Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Bạn Trai Cũ Thành CP Quốc Dân

Truyện Cùng Bạn Trai Cũ Thành Cp Quốc Dân của tác giả Cố Liễu Chi kể về Lương Dĩ Toàn yêu thầm Biên Tự nhiều năm, nói chuyện yêu đương một thời gian, mới phát hiện anh không có tâm. Hình ảnh nam thần bị vỡ vụn, quăng Biên Tự ra đằng sau, Lương Dĩ Toàn cho phép bản thân tự do, tham gia một chương trình hẹn hò. Trải qua bao nhiêu hoang đường, các nam khách mời trong tiết mục ở trong mắt cô đều rất tốt. Cô đang định chọn một người, không nghĩ tới mấy nam khách mời lúc mới gặp cô còn rất tốt trong một đêm tất cả đều hướng về mấy nữ khách mời khác, tập thể tránh cô như rắn rết. Tiết mục công chiếu, người xem thấy thương cho Lương Dĩ Toàn: “Mấy nam khách mời này đều mù sao?” Trên mặt Lương Dĩ Toàn duy trì nụ cười, khả nghi trong lòng đã mọc thành bụi rậm. Mãi đến buổi thứ ba có nam khách mời nhảy dù tới, câu đố mới được giải quyết dễ dàng. *** Review Nếu bạn nào đang cần một truyện ngược nam thì đây là một bộ truyện được đề cử để các bạn thỏa lòng mong muốn. Truyện kể về cặp đôi Lương Dĩ Toàn và Biên Tự. Nữ chính Lương Dĩ Toàn là một nghệ sĩ ba lê tài năng, còn Biên Tự là một thiên tài âm nhạc và cũng là nhà chế tác âm nhạc đứng đầu châu Á. Với tài năng cùng với khuôn mặt đẹp trai, dù chưa xuất đạo nhưng đã có lượng fan vô cùng lớn. Nữ chính cùng nam chính yêu đương nhưng lại không công khai. Lương Dĩ Toàn đã yêu Biên Tự ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trong thời gian yêu nhau thì Lương Dĩ Toàn luôn là người để tâm đến mối tình này nhất. Nhưng Biên Tự thì luôn khá vô tâm. Mở đầu câu chuyện là tin tức về tin đồn tình cảm của Biên Tự và cô nàng tên Bối Oánh. Vào đêm thất tịch cả hai bị bắt gặp cùng vào chung một khách sạn. Và cũng đêm hôm thất tịch đó, Biên Tự đã lỡ hẹn với bạn gái Lương Dĩ Toàn của mình. Dù đó chỉ là tin đồn nhưng đối với người bạn gái thật sự của Biên Tự thì đây cũng khiến cho tâm tình cô khó chịu. Vào lúc biết được tin tức đó, Lương Dĩ Toàn cũng đang trên đường đến nhà Biên Tự. Bởi vì mệt mỏi cả ngày, lại kèm theo tác dụng của thuốc an thần nên trong lúc đợi Biên Tự, Lương Dĩ Toàn đã thiếp đi. Lúc tỉnh dậy thì thấy khuôn mặt của bạn trai mình, tình cảnh lúc ấy Biên Tự đang chuẩn bị để làm chuyện đó cùng cô. Nhưng Lương Dĩ Toàn đang bị viêm gân chân nên đã từ chối khéo. Sau khoảnh khắc ấy, Biên Tự khẽ tiếc nuối và lại hỏi cô “Sao em lại tới đây?” Thái độ của Biên Tự lúc này khiến cho người ta nghĩ rằng, Lương Dĩ Toàn đến nhà anh ngoại trứ lí do để làm chuyện đó thì không còn gì khác. Khoảng thời gian yêu nhau Lương Dĩ Toàn vẫn luôn nhẫn nhịn sự vô tâm của Biên Tự. Có những lúc cô đã muốn buông bỏ mối tình kỳ quái này rồi nhưng khi ấy Biên Tự lại đột nhiên cho cô nếm mật ngọt, khiến cô lại ở lại và chịu đựng thêm. Những mọi chuyện đều có giới hạn của nó. Khi mà tin đồn của bạn trai mình xuất hiện, thời điểm mà cô đang bị viêm gân chân phải tạm dừng sự nghiệp múa, và thái độ vô tâm của Biên Tự, có lẽ những điều đó đã cho cô một động lực để kết thúc mối tình này. Khoảng 2 3 chương đầu có hơi ngược nữ một chút nhưng về sau sẽ đều là ngược nam nên các bạn yên tâm. Sau khi chia tay thì chị nữ chính đã tham gia một chương trình luyến ái để tìm kiếm mùa xuân mới. Và khi xuất hiện tình địch mới khiến anh nam chính nhà ta mới bắt đầu quắn quéo lên. Ban đầu tưởng nam chính là tra nam, nhưng thật ra có nguyên do cả, mọi người cứ đọc sẽ rõ. Nam chính chung tình chỉ có nữ chính, độc miệng với cả thế giới trừ nữ chính ra, đôi khi còn bị chị nữ chính bẻ đến ngậm họng. Nữ chính yên tĩnh, ôn nhu với mọi người nhưng chỉ độc miệng với nam chính, đây là cái kết xứng đáng cho kẻ vô tâm. Truyện không có tiểu tam,  có một ả nhảy nhót chưa được một chương là đã bị Biên Tự dỗi. Cả bộ truyện là quá trình truy thê của nam chính, không có nhiều cao trao. Thích hợp với những bạn có tâm hồn mong manh thích ngọt sủng, êm đềm. *** Lương Dĩ Toàn là một vũ công múa ballet chuyên nghiệp. Ngay từ nhỏ cô đã bắt đầu tập luyện ballet, luôn phải sống trong sự quản giáo hà khắc của mẹ và thiếu vắng tình thương của bố. Cô cực kì cố gắng, ngày nào cũng là người đến phòng tập sớm nhất, đi về muộn nhất, luôn nghiêm túc luyện tập. Dường như cả cuộc đời cô sẽ chỉ xoay quanh ballet, hiến thân vì nghệ thuật, không yêu đương, không nổi loạn. Cho đến năm mười bảy tuổi, cô đã rung động trước một người không nên yêu. Biên Tự, nhà sản xuất âm nhạc, nhạc sĩ hàng đầu châu Á. Anh là đứa con cưng của trời cao; tài năng, nhan sắc, gia thế đều có đủ. Khắp người anh tỏa ra hào quang muôn trượng, nhưng cô không bị hấp dẫn bởi những thứ bên ngoài ấy. Thứ cô thực sự yêu mến, khát khao là linh hồn tự do tự tại của anh, là trái tim nóng bỏng nhiệt huyết của anh. Anh tựa vầng trăng cô vĩnh viễn chỉ có thể ngước nhìn mà chẳng thể chạm tới. Mấy năm sau, dường như ông trời ngỏ lòng thương mà ban phát cho cô chút may mắn. Cô tình cờ lọt vào mắt xanh của anh, sau đó trở thành bạn gái anh. Hạnh phúc và tình yêu hàng đêm mong ngóng đã thành thực, nhưng cuộc sống của Lương Dĩ Toàn lại rơi vào bế tắc đầy rẫy khổ đau. Trong mối quan hệ này, cô luôn là người chủ động. Hai người không đón lễ tình nhân, không có ngày kỷ niệm, cũng rất ít khi hẹn hò bên ngoài. Khi cô gái khác tạo scandal với anh, Biên Tự nhắm mắt làm ngơ, cũng chẳng thèm cho cô một lời giải thích. Họ là người yêu hay tình nhân? Đôi lúc Lương Dĩ Toàn cũng chẳng rõ. Khi tình yêu cô hằng ước ao trở thành bi kịch, Lương Dĩ Toàn mới hiểu rõ một chân lí. Nếu em thích đúng người, niềm hạnh phúc sẽ lan vào đáy mắt, vương lên từng bóng cây ngọn cỏ, em thấy đời mình tươi đẹp hơn. Nếu em thích lầm người, nỗi buồn sẽ cứ thế mà trải dài mênh mang. Một hành động, một lời nói vô tâm của người ấy cũng đủ xé nát tim em. Lương Dĩ Toàn đã duy trì mối quan hệ ấy rất lâu, cũng đã chịu đựng nỗi đau ấy thật dài. Cô yêu phải một người không về nhà, yêu phải một người hoàn toàn không coi cô là bến về, là chốn dừng chân. Không cần người thứ ba chen chân đến thị uy, mối quan hệ giữa họ cũng đã tự động tan vỡ. Có lẽ ngay từ đầu, kết cục này là tất yếu, bởi giữa họ hoàn