Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Văn án:   Tô Tiêu Tiêu nghỉ phép ở nhà một khoảng thời gian, bỗng nhiên bị Chu Lâm Duyên rủ cùng tới Tây Châu công tác.   Vào buổi sáng ngày phải lên đường, cô hậm hực quyết định trên đường sẽ "chiến tranh lạnh" cùng Chu Lâm Duyên.   Những người làm hạng mục ở Tây Châu đều là nhân viên nam, đã lâu không thấy được người đẹp giống như Tô Tiêu Tiêu, giám đốc hạng mục nhịn không được lặng lẽ hỏi Chu Lâm Duyên, "Chu tổng, không biết Tô tiểu thư đã có bạn trai chưa?"   Chu Lâm Duyên lúc ấy dựa vào cửa, đôi tay bỏ vào túi quần, nghe vậy mới rũ mắt lạnh lùng liếc anh ta một cái.   "Như thế nào? Cậu có hứng thú?"   Lúc nói chuyện anh có vẻ lười biếng thế nhưng chỉ cần cái liếc mắt cũng đủ để anh chàng giám đốc kia sợ tới mức không dám nói chuyện chỉ liên tục lắc đầu.   "Không... không… không… không có hứng thú, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi."   Nói xong liền hoang mang rối loạn chạy đi.   Sau này anh ta mới lén kể cho đồng nghiệp nghe:   "Lúc ấy nếu như tôi dám nói có hứng thú, khẳng định sẽ phải cuốn gói rời khỏi đây!"   ---   Trong cuộc sống luôn có vài ngày hơi xui xẻo, Tô Tiêu Tiêu chính là xui như vậy đấy. Ngày đầu tiên khi boss đến tiếp nhận quản lý công ty, Tô Tiêu Tiêu không khỏe nên ngủ quên, đi làm trễ rồi kết cục là bị boss mặt lạnh hăm dọa một trận, khổ không tả nổi.   Tô Tiêu Tiêu tốt nghiệp xuất sắc chuyên ngành thiết kế, cuộc sống xa nhà trôi qua cũng khá là yên ổn, cho đến khi Chu Lâm Duyên xuất hiện trong cuộc sống của cô.   Lần đầu gặp mặt, Chu Lâm Duyên giao cho cô một yêu cầu hoàn thành thiết kế trong một tuần, làm hại Tô Tiêu Tiêu phải bù đầu xoắn xít vật lộn với bản vẽ cả ngày lẫn đêm, không chút thông cảm hay thương hoa tiếc ngọc. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Sau đó lại cắt ngày nghỉ phép của cô, kéo cô đi công tác xa. Tô Tiêu Tiêu uất ức mà Tô Tiêu Tiêu không dám nói, chỉ dám thầm chửi rủa trong lòng.   Chu Lâm Duyên là boss ở tổng bộ công ty, vì giúp quản lý nên anh mới nhận thêm công việc bên phía công ty Tô Tiêu Tiêu đang làm việc. Anh rất thưởng thức năng lực của Tô Tiêu Tiêu, lâu lắm rồi mới có bản thiết kế làm anh thấy hài lòng. Tuy nhiên anh không nhận ra cách làm việc của anh làm cho cô gái nhỏ oán hận. Anh cảm thấy mình đã rất nhân từ rồi.   Một sự trùng hợp vô cùng ngôn tình khi nhà hai người ở đối diện nhau trong cùng một tầng, là kiểu lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy đó, cháy bừng bừng luôn.   Chu Lâm Duyên ngày càng để mắt đến con thỏ nhỏ nhà bên, bình thường thì luôn luôn nhỏ nhẹ ngoan hiền nhưng đôi khi cáu lên còn dám hầm hè tức giận với anh. Khá là thú vị.   Anh bắt đầu công cuộc nhìn ai giới tính nam xung quanh Tô Tiêu Tiêu cũng cảm thấy ghen tức, nhưng cách anh cho là “theo đuổi” lại làm cho Tô Tiêu Tiêu hoàn toàn không nhận ra anh đang theo đuổi.   Tô Tiêu Tiêu thì không biết từ khi nào mà Chu Lâm Duyên lại có một vị trí quan trọng trong lòng cô như vậy. Từ chán ghét anh chỉ biết dùng công việc chèn ép cô, bây giờ cô lại luyến tiếc, lại đau lòng khi có tin đồn về vị hôn thê hào môn của anh.   *“Là ngày cô nhào vào trong lòng ngực anh, cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh. Ánh mắt đen nhánh của anh đã hấp dẫn cô trầm luân. Mỗi lần anh dùng ánh mắt đó thì cô lại không thể khống chế trái tim đang đập thình thịch của mình.   Là mỗi lúc anh nở nụ cười và gọi tên cô. "Tô Tiêu Tiêu."   Là ngày ở Diệp Thành, anh mặc sơ mi trắng, lười nhác dựa vào cây đèn đường, khóe môi câu lấy một nụ cười và nhẹ nhàng gọi. "Tô Tiêu Tiêu, lại đây."   Là buổi sáng đi Tây Châu, cô mang theo một thân bực bội rời khỏi nhà thì trông thấy Chu Lâm Duyên đang chờ cô bên ngoài.   Là lúc ở sân bay anh mua thuốc giúp cô xoa vào chỗ bị thương và hỏi. "Cô còn muốn tức giận tới khi nào?"   Ngữ khí bất đắc dĩ lại giống như mang theo sự sủng nịch, Tô Tiêu Tiêu nghe được trong lòng liền mềm nhũn, nhưng cũng cảm thấy hốt hoảng.   Là cái đêm trên núi ở Tây Châu xung quanh bỗng trở nên tối tăm dọa cho cô hô to một tiếng, "Chu Lâm Duyên."   Sau đó cổ tay bị một bàn tay dùng lực cầm lấy, Chu Lâm Duyên ở bên tai cô thấp giọng trấn an. "Tô Tiêu Tiêu, tôi ở chỗ này."”   ---   Đây là một câu chuyện vô cùng vô cùng ngọt ngào, sau khi Tô Tiêu Tiêu ôm mối tình đơn phương từ chức, Chu Lâm Duyên mới nhận ra mình theo đuổi hơi sai cách rồi. Anh bắt đầu công cuộc theo đúng cách thức của người thường, tặng hoa tặng quà tỏ tình và chẳng bao lâu hai người đã về chung một nhà.   Chu Lâm Duyên có thể lạnh lùng với thế giới nhưng anh không thể lạnh lùng với Tô Tiêu Tiêu, anh từ khi sinh ra đã không hề khóc nhưng lại khóc khi chờ Tô Tiêu Tiêu ngoài phòng sinh. Mọi sự dịu dàng của Chu Lâm Duyên kiếp này đều dành cho Tô Tiêu Tiêu cả rồi.   Truyện là một lựa chọn vô cùng thích hợp cho những bạn đọc thích nội dung ngọt ngào. Cốt truyện được xây dựng không có trắc trở, không có gay cấn, không đan xen chi tiết thương trường phức tạp như nhiều truyện tổng tài khác, nên điểm nhấn duy nhất của truyện chỉ là quá trình yêu đương ngọt ngào của hai nhân vật chính mà thôi. _____   *Trích từ truyện.   Review by #Hạ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tổng bộ tập đoàn Chu thị. Bên trong văn phòng tổng giám đốc có một bóng người cao lớn đứng trước cửa sổ. Người đàn ông một tay nhét ở túi quần, một tay cầm di động cùng người khác nói chuyện. Dường như cuộc nói chuyện của hai người không được vui vẻ lắm, người đàn ông nhíu chặt mi có chút tức giận. "Một phần phương án thiết kế làm hơn hai tháng, kết quả cái tôi nhận được chỉ là thứ bỏ đi. Nếu như cậu không thể làm được thì hiện tại có thể tới bộ phận nhân sự làm thủ tục xin từ chức." Chu Lâm Duyên nói xong liền trực tiếp cúp máy rồi xoay người ném di động lên bàn. Lúc Đường Dịch mở cửa đi vào thấy được một màn này có chút sửng sốt hỏi. "Anh làm sao vậy ?" Chu Lâm Duyên không lên tiếng trả lời. Anh đi về phía bàn làm việc ngồi xuống rồi mới ngước mắt nhìn Đường Dịch. "Có việc." Đường Dịch đi qua. "Ừ...hạng mục phía bên Tây Châu không phải là do Triệu Thành phụ trách sao, tại sao bây giờ lại điều em tới đấy ?" Chu Lâm Duyên mở máy tính lên rồi nói. "Anh ta không làm được, lâu như vậy mà hạng mục vẫn đang ở giai đoạn di dời và phá bỏ, cậu đi qua đó nhanh chóng giải quyết mọi việc. Chúng ta không thể kéo dài tiến độ công trình thêm nữa." "Vậy còn công việc bên này của em thì sao ?" Chu Lâm Duyên thuận tay mở hai gói bưu kiện rồi nói với anh ta. "Giao cho anh. Cậu hãy sắp xếp một người cùng anh bàn giao công việc." Đường Dịch suy nghĩ một chút rồi gật đầu. "Cũng được, dù sao thì gần đây mẹ của em vẫn luôn thúc dục chuyện kết hôn, lần đi Tây Châu này coi như giúp em tranh một kiếp nạn vậy, em cũng có thể yên tĩnh một thời gian." -- Lúc Tô Tiêu Tiêu biết tin Đường Dịch được điều đi Tây Châu tiếp nhận hạng mục thì phản ứng đầu tiên chính là Đường tổng của cô bị lưu đày. Dù sao Tây Châu cách thủ đô thật sự quá xa. Trong lòng nghĩ như thế nào cô liền nói ra như vậy. Lúc này trong văn phòng làm việc, Đường Dịch đang lười biếng ngồi trên ghế xem đoạn tin nhắn Tô Tiêu Tiêu gửi tới. "Cô cũng theo tôi lâu như vậy rồi sao mà tới bây giờ cô vẫn không nhìn thấy ưu điểm của tôi vậy hả." Hai năm trước Tô Tiêu Tiêu vừa tốt nghiệp đại học liền xin vào bộ phận thiết kế của tập đoàn Chu thị. Nửa năm sau vào tổ dự án khu bắc và chính thức trở thành cấp dưới của Đường Dịch. Thực ra Đường Dịch là một người rất dễ làm việc chung, trải qua hai năm làm việc với anh ta Tô Tiêu Tiêu không còn xem anh ta như là lãnh đạo. Lúc này biết Đường Dịch sắp đi cô có chút luyến tiếc. Từ bàn làm việc Tô Tiêu Tiêu tìm được một chồng văn kiện mà Đường Dịch cần, cô nhanh chóng mang tới cho anh ta. Tô Tiêu Tiêu hai tay ôm tập văn kiện nhìn Đường Dịch hỏi. "Đường tổng, anh đi rồi thì ai sẽ tiếp nhận ví trí của anh ?" Đường Dịch ngẩng đầu nhìn cô cười cười. "Cô thử đoán xem." Tô Tiêu Tiêu mắt trợn trắng. "...Tôi làm sao biết được." Đường Dịch câu môi cười. "Ngày mai các cô sẽ biết." Tô Tiêu Tiêu: "..." Thấy Đường Dịch ra vẻ thần bí như vậy Tô Tiêu Tiêu cũng có chút tò mò, nhưng anh ta không muốn nói thì cô cũng không hỏi nữa. Ngày hôm đó tất cả mọi người trong tổ đều biết tin ngày mai cấp trên mới sẽ tới vì thế ngày hôm sau hiệu quả làm việc ở bên ngoài đột nhiên tốt hơn trước kia, hơn nữa không có một ai đến trễ, cả một đám người đều đến sớm hơn thời gian quy định nửa giờ. Ngày trước, lúc Đường Dịch đang làm việc ở đây thì anh ta chính là người thường xuyên đến trễ cho nên cũng không quản thời gian đi làm của mọi người. Hôm nay khó có được một ngày mọi người đều đúng giờ tới công ty như vậy, còn chưa tới thời gian làm việc thế nhưng tất cả đều nghiêm túc ngồi tại vị trí của mình chờ sếp tới thị sát công tác. Thế nhưng cả ngày hôm nay tất cả mọi người lại không gặp được vị sếp kia. Tô Tiêu Tiêu là người Đường Dịch để lại cùng tân thủ trưởng bàn giao công việc, lúc này đành phải gọi điện thoại hỏi thăm một chút. Người nhận điện thoại là một trợ lý nam. Anh ta nói. "Chu tổng hôm nay đang đi công tác, qua mấy ngày mới có thể trở về ." Nói xong điều này thì anh ta không có thêm lời nói dư thừa nào nữa, cứ như vậy mà cúp máy. Tô Tiêu Tiêu đứng ở phòng trà sửng sốt vài giây rồi mới đem di động buông xuống. Cô nhìn chằm chằm