Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Anh Đào Hổ Phách

Trong cuộc sống vốn luôn đổi thay liên tục này, bạn sẽ gặp những người phải gặp, cũng sẽ xa những người phải xa. Một khi số phận đã an bài, cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận nó. Không thể níu kéo, càng không thể cưỡng cầu.   Lần đầu Lâm Kỳ Nhạc gặp gỡ Tưởng Kiều Tây, là khi cả hai lên chín.   Lâm Kỳ Nhạc, hay còn có tên khác là Lâm Anh Đào, từ nhỏ sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ vùng núi tên là Quần Sơn. Lâm Kỳ Nhạc là một cô bé hồn nhiên đáng yêu, gia đình không phải là có điều kiện, nhưng cô sống cùng cha mẹ vô cùng hạnh phúc. Cô từ nhỏ đã hiếu động, cùng ba tên nhóc bạn thân khác lập thành một nhóm chuyên phá phách nghịch ngợm.   Năm cô lên lớp Hai, Tưởng Kiều Tây cùng cha từ Tỉnh Thành chuyển đến thị trấn Quần Sơn. Tưởng Kiều Tây là một cậu bé có ngoại hình rất đẹp, nhưng lại vô cùng lạnh nhạt và xa cách với mọi người. Nhưng cho dù Tưởng Kiều Tây lạnh lùng thế nào, Lâm Kỳ Nhạc vẫn nhiệt tình làm quen.   Cô chủ động nói chuyện với cậu, chủ động rủ cậu xem truyện tranh của mình, chủ động mời cậu đi xem thỏ trắng mà cô nuôi. Ban đầu mình cũng không thích Tưởng Kiều Tây cho lắm, vì một đứa nhỏ lại tỏ ra lãnh đạm như vậy, thật sự không thích hợp.   Nhưng thực sự, Tưởng Kiều Tây là một đứa trẻ đáng thương. Tưởng Kiều Tây có một anh trai, người anh trai này học rất giỏi, tài hoa xuất chúng hơn người, nhưng không may lại chết yểu ở tuổi mười hai. Tưởng Kiều Tây từ lúc vừa ra đời đã gánh trên vai bổn phận sống luôn cả phần của anh trai, phải trở nên xuất sắc, phải trở nên tài giỏi.   Tưởng Kiều Tây bị bố mẹ ép buộc sống dưới cái bóng của người anh trai chưa từng gặp mặt. Anh trai cậu khi còn sống thích màu đen, nên giờ đây bất cứ thứ gì Tưởng Kiều Tây sử dụng đều màu đen, nhưng chưa một ai biết, cậu chẳng hề thích thứ màu sắc tối tăm này, cũng chẳng có ai quan tâm điều đó.   Nhưng Lâm Kỳ Nhạc lại quan tâm. Cô bé chín tuổi vốn nào biết tình yêu là gì. Lâm Kỳ Nhạc đối với Tưởng Kiều Tây nhiệt tình hơn bất kỳ ai, đối xử với cậu luôn là tốt nhất. Thấy Tưởng Kiều Tây mặc toàn màu đen, cho rằng cậu thích màu này, Lâm Kỳ Nhạc liền đổi các chiếc kẹp tóc màu mè bình thường của mình thành chiếc kẹp màu đen.   Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân suốt ngày quậy phá chẳng bao giờ chịu ở yên một chỗ, thì Tưởng Kiều Tây luôn an ổn ngồi làm bài tập. Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân bày trò lười biếng, trốn làm bài tập, thì quyển sách Olympic Toán bên cạnh Tưởng Kiều Tây một bước không rời.   Tưởng Kiều Tây chán ghét gia đình của mình, vẫn luôn đợi một ngày mình trưởng thành sẽ rời khỏi. Nơi cậu hướng đến là nước Mỹ xa xôi, sẽ không cần phải chịu đựng nhiều thứ như thế này nữa, cũng không cần phải sống dưới cái bóng của anh trai nữa.   Làm bạn cùng Lâm Kỳ Nhạc hai năm, sống những ngày tháng vui vẻ bên bè bạn, Tưởng Kiều Tây buộc phải quay về Tỉnh Thành để học lên cấp Hai.   Không cần nói cũng biết Lâm Kỳ Nhạc buồn bã thế nào khi Tưởng Kiều Tây đi mất. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Quần Sơn xảy ra nhiều vấn đề, mọi người dân lần lượt di dời. Những người bạn thân của Lâm Kỳ Nhạc đều dọn nhà đến Tỉnh Thành sống.   Đáng lẽ Lâm Kỳ Nhạc cũng sẽ đi Tỉnh Thành, sống ở nhà bố mẹ một người bạn thân từ nhỏ. Nhưng cô không đồng ý, cha mẹ Kỳ Nhạc còn ở Quần Sơn, thì cô tuyệt đối không rời xa mảnh đất này. Đây là một đoạn khiến mình rất cảm động và có tình cảm nhiều hơn đối với nhân vật nữ chính.   Tưởng Kiều Tây rời đi, những người bạn chí cốt cũng đến Tỉnh Thành. Lâm Kỳ Nhạc đơn độc ở lại Quần Sơn học hết cấp Hai. Bạn thân của cô tuy ở xa, nhưng vẫn thường gọi điện thoại về cho Kỳ Nhạc. Nhưng chỉ có Tưởng Kiều Tây thì không có bất cứ tin tức gì, không có lấy một lá thư hay một cuộc điện thoại, hoàn toàn bặt vô âm tín.   Cuối cùng, lên cấp Ba, vì hoàn cảnh mà Lâm Kỳ Nhạc đã chuyển lên Tỉnh Thành học. Lâm Kỳ Nhạc hiện giờ đã chẳng còn là cô bé nghịch ngợm vô tư năm nào nữa. Thay vào đó, cô đã biết suy nghĩ thấu đáo, biết nỗ lực phấn đấu vì mục tiêu của bản thân.   Lâm Kỳ Nhạc cố gắng học tập để được chuyển cơ sở học, để có thể gặp được bố mẹ thường xuyên hơn. Không còn là cô nhóc lười biếng hôm nào, Lâm Kỳ Nhạc học tập một cách liều mạng đến nỗi giáo viên cũng ngạc nhiên, vì vậy mà thành tích vô cùng tốt.   Cuối cùng, Lâm Kỳ Nhạc chuyển cơ sở học, cô gặp lại Tưởng Kiều Tây.   Xa cách năm năm, giờ đây gặp lại cả hai đã chẳng còn có thể cười cười nói nói vô tư như Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây của thời thơ ấu nữa. Mà thay vào đó, giữa hai người còn tồn tại một số vấn đề và hiểu lầm chưa được giải quyết.    Thật ra khi Tưởng Kiều Tây rời xa Lâm Kỳ Nhạc là do mẹ cậu ép buộc. Tưởng Kiều Tây cũng do mẹ cấm đoán nên không thể nào liên lạc với Lâm Kỳ Nhạc được. Họ xa nhau như vậy, rất dễ dàng để lạc nhau mãi mãi. Nhưng may mắn giờ đây số phận đã an bài họ tìm được nhau sau bao năm xa cách.   "Anh đào hổ phách" viết về câu chuyện tình yêu của Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, về cuộc đời của Lâm Kỳ Nhạc, cũng là tái dựng lại thời thơ ấu, thanh xuân, tuổi trẻ của mỗi người chúng ta. Thời thơ ấu Kỳ Nhạc từng có một nhóm bạn rất thân, nhưng rồi dần dần đều rời bỏ cô mà đi. Đây giống như một câu chuyện nhân sinh vậy, cuộc sống xoay vần, sẽ chẳng ai có thể bên ta mãi mãi, bạn bè đều có cuộc sống của riêng mình.   Câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại có gì đó buồn man mác. Bởi như đã nói trên, đây cũng chẳng hẳn là một câu chuyện thông thường, mà nó giống một câu chuyện đời hơn. Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, thời gian ở bên nhau của họ, ban đầu còn chẳng dài bằng thời gian mà họ xa cách nhau.   Trong câu văn của tác giả rất bình đạm, rất nhẹ nhàng, có phần hờ hững. Nhưng một khi đã đắm chìm vào mạch truyện này rồi, tớ lại bất giác bị cuốn vào giọng kể ấy, cuốn vào cái buồn man mác ấy để rồi chứng kiến không chỉ là tình yêu của cặp đôi nhân vật chính, mà còn là một quãng đường thanh xuân dài rợp nắng cùng bao ước mơ, hoài bão và khát vọng tuổi trẻ.   Nếu đây là thể loại bạn thích thì đừng nên bỏ qua "Anh đào hổ phách" nhé! ____   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trong suốt quãng đời tuổi thơ đầy ắp tiếng cười trong veo tinh nghịch, Lâm Kỳ Nhạc đã từng đối mặt với ‘vực sâu vạn trượng’ tưởng chừng như ‘không thể quay đầu’ không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cô gái nhỏ cũng đều vượt qua trót lọt. Đến chín tuổi năm đó, đã xảy ra một lần ngoài ý muốn. “Hết đường rồi.” Dư Tiều vóc dáng cao lớn, đứng bên rìa mép núi nói. Đá sỏi và cát mịn dưới đế giày của hắn rơi xuống sườn núi lạo xạo. Đã rất lâu mà tiếng vọng vẫn không ngừng dội lại, không biết sâu cỡ nào. Đỗ Thượng gầy tong teo, đeo cặp sách đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập. Cậu chàng rướn cổ thò người dòm xuống vách đá, vừa liếc mắt một cái lập tức líu lưỡi lắp bắp: “Không được… không được… không được…” Đỗ Thượng lui về sau mấy bước, mặt mũi trắng bệch cắt không còn một giọt máu: “Đáng sợ quá, đi về đi.” Thái Phương Nguyên, một ông tướng béo múp, đứng thật xa ở tuốt đằng sau. Rõ ràng là cùng tuổi với các bạn đồng trang lứa, cũng chỉ mới chín tuổi, nhưng cơ thể đã nặng lù lù, đích xác là một quả cầu đặt trên hai cái chân khẳng khiu đang ráng hết sức chống đỡ. Vẫn còn cách vách núi hơn một chục mét, Thái Phương Nguyên đã đứng bất động, chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, rống: “Lâm Kỳ Nhạc, cậu dẫn mọi người đi cái chỗ ngu ngốc điên khùng gì vậy hả!” Lâm Kỳ Nhạc — nữ sinh duy nhất trong bốn người. Cô đứng bên rìa vách đá, dõi mắt nhìn chăm chú thung lũng sâu hun hút tĩnh mịch bên dưới. Sau đó ngẩng đầu lên, dòm chằm chằm con đường nhỏ chạy xuyên qua khu rừng thăm thẳm phía đối diện, cách vách đá hơn chục mét kia. “Tớ có thể nhảy qua!” Lâm Kỳ Nhạc đột nhiên la to. “Cậu không thể.” Dư Tiều đứng bên cạnh liếc xéo một cái, phản đối ngay lập tức. “Cậu có bệnh hả!” Thái Phương Nguyên ở đằng sau gào lên. Lâm Kỳ Nhạc không muốn bỏ cuộc. Hôm nay, cô nhất định phải đi qua trại nuôi ngỗng phía khu rừng đối diện, đi xem ngỗng trắng của bác nông dân ở thôn bên kia nuôi. “Tớ có thể bay qua!” Cô reo. Đỗ Thượng đứng bên cạnh lập tức ném qua ánh mắt khinh thường không mảy may che giấu, duỗi tay kéo cánh tay hai khúc trắng mịn hồng hào của Lâm Kỳ Nhạc: “Đi về, đi về, đi về!” Lâm Kỳ Nhạc trong lòng còn vương vấn mấy con ngỗng, miệng dẩu ra. Mặt trời vẫn chưa xuống núi, bốn cô cậu học trò tiểu học men theo con đường mòn đi về trường. Lâm Kỳ Nhạc giẫm lên lớp lá thông dày trên mặt đất, lắng nghe tiếng lạo xạo bên tai. Cô nghiêng đầu nhìn Đỗ Thượng, Dư Tiều, nói một cách trịnh trọng: “Trên sách viết, nếu lúc nãy chúng ta hạ quyết tâm, thu hết can đảm nhảy xuống, sau lưng chúng ta sẽ mọc ra đôi cánh, sẽ bay lên!” Dư Tiều có vóc dáng cao nhất, chính là ông cụ non thiếu niên lão thành. Hắn đút hai tay trong túi quần, nhủ thầm trong bụng ý nghĩ này của Lâm Kỳ Nhạc thật viển vông nhưng vốn là chuyện thường ngày ở huyện, nghe riết thành quen. Đỗ Thượng ở bên cạnh nhíu mày, hai hàng chân mày nhăn lại khiến cho miếng băng cá nhân dán trên trán cũng nhúm theo. Đỗ Thượng hắng giọng nghiêm túc nói với Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn thấy bánh nhân thịt rồi đó, Anh Đào, chính là cái loại mà bác Triệu bán trong căn tin công trường đó.” Đỗ Thượng khoa chân múa tay, huơ một vòng tròn trước mặt. “Cậu mà bay thiệt, tới lúc đó khuôn mặt của cậu sẽ đập xuống đất bẹp dúm thế này nè! Chè bè như vậy đó! Cái gì mà mắt với mũi, đều lõm hết vào trong giống như hành băm. Tay chân cũng chèm bẹp, chẳng khác gì Ta Ta —” (*Ta Ta là một loại kẹo cao su bong bóng.) Thái Phương Nguyên đi phía