Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đông Phong Ác

Giới thiệu: Mộ Dung Lệ sống ở Hầu Ngọc quan ba tháng thì đã đưa thư nhà tất cả là bảy lần. Khi trước không hề như vậy, thế mà bây giờ hắn lại tìm riêng một người đưa thư, cứ đến hẹn lại một lá, chưa từng chậm trễ một ngày làm cho Hương Hương rất phiền lòng. Quách Điền và Quách Trần Thị mỗi lần như vậy đều dở khóc dở cười. Khi con gái Quách Dương hỏi: “Nhị tỷ con đâu rồi?” thì cả hai vợ chồng đều nói: "Đang làm bài tập về nhà..." Hương Hương vốn không có bao nhiêu chữ nhưng bỗng nhiên con người kia lại bắt nàng mỗi phong thư đáp lại đều phải đủ năm trăm chữ khiến nàng thật bất đắc dĩ. Cuối cùng những lá thư sau, Mộ Dung Lệ không còn chép thơ nữa mà kể về những chuyện nhàn tản nơi biên quan, đương nhiên là không hề tiết lộ quân tình.   Hương Hương nghĩ rằng, chắc chắn những điều mà Mộ Dung Lệ nói là giả vì cô cả đời tuân thủ nữ tắc chưa đến những nơi biên quan, muốn đi ngắm cảnh một chút cũng không được. Giống như hùng ưng, cô cũng có những tiếc nuối ở trong lòng. Hưởng ứng phong trào poll, tớ review bộ này, ai đọc thấy hay vào like cho truyện vào chung kết đi nhóa (đề cử ở trong comment bạn Lan SG đoạn cuối cuối ý. Đông Phong Ác – Nhất Độ Quân Hoa: cổ đại, ngược trước sủng sau, hài bi (mà tớ thấy hài nhiều hơn), edit hoàn, truyện có mỹ thực. Nội dung chính: Loạn lạc, nữ chính thôn nữ được cứu về khỏi bị giặc hiếp và được dâng lên cho nam chính làm thiếp một cách không tình nguyện. Sau đó là quá trình ngược trước sủng sau. Nữ chính từ thiếp lên làm chính phi. Nói chung nếu tóm tắt nội dung thì máu chó một nùi, máu chó tung trời. Nhưng đừng để bị đánh lừa, đây không phải câu chuyện máu chó mà sâu sắc hơn thế nhiều. Nhận xét Logic truyện này không được bình thường lắm. Nữ chính nhà nghèo 16 tuổi, thấp kém nhưng không lên gân lên cốt gì cả, sống đúng tuổi, đúng hoàn cảnh, đúng thân phận, vì hoàn cảnh mà gần như bị buộc phải gả làm thiếp cho nam chính. Chị nữ chính tính hay, khôn ra phết, con nhà nghèo, thân phận kém nhưng sống biết điều, khôn khéo, cũng ko lụy nam chính, tuy ban đầu có chút mơ mộng nhưng sau đó nhanh chóng nhận mệnh, không yêu nam chính, cần cúi đầu thì cúi đầu nhưng lúc mạnh mẽ thì vô cùng kiên cường. Lúc cần bảo vệ bản thân thì biết tự vệ, sống lưu lạc vẫn có thể lao động tự nuôi thân, thậm chí là lúc lạc trong rừng còn biết tự chăm lo, sinh con nuôi con và trà trộng giữa kẻ thù để không gây chú ý, đến khi cần cũng biết tỉnh táo hạ độc kẻ thù để thoát thân. Đoạn sau nam chính muốn nữ chính quay về, hỏi chị ta sai ở đâu để ta sửa, chị kể lại rành mạch các loại lỗi lầm, ghi thù ra phết. Nói chung, đoạn đầu về thân phận nữ chính hơi buồn vì nữ 9 thân phận thấp kém. Nam 9 vừa EQ thấp, vừa coi thường chị có điều không ngược đãi nhé. Sau này nữ 9 an phận, không vọng tưởng gì, cũng không yêu nam 9, ko kiểu khụy lụy vì tình mà khôn khéo sống, lấy lòng để 2 mẹ con có cuộc sống êm ả. Nữ chính đặc biệt tỉnh, thức thời, không lụy tình, là thôn cô nhưng sống khéo léo, biết buông biết bỏ, sức sống dẻo dai, tuy chân yếu tay mềm nhưng luôn biết tự bảo vệ, tự xoay sở, không làm ai phiền cả. Có thể nói là kiểu ngoài mềm trong cứng, xếp vào nữ cường. Đến cuối truyện thì uốn nắn nam chính đâu vào đấy. Nam chính ban đầu bị ném đá ghê lắm nhưng mà tớ đọc thì thấy rất bình thường, nhân vật này sống cũng đúng tuổi, đúng thân phận, đúng thời thế, đúng hoàn cảnh, đúng với bản chất, thậm chí còn có phần thẳng thắn, không quanh co, mưu mẹo, đường đường chính chính, khá là quân tử. Chỉ cái tội EQ thấp, rất thấp, thấp thảm hại, phong cách vai u thịt bắp, chuyện tình cảm thì thô hơn ngói. Như đã nói, nam nữ chính là vợ chồng nhưng không phải yêu nhau ngay từ đầu, nam chính EQ thấp, đầu đất nên đoạn đầu làm ra nhiều tình huống ngược nữ chính (mà độc giả đọc dễ lầm tưởng là truyện ngược cổ điển.. Anh này kiểu nam tử cổ đại điển hình, tướng quân không biết thương hoa tiếc ngọc, không biết yêu, nữ chính là thiếp thân phận thấp kém bị coi như vật nuôi cho ăn ngon mặc đẹp là tốt rồi. Anh này siêu vô tâm, cũng coi thường nữ chính nhưng không đánh đập, không làm trò mèo, loằng ngoằng nữ phụ ngược tâm nữ chính hay lợi dụng, không ngược đãi nữ chính như truyện Phế Hậu hay mấy truyện ngược não tàn. Đọc lại buồn cười, anh này ghen cũng buồn cười, đoạn cưới chính phi cũng buồn cười, vì anh tiếng xấu quá nên người ta lừa anh lấy thứ nữ 12 tuổi của 1 lão thần. Con bé đó sợ anh như quỷ, bám nữ chính như bám mẹ, nhiều tình huống cười đau cả mề. Đọc thấy nam 9 suy nghĩ cũng đơn giản, sủng nữ chính phết, mà dần dà càng ngày càng có mong ước xây dựng một gia đình chỉ có cha mẹ con cái sum vầy với nữ 9. Nam chính trước khi có nữ chính thì có duy nhất 1 người thiếp, người thiếp đó chết thì anh cũng chả léng phéng gì cho đến khi nạp nữ 9 làm thiếp. Tuy là thiếp nhưng trong phủ cũng chỉ có duy nhất nữ 9, từ lúc lấy nhau là sạch sẽ đến hết truyện nhé. Đến cuối anh cũng đưa chị lên làm vương phi. Nam nữ chính cũng không bập cái yêu nhau, nói rằng cả 2 chấp nhận nhau thì đúng hơn. Truyện vừa bi vừa hài, đoạn nào bi đọc thương rớt nước mắt, đoạn nào hài đọc cười lăn lộn không nhặt được mồm. Truyện không dài, đọc vừa phải, hơn 80 chương nhưng 1 chương ngắn ý mà. Giọng văn lại hay, ngấm. Truyện này cũng không kiểu hội chứng Stockholm, nữ chính não tàn đi yêu tha thiết cái đứa bạc đãi mình hay là kiểu nam chính ngựa đực, chịch em xong lại mê em ko dứt ra được. Nam nữ chính yêu nhau là mưa dầm thấm lâu, từ từ cảm hóa, nam 9 thật ra suy nghĩ đơn giản, không quan tâm cảm nhận người khác nhưng anh này thích là thích cái ôn nhu điềm đạm của nữ chính, là cảm giác bình yên có 1 mái nhà, có vợ có con. Đời anh này là mưa gió máu tanh sa trường, giết chóc, không tình thân, cha mẹ anh em đâm sau lưng. Nữ chính đến gần cuối truyện mới dần yêu nhé, chị giống chim sợ cành cong, không tin tưởng nam chính, đến cuối cùng nữ chính nhận định vợ chồng ở với nhau 3 năm, không thể nói là không có chút nào tình cảm, nam chính thực ra cũng đem lại cảm giác dựa dẫm che chở, đây là chồng mình. Cảm giác giống mấy truyện điền văn mà nam nữ chính lấy nhau không phải vì yêu. *** Review Quỳnh Văn: Hic, lần đầu tiên review truyện của “mẹ kế” Nhất Độ Quân Hoa. Kể từ khi đọc xong “Phế Hậu Tướng Quân” thì mình cứ thấy tác giả này là chạy mất dép, vì ấn tượng anh main tra nam và SE thôi. Nay tình cờ đọc được đề cử, giang hồ cũng khen nhiều, mình tìm đọc review một chút và quyết định lọt hố. Quả nhiên không thất vọng. Đông Phong Ác kể về đời sau của Hoàng Đế Mộ Dung trong truyện Phế Hậu Tướng Quân, Yến Vương sinh được 6 người con trai, trong đó nam chính của chúng ta là Tốn Vương gia Mộ Dung Lệ. Mới đầu nghe tên mình tưởng tác giả sẽ miêu tả anh này đẹp yêu nghiệt hại nước hại dân gì đó, ai ngờ sau khi đọc được vài chương truyện thấy cái tên đúng thật – nghe tên ảnh là muốn khóc rồi :))) Câu chuyện là con đường được thuần hóa thành thê nô của nam chính. Ảnh là nam chính thô lỗ cục cằn nhất mà mình từng đọc, thế mà không phải ảnh thô lỗ theo kiểu máu chó, mà theo kiểu hài hài không chịu được :)). Ảnh không thèm mở miệng nhiều, nhưng cứ mở miệng ra là chửi, nhẹ nhàng được vài câu là lại chửi, nữ chính không ít lần ăn chửi “tiện nhân”, “hỗn trướng” (khốn nạn) rồi. Về sau ảnh bỏ từ “tiện nhân”, vì cho rằng chửi nữ nhân nhà mình là “tiện” thì không hay lắm, nhưng vẫn luôn mồm “khốn nạn” không bỏ được, vì sau này bị chị nữ chính cho ăn hành không ít :)) Ảnh phải nói là hung hăng lắm, lì như trâu, ra trận đao thương không là cái đinh gỉ, động một cái là phạt, mà toàn trăm cú trở lên. Cơ mà ảnh không dám động đến nữ chính, vì ảnh cho rằng nam nhân không đánh nữ nhân của mình (Good!). Ngày xưa chỉ đạp một chị một cú nhè nhẹ do hiểu lầm chị thông gian với anh khác mà thấy chị hộc máu nên từ đó không dám nữa :)) Nam chính không hiểu chuyện tình yêu lắm, dù ngày trước có một ái thiếp là Lam Dụ. Khi ăn cơm thì ăn như lũ quét, chị nữ chính chưa kịp ăn xong đã bị xách đi :)) Khi có con thì cũng không biết làm cách nào làm cha, được một dịp ẵm nó thì liền bỏ quên nó ở nhà người khác, được chị nữ chính ghi thù :)) Tóm lại câu chuyện cứ diễn ra thế này: Nam chính chửi chửi, giận muốn nổ phổi, rồi lại chửi chửi. Nữ chính nghe chửi, khóc rấm rứt, rồi lại nghe chửi, khóc rấm rứt. Ấy thế mà nó không chán, lại còn hài không chịu được :)) Nói đến nữ chính Hương Hương, cô nàng là nữ chính được miêu tả tâm lí theo hướng “có lý” nhất trong những truyện mình đọc cùng thể loại. Hương Hương là con gái của dân lành, tự dưng bị thổ phỉ bắt đi, sau được quân của Mộ Dung Lệ cứu, rồi tự dưng lại phải làm thiếp cho anh vương gia thô lỗ cục cằn. Sống chung với một người thô lỗ, động cái là chửi, giết người (địch) như ngóe, bỏ rơi mình để cứu người khác mà yêu được mới là lạ.   …   Hương Hương ban đầu với Mộ Dung Lệ chỉ có sợ thôi, sống chung lâu dần đến khi có con gái nàng cũng chưa yêu hắn được, vì nàng chỉ là thiếp, là nô tì. Đối với sự quan tâm lâu lâu mới có được của Mộ Dung Lệ, Hương Hương không phải là không cảm động, nhưng hắn lần lượt lần này đến lần khác lại làm cho nàng thất vọng, vậy nên nàng không dám, cũng không thể yêu nổi. Hương Hương rung động với người khác, đó Hàn Tục, một trong những phó tướng của Mộ Dung Lệ. Đó là người đã không quản sống chết cứu nàng khi nàng bị Mộ Dung Lệ bỏ rơi ở rừng sâu nước thẳm. Hai người trải qua một đoạn tình cảm lóe sáng trong chốc lát rồi phải vụt tắt trong mấy ngày Hàn Tục cứu nàng rồi đưa nàng về bên Mộ Dung Lệ. Hương Hương biết mình không nên có tình cảm với Hàn Tục khi bản thân đã có con gái với Mộ Dung Lệ, nàng chỉ để ở trong lòng thôi, vì bản thân mình rất rõ đoạn tình cảm này sẽ không có kết quả. Nói về Hàn Tục, nhân vật này chiếm rất nhiều cảm tình của mình. Hàn Tục xuất thân nghèo hèn, được Mộ Dung Lệ thu lưu, bọn họ cùng vào sinh ra tử hơn mười năm trời. Nếu muốn Hàn Tục chết thay cho Mộ Dung Lệ, chắc chắn anh cũng không hề do dự mà đồng ý, thế nhưng trời xui đất khiến Hàn Tục lại yêu người con gái của anh em mình. Tình yêu của Hàn Tục cũng chỉ thầm kín, chỉ muốn được bảo vệ nàng, để nàng được an toàn, được hạnh phúc cùng Mộ Dung Lệ. Chỉ tiếc, gặp đúng người, nhưng sai thời điểm. Lại nói về Mộ Dung Lệ, cái cách mà nam chính xử lý khi phát hiện thiếp và huynh đệ của mình yêu nhau quả thật làm mình rất khâm phục. Nếu như Hàn Tục sẵn sàng chết vì Mộ Dung Lệ thì hắn cũng sẵn sàng đưa thân bảo vệ Hàn Tục khi gặp nguy hiểm, và có cho bao nhiêu lần lựa chọn, Mộ Dung Lệ chưa bao giờ có ý nghĩ là sẽ không làm như vậy cả. Chính điều này, hay phải nói là cách làm người, cách đối xử của Mộ Dung Lệ với anh em, đồng đội đã khiến Hàn Tục không bao giờ có thể “yêu” Hương Hương được nữa. . Đoạn sau của câu chuyện được đẩy lên cao trào khi ái thiếp Lam Dụ của Mộ Dung Lệ trở về. Chín năm trước Lam Dụ xả thân vì Mộ Dung Lệ, dùng kế mỹ nhân để giúp hắn cầm cự nơi chiến trường, hắn cảm động, hứa với nàng vị trí Vương phi. Thế nhưng Lam Dụ không cần, sau khi chiến thắng, nàng gieo mình tự vẫn. Kể từ đó, Mộ Dung Lệ sống đơn độc cho đến khi Hương Hương xuất hiện. Lam Dụ trở về, Mộ Dung Lệ vẫn lựa chọn sai lầm, đẩy Hương Hương như con ốc sên vừa mới ngốc đầu ra khỏi vỏ thụt đầu lại, không dám ra nữa. Hương Hương bỏ đi, Mộ Dung Lệ dần hiểu Hương Hương quan trọng với mình như thế nào. Hắn rốt ruộc cũng tìm lại được nàng, nhưng nàng không muốn trở về cùng hắn nữa. “Vương gia không đọc thư nhà thiếp gởi. Vương gia ra ngoài, bỏ tiểu Huyên Huyên ở phủ Chu Thái Úy, quên mang con về. Vương gia vứt nô tì lại Cổ Đạo Tân Kế, Vương phi quan trọng hơn nô tì. Vương gia không săn sóc, không chờ nô tì cơm nước xong đã chạy đi. Vương gia mang mẹ con Lam trắc phi trở về, ôm Kha thiếu gia vào cửa, không ôm Huyên Huyên, coi trọng Kha thiếu gia hơn Huyên Huyên. Vương gia hứa hẹn với Lam trắc phi, nói đời này chỉ yêu một mình nàng ấy. Lam trắc phi quan trọng hơn nô tì. Lam Trắc phi bảo Vương gia thả thiếp, Vương gia liền đuổi ta ra ngoài phủ. Bởi vậy Vương gia đã hiểu chưa, kì thực ta đối với Vương gia, không hề quan trọng.” (Trích bản dịch của bạn Hàn Nguyệt, Mít Vũ, Olivia, Tàn Tâm thuộc thuvienngontinh.com”   Hương Hương oán Mộ Dung Lệ vô tâm, nhưng hắn cũng có lý do riêng của mình. Hắn không đọc thư nhà, nhưng khi hắn biết lỗi, hắn đã đọc từng lá từng lá trong sự ân hận muộn màng. Hắn vô tâm với con, thế nên hắn sẽ học cách làm cha, quan tâm đến con hơn nữa. Hắn vứt bỏ nàng, lựa chọn người khác cũng vì suy tính đến sự sống sót của nàng. Nhưng hắn hứa, từ nay sẽ không bỏ lại nàng nữa. Hắn chọn Lam Dụ, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ bỏ rơi nàng. Nàng không muốn làm thiếp, cả đời này hắn xin chỉ có nàng mà thôi. … Đọc cả bộ truyện, dù không có câu chữ thể hiện rõ ràng nhưng thật ra không khó để bạn nhận ra tình yêu của Mộ Dung Lệ và Hương Hương. Đó là tình cảm nhiều phần trách nhiệm hơn, được gắn kết bởi con cái, qua nhiều năm tháng chăm sóc, thấu hiểu nhau mà thành. Review dài quá rồi, nên mình xin kết lại bằng trích dẫn mình thích nhất trong truyện: Nếu như có kiếp sau, nàng vẫn là một nữ nhân, nguyện lấy cành mận gai làm trâm cài tóc, mặc áo vải thô, sống cảnh nghèo hèn bần tiện chứ quyết không làm thiếp cho người nữa. Mời các bạn đón đọc Đông Phong Ác của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

9527
Review bởi: #Phương_phở -------  Nữ bác sĩ Trung y >< Nam cảnh sát 9527: Số hiệu thẻ ngành 9527: Yêu giang sơn - Yêu mỹ nhân 9527: Gươm đã có vỏ - Chớ lại gần (Hamilk) "Số hiệu này từng theo tôi suốt một đời. Giờ đây, nó thuộc về em. Và tôi cũng thuộc về em." (Tiêu Trì)  Motif truyện không hề mới, cốt truyện vẫn mang đặc điểm chính của ngôn tình, nam cường gặp nữ soái. Tuy nhiên việc lồng ghép các tình huống truyện diễn ra hợp lí, các tình tiết truyện diễn ra nhanh, qua đó tính cách nhân vật hiện ra rõ nét, và lôi cuốn.  Nam chính: Tiêu Trì. Đẹp trai, nam tính, góc cạnh, có sức đảm đương, có trách nhiệm và yêu nghề. Đặc biệt vô cùng lưu manh. Khi đã nhận định ai đó cả đời thì sẽ đeo bám không buông. Máu ghen vô cùng ghê gớm. Dù vậy bởi không bao giờ chịu đầu hàng trước khó khăn, và tinh thần luôn luôn "Nhây" cao độ. Người ta càng ghét thì anh đây càng quấn. Hơi tí là đụng chạm skinskip, sờ được thì sờ, hôn được thì tất nhiên không chịu bỏ qua. Ấy vậy mới đánh bại bao tình địch quá nguy hiểm.  Nam chính gặp nữ chính từ vài năm trước, trúng ngay tiếng sét ái tình với người ta, chưa kịp tiếp cận thì người ta lại xuất ngoại mất luôn. Không sao, vậy thì anh đây "ăn vạ", đánh tiếng làm thân với người nhà chị. Trong những năm chị đi học ở nước ngoài, anh là bệnh nhân của ông nội chị, đến châm cứu, chữa đau thắt lưng, tiện thể bầu bạn với ông cụ luôn. Bởi vậy chị vừa về nước, số lần lân la đến nhà ăn cơm, đòi châm cứu còn nhiều hơn trước.  Nữ chính: Kiều Mộ, thông minh, xinh đẹp, nữ mặt than, văn võ song toàn. Học Trung y, vì sự cố nên dây thần kinh mặt bị "liệt", không thể hiện được cảm xúc, cũng may về sau có thể chữa khỏi. Mặt chị lạnh quanh năm suốt tháng, đầu chị còn lạnh hơn. Khi có kẻ theo dõi, cắt đuôi, có kẻ đột nhập vào nhà, cầm gậy ra phang, dù trong lòng vẫn sợ run. Số hoa đào của chị còn mấy nụ liền, tuy nhiên vì chị chẳng thèm thích, cũng một phần vì hoa đào chưa kịp nở thì bị nam chính đập cho tan nát. Vì đặc điểm nghề nghiệp nên chị buộc phải động chạm với nam chính, nhưng với cái tính lưu manh, bám dính như ai kia thì có "ít cũng xuýt ra được nhiều". Trời ơi tim bay tung toé luôn!  Chị này cũng soái, lưu manh cũng chẳng kém cạnh. Lần đầu gặp mặt, cũng vừa thoát nạn sau việc giải cứu con tin, chị đã vạch quần anh ra rồi ngó vào xem, còn tỉnh đến mức phải alo ngay cho đứa bạn thân: rằng hàng họ của chàng ta cũng chỉ như mẫu vật trong phòng thí nghiệm thôi à, với cái gương mặt tỉnh bơ như đúng rồi=)) Khi gặp nhiều tình huống nguy hiểm mà chị vẫn có thế lí trí, bình tĩnh để tự cứu nguy cho mình. Đến tình địch nhăm nhe anh cũng phải cam bái chịu thua. Chị đây chẳng thèm ghen đâu nhớ ????????Tính cách độc lập, can đảm và mạnh mẽ ấy bảo sao anh không chết mê chết mệt.  Truyện không tập trung nhiều về quá trình phá án nhiều, chỉ lấy cái cớ, làm nền để tuyến tình cảm nhân vật được lên sàn thôi. Vì thế những âm mưu hay mưu kế trong truy bắt tội phạm không được đi sâu, nên nhiều khi cảm thấy, ngủ dậy đọc sang đoạn khác đã thấy kẻ ác đã bị bắt rồi ý. Đổi lại truyện có boss cuối truyện nên việc dẫn dắt hay móc nối tình tiết không bị khiên cưỡng, nên điểm trừ có thể bỏ qua. Vì công việc nam chính là cảnh sát nằm vùng, nguy hiểm nhiều, nên cũng chẳng dám cầu nhiều, vì nhiệm vụ lần này đặc biệt khó khăn, nên trước khi đi còn để lại di thư, tài sản cho chị thừa kế.  Tình tiết truyện nhanh, không khí truyện khiến mình như đang xem về bộ phim về đề tài trinh sát, mọi việc cứ xoay vòng vòng, việc phối hợp ăn ý, cái đầu tỉnh táo của hai nhân vật khiến mình đọc vừa lôi cuốn, vừa lại thấy ngọt. Nói chung túm cái váy thưởng điểm cộng cho tuyến tình cảm của đôi chính, nói thật là truyện đời thường nên cũng chẳng dám mần mò đòi hỏi gì thêm.  Truyện độ dài vừa phải, đọc không cảm thấy lê thê. Tuy nhiên truyện có điểm trừ là cách hành văn đoạn đầu hơi trúc trắc, nên phải đọc kĩ. Tuy nhiên khi bắt kịp nhịp truyện này của tác giả thì mình thấy cũng ok. Do vậy bạn nào không đọc quen convert đoạn đầu sẽ cảm thấy hơi khó hiểu, diễn không thoát ý. Điểm ngược lại mấy chương vài đầu truyện diễn biến cũng đã nhanh rồi nên việc hiểu truyện cũng nhanh, và không thể không đọc tiếp được.  P/s: Bài viết chủ mang tính chất cầu Edit, chị Hamilk đang có ý định edit, và đang gạ gẫm thêm nhiều người khác làm bộ này nhưng vì việc edit diễn đạt thoát ý ra được giọng văn của tác giả hơi khoai nên chị em cũng chỉ cầu trời phù hộ cho chị đừng bỏ cuộc thôi =)) *** Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 Kiều Mộ là một cô gái rất đặc biệt. Tốt nghiệp chuyên ngành bác sĩ đông y, đã từng tham gia chiến dịch tình nguyện bác sĩ không biên giới, sau 2 năm học nghiên cứu sinh ở nước ngoài thì quay về nhà giúp ông nội trông coi phòng khám đông y Nhân Tế Đường. Những ai đã từng tiếp xúc với Kiều Mộ có lẽ đều có chung một nhận xét, cô rất lạnh lùng, là một vẻ đẹp băng giá không ai dám chạm vào. Cả bên ngoài lẫn bên trong, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bởi vì Kiều Mộ rất đẹp, nhưng khuôn mặt lại không hề có biểu cảm. Vì một tai nạn nghề nghiệp, trong lúc cô nghiên cứu châm cứu các huyệt vị trên mặt thì vô tình bị một quả bóng đập trúng. Nhưng cô chưa từng oán trách, cũng chưa từng bỏ cuộc. Sự đặc biệt của Kiều Mộ không chỉ dừng lại ở đó, mà còn là sự lý trí và bản lĩnh trong mọi tình huống. Thái độ của cô đối với mọi thứ xung quanh mình đều rất rõ ràng, từ tình cảm cho đến tình thân. Cô xinh đẹp giỏi giang như vậy, đương nhiên không thiếu người theo đuổi, nhưng người mà cô không thích thì đến một cơ hội xem xét cũng không hề có. Câu trả lời dành cho người đàn ông theo đuổi cô suốt 15 năm, không phân biệt nổi là yêu thương hay là bù đắp, lại chính là: “Xin lỗi, tôi không ghét anh. Bởi vì ghét cũng là cách để nhớ một người.” Vì không muốn nhớ đến anh, cho nên đến cả sự chán ghét cũng không muốn dành cho anh. Kiều Mộ tàn nhẫn như vậy đấy. Nhưng suy cho cùng, đó lại là cách tốt nhất cho đối phương. Theo đuổi một ảo tưởng không bao giờ trở thành sự thật không phải là việc mà một người trưởng thành nên làm. Tuy rất lạnh lùng với tình cảm cá nhân nhưng Kiều Mộ lại rất ấm áp đối với tình cảm gia đình. Mặc dù ông nội Kiều vô cùng nghiêm khắc nhưng cô lại đón nhận một cách vui vẻ. Mặc dù cô bạn thân Hứa Thanh San truyền bá mê tín dị đoan có cuộc sống vô cùng rắc rối nhưng Kiều Mộ lại sủng bạn đến vô đối. Chỉ cần bạn thích, thì cô sẽ ủng hộ hết mình, cho dù biết trước hậu quả kiểu gì cũng bắt mình dọn dẹp. Mặc dù không hề thích các trò trêu chọc của một người đàn ông hay đến Nhân Tế Đường điều trị, nhưng vì đó là người mà ông nội coi trọng, nên cô vẫn tận tình chăm sóc. Người đàn ông vô lại ấy là Tiêu Trì. Đối với thể loại lưu manh có văn hóa là đã không thể chống đỡ rồi, huống chi đây lại là lưu manh có chức có quyền. Kiều Mộ công nhận, anh có vẻ ngoài rất hoàn mỹ, ngoại trừ những vết sẹo chằng chịt bên dưới lớp áo kia.  Ban đầu, cô không mấy hứng thú với con người này, chỉ không hiểu tại sao anh ta cứ quấn lấy mình. Nhưng rồi dần dần, hình như cô hiểu ra được một chút. Là anh kiên trì nhớ đến cô sau một lần gặp gỡ vô tình vào nhiều năm trước. Lúc ấy Kiều Mộ không ấn tượng nhưng Tiêu Trì khắc sâu trong lòng. Bởi vì nhờ có cô, anh mới không phạm sai lầm, mới có thể tiếp tục con đường phục vụ công lý và chính nghĩa. Thật ra, rất nhiều người luôn thắc mắc, tại sao Kiều Mộ và Tiêu Trì lại có thể ở bên nhau? Một người tỉnh táo lạnh như băng, một người không khác gì bọn vô lại có học thức cả. Thế nhưng, để diễn tả phần tình cảm này, Kiều Mộ chỉ có 1 chữ “hợp”. Chính vì hợp nhau, cho nên ở bên nhau rất vui vẻ. Chính vì hợp nhau, cho nên không cần nói cũng hiểu. Chính vì hợp nhau, cho nên tôn trọng công việc và nỗi khổ của đối phương. Bằng lòng làm một chỗ dựa mỗi khi mỏi mệt, bằng lòng làm một chốn quay về mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ. “9527, số hiệu này theo anh cả đời, nay thuộc về em, anh cũng thuộc về em.” “Vậy thì, phải giữ mạng của em mà quay về đấy.” Kiều Mộ không cản anh, cũng không lo lắng ra mặt khiến anh phân tâm. Đã có lúc cô không rõ trong lòng mình có phải là thích anh không, bởi vì cô thừa nhận mình nhớ anh, thừa nhận mình nóng ruột vì anh, nhưng không đến mức không có anh thì không sống nổi. Nhưng mà, trải qua một trận chiến cam go với tội ác, Kiều Mộ chợt thức tỉnh. Từ lúc nào, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng chờ anh, “chờ anh đuổi bóng tối đi, giẫm trên ánh sáng và trở về bên cô.” ….. Cả một câu chuyện chỉ có một vụ án, cũng không có tầng tầng lớp lớp những bí mật không có hồi kết nhưng “9527” là một câu chuyện đặc biệt. Bởi vì, thân phận của Tiêu Trì được tiết lộ ngay từ đầu, danh tính thủ phạm cũng được biết từ những manh mối đầu tiên. Câu chuyện kể về quá trình điều tra và đi tìm chứng cứ để bọn chúng phải nhận sự trừng trị của pháp luật. Xét về yếu tố trinh thám phá án, thì có lẽ “9527” chưa thực sự gay cấn nhưng xuyên suốt câu chuyện này, nổi bật nhất chính là tình cảm rất đáng trân trọng giữa người với người. Đó là tình bạn già giữa ông nội Kiều, ông nội Hứa hay bác Trần A hàng xóm. Đó là tình chiến hữu của những đồng đội luôn kề vai sát cánh bảo vệ cuộc sống, lúc bình thường thì nhí nhố tếu táo nhưng lúc làm việc thì vô cùng thận trọng nghiêm túc. Đó là tình cảm phức tạp của người đàn ông mang tên Tần Bân dành cho Kiều Mộ, có áy náy, có luyến tiếc và một chút không cam lòng từ bỏ.  Đó là tình cảm giữa những người thân trong gia đình, sẽ không để cho họ gặp bất cứ một mối nguy hiểm nào. Ngay cả khi người cha là một tội phạm thì cũng không muốn để cho con mình phải chịu bất cứ một vết nhơ nào. Đó là tình bạn sâu sắc không gì ngăn cách của hai cô bạn bên nhau từ nhỏ đến lớn, không ghen tị,  không giận hờn trách móc, chỉ có yêu thương và sẵn sàng có mặt trong tất cả những cột mốc cuộc đời người còn lại.  Cuối cùng, đó là tình cảm đã trở thành tín ngưỡng của anh chàng cảnh sát chìm Tiêu Trì và cô bác sĩ đông y xinh đẹp giỏi giang Kiều Mộ. Đối với Tiêu Trì, Kiều Mộ giống như một quả dứa vậy, luôn luôn đứng thẳng, bên ngoài gai góc, bên trong ngọt ngào. Hung dữ với anh đấy, nhưng cũng thật dịu dàng. Cô không có nhiều biểu cảm trên gương mặt, nhưng tất cả dù ít dù nhiều, cũng đều dành cho anh. Như vậy là đủ rồi. Không cần biết anh ra ngoài lăn lộn thế nào, nguy hiểm ra sao, nhưng nếu anh bị thương thì hãy về nhà, em nhất định sẽ băng bó cho anh, sẽ cho anh một cơ thể khỏe mạnh nhất để tiếp tục chiến đấu. Chỉ cần anh an toàn trở về thôi. Được không, Tiêu Trì? Không cần biết ngoài kia có bao nhiêu khó khăn đang chờ anh, nhưng chỉ cần có em ở phía sau, anh nhất định dũng cảm xông lên, hoàn thành nhiệm vụ và trở về bên em. Cuộc sống mà anh mang đến có thể không êm đềm nhất, nhưng sẽ là cuộc sống hạnh phúc nhất. Được không, Kiều Mộ? __________ " ": trích dẫn từ truyện
Cố Chấp Cuồng
Warning: Truyện siêu ngược nhưng kết HE. Cần chuẩn bị khăn giấy khi đọc :'( Lục Tắc Linh YÊU Thịnh nghiệp Sâm. Yêu mù quáng, yêu điên cuồng, yêu cố chấp đến mức hủy hoại tất cả mọi thứ. Cô từ bỏ tình thân, tình bạn, cũng từ bỏ cả tương lai và chính bản thân mình chỉ để yêu anh. Thể xác, linh hồn của cô đều vì anh mà tồn tại.  Đánh đổi cả sinh mệnh cũng nhất quyết không buông tay. NHƯNG... Thịnh Nghiệp Sâm KHÔNG YÊU Lục Tắc Linh. Anh chỉ hận cô, hận đến xương tủy, hận đến mức muốn biến tất cả yêu thương của cô thành vết dao đâm từng nhát tàn nhẫn vào tim cô. Anh muốn giết chết tình yêu điên cuồng cố chấp đó, muốn dập tắt tất cả hy vọng và chờ đợi của cô. Anh hủy đi những gì cô có, từng chút một không thương tiếc. Chỉ là. Giữa YÊU và HẬN? Cuối cùng ai là người chiến thắng   "Cố chấp cuồng" là câu chuyện kể về một tình yêu tràn ngập những đau đớn, khổ sở, bi thương của Lục Tắc Linh dành cho Thịnh Nghiệp Sâm. Cô xinh đẹp, ưu tú, chơi đàn rất hay và có nhiều người theo đuổi. Nhưng cô lại chỉ hướng về phía anh, yêu anh bằng tất cả những gì mình có. Cô bên anh với thân phận em gái, được anh yêu thương cưng chiều chở che. Đáng lẽ, tình yêu đơn phương đó chỉ nên tồn tại mãi trong bóng tối. Cho đến một ngày, tình yêu thầm lặng của cô bị người khác vạch trần. Anh lại quyết định đi Mỹ cùng bạn gái. Lúc ấy, với cô là vực thẳm. Bởi tất cả những hạnh phúc cô có, anh đều mang theo. Thương tâm, tuyệt vọng Tắc Linh sợ hãi muốn níu kéo anh đừng đi mà quên mất thân phận của mình. Giữa cô và anh, đều tồn tại những toan tính ích kỷ cho riêng bản thân. Rồi cô tận mắt nhìn thấy anh vì đuổi theo bạn gái mà tai nạn giao thông nghiêm trọng, cả người tanh nồng mùi máu. Sau đó, anh bị mù. Thế giới của anh bây giờ là Địa ngục. Cô từ bỏ mọi thứ, bất chấp sự hận thù căm ghét khinh thường và nhục nhã của anh, vẫn luôn như thế, bên anh yêu anh và chăm sóc anh. 3 năm, cô đánh đổi thật nhiều nhưng chưa bao giờ buông tay hay hối hận. Dù có bị anh thương tổn đến vỡ nát cũng tự tìm cách hàn gắn lại. Trong ván bài tình yêu này, từ đầu là cô đã sai, nên không thể khóc, không thể ngẩng đầu cũng không thể quay về. Chỉ có thể tiếp tục bước tiếp, dẫu mỗi bước là một lần giẫm nát trái tim mình. Và rồi, cô mất đi đứa con chưa thành hình trong bụng. Những yêu thương hy vọng và chờ đợi hóa thành cát bụi. Cô mới biết "Không yêu chính là không yêu, trên thế giới này không hề có kỳ tích". Cô sai rồi, hoàn toàn sai lầm nên phải trả giá đắt như thế. Giây phút cô nói "Em biết anh vĩnh viễn không thể nào yêu em" kỳ thực là tuyệt vọng đến nhường nào kia chứ. Hay lúc cô nói với anh rằng: "Chuyện lúc trước, xin hãy quên đi" "Quên cái gì?" "Quên đi một kẻ điên từng xuất hiện trên đời này" "Điên cái gì?" "Vì yêu mà chuyện điên rồ gì cũng dám làm, bệnh thật không nhẹ, cuối cùng cũng có thể tỉnh táo lại rồi" "Thật xin lỗi, tất cả đều là lỗi của em, mấy năm qua, thật thật xin lỗi" Khi đọc đến những dòng này, mình bất giác bật khóc nức nở. Yêu người không nên yêu và chờ đợi tình yêu vốn không thuộc về mình thương tâm như vậy sao? Nghiệp Sâm à, cô đã ở trong thế giới của anh quá lâu mà quên mất thế giới của mình. Lần này, cô buông tay thật rồi.......... Anh sẽ hạnh phúc chứ?.... Chưa từng có câu chuyện ngược nào lại có thể khiến mình khóc nhiều đến như vậy. Nữc Tắc Linh là một cô gái vừa kiên cường vừa yếu đuối, tình yêu của cô hèn mọn mà cố chấp vô cùng. Mn có thể thương và ghét vì những gì cô gây ra. Nhưng mình lại không thể không khâm phục cô được. Bởi vì cần phải yêu bao nhiêu mới có thể không tiếc đánh đổi tất cả mọi thứ như cô chứ? Cho dẫu tan xương nát thịt cũng không hề hối hận. "Hai vạn dặm dưới đáy biển có thể lạnh tới cỡ nào? Không phải người đã từng trải qua, thì làm sao có thể hiểu được?" Đọc "Cố chấp cuồng" bạn cần có trái tim đủ mạnh mẽ để chịu được những cái "ngược" trong câu chuyện. Không chỉ ngược nội dung, ngược nhân vật mà còn ngược cả người đọc. Nhưng dù có như thế thì vẫn không thể dừng lại. Bởi cốt truyện không hề mới nhưng cách tác giả viết vô cùng xúc động và cuốn hút. Từng câu từng chữ như thấm vào lòng, cùng đau xót, thương tâm, khổ sở và hạnh phúc theo mỗi nhân vật. Thật may, sau bao nhiêu thăng trầm biến cố thì Tắc Linh cũng tìm được tình yêu của mình. Con đường đó, dẫu khó đi thì cũng đã vượt qua rồi. Lời khuyên: Truyện cực hay lại vô cùng xúc động nên mn nhảy hố thì nhớ chuẩn bị khăn giấy nghen. Mình đọc xong truyện này trong vòng 1 đêm và ngày mai thì 2 mắt sưng vì khóc luôn :'( ______________________ "": trích dẫn trong truyện được mình edit và rút gọn lại cho phù hợp vs rv #La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đêm khuya chìm xuống, chính là lúc vô cùng âm u, thời tiết xấu, ban đêm thường có tuyết, tuy nhiên trong biệt thự có không khí âm áp, nhưng vẫn làm cho người cảm thấy không khí lạnh. Rẻm cửa sổ trong phòng không có kéo kín, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy bầu trời âm u bên ngoài và chải quét tuyết và hạt giống thông qua các vết nứt, giống như có người liên tục ném vào không khí, dạng như đường. Bên trong và ngoài chênh lệch nhiệt độ làm cho trên Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôncửa sổ tụ lại một tầng hơi nước, một tầng hơi mỏng, mờ mờ ảo ảo, khiến người khác không phân biệt được là hiện thực hay là cảnh tượng trong mơ. Lục Tắc Linh nhẹ nhàng chuyển người, làm góc chăn bên cạnh người kẹp vào, chăn nhung san hô mỏng này là cô mới vửa đồi không bao lâu, rất nhẹ nhưng cũng cực kỳ mềm mại, chẳng qua là anh không có phát hiện. Trong phòng không mở đèn, chỉ có một chút ánh sáng mờ ảo rọi vào trong khe hở rèm cửa chiếu vào trong các đồ trang trí trong phòng. Lục Tắc Linh dựa vào ánh sáng yếu ớt cẩn thân quan sát bóng dáng người đàn ông nằm bên cạnh, cùng một kí ức giống nhau, sau khi anh thân mật thô bạo, liền quay lưng về phía cô. Như thể phân biệt rỏ ràng, im lặng tuyên bố về phía cô, thế giới của anh, cô cả đời đều hi vọng với tới. Nhìn bóng dáng trong bóng tối mông lung, Lục Tắc Linh có chút hoảng hốt, rõ ràng gần như thế nhưng lại cảm thấy xa không thể chạm tới, rõ ràng quen thuộc như thế nhưng lại luôn cảm thấy xa lạ. Chính cô đều khó mà tưởng tượng ra, cô và người đàn ông này đã sinh hoạt chung với nhau gần ba năm. Không phải không xót xa, từ 21 tuổi đến 24 tuổi, tuổi xuân của người phụ nữ là tốt đẹp nhất, giống như một dạng trang sách, lặng lẽ qua đi, kiên quyết thế đấy. Thịnh Nghiệp Sâm, cô cũng không biết mình rốt cuộc thương anh bao nhiêu, tất cả mọi người mắng chửi cô, nói cô là kẻ điên, có lẽ là, cô thương anh yêu đến không cần chính bản thân mình, ngay từ đầu cô đã chính là kẻ điên. Cô biết anh vĩnh viễn không có khả năng cưới cô, cô cũng khôngDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn muốn thêm gì nữa, cô chỉ muốn cứ như vậy cùng anh một chỗ, cho dù là kẻ thù của toàn bộ thế giới. Cô lặng lẽ xích sát lại gần anh, khẳng định anh híp thở ổn định, chính xác đã ngủ thiếp đi, hơi di chuyển một chút, dựa sát bên cạnh anh, đưa tay xa cách ôm lấy eo gầy gò của anh. Cô muốn gần sát da thịt anh, mà lại sợ như thế đi quá giới hạn sẽ đánh thức anh dậy, cuối cùng chỉ dừng lại ở da thịt anh với khoảng cách ước chừng mấy centimet, tượng tưởng cảm thấy chính mỉnh đang ôm lấy anh. Cực kỳ thân thiết với khoảng cách vô cùng thân mật, giống như anh thật sự là của cô. Như thế này, cũng đã làm cho cô thỏa mãn rồi. Cô nghiêng nghiêng đầu, sợi tóc mềm mại dán ở sống lưng của anh, vừa định lại gần chút nữa, Thịnh Nghiệp Sâm đang ngủ say đột nhiên giật giật, cô khẩn trương thu tay lại, sợ tới mức quên cả hô hấp. Trong bóng đêm, hết thảy nước mắt giống như đều hư ảo, Lục Tắc Linh khẩn trương đến nỗi lưng toát ra mồ hôi lạnh, một lúc lâu cũng chưa giam động đậy. Không biết qua bao lâu, Thịnh Nghiệp Sâm truyền đến hô hấp bình ổn một lần nữa, Lục Tắc Linh mới biết được anh không phải là đã tỉnh, chẳng qua trong lúc ngủ mơ lật người mà thôi. Cô nhẹ nhàng thở ra, lau hết mồ hôi trên trán, không còn dũng khí tới gần, im lặng xê dicxh5 qua hướng góc tướng, ôm lấy hai cánh tay, nhắm mắt lại, ép chính mình chìm vào giấc ngủ. Tình hình vài năm này đã xảy ra vô số lần, chính cô cũng không nhịn được muốn tự giễu, cô sợ chọc giân anh, không được sự cho phép của anh, cô ôm anh cũng không giám, như thế cô vừa hẹn mọn lại vừa đáng thương, Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ônnhưng mà toàn bộ do cô lựa chọn, cô không từ thủ đoạn đạt được, cô phải vui vẻ chịu đựng. Sáng sớm tinh mơ, Lục Tắc Linh theo đồng hồ sinh học tỉnh lại, nhanh chóng chỉnh trnag lại chính bản thân liền chui vào nhà bếp, Đào Tiểu Mễ nấu chút cháo, lại nhanh chóng xào chút món ăn, đặt lên bàn. Sau khi làm xong tất cả, mang thuốc ra, chế chút nước ấm trở lại phòng. Thịnh Nghiệp Sâm chưa rời giường, Lục Tắc Linh nhẹ nhàng lay bả vai Thịnh Nghiệp Sâm, đây là thời điểm duy nhất Lục Tắc Linh đụng chạm anh không nổi giận. Thịnh Nghiệp Sâm hơi hơi giật giật, giấc ngủ ngắn buổi sáng của anh, khẽ đụng liền thức dậy, một lát sau, anh từ từ ngồi dậy, cau mày, kìm nén thức dậy. Lục Tắc Linh đưa hai viên thuốc cho anh, lại đem nước ấm đưa cho anh. Nhìn anh uống thuốc xong rồi mới nhận lấy ly nước đặt lên bàn. Lục Tắc Linh im lặng cầm đôi dép đặt bên chân Thịnh Nghiệp Sâm, anh nghe thấy âm thanh xê dịch liền giẫm lên đôi dép, sau đó bước vô phòng tắm rửa mặt, thực ra đối với quá trình này anh đã vô cùng quen thuộc, nhưng mà Lục Tắc Linh vẫn không yên tâm, cầm lấy cốc nước rón rén đi theo sau anh, nhìn anh rửa mặt xong, đánh răng xong, đi vào nhà ăn, mới yên tâm, cầm bát cháo còn ấm đưa đến trước mặt anh, toàn bộ quá trính cũng không nói bất kỳ điều gì, trầm mặc giống như một cái máy. Mời các bạn đón đọc Cố Chấp Cuồng của tác giả Ngải Tiểu Đồ.
Non Xanh Vẫn Ở Đây
Đây là câu chuyện tình yêu của những người trưởng thành. Họ đã không còn là những thanh niên với suy nghĩ học xong sẽ làm gì, sẽ lấy ai và sống hạnh phúc như thế nào. Họ trải qua rất nhiều mối tình, vượt qua rất nhiều sự tan vỡ, cuối cùng là sống cho chính mình.   Hứa Thanh San sợ kết hôn. Đó là di chứng của mối tình đầu với một người đàn ông gia trưởng và một cặp cha mẹ chỉ muốn con dâu thi công chức. Bản thân cô là một người phóng khoáng tự do, làm sao có thể chấp nhận bị bó buộc như vậy, thế nên Hứa Thanh San bay đi, tìm vùng trời của riêng mình.   Trong suốt quá trình rong ruổi đó, cô gặp rất nhiều người, cũng có người vừa mắt hợp ý, nhưng rồi lại chẳng đi đến đâu, cho đến lúc bỏ qua một duyên phận mà không hề hay biết.   Lúc đó, cô theo đuổi một người, mà không nhận ra rằng vẫn luôn có một người khác dõi theo bóng hình cô. Người đó lặng lẽ âm thầm thích cô, nhưng không muốn “cạy góc tường" của bạn, cho nên cứ thế giấu cô vào trong tim.   Thời gian không dừng lại, Hứa Thanh San cũng vậy, sau khi phát hiện người đó vốn không hợp với mình, cô lại bay đi. Bay tới bay lui, bay đến chỗ anh. Lúc này, Hứa Thanh Sơn mới chính thức là vai chính. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Lần này gặp lại, Hứa Thanh San đã có cái nhìn rất khác về Hứa Thanh Sơn. Trong trí nhớ của cô, ngoại trừ anh là một giáo viên tình nguyện đã được cô quyên góp tiền ủng hộ thì chẳng còn gì nữa.   Cũng có thể là vì lúc đó cô bị tình yêu che mờ đôi mắt, không nhìn thấy cực phẩm đứng bên cạnh người mà cô theo đuổi, nhưng mà cũng không sao. Hứa Thanh San vốn không phải là người thích nghĩ lại chuyện đã qua. Cô thích sống cho hiện tại và cho tương lai.   Vừa hay Hứa Thanh Sơn cũng vậy. Bị người yêu cũ nhẫn tâm chà đạp như vậy, anh cũng chẳng muốn tiếc nuối làm gì. Đều là người trưởng thành cả rồi, con đường của ai là tự người đó chọn, sướng khổ tự biết.   Nhưng sau khi gặp lại Hứa Thanh San, biết được chuyện tình cảm với bạn mình không thành, Hứa Thanh Sơn bừng tỉnh. Tình cảm chôn vùi bấy lâu lại lần nữa sống lại, lần này, anh nhất định không để vuột mất nữa.   Cái hay của chín chắn là gì? Là không cần phải suy tính quá nhiều, đầu ai cũng đầy sạn cả rồi, phần dành cho tình cảm tự nhiên cũng ít đi, họ sẽ yêu nhau phần nhiều bằng lý trí.   Biết rõ điều này, cho nên Hứa Thanh Sơn đã dùng một chút tiểu xảo, dần dần đẩy lùi những người đang có ý định với Hứa Thanh San, chỉ để một mình anh quanh quẩn bên cô mà thôi.   Hứa Thanh San lại càng dễ, cô chẳng xem mối quan hệ nào là nghiêm túc cả, cho nên có cũng được mà không có cũng chẳng sao, mọi người vui vẻ là được. Thế nên, đứng trước một Hứa Thanh Sơn trầm ổn đàn ông như vậy, cô dường như không thấy bài xích. Nhưng đó chưa phải là tình yêu.   Cô sống phóng khoáng, cần gì thì tìm đó, ví dụ như đời sống nam nữ. Hứa Thanh Sơn rất phù hợp, nhưng để đi đến hôn nhân, cô vẫn chưa nghĩ tới. Ngược lại, dường như anh cũng rất thoải mái, lăn lộn bao nhiêu lần nhưng chỉ cần cô không muốn, anh sẽ không ép cô vào bất cứ quan hệ nào. Họ chỉ là bạn, bạn cộng tác, bạn giường.   Trong quá trình đó, Hứa Thanh San thực sự giúp đỡ Hứa Thanh Sơn rất nhiều, cô dùng kỹ năng trong quan hệ công chúng của mình giúp anh kêu gọi gây quỹ từ thiện để xây trường học. Cô vô tư, vốn chỉ nghĩ thuận tay làm việc tốt, lại không ngờ là đang giúp anh trả một món nợ ân tình.   Hứa Thanh Sơn vô cùng cảm kích, tình yêu đối với cô vốn đã có sẵn, bây giờ lại càng thêm kiên định. Nhưng anh cũng biết, cô gái xinh đẹp cá tính này rất yêu quý đôi cánh của mình, cho nên anh sẽ không trói cô lại, mà sẽ dùng mọi cách có thể, bay cùng cô.  (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Câu chuyện tình yêu này xen lẫn những vấn đề nhân sinh thường gặp trong cuộc sống. Có người sẽ vì một lời hứa mà không ngại khó khăn gian khổ mang văn minh đến cho những đứa trẻ vùng nông thôn xa xôi, giống như Hứa Thanh Sơn. Có người vì nhìn thấy tâm nguyện của người mình quan tâm mà tận lực giúp đỡ không ngại phải lăn xả vào nơi nguy hiểm, giống như Hứa Thanh San.   Nhưng lại có người vì yêu sinh hận, sẵn sàng vứt bỏ tôn nghiêm và đạo đức để đạt được thứ mình muốn, kết quả đổi lại là một cuộc đời sống còn hơn chết. Có người không chịu nổi sự cám dỗ của vật chất, sẵn sàng dứt áo ra đi khi tình yêu còn nồng nàn mặc kệ người kia sống hay chết, cuối cùng đổi lại chỉ là sự cô độc và thương hại. Đó không phải là tình yêu, đó chỉ là sự ham muốn không có điểm dừng mà thôi.   Nhưng cũng có những người, cho dù không đến được với nhau cũng giữ lại một tình yêu nguyên vẹn, để sau khi đi một vòng thật lớn lại tìm thấy nhau. Giống như Chung Thành và Tống Bảo Ninh. Sự nuôi dạy không phù hợp của gia đình đã khiến cho một cô gái có lựa chọn sai lầm, may sao người đàn ông chung tình với cô vẫn ở đó, sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở cho cô suốt phần đời còn lại, bù đắp cho cô những ngày tháng tủi nhục đã qua. Đó mới chính là tình yêu đích thực.   Cuối cùng, Hứa Thanh Sơn đã chữa khỏi căn bệnh sợ hôn nhân của Hứa Thanh San, thành công mang cô về nhà. Cuối cùng, Hứa Thanh San cũng quyết định dừng chân bên anh, bởi vì bay nhiều sẽ mỏi. Cô cam tâm tình nguyện nấp dưới đôi cánh của anh, để anh mang cô bay đến cùng trời cuối đất.   “Anh sẽ đợi em cho đến khi nào em đồng ý.” “Nếu cả đời em vẫn không đồng ý?” “Anh sẽ đợi cả đời.”   “Non xanh vẫn ở đây", Thanh Sơn vẫn ở đây, đợi Thanh San đến. _____________   " ": Trích từ truyện   Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mới ra Tết, showroom ô tô 4S* vắng vẻ lạ lùng, ngoài Hứa Thanh San cũng chỉ có một vị khách hàng khác. (*Mô hình showroom 4S là mô hình: Sales - Bán hàng; Service – Dịch vụ bảo hành; Spare parts - Phụ tùng chính hãng và System - Phản hồi đánh giá) Nhân viên tiêu thụ giới thiệu mẫu xe đã tạm thời ra ngoài, Hứa Thanh San đứng một lúc cảm thấy nhàm chán liền nhún vai chuẩn bị rời đi. Khoảnh khắc quay lưng, có tiếng người nói chuyện điện thoại truyền tới. Chất giọng trầm khàn, cực kỳ dễ nghe. Tiếc rằng hắn nói mỗi câu rồi đi ra xa, xa đến nỗi chẳng nghe thấy gì nữa. Hứa Thanh San tiến lên mấy bước, ngón tay trái gõ gõ lên cái di động cầm đã phát nóng, ngóng theo hướng giọng nói ban nãy. Tiết xuân se lạnh, người nọ mặc áo thun cổ tròn màu xám bên trong, bên ngoài là áo khoác có mũ màu xanh đậm, phía dưới mặc một chiếc quần bò giặt đã bạc phếch, đôi chân dài thẳng tắp. Ánh Mặt Trời vừa vặn chiếu vào bị chữ Phúc to tướng bằng giấy, cắt vụn thành những dải ánh sáng. Người nọ được bao trùm trong dải ánh sáng, thảnh thơi cúi đầu, hai tay đút vào túi áo khoác, tay áo xắn tới khuỷu, để lộ cánh tay màu nâu đồng cực kỳ khỏe khoắn; nửa khuôn mặt giấu trong bóng râm, nên không thấy được biểu cảm. Em gái nhân viên bán hàng trẻ trung xinh đẹp thẳng sống lưng, đường cong vòng một ưỡn lên mãnh liệt, gần như sắp dính vào người hắn. Cô nàng mỉm cười, nói năng rõ nhỏ nhẹ. Lúc sau, hắn nhận tài liệu đối phương đưa cho rồi mở cửa xe, lưu loát ngồi vào ghế lái. Tiếng khởi động động cơ vang lên, sườn mặt in nghiêng bị cửa sổ xe che khuất. Loáng cái, cả chiếc xe đã biến mất. Hứa Thanh San thoáng ngẩn tò te. Không đợi nhân viên bán hàng quay lại, cô vội vàng lượn qua những chiếc xe trưng bày trong sảnh, ra khỏi cửa, ngồi lên xe của mình, nổ máy đuổi theo. Trên đường, Quan Hoài gọi điện tới, Hứa Thanh San không bắt máy. Nhưng anh ta lại cố chấp gọi tiếp. Đến lần thứ ba, thực sự quá phiền, bấy giờ cô mới đeo tai nghe bắt máy: "Công ty có việc gấp, em phải tăng ca. Đổi sang hôm khác chọn xe đi!" Quan Hoài bảo muốn tặng cô một chiếc xe hơi, hẹn gặp nhau tại showroom 4S. Mục đích tặng xe là muốn chính thức "qua lại", Hứa Thanh San biết cái kiểu nhắm đến chuyện kết hôn ấy, cũng ngầm hiểu hôm nay anh ta sẽ "tỏ tình" với mình. Kết quả hay rồi, cô ở cửa hàng ngắm hơn một tiếng đồng hồ, nhân viên bán hàng cũng phát chán, vẫn chưa thấy bóng anh ta đâu. "Có ông bạn có việc gấp tìm anh. Thế này đi, chiều nay anh đưa xe đến công ty em, buổi tối cùng ăn cơm nhé!" Giọng Quan Hoài nôn nóng: "Ra khỏi cửa chưa được bao lâu thì gặp tai nạn nên tắc đường. Anh không cố ý đến muộn thật mà." "Nói sau đi, bên này em đang bận." Hứa Thanh San nhấp môi, kết thúc cuộc gọi. Quan Hoài rất được, mặt mũi sáng sủa, tính tình cũng dễ gần, trên người mang vẻ nho nhã của kẻ có học, cũng lẫn vài phần mánh khóe con buôn của thương nhân. Anh ta khôn khéo nhưng lại không để lộ ra ngoài, cái gì cũng tính toán rõ ràng tận xương cốt, cân đo đong đếm chuyện kết hôn với cô. Song, bề ngoài thì cho con người ta một thứ ảo giác anh ta coi trọng người chứ không phải thứ khác. Mặc dù đã cam đoan với ông nội Hứa lần nữa, cuối năm sẽ dẫn cháu rể về nhà cho ông, nhưng trong lòng Hứa Thanh San không nghĩ vậy. Cô hết sức mong đợi, có một người có thể khiến cô hăng hái quên mình, cùng nhau trải qua những buồn vui thăng trầm của cuộc sống chứ không phải tuần tự theo từng bước, đến lúc cưới thì cưới. Quan Hoài không phải người đó, anh ta thả thính cô, cô cũng thả thính anh ta. Đôi bên không chọc thủng sự mập mờ, và cũng sẵn sàng rút lui bất cứ lúc nào. Chuyện hôm nay có phần ngoài ý muốn nhưng sẽ không ảnh hưởng gì. Đuổi theo một mạch đến cảng Thanh Ấp, xa xa Hứa Thanh San trông thấy đuôi chiếc xe Ford Explorer đã vào ngõ Chim Én, cô nhấn chân ga. Chiếc Ford Explorer mới tinh dừng trước cổng một ngôi nhà tầng. Hứa Thanh San tắt máy, rút chìa khóa, đổi sang giày cao gót rồi mở cửa xuống xe. Hơi thở xưa cũ nồng đượm cảm giác tháng năm toát ra, cưỡi ánh Mặt Trời xộc tới. Sâu trong con ngõ, gió thổi đến, phảng phất lẫn thêm chút ấm áp. Ánh nắng chênh chếch chiếu xuống nóc những căn nhà xây dựng theo lối kiến trúc phương Tây đan xen, để lại trên mặt đất một vệt ánh sáng uốn lượn, chia con ngõ thành hai nửa, nửa tối nửa sáng. Mời các bạn đón đọc Non Xanh Vẫn Ở Đây của tác giả Tố Tố Tố
Sau Khi Tạo Phản Thành Công
Nghiêm Thư Cẩm là nữ nhi của một gia đình bình dân, thời thế nàng đang sống vốn rất hỗn loạn và khó khăn, hoàng đế ngu dốt chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, ngoại tộc thì lăm le xâm chiếm, nhân dân chìm trong lầm than cực khổ, nơi nơi đều là tiếng khóc than oán hận.   Nghiêm Cẩm Thư có một người đại bá và một người phụ thân không tầm thường. Hai người họ vì tương lai của bản thân, vì muốn gia đình có một cuộc sống ấm no hạnh phúc, liền quyết định rời khỏi quê hương tìm kiếm cơ duyên mới. Nghiêm Cẩm Thư không biết họ đi đâu, cũng không biết họ làm gì, nàng chỉ biết họ đã rời đi rất lâu, lâu đến nỗi nàng nghĩ họ đã chết trong chiến loạn.   Rồi bỗng một ngày, đại bá và phụ thân trở về, một người tạo phản thành công trở thành hoàng đế, người còn lại được phong làm vương gia hưởng chung phú quý. Hai người giờ đây trở lại quê nhà để đón người thân lên kinh thành, mà Nghiêm Cẩm Thư cũng từ một nữ tử bình thường trở thành nữ nhi của vương gia, được hoàng đế ưu ái ban cho phong hào Vĩnh Phúc công chúa.   Cuộc sống nơi hoàng cung nhiều lễ nghi phức tạp, là trùng trùng những cạm bẫy khiến người ta vạn kiếp bất phùng, sự tồn tại mối quan hệ rối rắm và kiềm chế lẫn nhau giữa quý tộc và thế gia, là cuộc chiến không khoan nhượng giữa những người nữ nhân vì lợi ích bản thân và gia tộc, là sự tranh đấu để giành lấy ngôi cửu ngũ chí tôn... Nghiêm Cẩm Thư sẽ phải đối mặt với tất cả những điều này, liệu một nữ tử như nàng có thể thoát khỏi ràng buộc của thế tục và mở ra trang lịch sử mới hay không? *** Nếu bạn muốn tìm một bộ truyện cung đấu, nhẹ nhàng và ngọt sủng thì đây không phải là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn.   Nếu yêu cầu của bạn là một bộ truyện có nội dung đề cao nữ giới, với những màn tranh đấu quyền lực đầy mưu mô chốn cung đình thì đây chính là bộ truyện bạn cần tìm.   Nghiêm Cẩm Thư là một trong những nữ chính mà mình khá ấn tượng. Có thể nói, từ cái thời mình mới bắt đầu đọc ngôn tình với tràn lan các thể loại nữ chính là sát thủ xuyên không, cho đến sau này khi hình tượng nữ cường đã trở nên phổ biến thì mình đã đọc rất nhiều bộ truyện có nữ chính mạnh mẽ, nhưng Nghiêm Cẩm Thư vẫn là trường hợp khá đáng nhớ.   Nghiêm Cẩm Thư sinh ra và lớn lên trong thời buổi loạn lạc, khi hai người nam nhân trong gia đình bỏ đi lúc nàng còn rất nhỏ, phía trên có tổ mẫu già yếu, ở dưới lại có đệ đệ non nớt, nàng và mẫu thân phải đảm đương luôn vai trò trụ cột trong gia đình. Sinh sống trong hoàn cảnh đó, con người ta không được phép yếu đuối, bởi vậy từ nhỏ Nghiêm Cẩm Thư đã là một con người rất độc lập và mạnh mẽ.   