toàn không có sự bình đẳng đôi bên. Ví như cuộc gặp đầu tiên của hai người anh cho rằng rất bình thường, lại là cuộc trùng phùng cô mong ngóng đã nhiều năm. Bởi vậy cô buông tay. *** Xin phép thúc màn review so deep tại đây. Cùng đến với đôi lời spoil của reviewer nhé =)) Nghe đoạn trên thì có vẻ bi kịch lắm đấy, nhưng tớ thấy đây đơn giản là chuyện tình của hai chú nhím yêu nhau, thu phóng gai không cùng lúc mà thôi. Một bé nhím đã bỏ hết gai mà chạy đến, bé kia lại chưa kịp thu gai của mình nên “chíu” một phát, đâm đau đối phương. Mãi tiếp tục đổi ngược như vậy đến khi một trong hai người tổn thương đến tận cùng, không chịu nổi nữa mà chia tay. Đọc đoạn đầu thì muốn cho Biên Tự ăn đấm thật đấy, nhưng mong bạn đủ kiên nhẫn để chứng kiến những màn vả mặt tiếp theo của hai anh chị. Phụ nữ khi đã hết yêu thì rất vô tình. Lương Dĩ Toàn sau chia tay thì rất cứng, thấy Biên Tự thở thôi cũng sai nên không có chuyện nhân nhượng cho anh. Còn về nguyên nhân tại sao lúc yêu Biên Tự lạnh lùng với Lương Dĩ Toàn như vậy thì chỉ bạn nào nhảy hố mới biết, tớ nói ra lại mất vui =)) Đoạn sau của truyện vừa hài hước vừa ngọt ngào, nội dung không quá mới nhưng cách viết của tác giả lại vô cùng cuốn hút. Truyện chỉ có chút hiểu lầm ấy thôi, không tiểu tam tiểu tứ nên mọi người cứ yên chí. Biên Tự chính là kiểu người làm gì cũng không nên thân, giữ mình trong sạch lại xếp hạng nhất. Và dù cho bẽ mặt bao lần trên sóng truyền hình khi theo đuổi lại Lương Dĩ Toàn, bị chế giễu trước mặt khán giả cả nước, anh chẳng thèm để trong lòng. Trước đó Lương Dĩ Toàn coi bản thân hèn mọn như cát bụi, luôn luôn lo được lo mất. Sau này, khi cô quay lưng lại với vầng trăng, ánh trăng lại đuổi theo cô. Cô là nàng Rosabella trong lời ca anh viết, là đóa hồng mà vầng trăng mãi kiếm tìm. _____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Penguin *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Mùa hạ, bắc Hà Lan, nhà hát thành phố Amsterdam. Xây dựng từ thế kỷ mười chín lễ đường bên trong đặt thảm đỏ nhung, ghế sắt móng ngựa sắt đại biểu tới ngồi không còn chỗ. Tiếng đàn du dương ngân nga trong không khí, gậy chỉ huy từ từ lên xuống chỉ dẫn giữa hội đàn. Đêm nay, đoàn múa ba lê từ Giang Nam Trung Quốc tổ chức buổi diễn cuối cùng của tuần diễn Châu Âu. Ánh đèn màu trắng trên đỉnh đầu tắt, sắc màu xung quanh đã dần biến mất trong bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng lung linh chiếu trên sân khấu. Nữ ba lê đầu đội vương miệng đính viên ngọc màu xanh, mặc lụa mỏng xanh biếc hạ màu dần tới đầu gối, giơ cánh tay mềm mại như thiên nga lên, mũi chân chỉa xuống đất, chân tạo ra đường cong tuyệt đẹp. “Chân chị Dĩ Toàn bị thương cũng khống chế được, khó trách hai mươi mốt tuổi đã là múa đơn ba trong đoàn chúng ta rồi…” Đội múa đợi lên sân khấu phía sau rèm chờ, một cô gái mới vào đoàn cảm khái. “Cậu không biết rồi,” Người ở bên cạnh nói tiếp, “Chị ấy mười chín tuổi đã lên tới vị trí này rồi.” Người mới kia kinh ngạc nhìn ra sân khấu, thấy làn váy mỏng như cánh ve của Lương Dĩ Toàn nhẹ nhàng tung bay một vòng, cần cổ thon dài với cổ chân mảnh khảnh nhìn qua thấy cô mềm mại như không xương, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt. Ánh đèn di chuyển, da thịt trắng mịn của cô nhuốm một tầng sương mờ ảo, cả người giống như múa theo khúc nhạc theo gió mọc cánh biến thành tiên nữ. “Kinh nghiệm cũng đủ giỏi, đã múa đơn hai năm rồi lại chưa lấy được nữ chủ diễn? Tôi thấy chị Dĩ Toàn cực kì khổ, mỗi ngày đi sớm về muộn nhất phòng tập, có nề nếp, ngoại trừ luyện múa hình như không có hoạt động khác.” Có người thứ ba chen vào nói: “Vậy không nhất định, nói không chừng người ta cũng có tiên khí phơi phới đấy, các người không nghe nói mấy hôm trước cô ấy một đêm không về ngủ sao?” Người dẫn đội cách đó không xa quay đầu, cho người kia ánh mắt cảnh cáo. Mấy người cuống quít ngậm miệng. *** Khúc nhạc chậm rãi hạ xuống âm cuối, Lương Dĩ Toàn đứng dưới ánh đèn tạo thế chân hạc, lưng tạo cong xinh đẹp, đá chân lưu loát 90 độ kết thúc màn múa đơn này, chân trái khẽ chỉa xuống đất, mỉm cười khom cười chào cảm ơn. Khán giả vỗ tay như sấm dậy. Tần Hà cạnh sườn nhẹ nhàng thở ra, bước nhanh đỡ lấy Lương Dĩ Toàn: “Chân thế nào rồi?” Lương Dĩ Toàn vừa đến sau màn liền thu ý cười, thở dốc gật gật đầu: “Trước khi lên sân khấu đã uống thuốc giảm đau, không đau nữa rồi.” “Nhìn em loạng choạng lòng liền không yên, ta cũng lo lắng theo, may mà đứa nhỏ em chưa bao giờ làm rơi trang sức trên sân khấu.” Tần Hà đỡ sau lưng cô đi, “Chỉ là viêm gân chân cũng không phải việc nhỏ, thuốc giảm đau trị phần ngọn không trị gốc, về nước nhất định phải tới bệnh viện kiểm tra hẳn hoi.” Tần Hà thao thao bất tuyệt, Lương Dĩ Toàn thong thả bước đi. “Cô Tần,” Lương Dĩ Toàn mấp máy môi, “Đêm nay em có thể không về nhóm không?” Bước chân Tần Hà ngừng một lát, bỗng nhiên nhớ tới lời đồn mấy ngày nay. Sau ngày đoàn múa tới Amsterdam, bạn cùng phòng Lương Dĩ Toàn nói, Lương Dĩ Toàn nửa đêm rời khỏi khách sạn, mãi tới bình minh mới về. Amsterdam là thành phố náo nhiệt, các thành viên khác trong đoàn cũng ra ngoài đi dạo kết bạn mới, nhưng nghe nói Lương Dĩ Toàn cũng không rời khỏi khách sạn, mà là qua đêm ở phòng tổng thống tầng trên cùng. Ý tứ sau lưng rất rõ ràng. Mới đầu Tần Hà đánh chết cũng không tin. Lương Dĩ Toàn mười bảy tuổi thi vào đoàn múa, có thể nói là bà nhìn cô lớn lên. Bà thấy tính cách cô luôn theo khuôn phép cũ, cũng không nghe nói có bạn trai, làm sao làm ra chuyện gì. Nhưng hiện tại, Tần Hà có chút không xác định được rồi. Nghĩ như vậy, Lương Dĩ Toàn loạng choạng về phòng hóa trang xem điện thoại, thật đúng là không giống như bởi vì chân bị thương mà hoảng hốt. “Tiểu Toàn,” Tần Hà đánh giá cô, “Gần đây yêu đương rồi hả?” Lương Dĩ Toàn há miệng thở dốc lại không đáp lại. Tần Hà cười cười vỗ vai cô: “Cô chỉ thuận miệng hỏi, tuần diễn cực kì thành công, kết thúc rồi thả lỏng một chút cũng được.” “Cảm ơn cô Tần.” *** Cuối tháng tám đêm về mát mẻ, trung tâm thành phố Amsterdam du khách như mắc cửi. Lương Dĩ Toàn thay đồ múa ra, đổi thành một bộ váy liền màu hồng cánh sen, đứng ở quảng trường cạnh đầu phố chờ xe. Phía xa sông nước như mạng nhện lóe lên sóng nước trong veo, du thuyền đi qua đi lại, đi qua nơi nào liền cuồn cuộn nổi lên bọt nước trắng xóa, Lương Dĩ Toàn lại không có tâm tư xem náo nhiệt, vẫn cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại. Màn hình điện thoại dừng lại tại hot search. Một dòng “bạo” ghi #Bối Oánh Biên Tự. Một nữ một nam tên hai người cùng ở một dòng, cho dù không tính bấm vào xem rõ cũng có thể ngửi được mùi dưa, huống chi danh tiếng của hai người kia cực kì nổi… Bối Oánh, nữ chủ đoàn múa ROF nước ngoài, xuất đạo bốn năm một đường ôm giải thưởng danh dự giới âm nhạc nước nhà, đi lên ngai vàng đỉnh lưu, mấy năm gần đây làm nghệ sĩ phát triển hoạt động ở Trung Quốc, đồng thời có vô số fan. Biên Tự, nhà sáng tác nhạc, nhạc sĩ, đứng đầu châu Á, tác phẩm liên tục qua hai lĩnh vực từ phát hành âm nhạc sang tới làm âm nhạc. Album anh phát hành lượng tiêu thụ toàn cầu không cái nào không đạt cấp nghìn vạn bản, phối nhạc phim điện ảnh đều được đề cử giải thưởng cấp quốc tế. Mà ở mảng cũng rất nghiêm túc, thành tựu nhạc cổ điển của anh cũng khiến cho phái tinh anh của học viện tự cho là mình rất giỏi cũng phải ngậm miệng lại, về sau ở trước mặt anh an tĩnh như gà. Càng thêm tính đề tài chính là, vì này năm ấy 24 tuổi làm âm nhạc chỉ đứng ở sau màn, rất ít xuất đầu lộ diện. Hai năm trước, hình ảnh Biên Tự một thân mặc đồ cao cấp trên hiện trưởng lễ trao giải bị lộ ra, một tài khoản “Hôm nay Biên Tự xuất đạo sao” ngang nhiên xuất hiện, tốc độ fan tăng với vận tốc ánh sáng. Lý do rất đơn giản, chính là thượng đến mở ra cánh cửa cho Biên Tự, đã quên đóng cánh cửa của anh rồi. Mọi người cảm thấy người như vậy không xuất đạo làng giải trí thật là tổn thất trí mạng. Tuy Biên Tự từ xưa đến nay không có động tĩnh xuất đạo, thậm chí đến tài khoản cá nhân cũng chưa từng mở, nhưng đã cách đó hai năm rồi, khi một đoạn hình của anh bị lộ trên mạng, lại thêm ở cùng lưu lượng Bối Oánh, Weibo đã bùng nổ rồi. Đoạn hình ảnh này chụp vào đêm thất tịch lễ tình nhân mấy ngày trước, địa điểm là một khách sạn xa hoa của Amsterdam. Chiếc xe thể thao Biên Tự lái dừng ở hành lang cửa khách sạn, tắt đèn đi xuống, tiện tay đem chìa khóa cho nhân viên, cùng Bối Oánh ngồi ghế trước tiến vào sảnh khách sạn. Trên ảnh Bối Oánh toàn thân mặt trang phục kiều diễm quyến rũ, giày cao gót giẫm lên từng bước. Biên Tự mặt sơ mi trắng cắt may, vai rộng thắt lưng hẹp đường cong như được vẽ ra, quần âu đen ôm lấy đôi chân cao to thẳng tắp, hạc trong bầy gà tuyệt không có khả năng nhận sai. Theo hai bóng dáng biến mất trong cửa xoay, hình ảnh liền dừng lại. Nhưng không có chuyện cũ. Ít nhất trong cảm nhận của cộng đồng mạng là không có. Chuyện về hai người đã lên top 1 hot search từ chạng vạng, đến bây vẫn thảo luận rất cao không có tính hạ xuống. Mà đương sự lại không xuất hiện giải thích. Quần chúng ăn dưa, sập nhà sập cửa, tranh luận, khí thế ngất trời. Lương Dĩ Toàn cảm thấy, đôi kim đồng ngọc nữ này quả thật sẽ tạo ra nhiệt độ như vậy, đổi lại là cô là quần chúng vây xem, khả năng cũng sẽ đem chuyện này ra là đề tài nói chuyện trên bàn trà. Nếu, Biên Tự không phải bạn trai của cô. Nếu đêm thất tịch đó, bạn trai của cô không trễ hẹn mấy giờ, thì sẽ không có chuyện đi tới một khách sạn khác, dẫn cô lên tận phòng Tổng thống rồi. Nếu không phải nhìn thấy hot search, cô mới biết được vì sao ngày đó anh trễ hẹn rồi. Lương Dĩ Toàn cúp mắt nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt lẳng lặng rơi vào bình luận top đầu: “Sớm cảm thấy bài của Biên Tự có nguyên hình hiện thực, nữ chính là Bối Oánh không sai đâu!” Mãi đến khi một chiếc taxi dừng ở trước mặt, Lương Dĩ Toàn mới tắt điện thoại, mở cửa xe đi lên: “Đến bến tàu, cảm ơn.” *** Đến bến tàu ra biển, ngồi du thuyền nửa đêm, đến ngọn đảo kia, trong bụng Lương Dĩ Toàn đã như dời sông lấp biển, sau khi lên bờ bước chân như dẫm lên vải bông. Hơn nửa đêm, người lái xe tới đón cô vẫn còn buồn ngủ: “Cô Lương.” Lương Dĩ Toàn lộ vẻ xin lỗi: “Xin lỗi trợ lý Lục, quấy rầy giờ nghỉ ngơi của anh rồi.” Nơi này là đảo riêng của Biên Tự, trên đảo tất cả phương tiện nhân viên đều phục vụ một mình anh. Nếu không có cách nào khác để một mình lên đảo, Lương Dĩ Toàn thật sự không muốn gây thêm phiền toái cho người ta. Dù sao Lục Nguyên là trợ lý riêng của Biên Tự, tất cả chuyện lông gà vỏ tỏi đều là anh ta làm, cũng đã đủ bận rộn rồi. “Phiền gì đâu, cô đừng khách khí với tôi,” Lục Nguyên đưa cô lên xe, “Cũng không phải cô không biết, đi theo ông chủ làm việc và nghỉ ngơi, tôi cũng như con cú mèo vậy mỗi ngày ngày ngủ đêm thức, lúc nhận điện thoại của cô lúc ấy còn chưa ngủ đâu.” “Anh ấy cũng chưa nghỉ?” Lương Dĩ Toàn hỏi, giọng nói không ngoài ý. “Còn bận rộn ở phòng thu âm.” Lục Nguyên khởi động xe, gãi gãi đầu, “Đúng rồi, chuyện cô tới tôi còn chưa báo với ông chủ… Lần trước có lần tôi gõ cửa cắt ngang linh cảm của anh ấy, thiếu chút nữa bị vứt vào trong biển cho cá mập…” “Không vội, tôi ở phòng bên chờ anh ấy.” Lương Dĩ Toàn trầm mặc một lát, năm lấy di động trong lòng bàn tay, “Anh ấy bế quan từ lúc nào?” “Bốn năm giờ chiều hôm qua đi, cũng mười tiếng rồi.” Lục Nguyên thở dài, “Nói thế nào nhỉ? A… ‘Thiên tài và kẻ điên chỉ cách một đường’, tôi cảm thấy mỗi lần ông chủ làm nhạc đều sắp điên, cuối cùng cô tới cũng để anh ấy yên tĩnh một chút. Lương Dĩ Toàn lắc đầu: “Tôi không có năng lực này.” Lục Nguyên vừa định trêu ghẹo, quay đầu đã thấy trên mặt cô không có ý cười nào, như là lời này có tiếng cũng có miếng. Không xác định có phải mình nói sai rồi không, Lục Nguyên nhất thời không nói tiếp nữa. Ô tô chạy vững vàng trên đường, từ từ uốn lượn hướng về phía trước. Đèn đường tỏa ra ánh sáng lướt qua, chiếu lên thảm thực vật khắp núi. “Cô trước cứ nghe nhạc chợp mắt chút đi, đến nơi tôi gọi cô.” Nhận thấy không khí quá yên tĩnh, Lục Nguyên mở nhạc lên. Khúc nhạc dạo vang lên, câu từ hát lên, Lương Dĩ Toàn lập tức nhận ra bài hát này… Đêm tuyết rơi một tiếng súng vang lên đánh chìm ánh trăng Theo vũ khúc Adolphe Adam mở màn Thiếu nữ mặc quần lụa mỏng tóc dài đen bóng Chân trần không tỳ vết bước dưới ánh