Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Nhiếp Chính Vương Trúng Độc Tình

Tên convert: Nhiếp Chính Vương Trúng Tình Cổ Sau Chú thích: Bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh. Câu chuyện vả mặt hàng ngày của Nhiếp chính vương Bối cảnh truyện diễn ra tại Đại Sở quốc, khi mà vương đình đang bất ổn rối ren do tiên đế mất sớm, chúng vương không phục vị Thái tử nhỏ tuổi, dấy quân làm phản, gây binh biến khắp nơi. Trong khi đó gia tộc của hoàng hậu thế đơn lực mỏng không thể bảo vệ được Thái tử cũng như dẹp yên được triều đình, bởi vậy Túc vương Sở Mộ đang trấn ải biên cương phải dẫn quân về đồ sát kinh thành, trấn áp triều cương, đưa thái tử thuận lợi ngồi vững trên ngai vàng. Sở Mộ lúc này đã trở thành nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, cầm giữ vương đình, ngang ngược bá đạo, một tay che trời, quyền lực nắm trong tay còn cao hơn cả ấu đế và tiểu thái hậu, nhưng vị tiên đế xảo quyệt cũng để lại một lá bài tẩy để kiềm chế con giao long này: Sở Mộ phải cưới trưởng nữ của Tề quốc công phủ, đối thủ một mất một còn trên triều đình của hắn, làm vương phi. Tề quốc công cùng nhiếp chính vương là hai thế lực như nước với lửa, tuyệt đối không thể dung hoà, hai kẻ trung thành nhưng chính kiến bất đồng, lập trường bất đồng, khi mà thứ được Tề Chấn Nam bảo vệ là hoàng thất, là hoàng quyền tối thượng, còn với Sở Mộ thứ hắn coi trọng nhất lại là ích lợi quốc gia, xã tắc, hắn không muốn làm vua, nhưng nếu ấu đế gây hại cho Đại Sở, hắn sẵn sàng huyết tẩy triều đình một lần nữa để tìm chủ nhân mới cho ngai vàng. Mối hôn sự này với Sở Mộ chỉ là sự ràng buộc quyền lực của tiên đế, nên nếu đối phương là một cô gái khác có lẽ dù không có tình cảm hắn vẫn có thể đối xử có chút tôn trọng, nhưng bởi vì nàng là Tề Dư, con gái của Tề Chấn Nam nên đương nhiên hắn sẽ thấy ngứa mắt, chẳng thể hòa nhã mà thậm chí còn căm ghét nàng. Chạm vào con gái của kẻ thù sao? Đúng là chuyện nực cười: “Hắn thà cùng yên hoa nữ tử làm bạn, cũng không thèm bước vào phòng ngủ nàng ta một bước”. Huống chi lúc này trong lòng gã nhiếp chính vương cao ngạo còn đang có một vị sư muội “bạch nguyệt quang” ngự trị, chỉ chờ hắn xuất chinh trở về là rước nàng ta về dinh. Cho nên với Sở Mộ, Tề Dư chỉ là cái bình hoa hắn đặt lên chiếc ghế vương phi để trang trí mà thôi. Vậy còn Tề Dư thì sao? Nàng có động lòng với tên trượng phu trên danh nghĩa trong cuộc hôn nhân hữu danh vô thực của mình hay không? Câu trả lời tất nhiên là “không” rồi! Cô nàng Tề Dư có thể nói là một bông hoa xuất sắc trong group nữ cường của thế giới ngôn tình: một quý nữ xinh đẹp danh giá, xuất thân cao quý, lại hết sức thông minh, có chính kiến, biết tiến biết lùi, đặc biệt là cực kì lý trí, dứt khoát trong chuyện tình cảm. Một kẻ ngạo mạn, ngang ngược như Sở Mộ, sao có thể khiến nàng rối rắm thống khổ, lãng phí tình cảm trên người hắn chứ? Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này có lẽ đã tiếp diễn mãi mãi nếu như Sở Mộ không vô ý trúng phải một loại tình cổ chi độc trong trận chiến với Nam Cương, một thứ hung độc quái dị, khiến cho cảm xúc của hắn trở nên lẫn lộn: yêu thành ghét, mà ghét lại thành yêu. Và đương nhiên kẻ đáng ghét hàng đầu Tề Dư bây giờ đã trở thành đại bảo bối trong lòng Sở Mộ rồi. Đã từng trong mắt Sở Mộ, Tề Dư chỉ là một đích nữ thế gia quy quy củ củ, mảnh mai cũ kỹ, yếu đuối, chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, nếu như không vì trúng tình cổ, khả năng cả đời Sở Mộ cũng không bao giờ thèm để mắt đến một nữ tử như vậy. Và ngày mà nhiếp chính vương khải hoàn hồi kinh sau trận chiến với Nam Cương cũng là lúc chuỗi ngày tự vả mặt cầu yêu của hắn bắt đầu. Tự vả lần 1: Nhẫn nhịn Sở Mộ cố gắng bình tĩnh, hồi tưởng lại cảm giác chán ghét Tề Dư, muốn mượn hồi ức để chôn vùi cảm giác rung động, nhưng bất kể hắn cố thế nào, cũng không nhớ nổi bộ dáng đáng giận của Tề Dư, thậm chí càng nhớ, hắn càng cảm thấy Tề Dư trong hồi ức hoàn mỹ đến mức khiến hắn thèm nhỏ dãi…. Tên vu sư luyện cổ chết tiệt! Sở Mộ muốn đi đào mộ hắn ta! Tự vả lần 2: Xin vào phòng Tề Dư "Vương gia muốn theo ta vào phòng ư?" Sở Mộ vội ho một tiếng, khó nén kích động: "Có thể, có thể chứ?" "Đương nhiên không thể." Giọng nói dịu dàng của Tề Dư khẽ trêu chọc trái tim đang kích động của Sở Mộ, khiến hắn mãi mới phản ứng lại, Tề Dư nói là —— không thể? "Vì sao?" Sở Mộ nhíu mày chất vấn. Tề Dư nở nụ cười còn đẹp hơn cả những bông hoa xuân tháng ba: "Bởi vì vương gia đã từng cảnh cáo thiếp thân, đời này kiếp này đều đừng vọng tưởng ... ngài bước vào phòng ta" Tự vả lần 3: Cười Sở Mộ nhìn nụ cười của Tề Dư mà bay mất nửa hồn phách, gian nan phun ra một câu: "Không được cười với bổn vương." Không được quyến rũ ta aaaaaaa!! Sở Mộ rít gào trong lòng. Tề Dư cười hắn vui vẻ, Tề Dư lạnh lùng hắn đau lòng ... Tên vu sư luyện cổ chết tiệt! Tự vả lần thứ 4: Gặp crush Khi bị bạch nguyệt quang quyến rũ, Sở Mộ: "Trong phòng tù túng, ra sân cho thoáng. Không thì chúng ta luyện kiếm đi. Đúng đúng đúng, lâu rồi chúng ta không luận bàn, luyện kiếm tốt! Luyện kiếm nhiều cho khỏe mạnh! Ha ha ha." Tự vả lần thứ 5: Thay quần áo “Không là nàng, thì có thể là ai??? Nàng là vương phi của bổn vương, ngọc thể của bổn vương chỉ cho nàng xem thôi, nữ nhân khác đừng mơ tưởng nhúng chàm nửa phần.” …. Tự vả lần thứ n: “Hừ, Tề Dư là ai chứ? Là con gái của Tề Chấn Nam, dù nữ nhân trong thiên hạ này chết hết, hắn cũng không thèm để mắt đến nàng ta!!!” A few moments later… "Tề Dư, nàng có biết rằng nàng như vậy khiến lòng ta khó chịu thế nào không? Không gặp nàng hai ngày ta không tài nào ngủ được, cứ nhắm mắt là nghĩ đến nàng, thậm chí hiện tại ta cũng tự phỉ nhổ chính mình, vì sao muốn nói những lời này với nàng chứ?" Sở Mộ gào lên, giọng cực lớn, khiến mọi người trong viện đều nghe thấy: “Tề Dư, ta yêu nàng! Ta yêu nàng … hết thuốc chữa, nàng nói ta phải làm sao bây giờ???” Tự vả lần thứ n+1 "Tề Dư, hai chúng ta… không phải là phu thê sao?" Sở Mộ nói. "Giả." Tề Dư đáp. "Ta muốn biến thành thật thì sao?" Sở Mộ mong đợi. "Ta không muốn." Tề Dư bình tĩnh cự tuyệt. "Ta hứa sau này sẽ đối xử với nàng thật tốt." Sở Mộ thề với trời. "Không cần." Tề Dư không bị thuyết phục. "Tất cả mọi thứ trong phủ Nhiếp chính vương phủ đều cho nàng hết." Không nói lý được, thì dụ dỗ. "Vốn đã là của ta rồi." Rất rõ ràng, dụ dỗ thất bại. "Được, vậy nàng cầm hết thảy của ta, lại không chịu làm phu thê thật sự với ta, nàng cảm thấy hợp lý sao?" Dụ dỗ bất thành, lại tiếp tục nói lí lẽ. "Vậy ngươi hưu ta đi." Tề Dư gặp chiêu hủy chiêu, dầu muối không ăn. ". . ." "Tề Dư, bây giờ ta còn nói chuyện nhẹ nhàng, nếu nàng vẫn không nghe, thì đừng trách ta, ... đừng trách ta ..." ". . ." "Ta sẽ mách cha nàng!" ". . ." Tự vả lần thứ n+n+n+….. Từ nam chính Sở Mộ chúng ta có thể thấy bóng dáng của Chu Vũ Đế Cổ Thiệu Trạch trong Cung đấu không bằng nuôi cún năm nào, đều là những kẻ nắm quyền lực rất cao, một nhiếp chính vương – một hoàng đế, ngạo mạn, cao quý, nhưng đều mang trong mình những nghi kị lo âu, những nỗi đau từ quá khứ, để rồi gửi gắm nó vào những “bạch nguyệt quang” giả dối dưới cái lốt thanh cao, thiện lương. Và cũng tương tự như sự cố hoá chó của Chu Vũ Đế, nếu không có lần trúng tình cổ bất đắc dĩ này, có lẽ Sở Mộ đã bị “ánh trắng sáng” của hắn lừa dối suốt đời, đồng thời cũng không bao giờ có thể tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Sau quãng thời gian đầu rung động trong mơ màng bởi tình cổ, càng ở bên cạnh Tề Dư thêm bao lâu, Sở Mộ lại càng bị thu hút không chỉ bởi vẻ đẹp, mà còn vì sự thông minh, kiên cường của nàng. Ngày mà cả trái tim lẫn linh hồn của Sở Mộ “rơi vào tay giặc” cũng sẽ chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Nhưng liệu rằng thứ tình yêu xây dựng trên sự giả dối, lừa lọc này có bền vững? Giây phút mà Tề Dư phát hiện ra bí mật của Sở Mộ, với tính cách của mình, liệu nàng có thể tha thứ cho hắn hay không??? Và Sở Mộ sẽ phải làm gì để bảo vệ tình yêu của mình khi mà ngoài kia đang có một con ác khuyển vẫn luôn ngấp nghé "đại bảo bối" Tề Dư??? Câu trả lời sẽ nằm trong "Nhiếp Chính Vương Trúng Tình Cổ Sau" hay có thể gọi là tự truyện vả mặt hàng ngày của thanh niên Tiểu Mộ. Thật ra truyện còn kha khá sạn, nhưng khuyết điểm không lấp được ưu điểm nên đây vẫn là một truyện rất hay, cẩu huyết nhưng không thể ngừng đọc vì độ hài+lầy+bựa của bạn nam chính Sở Mộ, anh chàng này tính cách hơi tuỳ tiện, thô lỗ nhưng lắm lúc cũng ngây thơ ghê gớm luôn, khẩu nghiệp cho lắm rồi suốt ngày bị nghiệp quật. thánh tấu hài của cả truyện ý. Tóm lại ai chê gì thì chê chứ tớ cực lực đề cử nha!!! *** Tám năm sau. Trung Châu Túc vương trong phủ nghênh đón vài vị trong kinh đến khách nhân. Tiết Ngọc Chương theo trên ngựa xuống dưới, chạy nhanh chạy đến xe ngựa trước, trước đem nữ nhi ôm xuống dưới, sau đó lại nâng đỡ lại lần nữa người mang lục giáp thê tử xuống xe. Túc vương phi Tề Dư theo nội môn nghênh ra, Tề Ninh trông thấy nàng, lập tức nhảy vẫy tay, này vừa động làm nhưng làm Tề Dư cùng Tiết Ngọc Chương đều cho sợ hãi, Tiết Ngọc Chương ôm nữ nhi vội la lên: "Ta tổ tông ôi, ngươi có thể cẩn thận chút." Tề Ninh cũng không để ý nàng, mà là thoát khỏi hắn nâng đỡ, liền hướng Tề Dư chạy chậm mà đi, Tề Dư thấy thế, vội vàng nhanh hơn bước chân, miệng không quên nhắc tới: "Chậm một chút chậm một chút, không nóng nảy không nóng nảy." Tề Ninh ưỡn bụng liền muốn nhào vào Tề Dư ôm ấp, bị Tề Dư vội vàng ngăn lại: "Cô nãi nãi, ngươi bình tĩnh một chút." "Tỷ, thật lâu không thấy , ôm một chút ma." Tề Ninh hoàn toàn không có cũng nhanh là hai cái hài tử mẫu thân thân phận, tiếp tục ở Tề Dư trước mặt làm nũng, Tề Dư có chút bất đắc dĩ: "Nào có thật lâu, các ngươi mùa xuân không là vừa qua khỏi đến? Bây giờ bất quá tháng mười mà thôi." "Tháng mười như thế nào, theo ta mùa xuân rời khỏi, đến bây giờ đều nhanh nửa năm . Tỷ tỷ, ngươi liền không nghĩ ngươi thân ái muội muội sao?" Tề Ninh cảm thấy rất bị thương. Tề Dư cảm thấy rất không lời. Tiết Ngọc Chương nắm nữ nhi đi lại, Tề Dư trông thấy tiểu ngoại sinh nữ này mới cười mở mắt: "Nha, chúng ta Nhã Nhã cũng tới rồi, mau nhường dì nhìn xem, trưởng thành, thật đáng yêu. Đến đến đến, dì ôm ôm." Bị Tề Dư nhiệt tình tương đối là Tiết Ngọc Chương cùng Tề Ninh đại nữ nhi Tiết phức nhã, sinh phấn điêu ngọc mài, trắng trắng non mềm, đặc biệt đáng yêu, Tề Dư nhìn này tiếu sinh sinh tiểu nha đầu liền kìm lòng không đậu tâm sinh hâm mộ. Nghĩ đến trong nhà kia hai da tiểu tử, Tề Dư liền đau đầu. "Dì tốt." Tiết phức nhã cũng rất vui mừng này xinh đẹp dì, miệng nhỏ có thể ngọt có thể ngọt . Tề Dư theo Tiết Ngọc Chương trong tay tiếp nhận tiểu ngoại sinh nữ tay, Tiết Ngọc Chương có chút ngượng ngùng nói: "Trưởng tỷ, chúng ta lại đây làm phiền." Bọn họ đi lại Tề Dư tự nhiên là cao hứng , chính là nhìn Tề Ninh bụng, lòng còn sợ hãi: "Này cũng quá mạo hiểm , vạn dọc theo đường đi xóc nảy có thể thế nào được." Tiết Ngọc Chương cũng rất bất đắc dĩ: "Ai, nếu không có có hài tử, nàng ngày hè đã nghĩ đi lại , thật là kéo cho tới bây giờ ngồi thực thai mới dám nhích người ." Tề Dư theo Sở Mộ đến Trung Châu, muốn nói kinh thành tối vướng bận của nàng, cần phải chính là Tề Ninh , Tề Ninh từ nhỏ đi theo Tề Dư, tỷ muội hai liền không thế nào rời khỏi qua, như vậy ngăn hai , khó trách Tề Ninh nghĩ thường xuyên đi lại. Tề Ninh đi lại ôm Tề Dư một cái khác cánh tay, hai mẹ con liền như vậy lại ở Tề Dư trên người vào vương phủ. "Đi đem hằng nhi cùng lỗ nhi hô qua đến, đã nói Nhã Nhã muội muội đến ." Tề Dư bảy năm trước sinh một đôi song sinh tử, Sở Hằng cùng sở lỗ, hai cái hài tử giống nhau đại, có thể tính tình lại khác nhau một trời một vực. Tề Dư nhường Tề Ninh ngồi ở La Hán trên giường, thân thủ sờ soạng một chút của nàng toàn tâm toàn ý bụng, hỏi: "Mấy tháng ?" Tề Ninh so ra một bàn tay: "Năm." "Thật sự là hồ nháo!" Tề Dư nhịn không được lại trách cứ một câu. "Ta nghĩ ngươi nghĩ gấp, ban đêm nằm mơ đều mơ thấy ngươi." Nếu có thể, Tề Ninh nghĩ cả đời đều theo tỷ tỷ ở cùng một chỗ. Mời các bạn đón đọc Sau Khi Nhiếp Chính Vương Trúng Độc Tình của tác giả Hoa Nhật Phi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cao Thủ “Đổi Đen Thay Trắng”
Có lẽ nếu ai đã từng đọc tác phẩm "Cung đấu không bằng nuôi cún" thì cái tên Phong Lưu Thư Ngốc sẽ không quá xa lạ đối với các bạn. Phong Lưu Thư Ngốc là một tác giả khá nổi tiếng trong giới ngôn tình và đam mỹ, hầu như các truyện của tác giả này đều là sủng văn, ngược tra, đọc rất sảng khoái và bộ truyện "Cao Thủ Đổi Trắng Thay Đen" này cũng mang phong cách như vậy. Nhân vật chính Chu Doãn Thịnh là một siêu hacker của thế giới công nghệ cao tương lai. Trong một lần giao dịch trên mạng vũ trụ, hắn đã bị "không gian chủ thần" khống chế và buộc phải xuyên qua các thế giới khác nhau hoàn thành nhiệm vụ của nhân vật phản diện. Trải qua ngàn năm, vạn vạn thế giới, chịu đựng bao lần phản bội, nhục nhã, chết không nhắm mắt, Chu Doãn Thịnh cuối cùng cũng thoát khỏi sự khống chế được chủ thần và bắt đầu quá trình trả thù. Chu Doãn Thịnh bề ngoài là một con người ôn hoà nhưng thực chất lại rất xảo trá, giỏi nguỵ trang, thích kiểm soát mọi chuyện trong tay. Sống qua nghìn kiếp luân hồi, Chu Doãn Thịnh đã trở thành một con cáo già âm hiểm, xuyên qua bất kì thế giới nào hắn cũng dễ dàng nắm chắc chiến thắng. Chu Doãn Thịnh đã làm nhân vật phản diện đủ lắm rồi, cho nên từ nay về sau hắn lúc nào cũng đứng trên đỉnh cao nhất của đạo đức, cho tất cả mọi người thấy hắn là cỡ nào lương thiện, cỡ nào tốt đẹp. Chu Doãn Thịnh hắn chính là người tốt. Có một nhân vật chính như vậy đọc truyện rất sảng khoái, cái gì mà ngược thụ, tiện thụ tra công... chỉ là mây bay mà thôi. Còn về nhân vật chính công - Y không có tên gọi rõ ràng, mỗi thế giới là mỗi cái tên khác nhau, nhưng có một điều không bao giờ thay đổi chính là tình yêu của y dành cho Chu Doãn Thịnh. Y có đủ các yếu tố của một người chồng tốt: Thân phận cường đại, yêu thương Chu Doãn Thịnh hết mực, sủng vô đối, cho dù trải qua bao thế giới không có ký ức của kiếp trước vẫn chỉ yêu mỗi Chu Doãn Thịnh. Y chính là mảnh ghép hoàn hảo cho cuộc đời của Chu Doãn Thịnh. Truyện bao gồm 15 thế giới giả thuyết với đủ các loại bối cảnh: cổ đại, hiện đại, mạt thế, tu chân, ABO, tây huyễn…Mỗi thế giới đều được miêu tả và giải quyết một cách vừa phải, không dài dòng hay quá ngắn gọn gây hụt hẫng cho người đọc. Chu Doãn Thịnh xuyên qua nhiều nhân vật, mỗi nhân vật lại mang một hoàn cảnh khác nhau. Có những thế giới nguyên chủ vốn là người vô tội nhưng lại trở thành hòn đá kê chân cho nhân vật chính nên chỉ có thể bị oan uổng, bị hại chết hoặc là cả đời sống trong đau khổ. Nhưng đến khi Chu Doãn Thịnh xuyên qua mọi thứ liền thay đổi. Vận dụng sự xảo trá và tài hacker của bản thân, Chu Doãn Thịnh liền lật ngược thế cờ, bóc trần tất cả sự thật: Uất ức mà nguyên chủ phải chịu, bộ mặt giả dối của các "vận mệnh chi tử”, ví dụ như thế giới hiện đại của Vệ Tây Ngạn, giới giả trí Âu Tử Nam, mạt thế Bạch Mặc Hàn... Tất nhiên không phải thế giới nào cũng được xây dựng một cách hợp lý, có những thế giới tác giả sa đà vào việc nâng cao nhân vật chính, lạm dụng bàn tay vàng tạo hào quang cho Chu Doãn Thịnh. Nhưng đây chỉ là một câu truyện trên sách, không thể quá yêu cầu sự hợp lý như ngoài đời. Vì thế nếu bỏ qua những khuyết điểm nhỏ này thì đây vẫn là một bộ truyện hay và đáng để đọc thử một lần. Đoạn trích: *"Tiếng dương cầm ngưng bặt, Chu Doãn Thịnh (Âu Tử Nam) lấy tay che mặt, không để người khác trông thấy sự chật vật của mình. Cùng lúc đó, trên màn hình cực lớn hiện gương mặt già nua của Âu Nhất Bách. Ông đang cầm máy quay phim, chiếu ống kính vào ngay mặt mình, suy yếu nói – “Con trai nói muốn viết một bài hát dành riêng cho tôi, tôi rất mong đợi.” Màn hình rung động, chiếu vào thanh niên tuấn mỹ ngồi ngay trước dương cầm. Nhìn bài trí xung quanh, đây chắc hẳn là biệt thự nhà họ Âu. Thanh niên rất căng thẳng, cởi hai khuy áo trên cùng áo sơ mi ra, khụ một tiếng, sau đó mới chậm rãi nói – “Bài hát này tên là “Vì người”. Ba, con cho rất nhiều lời từng muốn nói với ba vào bài hát này, ba nhất định phải nghe thật kỹ đấy.” Âu Nhất Bách ừ một tiếng, tuy rằng trong màn hình không xuất hiện gương mặt của ông, nhưng niềm vui và sự an ủi trong giọng nói của ông không thể nào nhận nhầm. Dưới đài, fan của Lâm Tư Khanh nhất tề ngây ngẩn, trong lòng liên tục ùa lên cảm xúc xấu hổ đến tột độ. Tất cả chứng cứ Lâm Tư Khanh đệ trình lên pháp viện đều được chụp ảnh công bố trên weibo. Tất cả bản nháp “Vì người” đều có đánh dấu ngày, thể hiện thời gian bắt đầu sáng tác là sau khi thầy anh ta qua đời. Nhưng lúc này đây, Âu Nhất Bách còn sống, Âu Tử Nam cũng đã viết ra bài hát này, hơn nữa còn hát trước mặt ông. Đến cùng ai đạo ai, không cần nói cũng biết đáp án. Những văn bản mà Lâm Tư Khanh đệ trình kia trở thành bằng chứng không thể biện hộ chứng minh anh ta đang nói dối. Cùng một tiết tấu, cùng một giọng ca, cùng là hát đến một nửa rồi không thể tiếp tục, Âu Tử Nam gục đầu xuống dương cầm, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống phím đàn đen trắng, thể hiện rõ nỗi đau và tuyệt vọng vì không cứu được cha của cậu. Âu Nhất Bách lật chăn ra, tập tễnh đi đến bên cạnh con trai, hạ thấp người xuống, nắm chặt lấy đôi tay cậu, nói – “Tử Nam, bài hát này rất tuyệt, là bài ca tuyệt nhất mà ba từng nghe trong cuộc đời này. Có một câu này ba vẫn quên chưa nói với con.” “Câu gì ạ?” – thanh niên quay mặt nhìn ông, hốc mắt và chóp mũi đỏ rực, trông vô cùng yếu ớt, cũng cực kỳ đáng yêu. Âu Nhất Bách nhẹ nhàng cười rộ lên, năm ngón tay xuyên qua mái tóc con trai, vừa thong thả vừa kiên định nói – “Tử Nam, con chưa bao giờ khiến ba thất vọng. Hoàn toàn ngược lại, con vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của ba. Con là niềm kiêu ngạo của ba.” Vì lời khẳng định này, Âu Tử Nam đã chờ đợi mười mấy năm, cậu không dám tin mà trợn to mắt, còn đang ngẩn ngơ thì bị Âu Nhất Bách ôm vào lòng, vỗ về như một đứa trẻ. Dần dần, nhịp vỗ trên lưng trở nên yếu ớt, cho đến khi dừng lại. Âu Tử Nam dè dặt quay đầu lại, nhìn về phía cha mình, lại thấy ông đã nhắm mắt, khoé miệng vẽ lên một nụ cười an bình. Ông vĩnh biệt cõi đời trong niềm thoả mãn tột độ. “Không! Ba, ba đừng bỏ con, con sợ…” Tiếng khóc kêu tan nát cõi lòng của thanh niên vang vọng toàn bộ Tinh Quán. Nỗi đau và tuyệt vọng khi mất đi người thân yêu nhất giống như một con dao sắc bén, chầm chậm đâm vào lồng ngực, cắt trái tim thành từng mảnh. Dưới đài, tất cả người xem đều đang đè nén trái tim đau đớn và thương cảm. Nhưng nơi ánh đèn chiếu đến, hốc mắt người nào cũng đỏ bừng, nước mắt đong đầy trên mặt, thậm chí có người còn bật khóc không thể ngừng lại.” ____________ *Trích dẫn từ trong truyện Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa Gian Phi *** Mình thường ít viết review, bởi đa phần mình tự nhận thấy mình toàn nói nhảm. ~~ Mà thôi, vào luôn vấn đề chính. Bạn nào thích đọc đam mỹ khoái xuyên chắc chắn đã đọc hay ít nhất cũng nghe giới thiệu về bộ “Cao thủ đổi đen thay trắng” (Khoái xuyên chi đả kiếm cuồng ma) này. Mình là một đứa thích BL, cũng đọc qua khá nhiều bộ đam mỹ Trung rồi và phải nói đây là một trong những tác phẩm mình thích nhất (thật ra mình đọc không nhiều lắm đâu >
ABO - Vợ Chồng Gà - Tinh Phân Dữu Tử Trà
“Gà mái bất ngờ chết sạch, chỉ còn lại gà trống không thể giao phối, nhân loại sắp mất đi loài gà, không có trứng gà ăn. Nhưng rất may, đã có hoóc môn ABO, loài gà lại có thể tiếp tục giao phối sinh sản, đẻ trứng nở gà con. