Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thư Linh Ký

Thể loại: Ngôn Tình, Dị Giới, Cổ Đại, Truyện Khác, Huyền Huyễn Văn án: Ba vạn năm trước, thần vật tên là 《Nam Thành đồ thư quán 》từ trên trời giáng xuống, Doanh Châu ăn lông ở lỗ bước theo hướng thi thư lễ nhạc. Năm nghìn năm trước, mỗi cuốn sách đều sinh ra thư linh, 《Luận Ngữ》, 《Đường Thi》, 《Tống Từ》, 《Sơn Hải Kinh》, còn có 《Ngũ Niên Cao Khảo Tam Niên Mô Nghĩ》 Nửa tháng trước, Cố Thất Tuyệt tỉnh lại trong 《Đường Thi Tam Bách Thủ》, cưỡi 《Sơn Hải Kinh》, quyết định đi tìm 《Liêu Trai 》tiểu tỷ tỷ, luận đàm làm sao chinh phục thế giới —— ân, chào các vị đại lão, ta là Cố Thất Tuyệt, ta tình thương thấp, đầu óc ta có lỗ hỏng, còn thích liều mạng nói những lời thật lòng đâm thẳng tim... Thế nhưng không sao, các ngươi đánh không lại ta a! Luna Huang: ♥ ♥ ♥ Quái vật có linh, Vũ khí có linh, Ngay cả hòn đá cũng có linh thì cớ sao Sách lại không có linh cơ chứ! Thể loại mới lạ các nàng xem góp ý bàn luận nào:)) *** Editor: Luna Huang Luna: Ta đến từ cuốn sách 300 bài thơ đường @@ hay ghê Doanh Châu giới, Bạch Cốt sơn, đêm khuya trong một phế tích hoang vắng. . . Dưới ánh trăng lờ mờ, xương khô ở khắp núi bị chiếu sáng lộ ra từng đống từng đống, từng cơn gió lạnh gào thét thổi qua, từng đoàn ma trơi xanh rờn bay lượn trên khắp bầu trời, làm cho tiểu tỷ tỷ Nhạc Ngũ Âm vừa mới chui vào khu vực này nhịn không được rùng cả mình, đột nhiên bắt đầu tự tưởng tượng ra có yêu quái. . . “Không sợ, không sợ, ta là yêu quái mà, sao lại sợ yêu quái cơ chứ .” Nàng vỗ vỗ bộ ngực sữa, thì thầm tự an ủi bản thân, tiếp tục ôm cây tỳ bà bằng ngọc thạch thận trọng bước đi vào sâu trong sơn cốc hơn, ở xa xa còn có thể nghe được tiếng thầm thì của nàng vọng lại. “Ân ân ân , các vị đại đại, yêu ma quỷ quái khắp thiên hạ đều là ‘người’ một nhà, ngân gia cũng chỉ là một cây đàn tỳ bà tu luyện thành tinh mà thôi, ngoại trừ mỹ mạo ra không có gì cả, ăn cũng không ngon tí nào đâu a. . .” “Uy, đây đều là lời nói thật hết nha!” “Ngoại trừ mỹ mạo ra tiểu tỷ tỷ Nhạc Ngũ Âm ta cũng không có gì nữa cả, thật sự là cây tỳ bà ngọc thạch đến từ Tây Vực tu luyện thành tinh mà thôi, mặc dù có danh tiếng là đệ nhất mỹ nhân của Thiên Nguyên tiên thành, thế nhưng gia cảnh của ta nghèo đến nỗi chỉ có cạp đất mà sống qua ngày” ờ, nhưng đất của Thiên Nguyên tiên thành ăn cũng ngon ý nhỉ . . . Nửa tháng trước, bởi vì không cẩn thận tự làm đứt ba sợi dây đàn của mình, muốn sửa chữa thì lại thiếu một số tiền lớn, nên mới đành phải đi ‘bán nghệ không bán thân’, ngẫu nhiên nghe được tin đồn, người ta đồn rằng trong phế tích Bạch Cốt sơn này có di tích thượng cổ, nên cố tình đến đây để tìm pháp bảo bán kiếm tiền trả nợ, sau đó. . . Sau đó, nàng bị lạc đường mất tiêu! Trong Bạch Cốt sơn này có quỷ hay không thì không biết, bất quá địa hình trái lại rất là phức tạp, nên bằng vào “trí tuệ” mà người khác thấy cũng phải kinh sợ của mình, vị tiểu tinh tỳ bà tỷ tỷ này ‘lượn’ hơn nửa canh giờ xong, liền rất ‘thuận lợi’ lạc luôn phương hướng. . . Quá lạnh, quá đói, đêm khuya sương mù lại dày đặc, Nhạc Ngũ Âm ôm tỳ bà ngọc thạch thận trọng lần mò tìm đường tiến về phía trước. Một vầng trăng sáng tỏ vừa mới nhô ra khỏi đám mây, ánh trăng chiếu lên dáng người mảnh khảnh mạn diệu của nàng, váy cung nga hoàng chập chờn theo làn gió, cổ ẩn ẩn lộ ra xương quai xanh nhỏ nhắn xinh đẹp, da thịt trắng nõn như ngọc, dưới ánh trăng chiếu rọi nhìn rất mịn màng, tựa hồ còn mịn màng hơn cả cây tỳ tà ngọc thạch kia luôn . . . “Oa Oa Oa, ngân gia xinh đẹp như hoa không muốn chết ở loại địa phương này đâu nha.” Càng chạy càng hoảng hốt, Nhạc Ngũ Âm cũng bắt đầu nói nhảm, “Bất quá nói đi nói lại, cho dù nhân gia chết ở chỗ này, sau này biến thành bộ xương khô nhìn chắc cũng rất là đẹp đó nha. . . Ể?” Được rồi, phỏng chừng lão thiên cũng không đành lòng để một tiểu mỹ nhân như ngự tỷ phải táng thân ở đây đâu. Sau ba canh giờ, khi bước chân của Nhạc Ngũ Âm bước ra được khỏi làn sương mù dày đặc thì đột nhiên trước mắt rất thoáng đãng, xuất hiện ở trong tầm mắt nàng là một mảnh đất trống có rừng cây tùng vây quanh, còn có bia mộ bằng đá đứng sừng sửng ở giữa bãi đất trống. . . “Bia mộ?” Nhạc Ngũ Âm ngạc nhiên, nhịn không được lẩm bẩm trong lòng, có thể có quỷ ở đó hay không ta, bất quá cuối cùng nàng vẫn là cắn chặt đôi môi anh đào lại ôm tỳ bà ngọc thạch, đầy cảnh giác chầm chậm tiến lại gần. Sự thực chứng minh, không có vong linh quỷ quái gì, bia mộ bằng đá đứng trơ trọi ở đây phảng phất đã trải qua biết bao nhiêu tuế nguyệt, trên bề mặt dính đầy mạng nhện, nhưng nếu như nhìn thật kỹ , thì còn có thể miễn cưỡng đọc được một hàng chữ viết như rồng bay phượng múa ở chính diện “Bổn quân đã chết, đại sự oa phần, tiểu