ly nước trước mặt đến thất thần. Chu tổng nào đây...? Thông qua thái độ nghiêm túc của vị trợ lý kia Tô Tiêu Tiêu nghĩ có lẽ vị tân thủ trưởng này cũng không dễ làm việc chung. Mấy ngày kế tiếp tất cả nhân viên đều tới công ty sớm hơn nửa giờ. Một chút cũng không dám chậm trễ, thế nhưng vẫn chưa gặp được sếp. Chỉ là vẫn có người không may mắn mà gặp xui xẻo. Chuyện là Tô Tiêu Tiêu dạo gần đây luôn phải thức đêm để thiết kế bản vẽ cho nên khá là mệt mỏi, đã vậy lần này bà dì tới bụng cô lại còn đau hơn những lần trước. Buổi tối ngày hôm trước đau đến mức Tô Tiêu Tiêu nằm cuộn tròn ở trên giường, cả người đổ mồ hôi lạnh. Vì quá đau Tô Tiêu Tiêu đã không thể ngủ sớm được, hậu quả là ngày hôm sau đồng hồ báo thức vang lên cô cũng chưa tỉnh. Thẳng đến khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở trên tủ đầu giường thì Tô Tiêu Tiêu mới từ trong chăn vươn tay cầm lấy di động nhắm mắt nhận cuộc gọi. Sắc mặt cô trắng bệch, giọng nói có chút suy yếu. "Alô." Người đầu kia có chút khẩn trương nhưng lại không dám lớn tiếng nói chuyện. "Tiêu Tiêu, cô đang làm gì vậy ? Đã gần 9 giờ rồi sao cô còn chưa tới. Hôm nay Chu tổng tới, bây giờ đang tìm cô đấy. Cô nhanh tới công ty liền đi." Tô Tiêu Tiêu nghe được lời này thì giật mình một cái, lập tức từ trên giường ngồi dậy. "Vị Chu tổng mà cô nói là..." Lý Viện ở bên kia nhỏ giọng nói. "Boss, tổng tài ! Chúng ta xong rồi, cô tới đây nhanh lên." Tô Tiêu Tiêu thiếu chút nữa đánh rơi di động. Cô cũng không kịp cúp máy, vội vàng xuống giường chạy vào nhà vệ sinh. Vội vội vàng vàng rửa mặt sau đó cũng chỉ kịp mặc áo sơ mi cùng quần rồi cầm lấy áo khoác chạy nhanh ra cửa. Làm thế nào cũng không thể ngờ được hôm nay Tô Tiêu Tiêu lại xui xẻo như vậy, cô căn bản không nghĩ cấp trên sẽ đột nhiên tới. Tô Tiêu Tiêu vừa lái xe được một đoạn thì bị tắc đường, cô gấp đến độ thiếu chút nữa xuống xe chạy tới khu tàu điện ngầm phía trước. Có đánh chết Tô Tiêu Tiêu cũng không ngờ được vị kia lại là tổng giám đốc bên tổng bộ. Tổng giám đốc không phải là có rất nhiều việc sao. Trong công ty mọi chuyện lớn nhỏ đều chờ anh giải quyết, như thế nào còn có thời gian tự mình tới chỗ bọn họ làm việc. Tô Tiêu Tiêu vào Chu thị làm việc hai năm nhưng chưa thấy qua vị tổng tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn này. Nhưng mà cô vẫn nghe thấy rất nhiều tin về anh. Theo như lời đồn thì vị tổng tài này lớn lên thực anh tuấn, thế nhưng thủ đoạn hành sự lại quyết đoán và tàn nhẫn. Tô Tiêu Tiêu còn nghe nói toàn bộ nhân viên làm việc tại tổng bộ đều rất sợ anh. Mặc dù Chu Lâm Duyên lớn lên phi thường đẹp trai, nhưng cũng chẳng có ai dám ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái. Nếu bọn họ làm sai chuyện gì đó thì chỉ cần một ánh mắt của anh bắn tới cũng đủ khiến bọn họ không dám thở mạnh. Ngay cả những người có chức vị cao ở công ty lúc mở cuộc họp nếu thấy tâm trạng Chu Lâm Duyên không tốt bọn họ cũng trở nên lo lắng, sợ chính mình sẽ nói sai điều gì đó. Tô Tiêu Tiêu cũng không dám tưởng tượng tới một lát nữa bản thân sẽ nhận kết cục gì. Lần tắc đường này kéo dài hơn 10 phút, lúc Tô Tiêu Tiêu đến công ty đã là 9 giờ 30. Tô Tiêu Tiêu xe cũng không kịp đem vào bãi đậu, đành dừng trước cửa công ty sau đó đem chìa khóa giao cho bảo vệ rồi nói. "Anh Vương...giúp tôi đem xe vào bãi đậu nhé." Cô nói xong liền chạy nhanh vào thang máy. Rất nhanh thang máy đã lên tới tầng 5 nơi Tô Tiêu Tiêu đang làm việc. Cô nhanh chân chạy tới phòng làm việc. Trong khi Tô Tiêu Tiêu còn chưa kịp ổn định lại hơi thở thì Lý Viện đã chạy tới nắm lấy tay cô. "Sao bây giờ cô mới tới. Chu tổng đang tìm cô đấy." Tô Tiêu Tiêu thở hổn hển đầu óc một mảnh hỗn loạn, nhưng cô vẫn nhớ rõ nhiệm vụ Đường Dịch giao cho mình. Cô đi nhanh tới bàn làm việc cầm lấy văn kiện rồi đưa tới văn phòng Chu tổng. Tới nơi Tô Tiêu Tiêu không dám lập tức đi vào. Cô ở bên ngoài điều chỉnh hô hấp rồi hít sâu một hơi mới giơ tay gõ gõ cửa. Bên trong truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông. "Vào đi." Tô Tiêu Tiêu nghe thấy giọng nói kia trong lòng có chút khẩn trương. Cô nhấp môi, thở sâu sau đó mở cửa đi vào. Trong văn phòng, ngồi ở bàn làm việc là người đàn ông mặc một thân tây trang màu đen, anh cầm một cây bút đang cúi đầu xem văn kiện. Thời điểm Tô Tiêu Tiêu đi vào anh cũng không ngẩng đầu nhìn cô. Tô Tiêu Tiêu ôm văn kiện đi qua, kiềm chế khẩn trương nơi đáy lòng, nhẹ giọng nói. "Chu... Chu tổng, Đường tổng bảo tôi cùng ngài bàn giao công việc." Chu Lâm Duyên không phản ứng, vẫn như cũ nghiêm túc xem văn kiện. Chờ xem xong tờ văn kiện cuối cùng anh mới ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tiêu Tiêu lạnh giọng hỏi. "Mấy giờ rồi ?" Tô Tiêu Tiêu trong lòng lộp bộp một chút, vội nói. "9... 9 giờ 40." Chu Lâm Duyên nhìn cô, trong ánh mắt không có chút độ ấm nào. "Chẳng lẽ cô không có khái niệm về thời gian sao ?" Tô Tiêu Tiêu hôm nay đến trễ thật sự có nguyên nhân. Cả đêm cô đau bụng đến không ngủ, gần sáng mới ngủ được một lúc, không nghĩ tới liền ngủ quên. Nhưng mà đến trễ chính là đến trễ, cô cũng không có ý định giải thích. Tô Tiêu Tiêu gật đầu nói. "Thực xin lỗi Chu tổng, tôi hứa sẽ không có lần sau." Chu Lâm Duyên liếc cô một cái. "Lần sau nếu lại đến trễ thì không cần tới công ty làm việc nữa. Bây giờ cô cứ để văn kiện ở đấy rồi đi ra ngoài đi." Anh nói xong cũng không tiếp tục nhìn Tô Tiêu Tiêu mà cúi đầu xử lý công việc. Chu Lâm Duyên từ ánh mắt cho đến ngữ khí đều quá lạnh nhạt, điều này làm cho đáy lòng Tô Tiêu Tiêu có chút khó chịu, nhưng cô cũng biết chính mình làm sai, anh ta không trực tiếp xử phạt phỏng chừng đã là giơ cao đánh khẽ. Tô Tiêu Tiêu đứng tại chỗ im lặng hai giây rồi đặt văn kiện lên bàn và xoay người đi ra ngoài. Khi Tô Tiêu Tiêu trở lại phòng làm việc, các đồng nghiệp trong nháy mắt đều ngẩng đầu nhìn cô. Lý Viện chạy tới giữ chặt tay cô khẩn trương hỏi. "Thế nào rồi, Chu tổng có mắng cô không ?" Đúng lúc này bụng Tô Tiêu Tiêu lại lên cơn đau, đau đến mức hai chân cô đều nhũn ra. Sắc mặt của Tô Tiêu Tiêu trắng bệch. Cô đi về bàn làm việc, che lại bụng nhỏ rồi gục đầu lên bàn, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi. "Bảo tôi lần sau lại đến trễ thì không cần tới công ty nữa." "Cái kia..." Lý Viện vốn đang muốn hỏi tiếp nhưng đột nhiên phát hiện sắc mặt Tô Tiêu Tiêu không tốt, vội vàng hỏi. "Tiêu Tiêu, cô làm sao vậy ? Có phải là khó chịu ở đâu không. Sao sắc mặt cô lại kém như vậy." Tô Tiêu Tiêu theo bản năng ôm bụng trả lời. "Không có việc gì, chỉ là đau bụng kinh mà thôi." Cô đem mặt vùi vào khuỷu tay, chỉ cảm thấy đau đến đổ mồ hôi lạnh. Cả buổi sáng Tô Tiêu Tiêu luôn ngồi một chỗ. Cô đau tới mức không có sức lực nói một câu, cũng chỉ uống vài ly nước ấm rồi thôi. Giữa trưa các đồng nghiệp đều đi ăn cơm, chỉ có Tô Tiêu Tiêu không còn sức lực nên ở lại văn phòng. Lý Viện ăn xong cơm trưa thì lấy giúp Tô Tiêu Tiêu một phần. Lúc về phòng làm việc thấy cô đang gục đầu trên bàn liền đi qua. "Từ sáng tới giờ cô vẫn chưa ăn gì, như vậy không tốt cho thân thể." Tô Tiêu Tiêu không nghĩ tới Lý Viện sẽ giúp cô lấy một phần cơm, ngẩng đầu cảm kích nói. "Cảm ơn cô." Lý Viện thấy sắc mặt Tô Tiêu Tiêu vẫn còn tái nhợt chợt nhíu mày hỏi. "Cô có muốn xin phép Chu tổng về nhà nghỉ ngơi không ?" Tô Tiêu Tiêu vừa nghe, lập tức nói. "Thôi bỏ đi, tôi cũng không dám." Buổi sáng cô vừa đến muộn thì làm sao còn dám xin nghỉ. Huống chi Tô Tiêu Tiêu thật sự có điểm sợ Chu Lâm Duyên. Thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh nhìn về phía mình cô thật sự sợ tới mức không dám hé miệng. Tô Tiêu Tiêu đau bụng cho nên không muốn ăn thứ gì, cơm Lý Viện đưa cho cũng không ăn nhiều, chỉ là uống chút chút canh bí đao hầm xương rồi thôi. Sau khi đi ăn về thì mọi người liền tụ tập một chỗ nói chuyện. "Buổi sáng lúc Chu tổng bước vào, tôi thật sự cảm thấy trái tim mình giống như bị nả một phát súng, lớn lên cũng quá soái đi. Khuôn mặt, dáng người, khí chất, tất cả đều rất tuyệt." "Tôi còn thấy từ người anh ta toát ra hơi thở cấm dục nha." "Tuy Chu tổng rất tuấn tú nhưng anh ta cùng tiểu Đường tổng không giống nhau, mấy người không cảm thấy sao, đứng trước mặt anh ta tôi đầu cũng không dám ngẩng, bộ dáng quá lạnh lùng, toàn thân đều tản ra khí tràng làm người khác không dám tới gần." Tô Tiêu Tiêu buồn bã ỉu xìu gục đầu trên bàn, nghe các đồng nghiệp bát quái, trong đầu lại suy nghĩ. "Lớn lên đẹp trai thì có lợi gì, lúc nói chuyện yêu đương mà vẫn luôn là bộ dáng nghiêm túc như vậy phỏng chừng sẽ làm cho bạn gái cảm thấy buồn bực muốn chết." Mời các bạn đón đọc Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi của tác giả Nghê Đa Hỉ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khách Bộ Hành Thời Gian - Mộc Phù Sinh
Hành Sùng Ninh – cậu ấm của một tập đoàn nổi tiếng bị bắt cóc năm mười lăm tuổi. Vụ bắt cóc trở thành nỗi ám ảnh của anh, khiến anh phải sống thực vật suốt ba năm. Mười hai năm sau, khi đã trở thành một nhân vật đầy tiếng tăm trong ngành công nghiệp thiết kế đồng hồ, anh gặp Diệp Giai Nam lần đầu tại Ai Cập. Cô chính là người đã tiếp cho anh tia nắng trong cuộc sống. Thế nhưng, tất cả những điều tốt đẹp dường như đều không thể thoát khỏi bàn tay của định mệnh. Hai con người được gặp gỡ là do duyên số, nhưng duyên số hóa thành điều may mắn hay là sự trớ trêu, không ai có thể biết trước được… *** Người thông tuệ thường nói rằng: ‘Chỉ có những kẻ ngốc mới vội vàng.’ Nhưng anh lại chẳng có cách nào ngăn mình đem lòng yêu em.”* Diệp Giai Nam không ngốc cũng chẳng phải là kẻ cuồng si, thế nhưng vào giây phút bóng lưng Hành Sùng Ninh khuất sau ngã rẽ, cô lại chẳng kìm được dòng nước mắt, cứ thế đuổi theo anh, gọi tên anh, hôn anh. Diệp Giai Nam tuyệt đối không dám thú nhận với Hành Sùng Ninh rằng cô đã muốn hôn anh từ lâu lắm rồi, từ cái ngày tình cờ ngồi cạnh anh trên chiếc xe bus đi thăm ngôi đền Abu Simbel ở Ai Cập, khi cô thậm chí còn chưa biết tên anh, còn anh vẫn đang say ngủ với chiếc mũ che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi mà cô thấy cực kỳ quyến rũ.  Một năm sau, hai người gặp lại nhau trong làn mưa bụi giữa rừng hoa ngân hạnh. Lúc này, Diệp Giai Nam đã biết tên anh là Hành Sùng Ninh, người đứng đầu một hãng thiết kế đồng hồ nổi tiếng thế giới và là người mà cô phải khom lưng nịnh hót. Chỉ có điều, hình ảnh của Diệp Giai Nam trong lần gặp lại này có phần nhếch nhác vì mưa và bụi đất. Trong lúc tay xách nách mang, cô lên tiếng xin sự giúp đỡ của anh với hy vọng người đối tác này có thể thể hiện chút phong thái ga-lăng. Thế nhưng, Diệp Giai Nam không ngờ rằng người đàn ông đẹp trai này lại mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế mức độ không nhẹ. Sau này khi nhớ lại ngày hôm đó, ắt hẳn Hành Sùng Ninh cũng có ít nhiều hối hận, nếu ngày đó anh chịu đưa tay giúp cô xách đồ, cô chắc chắn sẽ không ác cảm với anh nhiều đến thế. Nhưng mà, lúc đó trông cô nhếch nhác thảm hại thật sự luôn. Với cả, cuối cùng cô cũng thích anh trước đấy thôi =__= Chỉ có điều, từ chỗ “cực kỳ ác cảm” cho tới “thích” của Diệp Giai Nam là cả một quá trình, mà quá trình đó bao gồm việc cô “tình cờ” hắt cả một xô máu gà vào người anh theo đúng nghĩa đen, sau đó lại bị anh “vô tình” vặn trật khớp xương bả vai đau phát khóc. Tóm lại là nghiệp quật cả đôi cho đẹp lòng nhau.  Mời các bạn đón đọc Khách Bộ Hành Thời Gian của tác giả Mộc Phù Sinh.
Tiểu Khả Ái, Tan Học Đừng Đi! - Xuân Phong Lựu Hỏa
Văn án1:  Sở Sở vừa mới chuyển tới Nhất Trung, ngay lập tức đã bị đại ca học bá của Nhất Trung để mắt tới.  Khi đó ngay cả cô cũng không hiểu.  Kiểu người bị tự bế vừa lại ngốc nghếch như mình sao có thể có người thích được. Đối với vấn đề này, Lục Xuyên chỉ bày tỏ: "Chỉ số thông minh của tôi là 170." "Lục Xuyên có IQ 170, mỗi ngày đều vì cậu mà thần hồn điên đảo." Văn án 2: Sở Sở vừa mới chuyển tới Nhất Trung đã bị Lục Xuyên đánh dấu, lập tức trở thành "Cô gái của đại ca" trong truyền thuyết. Đi trên đường ai ai cũng đều gọi cô một tiếng: "Chị dâu nhỏ." Người khác hỏi Lục Xuyên, là một học thần của Nhất Trung, vì sao mà liếc mắt một cái lại nhìn trúng con thỏ con bệnh tự kỉ chậm nhiệt lại còn đội sổ cuối lớp kia vậy. Lục Xuyên nhướng mày: "Cô ấy dậy thì sớm, ăn rất ngon." *** Cuối tháng chín, kỳ nghỉ Quốc Khánh dài hạn mà các bạn học mong đợi rốt cuộc cũng đã tới, lúc bài giảng cuối cùng kết thúc, trên mặt mỗi người đều xuất hiện sự hưng phấn, đồng loạt ùa ra ngoài phòng học, các nam sinh hẹn nhau ra thao trường chơi bóng, các bạn nữ thì tốp ba tốp năm rủ nhau đi xem phim dạo phố. Trong hành lang ký túc xá, thỉnh thoảng có vài bạn học kéo theo rương hành lý đi ra cổng lớn, mặc dù kỳ nghỉ không dài, nhưng vẫn có vài bạn nào có nhà ở gần thì vẫn phải trở về vài ngày. Trong phòng, Sở Sở thu dọn xong hành lý của mình, lại bỏ sách vở ôn tập vào trong cặp sách, điện thoại di động vang lên. "Mẹ, con sắp xuống rồi." Sau khi Sở Sở cúp điện thoại, dựng đứng rương hành lý lên. "Sở Sở, mình tiễn cậu ra ngoài." Thời Hiểu cầm theo hộp đựng cơm đứng dậy, tiện thể đến nhà ăn mua cơm. Cô ấy giúp Sở Sở đỡ lấy hành lý đi xuống dưới lầu, Sở Sở hỏi cô ấy: "Lễ quốc khánh...không trở về nhà sao?" "Nhà mình ở xa, nằm phía nông thôn đường núi cũng rất khó đi, mình lười chịu khổ lắm." Thời Hiểu cười cười: "Mình quyết định ở lại trường ôn tập luôn." "Ừm." ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Khả Ái, Tan Học Đừng Đi! của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi - Long Thất
Thẩm Thanh Huyền là Liên Hoa Tôn Chủ, trâu bò tới mức chút nữa là phi thăng. Cố Kiến Thâm là Ma tôn Cửu Uyên, cũng bá tới mức chút nữa là hủy diệt tam giới. Tất cả mọi người đều cho rằng Thẩm Thanh Huyền và Cố Kiến Thâm gặp nhau nhất định sẽ đại chiến tam giới, hai người họ đấu tới ta chết ngươi sống mới thôi. Mãi đến khi Thẩm Thanh Huyền bế quan trăm năm, chạm tới thiên cơ. Thiên cơ nói rằng: Vạn năm ở giới tu chân không một ai phi thăng, nguyên do thang trời sụp đổ, phương pháp duy nhất để xoay chuyển chính là hành sự theo ngọc giản này. Ngọc giản thượng thư: Thứ nhất, gặp mặt Cố Kiến Thâm. Thứ hai, cùng uống cùng say với Cố Kiến Thâm. … Thứ mười ba, xin vì Cố Kiến Thâm cởi áo tháo đai. … Thứ hai mươi mốt, cùng hưởng đêm xuân với Cố Kiến Thâm … Thẩm Thanh Huyền: “……” Tóm tắt sơ: Thẩm Thanh Huyền sắp phi thăng, nhưng thang trời đã sập, muốn phi thăng phải tu bổ thang trời. Mà muốn tu bổ thang trời phải làm theo lời ngọc giản: Yêu Cố Kiến Thâm (trải qua tình kiếp) Thế là Tôn chủ đại nhân bắt đầu con đường yêu nghiệt tra thụ, nhưng chưa được bao lâu đã bị cái mặt dày và sự chung tình của Cố Kiến Thâm đánh về nguyên hình. Bắt đầu cùng Cố Kiến Thâm thật sự yêu nhau. Đánh giá chung Đầu tiên, tình tiết của truyện này thật sự rất dài rất dài, tuy không khó hiểu nhưng khiến người thiếu kiên nhẫn như tôi khó đọc đến cuối cùng. Nhưng cũng vì tình tiết dài như vậy, nên quá khứ và hiện tại của hai nhân vật chính đều được miêu tả đầy đủ dễ hiểu. Cùng nhờ vào đó mà khiến cho tình yêu của hai người, vốn tưởng là thứ tình cảm “nhất kiến chung tình” ngớ ngẩn, hóa ra lại là “tương tư thực cốt” (Do lúc đọc tôi không chú ý đến tag Thanh mai trúc mã haha :v ) Càng đọc ta càng thấy được, tình yêu của hai nhân vật chính sâu đậm, và chân thật hơn cả kim cương hay thời gian. Ngòi bút không sắc xảo khiến văn phong truyện bình thường, và cốt truyện cũng khá dài, không súc tích. Nhưng bù lại ý văn lại hay, mới lạ. Tính cách nhân vật không theo lối cũ, có điểm đặc sắc, sinh động riêng. Thẩm Thanh Huyền tuy là tôn chủ của chính đạo nhưng tính cách khá tùy hứng và linh hoạt. Cố Kiến Thâm tuy là Ma đế nhưng hóa ra lại là một người tốt hiếm thấy (ngạc nhiên dễ sợ luôn), nhưng tất nhiên không hề thiếu âm mưu, quỷ kế và cái mặt dày hơn bê tông. Ban đầu tưởng sẽ có ngược, ai dè sau khi quá khứ được mở ra thì chỉ có ngọt ngọt và ngọt. (Truyện thành công trong việc nhét cho tôi một đống thức ăn cẩu FA) Cái yếu tố bí ẩn trong truyện, như thân thế hai nhân vật chính, ý nghĩ của ngọc giản và của nhiệm vụ, lý do thang trời bị hỏng,… đều được giải thích rõ ràng và chi tiết. Điều duy nhất tôi không thích trong truyện có lẽ vì nó khá dài, và thế giới tu chân trong truyện này quá yên bình. Cố Kiến Thâm là Ma đế, nhưng lại giống tà đế hơn, ma tu trong truyện cũng giống tà tu hơn là ma tu trong phần lớn tiên hiệp. Không có sự xuất hiện của các thể lực yêu tộc, linh tộc,… Đánh giá: 8.5/10 Hơi đề cử. Đi sâu vào hai nhân vật chính chút đỉnh. Tôi thích hai nhân vật này vô cùng. Cả hai đều có điểm mạnh điểm yếu rõ ràng, dù có chút buff nhưng không đến thái quá. Chưa kể, cả hai nhân vật này đều rất mạnh mẽ, thông minh, không ai nhường ai. Không hề mang đến cảm giác thụ phải rụt rè thế này, yếu đuối thế này… Đầu tiên phải nói, Tôn chủ đại nhân là yêu nghiệt tái sinh, công khí ngời ngời nhưng không kém phần quyến rũ, dịu dàng. (Quỳ bái Tôn chủ một trăm lần) Tôn chủ đại nhân là người tu theo Đạo trời, vì công pháp tu luyện mà tính tình lạnh lùng. Có nhớ mấy tên đạo sĩ thúi trong phim tiên ma như Đạo sĩ trong phim Thanh xà bạch sà, đạo sĩ trong phim Thiện nữ u hồn không. Tôn chủ đại đại tính cách xấu y chang như vậy, còn theo dung mạo yêu nghiệt và tính tình phúc hắc nữa. Ban đầu khi được Ngọc giản trời ban yêu cầu trải qua tình kiếp với Cố Kiến Thâm, Thẩm Thanh Huyền tu theo Thiên Đạo, xem ngọc giản này như mệnh trời, bất kể yêu cầu gì, y đều nghiêm túc làm và tuân theo đạo ý. Thẩm đại nhân còn vô cùng thoải mái dụ dỗ Cố đế. Tình kiếp mà … không phải chuyện của một người, phải tác động vào tình cảm của đối thủ trước đã. Khi ngọc giản ban nhiệm vụ: “Thứ chín, trời lạnh lắm, đất cũng cứng, xin hãy ngủ cùng Cố Kiến Thâm!” Thẩm tôn chủ liền ra tay: Thẩm Thanh Huyền rúc mình trong túi ngủ, chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe: “Ngươi lạnh không?” Cố Kiến Thâm không nghe ra thâm ý trong lời này. Thẩm Thanh Huyền mềm giọng bảo: “Ta thấy hơi lạnh.” Cố Kiến Thâm: “……” _____ Tác giả nói: Không sai, Tôn chủ chính là người ngay thẳng như thế đó! Mà dụ dỗ còn theo kiểu cho một cà rốt liền đánh một gậy Tình kiếp chứ không phải dục kiếp, làm tình không tính là gì, quan trọng là … động tình. Ma tu Tâm Vực như Cố Kiến Thâm, dục lớn hơn tình, nếu để hắn dễ dàng đắc thủ, sẽ tạo ra phản ứng trái ngược. Từ từ mà đến, vừa mới bắt đầu thôi mà. Nhưng tình kiếp hoàn toàn không khiến cho Tôn chủ có chút xíu cảm xúc nào với Cố đế Y rất nghiêm túc muốn giết hắn. Hiện giờ nhiệm vụ đều có liên quan tới Cố Kiến Thâm nên không thể động vào hắn, nhưng chờ nhiệm vụ thay đổi hướng đi là có thể thuận lý thành chương diệt trừ hắn. Chỉ có một chần chừ khi ánh mắt màu đỏ ấy nếu mất đi sức sống sẽ không còn đẹp như thế nữa. Điểm ấn tượng nhất của nhân vật Thẩm Thanh Huyền chính là công khí ngời ngời của Thẩm tôn chủ: Cố Kiến Thâm nói: “Không thể là ta thật lòng thích ngươi sao?” Thẩm Thanh Huyền nói: “Thật lòng? Ngươi có thứ này sao?” Cố Kiến Thâm buồn bã nói: “Người không có mới là sư thúc.” Thẩm Thanh Huyền nhếch môi, lời nói đường hoàng tùy hứng: “Không bằng ngươi mổ ngực ta ra nhìn cho kỹ?” Cố Kiến Thâm hiếm khi nhíu mày: “Không làm được.” Thẩm Thanh Huyền: “Vậy thì để ta xem chân tâm của ngươi đi.” Sau đó Thẩm tôn chủ, đánh với Cố đế một trận. Thật ra trận đánh này chỉ là cái cớ để xác định thực lực của Cố đế thôi, theo đó xác định Cố đế cũng có ngọc giản xây thang trời. Bàn về Cố Kiến Thâm, Cố đế đại nhân. Ấn tượng ban đầu của Minh là cao thâm khó lường, giả vờ quân tử. Khi Thẩm tôn chủ tiếp cận Cố đế, Cố đế vô cùng dịu dàng mà quấn lấy Thẩm tôn chủ, cưng chìu, trêu ghẹo Thẩm tôn chủ. Minh lẫn nhân vật chính Thẩm tôn chủ đều rất ngạc nhiên và nghi ngờ mục đích của Cố đế. Sau này nhờ Thẩm tôn chủ đoán ra, Cố đế cũng đã gần phi thăng, nhìn thấy thang trời, cũng nhận được một ngọc giản, nhiệm vụ trên ngọc giản của Cố đế cũng gần tương tự của Thẩm tôn chủ. E rằng nhiệm vụ bọn họ có liên quan nhau, ví dụ như y hướng về Cố Kiến Thâm, Cố Kiến Thâm thì lại hướng về y. Cho nên cái tên này mới luôn quấn lấy y. Hết lần này lần khác lại thích bày ra vẻ tình sâu nghĩa nặng, còn không phải vì dời gạch sao? Thành thật chút không tốt à! *Thẩm đại nhân, ngày phóng khoáng quá à. Con nhân như em không theo nổi.* May mắn là, Cố đế tiếp cận Thẩm tôn chủ không phải do ngoc giản: Nhưng Cố Kiến Thâm tu theo Duy Tâm Đạo, ở chỗ hắn, nhiệm vụ trên ngọc giản chính là trở ngại, hắn muốn thả tâm, vậy rốt cục nên nghe theo hay không nên? Nếu làm theo, chẳng phải sẽ chứng minh hắn vì thích Thẩm Thanh Huyền mà làm những chuyện này? Chẳng phải đồng nghĩa rằng hắn muốn gặp Thẩm Thanh Huyền, muốn ngủ cùng y, muốn làm việc thân mật với y? Vì sao lại muốn? Bởi vì thích. Bày ra trước mắt chính là, Cố Kiến Thâm làm theo. Nhưng cũng nhờ đó mà Thẩm tôn chủ bắt đầu tò mò về Cố đế Đây mới là Cố Kiến Thâm nhỉ, bỏ đi xác ngoài tao nhã giả mù sa mưa, bên trong là một tu sĩ Tâm Vực thuần túy. Cuồng vọng hơn người khác, ngạo mạn hơn người khác và cũng khinh thường lẽ trời hơn người khác. Thật thú vị. Y càng ngày càng muốn nhìn thấy Cố Kiến Thâm “chân chính”. Nói về tính cách của Cố đế ấy, tôi chưa từng thấy vị Ma đế nào trong lịch sử lại dịu dàng, ôn nhu và TỐT BỤNG như Cố đế. Mời đọc truyện để biết rõ sự “Tốt bụng” kỳ lạ của Cố Ma đế. Trước mắt, thì Cố ma đế không hề có máu S như các vị Ma đế thường thấy, không có vẻ khát máu, trẻ trâu, nghĩ trên đời này mình là nhất, nghĩ rằng ai phạm vào ta tất sẽ chết (vỗ tay cho Cố đế) Chưa kể còn không làm những việc như cưỡng ép người dân lành (thiệt ra là cưỡng không được vì Thẩm tôn chủ mạnh quá mà) Mỗi lần Thẩm tôn chủ chọc Cố đế cứng lên, Thẩm đại lại biến thành vẻ ngoài thiếu niên. cơ thể nhỏ như vậy … Hắn xuống tay không đành. *Vỗ tay cho Thẩm tôn chủ* *Em xin tặng Cố đế danh hiệu: Ma đế có đạo đức nhất năm 2017* Thành ra cuối cùng, mục đích của Cố đế chỉ là Ngọc giản vung tay hô to: Làm ngươi đó! (`0´)/ Hahhaha Tuy ban đầu bệ hạ hơi bị ngược tý. Thẩm Thanh Huyền nói: “Đêm tân hôn, đương nhiên nên động phòng hoa chúc.” Cố Kiến Thâm nhìn y: “Với người mình không thích, ngươi cũng có thể làm chuyện này sao?” Thẩm Thanh Huyền nói: “Ta không ghét ngươi.” Cố Kiến Thâm chắc chắn nói: “Nhưng cũng không thích.” Thẩm Thanh Huyền nhíu mày nói: “Có cần tính toán vậy không?” Cố Kiến Thâm nhìn bờ vai lộ ra ngoài cùng cẳng chân trơn bóng của y, bằng vào nghị lực kinh người mà nhịn xuống. Không thể bị y dụ dỗ, nếu theo mong muốn của y, thì phía sau mới là vực sâu vạn trượng. Nhưng lại không cam lòng, hắn trả giá bằng tình cảm, đâu phải chỉ cầu một lần quan hệ xác thịt ngắn ngủi? Có thể nếm được chút ngon ngọt nào thì cứ nếm, lỡ như ngọc giản kia không bao giờ tuyên bố nhiệm vụ tương tự nữa, chẳng nhẽ hắn phải đơn phương tương tư tới chết? Thiệt ra đa phần ngược công cũng là do bệ hạ thông minh quá mà, thông minh quá bị thông minh hại, lòng nghi ngờ nặng, tự suy diễn nhiều thành ra tự ngược bản thân. Ngược bản thân đã rồi gián tiếp ngược người khác, ngược cả người mình yêu (cái này chỉ xảy ra khi bệ hạ cùng tôn chủ hạ phàm lịch kiếp thôi á, đừng lo, truyện chính thì hai người không ngược đâu, vì tôn chủ đại đại quá xuất sắc mà) May mắn, tôn chủ anh minh thần võ, sảng khoái ngời ngời của chúng ta *Em yêu tôn chủ* *Tôn chủ yêu nghiệt* Nếu không lần hạ phạm lịch kiếp để làm nhiệm vụ trên ngọc giản đã thất bại thảm hại rồi. Thực ra Cố Kiến