trước, đang nhét tay vô túi lấy kẹo cao su ra ăn. Đỗ Thượng tiếp tục dạy bảo Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn đi, cái màu hồng kia của Ta Ta, nó đó, chính là màu sắc tay chân cậu. Tới lúc đó, cậu té xuống sẽ buồn nôn như vậy —” Thái Phương Nguyên đang ngậm một viên kẹo cao su trong miệng, quay đầu lại mắng: “Có để yên cho người ta ăn không hả!” Đường mòn băng xuyên qua rừng rậm, sát ngay dưới chân núi có một cái cổng gạch cao cao do chính quyền thành phố Quần Sơn đặc biệt xây dựng lên, nhằm mục đích cảnh báo cho khách vãng lai biết ‘Lên núi nguy hiểm’. Đồng thời cũng để ngăn chặn mấy đứa nhóc không sợ trời sợ đất thích phiêu lưu mạo hiểm giống đám Lâm Kỳ Nhạc, Dư Tiều làm xằng làm bậy. Lâm Kỳ Nhạc bám tay vào đầu tường, trèo lên cổng gạch. Đỗ Thượng nối gót theo sau, lẩm bẩm: “Hôm nay đi cả buổi trời vậy mà vẫn không nhìn thấy ngỗng trắng… Anh Đào, tan học tớ muốn đến nhà cậu xem thỏ trắng nhỏ của bà nội Trương cho cậu —” “Không được!” Lâm Kỳ Nhạc lập tức trả lời, tròng mắt đỏ au. “Tại sao chứ?” Đỗ Thượng bất mãn hỏi lại. “Cậu luôn nói mấy chuyện khiến người ta chán ghét.” Lâm Kỳ Nhạc nhảy xuống khỏi cổng gạch, xoa xoa tay phủi hết đất cát trong lòng bàn tay ra: “Cậu còn định làm cho thỏ trắng của tớ buồn nôn hả!” Lâm Kỳ Nhạc phăm phăm đi về hướng trường học. Trong bốn người, cô luôn là người đi nhanh nhất, hệt như gió lốc điện chớp, cưỡi mây đạp gió mà đi. “Không có, tớ…” Đỗ Thượng muốn nói lại thôi, cậu chàng nhìn theo bóng lưng thoăn thoắt của Lâm Kỳ Nhạc rồi quay sang hai tên kia trút oán giận bất bình: “Tớ làm gì mà khiến thỏ con buồn nôn chứ?” Mời các bạn đón đọc Anh Đào Hổ Phách của tác giả Vân Trụ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mười Tám Vị Ngọt (Ngọt Ngào 18 Vị) - Hồi Sênh
Tên truyện: Ngọt Ngào 18 Vị / Mười tám vị ngọt. Tác giả: Hồi Sênh. Thể loại: Thiên chi kiêu tử, giới giải trí, ngọt văn, 1vs1, HE CP: Ảnh: Tâm@HNC. Dịch: K@HNC Giới thiệu: Sau khi tấm ảnh em trai quốc dân Tiêu Nhượng chụp chung với bạn cùng lớp được tung ra, lướt Weibo đều thấy: "Cho hỏi làm bạn học với Tiêu Nhượng có cảm giác gì???" Bạn bè trong lớp 5 lướt thấy bài đăng Weibo này, nói với Thẩm Ý: "Bạn học đã là gì, hẳn là phải mời cậu chia sẻ cảm giác làm bạn cùng bạn với Tiêu Nhượng ra sao chứ?" Thẩm Ý cúi đầu làm bài không dám trả lời, Tiêu Nhượng - người đang được nhắc đến, lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bên dưới bàn học, cười khẽ: "Hay là chia sẻ cảm giác thế nào khi yêu đương với Tiêu Nhượng..." Tên cũ của truyện "Bạn cùng bàn của tôi là đại minh tinh" - Tên convert: Mười tám vị ngọt - Về tác giả: Hồi Sênh tham gia TG từ 2013, đến nay đã viết hoàn 8 truyện trong đó có 6 truyện đã được mua bản quyền để xuất bản. Ở Việt Nam đã có kha khá truyện của Hồi Sênh được chuyển ngữ như: Ánh sao duy nhất (Đã mua bản quyền xuất bản tại VN), Ánh sao chờ đợi em, Phế hậu xoay người ký, ..... - Về truyện: Dài 356.431 từ, chia thành 89 chương, được viết và hoàn thành trong 2019. *** Bà Lynn có đôi lời muốn nói: Ờ thì đọc qua văn án đã thấy nội dung không có liên quan gì tới mỹ thực rồi nha các vị anh chị em bạn dì =))))))) Nhưng vì nhìn hình ảnh rất hợp với tên truyện nên mình vẫn sẽ giữ nguyên cái bìa này. Mà điều này đâu có quan trọng, quan trọng là Sênh của mình đã comeback, Sênh của mình chính thức đào hố mới rồi muahaha =))))))))) Ai chứ riêng cô gái ấy là Lynn nguyện đu (đương nhiên là thể loại phải hợp thì mình mới đào nha nha nha). Vậy nên tại đây xin tuyên bố một lần nữa là bộ này mình sẽ đu theo tiến độ của bạn ấy. Chắc chắn là không thể ngang ngửa với tốc độ đăng của Sênh đâu, nhưng mình sẽ cố gắng ưu tiên em nó hết mức có thể (vì đã hơn một năm rồi Sênh mới có động thái chính thức quay trở lại đường đua viết truyện cùng bè bạn). Khoảng thời gian vừa rồi có thể nói là bạn ấy đã trải qua kha khá khủng hoảng về tinh thần, mất ngủ, mất cảm xúc viết truyện, bệnh tật nữa nên mình rất mừng khi cuối cùng Sênh đã thông báo chuẩn bị đăng hố mới. Vì truyện đăng tới đâu mình đọc tới đó nên sẽ không thể đảm bảo là nó hay hoặc ấn tượng như những người anh em đi trước là 2 bộ Ánh sao. Mình chỉ muốn nói là ai thích Sênh và tin tưởng bạn ấy thì hãy nhảy, mình không chịu trách nhiệm nếu truyện không được như kỳ vọng của các bạn đâu. Truyện dự kiến được đăng từ mùng 5.2 mà tầm đó thì Tết rồi nên mình cũng không rảnh rỗi như ngày thường được. Khoảng tầm mùng 8 hết Tết, mọi hoạt động trở lại bình thường thì mình mới bắt đầu edit Mười tám nhé. Ngoài ra thì để dễ hình dung về Tiêu Nhượng thì bà Lynn mạn phép đăng kèm tấm hình của Ngô Lỗi đệ đệ vào (nguyên nhân là Sênh đã từng nói nhờ Ngô Lỗi mà bạn ấy đã có cảm hứng viết truyện này). Còn giờ thì chúng ta cùng chờ đợi màn cameo của Chu Bội Bội (như Sênh từng spoil) và biết đâu sẽ được gặp lại 2 cặp vợ chồng nhà nào đó :v Mời các bạn đón đọc Mười Tám Vị Ngọt (Ngọt Ngào 18 Vị) của tác giả Hồi Sênh.