sự thiêu chỉ ~” (Luna: Ổng tự xưng bổn quân nhưng chết rồi, có chuyện lớn thì đào mồ ổng lên, chuyện nhỏ thì hoá vàng mã là được) Cái quỷ gì vậy a, Nhạc Ngũ Âm nhìn chằm chằm bia mộ bằng đá, dụi dụi hai con mắt, theo bản năng bước mấy bước vòng qua mặt sau của bia mộ nhìn thử xem, vài giây sau, nàng đột nhiên nhịn không được than nhẹ một tiếng. Bất đồng với mặt trước của bia mộ, phía sau lại điêu khắc một bức tranh thuỷ mặc vẽ một người trông rất sống động, dù cho đã trải qua tuế nguyệt cũng không thấy có bất cứ dấu hiệu tổn hại gì. Trong bức tranh thủy mặc, ánh trăng mờ nhạt như dòng suối chiếu rọi, một nam nhân trẻ tuổi, lười biếng nằm nghiêng ở trên giường, một tay giữ cằm, không thèm để ý chút hình tượng nào, một bộ cẩm bào xanh trắng thuần, phía trên thì tùy ý vẽ sơn hà, trong tay còn lại đang cầm một ly rượu, thản nhiên uống. . . Mà ở phía dưới bức họa phía bên phải còn đặc biệt ghi một bài thơ “Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.*** Cố Thất Tuyệt, trước khi ‘say sách’ phải giết chết mấy tên vương bát đản này!” (Luna: đây là bài LƯƠNG CHÂU TỪ KỲ 1) Dịch thơ : Rượu bồ đào cùng với chén lưu ly Muốn uống nhưng đàn tỳ bà đã giục lên ngựa Say khướt nằm ở sa trường, anh chớ cười Xưa nay chinh chiến mấy ai trở về đâu.) Nửa câu cuối cùng này thật đúng là họa phong đột biến. Nhạc Ngũ Âm không nhịn được nghĩ tới ý cảnh lúc ấy, rồi lại như đang suy nghĩ cái gì đó bèn vỗ vỗ bộ ngực sữa, lẩm nhẩm nhiều lần cái tên này, “Cố. . . Thất. . . Tuyệt. . . Tên này đọc nghe rất xứng đôi với ngân gia nha, ngân gia là Nhạc Ngũ Âm, người này là Cố Thất Tuyệt, Ngũ Âm của ta là Cung Thương Giác Chủy Vũ, cũng không biết gia hỏa Thất Tuyệt này là …?” Còn chưa lẩm bẩm xong, bên khoé mắt của nàng có ánh sáng hắt lên, đột nhiên chú ý tới một khối tùng mặc trong bùn bị mưa trôi lộ ra, nhất thời vẻ mặt vui mừng: “Tùng mặc, là tùng mặc Cổ Đổng luyện chế ở cổ đại sao? Yêu yêu yêu, nghe ngân gia nói qua, hình như có một số tu chân giả sẽ trả giá cao để mua về làm bảo tàng a!” Giá cao í a, là giá cao a…, quản cái gì Cố Thất Tuyệt hay tàn thơ cái gì chứ, Nhạc Ngũ Âm lập tức vất tàn thơ ra khỏi đầu, mắt sáng trưng nhảy tưng tưng xông tới. Vấn đề là, khối tùng mặc này lại kẹt ở trong cái khe giữa bia mộ với khối đá nham thạch, mặc dù mấy ngón tay thon dài tinh tế của nàng đã cố gắng rướn hết cỡ, thế nhưng vẫn còn cách tùng mặc một chút xíu nữa . . . Bực bội, không thể buông tha như vậy được, vừa nghĩ tới tình cảnh tháng sau bị chủ nợ vây quanh, đến hình tượng gì gì đó Nhạc Ngũ Âm cũng không cần, má ngọc ửng đỏ nửa quỳ nửa nằm bên bia mộ, cái mông mềm mại nhổng lên lắc lư qua lại, cố gắng đưa tay tiến vào trong khe hở. “Sắp tới rồi, sắp tới rồi, hây hây hây, thêm một chút nữa, sắp tới rồi, cố lên, Ngũ Âm ngươi là giỏi nhất. lấy được thì có tiền tu sửa bản thân ~” Pang! Thiếu chút xíu nữa, dưới tình thế cấp bách đầu đập vào trên bia mộ đá, tuy rằng đau đến lệ quang dịu dàng thế nhưng ngón tay tinh tế tìm kiếm về phía trước, rốt cục lấy được khối tùng mặc kia Có được, Nhạc Ngũ Âm cảm động đến lệ rơi đầy mặt, trên má ngọc đều hiện lên hai lúm đồng tiền: “A a a, rốt cục, rốt cục có tiền sửa chữa. . .” Răng rắc, còn chưa kịp nói xong, bia mộ vừa bị nàng đập đầu lên đột nhiên kỳ quái nứt ra. “Di?” Vẻ mặt Nhạc Ngũ Âm kinh ngạc quay đầu. Oanh, trong nháy mắt thanh quang lóng lánh từ trong bia mộ bắn ra, cuồng bạo xông lên trên cao mấy chục thước, một cổ lực lượng vô hình dường như triều dâng sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, trực tiếp đánh Nhạc Ngũ Âm bay ra ngoài. Giờ khắc này, xương trắng khô khắp núi đều răng rắc rung động, vô số ma trơi thảm lục phảng phất bị lực lượng cổ quái nào đó hấp dẫn, dường như nước lũ xông vào sơn cốc, rồi lại cấp tốc xoay quanh trong hư không, cấu thành vô số câu thơ lân hỏa bay lượn xoay quanh —— “Xuân miên bất giác hiểu, xử xử văn đề điểu. . .” “Khuyến quân canh tẫn nhất bôi tửu, thiên hạ thùy nhân bất thức quân. . .” “Quân bất kiến, Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi. . .” Như vậy như vậy, vô số câu thơ cấp tốc xoay quanh trên hư không, trong cảnh tượng như vậy để người sợ hãi cực độ, một thân ảnh hoàn toàn ngưng tự từ thanh quang cứ như vậy chậm rãi từ trong bia mộ bay ra —— Ánh trăng mờ nhạt như dòng suối chiếu rọi, vô số câu thơ quang huy như chim bay xoay quanh, chậm rãi ngưng tụ thành hình nam nhân tuổi còn trẻ, trong vòng vây các câu thơ như chim bay, một tay hơi nâng cằm, một tay nhẹ nhàng cầm thanh hoa từ trản, gió mát giữa núi thổi qua một bộ cẩm bào thanh bạch vẽ thủy mặc sơn hà đồ bay nhẹ trong gió. . . Vọng Thư Uyển Yên tĩnh một lúc lâu, rốt cục hắn ho nhẹ vài tiếng, có chút hư nhược nâng thanh hoa từ trản, nhấp một hớp trà long tỉnh không biết qua mấy nghìn năm, sau đó như có điều suy nghĩ cúi đầu nhìn lại, giờ khắc này, phảng phất cảm thụ được tâm ý của hắn, vô số câu thơ lân hỏa bay lượn chung quanh hắn chiếu đến hư không minh ám lóng lánh. “Ách?” Nhạc Ngũ Âm đờ đẫn ôm tỳ bà. “Chính là ngươi, đánh thức bổn quân sao?” Thanh âm mang theo vài phần suy yếu, từ trong hư không truyền đến. “A?” Nhạc Ngũ Âm sỏa hồ hồ mở to hai mắt, đột nhiên cảm thấy đây có thể là vấn đề muốn chết. “Chính là ngươi, đánh thức bổn quân sao?” Nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng thuần như tuyết, lần thứ hai cúi đầu hỏi. “. . .Đúng, có lẽ đúng.” Nhạc Ngũ Âm chỉ có thể chiến chiến căng căng trả lời. “Nếu thế, thì giúp một tay kéo bổn quân ra đi!” Đối phương nghiêm trang thúc giục. “Kéo?” Nhạc Ngũ Âm mục trừng khẩu ngốc. “Có vấn đề gì không?” Nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng thuần như tuyết nguyên khí chưa đủ ho khan vài tiếng, “Lúc đầu bổn quân làm bia mộ cho mình có chút kiên cố, cho nên nói. . . Ân, kẹt luôn rồi!” Phốc, sớm nói thái độ lớn cao thượng, sớm nói đại khí hoành tráng lên sân khấu đâu rồi? Nhạc Ngũ Âm còn có chút sỏa hồ hồ không phản ứng kịp, nhìn đối phương còn đang bị vô số lân hỏa của câu thơ quấn quanh, lại theo bản năng đi về phía trước vài bước, sau đó. . . “Quỷ a! Quỷ a!” Đột nhiên nhặt tỳ bà ngọc thạch lên, không chút do dự quay đầu bỏ chạy, cơ hồ là lảo đảo nghiêng ngã chạy ra khỏi đất trống tùng lâm, xa xa còn có thể nghe được tiếng kinh hô của nàng —— (Luna: Ủa lúc đầu bảo còn ôm tỳ bà mà sao phải nhặt lên ta???) “Quỷ a, quỷ a, còn là con quỷ có học thức a!” Vắng vẻ, vắng vẻ đến mê mệt… Nam nhân trẻ tuổi mặc bị kẹt trên bia mộ rất im lặng nhìn nàng càng chạy càng xa, cuối cùng không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Cực kỳ lâu hắn nhịn không được sờ sờ cằm, nhìn phương hướng Nhạc Ngũ Âm biến mất, rất cảm khái ho khan vài tiếng —— “Khụ khụ, ban nãy đã quên tự giới thiệu. . . Bổn quân Cố Thất Tuyệt, thất tuyệt trong thất ngôn tuyệt cú, đứng đầu Linh Thư cung, thư linh, có bệnh, vô địch, không thích rau thơm, cùng với chưa lập gia đình. . .” —Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển— Ta là dân nghiện thơ Đường vô cùng(chỉ là nhớ không được nhiều bài) và là fan hâm mộ của Lý Bạch vì vậy đọc xong văn án đọc tự chương liền nhào vô edit luôn, đây là lần đầu ta edit truyện chưa hoàn hy vọng tác giả không drop. Chỉ mới một chương đã có thể thấy được đôi nam nữ này đều thuộc thể loại tự luyến, bất quá nho nhã cường đại như thế hợp khẩu vị của ta, quan trọng hơn hết chính là quá mạnh nên không sợ bị đánh *haha* Mời các bạn mượn đọc sách Thư Linh Ký của tác giả Thiện Thủy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mr Thuốc Ngủ Của Tôi
Văn án: Diệp Nùng dùng 3 tiếng đồng hồ để đóng gói mối tình 8 năm của cô. Có thể khắc phục bệnh thất tình, không thể khắc phục bệnh mất ngủ. Cho đến buổi tối ngày nào đó, cô tìm được thuốc ngủ tiên sinh của mình rồi. Trước khi gặp được Diệp Nùng, Lục Dương chẳng làm việc gì nghiêm túc. Sau khi gặp Diệp Nùng, anh chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy. Chuyện xưa đơn giản là đá tra nam, ngủ tiểu chó săn. Bạn trai của Diệp Nùng ngoại tình, mới "chỉ" ngoại tình bằng tin nhắn, chưa từng có 1 nụ hôn với tiểu tam, chưa lên giường, anh ta "chỉ là" hưởng thụ sự sùng bái, ngưỡng mộ của cô ta, nhưng nữ Diệp Nùng kiên quyết chia tay. Điểm này mình rất thích. Nửa năm nữa 2 người sẽ bước vào lễ đường, nhưng nữ chính thà rằng huỷ bỏ hôn lễ cũng không tha thứ cho anh ta. Đám bạn chung của nữ chính đều thấy cô ấy khờ, thà nhân lúc anh ta thấy ăn năn mà tha thứ, chứ tuổi tác của cô ấy thì kiếm đâu ra người tốt hơn anh ta nữa, thậm chí có người còn cảm thấy cô ấy có người rồi mới dứt khoát đến vậy. Diệp Nùng bỏ những lời này ngoài tai, kéo đám thuyết khách vào danh sách đen hết. Cô ấy không cho tra nam đường lui, cũng chặn đường lui của chính mình. Với suy nghĩ của cô ấy, hôm nay nhắn tin thì việc ngoại tình chỉ là vấn đề thời gian.   Mẹ Diệp Nùng là một người tuyệt vời, khi biết con gái chia tay, bà không trách móc, không truy vấn, không khuyên nhủ, bà lặng lẽ gọi điện đến từng nhà người thân để báo huỷ hôn. Như trên văn án đã nói, nữ chính sau khi thất tình thì kèm theo căn bệnh mất ngủ, không đêm nào ngủ được. Cô ấy tìm đến người "kể chuyện đêm khuya", giọng nói của người ấy khiến cô đi vào giấc ngủ dễ dàng, bao đêm cô nương nhờ giọng nói này mà lại không ngờ chủ nhân của giọng nói ở ngay cách vách nhà mình. Nam chính kém nữ chính 6 tuổi, vấn đề tuổi tác là nguyên nhân chủ yếu khiến cô lo ngại, không dám tiến đến gần. Ngay từ những chương đầu nam chính đã bắt đầu theo đuổi nữ chính, thích cô ấy, phải theo đuổi cô ấy. Anh chẳng cảm thấy vấn đề tuổi tác có gì lớn lao, mẹ mất sớm, bố tái vợ, ông bà cũng mất rồi, anh đã tự lập từ rất sớm, trưởng thành từ lâu rồi. Nam chính tràn đầy hơi thở thanh xuân, theo đuổi phải nói cho cô ấy biết, làm việc tốt không ngại khoe ra, chẳng có gì phải giấu diếm cả, phải cho cô ấy biết mình tốt chứ. Nam chính là tác giả cũng khá có tiếng bên nam tần, khá tội độc giả của anh ta, lúc anh ta vui thì anh ta viết một đống từ cảm xúc thăng hoa, lúc anh ta không vui thì một nhân vật tốt bỗng chốc ngoẻo rồi, không thì cũng hắc hoá. Hành trình theo đuổi vợ của nam chính tuy gian nan nhưng cũng có rất nhiều đường để phát???? lâu rồi mình mới đọc kiểu nam chính thoải mái tràn đầy hơi thở thanh trực thế này nên khá phấn khích???? lâu giờ toàn kiểu nam trầm tĩnh nên hơi nhàm. Mình chưa đọc xong nhưng vẫn mạnh dạn ngoi lên đề cử, bởi vì tin tưởng giọng văn của tác giả Hoài Tố. P.s: truyện nói về sự nghiệp của nữ chính khá kĩ. P.s2: Nữ chính không sạch. *** "Em lo lắng gì vậy? Dù có chuyện gì anh vẫn sẽ cùng em kết hôn." Ngoài cửa sổ mây đen vẫn chưa tam, xa xa vẫn còn tiếng sấm, Cố Thành ngồi dựa lên bệ cửa sổ, sau lưng là một màu đen mơ hồ nhìn không rõ vạn vật. Diệp Nùng nghe thấy câu nói này, liền biết tình yêu tám năm của cô đã đến lúc kết thúc. Cô ngồi một chỗ trầm mặc một hồi, sau đó đứng lên đi về phía tủ quần áo lấy ra vali du lịch, đem tất cả đồ dùng rửa mặt thiết yếu cùng quần áo để thay trong một tuần đặt vào, sau đó kéo khoá. Cố Thành cứ đứng một chỗ nhìn, trên người anh ta có chút mệt mỏi rã rời, gương mặt có chút bực bội cùng hối hận, cái gì cũng muốn, liền vươn tay muốn ngăn cô lại. Diệp Nùng thấy hành động của anh ta, mở miệng: "Chia tay đi." Cố Thành bất động, tay cứng đờ giữa không trung, tay kia vẫn còn cầm "Đầu sỏ", nếu như không phải Diệp Nùng cầm nhầm điện thoại, trông thấy tin nhắn kia, thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Đương nhiên anh ta phạm sai lầm rất nghiêm trọng, nhưng trong lòng anh ta nghĩ còn chưa nghiêm trọng đến mức muốn chia tay. Chẳng qua là cùng người khác phái tâm sự, anh ta còn chưa giẫm qua vạch rào kia, có thể Diệp Nùng bị việc này làm cho lo lắng, trước giờ không để ý lại bắt đầu nháo lớn như vậy. Cố Thành bước lên phía trước mấy bước, muốn biện hộ cho hành động của mình, làm mềm lòng Diệp Nùng: "Trong khoảng thời gian này áp lực công việc của chúng ta, anh chỉ là... Muốn giải toả một chút, em không cần thiết phải khoa trương như vậy." Anh ta thấy phản ứng của Diệp Nùng, trong lòng có chút mừng thầm, hoá ra cô vẫn quan tâm hắn. Trong hai năm này, tình cảm của hai người quá lâu, đã có khoảng thời gian, anh ta không cảm nhận được Diệp Nùng quan tâm anh ta. Diệp Nùng không nói gì, cô tiếp tục thu thập hành lý, lấy thêm một chiếc túi du lịch từ trên ban công, đem chăn màn và gối đầu của cô đặt vào. "Anh với cô ta chưa xảy ra bất cứ chuyện gì." Bọn hắn còn không có làm qua. Đối với Diệp Nùng mà nói, phát sinh chuyện gì chỉ là vấn đề thời gian, nên phát sinh đã phát sinh, cô không muốn tranh chấp, kỳ thật so Cố Thành cô càng mệt mỏi hơn, cả người bầm dập, trái tim chết lặng, ngoại trừ tín niệm ủng hộ, cái gì muốn bạo phát. Cô không muốn nghe Cố Thành nói đến chuyện trước đó, kéo vali mở cửa. Cố Thành kéo tay cô: "em đi đâu?" Diệp Nùng giương mắt, ánh mắt lạnh như băng, một lần nữa lặp lại quyết định của mình, giọng nói tựa như ánh mắt của cô, vô cùng lạnh nhạt: "Chúng ta chia tay." Anh ta kéo cô lại, tựa hồ chỉ muốn vớt vát một chút, anh ta còn không chịu tin tưởng Diệp Nùng muốn cùng anh ta chia tay, Diệp Nùng còn chưa có đi, anh ta đã buông tay xuống: "Em đi chỗ khác yên tĩnh một chút cũng tốt, ngày mai chúng ta lại nói." Diệp Nùng từ chối cho ý kiến, đã muốn chia tay, xác thực có thật rất nhiều chuyện cần bàn bạc, ví dụ như chia nhà như thế nào, quản lý công ty ra sao, còn có tiền tiết kiệm cùng tài sản chung.   Mời các bạn đón đọc Mr Thuốc Ngủ Của Tôi của tác giả Hoài Tố.
Tin Tức Tố Biến Dị
ABO + võng du Miếng bánh ngọt~ Là một Omega, tin tức tố của Việt Nhiên biến dị. Tóm tắt của editor: Vì tin tức tố bị biến dị, nên một bạn Omega cần thiết làm gì đó để giải toả và chuyển sự tập trung vào vấn đề khác. Chính vì thế, bạn quyết định chơi trò chơi cũ hồi đó cậu đã từng chơi, trò mà hồi đó cậu đã xoá vì phụ huynh muốn cậu tập trung học hành. Sau khi vào game thì bị cuốn vào âm mưu của ông anh họ, rồi cũng gặp được lão công… Sau đó bạn Omega liền quậy tung cả trò du hiệp! Vấn đề về tin tức tố của bạn Omega cũng sẽ được giải quyết tốt đẹp. *** ABO, hài hước, võng du bàn phím, ngọt ngào, ôn nhu phúc hắc công x ngạo kiều cute thụ Bộ này ngắn ngắn mà hài vch các cô ạ. Kiểu éo hiểu trong não nhân vật có gì ấy, ai cũng là thiên tài logic, suy nghĩ khác hẳn người thường. Bao drama rồi hóa giải drama đều từ cái sự não bổ của các bạn mà ra cả = )))) Chuyện là bạn thụ vừa tốt nghiệp cấp 3, định lên đại học yêu đương thì biết tin động trời rằng tin tức tố của mình biến dị, đa số các A đều ghét, bác sĩ số 1 giải thích là bình thường thì mùi của O sẽ tự chuyển hóa thành dạng A thích để hấp dẫn, nhưng của bạn thì tự chuyển hóa thành mùi A ghét = )))) Kiếm được người phù hợp khó hơn lên giời. Bác sĩ 2 chẩn đoán chuẩn hơn thì bảo bệnh này không phải thế, mà là tin tức tố chọn lọc ưu tú, tức là chỉ hấp dẫn anh A nào có gen ưu tú thôi, còn các A khác sẽ thấy nghẹn nghẹn như bị một A mạnh hơn bắt nạt = ))) Quay lại câu chuyện quen nhau của công và thụ. Ngày xưa thụ có chơi 1 cái game A, thành 1 trong 5 huyền thoại luôn, không chỉ vì kỹ thuật của bạn đỉnh vkl mà là do bạn nuôi được con thú triệu hồi huyền thoại. Nhưng do hồi đó bạn sa sút học hành nên bị bố mẹ bắt nghỉ chơi, xóa acc. Bạn kiểu cũng ngạo kiều trung nhị, lòng xót xa nhưng mặt lạnh te, xóa rất bình tĩnh. Nào có ngờ rằng nếu như mình tỏ ra đau khổ thì bố mẹ chỉ cấm chơi trong năm học thôi chứ không cấm tiệt và bắt xóa = )))) Cái giá của thích tỏ ra nguy hiểm = )))) Học cấp 3 xong, bạn quay lại game để chơi. Mua acc khác thì vào thấy mình có CP với một thằng cha bang chủ nào đó. Không hề biết rằng đây là bẫy của ông anh họ. Ông này nhờ bạn đóng giả CP với thằng cha kia, để ổng tiện đường tán gái. Kế đó là một đống chuyện dở khóc dở cười, toàn các thánh tựu suy diễn âm mưu phức tạp này nọ rồi chơi cung đấu bang đấu tổ chức đấu mà éo có cái suy diễn nào thật = ))) Đm kiểu người đọc biết hết chuyện nên thấy các bạn hài vkl luôn. Công là bạn của anh họ thụ, chính là ông bang chủ kia kìa. Nick kia là nick clone còn nick chính cũng đại thần ghê lắm. Ông này thích thụ rất sớm, tìm cách tán này tán nọ kiểu cũng trẻ trâu. VD như đi kiếm map vừa hiếm vừa đẹp để chụp ảnh, chết đi chết lại cả ngày mà lúc thụ đến thì toàn: tình cờ đi qua, tình cờ nhảy lên nên thấy = )))) Ncl truyện đáng yêu, nhẹ nhàng, hài hước, đọc giải trí rất tốt. Đề cử nhé. *** Việt Nhiên ngồi trên ghế, trầm mặc nhìn bác sĩ. Bác sĩ trước mặt cầm đơn xét nghiệm của cậu, đã suy tư đủ năm phút đồng hồ, tâm tư dường như đã bay đến một thế giới khác vậy. Phút thứ sáu, bác sĩ thả tờ giấy xuống, rốt cuộc nhìn về phía cậu. Việt Nhiên nói: “Tình huống của tôi đến cùng là như thế nào ạ?” Bác sĩ đẩy đẩy kính mắt trên mũi, tiếp tục nhìn cậu. Việt Nhiên luôn cảm thấy ánh mắt kia có chút thương hại, hỏi: “Tôi mắc phải bệnh nan y sao?” Bác sĩ nói: “Không có.” Việt Nhiên nói: “Tôi thật ra chính là Alpha hả?” Bác sĩ nói: “Không phải.” Việt Nhiên nói: “Vậy tôi…” Bác sĩ ngăn cản tư duy đang bay bổng của cậu, nói rằng: “Cậu không bị bệnh, rất khỏe mạnh.” Việt Nhiên nói: “Nếu tôi không bị bệnh, vậy còn phải tới nơi này à?” “Cậu chỉ là tin tức tố có chút đặc biệt, có thể là một loại biến dị, mà bản thân không thành vấn đề gì cả,” bác sĩ tìm từ một phen, “Tôi cho cậu một ví dụ này, cậu xem mấy con mèo đều thích cây bạc hà mèo, tuy rằng nhân loại không cảm thấy mùi vị đó câu nhân, nhưng cũng không có thể bởi vì như thế mà nói cây bạc hà mèo có vấn đề.” *cây bạc hà mèo (猫薄荷/catnip): có tác dụng ổn định dạ dày, an thần, kích thích tiết mồ hôi làm giảm sốt, bọn boss rất thích =)) Việt Nhiên yên lặng rồi mới phản ứng một chút: “Ý của ngài là…” Bác sĩ “ừ” một tiếng, đánh giá Omega trước mắt. Thiếu niên này cốt cách tinh tế, người mặc T-shirt nhạt màu và quần bò, thập phần sạch sẽ thanh tú, khi nhìn kỹ, ngũ quan này thậm chí có thể dùng từ đẹp đẽ để hình dung, một Omega có nét đặc trưng hết sức rõ ràng. Nhưng mà… Ánh mắt của hắn càng thương hại: “Ngày cậu tới xét nghiệm ấy, chúng tôi dùng tin tức tố của cậu vốn để làm một thí nghiệm, trong bệnh viện còn Alpha chưa được ghép thành đôi, vô luận bác sĩ hay bệnh nhân nào cũng rất bài xích đối với tin tức tố của cậu, chúng tôi cứ tưởng rằng tuyến thể xảy ra vấn đề, nhưng kết quả xét nghiệm chứng minh cậu rất khỏe mạnh.” Việt Nhiên: “…” Bác sĩ nói: “Cậu yên tâm, phản ứng bài xích chỉ xuất hiện trên người Alpha, Beta và Omega cũng sẽ không bài xích cậu.” “Tôi đây đã sớm biết,” Việt Nhiên đáp, “Nói chung các người không có phương pháp trị, đúng không?” Bác sĩ nói: “Nó không phải là bệnh, chỉ có thể tính là nét sai biệt của một cá thể mà thôi.” Việt Nhiên đứng lên: “Vâng, tôi biết rồi.” Bác sĩ lo lắng cậu sẽ nghĩ không thông, cùng cậu đi ra ngoài, khuyên nhủ: “Kỳ thực trong nhóm Beta cũng có rất nhiều người ưu tú, không ai quy định Omega nhất định phải tìm Alpha cả.” Việt Nhiên nói: “Tôi hiểu.”   Mời các bạn đón đọc Tin Tức Tố Biến Dị của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.
Mười Lăm Năm
Bác Khuất Nguyên nói: “Thế gian đều đục, mỗi ta trong; Thế gian say cả, mình ta tỉnh.” (1) (1) Trích “Sở từ”. Sau đó bác phẫn uất nhảy xuống sông... Câu chuyện này nói với chúng ta rằng: dù rất nhiều lúc chúng ta mơ ước được nổi bật hơn người, nhưng chúng ta vẫn luôn khát vọng có một nơi, một quần thể đặc biệt thuộc về mình, làm một con người trong một nhóm có nhãn mác. Bởi vì con người là động vật quần cư. Đây là một câu chuyện nói về sự trưởng thành, nếu trong quá trình trưởng thành của bạn cũng có một quãng thời gian như vậy, là một người hoàn toàn không hòa nhập với mọi người, cảm giác mình bị cô lập, bị ra rìa, thì câu chuyện này chính là viết cho bạn đấy. *** Đầu tiên xin nói rõ, đây là truyện về thanh xuân học đường thuần túy, rất ít (gần như không có) yếu tố yêu đương, nên nếu bạn mong chờ một tình yêu cháy bỏng, khắc cốt ghi tâm thì đây không phải truyện dành cho bạn. Như trong văn án tác giả đã nói rõ, truyện nói về sự trưởng thành, về những con người nhất: đẹp nhất, xấu nhất, mập nhất, học giỏi nhất,… những con người dù muốn dù không bị tập thể cho ra rìa vì họ đặc biệt, vì họ khác với số đông. Nếu bạn từng là nhất ở đâu đó, tác phẩm này là dành cho bạn. Tác phẩm này được viết năm 2010, là một trong những ngôn tình đời đầu, và là tác phẩm ngôn tình đầu tay của tác giả Priest. Bởi thế, nếu nó có chút nào đó không được hoàn mỹ, mong mọi người hãy nhìn với ánh mắt khoan dung hơn. Cám ơn bạn Thiên Quy đã giới thiệu cho mình một bộ truyện hay thế này. Cám ơn chị Xiao Fang và bạn Thu Ngân đã góp ý giúp về tên truyện. Lam xin đặc biệt dành tặng bộ truyện này cho 3Team để tỏ lòng biết ơn vì đã mang đến bộ truyện thanh xuân Thầm Yêu hay đến thế. Mong mọi người có những phút giây vui vẻ khi đọc truyện. *** Liễu Dung là một cô gái bình thường, chiều cao trung bình, rất gầy, ngoại hình miễn cưỡng được 75 điểm, xem như trên trung bình, đứng giữa đám đông tuyệt đối là một mảng không khí. Một mảng không khí nhỏ. Cha mẹ cô đều là người đi làm, một nhà ba người bình thường, bối cảnh thành viên gia đình đơn giản, không có tài sản gì lớn, không cần từ sáng đến tối lo bị bắt cóc như mắc chứng vọng tưởng bị hại, sổ tiết kiệm có ít tiền, đi siêu thị không tới mức cầm quả cà không nỡ mua quả dưa___tóm lại, mười cô gái trong thành phố thì có bảy tám người như cô, chính là số đông trong truyền thuyết, là một cô gái nhỏ mà người ta vừa nhìn là quên ngay. Nhưng cô lại có một chút khác biệt, như Hồ Điệp, như Thường Lộ Vận, như Lương Tuyết____nói ra thì, các cô đều có chút khác biệt như thế. Đặt trong cả thành phố, cả Trung Quốc, các cô là những đứa trẻ bình thường nhất, nhưng nếu thu hẹp tầm nhìn lại, đặt trong một ngôi trường công lập bình thường ở một góc thành phố, một lớp học bình thường, thế là bắt đầu có chút khác thường. Theo tập tục của loài người, cứ ba sinh vật tụ lại cùng nhau thì phải chia ra tốt - trung bình - kém, trong một lớp luôn có người này nhất cái này, người khác nhất cái khác, sau đó mọi người và những người “bị nhất” bất hạnh kia mơ hồ phân biệt với nhau. Người lòng dạ tốt chút thì luôn cảm thấy đây là một đám sinh vật đặc thù, thuộc về dạng “có thể nhìn từ xa nhưng không thể khinh nhờn”, không ở chung thế giới với mình, còn những người mà lúc nhỏ không được gia đình giáo dục tốt, tâm lý hơi u ám thì ý nghĩ của họ tương đối nhiều. Có câu miếu nhỏ gió to, hố cạn cóc nhiều. Một lớp 40 người, tỉ lệ bất hạnh “bị nhất” là 1/40, còn nếu tính theo số nhân khẩu to lớn của cả Trung Quốc... Thế là những tập thể nhìn có vẻ nhỏ nhưng thực ra về số lượng thì không nhỏ chút nào... Chẳng hạn như Hồ Điệp, Hồ Điệp là cô gái xinh đẹp nhất lớp, mấy lời như nghiêng nước nghiêng thành, hoa nhường nguyệt thẹn gì gì đó đương nhiên vô cùng vớ vẩn, có điều trong các hộ dân có tư cách nhập học ở trường trung học số 5 của thành phố, vừa quét mắt nhìn khắp lớp 7/3 thì ánh mắt rất dễ dàng dừng lại trên người cô gái ấy. Dù sao thế giới này không nhiều những cô gái xinh đẹp bẩm sinh.   Mời các bạn đón đọc Mười Lăm Năm của tác giả Priest.
Đọc Thầm (Mặc Độc)
Đây là bộ đam mỹ khiến mình khâm phục khả năng viết truyện logic của Priest nhất. Những vụ án rất hay, tuyến tình cảm của nhân vật chính ổn và nhân vật phụ thì có nhiều cái đáng nói lắm. Đọc xong Đọc thầm của Priest, mình có đọc thêm một bộ đam mỹ phá án khác (được các bạn đề cử đọc), kết quả là không nuốt nổi, cố đọc xong và thấy đúng là phí thời gian. Công: Lạc Văn Chu, thụ: Phí Độ. Phải viết trước chứ truyện của Priest nhiều người hay nhầm lẫn công thụ lắm. Lúc đọc Đọc thầm mình đang ở trong giai đoạn chán đọc đam mỹ. Những bộ đam mỹ ngày nay chẳng có bộ nào hay ho nổi bật cả, tuyến tình cảm khá là nhàm chán, thấy Đọc thầm no.1 top đam mỹ và còn là truyện phá án thì mình mới đọc xem sao. Đọc thầm không hề làm mình thất vọng. Có thể Đọc thầm không có một chương mở đầu quá xuất sắc, quá kinh ngạc, quá bùng bổ khiến người đọc có cảm giác nhất định phải đọc tiếp, nhưng cũng đủ gây tò mò để người ta đọc tiếp (ít nhất là muốn đọc tiếp cho xong vụ án thứ nhất). Vụ án của Đọc thầm là án lồng án, cực kì rắc rối phức tạp và liên quan đến hằng hà vô số người, nhưng mình thấy đọc vẫn có thể hiểu được. Xong mỗi vụ án “đọc thầm” sẽ có một phần “đọc to” để kết thúc vụ án. Nhưng vì là án lồng án, nên sẽ có nhiều chi tiết trong những vụ án “đọc thầm” đó không được làm sáng tỏ, vậy nên càng đọc người ta mới càng cảm thấy hút vào, mới càng tò mò. Cách