Thâm căn bản không hiểu thế nào là thích. Thích và tin tưởng không liên quan tới nhau, không tin vẫn có thể thích. Thế nhưng Cố Kiến Thâm không dám thích. Từ nhỏ tới lớn, hắn chưa từng có được tình yêu thuần túy, cho nên không dám chạm vào thứ tình cảm này. Nếu trả giá sẽ đổi lấy tổn thương, vậy cứ chặt đứt từ đầu là được. Không thích sẽ không phải chịu thương tổn, nhưng hắn vẫn quyến luyến đâu đó một sự ấm áp và yêu thương chân chính. Vậy nên hắn ôm chặt Thẩm Thanh Huyền không buông, một bên tin chắc đây là giả dối và không bền vững, một bên lại liều mạng nắm chặt, hy vọng có thể thật sự giành được. Hắn luôn giằng co trong cảm xúc mâu thuẫn và … bệnh hoạn đó. Thẩm Thanh Huyền ôm hắn nói: “Bệ hạ, không ai sẽ vĩnh viễn không rời xa ai, nhưng chỉ cần còn thương, dù rời khỏi vẫn như chưa hề bỏ đi.” Cố Kiến Thâm ngẩn người, như thể không hiểu lời y nói. Thẩm Thanh Huyền không còn cuống lên nữa, y sẽ làm hắn tin y, khiến hắn thích y, sau đó … đập cho hắn một trận nhừ tử! *Tôn chủ công khí ngời ngời, em yêu tôn chủ* Con ngươi Chu Tử Lâm đảo một vòng: “Yêu mà không được, hắc hóa giam cầm?” Hắn não bổ rằng Vệ Thâm không yêu y, Triêu Yên hận hắn không yêu y, cho nên muốn thế này rồi thế nọ … (Vệ Thâm là tên của Cố Thâm Uyên khi hạ phàm lịch kiếp, còn Triêu Yên là Tôn chủ đại nhân) Thẩm Thanh Huyền khịt mũi coi thường: “Ấu trĩ.” *Đại đại bản lĩnh (*≧▽≦)* Chu Tử Lâm cực kỳ tò mò: “Vậy ngươi định làm gì?” Thẩm Thanh Huyền nói: “Không phải hắn không tin ta ư, cho rằng ta mơ ước ngôi vị hoàng đế của hắn, ngấp nghé quyền lực của hắn? Vậy ta giành giang sơn cho hắn, xem hắn còn đoán bậy được gì nữa.” Chu Tử Lâm ngẩn người, sau đó điên cuồng khen ngợi: “Ngầu quá! Sư đệ, ngươi đẹp trai banh nóc luôn!” HÌnh như quên nói Thẩm tôn chủ đại nhân là thụ. Sau này, khi Thẩm tôn chủ bắt đầu thích Cố đế, phải nói là Thẩm tôn chủ chiều Cố đế đến độ không ai bì nổi luôn. Đúng lúc thấy Cố Kiến Thâm đi từ xa tới, Thẩm Thanh Huyền lập tức tạm biệt thất sư huynh: “Thịt viên của ta tới rồi.” Thất sư huynh cười y: “Ta không tin ngươi không ngán.” Thẩm Thanh Huyền không ngán, chỉ cần Cố Kiến Thâm đưa, e rằng y khó mà ngán lắm. “Đường đường Tâm Vực đế tôn, thậm chí ngay cả vài con điểu dấm chua đều ăn.” Cố Kiến Thâm hôn hắn một chút, buồn bực nói: “Năm đó ngươi hoàn không phải là bởi vì ta đôi mắt này…” Thẩm Thanh Huyền vui vẻ: “Ngươi cảm thấy được ta chỉ thích ngươi này bề ngoài?” Hắn vừa mới dứt lời, Cố Kiến Thâm biến thành tóc đen lam đồng, là trước Thanh Thâm dáng dấp. Thẩm Thanh Huyền dừng lại, chầm chập nói: “Ây… Thật khó xem.” Đế tôn đại nhân: Khí đến không muốn nói chuyện! Có thể rất khoái Thẩm Thanh Huyền lại nói tiếp: “Thế nhưng rất yêu thích.” . Đối với một Thẩm Thanh Huyền đã bị che đậy kí ức mà nói, chuyện đã xảy ra chính là một đời. Y coi bản thân chỉ là thế thân, hạnh phúc đang có là hư ảo, nhưng cả một đời đều không nói đến. Vì sao? Bởi vì y yêu hắn Dùng cả đời yêu hắn, bỏ đi danh dự và tự trọng mà yêu hắn. Mấy chục năm trên thế gian đó, Cố Kiến Thâm tưởng rằng mình đã dùng một đời để bảo vệ Thẩm Thanh Huyền, nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Là Thẩm Thanh Huyền đã dùng tình yêu bảo vệ hắn một đời. Đây là Thẩm Thanh Huyền, Thẩm Thanh Huyền chân chính. Một người có thể vì tình yêu mà hi sinh tất cả mọi thứ. :((((( Mong đừng vì thế mà nghĩ bệ hạ không ngầu nhé, bệ hạ rất ngầu, chỉ là… hơi bị máu cún một tẹo… Viết đến đây đã quá dài, Minh xin gác bút. Truyện rất hay, mong mọi người tìm đọc. Mời các bạn đón đọc Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi của tác giả Long Thất.
Công Chúa Ngoan Một Chút! - Mạt Trà Khúc Kỳ
Khi một gia đình hoàng thất vốn hay hục hặc với nhau cùng xuyên đến thế kỷ 21… Phụ hoàng ăn bám, mẫu hậu mạnh mẽ, thái tử ca ca nổi loạn, quản gia ẻo lả… Về phần vị thái phó mà nàng thầm mến, không ngờ lại trở thành bạn cùng bàn với nàng. Chúc Yểu: “Thái phó, ta không biết làm đề này.” Thái phó: “Sau khi tan học thần sẽ phụ đạo thêm cho công chúa.” Sau này… Bạn học A: “Lạy hồn, hôm nay tui nhìn thấy nam thần Nguyên Trạch cột dây giày cho Chúc Yểu, vả lại còn trong tư thế quỳ một chân dưới đất đấy.” Bạn học B: “Không đời nào, nam thần Nguyên Trạch trước nay vốn lạnh lùng cao ngạo, đúng kiểu thanh niên nghiêm túc, thậm chí hoa khôi của trường ở ngay bên cạnh mà cũng không thèm liếc mắt một cái, chỉ một lòng đọc sách thánh hiền thôi.” Bạn học A: “Thiệt đó, nghe nói có người vô tình nhặt được điện thoại của nam thần, mấy người biết cậu ấy lưu tên Chúc Yểu là gì không? “Tiểu công chúa” đó, má ơi!” Mời các bạn đón đọc Công Chúa Ngoan Một Chút! của tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ.