Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vãn Thiền

Văn án: Yến Hạ lớn lên ở một trấn nhỏ hẻo lánh dưới chân núi, vừa nghèo vừa khổ còn phải chăm sóc bốn cha nuôi mẹ nuôi tàn tật, đó giờ luôn là hộ gia đình nghèo khó được bà con cứu tế cho. Cho đến một ngày, nàng phát hiện mẹ nuôi què chân của mình có thể dùng một chưởng san bằng cả ngọn núi, tiếng đàn của người cha nuôi mù lòa có thể triệu cự thú trong truyền thuyết... Thiếu nữ nghèo suốt mười mấy năm chợt phát hiện thì ra mình là người có hậu thuẫn lớn nhất trong giới Trung Nguyên. *** Hệ liệt Mộ Thâm Viện của Hạnh Dao Vị Vãn: 1. Tỏa Hồn (Sở Khinh Tửu - Tô Tiện) 2. Văn Thuyết (Mộ Sơ Lương - Vân Khâm) 3. Vãn Thiền (Minh Khuynh - Yến Hạ) 4. Thu Sát (Quân Linh - Phó Nhiên/ tác giả đã drop)   ***   Trans: Nhật Nguyệt Phong Hoa ➻➻➻ Cơn mưa đầu mùa qua đi, vài tia nắng lọt qua tầng mây chiếu xuống trấn Nam Hà. Những bông hoa đầu xuân còn chưa nở hết, chúng khẽ lắc mình theo làn gió. Xuân ý đương nồng. Phía bắc trấn Nam Hà vẫn tịch nhiên như cũ, tựa như không hề liên quan gì tới cơn mưa vừa qua, không liên quan gì đến ngày xuân, hoa vẫn nở, chim vẫn hót ca. Mãi đến khi Yến Hạ đẩy cửa bước ra, bận rộn chăm sóc cây cối trong vườn, bưng nước, nấu cháo, hầm thuốc. Căn tiểu viện yên tĩnh vì sự xuất hiện của nàng mà trở nên có sinh khí hơn rất nhiều. Hôm nay, Yến Hạ mặc một bộ váy màu vàng nhạt phối với sợi dây buộc tóc cùng màu, kết một bím tóc thật đẹp, bím tóc lắc lư theo từng động tác của nàng. Yến Hạ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, nàng đang cúi đầu tưới nước cho hoa cỏ trong viện, bên môi ẩn hiện ý cười, xem ra tâm trạng rất tốt. Ánh mặt trời xuyên qua  chiếu lên mặt nàng, ngũ quan tinh tế như ngọc tạc. Yến Hạ làm việc nhà một mình trong viện, đến khi mặt trời càng lên cao, cánh cửa đầu tiên ở bên trái căn viện mới mở ra. "Nhị nương!" Nghe thấy tiếng mở cửa, Yến Hạ ngẩng đầu lên, nở nụ cười với người chống gậy đang đi tới, "Cháo chín rồi, người tranh thủ ăn cho nóng." Người được gọi là nhị nương kia là một người phụ nữ tướng mạo quê mùa, trên mặt có một vết sẹo vừa dài vừa sâu, từ bên má sang tận mép tóc mai. Chỉ nhìn tướng mạo bên ngoài thì khó nhận ra tuổi tác. Chân phải của Nhị Nương bị què, bà chống gậy chầm chậm bước tới, nghe Yến Hạ nói thế thì nhướng mày nói: "Thuốc đâu?" "Thuốc còn đang nấu, sắp xong rồi, người cứ ăn cháo trước đi, lát nữa để con bưng thuốc cho cha lớn." Yến Hạ bỏ chậu nước tưới hoa xuống, đi vào nhà bếp. Nhị Nương ậm ừ vài tiếng rồi ngồi xuống bàn ăn cháo. Trong nhà bếp, Yến Hạ quay đầu nhìn người ngồi cạnh bàn, bất giác mỉm cười. Yến Hạ có ba người cha nuôi, một người mẹ nuôi. Từ nhỏ, nàng đã sống ở trấn Nam Hà dưới chân núi này, do một tay bốn cha mẹ nuôi nuôi lớn. Nàng quen biết rất nhiều đứa trẻ đồng trang lứa trong trấn, bọn nó đều chỉ có một cha một mẹ, ấy vậy mà Yến Hạ nàng có tới bốn cha mẹ. Đám trẻ con kia ngưỡng mộ nàng vô cùng. Nhưng chỉ có Yến Hạ biết, nhiều cha nhiều mẹ cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì. Mấy người cha người mẹ này của nàng trước giờ toàn khiến người ta đau đầu. Cha nuôi mẹ nuôi của nàng không phải loại người phi phàm hay lợi hại hơn người bình thường bao nhiêu mà là họ khuyết mất vài thứ so với người thường mà thôi. Nhị nương nàng là người què, chân cẳng bất tiện nên