Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật

Bạn đang đọc truyện Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật của tác giả Minh Quế Tái Tửu. Trước khi chương trình tình yêu bắt đầu, trong số các khách mời nữ thì chỉ có Thẩm Phất là có thâm niên thấp nhất bị netizen giễu cợt: “Bất kể là ảnh đế Ôn Tranh Hàn hay là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn có quan hệ với loại bình hoa tuyến mười tám (*) này đâu”. (*) Tuyến 18: Ý chỉ những diễn viên không có tiếng tăm, thường đóng vai phụ hoặc đóng vai chính những bộ phim chế tác nhỏ hay phim rác,… Sau khi chương trình tình yêu bắt đầu, cư dân mạng đều đấm ngực dậm chân, ôm đầu khóc lóc. A a a a a, chuyện quái gì thế này!!! Toàn! Một! Đám! Ngu! Muội! *** Vào tháng 3, hoa anh đào nở rộ. Thẩm Phất kéo vali, xuống xe trước mấy căn biệt thự cổ kiểu Pháp. Phồn hoa bốn phía bị lu mờ, đẹp không sao tả xiết, cô vừa bước xuống đã lập tức ngửi thấy mùi hương hoa thấm vào lòng người. Biệt thự nằm gần hồ bơi, những bãi cỏ và tất cả các con đường rợp bóng cây đều được trang trí bằng những ngọn đèn đường ánh sao không thể tính giá, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và xa hoa. Xem ra tổ chương trình đã bỏ không ít vốn gốc cho mấy cà phê lớn (1) kia. 1. Cà phê lớn: (Phiên âm Hán Việt: đại già, tiếng Trung: 大咖) là từ chỉ người thành công, thành đạt ở phương diện, lĩnh vực nào đó. Ở đây tạm hiểu là một câu khen có thể là khen đểu, khiêu khích. Thẩm Phất rất ít khi được hít thở bầu không khí trong lành như vậy trong thành phố, không nhịn được thả chậm bước chân, đi từ từ theo bảng chỉ dẫn của tổ chương trình về phía căn nhà thứ hai trong khu biệt thự. Trong màn đạn (2) đã có người bắt đầu than phiền: 2. Màn đạn: Trong ứng dụng xem phát sóng chương trình trực tiếp nào đó, người xem sẽ vào đăng comment, các comment này sẽ bay trên màn hình của chương trình đang chiếu, và bay rất nhanh như đạn, nhiều comment tạo thành một màn che có khi che luôn cả mặt người đang nói trên chương trình nên được gọi là màn đạn. [Sao người đầu tiên xuất hiện lại là cô ta? Còn Ôn Tranh Hàn thì sao? Còn Tả Mân thì sao? Tôi bỏ tiền vào phòng livestream là để xem ảnh đế và ảnh hậu xa cách bấy lâu nay được gặp lại bên nhau, chứ không phải là đến xem bình hoa tuyến18 này chiếm sóng.] [Trong chương trình yêu đương lúc trước, hầu như tất cả các sao nữ đều có những phân cảnh quan trọng...!Tôi canh trong livestream lâu đến vậy rồi, cứ nghĩ sao nữ đầu tiên không phải là Tả Mân thì cũng là Hứa Điều Điều...!Ai ngờ người đầu tiên xuất hiện lại là Thẩm Phất, tôi thua.] "Thời hạn rung động" là chương trình giải trí được đầu tư lớn nhất hiện nay, họ đã tốn rất nhiều tiền để mời ảnh đế vốn là khách quen của Liên hoan phim Cannes, Ôn Tranh Hàn và ảnh hậu Tả Mân đã lui giới nhiều năm. Nếu một chương trình muốn hot thì phải có diễn viên được yêu thích, lúc đó mới mong có thể thành công, tổ sản xuất tiếp tục mời thêm Thẩm Phất ra mắt ba năm mới có được mười hai bộ phim bị ném cà chua thối để làm nền, tạo điểm nhấn cho khán giả xem. Chuyện này thì không nói, nhưng biết rõ phần lớn khán giả đang đau khổ chờ đợi trước livestream đều là fan của mấy nhà kia, nhưng hết lần này tới lần khác lại để cho Thẩm Phất xuất hiện đầu tiên. Hỏa lực lập tức tập trung lên người Thẩm Phất. [Lúc ở buổi công bố chính thức tôi đã thấy người này có ý đồ riêng khi vào tổ rồi, những khách mời khác tài giỏi bao nhiêu, còn vị trí của cô ta thì ở đâu hả, cô ta dựa vào cái gì mà đi lên? Dựa vào khuôn mặt bình hoa? Dựa vào tác phẩm "Dây dưa" tiêu biểu lúc ra mắt?] [Bình tĩnh, nghệ sĩ nào mà chẳng có ý đồ riêng khi vào tổ?] [Làm gì mà đi chậm vậy, chân gãy nên nặng quá à?] Màn đạn nổ ra khiến ai cũng phải chịu tổn hại, những vị khách khác còn chưa xuất hiện mà đã có Thẩm Phất đi ra, tất nhiên mọi người đều bình luận xoi mói. Tuy rằng công ty quản lý của Thẩm Phất nhỏ, nhưng lại rất quan tâm tới Thẩm Phất. Tạo hình xuất hiện hôm nay đã được chuẩn bị từ rất lâu. Dáng người Thẩm Phất rất đẹp, năng động hoạt bát, làn da như quét mỡ dê, chỉ cần mặc một chiếc váy dài đơn giản là có thể khiến cho người ta không thể rời mắt. Những khách mời nữ khác vừa là tiền bối, còn tài giỏi hơn Thẩm Phất gấp mấy lần ngọn núi cao trên Himalaya. Nếu ăn mặc huênh hoang thì chẳng phải là muốn bị mắng chết sao? Vì thế người đại diện Lương Hiểu Xuân đã làm việc rất cẩn thận, thay Thẩm Phất chọn một cái áo dệt kim màu đen cùng một cái quần ống rộng giản dị, vạt áo dệt kim buộc thành nút thắt, loáng thoáng lộ ra một chút vòng eo nhỏ trắng nõn, xinh đẹp lại khiêm tốn. Kiểu tóc cũng không chọn kiểu tóc xoăn dài thích hợp nhất với Thẩm Phất, mà là để cho cô đội mũ lưỡi trai, nửa khuôn mặt đều che dưới vành mũ. Có thể nói là ăn mặc cực kỳ cẩn thận không thể bắt lỗi. Trên màn hình có lẻ tẻ vài câu khen ngợi: “Không thể không nói, mặc dù danh tiếng Thẩm Phất không tốt, nhưng ngũ quan (3) tinh xảo đến mức không thể xoi mói được, tạo hình bình thường như vậy mà cô ta vẫn có thể mặc đẹp đến thế.” 3. Ngũ quan: tai, mắt, mũi, miệng và lông mày. Nhưng vẫn bị nhấn chìm trong một đám người bắt bẻ. [Bình thường? Tại sao tôi lại không nhìn thấy dáng vẻ này bình thường vậy? Bộ đồ này thật sự tâm cơ chết đi được.] [Nhiệt độ hôm nay lạnh mười mấy độ vậy mà còn nghĩ đủ mọi cách để khoe dáng người, chậc, biết cô ta có vòng eo A4 (4) rồi, chẳng lẽ không tạo dáng thì cô ta sẽ chết à?] 4. Vòng eo A4: Đặt dọc tờ giấy A4 sát vào mặt bụng hoặc lưng. Nếu bề rộng eo không lớn hơn tờ giấy, chứng tỏ người đó có vòng eo đẹp. Theo Tổ chức tiêu chuẩn quốc tế (ISO), một tờ giấy A4 có chiều rộng 21 cm, chiều dài 29,7 cm. [Cười chết mất, đẹp thì có lợi ích gì, cho dù là ảnh đế Ôn Tranh Hàn hay là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn có quan hệ với loại bình hoa tuyến 18 này đâu.] Lương Hiểu Xuân cũng đang xem livestream, tức giận đến mức run rẩy: "Đám người trong màn đạn này có phải rảnh rỗi quá không có việc gì làm rồi đúng không? Trưng diện thì bọn họ nói có ý đồ xấu, không trưng diện thì bọn họ lại toàn mắng xấu xí thôi." Trợ lý xấu hổ nói: "Nghe bảo fan của Chử Vi với Hứa Điều Điều đều chia nhau tham gia vào nhóm tám chuyện." Ngay sau khi Thẩm Phất ra mắt chưa được bao lâu thì có qua lại với thực tập sinh Chử Vi lúc ấy vẫn còn chưa có danh tiếng gì, thời gian không dài, ước chừng ba tháng. Lúc ấy có thể nói là bắt đầu thành công, xem như Thẩm Phất đã dìu dắt Chử Vi. Nhưng sau khi mọi chuyện bị đem ra ánh sáng, công ty quản lý của Chử Vi nhiều lần ám chỉ phía cô đang có ác ý thổi phồng, dẫn đến chuyện fan của Chử Vi gây chiến cực lớn với Thẩm Phất, lúc ấy bọn họ nói rất nhiều câu khó nghe, gì mà tác phẩm "dây dưa" tiêu biểu, gì mà đạp Chử Vi ngoan ngoãn xuống để bước lên cao. Lương Hiểu Xuân tức giận mắng Thẩm Phất một trận, sau đó bỏ tiền ra mua thủy quân để giải quyết chuyện này, cũng may mọi chuyện đã kết thúc. Ai ngờ hai năm sau Chử Vi bỗng nổi đình nổi đám nhờ một chương trình tuyển chọn nổi tiếng, lượng fan lập tức tăng chóng mặt từ hàng triệu lên đến hàng chục triệu chỉ sau một đêm. Chuyện năm đó của cậu ta với Thẩm Phất bị fan mới nhắc lại trong một đêm, Thẩm Phất lại bị đào thi thể rồi đem roi ra quất. Chuyện này coi như xong, chỉ xem là scandal nhỏ cũ rích mà thôi, nào có ai lăn lộn trong cái giới này mà lại không có chút tin đồn cũ nào quấn thân. Chết người nhất chính là, trong số khách mời ở buổi công bố chính thức của chương trình tạp kỹ lần này, không chỉ có Chử Vi, mà còn có cả Hứa Điều Điều. Nửa năm trước Chử Vi với Hứa Điều Điều vừa hợp tác trong một bộ phim cổ trang đình đám, đó là lúc fandom CP nhiều như lông trâu, cuồng nhiệt đến đỉnh điểm. Thẩm Phất lại lựa chọn tham gia vào cùng một chương trình giải trí vào thời điểm này, không phải có nghĩa là sẽ bị cộng đồng fan 1+1 lớn hơn 2 xé xác sao? Trước khi chương trình bắt đầu, Lương Hiểu Xuân đã khuyên Thẩm Phất dứt khoát từ chối lời mời tham gia chương trình giải trí lần này đi, ngay cả khi cô không làm gì trong chương trình giải trí thì cô cũng sẽ bị fan hai người kia bao vây tấn công đến máu chảy đầm đìa đó! Nhưng không biết Thẩm Phất nghĩ như thế nào, không thèm bàn bạc với anh ta mà đã thẳng tay ký hợp đồng. Lúc hỏi tới, Thẩm Phất còn cười tủm tỉm nói là vì tổ chương trình thật sự rất giàu. Thẩm Phất đương nhiên không thể nói cho Lương Hiểu Xuân biết, người khác tham gia vào chương trình giải trí là vì danh tiếng và lợi lộc, nhưng thứ cô muốn lại là mạng sống. "Cái đồ không thể bớt lo được." Lương Hiểu Xuân vừa mắng, vừa đi chuẩn bị tới tới lui lui. [Tôi tới là để Khái Chử Điều Đường (5), xin Thẩm Phất tha cho bé gà gặm đường bình thường không có gì là lạ của tôi, đừng có bám dính lấy nữa.] 5. 磕褚迢糖: Chơi chữ, gõ tên Chử Vi để tìm kẹo ngọt xa xôi. Càng xem càng tức, Lương Hiểu Xuân dứt khoát tắt màn hình máy tính. Livestream bên này vẫn còn tiếp tục. Thẩm Phất đã kéo vali tới dưới bậc thang biệt thự. Bậc thang ước chừng mười mấy bậc, mắt thường có thể thấy được khá tốn sức. Cô nhìn trái rồi ngó phải, để vali lại tại chỗ, một mình đi thẳng lên. [Cô ta không cần vali à?] [Emmmm, tự làm chuyện riêng của mình đi, còn định đợi nhân viên công tác giúp chuyển đồ hay là chờ khách nam đến chuyển cho hả?] Sau khi Thẩm Phất bước lên tầng, ở cuối sườn dốc thoai thoải tiếp tục xuất hiện khách mời thứ hai, cuối cùng đã chuyển hướng sự chú ý của khán giả. [Tả Mân tới rồi!] [A a a a a, lâu không gặp chị rồi, chị ơi đẹp quá.] [Ôn Tranh Hàn đâu, sao còn chưa tới!] Mười năm trước Tả Mân cực kỳ nổi tiếng, sau đó kết hôn rồi nửa lui về trạng thái ở ẩn, lúc ấy bạn học cũ của cô ta, tức Ôn Tranh Hàn bất ngờ xuất hiện trong buổi chia tay giải nghệ của cô gửi lời chúc phúc, khiến lượng tìm kiếm trên mạng của hai người lúc đó cực kì nhiều. Năm ngoái, tin tức Tả Mân ly hôn và quay trở lại xuất hiện cùng với thông tin cô sẽ tham gia vào một chương trình yêu đương với Ôn Tranh Hàn đã khiến dân mạng điên đảo. Mười năm qua Ôn Tranh Hàn chưa từng tham gia vào bất cứ chương trình giải trí nào, cuối cùng hiện tại lại nhận chương trình vì Tả Mân, còn là chương trình yêu đương nữa, đây không phải tình yêu đích thực thì là gì? Ánh trăng sáng (6) đặt trong lòng mười mấy năm, hôm nay đi lòng vòng cuối cùng cũng gặp lại, ai có thể không hăng máu không ship tên CP đến chết chứ? 6. Ánh trăng sáng: Crush, người trong lòng. Tả Mân cũng đến một mình, kéo vali và mặc một bộ váy đỏ, dọc đường đi cô ta luôn mỉm cười với máy quay, chào hỏi người hâm mộ ở trước màn hình livestream bằng những lời lẽ thân thiết. Màn đạn lại toàn lời khen ngợi. Cô ta đi tới trước bậc thang, xách cái vali nặng nề lên không chút do dự rồi bước lên bậc thang. [Chị gái không hổ là chị gái, còn mang giày cao gót...!Sau bao nhiêu năm ra mắt rồi mà vẫn không có vẻ gì là kiêu ngạo hết.] [Trái ngược hoàn toàn với người nào trước đó.] Giữa chừng còn xen lẫn vài câu tám chuyện: [Nghe nói gần đây có một tổ phim nào đó quay được cảnh một nữ nghệ sĩ đang đợi bên ngoài đoàn làm phim của Ôn Tranh Hàn, có người nói người trong ảnh là Thẩm Phất, thật hay giả vậy?] [Lại tới, lại tới rồi, Điện ảnh và truyền hình Xuân Thu đã thả bao nhiêu thủy quân vậy, vì muốn hot mà đến cả mặt mũi cũng không cần sao? Trước chương trình này, sợ là ảnh đế còn chưa từng nghe đến cái tên Thẩm Phất của mấy người đâu, dám nằm mơ ảnh đế ra đón cô ta? Thẩm Phất mà cũng xứng? Lấy Chử Vi ra xào CP mà chưa thấy đủ nên muốn kéo cả ảnh đế xuống nước? Chỉ sợ khách mời nam nào cũng sợ bị cô ta dán vào đấy!] Chẳng mấy chốc màn đạn lại bị fan của Tả Mân quét trở về: [Xin fan nhà nào đó học cách đi một mình.] [Hu hu hu chị Mân đừng để bị trật chân, sao nhân viên công tác không tới giúp một chút chứ?] Tả Mân mỉm cười. Lăn lộn trong giới giải trí hơn mười năm, mặc dù không nhìn thấy màn đạn, cô ta vẫn biết hiện tại trong màn đạn đang thảo luận chuyện gì. Trên mỗi vali đều có bảng tên, vali để dưới bậc thang có dán tên của Thẩm Phất. Thẩm Phất quả nhiên vẫn còn quá non nớt, không biết rằng dù chỉ là những hành động và biểu cảm nhỏ nhặt thì trong chương trình yêu đương này đều sẽ bị phóng đại lên, mặc cho khán giả phán xét thảo luận. Cô ta nghĩ đến chuyện gặp mặt với Ôn Tranh Hàn mấy ngày trước mà không thể bình tĩnh nổi, ý cười trên khóe miệng Tả Mân lại thoáng phai nhạt. Có một số thứ cô ta có thể mặc kệ ở đó cả mấy chục năm, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta cho phép người khác chạm vào nó. Tả Mân xách vali lên bậc thang cuối cùng, đang muốn đưa tay ra mở cửa. Cửa biệt thự đột nhiên bị kéo ra từ bên trong. Thẩm Phất đi ra. Tả Mân ngẩn người. Cô ta chưa bao giờ đánh trận nào mà không có chuẩn bị, tuy rằng trước khi tới đã xem qua một số bộ phim của Thẩm Phất, nhưng khi bản thân thật sự mặt đối mặt nhìn thấy, cô ta vẫn có một khoảnh khắc bị kinh động. Trẻ trung, trắng nõn và rạng rỡ. So với cô ta năm đó thì cô càng hấp dẫn ánh mắt người khác hơn. ...!Khó trách Ôn Tranh Hàn lại hơi để ý đến cô ta. "Cô Thẩm, hân hạnh được gặp." Tả Mân che dấu chút nghi ngờ vi diệu trong lòng, là người đầu tiên mỉm cười rồi đưa tay ra với Thẩm Phất. Đẹp hơn thì sao? Sở dĩ ánh trăng sáng có thể trở thành ánh trăng sáng, là bởi vì đã lắng đọng trong ký ức suốt mười mấy năm. Thẩm Phất trước tiên nhìn cái vali dưới bậc thang, xác nhận vali vẫn còn đó, sau đấy mới nhìn về phía Tả Mân: “Xin chào.” [Cười chết tôi rồi, còn xác nhận trước xem cái vali có còn ở đó không, cô ta nghiêm túc đấy hả? Không phải chỉ số thông minh thấp thì chính là EQ thấp, chẳng lẽ ảnh hậu sẽ lấy mất cái vali của cô à?] [Emmmm, đây là cố tình bôi nhọ bới móc còn gì, xác nhận cái vali một chút không phải hành động là cực kỳ theo bản năng hả?] [Thấy ảnh hậu người ta tự xách vali lên không, cô ta còn chờ nhân viên công tác tới xách giúp, cô ta không biết xấu hổ sao?] Thẩm Phất nói với Tả Mân: "Hình như mới chỉ có hai người chúng ta tới, vừa rồi tôi đã xem qua, lầu ba là…" Tả Mân cười ngắt lời cô: “Hay là để tôi tự vào thăm thú đi, sau này sẽ phải ở đây tận ba mươi ngày, nếu không tự khám phá thì sẽ mất đi rất nhiều niềm vui, đúng không?” Thẩm Phất nhìn cô ta một cái, đành phải ngậm miệng lại. [Nói thật, hình như ảnh hậu có suy nghĩ phòng bị rất mạnh.] [Sao tâm phòng bị có thể không mạnh cho được? Ai như cô ta đâu, vừa lên tới nơi đã làm quen.] Thẩm Phất xoay người xuống bậc thang. Trong màn đạn lại trào phúng thành một tràng. [Cười chết mất, bây giờ mới nhớ tới chuyện xách vali, vừa rồi cô ta làm gì vậy?] [Chờ đã, cô ta đẩy vali đi đâu đấy?] Khán giả xem livestream buồn bực nhìn Thẩm Phất đẩy vali cách bậc thang càng ngày càng xa, hơn nữa còn vòng ra phía sau biệt thự. Toàn bộ khu vực ở nơi này đều có gắn camera, chằng chịt không góc chết, người xem cũng có thể đi theo góc nhìn của Thẩm Phất rất rõ ràng, nhìn thấy thang máy ngắm cảnh phía sau biệt thự. [...!Cho nên vừa rồi cô ta để vali ở bên dưới, là để đi khám phá địa hình? Cũng đúng, một nơi xa hoa như vậy thì chắc chắn không thể không có thang máy.] [Ha ha, giữ thể diện quá mức rồi đấy, nhất định phải tìm thang máy sao? Không phải chỉ có hơn mười bậc thang thôi hả, dù xách lên thì từ nãy đến giờ đã lên tới nơi từ lâu rồi, có đến mức vậy không?] Thẩm Phất đẩy vali, đi vào trong thang máy, ấn nút tầng ba. [Sao cô ta lại lên tầng ba?] [...!Hình như lúc nãy cô ta muốn nói tầng ba mới là tầng chung thì phải.] Mà Tả Mân bên này, vừa đẩy cửa biệt thự trước mặt ra, nụ cười ở khóe miệng lập tức chậm rãi cứng lại. Tầng một của căn biệt thự trống trơn, ngoại trừ một vài giá để rượu thì chính là bậc thang không nhìn thấy được điểm cuối ở trước mắt đang đợi cô ta tiếp tục xách hành lý nặng nề đi lên. [...] [...!Thật ra nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện chỉ có cửa sổ tầng ba treo rèm, rõ ràng tầng một với tầng hai không phải là chỗ ở.] [...!Phụt.] Antifan của Tả Mân không kiềm chế được mà nhô đầu ra: [Mới nãy là ai nói chỉ số thông minh thấp? Ra đây đi.] Từ buổi công bố chính thức đến giờ, fan của Thẩm Phất luôn đối mặt với sự trào phúng đầy trời, một mực trốn trong góc để sinh tồn, bọn họ quả thật không dám xem màn hình livestream vừa nãy, lúc này mới dám nhô đầu gật một cái. Làm bộ như người qua đường nói: “Dù sao thì, có thể ngừng chỉ trỏ Thẩm Phất đi có được hay không, người ta xúc phạm các người lúc nào?” Thế nhưng fan của Thẩm Phất thật sự yếu ớt hơn fan của những nhà khác rất nhiều, quyền nói chuyện trong màn đạn bị cướp lại rất nhanh. [Mới bắt đầu mà đã đòi khéo léo thì có ích lợi gì.] [Đây là chương trình yêu đương, chứ không phải là chương trình cần đầu óc nhanh nhạy.] [Nhìn bốn vị khách nam đi, có nhà nào gửi tin nhắn cho tuyến 18 của nhà các người không? Đến lúc đó thì đừng có mà khóc quá khó coi.] [Nhất là vị khách quý nặng ký ngoài giới kia, nghe nói trước đây có chút lục đục với Thẩm Phất đấy, cười chết mất, ngồi chờ xem kịch.]. Mời các bạn mượn đọc sách Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật của tác giả Minh Quế Tái Tửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bá Đạo Yêu Em
Văn án:   “Ngay từ lúc em còn ngây thơ không biết, tôi đã thích em rồi. Có lẽ, sự hấp dẫn tôi đầu tiên chính là vẻ ngoài xinh đẹp của em. Nhưng chính sự ấm áp, duyên dáng nên em đã thu hút, hấp dẫn tôi.   Để rồi cũng chính là từ đó về sau, nơi nào có em đều là thiên đường đối với tôi. Những nơi em đi qua không thể thiếu bước chân tôi và không gian nào có hơi thở của em thì đó chính là điểm tựa.   Em luôn cho rằng tôi là người bá đạo, lạnh lùng và vô tình nhưng thực ra em mới là người yêu thương tôi nhất…” *** Chuyện bắt đầu ở một trấn nhỏ nằm gần vùng biên giới Vân Nam.   Thanh Hà vốn chỉ là một giáo viên bình thường, nhưng lại bất ngờ ở nơi trấn nhỏ yên bình ấy gặp được một đại ma đầu. Bạch Nhất Ngạn cũng chỉ nghĩ rằng mình sẽ dừng chân ở chốn này một thời gian, sau đó sẽ rời đi, lại không ngờ gặp được một vật nhỏ ngây thơ thanh thuần, vừa trắng vừa mềm.   Trong một lần tới nhà học sinh vì muốn tìm hiểu lý do và động viên học sinh tới lớp, Thanh Hà gặp Bạch Nhất Ngạn. Nhất Ngạn vào lần đầu tiên hai người gặp mặt ấy, cư xử vô cùng ôn hòa lễ độ, khiến Thanh Hà cứ nghĩ hắn cũng chỉ là một học sinh bình thường, vì vướng chuyện gia đình nên không đi học đầy đủ mà không ngờ rằng, học sinh của cô chính là một chú sói đuôi to.   Trấn nhỏ đột nhiên xuất hiện khủng bố xả súng, sói đuôi to mạc danh kì diệu xuất hiện, cứu sống Thanh Hà trong gang tấc. Thanh Hà mặc dù sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh, chỉ sợ rằng học sinh của mình cũng bị dọa sợ mà không biết rằng, những việc như thế này đối với Bạch Nhất Ngạn không quá xa lạ.   Cuộc sống của cậu gắn liền với những tranh chấp và địa vị, ngay cả khi cô ngồi trong căn nhà kia, hỏi thăm lí do “vì sao em không đến trường”, thì trong một căn phòng khác, có một người đàn ông đang thoi thóp vì bị Bạch Nhất Ngạn “xử lí” dở. Thanh Hà cũng không biết rằng, cô vừa rời khỏi căn nhà ấy, Bạch Nhất Ngạn đã một phát tiễn tên đó xuống suối vàng.   Sói đuôi to là con ông cháu cha, ô đủ dù lớn, cũng rất tài giỏi. Bạch Nhất Ngạn chính là thiên kiêu chi tử, muốn gì được đó, một phần là vì có căn cơ vững chắc, một phần là vì cậu chính là mẫu người đã thích cái gì thì nhất định sẽ giành lấy bằng được.   Đáng thương cho Thanh Hà bị Bạch Nhất Ngạn nhắm trúng, bị cậu “đùa” đến người không còn mảnh vải, hai mắt rưng rưng. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Thế là quãng đường “đùa đùa chơi chơi” của hai người chính thức bắt đầu, từ ghét bỏ tới thân quen, từ thân quen tới quyết định nắm tay nhau bước vào lễ đường, tâm viên ý mãn.   Câu chuyện kết thúc. :v   ***   “Bá đạo yêu em” tóm tắt cho gọn thì là một cậu học trò cảm mến giáo viên của mình, ăn cô sạch sẽ từ đầu đến chân, sau đó tâm viên ý mãn mà tổ chức hôn lễ; tóm tắt dài hơn chút thì như mình đã viết ở trên.   Sau khi đọc xong truyện, có hai điều trong bộ này đọng lại trong cái não cá vàng của mình: thứ nhất, có nhiều cảnh hành động được mô tả tỉ mỉ, thứ hai, nhiều H quá. O__O   Tác giả xây dựng Bạch Nhất Ngạn là một người bá đạo, cho nên có rất nhiều những màn “đùa giỡn” của cậu với cô giáo Thanh Hà. Phải nói rằng mình không bài xích truyện H, nhưng có nhiều màn “đùa giỡn” khiến mình khá phản cảm (ngay từ những chương đầu truyện chứ chưa cần phải tới những chương sau sau).   Nhất là cảnh Bạch Nhất Ngạn vào nhà Thanh Hà vì quần áo bị ướt - lúc này hai người cũng mới tính là vừa gặp thôi nha, mà cậu đã đè cô ra rồi lột sạch, bắt đầu đùa giỡn cơ thể… rồi. Mình đọc tới đó đúng kiểu “wtf lẹ vậy??” Và thế là ấn tượng của mình với Bạch Nhất Ngạn chẳng phải là bá đạo hay lưu manh kiểu đáng yêu phúc hắc nữa, mà giống như người lâu ngày không làm nên dục cầu bất mãn hơn.   Nếu đọc thì bạn cũng sẽ hiểu, những suy nghĩ của Bạch Nhất Ngạn ngay từ khi mới gặp Thanh Hà, đa số đều dính tới dục niệm và cảnh giường chiếu. Mình đã qua thời gian gặm H bất chấp rồi nên đọc cảm thấy hơi bị phản cảm một chút.   Còn Thanh Hà được xây dựng theo hình mẫu nữ dịu dàng đoan trang, hơi chút là đỏ mặt, mắng “lưu manh”, cho người ta cảm giác như cô là một đóa hoa yếu ớt. Nhưng mà khi bị Nhất Ngạn đùa giỡn thì cô cũng có xu hướng hùa theo (mặc dù hai người vừa gặp và cô cũng là bị đè ra một cách khá bất ngờ).   