Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thỏ Hoa Đào

Độ dài: 81 chương chính văn + NT đang viết Thể loại: Hiện đại, 1v1, song xử, tình chị em, ngọt sủng, HE. Chuyển ngữ: The Atlamtis Dịch: Vương Linh  Beta: Yam Bìa: Hoài Trâm (Ngủ Giữa Màu Lam) Văn án: (1) Sau khi mỹ nữ nhà giàu mới nổi cực kỳ nổi tiếng trên mạng bị người bạn trai thành thật cắm sừng sau khi đã bàn chuyện cưới xin. Nhất thời bị ma quỷ ám, cô giúp đỡ một nam sinh đẹp trai ngoan ngoãn Ninh Tây Cố, còn mua cho cậu ta đồ hàng hiệu, để cậu ta giả trang làm phú nhị đại, kéo tới khoe khoang trước mặt bạn trai cũ và bọn chị em plastic. Một ngày nào đó, Nhạc Quỳnh Quỳnh đi kiếm tí fame ở trong một tiệc rượu của nhân vật nổi tiếng nào đó, tội nghiệp lui vào một xó không người hỏi thăm. Cô thấy thằng nhóc đẹp trai lạnh lùng kia của cô mang giày da, mặt mày lạnh băng được người người vây quanh. Nhạc Quỳnh Quỳnh chết lặng, hỏi người đó là ai. Người biết chuyện đáp, đó... Hình như là con trai của ông trùm tư bản nào đó. Nhạc Quỳnh Quỳnh: “... Ồ.” Cô cúi đầu nhìn thoáng qua tin nhắn wechat cuối cùng của cả hai cách đây mấy tiếng. [Cún con]: Chị, hôm nay mấy giờ chị về á? Em ở nhà làm ấm chăn cho chị nha. (2) Thời kỳ phản nghịch của Ninh Tây Cố đến muộn, cậu muốn vứt bỏ hình tượng học sinh xuất sắc, làm playboy thử xem sao. Đầu tiên là phải lợi dụng người phụ nữ ngu xuẩn, hám của, tầm thường và nông cạn này để chà đạp bản thân, sau đó đợi đến lúc chín muồi thì đá ả một phát, chính thức biến thành một playboy chính hiệu. Trước lúc đó, bất kể người phụ nữ này gây sự vô cớ ngu xuẩn tới mức nào, cậu đều có thể nhịn. Vậy mà cuối cùng, cậu lại gục ngay ở vòng gửi xe, không cách nào dậy nổi. *** Tác giả có lời muốn nói: 1. Song xử. Nữ chính trước đây từng có bạn trai. Nam chính chưa từng quen bạn gái, lần đầu tiên yêu đương, lần đầu tiên kết hôn, toàn tâm hiến dâng cho nữ chính. 2. Thiếu nữ xinh đẹp ngây thơ thích khoác lác x Tiểu thiếu gia phúc hắc giả lạnh lùng, 1v1, nữ chính 24 tuổi, nam chính 19 tuổi, về mặt sinh lí nữ chính lớn tuổi hơn, về mặt tâm lí nam chính trưởng thành hơn. Nữ chính không phải loại chị đại chân dài, mà là cô gái ngốc mềm mại ngọt ngào. Bình thường đều là nam chính chăm sóc nữ chính, nữ chính không thấy xấu hổ gì cả, chỉ khi cả hai cãi nhau cô mới cây ngay không sợ chết đứng nói “Tôi là chị có biết không? Không được cãi lời chị.” 3. Thể loại cẩu huyết, ngốc bạch ngọt, văn phong. *** #Review THỎ HOA ĐÀO Tác giả: Hàn Thục Thể loại: Hiện đại, tình chị em, em trai người thừa kế - “sói đội lốt cừu” tự tiến cử rồi còn giả vờ làm trai bao để được phú bà nhỏ bao dưỡng x chị gái hotgirl mạng xinh đẹp rực rỡ - ngây thơ tỏ vẻ già dặn, #SỦNG_SẠCH_NGỌT, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài: 84 chương Tình trạng: Hoàn chuyển ngữ.  Chuyển ngữ: Rượu Nếp - Cam Đá - Midori  Reviewer: Thơ Tú Nữ “Thỏ trắng cô đơn. Chạy đông ngó tây. Áo không bằng mới. Người không bằng cũ.” (*)   Đây chính là bài thơ nói lên cuộc đời của Ninh Tây Cố, cũng là bài thơ bắt nguồn cho mối nhân duyên giữa Ninh Tây Cố và Nhạc Quỳnh Quỳnh.   Ninh Tây Cố mười chín tuổi, cuộc sống từ trước đến nay đều trôi qua trong sóng yên biển lặng. Ngoại hình đẹp trai không thua kém diễn viên, thành tích học tập không hạng hai thì cũng là hạng nhất, nhưng lại chẳng có lấy mảnh tình vắt vai, cũng không có hứng thú với bất kỳ cô gái nào.     Chính vì cuộc sống quá mức tẻ nhạt đã khiến cậu muốn tìm một thứ gì đó thật “đột phá” cho thời kỳ tuổi trẻ phản nghịch. Trong lúc hoang mang không biết nên bắt đầu từ đâu, bỗng cậu nhìn thấy một cô gái đang uống rượu ngồi khóc trong quán bar vào một ngày đẹp trời. Ánh mắt của chàng trai mới lớn bị cuốn hút vào nhan sắc động lòng người của cô và khi biết tên cô là Nhạc Quỳnh Quỳnh - cậu đã quyết định đây chính là “mục tiêu” mà mình sẽ hướng đến.   Vì tên của cô, vừa hay cũng nằm trong một bài thơ có cả tên của cậu:   “Quỳnh quỳnh bạch thố, đông tẩu tây cố.” (*)   Nhạc Quỳnh Quỳnh không hổ danh là hotgirl mạng, xinh đẹp rực rỡ tựa như đoá hồng đang thời kỳ nở rộ sắc hương. Có điều đẹp thì đẹp nhưng cùng lắm cũng chỉ là loại người đẹp não phẳng, là kiểu người dựa vào nhan sắc mà lăn lộn vào vòng danh lợi, đời sống riêng tư hỗn loạn ngoài xã hội vẫn thường thấy, trái ngược hoàn toàn với một người đời tư sạch sẽ, tuần tự mà tiến như cậu.   Mang theo suy nghĩ đó, cậu bắt đầu đi từng bước đầu tiên trong công cuộc “chinh phục” Nhạc Quỳnh Quỳnh. Cậu không ngại ngần tự “tiến cử” bản thân, giả vờ làm “trai bao” để dỗ dành chị gái nhỏ phú bà vui vẻ. Cậu muốn qua lại với người con gái vô cùng thô tục này, chơi chán rồi sẽ tìm cách đá văng cô đi.     Ai mà ngờ đâu, lại là một nước đi không thể nào quay đầu lại.   Ninh Tây Cố cảm thấy vô cùng ấm ức, không phải là mình ứng cử vị trí “trai bao” làm ấm giường của Nhạc Quỳnh Quỳnh hay sao? Sao càng giống với culi cao cấp, ngay cả việc nhà cũng là cậu xắn tay áo lên làm cho cô vậy? Từ khi quen biết cô, Ninh Tây Cố từ một chàng trai bàn tay không dính một giọt nước bẩn, bây giờ nấu ăn, dọn nhà, cắt video, chỉnh sửa ảnh, cái gì cậu cũng làm ngon ơ.   Mà Nhạc Quỳnh Quỳnh thật ra lại khó công lược hơn cậu tưởng. Theo lý thuyết mà nói, những cô nàng ham hư vinh, vừa nhìn đã thấu bản chất bên trong nên dễ dàng câu được mới đúng, nhưng Nhạc Quỳnh Quỳnh lại là ngoại lệ. Giống như đối diện với một đề mục nhìn rất đơn giản nhưng giải bao nhiêu lần vẫn sai, hoàn toàn không biết được đáp án chính xác là gì.   Thậm chí theo thời gian, cậu bàng hoàng nhận ra hình như mình có chút rung động với cô nàng ngốc nghếch kia mất rồi.    Biết rõ ban đầu đến với cô là vì nhất thời hứng thú ôm tâm tư có chút xấu xa, biết cô chính là người nhìn đơn thuần nhưng thủ đoạn cao siêu, biết trước mặt mình là một chiếc bẫy ngọt ngào, thế nhưng cậu vẫn không kìm lòng được mà từ từ lao xuống đó.   Dần dần, con sói đã quên đi mất mục tiêu của mình mà trầm mê lưu luyến mỗi khi ở cạnh chú thỏ trắng xinh đẹp kia.   Cậu phát hiện ra, Nhạc Quỳnh Quỳnh là một cô gái hoàn toàn bình thường, nhưng lại không giống những cô gái bình thường khác. Mặc dù không có nội hàm giáo dưỡng nhưng tính cách cô hoạt bát sáng sủa, mặc dù gia đình không quá khá giả nhưng có thể tay trắng dựng nghiệp, tự lực tự cường, mặc dù ham hư vinh nhưng không dễ dãi, không tự tiện nhận đồ của bất kỳ ai.   Cô rực rỡ tựa như ánh nắng mặt trời soi sáng thế giới màu xám tẻ ngắt của cậu, khiến cậu quên đi những chuyện không mấy vui vẻ trong cuộc sống của mình. Nhưng quên đi không có nghĩa là chúng không tồn tại. Trừ những lúc làm “Ninh Anh Tuấn” của Nhạc Quỳnh Quỳnh, cậu vẫn mãi là thiếu gia độc nhất của nhà họ Ninh, người chưa đầy bao lâu nữa sẽ phải đi du học, sau khi trở về sẽ thừa kế gia nghiệp to lớn.   Từ nhỏ đến lớn, cuộc đời của cậu đã được định sẵn là sản phẩm sinh ra để thay thế cho người anh trai đã mất. Cậu đã nghe qua không biết bao nhiêu lần câu so sánh mình không bằng anh trai. Lúc nhỏ cậu cho rằng chỉ cần cậu cố gắng hết sức sẽ được ba công nhận, nhưng rồi cậu cũng hiểu ra rằng “người không bằng cũ”, trong mắt ba mãi mãi chỉ có anh trai cậu mà thôi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Mà những gì cậu không có, Nhạc Quỳnh Quỳnh lại có được hết thảy. Nhờ có cô, cậu đã được ăn bữa cơm gia đình ấm áp, thứ đã từ rất lâu không xuất hiện trong cuộc đời của cậu.     Vẻ đẹp của cô không phải là đóa hoa được nuôi dưỡng trong lồng kính, mà là nụ hoa lớn lên nơi hoang dã, ương ngạnh và tự do, tràn đầy sức sống dồi dào, chỉ cần cho cô chút mây mưa đã có thể nở rộ vô cùng mỹ lệ, mà nếu không có thì cô cũng có thể sống thoải mái vui tươi.   Vốn cậu muốn dùng Nhạc Quỳnh Quỳnh để làm bàn đạp tích luỹ kinh nghiệm, trở thành một người đàn ông có tay nghề điêu luyện trong thế giới của người trưởng thành, nhưng cuối cùng lại trở thành người đàn ông trong thế giới của riêng cô.   Nhạc Quỳnh Quỳnh cũng từng nghĩ chỉ chơi đùa một tháng rồi sẽ đá Ninh Tây Cố, nhưng cô có ngờ đâu một tháng rồi kéo dài thêm một tháng, rồi lại thêm vài tháng nữa…   Cô yêu chết cái dáng vẻ tỏ ra thanh cao, yêu chết ánh mắt đơn thuần sạch sẽ có phần lạnh lùng của Ninh Tây Cố. Từ giao dịch lúc ban đầu chẳng biết từ bao giờ lại trở thành dây dưa không dứt, từ một cô gái luôn giữ mình trước bạn trai lại hào phóng muốn cậu tặng chính mình cho cô làm quà sinh nhật, để rồi cô càng thêm chìm đắm trong vòng tay mềm mại kia.     Cô cứ nghĩ họ sẽ mãi bên nhau như thế, nhưng chiếc kim trong bọc rồi cũng sẽ có ngày lòi ra. Thì ra bấy lâu nay là cô tự mình dối người, thì ra những gì Ninh Tây Cố nói ra mà cô tự cho là ba hoa khoác lác đều là sự thật. Thì ra cậu sắp sửa rời khỏi cô để đi đến một vùng trời khác. Vậy đoạn tình cảm này, rồi sẽ như thế nào đây?    ***   “Thỏ hoa đào” là một bộ truyện nhẹ nhàng đáng yêu nhưng không kém phần thực tế.    Một Ninh Tây Cố mười chín tuổi luôn vùng vẫy trong thế giới nội tâm của mình, với những suy nghĩ, trăn trở, những ý đồ vụng về trong thời tuổi trẻ phản nghịch, nhưng cũng có được sự dũng khí cần có của lứa tuổi đó. Một Nhạc Quỳnh Quỳnh đơn giản đáng yêu, ở cô có một loại năng lượng tích cực và luôn tràn đầy sức sống, chính những điều đó đã thu hút Ninh Tây Cố si mê cô đến quên lối về.   Chuyện tình của họ rồi sẽ có kết thúc ra sao, liệu chú thỏ trắng chạy đông ngó tây kia có tìm được bến về cho mình hay không, các bạn hãy tự đọc truyện để tìm câu trả lời nhé. Truyện được chuyển ngữ vô cùng mượt mà, đọc rất thích luôn đó ạ ^^ Mời các bạn mượn đọc sách Thỏ Hoa Đào của tác giả Hàn Thục.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chờ Một Ngày Nắng - Điệp Chi Linh
Mặc dù sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng Tiêu Tinh không có điểm nào giống một cô con gái nhà giàu, cô không thích trang điểm ăn mặc cầu kì, chỉ thích những thứ giản dị, bình thường. Trong mắt bố mẹ và những người cùng giới có lẽ Tiêu Tinh là sinh vật lạ thuộc một thế giới khác. Mặc dù vậy cô vẫn không thoát khỏi số phận chung của nhiều thiên kim tiểu thư khác: kết hôn vì gia đình. Hôn phu của cô - Thẩm Quân Tắc lại là kẻ đáng ghét đã dám lừa đảo cô khi cô mới chân ướt chân ráo đến Mỹ, kẻ cao ngạo lạnh lùng không biết dịu dàng với phụ nữ là gì. Hôn nhân là một nấm mồ, cô còn trẻ như vậy, sao lại phải chui vào mồ sớm chứ? Nhưng làm thế nào đây khi phụ huynh hai gia đình và cả tên hôn phu đáng ghét đều đã đồng ý? Không trốn được thì đành cưới chứ sao! Nhưng cưới về sống thế nào đó là quyền của cô! *** Cuốn tiểu thuyết này được đăng trên Tấn Giang từ đầu năm 2011, đến bây giờ cuối cùng cũng hoàn thành và xuất bản, một chặng đường không dễ dàng chút nào. Cảm ơn các bạn độc giả và bạn bè đã ủng hộ tôi trong suốt thời gian qua, cảm ơn các anh chị biên tập vất vả đối chiếu bản thảo. Trong quá trình chờ đợi cuốn sách ra mắt bạn đọc, mọi người đều rất vất vả. ^_^ Thực ra lúc mới viết cuốn tiểu thuyết này, tôi đã xây dựng rất nhiều tình tiết đối địch, về sau, hình tượng nhân vật Quân Tắc và Tiêu Tinh dần dần chín chắn, trưởng thành, đột nhiên tôi cảm thấy thực ra họ thích hợp với cách chung sống vui vẻ, nhẹ nhàng như thế này hơn. Đọc xong cuốn tiểu thuyết này, bạn cũng sẽ phát hiện, giữa họ không có cái gì là sóng to gió lớn, cũng không có cảnh tượng thề non hẹn biển và sinh ly tử biệt thường thấy trong tiểu thuyết. Giữa họ chỉ có sự ấm áp và bình lặng. Từ sự đối địch lẫn nhau lúc đầu đến dần dần phát hiện ra ưu điểm của đối phương, dần dần rung động, sau đó tỏ tình rất tự nhiên, đến với nhau, tin tưởng lẫn nhau, nắm tay nhau đi hết cuộc đời. Tôi rất thích những tình tiết ấm áp như thế này. Luôn cảm thấy tình yêu dù mãnh liệt, vang dội đến đâu thì cuối cùng cũng trở về cuộc sống bình lặng với cơm áo gạo tiền. Vì thế trong phần ngoại truyện, tôi cũng miêu tả những chi tiết trong cuộc sống của họ. Hy vọng mọi người thích. Không chỉ có tình yêu, tôi còn rất thích tình bạn giữa các cô gái, giống như tình cảm thân thiết giữa Vệ Nam, Tiêu Tinh, Kỳ Quyên. Họ chơi với nhau bao nhiêu năm, tâm sự với nhau mọi điều, thân thiết như chị em. Tôi tin rằng bên cạnh rất nhiều người luôn có những người bạn tốt giúp đỡ khi họ gặp khó khăn. Vì thế tôi gọi đó là "Giây phút đầu tiên". ... Mời các bạn đón đọc Chờ Một Ngày Nắng của tác giả Điệp Chi Linh.
Sự Nhầm Lẫn Tai Hại - Bộ Vi Lan
Truyện Sự Nhầm Lẫn Tai Hại của tác giả Bộ Vi Lan là truyện ngôn tình lãng mạn, hài hước với nhân vật chính là một cô gái “sắp ế”.  Cũng chỉ vì một phút nhất thời cô lỡ lời mà anh chàng người yêu của cô được đặt theo biệt danh mới ““Tống Bọ Hung”.  Anh không vì điều này mà lấy làm bực tức mà ngược lại anh luôn trêu chọc cô, câu chuyện của họ diễn ra thật ngọt ngào và đầy hài hước. *** Thấy lão Tống bảo cô đợi anh, chẳng hiểu sao Tâm My thấy yên tâm và tâm trạng phấn chấn hơn hẳn. Cô ngồi xuống vẫn kiểu rượu uống bát lớn thịt chén miếng to, đôi mắt không ngừng liếc nhìn ra ngoài cửa mong ngóng chờ đợi. Khi bóng hình quen thuộc xuất hiện trước tấm bình phong ngay phía cửa quán Củng Hương, cô cất tiếng chào với người đang ngồi trên ghế dành cho khách, hí ha hí hửng chạy ra đón Tống Thư Ngu. ... Mời các bạn đón đọc Sự Nhầm Lẫn Tai Hại của tác giả Bộ Vi Lan.
Đích Nữ Nhị Tiểu Thư - Tình Đa Đa
Tiểu thư Tướng phủ không có dung mạo khuynh thành, cũng không có phẩm hạnh của nữ tử. Ghen tỵ trưởng tỷ, ám hại di nương, bất kính với tổ mẫu. Kẻ ít học, thô tục không chịu nổi, không chút tài nghệ. Mai kia vô tình gặp được Âu Dương Thế tử, trái tim thiếu nữ bao lần rung động. Lại bị hồng nhan tri kỷ của Thế tử hãm hại, rơi xuống sông bỏ mình. Hơn nữa còn dính phải tiện danh hãm hại người ta mà không biết. Sau khi tỉnh lại, kinh ngạc mở mắt, hoàn cảnh xa lạ, linh hồn lạ lẫm. Vốn định an nhàn hết ăn lại ngủ ngồi chờ chết. Chung quy lại có người không muốn nàng được sống dễ chịu, nếu nàng không thoải mái kẻ khác cũng đừng mơ tưởng an tâm mà sống. Di nương hãm hại? Không sao, đưa bà ta tới gặp Diêm Vương. Thứ tỷ gây chuyện? Thứ muội người người xảo trá? Lý tưởng của nàng là làm một con sâu gạo, không ngờ lại bị một tên phúc hắc yêu nghiệt coi trọng. Trích đoạn ngắn: "Kiếp này nàng chỉ có thể là của ta, kẻ nào dám coi trọng nàng, ta nhất định sẽ khiến y máu nhuộm ba thước." Người nào để ý đến ngươi, đang chuẩn bị dọn dẹp quần áo bỏ trốn, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy một tên yêu nghiệt đang dựa người đứng đó. Nở nụ cười như họa: "Hôm nay ánh trăng thật đẹp, muốn cùng ta ra ngoài ngắm trăng sao?" Im lặng ngẩng đầu nhìn trời, ánh trăng em gái ngươi! Trùng sinh xuyên không, nhị tiểu thư Tướng phủ, nhìn nàng dạo chơi cổ đại như thế nào! Ở dị thế, ánh hào quang sáng rỡ thuộc về nàng. *** Ngâm Cầm che miệng cười, trêu ghẹo nói, "Tiểu thư, đoán chừng hai người bọn họ bị dọa sợ không nói được." Vân Lãnh Ca cười nhạt cúi nhẹ đầu, buông lỏng tay hai người. Hai người thở nhẹ ra, Vận Nhi hơi đỏ mặt sẳng giọng, "Tiểu thư, bọn em là nô tỳ, như vậy không hợp, bị người khác thấy thì làm sao." Ngâm Thư đứng một bên cũng gật đầu, đồng ý với cách nói của Vận Nhi. Vân Lãnh Ca bất đắc dĩ cười khổ, cũng không rối rắm với đề tài này, dù sao đây là ở cổ đại, tôn ti rõ ràng. "Ngâm Cầm, có phải Thương Lãnh Uyển có người tới làm khách hay không?” Vân Lãnh Ca chuyển đề tài, nhàn nhạt hỏi. "Tiểu thư, ngài nói rất đúng, sau khi ngài đi, nô tỳ đã phát hiện…" Ngâm Cầm sốt ruột, khó nén muốn nói rõ từ đâu đến cuối, vậy mà nói đến một nửa, Vân Lãnh Ca nhìn nàng ý bảo trở vào trong rồi hãy nói, chặn ngang nàng lại. Vận Nhi không rõ nên nghi ngờ theo sau lưng Vân Lãnh Ca cùng đi vào trong. Vân Lãnh Ca rũ mi mắt, ánh sáng lạnh chợt lóe lên rồi biến mất, khá lắm Nhị Di Nương, một chiêu tiếp một chiêu, muốn đánh cho nàng trở tay không kịp sao? ... Mời các bạn đón đọc Đích Nữ Nhị Tiểu Thư của tác giả Tình Đa Đa.
Chiến Hoả - Tâm Thường
Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, con người dù mạnh mẽ đến đâu, trong tim cũng có chỗ mềm yếu, dù họ gan cường đến mấy, họ cũng sẽ vì điều họ muốn bảo vệ mà khuất phục Lệ Chiến nổi tiếng vì khả năng đánh đấm xưng hùng xưng bá của anh trong đại viện quân khu một, cô gái thắt hai bím tóc xinh xắn ở đại viện quân khu hai. Hai đứa nhóc vậy mà lại là oan gia cho tới lớn. Hiểu lầm chỉ một chút, trả giá là mười mấy năm căm hờn, là sự trả thù ngây thơ của hai kẻ trưởng thành, và cả tình cảm vốn nên nảy mầm đã bị đóng băng nhiêu năm Trời mới biết thế sự trêu người thế nào, bao năm không gặp lại, hình ảnh đối phương cũng chẳng thể nào xóa nhòa trong tâm trí. Cả cô và anh đều hiểu rõ đối phương, hơn cả chính bản thân mình, vì vậy chẳng thể nào nhìn ra được tình cảm của chính mình với người đó đã sâu đậm đến mức nào... *** Mọi người luôn nhận thấy Lệ Chiến và Hoả Đình Đình có vướng mắc với nhau. Sau sự việc “cấp dưới mạo phạm cấp trên” ngoài bãi tập, họ càng chắc chắn quan hệ giữa hai người không hề đơn giản. Sau khi Lệ Chiến biết lý do Hoả Đình Đình hận mình, anh buồn phiền vô cùng. Hoả Đình Đình nhất định không cho anh cơ hội giải thích. Từ lúc đó Lệ Chiến biến thành một ông già khó tính. Ngoài Nhan Trạch Tích ra, không ai dám đến gần anh. Mà Nhan Trạch Tích lại không muốn để ý đến anh. Lần đầu tiên anh ta biết đàn ông nói nhiều còn đáng sợ hơn phụ nữ. Lệ Chiến ôm một bụng ấm ức tìm Nhan Trạch Tích xả giận, anh mắng luôn cả Lệ Túc: “Mẹ kiếp, chắc kiếp trước mình nợ Lệ Túc! Nợ cả ả Mộc Vãn, nên bây giờ hạnh phúc của anh đây mới hỏng trong tay hai kẻ xấu xa đó!” Nhan Trạch Tích nhún vai tỏ vẻ không có ý kiến, anh ta nghe Lệ Chiến nói tiếp, “Trước kia, mình cũng giúp anh hai với Đường Tâm, nhưng Đường Tâm cùng lắm cũng chỉ làm loạn vặt vãnh. Không giống ả Mộc Vãn thâm hiểm thích giả bộ thánh thiện. Mẹ nó chứ! Nhìn ả mà buồn nôn, chẳng trách ngày xưa Lệ Túc cứ lẩn trốn!” .. Mời các bạn đón đọc Chiến Hoả của tác giả Tâm Thường.