luôn phải ở trong nhà chẳng ra ngoài được. Những gì bà ấy có thể làm chỉ là mấy chuyện như thêu thùa hoa lá các thứ cho người ta. Cha của nàng thì thân thể cường tráng nhưng là một người câm, có thể làm việc nhưng vì không nói được nên thường bị người ta ép giá tiền. May là còn có cha nhỏ tuy mù nhưng miệng lưỡi lanh lợi, là người kể chuyện duy nhất ở tửu lâu trong trấn, kiếm được kha khá tiền. Nhưng mà cha nhỏ này là một kẻ coi rượi như mạng sống, tiền kiếm được toàn tiêu vào việc mua rượu uống. Có điều, cho dù cha nhỏ không nghiện rượu tới thế thì nhà họ cũng chẳng dành dụm nổi đồng bạc nào để sống những ngày tháng nhàn hạ cả. Vì tiền của các nàng đều dùng hết lên người cha lớn. Cha lớn Yến Hạ là người duy nhất trong mấy cha mẹ nuôi của nàng không bị khuyết tật gì trên cơ thể, nhưng mà vị cha này quanh năm suốt tháng nằm trên giường bệnh. Yến Hạ không biết rốt cuộc cha bị bệnh gì, nàng chỉ biết y bệnh rất nghiêm trọng, cha mẹ nuôi khác ngày nào cũng lo lắng trông chừng y, cẩn thận bảo vệ y giống như sợ có một ngày y bỗng dưng tắt thở vậy. Cũng may là từ khi Yến Hạ ra đời đến nay, cha lớn vẫn gắng gượng sống được hơn mười lăm năm. Yến Hạ rất thích người cha lớn của nàng, ngoại trừ việc cha là người nuôi lớn nàng, còn vì cha lớn là người đẹp nhất nàng từng gặp cho đến tận bây giờ. Giống như các cha mẹ nuôi khác, Yến Hạ luôn cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc cha lớn, hy vọng một ngày y có thể khỏe lại, sống thật lâu dài. Nghĩ vậy, Yến Hạ đeo găng tay rồi đổ nồi thuốc đã nấu xong vào trong chén, chuẩn bị mang vào phòng cho cha lớn. Nhưng khi nàng vừa quay người, bất thình lình một thân hình cao to chắn trước mặt nàng. Người đó là cha nuôi nàng, không biết y vào phòng bếp từ khi nào. Y bưng chén thuốc lên rồi nhìn Yến Hạ một cái, quay đầu đi ra khỏi phòng, không quay đầu lại mà chỉ Nhị Nương đang ngồi bên kia ý bảo Yến Hạ qua đó ăn cháo. Yến Hạ ngồi xuống bàn ăn, múc từng chén cháo bỏ vào miệng. Ánh mắt nhị nương bên cạnh liên tục dừng trên người nàng, nhìn mãi nhìn mãi khiến mặt nàng phát nóng lên, nàng chỉ còn cách cúi thấp đầu xuống. Nhị nương cười mà không nói, mắt vẫn không rời Yến Hạ. Qua một lúc, cha nuôi bước ra từ phòng của cha lớn, ngồi xuống bàn, ánh mắt nhanh chóng liếc sang người Yến Hạ.    Ánh mắt này khiến Yến Hạ không biết phải phản ứng ra sao, nàng bỏ chén cháo xuống bàn, nhỏ giọng hỏi dò: "Cha lớn sao rồi ạ? Đã uống thuốc chưa?" Cha gật gật đầu. Nhị nương cười khẽ bảo: "Chắc giờ này ông ta còn ngủ, cho dù có bắt dậy uống thuốc ông ta cũng chẳng biết người đúc thuốc cho mình là ai đâu." Nghe nhị nương nói vậy, cha gật đầu. Dù sao thì để cha lớn uống thuốc được đã là chuyện tốt rồi. Yến Hạ đáp một tiếng, nhưng ánh mắt nhị nương và cha cứ dừng trên người nàng một cách kỳ lạ, nàng chỉ còn cách giả vờ ho khan một tiếng, làm ngơ ánh mắt đó. May là đúng lúc ấy, cha nhỏ bước ra khỏi phòng. Mắt của cha nhỏ không tốt, lần mò mãi mới đi đến bên bàn, cũng không thèm quan tâm trên bàn có gì, cứ thế giật lấy chén cháo của cha rồi ăn tự nhiên. Cha nhỏ ăn xong, lau khóe miệng, nhìn mọi người mỉm cười: "Thức sớm thế à?" Trong viện không ai để ý y. Cha nhỏ không tài nào hiểu nổi không khí trước mắt đây là thế nào, bèn hỏi: "Sao không ai nói chuyện vậy?" Yến Hạ đã ăn cháo xong, nàng đứng dậy dọn dẹp chén