trăng Môi đỏ mọng thiếu một lời tâm tình Vậy thì tặng cho cô một giấc mơ rong chơi Để cho không gian vô biên ôm lấy cô Dạy cô ngẩng cổ thiên nga Thành thực nhiệt liệt biểu đạt Vậy thì gọi cô là Isabella Để khóa cô vào tháp Babel Nếu có ai hỏi cô đi đâu Cứ nói cô làm hoa hồng cho thượng đế … Đây là trong bình luận đầu trên hot search, cộng đồng mạng nói tìm được nguyên hình của nó, bài hát Biên Tự phát hành ba năm trước. Lúc ấy bài hát để cho một nam ca sĩ tuyến hai hát, bởi vì khúc nhạc quá bình thường, độ truyền xướng không tính cao, nhưng là tác phẩm của Biên Tự lại có phần đặc biệt. Biên Tự soạn nhạc rất ít viết lời, tuy nhiên ca từ cũng lấy từ chuyên môn, nhưng theo chuyên môn nói, cô ấy chỉ dùng ý thơ chỉnh lại tư tưởng của Biên Tự, cái này mang theo sắc thái thời trung cổ thật sự là của Biên Tự làm… Dưới đêm tuyết ngẫu nhiên trông thấy một thiếu nữ đang khiêu vũ, dạy cô gái đơn thuần như tờ giấy trắng biết được tình yêu, dục vọng của cô, sau đó đem cô nhốt vào thông thiên pháp trong thánh kinh, để cô vĩnh viễn làm hoa hồng của anh. Bài hát này cũng dựa theo ý tứ của Biên Tự, lấy tên nữ chính là Rosabella, dịch âm thành “La Toa Bối Lạp”, ý là hoa hồng mỹ lệ. Trước kia có không ít người mê nhạc nhắc tới bài này, hôm nay ở dưới bình luận lại thấy được, quần chúng ăn dưa lại giống như ‘vì sao Lỗ Tấn lại đem bức màn viết thành màu xanh’ đem ca từ ra nghiêu cứu một lần… “Kopp: Adolphe Adam, là nhạc sĩ chủ nghĩa lãng mạn của thế kỷ thứ mười chín nước Pháp, tác phẩm lưu truyền phổ biết là vở ba lê. Kết hợp với lời bài hát quần lụa mỏng, bàn phát, cổ thiên nga, có thể thấy, nữ chính múa ba lê.” “Tôi nhớ rõ Bối Oánh nói trước kia cô ấy học ba lê?” “Còn có người không biết Bối Oánh ở nữ đoàn ROF nổi danh là Rose Fever (hoa hồng nóng bỏng) sao?” “Rose Fever, Rosabella, Bối Oánh, La Toa Bối Lạp, mọi người nghĩ xem! Ngẫm kỹ lại xem!” Những người đứng xem mỗi một câu đều bén nhọn đâm vào, chui vào đáy mắt Lương Dĩ Toàn. Chứng cứ vô cùng xác thực, bọn họ thề chắc chắn, vai nam chủ là Biên Tự, Bối Oánh chính là Rosabella của anh. *** Lương Dĩ Toàn không nhớ mình ngủ thiếp đi lúc nào. Thể xác và tinh thần mệt mỏi cả ngày, trên du thuyền uống thuốc chống say công hiệu cũng khoai thai đến, cô cảm giác cơn buồn ngủ này rất nặng. Tới khi tỉnh lại, cảm giác có chút ấm áp quấn quanh ở mang tai, mềm mại đảo qua vành tai, gợi lên tê dại cả người. Lương Dĩ Toàn không mở được mắt, bị một cái đuôi lông xù cọ qua cánh tay, nghĩ tới con chó Biên Mục trên đảo đang tác quái. Tuy Biên Tự nuôi chó không xem chủng loại nhưng sẽ đặt họ “Biên” cho nó, chỉ là Biên Mục này với Biên Tự như không hợp nhau cứ nhìn thấy lại thấy chán ghét, ngược lại rất thân cận với Lương Dĩ Toàn. Lương Dĩ Toàn cũng không thể so đo với nó, bịt lấy lỗ tai nghiêng người né tránh. Một giây sau lại nghe thấy con chó nhỏ bên tai cô nói tiếng người: “Tỉnh rồi.” Lương Dĩ Toàn bỗng dưng mở mắt ra, nghiêng đầu thấy một gương mặt quen thuộc. Mi cong, đôi mắt thâm trầm, mũi hẹp thẳng, cao ngất. Lông mi nồng đậm như lông quạ, đôi mắt hẹp dài đang khép hờ, đuôi mắt có chút phiếm hồng. Chỉ là ánh mắt động tình, làm cho người ta hiểm lầm anh tình sâu vô cùng. Lương Dĩ Toàn còn đang hoảng hốt, cánh tay Biên Cạnh đã từ trên người cô đi xuống. Rất nhanh tiến tới làn váy dưới bắp đùi. Lương Dĩ Toàn lấy lại tinh thần, ngăn tay anh, ánh mắt lóe lên: “Kỳ sinh lý.” Động tác Biên Tự ngừng một lát, ngẩng đầu nhìn cô. Bĩnh tĩnh nhìn vài giây, anh tiếc nuối nhấc mép váy cô, đi đến sofa cạnh giường, nâng tay cởi một cúc áo sơ mi, nhấc mí mắt lên: “Sao lại qua đây rồi?”. Mời các bạn mượn đọc sách Cùng Bạn Trai Cũ Thành CP Quốc Dân của tác giả Cố Liễu Chi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Đào Hổ Phách
Trong cuộc sống vốn luôn đổi thay liên tục này, bạn sẽ gặp những người phải gặp, cũng sẽ xa những người phải xa. Một khi số phận đã an bài, cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận nó. Không thể níu kéo, càng không thể cưỡng cầu.   Lần đầu Lâm Kỳ Nhạc gặp gỡ Tưởng Kiều Tây, là khi cả hai lên chín.   Lâm Kỳ Nhạc, hay còn có tên khác là Lâm Anh Đào, từ nhỏ sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ vùng núi tên là Quần Sơn. Lâm Kỳ Nhạc là một cô bé hồn nhiên đáng yêu, gia đình không phải là có điều kiện, nhưng cô sống cùng cha mẹ vô cùng hạnh phúc. Cô từ nhỏ đã hiếu động, cùng ba tên nhóc bạn thân khác lập thành một nhóm chuyên phá phách nghịch ngợm.   Năm cô lên lớp Hai, Tưởng Kiều Tây cùng cha từ Tỉnh Thành chuyển đến thị trấn Quần Sơn. Tưởng Kiều Tây là một cậu bé có ngoại hình rất đẹp, nhưng lại vô cùng lạnh nhạt và xa cách với mọi người. Nhưng cho dù Tưởng Kiều Tây lạnh lùng thế nào, Lâm Kỳ Nhạc vẫn nhiệt tình làm quen.   Cô chủ động nói chuyện với cậu, chủ động rủ cậu xem truyện tranh của mình, chủ động mời cậu đi xem thỏ trắng mà cô nuôi. Ban đầu mình cũng không thích Tưởng Kiều Tây cho lắm, vì một đứa nhỏ lại tỏ ra lãnh đạm như vậy, thật sự không thích hợp.   Nhưng thực sự, Tưởng Kiều Tây là một đứa trẻ đáng thương. Tưởng Kiều Tây có một anh trai, người anh trai này học rất giỏi, tài hoa xuất chúng hơn người, nhưng không may lại chết yểu ở tuổi mười hai. Tưởng Kiều Tây từ lúc vừa ra đời đã gánh trên vai bổn phận sống luôn cả phần của anh trai, phải trở nên xuất sắc, phải trở nên tài giỏi.   Tưởng Kiều Tây bị bố mẹ ép buộc sống dưới cái bóng của người anh trai chưa từng gặp mặt. Anh trai cậu khi còn sống thích màu đen, nên giờ đây bất cứ thứ gì Tưởng Kiều Tây sử dụng đều màu đen, nhưng chưa một ai biết, cậu chẳng hề thích thứ màu sắc tối tăm này, cũng chẳng có ai quan tâm điều đó.   Nhưng Lâm Kỳ Nhạc lại quan tâm. Cô bé chín tuổi vốn nào biết tình yêu là gì. Lâm Kỳ Nhạc đối với Tưởng Kiều Tây nhiệt tình hơn bất kỳ ai, đối xử với cậu luôn là tốt nhất. Thấy Tưởng Kiều Tây mặc toàn màu đen, cho rằng cậu thích màu này, Lâm Kỳ Nhạc liền đổi các chiếc kẹp tóc màu mè bình thường của mình thành chiếc kẹp màu đen.   Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân suốt ngày quậy phá chẳng bao giờ chịu ở yên một chỗ, thì Tưởng Kiều Tây luôn an ổn ngồi làm bài tập. Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân bày trò lười biếng, trốn làm bài tập, thì quyển sách Olympic Toán bên cạnh Tưởng Kiều Tây một bước không rời.   Tưởng Kiều Tây chán ghét gia đình của mình, vẫn luôn đợi một ngày mình trưởng thành sẽ rời khỏi. Nơi cậu hướng đến là nước Mỹ xa xôi, sẽ không cần phải chịu đựng nhiều thứ như thế này nữa, cũng không cần phải sống dưới cái bóng của anh trai nữa.   Làm bạn cùng Lâm Kỳ Nhạc hai năm, sống những ngày tháng vui vẻ bên bè bạn, Tưởng Kiều Tây buộc phải quay về Tỉnh Thành để học lên cấp Hai.   Không cần nói cũng biết Lâm Kỳ Nhạc buồn bã thế nào khi Tưởng Kiều Tây đi mất. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Quần Sơn xảy ra nhiều vấn đề, mọi người dân lần lượt di dời. Những người bạn thân của Lâm Kỳ Nhạc đều dọn nhà đến Tỉnh Thành sống.   Đáng lẽ Lâm Kỳ Nhạc cũng sẽ đi Tỉnh Thành, sống ở nhà bố mẹ một người bạn thân từ nhỏ. Nhưng cô không đồng ý, cha mẹ Kỳ Nhạc còn ở Quần Sơn, thì cô tuyệt đối không rời xa mảnh đất này. Đây là một đoạn khiến mình rất cảm động và có tình cảm nhiều hơn đối với nhân vật nữ chính.   Tưởng Kiều Tây rời đi, những người bạn chí cốt cũng đến Tỉnh Thành. Lâm Kỳ Nhạc đơn độc ở lại Quần Sơn học hết cấp Hai. Bạn thân của cô tuy ở xa, nhưng vẫn thường gọi điện thoại về cho Kỳ Nhạc. Nhưng chỉ có Tưởng Kiều Tây thì không có bất cứ tin tức gì, không có lấy một lá thư hay một cuộc điện thoại, hoàn toàn bặt vô âm tín.   Cuối cùng, lên cấp Ba, vì hoàn cảnh mà Lâm Kỳ Nhạc đã chuyển lên Tỉnh Thành học. Lâm Kỳ Nhạc hiện giờ đã chẳng còn là cô bé nghịch ngợm vô tư năm nào nữa. Thay vào đó, cô đã biết suy nghĩ thấu đáo, biết nỗ lực phấn đấu vì mục tiêu của bản thân.   Lâm Kỳ Nhạc cố gắng học tập để được chuyển cơ sở học, để có thể gặp được bố mẹ thường xuyên hơn. Không còn là cô nhóc lười biếng hôm nào, Lâm Kỳ Nhạc học tập một cách liều mạng đến nỗi giáo viên cũng ngạc nhiên, vì vậy mà thành tích vô cùng tốt.   Cuối cùng, Lâm Kỳ Nhạc chuyển cơ sở học, cô gặp lại Tưởng Kiều Tây.   Xa cách năm năm, giờ đây gặp lại cả hai đã chẳng còn có thể cười cười nói nói vô tư như Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây của thời thơ ấu nữa. Mà thay vào đó, giữa hai người còn tồn tại một số vấn đề và hiểu lầm chưa được giải quyết.    Thật ra khi Tưởng Kiều Tây rời xa Lâm Kỳ Nhạc là do mẹ cậu ép buộc. Tưởng Kiều Tây cũng do mẹ cấm đoán nên không thể nào liên lạc với Lâm Kỳ Nhạc được. Họ xa nhau như vậy, rất dễ dàng để lạc nhau mãi mãi. Nhưng may mắn giờ đây số phận đã an bài họ tìm được nhau sau bao năm xa cách.   "Anh đào hổ phách" viết về câu chuyện tình yêu của Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, về cuộc đời của Lâm Kỳ Nhạc, cũng là tái dựng lại thời thơ ấu, thanh xuân, tuổi trẻ của mỗi người chúng ta. Thời thơ ấu Kỳ Nhạc từng có một nhóm bạn rất thân, nhưng rồi dần dần đều rời bỏ cô mà đi. Đây giống như một câu chuyện nhân sinh vậy, cuộc sống xoay vần, sẽ chẳng ai có thể bên ta mãi mãi, bạn bè đều có cuộc sống của riêng mình.   Câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại có gì đó buồn man mác. Bởi như đã nói trên, đây cũng chẳng hẳn là một câu chuyện thông thường, mà nó giống một câu chuyện đời hơn. Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, thời gian ở bên nhau của họ, ban đầu còn chẳng dài bằng thời gian mà họ xa cách nhau.   Trong câu văn của tác giả rất bình đạm, rất nhẹ nhàng, có phần hờ hững. Nhưng một khi đã đắm chìm vào mạch truyện này rồi, tớ lại bất giác bị cuốn vào giọng kể ấy, cuốn vào cái buồn man mác ấy để rồi chứng kiến không chỉ là tình yêu của cặp đôi nhân vật chính, mà còn là một quãng đường thanh xuân dài rợp nắng cùng bao ước mơ, hoài bão và khát vọng tuổi trẻ.   Nếu đây là thể loại bạn thích thì đừng nên bỏ qua "Anh đào hổ phách" nhé! ____   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trong suốt quãng đời tuổi thơ đầy ắp tiếng cười trong veo tinh nghịch, Lâm Kỳ Nhạc đã từng đối mặt với ‘vực sâu vạn trượng’ tưởng chừng như ‘không thể quay đầu’ không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cô gái nhỏ cũng đều vượt qua trót lọt. Đến chín tuổi năm đó, đã xảy ra một lần ngoài ý muốn. “Hết đường rồi.” Dư Tiều vóc dáng cao lớn, đứng bên rìa mép núi nói. Đá sỏi và cát mịn dưới đế giày của hắn rơi xuống sườn núi lạo xạo. Đã rất lâu mà tiếng vọng vẫn không ngừng dội lại, không biết sâu cỡ nào. Đỗ Thượng gầy tong teo, đeo cặp sách đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập. Cậu chàng rướn cổ thò người dòm xuống vách đá, vừa liếc mắt một cái lập tức líu lưỡi lắp bắp: “Không được… không được… không được…” Đỗ Thượng lui về sau mấy bước, mặt mũi trắng bệch cắt không còn một giọt máu: “Đáng sợ quá, đi về đi.” Thái Phương Nguyên, một ông tướng béo múp, đứng thật xa ở tuốt đằng sau. Rõ ràng là cùng tuổi với các bạn đồng trang lứa, cũng chỉ mới chín tuổi, nhưng cơ thể đã nặng lù lù, đích xác là một quả cầu đặt trên hai cái chân khẳng khiu đang ráng hết sức chống đỡ. Vẫn còn cách vách núi hơn một chục mét, Thái Phương Nguyên đã đứng bất động, chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, rống: “Lâm Kỳ Nhạc, cậu dẫn mọi người đi cái chỗ ngu ngốc điên khùng gì vậy hả!” Lâm Kỳ Nhạc — nữ sinh duy nhất trong bốn người. Cô đứng bên rìa vách đá, dõi mắt nhìn chăm chú thung lũng sâu hun hút tĩnh mịch bên dưới. Sau đó ngẩng đầu lên, dòm chằm chằm con đường nhỏ chạy xuyên qua khu rừng thăm thẳm phía đối diện, cách vách đá hơn chục mét kia. “Tớ có thể nhảy qua!” Lâm Kỳ Nhạc đột nhiên la to. “Cậu không thể.” Dư Tiều đứng bên cạnh liếc xéo một cái, phản đối ngay lập tức. “Cậu có bệnh hả!” Thái Phương Nguyên ở đằng sau gào lên. Lâm Kỳ Nhạc không muốn bỏ cuộc. Hôm nay, cô nhất định phải đi qua trại nuôi ngỗng phía khu rừng đối diện, đi xem ngỗng trắng của bác nông dân ở thôn bên kia nuôi. “Tớ có thể bay qua!” Cô reo. Đỗ Thượng đứng bên cạnh lập tức ném qua ánh mắt khinh thường không mảy may che giấu, duỗi tay kéo cánh tay hai khúc trắng mịn hồng hào của Lâm Kỳ Nhạc: “Đi về, đi về, đi về!” Lâm Kỳ Nhạc trong lòng còn vương vấn mấy con ngỗng, miệng dẩu ra. Mặt trời vẫn chưa xuống núi, bốn cô cậu học trò tiểu học men theo con đường mòn đi về trường. Lâm Kỳ Nhạc giẫm lên lớp lá thông dày trên mặt đất, lắng nghe tiếng lạo xạo bên tai. Cô nghiêng đầu nhìn Đỗ Thượng, Dư Tiều, nói một cách trịnh trọng: “Trên sách viết, nếu lúc nãy chúng ta hạ quyết tâm, thu hết can đảm nhảy xuống, sau lưng chúng ta sẽ mọc ra đôi cánh, sẽ bay lên!” Dư Tiều có vóc dáng cao nhất, chính là ông cụ non thiếu niên lão thành. Hắn đút hai tay trong túi quần, nhủ thầm trong bụng ý nghĩ này của Lâm Kỳ Nhạc thật viển vông nhưng vốn là chuyện thường ngày ở huyện, nghe riết thành quen. Đỗ Thượng ở bên cạnh nhíu mày, hai hàng chân mày nhăn lại khiến cho miếng băng cá nhân dán trên trán cũng nhúm theo. Đỗ Thượng hắng giọng nghiêm túc nói với Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn thấy bánh nhân thịt rồi đó, Anh Đào, chính là cái loại mà bác Triệu bán trong căn tin công trường đó.” Đỗ Thượng khoa chân múa tay, huơ một vòng tròn trước mặt. “Cậu mà bay thiệt, tới lúc đó khuôn mặt của cậu sẽ đập xuống đất bẹp dúm thế này nè! Chè bè như vậy đó! Cái gì mà mắt với mũi, đều lõm hết vào trong giống như hành băm. Tay chân cũng chèm bẹp, chẳng khác gì Ta Ta —” (*Ta Ta là một loại kẹo cao su bong bóng.) Thái Phương Nguyên đi phía trước, đang nhét tay vô túi lấy kẹo cao su ra ăn. Đỗ Thượng tiếp tục dạy bảo Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn đi, cái màu hồng kia của Ta Ta, nó đó, chính là màu sắc tay chân cậu. Tới lúc đó, cậu té xuống sẽ buồn nôn như vậy —” Thái Phương Nguyên đang ngậm một viên kẹo cao su trong miệng, quay đầu lại mắng: “Có để yên cho người ta ăn không hả!” Đường mòn băng xuyên qua rừng rậm, sát ngay dưới chân núi có một cái cổng gạch cao cao do chính quyền thành phố Quần Sơn đặc biệt xây dựng lên, nhằm mục đích cảnh báo cho khách vãng lai biết ‘Lên núi nguy hiểm’. Đồng thời cũng để ngăn chặn mấy đứa nhóc không sợ trời sợ đất thích phiêu lưu mạo hiểm giống đám Lâm Kỳ Nhạc, Dư Tiều làm xằng làm bậy. Lâm Kỳ Nhạc bám tay vào đầu tường, trèo lên cổng gạch. Đỗ Thượng nối gót theo sau, lẩm bẩm: “Hôm nay đi cả buổi trời vậy mà vẫn không nhìn thấy ngỗng trắng… Anh Đào, tan học tớ muốn đến nhà cậu xem thỏ trắng nhỏ của bà nội Trương cho cậu —” “Không được!” Lâm Kỳ Nhạc lập tức trả lời, tròng mắt đỏ au. “Tại sao chứ?” Đỗ Thượng bất mãn hỏi lại. “Cậu luôn nói mấy chuyện khiến người ta chán ghét.” Lâm Kỳ Nhạc nhảy xuống khỏi cổng gạch, xoa xoa tay phủi hết đất cát trong lòng bàn tay ra: “Cậu còn định làm cho thỏ trắng của tớ buồn nôn hả!” Lâm Kỳ Nhạc phăm phăm đi về hướng trường học. Trong bốn người, cô luôn là người đi nhanh nhất, hệt như gió lốc điện chớp, cưỡi mây đạp gió mà đi. “Không có, tớ…” Đỗ Thượng muốn nói lại thôi, cậu chàng nhìn theo bóng lưng thoăn thoắt của Lâm Kỳ Nhạc rồi quay sang hai tên kia trút oán giận bất bình: “Tớ làm gì mà khiến thỏ con buồn nôn chứ?” Mời các bạn đón đọc Anh Đào Hổ Phách của tác giả Vân Trụ.
Trao Đổi Yêu Đương Với Thầy Giáo
Nghiêm Thanh cảm giác vận khí của mình thật sự rất kém cỏi, mua vé số chưa từng trúng dù chỉ là giải bét nhất, thời gian phải dừng đèn đỏ luôn dài dài nhất, cắm USB thôi mà còn cắm tận vài lần mới chính xác. Nhưng từ sau khi quen biết Cố Thanh Châu, câu nói này đã trở nên flag, cô cảm thấy chuyện đó thật kì diệu, anh giống như vận may của cô vậy. Khi cô chìm dưới đáy vực sâu vạn kiếp, anh đã cứu cô về vạch xuất phát lại từ đầu. Nếu em không yêu anh Nghiêm Thanh chỉ là một phát thanh viên nhỏ bé không tiền tài không gia thế không chống lưng của đài phát thanh thành phố, cấp trên muốn hủy bỏ chương trình của cô, tập đoàn Cố thị lập tức bỏ vốn đầu tư độc quyền. Sau đó ma xui quỷ khiến thế nào Nghiêm Thanh từ một phát thanh viên nhỏ trở thành biên tập viên, tập đoàn Cố thị trực tiếp tài trợ cho đài phát thanh thành phố một tòa nhà. Em gái Cố: Anh tôi thích nhất là bao che. Sếp Cố nhỏ: Một tòa nhà tính là gì, đến cả mặt trăng anh tôi cũng có thể hái cho chị ấy. Thầy Cố: Tôi thừa nhận mình là một fan bự của Nghiêm Thanh. Khi cô chìm dưới đáy vực sâu vạn kiếp, anh đã cứu cô về vạch xuất phát lại từ đầu. Cặp đôi: Chị gái độc miệng tri tâm và giảng viên khoa văn học. *** Lúc đi Nghiêm Thanh lái xe, Cố San San ngồi bên ghế phụ lái, anh cả của cô được xếp ngồi ghế sau, chuyện này làm cô gái nhỏ vụng trộm cười mãi, cảm giác như địa vị của mình được tăng lên, còn thong thả mở đài phát thanh cho Nghiêm Thanh nghe, đều là những tiết mục của Hắc Diện Mao Hài được Cố Thanh Châu thu lại, nghe bao nhiêu cũng không chán. Cố Thanh Châu bị cho ngồi sau nhưng rất hưởng thụ, xoa xoa đầu em gái biểu đạt sự khen thưởng. Nghiêm Thanh vừa lái xe vừa dạy em gái, trước khi bẻ cua thì nên đạp phanh, sau khi vào khúc cua thì đạp chân ga, như vậy xe sẽ chạy cực kỳ đẹp, cứ mạnh dạn vượt lên, giẫm chân ga, người ta không cho em em liền lách qua hắn, đừng sợ, lách nhiều sẽ quen. Lời này như đang làm hư bạn nhỏ, hôm lễ tình nhân mới dạy dỗ cô xong giờ lại phạm lỗi, Cố Thanh Châu hết cách, lại đưa tay lên, lúc này là vò đầu người lái, Cố San San liền trừng mắt nhìn chị Nghiêm Thanh đang oán giận ngút trời đột nhiên nghiêm chỉnh, ho khan kiểu mất bò mới lo làm chuồng: “À em gái, lời vừa nãy của chị chỉ có thể thử nghiệm lúc có anh em hoặc chị bên cạnh thôi nhé, lái xe trên đường quan trọng nhất là an toàn, biết chưa?” Cô gái nhỏ cười khanh khách, nghĩ thầm, thì ra chị gái mình cũng sợ một người. Khi vào huyện, Nghiêm Thanh đậu xe ở sân sau nhà họ Nghiêm, đậu ở đó khó bị người ta phát hiện, xuyên qua ô cửa sổ có thể nhìn thấy Tô Tam Mạt đang rửa chén ở phòng bếp, Nghiêm Kiến Quốc đang đi tới đi lui trong nhà, lớn tiếng nói gì đó. Đây là một gia đình khác hoàn toàn với gia đình họ Cố, là nơi mà hơn hai mươi năm trước là nhà của Cố San San. Cô gái nhỏ ngồi trong xe tò mò đẩy cửa kính xuống, trước khi đến đã thống nhất với nhau sẽ không vào, Cố San San đứng nhìn từ xa cũng thỏa lòng, người ta nói lá rụng về cội, cô biết mình được sinh ra ở đâu, cha mẹ của cô là người thế nào, vậy là đủ, anh trai với chị gái quyết định chuyện này cũng chỉ vì muốn tốt cho cô, cô biết. Mời các bạn đón đọc Trao Đổi Yêu Đương Với Thầy Giáo của tác giả Tích Hòa.