Mình thừa nhận mình hơi khó chịu với Thanh Hà, vì thà rằng cô là một người bạo dạn và có kinh nghiệm nhưng muốn giữ trọn phẩm tiết của mình; còn hơn khi tác giả viết cô là người chưa có kinh nghiệm, còn trong trắng thanh thuần mà hành động thì trái ngược. Kết hợp với sự vô sỉ của Bạch Nhất Ngạn thì mình chẳng còn thấy đáng yêu chút nào nữa luôn ấy.   Đọc review từ nãy tới giờ, chắc bạn sẽ nghĩ mình chuẩn bị rate cho bộ truyện này thang âm vô cùng luôn? Đừng nhầm nhé, vì ở trên tuy là ấn tượng của mình, song mạch chuyện vẫn tiếp diễn khá trôi chảy và tốt, về sau mình cũng không còn khó chịu nữa mà đọc một cách thoải mái hơn. Có điều đối với “Bá đạo yêu em”, mình vốn đã có ấn tượng không tốt về hai nhân vật chính từ đầu, nên mình sẽ không đọc lại nó lần hai.   Tuy vậy công bằng mà nói, gạt bỏ các suy nghĩ chủ quan của mình, đây vẫn là một bộ truyện tương đối chỉn chu, được đầu tư về văn phong và nội dung, cách cảnh hành động, cảnh tình cảm, cảnh H,... không cảnh nào bị bỏ bê hay mô tả qua loa; edit tương đối mượt mà. Nếu như bạn là fan của sư đồ, hắc bang và lại thích H, thì có thể thử đọc “Bá đạo yêu em” xem sao nhé. ^ ^ _____   Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nơi này là một thị trấn nhỏ nằm gần vùng biên giới Vân Nam. Đường phố nhỏ hẹp, khu dân cư với những bức tường ngói loang lổ chắp vá, cùng những biển hiệu cửa hàng tạp hóa mọc hàng hàng chen chúc nhau, trên phố thì cứ đi vài bước là bắt gặp đá xanh chất đống nằm ngổn ngang, thỉnh thoảng còn trông thấy vài căn gác được xây bằng ván ép gỗ đỏ đỏ vàng vàng. Thanh Hà ở nơi này đã hơn nửa năm. Nhà cô nằm cạnh mép một bờ sông, chính giữa là tòa tháp chuông màu đen, ngôi nhà với bốn vách tường màu trắng, ván cửa được sơn bằng nhiều lớp sơn màu đỏ, trông rất sinh động vui mắt. Đối diện dòng sông nhỏ là những hàng cây hòe cao ngất ngưởng với nhiều cành nhánh rủ sát mặt sông, mùa này đang vào thời kỳ lá rụng, từng phiến lá úa vàng in hình chao lượn dập dờn trên mặt nước. Hôm nay là thứ Bảy, vốn cô được ở nhà nghỉ ngơi không cần ra ngoài, nhưng vì chuyện kia mà trời vừa sáng cô đã phải rời giường. Ngồi trên đò một lát rồi đỗ lại ở bến đò cạnh dòng kênh giáp với chợ. Đi qua khỏi đầu cầu là đến đoạn hành lang đi bộ, một bên bờ sông là thành lan can gỗ được chạm trổ khắc hoa, phía bên phải là một dãy quán cóc bán hàng ăn uống nằm sát nhau nối dài uốn lượn, hiện đã có một số quán đang kéo cửa xếp xình xịch để chuẩn bị mở cửa buôn bán. Sau khi lên bờ, cô cầm địa chỉ nơi cần đến phân tích xem nên đi đường nào. Ông chủ bán mì bốc nắm mì sợi vừa cán xong để lên bàn hỏi, “Ngài giáo Thanh Hà, cô mua mì hả?” Ở thị trấn nhỏ sát vùng biên giới như nơi này người có học thức cực hiếm. Vì vậy nên một giáo sư trung học như Thanh Hà cũng được xưng là ngài giáo. Mời các bạn đón đọc Bá Đạo Yêu Em của tác giả Lý Mộ Tịch.
Chưởng Thượng Kiều (Thanh Mộng Áp Ngân Hà)
Tên khác: Thanh mộng áp ngân hà Đánh giá nội dung truyện: ★★★★✰ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★✰ Đánh giá bản convert truyện: ★★★★✰ Đề cử: ★★★★✰ “Mình từng hứa sẽ vượt qua, vậy mà kết thúc rời xa. Cớ sao vẫn mãi yêu anh dại khờ” * Chân Chu kết hôn với Hướng Tinh Bắc mười năm, thế nhưng thời gian chung đụng dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết. Những đêm cô đơn kéo dài, sự lạnh nhạt của mẹ chồng cùng vết thương không thể khép miệng từ việc mất đi một sinh mệnh khiến Chân Chu quyết định lấy thân phận người nhà lên Viễn Dương chiến hạm, đưa Hướng Tinh Bắc thỏa thuận ly hôn. Chân Chu vốn cho rằng chia tay là một sự giải thoát, cứ cho rằng duyên cạn, tình tan, từ nay về sau sẽ không còn lưu luyến. Thế nhưng, vào giây phút nhận được tin tức Hứa Tinh Bắc gặp nạn trên biển, mang theo ký ức cùng tình yêu của bọn họ chôn vùi dưới ba vạn biển sâu, Chân Chu rốt cuộc không thể phủ nhận trái tim cô vẫn luôn hướng về anh. Dù rằng, những năm tháng kết hôn đó là cô đơn chồng chất, thế nhưng vẫn tốt hơn là những đêm dài gặm nhấm nỗi đau không còn anh trên đời. Nếu có cơ hội làm lại, Chân Chu tình nguyện chịu thương tổn, cũng nhất định không buông tay anh, khiến tình yêu của bọn họ trở thành âm dương cách trở. Giữa nỗi đau trập trùng cùng nỗi nhớ, Chân Chu gặp được mèo yêu. Hắn nói, chỉ cần cô tình nguyện luân hồi, ở mỗi kiếp khiến cho “bản thể” * của Hướng Tinh Bắc lại yêu cô, đến mức sẵn sàng hy sinh tính mạng, thì cô có thể có được cơ hội để cứu lấy anh ở kiếp này. Nhưng nếu, cô không làm được, cái giá phải trả chính là cả tính mạng.  Mèo yêu hỏi cô có nguyện ý, vì anh mà đặc cược, cô liền không do dự mà gật đầu. Chỉ cần có thể khiến anh trở lại, cho dù trả giá cỡ nào, cô cũng đồng ý. *** “Em ôm ấp tình yêu tỉnh lại từ trong giấc mộng Anh vẫn cố chấp đợi chờ, chưa hề rời bỏ em Mỗi lần tỉnh giấc là một lần luyến tiếc Đừng do dự nữa vì anh chính là sự kỳ vọng đẹp nhất trong lòng em.” * Từ trong mộng tỉnh lại lần thứ nhất, Chân Chu trở thành một xà yêu, bị giam hãm trong linh thạch. Cô chờ đợi ở nơi này suốt năm trăm năm, rốt cuộc cũng gặp được người muốn gặp. Thế nhưng, ở thế giới tu tiên này, Hướng Tinh Bắc không còn là Hướng Tinh Bắc. Anh là Thanh Tử Dương, là đệ tử nhỏ tuổi nhất của Hồng Quân lão tổ, đã tu đạo ngàn năm, còn thiếu một bước, sẽ trở thành Thượng Quân.  Chân Chu mang theo tình yêu của kiếp trước, mặt dày quấn lấy, rốt cục cũng khiến Thanh Tử Dương động phàm tâm. Thế nhưng bọn họ, một người là tiên, một kẻ là yêu, lại bởi vì vận mệnh an bài, không thể không yêu nhưng lại cũng chẳng thể bên nhau.  Thanh Tử Dương vì động tâm mà trả giá đại giới, bị nhốt trong Minh đàm một ngàn năm, rốt cục, ở những ngày tháng cuối cùng của mình, cũng có thể gặp lại tiểu xà yêu, ở trong lòng Chân Chu mà nhắm mắt. Mang theo nước mắt ly biệt, tỉnh lại một lần, Thanh Tử Dương đã chết, tu tiên giới cũng không còn. Trước mắt Chân Chu, là một đại lục huyền bí, nơi chỉ có các loại thú cùng nhau sinh tồn, còn cô lại là nhân loại duy nhất.  Hướng Tinh Bắc ở thế giới này, bản thể là một chú rồng, tương ngộ cô lúc vẫn còn chưa hoàn toàn “lột xác”. Chân Chu gọi bản thể này của Hướng Tinh Bắc là Trụ, lý do đơn giản vì lần đầu gặp gỡ trong tình cảnh quá mức đẫm máu mà chú rồng nhỏ này thực sự quá hung tàn, khiến cô nhớ đến Trụ Vương. * Bọn họ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau chiến đấu sinh tồn, từng bước trở thành bá chủ của lục địa. Thế nhưng, người và thú tuổi thọ vốn khác biệt. Khi Chân Chu dần già đi, Trụ lại vẫn còn trong giai đoạn thanh xuân. Vì thế, kết cục của lần này, là Chân Chu rời đi trước, trong vòng ôm và tiếng rên rỉ đau khổ của Trụ. Mộng tỉnh, tình vẫn còn đây, nhưng Chân Chu đã lần nữa luân hồi, bước vào thế giới dân quốc chiến loạn. Kiếp này, cô là tiểu cô nương bị câm, do gia cảnh sa sút, bị người thân lừa gạt gả cho Tam thiếu gia đã chết nhà họ Từ.  Thế nhưng, không lâu sau, người chồng bị cho là đã chết của Chân Chu bỗng trở lại, lắc mình trở thành đốc quân, càng bất ngờ hơn nữa, người này chính là bản thể của Hướng Tinh Bắc ở kiếp này - Từ Trí Thâm.  Ban đầu, anh vốn muốn giải trừ hôn ước với cô, thế nhưng, Chân Chu đâu chịu. Biết bao cay đắng cô mới tìm thấy anh, sao có thể buông tay. Vì thế, bọn họ làm hiệp ước, đợi đến khi anh giúp cô chữa khỏi bệnh câm, bọn họ liền chia tay.  Trong thời gian ước định ấy, Chân chu hao tổn hết tâm cơ, dùng một điệu múa, rốt cục cũng câu được trái tim của Từ đốc quân. Thế nhưng, dân quốc chiến loạn, giữa mưa bom bão đạn, cả người anh đầy máu, viết xuống tay cô bốn chữ nguyện kiếp sau gặp lại, cũng đặt dấu chấm hết cho kiếp này của hai người. *** Luân hồi ba kiếp, gặp lại rồi chia ly, mang theo hơi ấm cuối cùng từ bàn tay Từ Trí Thâm, Chân Chu quay về với thực tại, vừa lúc có thể cứu Hướng Tinh Bắc, đồng thời lại cho bọn họ một cơ hội để bắt đầu lại. Những năm tháng đau khổ, cô đơn đó, là anh không tốt, khiến em một mình chịu đựng, chỉ cần em ở cạnh bên, anh liền dùng hết phần đời còn lại, vì em vẽ lên mười năm lại mười năm ấm áp. *** Chân Chu cùng với Hướng Tinh Bắc chính là nhất kiến chung tình. Cô dành hết thanh xuân rực rỡ nhất để đuổi theo anh, rốt cục như nguyện trở thành Hướng phu nhân. Thế nhưng, người cùng cô kết hôn là một quân nhân binh chủng đặc biệt, quanh năm sống cùng biển lớn. Cô chịu đựng mười năm cô đơn, sự lạnh nhạt của mẹ chồng, cuối cùng cũng không thể bước tiếp liền dứt khoát chia tay.  Những tưởng, thời gian đã biến tình yêu thành tro tàn, thế nhưng, giây phút nhận được tin anh mãi mãi rời đi cùng biển sâu vạn trượng, trái tim cô vẫn không theo khống chế mà đau nhói. Cô nguyện trải qua luân hồi, tìm anh, yêu anh, lần nữa lại mang anh về bên cạnh.  Chân Chu là một cô gái thông minh nhưng đồng thời cũng là một người ích kỷ. Cô yêu một người nhiều năm đến thế, có thể vì anh trả giá tính mạng lại không nguyện vì anh cúi đầu, cùng mẹ chồng cởi bỏ khúc mắc, cùng anh một lần chân chính nói ra nguyện vọng của bản thân. Cho đến khi mất đi, mới vội vàng đi tìm, vội vã đuổi theo. Hướng Tinh Bắc là một người hùng của quốc gia, thế nhưng anh lại là một kẻ tệ bạc với tình yêu. Anh yêu Chân Chu, thế nhưng lại để cô cô đơn mười năm, một mình đối mặt với tất cả các vấn đề. Anh cho rằng cô độc lập, cô mạnh mẽ nên ỷ lại vào tình yêu của cô, để cuối cùng kết thúc là một lá đơn ly hôn chính tay cô mang đến.  May mắn là bọn họ lại có một cơ hội nữa gặp lại, may mắn anh từng viết xuống dòng thư bảy chữ “em là rượu nguyên chất của anh”, mới đổi lại một kiếp có thể nắm tay cô đi đến bạc đầu. Điều khiến tớ suy nghĩ nhất là truyện này, chính là việc liệu tình yêu của Chân Chu có thực sự hoàn toàn là dành cho Hướng Tinh Bắc. Cô ấy trải qua ba kiếp, gặp được ba người đàn ông khác nhau.  Mặc dù bọn họ đều là “bản thể” của Hướng Tinh Bắc nhưng rốt cuộc lại cũng không thật sự là Hướng Tinh Bắc. Bởi yếu tố hoàn cảnh tác động, khiến cho bọn họ có suy nghĩ riêng, mang theo một phần tính cách độc lập so với Hướng Tinh Bắc nguyên bản. Chân Chu mang theo tình yêu với Hướng Tinh Bắc mà đến, nhưng đến cùng, tình yêu này có bởi vì hoàn cảnh tác động mà biến thể? Nếu cô ấy yêu Hướng Tinh Bắc ban đầu, vậy tình cảm với Thanh Tử Dương, Trụ hay Từ Trí Thâm là gì? Ngoài ra thì tớ cảm thấy cách tác giả sắp đặt các chuỗi thời gian chưa thực sự hợp lí. Tớ vẫn hy vọng là đi từ thượng cổ đến cổ đại, dân quốc rồi quay về hiện tại. Nhưng thay vì cổ đại, tác giả lại chèn một thế giới nhân thú khiến tớ có cảm giác rối loạn logic. Nhìn chung thì tác giả viết chắc tay, nếu tách riêng từng thế giới thì rất cảm động. Ngay cả đoạn quay về thực tại, tác giả cũng viết rất tốt biến chuyển tâm lý của nữ chính. Cái cảm giác tỉnh mà như không tỉnh, cảm giác lưu luyến, không thể tự thoát ra thực sự rất chân thật và hợp lý. Đây là một bộ xuyên nhanh khá có đầu tư và có thể gợi cho người đọc nhiều suy nghĩ. Vì thế, nếu muốn trở thành các thiếu nam, thiếu nữ có nội hàm, thì các bạn nên thử nhảy hố nhé. __________ Chú thích theo thứ tự: *trích lyric bài hát “Yêu em dại khờ” do Lou Hoàng thể hiện, có sửa đổi cho phù hợp với nội dung truyền đạt trong rv. *bản thể: Một bản sao chép của nam chính ở kiếp khác. Mỗi một thế giới, nam chính sẽ “đầu thai” thành một nhân vật mới, gọi chung là bản thể ở kiếp đó. *trích bản dịch lời bài hát “Sự kỳ vọng đẹp nhất” do Châu Bút Sướng thể hiện. *Trụ Vương: Hoàng đế trong Đắc Kỷ - Trụ Vương, là nhân vật nổi tiếng tàn bạo. Review by #Gian Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 *** Phun hết dạ dày sáng nay đi xuống tất cả đồ vật, cuối cùng nôn liền gan thủy đều ra tới, Chân Chu lưỡi căn phiếm khổ, ghé vào khoang kia trương lược hiện hiệp trắc thiết giường phía trên, nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt. Nàng thề, chờ lần này trở về, cả đời này, nàng cũng sẽ không lại đi đi nhờ bất luận cái gì tàu thuỷ. Theo hạm thể bị sóng lớn chụp hơi hơi chấn động, lại một trận đầu váng mắt hoa cảm tùy theo đánh úp lại, Chân Chu sắc mặt trắng bệch, năm ngón tay nắm chặt thiết giường đầu giường lan can, trợn mắt cúi người hướng ra ngoài, lại nôn vài cái, lại rốt cuộc phun không ra bất cứ thứ gì. “Muội tử! Ngươi như vậy không thể được a! Ta lại đi tìm lão Lý!” Nói chuyện, là cùng Chân Chu cùng nhau đi nhờ này tiếp viện hạm đi hướng ở vào biển rộng chỗ sâu trong mỗ tiều đảo vấn an trượng phu Chương tỷ. Chương tỷ 40 tuổi, đăng hạm sau bị an bài cùng Chân Chu ở tại cùng khoang. Nàng tính cách hào sảng, nhiệt tâm mà hay nói, khởi điểm thấy Chân Chu tuổi trẻ xinh đẹp, thoạt nhìn giống mới vừa tốt nghiệp đại học tiến vào xã hội không lâu, cho rằng nàng là đi thăm tân hôn đã bị bách chia lìa trượng phu, chờ biết được nàng đã kết hôn mười năm, kinh ngạc qua đi, liền muội tử muội tử kêu Chân Chu, lại bởi vì cùng là người nhà duyên cớ, thấy Chân Chu thân thể không khoẻ, đối nàng rất là chiếu cố. Chân Chu biết chính mình say tàu, chuyến này phía trước đã làm tốt đầy đủ dự bị, các loại say tàu dược toàn bộ bị tề, nhưng kết quả không làm nên chuyện gì. Từ bước lên này lấy mười lăm tiết khi tốc đi ở biển rộng phía trên viễn dương hạm ngày đầu tiên khởi, mặc dù mặt biển gió êm sóng lặng, đứng ở boong tàu phía trên, nàng cũng cảm thấy choáng váng đầu tưởng phun, mấy ngày trước nàng cơ bản nằm ở trên giường, từ ngày hôm qua bắt đầu, theo thuyền thâm nhập ngoại hải, sóng gió tăng lên, nàng say tàu càng sâu, đã tới rồi ăn cái gì phun gì đó nông nỗi. Chương tỷ trong miệng lão Lý là này hạm thượng phụ trách tiếp đãi các nàng này đó thăm người thân người nhà một cái người phụ trách, biết Chân Chu trượng phu, biết được Chân Chu say tàu phản ứng lợi hại, sợ nàng nôn mửa nghiêm trọng mất nước, tối hôm qua cố ý mang đến tùy thuyền bác sĩ, cho nàng điếu quá một lọ nước muối. Chân Chu hữu khí vô lực mà lắc lắc đầu: “Hắn sự cũng nhiều, đừng lão phiền toái hắn, ta không có việc gì. Tỷ, phiền toái ngươi giúp ta bắt lấy dược, ta ăn ngủ thì tốt rồi……” br /> Mời các bạn đón đọc Chưởng Thượng Kiều (Thanh Mộng Áp Ngân Hà) của tác giả Bồng Lai Khách.
Tiểu Phu Nhân
Văn án:   Lần đầu tiên Lục Hành thấy vị hôn thê nhỏ của anh là ở trong thang máy bệnh viện.   Lúc đó Ôn Miểu bởi vì đào hôn nên xảy ra tai nạn xe cộ, mất trí nhớ.   Cô gái mặc quần áo bệnh nhân, khuôn mặt nhỏ khóc đến đỏ bừng, đáng thương đâm sầm vào trong lồng ngực người đàn ông, bàn tay nhỏ bé của cô gắt gao nắm chặt cổ áo anh, giọng nói sợ hãi: “… Cứu, cứu tôi.”   Người đàn ông còn chưa nói chuyện, lại nghe cô gái tiếp tục khóc ròng nói: “Người nhà muốn gả tôi cho một ông già, nghe nói đối phương đã hơn sáu mươi, tướng mạo xấu xí, còn liên tiếp đánh chết bốn người vợ…”   Bốn phía đều yên lặng.   Thật lâu sau, trên đỉnh đầu rốt cuộc truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông.   Lục Hành nhếch môi, ngón tay thon dài nâng cằm cô bé lên: “Em nói người nọ ----”   Hơi ngừng, anh nhẹ giọng cười nói: “… Hình như là tôi.” (*)   Ôn Miểu mang danh đại tiểu thư nhà họ Ôn, nhưng ai mà không biết cô là đứa trẻ cha không yêu mẹ chẳng thương. Cô như đứa con ghẻ trong nhà, mọi sủng ái đều chỉ dành cho em gái Ôn Điềm Hinh, chưa bao giờ tới lượt cô.   Lúc đầu, Ôn Miểu cũng từng phản kháng vì sự bất công ấy, từng tranh giành đến cùng cái thuộc về mình. Nhưng ở một mùa hè năm cấp ba, cô đã tình cờ khám phá ra bí mật đáng xấu hổ của gia đình. Hóa ra, cô chỉ là con cờ thế mạng nhà họ Ôn nhặt được ngoài đường, vì vậy, cô làm gì có tư cách hưởng tình yêu thương của họ.   Từ đó, Ôn Miểu sống khép mình lại, chỉ chờ một cơ hội được rời khỏi cái gia đình hờ ấy. Nhưng chưa kịp chờ cô vẫy cánh vùng bay đi mất, thì biến cố đã ập tới. Nhà họ Lục danh giá đột ngột muốn liên hôn giữa hai nhà Lục - Ôn, đối tượng là Lục Hành, một lão già xấu xí. Miếng bánh có độc này Ôn gia không dám từ chối, chỉ có thể đẩy Ôn Miểu ra đầu sóng ngọn gió, nhận lấy mối hôn sự cưỡng ép ấy.   Nhưng Ôn Miểu cũng không phải quả hồng mềm ai muốn bóp thì bóp. Ngoài mặt cô im lặng chấp nhận số mệnh, nhưng bên trong lại âm thầm chuẩn bị. Trong ngày lễ thành hôn, Ôn Miểu dưới sự trợ giúp của đàn anh Phó Tu, trốn khỏi lễ đường. Nhưng, vẫn luôn có một chữ nhưng ở đây, niềm vui của cô chưa kịp nhân đôi thì nỗi buồn đã nổ hai nháy - chiếc xe đưa cô chạy trốn gặp tai nạn, Ôn Miểu bị thương, mất trí nhớ!   