bát trên bàn, đỏ mặt nói: "Hôm nay còn có chút chuyện, con ra ngoài một lát, cha nuôi mẹ nuôi cứ ở nhà nghỉ ngơi đi." Nói xong, cuối cùng Yến Hạ không chịu nổi ánh mắt của bọn họ nữa, nhanh chóng rời khỏi căn viện. Nhị nương và cha chẳng nói lời nào, ánh nhìn đầy ý vị sâu xa trông theo hướng Yến Hạ vừa rời đi. Chỉ có cha nhỏ không thấy đường của nàng chẳng biết tình huống gì vẫn cứ vẫy tay vui vẻ tạm biệt nàng, còn không quên dặn nàng tối về nhớ mua cho hắn vò rượu. Đến khi không còn nghe tiếng bước chân Yến Hạ, cha nhỏ mới ngồi xuống, hỏi dồn hai người im lặng ngồi kế bên: "Sao hai người không nói gì thế?" Cha lắc đầu. Cha nhỏ: "Có gì không nói được chứ?" Cha nhíu màu, bắt đầu múa tay minh họa. Cha nhỏ ghét bỏ quơ quơ tay, không kiên nhẫn nói: "Không hiểu không hiểu, đổi cái nào có thể dùng lời nói đó." "..." Cuối cùng nhị nương không nhịn nổi nữa, dứt khoát ngắt lời hai con người không biết giao lưu này, nói: "Ông bị mù thì làm sao thấy Yến Hạ ra sao mà biết chuyện gì xảy ra." Nghe vậy, cha nhỏ như hiểu ra điều gì, bắt đầu cảnh giác, quay qua hỏi: "Sao thế?" Nhị nương nhìn về hướng Yến Hạ mới đi khỏi, thần sắc bắt đầu nghiêm nghị, thấp giọng nói: "Con bé Yến Hạ này… Hôm nay còn trang điểm nữa." Bởi vì bình thường phải chăm sóc bốn cha nuôi mẹ nuôi, cuộc sống cũng chẳng suиɠ sướиɠ mấy nên Yến Hạ chưa bao giờ để ý vẻ ngoài của mình. Hôm nay lại bỗng nhiên chăm chút bản thân. Chuyện này nói thì nhỏ nhưng với những người trong viện thì đây lại xem là chuyện lớn. Cha nhỏ chau đôi mày, một tay đặt trên mặt bàn đá, trầm ngâm giây lát, cuối cùng quay đầu lại hỏi một câu rất then chốt: "Nó muốn đi gặp ai?" Nhị nương và cha nhỏ nhìn nhau, không ai đáp. Nhưng ba người yêu con gái như mạng này đồng thời cảm nhận được mối nguy hiểm.   · Sau khi rời khỏi tiểu viện, Yến Hạ đến tửu lầu. Trong trấn chỉ có duy nhất một tửu lầu. Lúc trước Yến Hạ cũng rất hay tới đây, cha nhỏ nàng kể chuyện ở tửu lâu này nên nàng thường đến đón y về nhà. Lâu dần, ông chủ tửu lâu và rất nhiều khách khứa đều quen mặt nàng. Cha nhỏ kể chuyện vào buổi chiều, lần này Yến Hạ tới trước chẳng liên quan gì tới y. Nàng chào hỏi ông chủ một tiếng rồi trực tiếp đi lên lầu, tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, bắt đầu yên lặng chờ đợi. Trấn Nam Hà nằm ở một vùng xa xôi, đường đi không thuận lợi, hiếm khi có người ngoài xuất hiện trong trấn. Thường ngày đến người còn chả thấy mấy ai nên khách khứa trong tửu lâu cũng ít ỏi vô cùng. Yến Hạ ngồi ở tầng hai một lúc lâu mà cũng chỉ có mấy vị khách đi vào. Yến Hạ ngồi đó đến nhàm chán, lúc thì uống trà, lúc thì dòm ngó những người dưới sảnh, dáng vẻ lơ đễnh. Nàng cứ đợi như thế, cũng không biết đã qua bao lâu, cánh cửa nội viện tửu lâu bỗng nhiên được ai đó mở ra từ trong, một bóng người bạch y bước ra ngoài. Yến Hạ khựng người lại, mở to mắt nhìn về phía người nọ. *Đôi lời muốn nói: Trong truyện tác giả dùng "二娘 (nhị nương - mẹ hai),大爹 (cha lớn),三爹 (cha ba),小爹 (cha nhỏ)". Tui đắn đo rất lâu không biết nên để luôn vậy hay thay đổi. Cuối cùng thống nhất thế này: Nhị nương vẫn là nhị nương (để mẹ hai cũng được nhưng "nhị nương" nghe thích hơn chút). Cha lớn và cha nhỏ vẫn vậy. Riêng cha ba tui sẽ để "cha" hoặc "cha nuôi". (Không biết mọi người có thấy không chứ t thấy để cha ba nghe vướng vướng). P/s: TUI ĐÃ TRỞ LẠI RỒI ĐÂY! >:-) Sắp tới sẽ làm luôn song song hai bộ, một là bộ này (chính) và một bộ khác (phụ). Sau này, khi mày mò xong sẽ chuyển hẳn nhà sang wordpress, chắc khoảng mấy tháng nữa. Cảm ơn các bạn đã đọc. Cảm ơn rất nhiều! Mời các bạn đón đọc Vãn Thiền của tác giả Hạnh Dao Vị Vãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

eBook Thanh Mai Trúc Mã đến tuổi có thể cưới - Ái Phiêu Đích Dạ full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên eBook: Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới (full prc, pdf, epub) Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ Thể loại: Ngôn tình, Văn học Phương Đông   Converter: nothing _ nhh   Edit: lionlion   Nguồn: tangthuvien.com, vitomsau.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Thanh Mai Trúc Mã đến tuổi có thể cưới   Giới thiệu:  Cả hai người là bạn thanh mai trúc mã. Lớn lên cả hai đều vì nhiều lý do mà vẫn FA. Liệu hai người bạn này có thành một cặp.? Mời các bạn theo dõi Thanh Mai Trúc Mã đến tuổi có thể cưới của tác giả Ái Phiêu Đích Dạ.
eBook Bóng Sói Hú - Ngã Nguyệt Thừa Phong full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên eBook: Bóng Sói Hú (full prc, pdf, epub) Tác giả: Ngã Nguyệt Thừa Phong Thể loại : Hiện đại, Hắc bang, Cường thủ hào đoạt, Ngược tâm, 18+, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Nguồn convert: tangthuvien.com   Editor: Chijiro, OrchidsPham    Tạo prc : Mèo samy     Nguồn: diendanlequydon.com, cungquanghang.com   Ebook : Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Bóng Sói Hú Văn án 1  “Biểu hiện của cô rất tốt, Liễu Đình.” Ngón tay thon dài của hắn vẫn cầm ly rượu, “Cô hẳn phải biết rằng phải có khả năng cực tốt mới có thể thoát khỏi đây, cho nên vẫn luôn giả bộ để hòng trốn thoát?”  Hắn nhẹ nhàng tiến tới gần tôi, vuốt ve đôi mắt tôi, “Đừng,cô không cần phải trả lời tôi, tôi không quan tâm cô có mục đích gì?”   Hắn cười hết sức dịu dàng, “Vô ích thôi Liễu Đình, đêm nay nhất định tôi phải hưởng thụ cô .” Văn án 2   Ánh mắt của tôi và hắn giao nhau, tôi biết bản thân mình trốn không thoát được. Hai mươi ba năm qua tôi chưa bao giờ cầu nguyện, mà lần này lại là lần thứ hai chứng minh Thượng Đế không đứng về phía tôi. Hắn ăn mặc chỉnh tề ngồi đó, dường như lời nói vừa nãy chẳng qua chỉ là lời mời tôi ăn bữa cơm, có lẽ đối với hắn ta mà nói, chỉ là như thế.   Tách, chiếc bật lửa tinh xảo phát ra âm thanh vui tai, “Trả lời” hắn thản nhiên ra lệnh, ngon lửa từ chiếc bật lửa phụt tắt.  Tôi cười rạng rỡ, tôi biết bất kể tôi có trả lời ra sao đối với hắn cũng chẳng hề quan trọng, trò chơi có thể dài một chút hoặc ngắn chút, có thể cưỡng ép cũng có thể cam tâm tình nguyện Mời các bạn đón đọc Bóng Sói Hú của tác giả Ngã Nguyệt Thừa Phong.
eBook Băng Nữ Sủng Phu - Mị Dạ Thủy Thảo full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên eBook: Băng Nữ Sủng Phu (full prc, pdf, epub) Tác Giả : Mị Dạ Thủy Thảo Thể loại : Ngôn Tình, Xuyên Không, Văn học phương Đông Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Băng Nữ Sủng Phu Giới thiệu: Hắn trong một lần vô tình xuyên việt về thời hiện đại. Nàng là một sát thủ lạnh lùng, bí ẩn trong một lần đã vô tình cứu một người từ trên trời rơi xuống. Mời các bạn đón đọc Băng Nữ Sủng Phu của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo.