Phù Sinh Nhược Mộng
Trở lại Đại Đường những năm khói lửa, khuynh tẫn một đời chỉ vì muốn được gần nhau.  Biến động bất ngờ, hồng nhan bi ca, cuộc đời phù du, bao giờ mới yên vui. Im lặng chờ đợi, yêu không dám nói, bước cuối cùng, muốn thế nào mới dám bước ra?. Xuyên qua gió lửa, bỗng nhiên quay đầu lại, người có còn tại nơi đó xướng [Tử Dạ ca] không? Ôn nhu của nàng mềm mại như mây, phản chiếu tại trái tim vốn đã vong tình của ta. Nếu thời gian có thể quay trở lại, có thể lại đem tóc xanh đổi một đời?. Không hối hận, trải qua quanh co ngoặt ngoèo cũng là say. Trong chỗ tình sâu mới hiểu hết bi thương. Tây tiến đường rất xa, nhìn lại chỉ mây khói. Ai giữ chân chợt bừng tỉnh. Tìm tìm kiếm kiếm, không thể quên. Chúng ta đã từng ước định. Lúc đó trăng sáng, mây nhẹ nhàng trôi. Không thể quên được phần tình cảm này. [Đã từng ước định] Bao nhiêu rêu xanh mới phủ kín hết tường?. Mưa to cỡ nào mới cần dù?. Ngoài đình hoa lại lơ đãng rơi. Dòng nước tiễn đưa gọi ta không nỡ muốn. Gió thổi bên bờ xốn xang hai hàng liễu. Nàng cúi đầu khóc tiếc những ngày qua. Chiều tà rọi chiếu mái hiên ánh nơi cửa sổ. Ngày trước thản nhiên giờ buồn bã. Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói. Nàng ngồi nhìn duyên phận kết thúc. Lúc đổi ý lòng nhiều tiếc nuối. Cũng chỉ là nói xuông. Ta đứng dậy an tĩnh thắp hương. Ta ngừng nhớ của nàng hình dáng. Nhắm mắt lại quật cường. [Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói] Từng cảm động qua là đã trọn vẹn. *** Đây là khúc ca nổi tiếng được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần trong cả "Phù sinh nhược mộng" và "Phồn hoa tự cẩm", tiện thể nên mình edit luôn. Vì là lời ca nên nhiều chỗ nó rất chi là hoa lá cành ẩn ý gì đó, có thể mình edit k được hoàn toàn chính xác, mọi ng chịu khó nhé ^^ Tử Dạ Ca Lạc nhật xuất tiền môn, chiêm chúc kiến tử độ. Dã dung đa tư tấn, phương hương dĩ doanh lộ. Phương thị hương sở vi, dã dung bất cảm đương. Thiên bất đoạt nhân nguyện, cố sử nông kiến lang. (Ta xuất môn khi mặt trời lặn, một lần lại một lần cẩn thận điểm trang đẹp đẽ. Ta tự cho rằng mình thực diễm lệ, hương khí trên người tản đi rất xa. Trên người ta tỏa ra hương khí, điểm trang diễm lệ, dọc theo đường đi cẩn thận hành tẩu không dám để cho người khác thấy, trời chẳng phụ lòng người, rốt cục gặp được tình lang) Túc tích bất sơ đầu; Ti phát bị lưỡng kiên. Uyển thân lang tất thượng, hà xử bất khả liên. Tự tòng biệt hoan lai, liêm khí liễu bất khai. Đầu loạn bất cảm lí, phấn phất sinh hoàng y. Khi khu tương oán mộ, thủy hoạch phong vân thông. Ngọc lâm ngữ thạch khuyết, bi tư lưỡng tâm đồng. (Trước kia ta chưa bao giờ thả tóc mà chải đầu, mái tóc thật dài phủ trên bờ vai, ngả vào lòng tình lang, khi đó ta thập phần xinh đẹp đáng yêu. Từ khi cùng người mình yêu ly biệt, hộp trang điểm ta không mở ra, tóc rối loạn cũng chẳng buồn để ý, hương phấn rơi xuống trên y phục đã bạc màu. Ta không thể gặp lại tình lang, chỉ có thể sầu khổ tưởng niệm chàng, rốt cục nhận được tin tức của chàng truyền về từ ngoài ngàn dặm, tựa như ngọc lâm cùng thạch khuyết thì thầm, hai người chúng ta đều vì tưởng niệm đối phương mà thương tâm) Kiến nương hỉ dung mị, nguyện đắc kết kim lan. Không chức vô kinh vĩ, cầu thất lí tự nan. Thủy dục thức lang thì, lưỡng tâm vọng như nhất. Lí ti nhập tàn ky, hà ngộ bất thành thất. (Nhìn thấy tình lang ta thập phần vui mừng, dung nhan cũng vì thế mà trở nên xinh đẹp, ta mong muốn được cùng chàng kết làm phu thê. Tựa như khung cửi không có tơ không dệt nên được vải vóc. Giống như chúng ta vừa quen biết mà hai trái tim đã khát vọng lẫn nhau. Đem sợi tơ để vào khung cửi, làm sao còn phải sầu lo không dệt thành vải?) Tiền ti đoạn triền miên, ý dục kết giao tình. Xuân tàm dịch cảm hóa, ti tử dĩ phục sinh. Kim tịch dĩ hoan biệt, hợp hội tại hà thì? Minh đăng chiếu không cục, du nhiên vị hữu kì. (Trước kia không được gặp tình lang ta luôn trằn trọc tương tư, muốn cùng chàng kết làm phu thê, về sau được gặp lại nhau, ta nghĩ mình giống như con tằm, mùa xuân đến dễ dàng cảm động mà sinh tình, lại lần nữa tương tư. Tối nay cùng người yêu ly biệt, khi nào mới có thể lại được gặp nhau? Ngày ấy thật giống như ngọn đèn sáng rọi chiếu lên bàn cờ trống trơn, thời gian kết thúc cũng còn rất xa) Tự tòng biệt lang lai, hà nhật bất tư ta. Hoàng bách úc thành lâm, đương nại khổ tâm đa. Cao sơn chủng phù dong, phục kinh hoàng bách ổ. Quả đắc nhất liên thì, lưu li anh tân khổ. (Từ ngày ta cùng tình lang ly biệt, mỗi ngày đều dài hơn với mong mỏi khát khao. Giống như cây hoàng bách* kia mọc kín thành rừng, tâm tư buồn khổ của ta cũng trùng điệp lặp đi lặp lại. Ta ở trên núi mỗi ngày đều tưởng niệm chàng, rốt cục cũng được gặp lại, trong đó phải trải qua biết bao vàn khó khăn!) *hoàng bách: một loài cây rụng lá thân cao to Triêu tư xuất tiền môn, mộ tư hoàn hậu chử. Ngữ tiếu hướng thùy đạo, phúc trung âm ức nhữ. Lãm chẩm bắc song ngọa, lang lai tựu nông hi. Tiểu hỉ đa đường đột, tương liên năng kỉ thì. Trú trứ bất năng thực, kiển kiển bộ vi lí. Đầu quỳnh trứ cục thượng, chung nhật tẩu bác tử. (Buổi sáng ta nghĩ chàng sẽ đi vào từ cửa trước, buổi tối lại nghĩ chàng từ cửa sau trở về. Ta nói với chàng những lời nhiều như vậy, muốn mỉm cười với chàng, chàng lại không ở đây, ta chỉ có thể thầm nghĩ tới chàng. Ta gối đầu dựa bên song cửa phía bắc, chàng tới khiến ta liền thập phần cao hứng, ta vội vàng muốn được gặp chàng, không biết thời gian chàng cùng ta ở chung một chỗ còn có thể được bao lâu? Ta nghĩ đến đây, chiếc đũa ăn cơm liền dừng lại không gắp nữa. Chiều nào ta cũng chơi cờ, để thoát khỏi nỗi tương tư.) Lang vi bàng nhân thủ, phụ nông thi nhất sự. Si môn bất an hoàng, vô phục tương quan ý. Niên thiểu đương cập thì, ta đà nhật tựu lão. Nhược bất tín nông ngữ, đãn khán sương hạ thảo. (Nhưng mà chàng lại cùng người bên cạnh kết làm phu thê, cô phụ một mảnh tình si của ta. Ta mở ra cánh cửa không hề khóa lại, chàng cũng không đến xem ý tứ của ta. Thừa lúc còn son trẻ, hãy đúng lúc cùng tình lang kết hôn, bằng không chờ rồi lại chờ cũng sẽ già đi mất. Nếu ngươi không tin lời ta nói, không ngại mà nhìn xem đám cỏ dại ướt đãm sương kia.) Mời các bạn đón đọc Phù Sinh Nhược Mộng của tác giả Lưu Diên Trường Ngưng.
Phu Nhân Tại Thượng
Gia đình Đồ Cửu Mị hành nghề mổ heo, mẫu thân nàng nói, nữ nhân quan trong nhất là có thể sinh đẻ, vì vậy mẫu thân một mạch sinh tám nhi tử, cuối cùng sinh nàng cùng muội muội song sinh Đồ Thập Mị, có thể nói là thập toàn thập mỹ. Lý Trì Nguyệt, bất luận địa vị của nàng có bao nhiêu tôn quý, không thể sinh đẻ chính là khiếm khuyết trong mắt thế nhân, nàng vì phu quân nạp mười mỹ thiếp, dự định vì nhà phu quân khai chi tán diệp. Vì vậy Đồ Cửu Mị có thể sinh đẻ của Đồ gia bị hầu phủ khiêng về, chính là tiểu thiếp thứ chín. Nói tóm lại, chính là chuyện phòng the của Phu Nhân và mỹ tiểu thiếp. *** Mẫu thân chỉ nhi tử nhà tú tài, nói cho nàng biết đó là lương phối của nàng, còn làm ra vẻ nhưng nàng đang trèo cao. Đồ Thập Mị cười nhạt, một nam nhân nhu nhược yếu đuối, ngay cả Tả Truyện cũng đọc không xong, Đồ Thập Mị xác định bản thân cho dù làm ni cô cũng không muốn gả cho một nam tử như vậy. Nếu nam tử trong thiên hạ nàng đều chướng mắt, sao không tìm nam nhân tôn quý nhất thiên hạ mà gả cho, mà mỹ sắc lại là sở trường của nàng, không cần mới là kẻ ngốc. Lý Lăng Nguyệt, dùng tư thái cao cao tại thượng giẫm lên nàng như giẫm lên con kiến hôi. Lúc này, có bao nhiêu hèn mọn, ngày sau, nàng sẽ có bấy nhiêu vinh quang! Chú thích một chút : cái này là ta vừa qua bên Tấng Giang thì thấy Dã tỷ đổi thành thế này, có lẽ là sẽ mở rộng nội dung nói về Đồ Thập Mị nữa! Hình đầu tiên bên trái là Phu nhơn của chúng ta, còn bên phải là tiểu cửu a. Hình dưới từ trái sang phải lần lượt là : Lý Minh Nguyệt, Lý Lăng Húc, Đồ Thập Mị và Lý Lăng Nguyệt. (ta đoán đây là cuộc tình tay 4 zồi, hắc hắc) *** Sau khi Lý Trì Nguyệt từ phu, liền ở ngoại viện xây dựng một bức tường cao, đem Hầu gia ngăn cách ở bên ngoài, Hầu phủ bị chen vào bởi một bức tường cao khiến mẫu tử Hạng gia tức giận đến nổi trận lôi đình, tìm Lý Trì Nguyệt lý luận, Lý Trì Nguyệt vân đạm phong khinh đem sổ sách mấy năm nay Hạng gia ăn xài của nàng ra, trả đủ rồi nàng sẽ đồng ý để Hạng gia đập bỏ bức tường của nàng. Mẫu tử Hạng gia nhìn số tiền này mắt choáng váng, số tiền này tương đương một nửa gia tài trong ngân khố Hạng gia, bọn họ trực giác cho rằng Lý Trì Nguyệt sẽ không vì bọn họ mà tiêu nhiều tiền như vậy. "Sổ sách này của ngươi có vấn đề, chúng ta không có khả năng dùng nhiều như vậy!" Hạng Huy hét lên, hắn là kẻ không lo không biết nhà hết gạo, nhưng Hạng lão thái lại biết, sổ sách này không có vấn đề, cho nên Hạng lão thái đứng ở phía sau không nói được một lời. "Ngươi cho là ngươi nuôi nhiều mỹ nhân như vậy không cần dùng tiền sao, một phu nhân phối hai nhất đẳng nha hoàn, bốn nhị đẳng nha hoàn, tám tam đẳng nha hoàn, tám thị nữ, bảy phu nhân, còn không bao gồm trong viện Hầu gia cùng lão phu nhân...." Ma ma bên cạnh lớn tiếng đem những khoản chủ yếu liệt kê ra. "Nói rất hay, giống như đều là các ngươi nuôi vậy, lẽ nào Hạng gia chúng ta một xu cũng không ra sao...." Hạng Huy mới không tin Lý Trì Nguyệt sẽ hào phóng như vậy. "Chuyện này phải hỏi một chút lão thái vẫn luôn nắm giữ sổ sách của Hạng gia rồi, nàng có từng lấy ra một hào nào không?" Lý Trì Nguyệt cười hỏi ngược lại, trước kia nàng tâm tình tốt, mới nuôi đoàn người Hạng gia, bánh bao thịt đánh chó thật đúng là có đi không về. "Bức tường này đập hay là không đập, muốn đập thì trả hết tiền mấy năm nay nợ quận chúa." Các ma ma đề cao âm lượng nói. "Lý Trì Nguyệt, ngươi đừng quá kiêu ngạo, nếu là hoàng thượng giáng tội xuống, ngươi có thể có kết cục tốt gì...." Hạng Huy dĩ nhiên không có khả năng đem số tiền này trả lại, lúc đó còn không quên nói lời ngoan độc. "Những người này đã vượt qua tường rào rồi, toàn bộ đánh ra ngoài cho ta." Lý Trì Nguyệt ném xong những lời này liền quay về trong viện. Vài ngày sau, tường cao giữa hai biệt viện được dựng lên, nghiễm nhiên phân biệt rõ ràng. Chỉ sợ hoàng đế đã nhớ không nổi Lý Trì Nguyệt, Hạng Huy còn cố ý tấu trình cáo trạng mấy năm nay Lý Trì Nguyệt đã bá đạo thế nào, ngang ngược không nói lý, nguy hại Hạng gia và những việc làm càn quấy, nhưng tấu thư đệ trình đã lâu cũng không nhìn thấy hoàng thượng có phản ứng. Hạng Huy cảm thấy mệt rồi, các tiểu lão bà của hắn mỗi người đều ở trước mặt hắn khóc lóc kể lể, cuộc sống không bằng trước khi, ngay cả Hạng Huy cũng lập tức cảm giác được cuộc sống chênh lệch với lúc trước, không thể nào lãng phí như trước đây nữa rồi, vì vậy càng thêm ghi hận Lý Trì Nguyệt. Cách hai tháng, Lục Đào sinh hạ nam đinh, bức thư thỉnh cầu của Lý Trì Nguyệt cùng Đồ Cửu Mị vẫn chưa gửi đi thì thánh chỉ đã ban xuống. Túc Thân Vương một mạch bị tru vi, chỉ còn Lý Trì Nguyệt một người, Lý Trì Nguyệt lại không thể sinh con, đối với Lý Lăng Húc mà nói không hề có tính uy hiếp, Lý Lăng Húc cũng sợ bị người ta nói bản thân vong ân phụ nghĩa, năm đó hắn có thể leo lên ngôi vị hoàng đế, công lao của Túc Thân Vương không thể không kể đến, vì biểu hiện bản thân nhân nghĩa, Lý Lăng Húc liền nghe theo kiến nghị của Đồ Thập Mị ban ân cho Lý Trì Nguyệt. Mời các bạn đón đọc Phu Nhân Tại Thượng của tác giả Minh Dã.