Cùng Nam Chính Ngọt Văn Yêu Đương - Bản Lật Tử
Văn án: Thời Yên, một diễn viên quần chúng tuyến một trăm linh tám đang bên bờ vực chết đói, đã dùng 5 đồng còn lại trên người đăng ký tham gia thử thách do công ty Cảnh Thời tổ chức. Người khiêu chiến sẽ được phân ngẫu nhiên vào thế giới trong tiểu thuyết, cùng nam chính yêu đương đạt được kết thúc HE thì được tính là khiêu chiến thành công, thông qua tất cả thế giới sẽ nhận được được một món quà siêu phong phú và bất ngờ, có thể biến giấc mộng đạt đến đỉnh cao của đời người thành sự thật. Thời Yên xem qua ngược văn, huyền huyễn, kinh dị văn liền dứt khoát chọn lựa ngọt văn, nhưng lại phát hiện mình đã bị lừa. Thì Yên: Đại móng heo! Sủng văn như đã nói đâu!!! *** Reviewer xác nhận là ngọt văn, ngọt sâu răng ê ẩm, văn án chính là hơi ngáo đá :v Nữ chính Thời Yên vốn có tên thật là Thời Mỹ Lệ - một cái tên nghe vô cùng có mùi vị bông lúa thôn quê. Nhưng cô có vẻ rất thích cái tên Mỹ Lệ, nickname mà cô tung hoành khắp chốn luôn là Mỹ Lệ. Thời Yên tham gia một trò chơi ở hệ thống nọ, xuyên vào những cốt truyện nổi tiếng. Ở mỗi bối cảnh, Thời Yên có thể là nữ chính cũng có thể là nữ phụ pháo hôi, tuy nhiên nhiệm vụ chính của cô luôn là công lược, yêu đương HE cùng nam chính của truyện, với làm một vài nhiệm vụ lặt vặt của thế giới đó. Để đánh giá chung về tính cách xuyên suốt của Thời Yên, mình xin kính cẩn tôn cô làm sư phụ trong lĩnh vực mê trai (đẹp), liêm sỉ tiết tháo đối với cô chỉ là mây bay. Ở mỗi thế giới, nam chính có nhiều thân phận khác nhau, nhiều tính cách khác nhau nhưng anh có cùng một diện mạo mà cũng mang tên Lục Cảnh Nhiên. Nam chính ngọt văn nên Lục Cảnh Nhiên có cả một bí kíp khiến người đọc tự dưng bị thồn cẩu lương không kịp né, không được chọn lựa có ăn hay không, trực tiếp nhét vào mồm. Nếu đánh giá đặc trưng tính cách của nam chính, mình sẽ dùng từ "đáng yêu". Mình có một cảm khái nho nhỏ với tên thế giới ở đây, nghe vô cùng củ chuối luôn ấy nhưng lại cực kỳ chân thực với nội dung thế giới đó. Nên dù tên nghe hơi kì nhưng không hề não tàn mà lại thấy hơi đáng yêu. Truyện hội tụ đủ thể loại từ hiện đại tới cổ đại, hào môn, showbiz, huyền huyễn, giang hồ, võng du, mạt thế và cả yêu đương cùng robot, tha hồ mà chọn lựa. Mở đầu là thể loại boss ma cà rồng quý tộc yêu đương cùng cô gái loài người. Một ma cà rồng vài nghìn tuổi lại nói dối sơ sơ mình chỉ khoảng tám chín trăm tuổi thôi, sợ có cách biệt về tuổi tác quá lớn với nữ chính. Mà anh ma cà rồng này lại còn có tác phong cầu hôn bằng hoa tươi xếp trái tim và nhẫn kim cương siêu bự, vô cùng tục khí nhưng lại vô cùng hợp với tính cách nữ chính. Sau đó lại là câu chuyện tình yêu ngọt sến súa của một thiên kim tiểu thư với ảnh đế. Mình đặc biệt thích thế giới này nhất trong truyện, tên thế giới là “Ảnh đế siêu thích viết thư tình”. Bởi tính cách nam chính siêu đáng yêu, anh lạnh lùng với thế giới nhưng lại nũng nịu với vợ, lại thích khoe ân ái với fan, đọc cưng cực kỳ luôn ấy. Đến với bối cảnh cổ đại, “Vương gia mỗi ngày đều giả vờ không yêu ta”- thế giới của vương gia x con gái nuôi thổ phỉ, nửa cung đấu nửa giang hồ làm người đọc cười mệt với tính cách “một đứa thích chọc ghẹo x một đứa thích giả vờ lạnh lùng”. Ắt hẳn mn khi đọc cổ đại cung đấu cũng từng nghe qua việc trong hoàng thất nếu sinh đôi sẽ giết đi một người. Và Lục Cảnh Nhiên ở đây chính là người bị vứt bỏ. Tuy không giết nhưng y lại sống như thế thân của hoàng đệ mình. Sau đó lại xuất hiện biết bao mưu toan ẩn khuất, cuối cùng Lục Cảnh Nhiên vứt bỏ thân phận, đem một chút (?) tiền của mình lên núi làm áp trại tướng công của Thời Yên =))))) Lại quay về hiện đại với loạt phiêu lưu huyền huyễn hiện đại tạo đá vá trời cứu vớt thế giới trong một game viễn tưởng. Tuy nhiên nếu không cứu được thế giới trong game thì thế giới thực cũng cùng tận thế. Ở phần này thì nữ chính Thời Yên mới được hệ thống cho bàn tay vàng sau khi bị lừa tiêu rất nhiều điểm - đọc được chữ hán và khá may mắn nhưng lại bị hệ thống cài đặt cho thuộc tính sợ thế giới nên bị nói lắp :v Ác nhất không phải là phản diện mà chính là hệ thống đó. “Phiền não của Mary sue”, đến đây mình cũng khá phiền não với thiết lập não tàn “nữ sinh xinh đẹp nhất ở trường quý tộc siêu cao cấp, tổng giám đốc bá đạo theo đuổi nườm nượp”. Ở thế giới này, nếu Thời Yên không hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ thực sự hóa thành Mary Sue. “Mỗi sáng thức dậy trên giường bốn vạn mét vuông, hơn nữa có một mái tóc bảy màu, lúc vui rơi mưa hoa anh đào, lúc không vui rơi mưa hoa hồng, lúc khóc thút thít, trong mắt sẽ chảy ra nước mắt kim cương...” Nên sống chết Thời Yên cũng phải hoàn thành nhiệm vụ tìm chân ái cho các chàng trai theo đuổi mình và HE được với nam chính. Chờ đợi Thời Yên ở thế giới tiếp theo chính là một hồi kịch hào môn, nữ phụ rắn rết được Âu gia nhận nuôi, nhưng lại ganh ghét hãm hại hòng giết Âu Mỹ Lệ - cháu gái ruột Âu gia. Ở thể loại này thì nữ phụ luôn có một cái logic rất kỳ quặc: nếu không có cô ta, tất cả đều thuộc về mình, nếu không có cô ta, anh ấy sẽ yêu mình. Năm năm sau, Thời Yên nhận công việc giả làm cháu gái của Âu gia để chia gia sản, nhưng từ đó lại có rất nhiều nghi vấn được đặt ra: Tại sao hai người lại giống nhau khi ký ức của Thời Yên hoàn toàn xác định cô không phải họ Âu, hai người lại dị ứng thứ giống nhau và Thời Yên biết được những chuyện không ai nhắc tới? Thế giới này có nhiều cú bẻ lái khá gấp nên đọc thấy cực thú vị luôn. “Nữ idol đệ nhất giang hồ” dựa trên chương trình Produce 101, nay xuất hiện phiên bản giang hồ “Lương Sơn sáng tạo 108”, nghe thôi là thấy độ bựa nhây lầy miễn bàn. Đặc biệt ở đây chúng ta sẽ thấy được nam chính minh chủ võ lâm (tương lai) giả gái đi thi giành vị trí center cùng nữ chính Thời Yên, thân cao vạm vỡ mặc áo hở eo, lại được thẳng nam giới giang hồ vote hết mực. Đến với thế giới giả tưởng “Bạn trai tôi là robot”, không nói nhiều, đọc rồi chỉ muốn tích thật nhiều may mắn để có được một anh robot siêu xịn như vậy thôi. Robot leo lên máy xuyên thời gian về lại năm mươi năm trước, ngày Thời Yên vừa nhận robot về để cứu cô khỏi bệnh dịch Pandora chết người. Robot không nói dối, con người mới nói dối cho nên lời nói của nam chính ở đây siêu thẳng thắn luôn. Đến tận lúc đến thế giới cuối cùng, khi thấy mình được đưa ra ngoài vũ trụ, Thời Yên vẫn không nhịn được cảm khái đến tận đây mà hệ thống vẫn đào hố cho cô. Rõ ràng tên thế giới là “Học trưởng u buồn” cơ mà, ai đọc vào cũng nghĩ là thanh xuân vườn trường đúng không? Hệ thống thì cũng cảm khái rằng Thời Yên đến bây giờ đã là thế giới cuối cùng vẫn chưa có học được bình tĩnh sao? Dần đi về hồi kết, câu chuyện tình yêu đời thực của Lục Cảnh Nhiên và Thời Yên chính là thanh mai trúc mã gặp nhau trong cô nhi viện, sau đó xa nhau và tìm nhau đến khi gặp lại. Gặp lại nhau chúng ta sẽ thấy một vị giám đốc trăm tỷ theo đuổi một cô gái bằng hết sức bình sinh, thẻ này anh cho em, cái gì anh cũng có, tấm thân này cũng cho em, công ty anh không thiếu nhân viên, chỉ thiếu một phu nhân tổng tài. Cùng nhau trải qua nhiều câu chuyện như vậy, đối với họ luôn là những ký ức ngọt ngào nhất. Có thể là mình lạc hậu so với trào lưu nhưng thể loại xuyên nhanh qua nhiều thế giới như thế này là lần đầu tiên mình đọc đấy. Truyện cũng khá dài nhưng với số chương của mỗi thế giới là tầm 15 chương thì đọc không hề chán, do truyện tập trung vào quá trình Thời Yên theo đuổi nam chính Lục Cảnh Nhiên, chỉ toàn sủng sủng và sủng, bày ra một bát cẩu lương thật là to. Cho nên "Cùng nam chính ngọt văn yêu đương" chính là một thể loại đặc biệt dành cho những bạn muốn thử cảm giác khác lạ như mình và chết chìm trong hũ mật của cặp đôi chính :) *** Thời Yên chờ hệ thống truyền ký ức cho mình, hệ thống "đinh" một tiếng, lại cho cô nhắc nhở khác. 【 Chúc mừng người khiêu chiến tổng tích phân đạt tới 250, kích hoạt thành tựu nhân đôi tích phân, hiện tại cô được 250 nhân đôi, tổng cộng 500! 】 Thời Yên: "......" Tuy rằng tích phân đột nhiên nhân đôi rất đáng mừng, nhưng vì sao lại cảm thấy hệ thống đang mắng cô nhỉ? 【 Bởi vì kích hoạt khen thưởng đặc biệt, lần này không còn đổi mới đạo cụ khuyến mãi ở Thương thành, người khiêu chiến phải tích góp tích phân, sau đó mua sắm đạo cụ thường trú 】 Lúc trước Thời Yên xem qua đạo cụ thường trú, tương đối hấp dẫn người ta chính là xem nội dung mười chương sau của tiểu thuyết, tổng cộng cần 500 tích phân. Lúc ấy cảm thấy quá đắt, hiện tại...... Vậy mà mình cũng là phú bà có 500 tích phân! "Vậy trước tích cóp, lỡ may ngày nào đó cần dùng thì sao." 【 Đinh! Nhắc nhở hữu nghị, tích phân không dùng đến sau khi thông qua khiêu chiến trở về hiện thực sẽ căn cứ theo tỉ lệ nhất định đổi thành nhân dân tệ 】 "...... Tốt vậy ư? Sao mi không nói sớm chứ hả?" Nói sớm một chút thì mấy thế giới trước cô không tiêu hoang như vậy! 【 Đây là văn kiện công ty mới thông báo gần đây, có phải công ty tôi rất có tính người không? 】 Thời Yên nói: "Cái này phải xem tỷ lệ nhất định bao nhiêu đã." 【1 tích phân đổi 100 nhân dân tệ 】 "!!!"Vậy 500 tích phân chẳng phải là năm mươi nghìn tệ!! Phát tài rồi! "Quý công ty quả nhiên rất có tính người, mấy người còn tuyển nhân viên không?" 【 Tổng giám đốc chúng tôi tuyển phu nhân tổng giám đốc 】 "...... Ồ, vậy chờ sau khi ta rời khỏi đây đi thử một chút." 【 Sắp bắt đầu truyền ký ức, xin làm tốt công tác chuẩn bị 】 ... Mời các bạn đón đọc Cùng Nam Chính Ngọt Văn Yêu Đương của tác giả Bản Lật Tử.