tác giả chuyển giữa hai vụ án cũng rất hấp dẫn và thú vị, dẫn mở rất hay. Từng vụ án “đọc thầm” được một thế lực nào đó dẫn đến phần kết “đọc to”. Mình cũng không biết phải nói thế nào, phá được những vụ án lớn, nhưng lại mở ra vết thương cũ, trong đó đều là nước mắt và đau thương… Về công thụ của chúng ta có rất nhiều thứ để nói, nhưng trong các bộ truyện của Priest thì thụ luôn luôn có nhiều chuyện để nói hơn công. Phí Độ là con nhà giàu, mới hơn 20 tuổi đã lên làm chủ tịch của một công ty lớn. Cha Phí Độ là một tên biến thái giả vờ làm người đạo mạo, lấy mẹ Phí Độ để chiếm gia tài. Sau khi lấy xong thì hành hạ mẹ Phí Độ đến trầm cảm, cho rằng Phí Độ mang dòng máu yếu đuối, không sạch sẽ nên bắt đầu huấn luyện tinh thần Phí Độ một cách tàn nhẫn: giết mèo con, chó con, bắt xem những cảnh máu me bạo lực, còn lấy mẹ Phí Độ ra để huấn luyện Phí Độ nữa. Một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như vậy thì tâm lý sẽ méo mó đến mức nào, mà Phí Độ còn rất yêu thương mẹ mình. Vậy nên Phí Độ trở thành một kẻ có thiên phú phạm tội. Năm 14 tuổi, mẹ Phí Độ tự tử, sau đó cha Phí Độ cũng gặp tai nạn thành người thực vật. Phí Độ làm chủ tịch công ty của cha mình. Lạc Văn Chu là con nhà quan chức. Cuộc đời anh cũng chẳng có gì để kể lắm, tóm lại là không ly kì như Phí Độ đâu, bố mẹ khoẻ mạnh tuổi thơ lành mạnh. Lúc mới vào làm cảnh sát có chút nhàm chán vì toàn bị phái đi làm mấy nhiệm vụ như bắt trộm, tìm chìa khoá vân vân, vụ án lớn duy nhất lúc Lạc Văn Chu mới vào làm ở cảnh sát chính là vụ tự tử của mẹ Phí Độ. Đó cũng là lúc 2 nhân vật chính gặp nhau. Nhưng lúc đó Lạc Văn Chu mới là thanh niên 20 tuổi tràn đầy kiêu ngạo nhiệt huyết nên bị Phí Độ ghét. Bên cạnh Lạc Văn Chu là Đào Nhiên (người Lạc Văn Chu thầm thích), cũng mới vào làm cảnh sát như Lạc Văn Chu, nhưng hiển nhiên Đào Nhiên tính cách mềm mỏng hơn nhiều, nên sau này Phí Độ lớn lên thích Đào Nhiên. Đúng vậy, mở đầu câu chuyện, công thụ chính là tình địch của nhau. Đau lòng hơn nữa, người mà 2 kẻ này thích lại là trai thẳng. Thực lòng mà nói, theo mình thấy, với Lạc Văn Chu thì Đào Nhiên là mối tình đơn phương đầy nuối tiếc chứ không phải là yêu sâu đậm gì. Còn với Phí Độ thì chắc hắn cũng chỉ thích Đào Nhiên vì đã chăm sóc mình trong quãng thời gian khó khăn nhất, thích như kiểu hơn anh trai chút chút, quả thực cũng khó lòng mà nói Phí Độ yêu Đào Nhiên được. Sau khi Đào Nhiên tuyên bố đi xem mắt thì 2 kẻ được xem như tình địch của nhau mới hoà hoãn lại, bắt đầu thấy tên đối thủ kia cũng kha khá vừa mắt mới chết. Tình cảm cứ thế phát triển thôi. Về phá án, dường như suy luận của Phí Độ tài tình hơn những người trong cảnh sát một chút. Cái này cũng hợp lý, vì hắn có tâm lý của một tên tội phạm, tất nhiên phải hiểu tội phạm hơn là cảnh sát rồi. Nhờ Phí Độ mà nhóm Lạc Văn Chu đã bớt được bao nhiêu thời gian để phá án luôn ấy. Các vụ án đều cực kì thương tâm, đọc một lần mình chẳng bao giờ muốn đọc lại nữa, chỉ dám đọc mấy phần đọc to hoặc những phần đối thoại, gặp nhau của 2 nhân vật chính và về con mèo Lạc Một Nồi của Lạc Văn Chu thôi. Các nhân vật phụ cũng được tác giả xây dựng khá tốt, nhưng để lại ấn tượng với mình chỉ có vài người thôi. Đào Nhiên, Lang Kiều, Tiêu Hải Dương là các nhân vật phụ xuất hiện nhiều nhất thì cũng tàm tạm, không có gì quá ấn tượng. Mình có ấn tượng về những nạn nhân trong các vụ án hơn. Chẳng hạn mẹ của nạn nhân vụ án thứ nhất là một bà mẹ đúng nghĩa, mắc bệnh không thể làm việc, già rồi chẳng còn mong chờ gì ngoài đứa con nhưng niềm hy vọng duy nhất lại tắt mất, sẵn sàng nhảy từ trên toà nhà cao tầng nhất để tìm lại công lý cho con. Có thể bà không có học vấn gì nhiều, có thể bà quá dễ bị lừa trong các xã hội đầy rẫy lừa lọc này nhưng tình thương của bà là vô tận. Hung thủ vụ án thứ nhất là một kẻ táng tận lương tâm, tâm lý cũng méo mó, mình chẳng có tội nghiệp cảm thông gì ở đây cả. Mình chỉ ấn tượng về gia đình của hắn: một gia đình cha mẹ con cái đều khuyết tật, chỉ có hắn là bình thường, hắn cố gắng học giỏi nhưng gia đình lại là gánh nặng của hắn, như đỉa hút máu. Mình chỉ thấy cha mẹ trong gia đình ấy đúng là đáng trách, nhà đã nghèo còn sinh nhiều con dù sinh ra toàn khuyết tật, cái tư tưởng sinh nhiều con để con giúp đỡ mình quả là không còn gì để nói. Còn nhiều nhân vật khác nữa, thường thì mỗi vụ án đều đào ra rất nhiều kẻ đáng ghê tởm. Cái chết khiến mình uất ức và thương tâm nhất là Tiểu Vũ, còn là chết dưới tay cô gái mà Tiểu Vũ vẫn luôn xem là đứa em bé bỏng của mình. Cô gái đó quá ngây thơ, quá hận thù dẫn đến mù quáng. Cô có đáng thương không? Mình nghĩ là có, nhưng đáng hận hơn vì đã tự tay lừa những người anh đã giúp gia đình mình, rồi tự tay giết Tiểu Vũ. Cô gái ấy sẽ phải ăn năn cả đời. Còn Phạm Tư Viễn – boss một phe phản diện trong truyện – cũng có kết thúc khiến người ta hả hê lắm. Quên đi người mình nhớ thương như thế nào, đến cuối cùng muốn nhìn một tấm ảnh cũng không được. Những kẻ dưới tay Phạm Tư Viễn là những kẻ rất đáng hận. Có thể họ đã mất đi người quan trọng của mình, có thể họ ra tay giết những hung thủ mà cảnh sát không bắt được, nhưng cũng chính họ trơ mắt nhìn hoặc tự tay đẩy những người vô tội khác vào cảnh như mình để bắt được hung thủ. Nói chính ra thì họ và kẻ thù của họ cũng chẳng khác gì nhau. Phe phản diện còn lại thì cũng bại trận. Những tên đầu sỏ có một tuổi thơ bất hạnh, dẫn đến tâm lý méo mó, gây ra những vụ án kinh tởm. Ít ra câu chuyện cũng đã kết thúc viên mãn, những kẻ đáng trả giá thì đều phải trả giá, nhưng những vết thương trong lòng gia đình nạn nhân thì chẳng bao giờ lành lại được. Trong Đọc thầm vì vụ án quá hay nên mình có phần xem nhẹ tình cảm giữa hai nhân vật chính, nhưng cũng khá là hay đó. Tuy nhiên, vẫn theo phong cách của Priest thì thụ luôn là kẻ lãnh đạm hơn trong tình yêu, dù thụ có tính cách như thế nào thì đọc truyện của Priest, mình luôn có cảm giác công yêu nhiều hơn.  