Phù Sinh Ngoại truyện - Sa La Song Thụ
Tên eBook: Phù sinh ngoại truyện: Bảy đêm (full prc, pdf, epub) Tác giả: Sa La Song Thụ Thể loại: Huyền ảo, Ngôn tình, Văn học phương Đông Người dịch: An Lạc Group (Đặng Hương Thảo, Chu Thanh Nga)   Kích thước: 16 x 24 cm   Ngày xuất bản: 19 - 6 – 2014   Giá bìa: 110.000 ₫   Số trang: 338   Công ty phát hành: Huy Hoàng   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Chụp pic: kimkhanh3597   Type: sagelc91, ushu    Beta: kimkhanh3597   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Phù Sinh Ngoại truyện Giới thiệu   Phù sinh ngoại truyện   Bảy đêm   Bảy câu chuyện nhân sinh khiến hoang mạc tuôn chảy suối lành SEVEN NIGHT OF FLEETING LIFE Bộ sách thu hút từ nội dung đến hình thức, mang một vẻ đẹp lãng mạn huyền hoặc rất riêng biệt, khiến người đọc vừa lật giở trang sách đầu tiên, đã như bị hút vào một cõi hư thực xa xăm. Câu chuyện Phù Sinh - tải eBook và Phù Sinh ngoại truyện - Bảy đêm của Sa La Song Thụ ngay sau khi phát hành đã đưa cô vào danh sách 30 nhà văn triệu phú Trung Quốc năm 2013, cùng với những tên tuổi quen thuộc như Mạc Ngôn, Giang Nam, Hàn Xuyên Tử... Năm 2009, “Câu chuyện phù sinh” bắt đầu đăng kỳ đầu tiên trên diễn đàn “Tiểu thuyết hội”. Năm 2010, “Câu chuyện phù sinh” xuất bản lần đầu với con số ấn tượng 100.000 bản in. Năm 2011, tổng lượng tiêu thụ của “Câu chuyện phù sinh” đã vượt ngưỡng 300.000 bản. Năm 2013, “Câu chuyện phù sinh” đưa tác giả lọt vào danh sách 30 nhà văn triệu phú Trung Quốc trong năm. Một quán nhỏ “Không Dừng”, một tách trà Phù Sinh, mang trong mình những câu chuyện không bao giờ kết thúc… Trong chuyến du lịch trăng mật, cô chủ yêu cây và Ngao Xí đã lạc bước trên sa mạc Sahara hoang vu bất tận. Trong lúc lang thang mất phương hướng, họ đã gặp phải sáu quái nhân áo đen bí ẩn, thân thế đáng ngờ. Vì một cơ duyên lạ lùng, vợ chồng cô yêu cây đã tham gia vào một cuộc hành trình nguy hiểm của đám quái nhân áo đen bằng những câu chuyện kể, hy vọng có thể đánh thức nữ hoàng Ila và tòa thành Bảy Đêm đã vùi sâu trong cát. Bảy đêm, bảy câu chuyện, liệu có thể đưa tòa thành Bảy Đêm bí ẩn trở lại với nhân gian? Và sáu quái nhân áo đen kia, họ là ai? Đêm của những câu chuyện, bắt đầu từ đêm nay… Tác giả Sa La Song Thụ Nữ, chòm sao Xạ Thủ, nhà văn tự do, yêu thích thời trang và nghệ thuật ẩm thực, có sở trường thu nhập các tình tiết đáng nhớ từ những chuyến đi và trong tưởng tượng. Tiểu thuyết của cô vừa mang nét cổ điển tinh tế lãng mạn, lại mang vẻ đẹp hiện đại theo phong cách visual, văn chương tuyệt đẹp, phóng khoáng bay bổng, đậm màu sắc manga. Chỉ một cuốn “Cậu chuyện phù sinh” đã đưa Sa La Song Thụ vào danh sách 30 nhà văn triệu phú Trung Quốc năm 2013, cùng với những tên tuổi quen thuộc như Mạc Ngôn, Giang Nam, Hàn Xuyên Tử… Mời các bạn đón đọc Phù Sinh Ngoại truyện của tác giả Sa La Song Thụ.