấy chỉ nên thích một mình anh ta. Kiều Y Y Y là một cô gái xinh đẹp mà còn là người ngay thẳng rõ ràng. Cô đi tìm Sóc Phong bởi yêu cầu của công việc nhưng người đàn ông này lại vô liêm sỉ hỏi cô rằng: Cô yêu hắn phải không? Thật sự là đồ tự kỷ mà, nếu không vì giữ miếng cơm thì bản thân cô đã cho hắn  một cái tát từ lâu rồi. Nhưng người đàn ông này lại thật sự hấp dẫn cô, vào một ngày trăng thanh gió mát hắn đã đưa được cô lên giường. Trực tiếp ăn tươi nuốt sống cô, thế nhưng, người đàn ông mạnh mẽ như hắn có thể lực quá dồi dào Cô gái nhỏ bị giày vò đến vừa khóc vừa cầu xin suốt cả đêm, người đàn ông này  vẫn nói không đủ . . . . . . Lần đầu tiên Sóc Phong nhìn thấy Kiều Y Y Y, chỉ cảm thấy cô gái này giống như những người hắn từng gặp, không có gì đặc biệt mà lại yêu cô gái này, hơn nữa không chỉ là như vậy. Mà hắn lại cố tình có khẩu vị đặc biệt, nhiều phụ nữ như vậy, hắn lại vừa ý cô, Dồn hết tâm trí muốn giữ ở bên cạnh để yêu thương, ai ngờ, cô gái này lại dám nói chia tay!  *** Cậu tên là Sóc Tề, cậu có một người chị bằng tuổi, có một ba ba, có một mẹ, nhưng khổ nỗi, cậu là một người chỉ yêu mẹ của mình. Ở trong lòng ba ba, mẹ xếp vị trí thứ nhất, chị xếp vị trí thứ hai, cậu, chỉ xếp vị trí thứ ba! Ô! Tại sao vậy chứ? Bởi vì chị lớn lên rất giống mẹ, cho nên ba ba yêu ai là yêu cả đường đi. Nhưng nhà cậu không giống với nhà người ta, từ thứ hai đến thứ sáu, cậu ở cùng mẹ, chị ở cùng ba ba, đến Chủ nhật, bọn họ sẽ ở cùng nhau, sau đó ba, mẹ sẽ làm một số chuyện mà chỉ có người lớn mới có thể làm, sẽ phát ra tiếng "Ừhm a a". Thật ra thì, Sóc Tề biết không phải là như vậy, từ thứ hai đến thứ sáu, cứ nửa đêm canh ba ba ba đều thích "Lén qua" chỗ của mẹ, ân ân ái ái với mẹ. Bí mật này, chỉ có ba ba, mẹ biết, trời biết, đất biết, còn có cậu biết nữa, ha ha. Chị biết không? Dĩ nhiên là không biết..., chị ngốc nhất! Ngủ như chết ấy! Sau này, Sóc Tề đi học, cậu biết cái này, nó gọi là ở riêng, cái gì gọi là ở riêng đây? Tiểu Hoàng ngồi cùng bàn nói, ở riêng chính là do không yêu nên phải ở riêng, nhưng ba ba rất thích mẹ, mà mẹ cũng rất yêu ba ba, bọn họ cũng hay làm một vài chuyện mắc cỡ, bậy tình huống của bọn họ là cái gì? Cậu nghi ngờ, vì vậy có một ngày cậu hỏi mẹ, mẹ nói, bởi vì ba ba đã từng làm sai một chuyện, cho nên mẹ phải trừng phạt ba ba. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em của tác giả Kim Tinh.
Mèo Yêu - Hà Thư
Trình Tân chết rồi, Trình Tân lại sống rồi. Cô biến thành một con mèo nhỏ rất moe, rất ấm áp hiểu lòng người. Văn hư cấu, không phải mèo bình thường, nên cái gì cũng ăn được. *** Trình Sân là một cô gái kiên cường, tốt bụng, không may chết khi còn rất trẻ. Không biết là may mắn hay bất hạnh, linh hồn cô nhập vào một em mèo con xinh đẹp lông trắng muốt, được một cửa hàng thú cưng nhặt về nuôi. Sau đó, cô được một cô gái mua tặng bạn mình là tiểu thư nhà họ Liêm, Liêm Tiếu. Do mẹ Liêm Tiếu nói rằng cô là một con mèo không rõ nguồn gốc, xuất thân thấp kém nên Liêm Tiếu đâm ra ghét bỏ cô, bỏ mặc cô cho người giúp việc chăm sóc. Những tưởng từ đó cô sẽ sống một kiếp mèo cô đơn và buồn tẻ, nhưng kể từ khi anh trai của Liêm Tiếu là Liêm Đường về nước, cuộc sống của cô tràn ngập màu hồng. Người đâu mà vừa đẹp trai vừa dịu dàng, lại còn yêu chiều dung túng cô hết mực! Nhờ có anh mà cô không còn chán ghét cuộc sống làm mèo nữa. Nếu ngày nào cũng được ngắm giai đẹp, được giai đẹp chăm sóc cưng nựng như một công chúa nhỏ thì làm mèo cả đời cũng được! ???? Về sau Trình Sân hóa thành hình người, hai người bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng họ chưa kịp nhận ra tình cảm của mình thì cha mẹ ruột của cô – một cặp vợ chồng miêu yêu – đã đến nhận cô về. Khi họ nhận ra tình cảm của mình và quyết định đến với nhau thì Trình Sân lại bị bố mẹ ngăn cấm, bởi miêu yêu và con người lấy nhau thường không có kết cục tốt. Cũng may bố mẹ Trình Sân rất thương cô nên khi cô quyết tâm lấy Liêm Đường thì họ cũng không ngăn cấm nữa. Hai người lấy nhau, sinh con và (chắc là) hạnh phúc đến đầu bạc răng long. ???? Trình Sân là một cô gái vô cùng nghị lực, kiên cường. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô vừa phải cố gắng học tập để sau này xin được công việc tốt, vừa phải đi làm thêm hết nơi này đến nơi khác để nuôi sống bản thân và trang trải học phí. Sau khi biến thành mèo, cô lại phải giành giật miếng ăn với những con mèo khác trong cửa hàng thú cưng, phải cẩn thận lấy lòng chủ nhân. Sau khi được Liêm Đường nhận nuôi, Trình Sân vẫn chưa hết xui xẻo - cô bị một thằng bé hư hỏng bắt trộm đem bán cho người khác, phải lặn lội mưa gió đường xa trở về với anh, lúc về đến nơi thì chỉ còn hấp hối. Chỉ đến khi hóa được thành người cô mới thật sự hết khổ. Tuy gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng Trình Sân luôn lạc quan, yêu đời. Lúc làm mèo, Trình Sân còn thể hiện một mặt tính cách khác của mình – tinh nghịch, ngốc nghếch, có sắc tâm có cả sắc đảm (nhưng tiếc là thiên thời địa lợi nhưng nhân không hòa nên mãi không được ngắm bo-đì nude của Liêm Đường. Liêm Đường là tuýp đàn ông hoàn hảo trong mắt phụ nữ – trẻ tuổi, đẹp trai, có tài, có tiền, cử chỉ lễ độ, tính cách dịu dàng. Có lẽ do hoàn cảnh gia đình nên từ bé đến lớn anh chỉ tập trung học hành và phát triển sự nghiệp, gần 30 tuổi mà không có lấy một mảnh tình vắt vai. Không hiểu sao một người tính tình lạnh nhạt như anh lại dễ mềm lòng trước con mèo nhỏ ngây thơ ngốc ngếch đáng yêu là Trình Sân. Đoạn đầu truyện khá hài, vì Liêm Đường có bo-đì đẹp, mà Trình Sân cậy mình là mèo nên suốt ngày canh lúc anh tắm hoặc thay quần áo để ngắm trộm bo-đì anh, thậm chí có lần thấy anh sexy quá không chịu nổi xịt cả máu mũi. ???? Liêm Đường nói đùa gọi cô là cô vợ nhỏ, cô cũng sung sướng tự nhận mình là vợ anh luôn, suốt ngày chồng ơi chồng à (bằng tiếng mèo). ???? Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, có chút hài, ngọt ê răng, hợp đọc giải trí. Tuy nhiên truyện có kha khá bug, nữ chính đôi khi ngây ngô một cách thái quá, mình thấy hơi giả tạo, thế nên ai tự thấy mình khó tính thì nên cân nhắc trước khi đọc. *** Chuyện lần này gây phong thanh lớn như vậy, Trình Tân biết có giấu tiếp cũng chỉ vô ích. Nên ngay sau khi Liêm Đường vừa mới xuất viện, cô đã quyết đoán bảo anh cùng về ra mặt người nhà của mình. Đương nhiên là Liêm Đường không định từ chối. Chỉ là, suy xét đến tình hình của Trình Tân hiện tại, hẳn người nhà cô sẽ chẳng có ấn tượng tốt gì với anh đâu. Bây giờ, trong mắt ba mẹ Trình Tân, chắc hình dung về anh đã là "gã lừa con gái mình chạy mất" không chừng... Nhưng mọi người đều là người biết suy nghĩ, loại chuyện như người đã tới tận cửa mà còn sập cửa nhà không cho vào đó hẳn sẽ không làm được. Thấy ba mẹ và cả anh trai vẫn còn nể mặt, không sập cửa nhốt Liêm Đường bên ngoài, Trình Tân thầm cảm động trong lòng. Đây chính là một sự nhượng bộ đối với quyết định của cô đó. Phù Khanh và Cổ Sênh quét mắt nhìn Liêm Đường, người con gái mình thích, kể cũng không quá bất mãn. Ngoại trừ mấy vấn đề như tuổi thọ là khiến họ không hài lòng ra, thì trong thế giới con người, Liêm Đường đã là một cá thể vô cùng xuất chúng, có nói là rồng phượng trong loài người cũng chẳng ngoa. Tiếc nuối duy nhất chính là hai đứa cách biệt giống loài, vì vậy khi bên nhau sẽ nảy sinh mối nguy về sau. Nhưng yêu chính là yêu, dù cho là họ hay là bản thân loài người, đều không cách nào đưa ra những quyết định khách quan nhất được. Hôm qua, sau khi nạt nộ Cổ Ý một chập, Trình Tân lại về rủ rỉ với anh một hồi. Anh đã xin lỗi Trình Tân, Trình Tân cũng tỏ ý hối hận vì thái độ hơi quá khích của mình lúc đó. Hai người hòa giải, nhưng Cổ Ý vẫn không tươi tỉnh nổi khi gặp Liêm Đường tìm tới nhà. Chẳng qua, vì muốn em gái vui nên anh mới đành hậm hực ngồi vào chỗ. Lần ra mắt gia đình này của Liêm Đường xem như trải qua một cách thuận lợi không sóng gió. Nghỉ ngơi một thời gian, ba ngày sau, Liêm Đường dẫn Trình Tân về gặp bà ngoại và các cậu. ... Mời các bạn đón đọc Mèo Yêu của tác giả Hà Thư.