Đọc “Đọc thầm” mình hiểu vì sao Ma đạo tổ sư lại không được no.1 mặc dù Ma đạo cũng rất xuất sắc. Một phần chắc chắn là do fan của Priest đông rồi, nhưng một phần cũng là do Đọc thầm khá là toàn vẹn cả tình tiết lẫn tình cảm, còn Ma đạo tổ sư phần tình tiết vẫn chưa được chặt chẽ lắm và còn nhiều lỗ hổng tác giả không chịu lấp. Đánh giá: 9,75/10 *** Thì là mà, nhờ quả fake trailer của nhóm Cửu Nhậm, Sút đã nhảy hố Đọc Thầm của P đại đại. Tui cũng không chắc đây là review, có lẽ chỉ là giới thiệu qua loa thôi. Vì tui review là phải spoil toàn bộ nội dung, mà trinh thám spoil nội dung thì còn gì để đọc nữa đâu = ))))))) Nói thực là, tui kén đọc đam mỹ dữ lắm, vì thế để tui không chê bộ nào thì quả là rất khó. Truyện của Priest hầu như tui không thích, trừ bộ này. Ấn tượng rõ nhất khi đọc, đó là bạn cảm giác không phải đang đọc tiểu thuyết, mà là đang đọc một kịch bản phim hoàn chỉnh. Từng hành động, biểu cảm, suy nghĩ nhân vật, khung cảnh, bối cảnh, thời gian, đều được đặc tả. Trong đầu bạn giống như hiện ra một thước phim sống động như thật vậy. Mà Sút thì khoái xem phim hình sự tâm lý lắm. Các vụ án thì không thể nói là mới mẻ tinh vi thế này thế nọ, nhưng chí ít cũng có tính chất xã hội. Vụ thứ hai còn là về việc xâm hại các bé gái, một đề tài nhạy cảm đang làm mưa làm gió giới truyền thông VN. Kiểu phá án trong này khá truyền thống, tức là đi tìm hiểu quan hệ xã hội của người chết, lấy lời khai, tìm nghi phạm, v.v, đúng chất phim hình sự Hàn Quốc – Trung Quốc thời buổi bây giờ. Nhân vật chính không thần thánh kiểu Sherlock Holmes, dưới áp lực vẫn có thể suy luận từ bờ bên này sang bờ bên kia đại dương = )))))) Và điều Sút thích nhất trong này, chính là hình tượng nhân vật Phí Độ. (Đc rùi tui công nhận mình là team sủng thụ, nhg Phí tổng đúng là một tiểu thụ đặc biệt). Cậu ta có nhà có xe, có tiền đồ, có các mối quan hệ. Thực chất cậu ta chỉ cần tiếp tục bước đi trên con đường tương lai sáng lạn, tại sao cứ phải lao đầu vào hiểm nguy? Theo cảm nhận của tui, con người của Phí Độ được làm nên từ những gì gọi là “mâu thuẫn”. FANART (THỂ HIỆN RẤT RÕ MỘT TẦNG ẨN GIẤU CỦA TIỂU PHÍ) Dưới vỏ bọc hào nhoáng ấy, là một đứa trẻ có tuổi thơ bất hạnh. Sau khi diễn tròn vai một cậu ấm hoa hoa công tử, về đến nhà, cậu ta lại tự đặt mình lên ghế điện, kích thích não bộ cố nhớ lại thảm kịch 7 năm trước. Cậu ta ngả ngớn, cợt nhả, theo lời của Lạc Văn Chu là: chỉ cần cho cậu ta cái kính viễn vọng, cậu ta có thể dùng ánh mắt tốc váy Hằng Nga; khiến người khác nhìn vào chỉ muốn đập cậu ta một trận. Nhưng cậu ấy nhìn thấy máu là sẽ nôn tới độ mất nước, thỉnh thoảng tụt huyết áp tới bủn rủn tay chân, theo lời của Lạc Văn Chu là: giống một chiếc bình sứ đặt trong lồng kính mà vẫn còn lo nó vỡ. Cậu ấy có thể mặt không đổi sắc nói chuyện giường chiếu, nhưng nếu bạn dịu dàng hôn trán cậu ấy, cậu ấy sẽ lộ ra vẻ mặt ngây ngốc như lần đầu thấy chân tình. Đôi khi độc giả bị cuốn vào dòng suy luận triết lý của cậu mà quên mất, à, thì ra cậu ta mới 21 tuổi thôi, vẫn còn nhiều điểm khả ái lắm. Thế nhưng một người trẻ như vậy, tại sao lại hiểu về tội ác giống như chính bản thân từng trải qua? Đó chính là cái “mâu thuẫn” của cậu ấy. Cậu như một người ở trong tòa thành đóng kín, bốn phía đều là tường đồng vách sắt, chỉ chừa một cái cửa sổ trong suốt, từ đó lẳng lặng nhìn ra phía ngoài, nhất định phải lặng lẽ không tiếng động, mới có thể khiến cậu dè dặt mở ra một khe nhỏ của cửa sổ. (Trích chương 11) Bao quanh cậu ta là một vỏ bọc vô hình, bạn có vươn tay ra cả nửa ngày cậu ta cũng sẽ không vì thương xót bạn mà cũng vươn tay nắm lấy bạn. Nhưng nếu bạn chịu khó dùng bạo lực đập tan cái vỏ bọc ấy và lôi cậu ta đến bên mình, cậu ta sẽ không ngần ngại ôm chầm lấy bạn như ôm phao cứu sinh. Và người đủ bạo lực để phá vỡ cái vỏ bọc ấy chính là Lạc Văn Chu. Mỗi lần Lạc và Phí đấu khẩu là tui lại cười đến không ngậm miệng lại được = ))))) Phải công nhận là tác giả viết mấy đoạn hội thoại rõ là hài hước. Lạc: “Có kị ăn cái gì không?” Phí: “Có —— tôi không ăn hành lá sống, không ăn tỏi chín, gừng hấp cũng không ăn, không ăn chua, không ăn cay, không ăn mỡ lợn, không ăn cọng thực vật, không ăn cà tím và cà chua có vỏ, không ăn động vật từ đầu gối trở xuống, từ cổ trở lên, không ăn nội tạng.” Lạc: “. . .” Phí: “Còn cả không ăn lòng đỏ trứng chín quá, đậu hũ nước chát quá. . . À, đậu bìa thì còn có thể chấp nhận được.” Lạc: (nghĩ thầm) Vậy mi cút ra ngoài ăn cớt đi!!! = ))))))))))))))))) Thế rồi anh Lạc vẫn chọn tới chọn lui thức ăn cho tiểu Phí, kén ăn gì mà còn hơn cả tiểu thư khuê các, thậm chí ăn tôm cũng ngại bóc vỏ. Tuy trong lòng anh Lạc vẫn chửi rủa Phí Độ là tại sao sống đến giờ còn chưa có ai bóp chết mi, nhưng bên ngoài thì vẫn rất ngoan ngoãn ngồi bóc vỏ tôm hầu hạ người ta = ))))) Quá trình phát triển từ tình địch thành tình nhân của họ cũng khá thuận lý thành chương, không nhanh không chậm, trải dài suốt hơn một trăm tám chục chương. Thực sự là khá đáng yêu