Nghiêm Cẩm Thư không có sức mạnh ở thể lực hay có tuyệt thế võ công, ưu điểm của nàng là nằm ở tâm tính và sự nhanh nhạy thấu hiểu thế đạo. Tâm tính của nàng là sự kết hợp giữa lương thiện và tàn nhẫn, là giữ vững sơ tâm ban đầu không trở thành kẻ cậy quyền cậy thế hiếp đáp người dân, là sự tàn nhẫn và phong cách làm việc lưu loát khi lợi ích của người thân bị ảnh hưởng.   Đó còn là sự nhanh nhạy trong suy nghĩ khi Nghiêm Cẩm Thư luôn biết rõ mình là ai và vị trí ra sao, là cách thấu hiểu nhân tâm khi nàng biết lúc nào nên để lộ bản chất mạnh mẽ, lúc nào phải tỏ ra yếu thế để giành được ưu ái, là sự tỉnh táo không mù quáng tin tưởng bất cứ người nào dù đó là đại bá hay phụ thân, bởi họ không chỉ là người thân mà còn là hoàng đế, vương gia cao cao tại thượng.   Nghiêm Cẩm Thư trưởng thành theo từng chương truyện, từ một nữ tử thông minh nhưng còn chút non nớt trở thành một con người cường đại, luôn mang trong người những lý tưởng mà theo người đời là “ly kinh phản đạo”, là lý tưởng về một thời thế mà nữ nhân được tự do không phụ thuộc nam nhân, được cống hiến tài sức cho triều đình và được cầm quyền khi có đủ thực lực ngồi lên ngôi chí tôn...  Một thế hệ nữ đế lại sắp ra đời.   Nghiêm Cẩm Thư mạnh mẽ như vậy thì nửa còn lại sẽ bổ sung cho nàng sự dịu dàng và ấm áp. Hàn Cảnh, đại công tử của gia tộc Hàn gia, là cháu đích tôn trong dòng họ mà đáng lẽ ra phải có được sự ưu ái và coi trọng. Tuy Hàn Cảnh sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương, bảo bọc của phụ mẫu, nhưng cũng trưởng thành từ sự ghẻ lạnh, bất công của tổ phụ và kế tổ mẫu.   Hàn Cảnh là một con người lạc quan và lương thiện. Tính tình tuy có chút nhút nhát ngây thơ, đôi khi lại rất bộc trực thẳng thắn nhưng là dạng người luôn mang đến vui cho những người xung quanh. Mặc dù bị gia tộc đối xử ghẻ lạnh bất công, phải chấp nhận từ bỏ rất nhiều thứ quan trọng để bảo vệ mẫu thân nhưng Hàn Cảnh chưa bao giờ bị hận thù làm mờ đôi mắt, chưa bao giờ vì trả thù mà đánh mất sơ tâm, bởi chàng luôn biết tìm niềm vui trong dòng đời đau khổ, là cách đối mặt với mọi thứ sao cho nhẹ nhàng nhất.    Hàn Cảnh không phải dạng người nuôi chí lớn, làm việc lớn. Chàng là tuýp người của gia đình, thích một cuộc sống bình yên và mong muốn được chăm sóc những người mình yêu thương. Hàn Cảnh có tài học, có thể cống hiến sức lực cho triều đình, chàng sẽ là một vị quan tốt dù không mạnh mẽ và tài giỏi như Nghiêm Cẩm Thư. Trong tình yêu thì không có chuyện xứng hay không xứng và Hàn Cảnh chính là nửa còn lại thích hợp nhất dành cho Nghiêm Cẩm Thư.      Tình cảm giữa Nghiêm Cẩm Thư và Hàn Cảnh chủ yếu là do Cẩm Thư chủ động, nàng thấy chàng vừa mắt thì “anh hùng” ra tay cứu “mỹ nhân”, “mỹ nhân” ngượng ngùng lấy thân báo đáp thế là thành đôi ^^.   “Sau khi tạo phản thành công” là một bức tranh khắc họa những màn tranh đấu quyền lực đầy mưu mô, xảo trá, là quá trình trưởng thành của một nữ đế anh minh. Nội dung mạch lạc, hấp dẫn, kết hợp với giọng lưu loát và tiết tấu nhanh, đây sẽ là sự lựa chọn thích hợp cho những ai muốn “giải trí” đầu óc với những bộ truyện mới lạ, độc đáo, hoành tráng và ý nghĩa. Vì vậy, mình rất đề cử bộ này ạ ^^ __________ Review by #Tuyết Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Đinh linh, đinh linh." Theo trên xe ngựa chuông lục lạc lắc lư, bị binh sĩ bảo hộ ở ở giữa xe ngựa bỗng nhiên đẩy ra cửa sổ xe, một cái có chút đen gầy hài tử ghé vào trên cửa nhìn ra phía ngoài, lại quay đầu cùng người trong xe ngựa nói ra: "Nãi, kinh thành là cái dạng gì, có thể hay không rất náo nhiệt?" Ngoại trừ đứa bé này bên ngoài, trong xe ngựa còn ngồi một người có mái tóc hoa râm phụ nhân, trong ngực nàng ôm cái ước chừng bốn năm tuổi tiểu nam hài, một cái khác dung mạo tú mỹ nữ nhân lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, nghe vậy mắt nhìn bên ngoài, vặn lấy trong tay khăn, sắc mặt mang theo vài phần mờ mịt. Tóc hoa râm phụ nhân cũng nhìn mấy lần, cười ha hả nói ra: "Về sau sẽ rất náo nhiệt." Nàng lớn tuổi trải qua sự tình cũng nhiều, đưa tay cầm mỹ phụ nhân tay nói ra: "Đừng sợ, nếu là Tri Lý dám đối ngươi không tốt, ta liền không nhận hắn đứa con trai này." Mỹ phụ nhân cười dưới, ôn nhu nói ra: "Phu quân không phải người như vậy, chỉ là, chỉ là ta sợ chính mình không xứng với hắn." Tóc hoa râm phụ nhân vỗ vỗ mu bàn tay của nàng: "Nhà chúng ta nghèo thời điểm, ngươi không một câu oán hận nào gả tới, vì hắn sinh con dưỡng cái chiếu cố ta cái lão bà tử này, lại cho hắn cha dưỡng lão tống chung, mặc kệ Tri Lý thân phận gì, đều là hắn không xứng với ngươi." Bắt đầu nói chuyện hài tử mặc dù mặc một thân nam trang, thế nhưng là thanh âm thanh thúy mềm nhu, rõ ràng là tiểu cô nương: "Nương đừng lo lắng, có ta ở đây đâu, sẽ chiếu cố tốt nãi nãi, ngươi cùng đệ đệ." Lời nói của tiểu cô nương nhường người trong xe ngựa đều nở nụ cười, ngồi tại lão phụ nhân trong ngực chơi lấy cửu liên vòng tiểu nam hài ngẩng đầu nhìn mẫu thân cùng tỷ tỷ, chờ hắn lớn hơn chút nữa, liền có thể bảo hộ mẫu thân cùng tỷ tỷ, cũng không tiếp tục để cho người ta khi dễ bọn hắn. Trên quan đạo cũng không có cái gì nhìn, tiểu cô nương có chút hâm mộ nhìn xem bên ngoài cưỡi ngựa người, lúc này mới nhốt cửa sổ xe: "Nãi, ngươi lại cho ta cùng đệ đệ nói một chút đại bá cùng cha là dạng gì? Đệ đệ đều chưa thấy qua cha đâu." Tiểu nam hài cũng không chơi trong tay cửu liên vòng, mong đợi nhìn xem lão phụ nhân. Lão phụ nhân suy nghĩ một chút nói ra: "Bọn hắn a, giống như các ngươi đều là hảo hài tử..." Xe ngựa tại nhanh đến cửa thành thời điểm liền ngừng lại, không đợi người trong xe kịp phản ứng, chỉ nghe thấy bên ngoài quỳ xuống cung nghênh thanh. Lão phụ nhân sửng sốt một chút, đẩy ra cửa xe, đã nhìn thấy mặc ngân sắc giáp nhẹ hai đứa con trai đang từ lập tức đến ngay. Đi ở phía trước là hắn đại nhi tử, lão phụ nhân luôn cảm thấy cùng mấy năm trước thấy qua một lần kia so sánh, giống như thay đổi rất nhiều, thật giống như lúc trước nàng nhìn thấy quan lão gia thời điểm bộ dáng: "Mẫu thân." "Ai, lớn..." Lão phụ nhân ngừng tạm, nàng luôn cảm giác lúc này gọi đại nhi tử nhũ danh không tốt lắm. "Nương." Theo ở phía sau tiểu nhi tử tiến lên: "Đại ca cùng ta có thể nghĩ ngươi." Mời các bạn đón đọc Sau Khi Tạo Phản Thành Công của tác giả Yên Ba Giang Nam.