Kế Phi Thượng Vị Công Lược - Cốt Sinh Mê
Lâm Cẩm Nghi được Trấn Nam vương lựa chọn làm kế thê. Nàng thay đổi linh hồn rồi ngây người một hồi, bởi vị vương phi đã chết kia không ai khác...chính là nàng. Hơn nữa, lại do chính tay Trấn Nam vương giết chết. Ghi chú 1. Gương vỡ lại lành, vừa gặp đã yêu, xem tiếp phía sau. 2. Nữ chủ đời trước vụng về, chậm rãi trưởng thành, chậm rãi "Thượng vị". Nội dung nhãn: Xuyên không thời không, cung đình hầu tước, gương vỡ lại lành Nhân vật chính: Lâm Cẩm Nghi - Tiêu Tiềm┃ phối hợp diễn: nhân vật khác *** Review bởi: Quỳnh Như  Đây là một trong số một chùm những bộ trùng sinh bối cảnh cung đình dạo gần đây, hình như gu edit thể loại này đang là trend nhỉ. Về bộ này, cá nhân mình thấy nó tuy thuộc motif thường thường nhưng có vẻ tác giả cũng cố gắng để tạo nên những nét riêng cho truyện.  Truyện trùng sinh, nhưng không phải loại sống lại trong quá khứ mà là hoán đổi thân xác. Sầm Cẩm kiếp trước là con gái ngự sừ, trên có mẹ kế, dưới có thứ muội. Nàng sống u mê, mù quáng tin người nên dẫn đến bản thân bị độc chết mà vẫn không biết chân tướng. Kiếp này, nàng sống lại trong thân xác tiểu thư Lâm Cẩm Nghi của phủ Trung Dũng hầu, cha là thế tử nhàn tản, mẹ là dì ruột (em gái của mẹ) Sầm Cẩm kiếp trước. Ở Trung Dũng hầu phủ, nàng dần nhận ra mối quan hệ ngoại thích mà kiếp trước mình lạnh nhạt rũ bỏ đáng quý biết bao nhiêu. Nàng cũng được cha kiếp này cưng chiều hết mực, mẹ kiếp này dày công dạy dỗ, những thứ mà đời trước nàng chưa từng một lần hưởng qua.  Và biến cố duy nhất trong cuộc đời mới ngỡ như là hoàn hảo của A Cẩm, chính là Trấn Nam vương, kiêm người chồng đồng giường cộng chẩm của Sầm Cẩm kiếp trước. A Cầm oán hắn, trách hắn năm tháng dần qua thì tình cảm hắn dành cho nàng cũng phai nhạt, trách hắn vấn vương tình cũ, có khi chỉ đợi nàng chết đi để được thú tân nương mới. Kiếp này nàng không muốn có liên hệ gì với con người này nữa. Nàng chỉ muốn lớn lên bên gia đình, sau kiếm một tấm chồng tốt, gả đi. Nhưng quên mất, đời không như là mơ :v  Ngoài cách xào nấu mô típ truyện khá hay ho, tác giả cũng làm mình khá ấn tượng khi để cho nữ chính dần trưởng thành qua sai lầm kiếp trước và sự dạy dỗ kiếp này. Kiếp trước (và cả một khoảng thời gian đầu của kiếp này), đôi lúc thật sự rất ức chế với nữ chính vì cái sự ngu của bà ấy. Chấp mê bất ngộ, nối giáo cho giặc, xem kẻ thù như mẹ ruột để thờ. Và hậu quả đổi lại, nàng mất đi sự quan tâm của chồng và đến cả sinh mệnh của mình. Nhưng càng đọc, càng thấy đây là sự ngu rất hợp lý. Kiếp trước A Cẩm không nhận được sự quan tâm từ cha, người nàng tiếp xúc nhiều nhất chính là mẹ kế Kỷ thị. Nhưng bà ta thực sự là một người rất khôn ngoan, bà ta không huỷ hoại cuộc sống vật chất của A Cẩm, mà thay vào đó làm mọi cách để ngu hoá đứa con kế này. A Cẩm không được học nữ hồng, càng không kể đến việc quản gia. Nàng được nuôi lớn trong lời ngon tiếng ngọt của Kỷ thị, nên luôn cho rằng bà ta là người tốt, vẫn mãi răm rắp nghe lời và thậm chí bảo vệ bà ta đến mãi lúc chết. Cũng may, sau khi sống lại, nhận được sự giáo dục chân chính từ người mẹ mới và có cả sự giúp sức không nhỏ của chồng trước, nàng nhận ra, thay đổi và trở nên trưởng thành hơn. Có lẽ đây là phần mà mình thấy hài lòng nhất truyện, không như đa số các truyện cùng thể loại, nữ chính trùng sinh phát là được phủ hào quang sáng chói, A Cẩm nhà chúng ta thì từ từ chậm rãi học hỏi, biết sai sửa sai để mạnh mẽ hơn.  Nói một chút về nam chính Tiêu Tiềm. Mình rất thích anh này. Có lẽ ấn tượng đầu tiên của mình về nam chính khá tốt, là do chàng gần như nhận ra được người vợ nhiều năm của mình từ cảm giác đầu tiên. Nói đên đây chắc các bạn cũng hiểu tình cảm Tiềm dành cho Cẩm sâu đậm thế nào. Nhưng sâu cỡ nào đi chăng nữa, cũng không thể thắng được bản năng con người. Kiếp trước chàng yêu nàng nhiều, nhưng bởi tính cách, chàng chưa từng nói ra. Chàng bao dung A Cẩm, nhưng bao dung quá cũng sẽ mệt mỏi khi cứ phải đối mặt với sự u mê của vợ. Chàng thấy được mâu thuẫn của hôn nhân, nhưng thờ ơ với nó. Mình thấy được kiếp trước chàng cũng sai. Sai vì quá nuông chiều vợ, sai vì không thẳng thắn với nhau, sai vì đã chọn trốn tránh thay vì đối mặt. Đến kiếp này thì không còn gì để chê nữa, quá thương quá sủng vợ luôn, dù đôi lúc cũng bị vợ cho ăn hành ????  Truyện vẫn còn sạn và nhiều tình tiết chưa hợp lý, nhưng đối với mình ở mức này là quá đủ cho một cuộc tình. Bằng chứng là mình đã đọc bộ này trọn vẹn từ đầu tới cuối, sau combo liên tục drop dở n truyện trước đó. Tuy nhiên nếu đọc nhiều và đã quá quen với motif truyện này có thể sẽ cảm thấy hơi nhàm, vì ngoài những điểm cộng ở trên thì cách khai thác cốt truyện của tác giả chưa đặc sắc lắm. Edit ổn, không quá xuất sắc nhưng không gây khó chịu khi đọc, có pic một số chap. Nếu ai thích đọc thể loại trùng sinh, sủng phi các kiểu thì có thể suy nghĩ đọc thử để giải trí nhé. *** Tiêu Tiềm tỉnh lại rồi, thân thể vẫn suy yếu. Phong Khánh đế để tẩm cung cho hắn ở nửa tháng, đến lúc hắn có thể xuống giường mới cho người đưa hắn về Trấn Nam vương phủ. Tuy rằng Tiêu Tiềm thiếu chút nữa xảy ra đại sự, Lâm Cẩm Nghi lại luôn canh giữ trong