Có lẽ các bạn đọc đến đây sẽ cảm thán, ôi thật là máu chó, cái tình tiết này xưa như Trái Đất rồi không có gì mới lạ hết. Yên tâm đi vì tui cũng thấy vậy, nhưng càng đọc tiếp thì tui lại càng bị cuốn theo mạch truyện từ lúc nào, quên hết sạch mấy cái suy nghĩ ban đầu.   Vì mất trí nhớ nên Ôn Miểu không hề biết rằng người đàn ông phong độ đẹp trai cô gặp trong bệnh viện chính là chồng chưa cưới của mình. Lục Hành không phải lão già xấu xí, anh chỉ là một người đàn ông cô độc bị gia tộc ghét bỏ. Họ sắp xếp cho anh lấy một cô vợ "chẳng ra sao" như tiểu thư nhà họ Ôn, muốn chặt đứt sinh ý của anh, mà đâu có ngờ cô gái ấy lại tình cờ lọt vào mắt xanh của Lục Hành.   Lục Hành biết cô mất trí nhớ, cũng biết cô đào hôn vì ghét anh, nhưng không sao, cướp người về trước rồi chầm chậm bắt trái tim cô sau. Thế là Lục tổng của chúng ta quyết định giấu nhẹm chuyện kết hôn với Ôn Miểu, đem cô về nhà cất giữ trong lồng kính để cưng chiều hằng ngày.   Nhưng mà giấy sao gói được lửa. Em gái hờ của Ôn Miểu khi thấy vị hôn thê của chị mình đẹp trai phong độ hơn người thì hết sức ghen ghét, tìm mọi cách để phá đám. Còn một người cũng điên cuồng muốn phá hỏng mối hôn sự này, đó chính là mẹ ruột của Lục Hành, bà Lục. Lục Hành theo họ mẹ, ở trong nhà họ Lục, nhưng những người đó chưa bao giờ chân chính coi anh là con cháu trong nhà.   Khi xưa, ba Lục Hành ngoại tình, gặp sự cố bất ngờ mà chết. Mẹ Lục Hành đổ mọi tội lỗi lên đầu anh, thái độ lúc nào cũng đầy thù hận. Bà ta không muốn Lục Hành được hạnh phúc, vì vậy khi thấy anh cùng với Ôn Miểu, bà ta nổi điên muốn phá rối hai người.   Một nhân vật nữa cũng xuất hiện đó là Phó Tu, đàn anh có quan hệ thân thiết đặc biệt với Ôn Miểu. Qua những đoạn kí ức ngắn ngủi của cô, hai người đã từng qua lại với nhau rất lâu về trước. Khi biết chuyện đào hôn của cô thất bại, Phó Tu tìm mọi cách để lần ra manh mối về Ôn Miểu, rồi lại hết lần này đến lần khác tiếp cận cô.   Mục đích của nam phụ này là gì, chắc phải đọc đến cuối truyện tác giả mới giải đáp cho các bạn. Nhưng yên tâm truyện dán mác sạch nên nữ chính không hề yêu ai khác ngoài Lục Hành đâu ạ, các bạn có thể vững tâm mà đọc.   Cái kết truyện hé lộ nhiều bất ngờ lắm đấy mọi người ạ. Thân thế thật sự của Ôn Miểu, quá khứ của Lục Hành, ý đồ của Phó Tu và hơn hết là Ôn Miểu sau này sẽ nhớ lại tất cả mọi chuyện, quyết định ở lại bên cạnh Lục Hành.   Sau một thời gian đọc truyện của Nhu Đoàn Tử này, tui đã nhận ra vị tác giả này chuyên viết truyện nam chính có tâm lí u ám, như Lục Chu trong "Bệnh tương tư", giờ thì đến Lục Hành trong "Tiểu phu nhân".   Điểm chung giữa các anh nam chính ấy là tuy hơi có vấn đề tâm lí nhưng lại cực kỳ yêu chiều và sủng nữ chính, độc chiếm nhưng không quá đáng khiến người ta ghét. Vả lại anh nào cũng có quá khứ đáng thương, khiến người đọc như tui không thể nào mà ghét được.    Truyện sủng, cực kì cực kì sủng luôn không có chút xíu ngược nào hết á, mà có ngược cũng chỉ ngược tâm nam chính thui, nhiệt liệt đề cử cho các bạn nhé. Có điều truyện chưa edit nên ai cày được cv như tui mới nên nhảy hố, truyện cũng ngắn lắm có mấy chục chương thôi à.   Chúc mọi người tuần đọc truyện vui vẻ nha ???? __________________   Văn án được edit bởi rv-er.   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, vụn vặt dương quang xuyên thấu qua song sa, rải rác rơi xuống đầy đất, nhiễu một thất thanh tịnh. Ôn Miểu ngồi ở hoá trang trước bàn, một đôi mắt hạnh đen tối không ánh sáng, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn chằm chằm trong gương quen thuộc nữ hài xuất thần. Như cũ là kia phó lại quen thuộc bất quá dung nhan, chỉ là nhiều Ngày chưa ăn cơm, Ôn Miểu khuôn mặt nhỏ tái nhợt như tờ giấy, mặc dù đánh má hồng, lại như cũ ngăn cản không được khuôn mặt tiều tụy. Tóc nhu thuận mà khoác ở hai sườn, khó khăn lắm che khuất đơn bạc bả vai. Váy là mạt ngực thiết kế, tinh xảo xương quai xanh có thể thấy được đốm. Ngón tay thon dài trắng tinh như ngọc, Ôn Miểu ngước mắt, tinh tế nhìn chăm chú trong gương chính mình. Hóa trang, trong gương nữ hài mắt ngọc mày ngài, môi hồng răng trắng, chỉ tiếc ngày xưa kia một đôi rực rỡ lấp lánh con ngươi, lúc này lại không còn nữa nửa điểm sáng rọi. Gợn sóng vô ngân, giống như nước lặng giống nhau bình tĩnh. Ôn Miểu đôi tay gác ở đầu gối, an an tĩnh tĩnh ngồi, tùy ý chuyên viên trang điểm đứng ở chính mình phía sau, giúp nàng xử lý tóc. Sợi tóc nhẹ hoạt nhu thuận, phảng phất nàng bản nhân giống nhau. Bởi vì hôm nay hôn lễ duyên cớ, chuyên viên trang điểm riêng giúp Ôn Miểu đem tóc bàn lên, chỉ dùng một cây nho nhỏ cây trâm đừng ở sau đầu. Cây trâm dưới ánh mặt trời phiếm ra điểm điểm kim quang, càng sấn đến nữ hài da thịt như tuyết, ngay cả chuyên viên trang điểm cũng nhịn không được cảm thán một câu. Chỉ tiếc cây trâm chủ nhân cũng làm hắn tưởng. Cửa khách khứa thanh ầm ĩ, xuyên thấu qua kẹt cửa, mơ hồ còn có thể nghe thấy bên ngoài chúc mừng thanh âm, hết đợt này đến đợt khác, trong đó không thiếu hỗn loạn Ôn mẫu cùng ôn phụ thanh âm. Nhớ tới phía trước mẫu thân đối chính mình lời nói, Ôn Miểu hơi hơi câu môi, như hành móng tay gác ở bàn duyên chỗ, cuối cùng chậm rãi củng khởi, cuộn thành một đoàn. Suy nghĩ gian, phòng đại môn bị người từ bên ngoài đẩy ra, Ôn mẫu quen thuộc gương mặt xuất hiện ở cạnh cửa. Mời các bạn đón đọc Tiểu Phu Nhân của tác giả Nhu Đoàn Tử.