cung, Trấn Nam vương phủ được Nhụy Hương quản lý, vẫn gọn gàng ngăn nắp, không xảy ra chuyện gì. Hôm đó Tiêu Tiềm trở lại vương phủ, được Vương Đồng bị thương mới khỏi quỳ trước giường thỉnh tội. Tiêu Tiềm mắng hắn hai câu, thật không so đo với hắn. Vương Đồng cũng hổ thẹn không được, nhất định phải để Tiêu Tiềm trị tội hắn. Tiêu Tiềm ăn đủ hắn cứng đầu quật cường như trâu, cũng không thật sự muốn phạt hắn, lại nhìn về phía Lâm Cẩm Nghi xin giúp đỡ. Lâm Cẩm Nghi ngầm hiểu, lúc này nhân tiện nói: "Vương Đồng đã nhận phạt, vương gia phạt hắn đi." nói xong nàng khẽ cười cười, lại tiếp tục nói: "Vương gia trước mắt thân mình không tốt, sự vụ trong phủ để ta làm chủ. Vương Đồng, ngươi tuổi cũng không nhỏ, bổn vương phi phạt ngươi cùng với Nhụy Hương sớm ngày thành hôn, từ nay về sau nghe lệnh Nhụy Hương, ngươi có phục hay không?" Vương Đồng đỏ mặt lên, than thở: "Vương phi đâu phải phạt thuộc hạ..." "Mặc kệ, chỉ hỏi ngươi có phục hay không?" Nhụy Hương bên cạnh đã sớm đỏ bừng gò má, buông mắt xuống, Vương Đồng nhìn nàng một cái, nhanh chóng một ngụm đáp ứng. Tiêu Tiềm lại nói: "đã đáp ứng rồi, cũng đừng để lỡ, vương phi sớm bắt đầu thay các ngươi trù bị, trong phủ đều có sẵn các thứ, tháng sau các ngươi chọn ngày lành tùy ý thành hôn đi." "Nhanh như vậy, " Nhụy Hương nhỏ giọng nói, "Nô tì còn chưa có... còn chưa có chuẩn bị sẵn sàng đâu." Nàng vừa lập gia đình sẽ không thể làm nha hoàn cho Lâm Cẩm Nghi, người đắc dụng bên Lâm Cẩm Nghi, trừ Thiên Ti, Thải Ca hai đại nha hoàn hồi môn, cũng chỉ có nàng. Lâm Cẩm Nghi biết nàng lo lắng cái gì, nhân tiện nói: "Ta vào phủ đã lâu, tuy rằng bình thường không ít chỗ cần ngươi hỗ trợ. Nhưng chẳng lẽ ngươi cảm thấy, ta không có ngươi nhúng tay vào thì không đỡ nổi vương phủ này?" Nhụy Hương đương nhiên nói không dám. "Vậy thì tốt rồi, không có gì lo lắng. Dù sao ngươi sau này vẫn ở trong phủ, làm nha hoàn không được, làm nương tử quản sự càng tiện." "Đúng thế" Tiêu Tiềm cũng đệm theo, "Vương phi đã thay các ngươi tìm cách tốt rồi, các ngươi nếu không đáp ứng, chẳng phải là cô phụ ý tốt của vương phi?" Nhụy Hương và Vương Đồng nhìn nhau, không hẹn mà cùng lộ vẻ xấu hổ, cũng cứ như vậy đáp ứng xuống. Sau đó, Tiêu Tiềm ở vương phủ dưỡng thương, Lâm Cẩm Nghi vừa chiếu cố hắn, vừa bắt đầu trù bị hôn sự Vương Đồng cùng Nhụy Hương. Giống như Tiêu Tiềm nói, Lâm Cẩm Nghi sớm đã âm thầm chuẩn bị, các thứ đều có sẵn, nhân thủ trong phủ cũng đủ, chỉe còn cái ngày hoàng đạo và chuẩn bị hỉ phục cho hai người. Lâm Cẩm Nghi lúc trước ở thôn trang, dù sáng dù tối đã khuyên Thải Ca, lúc này vẫn còn chút lo lắng cho nàng, bất quá Thải Ca ngược lại giống như không có chuyện gì, cũng không có nửa điểm không vui. Lâm Cẩm Nghi muốn cùng nàng nói chuyện công bằng một lần. Thải Ca cũng không lảng tránh, thản nhiên nói: "không dối gạt vương phi, lúc trước nô tì quả thật sinh ra một chút tâm tư quá giới hạn, nhưng về sau trong phủ chúng ta trải qua chuyện như vậy, vương thống lĩnh và Nhụy Hương tỷ tỷ lại cùng vương gia lên chiến trường phương bắc, bọn họ đồng sinh cộng tử, nô tì đã chặt đứt ý niệm này." Lâm Cẩm Nghi đương nhiên nói: "Vậy là tốt rồi, ngươi cũng đừng gấp, trong phủ chúng ta nhiều người như vậy, luôn có người càng thích hợp hơn Vương Đồng. Nếu những ngươi này đều chướng mắt, trong kinh thành vaãn còn nữa, ta nhất định chọn được lang quân như ý cho ngươi." Thải Ca vừa cảm động vừa hổ thẹn, lúc trước nàng và Thiên Ti đáp ứng Tô thị chung thân không gả chăm sóc Lâm Cẩm Nghi, chính mình lại đi quá giới hạn bổn phận động tâm với người khác, Lâm Cẩm Nghi không trách tội nàng, còn lo lắng trong lòng nàng không dễ chịu, vài lần khuyên giải nàng, trước mắt còn nhận lời như vậy… Mời các bạn đón đọc Kế Phi Thượng Vị Công Lược của tác giả Cốt Sinh Mê.
Tàn Nô - Hắc Nhan
A La rất thích hoa lê, nàng thích ngắm nhìn những bông hoa lê trắng như tuyết bay tà tà trong gió nhẹ, nàng thích dạo bước dưới ánh hoàng hôn của ngày chiều tắt nắng, thích lắng nghe tiếng ca của mẫu thân trong từng làn điệu ngân nga dịu dàng... A La là thiếu chủ của Băng tộc, tộc này từ xưa đến nay đều là âm thịnh dương suy, nữ tử lấy mỹ mạo nổi tiếng khắp thiên hạ, nhưng Băng tộc vốn không phải là một bộ tộc hùng mạnh. Vì tránh diệt vong tộc, các thế hệ trước giờ chỉ có thể tìm kiếm cường giả che chở, mà cách duy nhất chính là lấy nữ tử dung mạo xinh đẹp nhất, huyết thống cao quý nhất trong tộc gả cho ngoại tộc. Và A La là người được chọn. Năm ấy, A La ngồi trong chiếc kiệu hoa mỹ lệ, Băng tộc tiến hành nghi thức long trọng nhất đưa nàng hiến cho quân chủ tiền nhiệm của nước Ma Lan cường đại. Nàng không vui sướng cũng không ưu thương, chỉ là thuận theo ý trời. Nam nhân trung niên kia chính trực, nàng cho rằng hắn sẽ là chỗ dựa cả đời của nàng, của Băng thành. Khi đó, nàng vẫn còn quá ngây thơ, ngây thơ đến nỗi không biết dục vọng đối với mỹ sắc và quyền lực có thể khiến con người không còn là con người. Trong ba năm, nàng bị từng người lại từng người nam nhân đến tranh đoạt, bọn họ có khi thậm chí ngay đến tóc của nàng còn chưa chạm được đã ngã trong vũng máu. Mỗi người bọn họ đều muốn có được nàng, mỗi người đều nói những gì họ làm đều vì nàng, giết người cũng vậy. Nàng chịu đựng khuất nhục vô cùng để sống, chỉ vì nàng là thiếu chủ Băng thành, mục đích duy nhất nàng còn sống chính là giữ gìn hòa bình yên ổn cho Băng thành. Nàng mặc kệ nam nhân bên cạnh mình là ai, nàng chỉ cần xác định tất cả những gì nàng làm có thể giúp nàng bảo hộ Băng thành, bảo hộ muội muội duy nhất của nàng là đủ rồi. Người ta nói nàng là “hồng nhan họa thủy” nhưng họ có biết chăng “hồng nhan” như nàng cũng chỉ là kẻ "bạc phận". Đến cuối cùng, nàng vì thoát khỏi cuộc sống kia mà tự hủy hoại dung mạo, lưu lạc đến tận vùng đất Kỳ Kha xa xôi làm nữ nô. Tử Tra Hách Đức, chàng là thủ lĩnh của bộ lạc Mạc Hách của người Địa Nhĩ Đồ, là chiến binh dũng mãnh được người người ngưỡng mộ. Chàng có một hình thể cường tráng và vô cùng hoàn mỹ, với đường nét gương mặt rõ ràng thể hiện sự anh tuấn trẻ tuổi, toàn thân tản ra khí thế bức người khiến người ta kính phục. Chàng là đức lang quân trong mộng của bao nữ tử Địa Nhĩ Đồ. Trong cuộc đời của Tử Tra Hách Đức, chàng đã gặp được rất nhiều nữ tử, là Thanh Lệ Na đầy kiêu hãnh và mạnh mẽ, là Linh Mộc phóng khoáng tự do mang theo hào khí của nữ chiến binh, là muội muội Lam Nguyệt Nhi non nớt và tùy hứng... Nhưng có lẽ chẳng có người nào kỳ lạ và bí ẩn như A La. A La có một đôi mắt rất đẹp, đôi mắt ấy chứa đựng sự dịu dàng, ấm áp khiến chàng trầm luân say mê, nhưng đôi mắt ấy cũng chứa đựng quá nhiều cảm xúc phức tạp làm người ta nhìn không thấu. A La có một giọng nói rất hay, giọng nói êm ái mềm mại lại vô cùng dễ nghe, phảng phất như dòng nước trong lành, nhẹ nhàng xuôi vào lòng người, chậm rãi mà thấm mát cả tâm can. A La có một trái tim lương thiện và bao dung, cho dù trái tim của nàng đã từng bị tổn thương đến tận cùng. Nàng không xinh đẹp như những nữ tử chàng từng gặp, nhưng lại là người duy nhất khiến chàng động tâm, khiến chàng bận lòng. A La, mặc kệ quá khứ thế nào, dù nàng đã từng là ai hay từ đâu đến, giờ đây nàng chỉ là A La, là thê tử của Tử Tra Hách Đức. A La, ta muốn nhìn thấy nụ cười của nàng, xin hãy để ta mang lại hạnh phúc cho nàng, có được không? . . . “Tàn nô” là một bộ truyện ngắn, khá dễ hiểu và vẫn được viết theo phong cách quen thuộc của Hắc Nhan. Truyện không có quá nhiều gút mắt khó khăn hay ngược tâm, nhưng cũng không đi theo chiều hướng ngọt sủng và nhẹ nhàng. Cốt truyện có phần quen thuộc, kết hợp với giọng văn trầm lắng và bình thản. Đây không phải là một bộ truyện có thể gây ấn tượng sâu sắc với người đọc, nhưng nó vẫn sẽ là sự lựa chọn thích hợp cho những ai yêu thích lối văn của Hắc Nhan. *** Chiều tà nung vàng, gió đêm thổi, mang theo hơi say của mùa hè. Trên vùng đồng bằng trống trải đoá Ngọc Hoả Diễm màu xanh lay động như biển, mùi thơm ngào ngạt đưa tới hấp dẫn cánh bướm bay lượn. A La cùng Tử Tra Hách Đức cầm tay sóng vai mà đứng, nhìn theo một bóng người cưỡi ngựa trắng trong ngày đẹp trời trong veo phi như bay, tóc xám bạc tung bay, như mây như sương. “Minh Chiêu cũng như cơn gió!” A La thở dài, nghĩ đến Minh Chiêu đi ở tuỳ tâm, một chút cũng không lo lắng, tiêu sái tươi cười, không khỏi buồn vô cớ. Cho dù không có tình yêu nam nữ, Minh Chiêu cũng là nhân vật khiến cho người ta nhớ tới. Tử Tra Hách Đức mỉm cười, con ngươi đen thâm thuý tràn đầy ánh sáng hồi ức. “Hắn là y hoàng tử Diễm tộc, hắn cũng là đại phu của toàn bộ thảo nguyên.” Hắn vĩnh viễn cũng sẽ không quên, vào hơn mười năm trước, trong chiến dịch thảm khốc lần đó, lúc ấy Minh Chiêu vẫn là đứa bé như thế nào mang theo mái tóc màu xám bạc cùng tươi cười như ánh mặt trời, bôn ba ở giữa những người bị thương của hai tộc. “Đúng vậy.” A La thì thầm, gió đêm thổi bay mái tóc dài đen như gấm của nàng, ánh mắt nàng xẹt qua một tia thê lương. Nhớ tới thiếu nữ chưa bao giờ chân chính gặp qua Minh Chiêu, một thiếu nữ vì hắn mà tinh thần hoảng hốt, tâm tình không yên. Nàng còn tốt không? Dưới bầu trời xanh, hồi ức như thuỷ triều cuốn sạch nàng. “Tỷ muốn gả cho một nam nhi giống như con chim ưng hùng vĩ.” Mười bốn tuổi trước kia, nàng đưa ra ‘quyết định hùng hồn’ như vậy với Tiểu Băng Quân. Khờ dại như nàng, mặc dù biết quyền lựa chọn không ở trong tay chính mình, lại như cũ đối với tương lai tràn ngập khát khao. Thiếu nữ Băng thành có băng tuyết xinh đẹp, băng tuyết sáng long lanh, cùng với băng tuyết dễ dàng mất đi. Nếu như nói nữ tử Diễm tộc là lửa, các nàng đó là băng, đã có vận mệnh gần giống nhau. Có lẽ, ngoại trừ người Địa Nhĩ Đồ, nữ tử thiên hạ chỉ sợ đều là như vậy đi. Nam nhi như con chim ưng hùng vĩ! A La ôn nhu nhìn về phía nam tử bên cạnh, hắn đang nhìn về phía mặt trời lặn, ánh mắt loé ra sự sáng suốt, không biết suy nghĩ cái gì. Hình dáng khuôn mặt kiên cường, ánh mắt kiên nghị. Hoá ra nàng muốn chính là nam tử như vậy. Như có chút cảm giác, Tử Tra Hách Đức quay đầu, cùng ánh mắt thâm tình khẩn thiết của A La giao nhau, ngực chấn động, vẻ mặt lập tức trở nên mềm mại như nước. Hai người nhìn nhau thật lâu, sau đó nhìn nhau cười, bàn tay đan xen không khỏi siết thật chặt. Là mùa Ngọc Hoả Diễm nở rộ, Ngọc Hoả Diễm nở, trải dài thảo nguyên cùng núi non trùng điệp. Mời các bạn đón đọc Tàn Nô của tác giả Hắc Nhan.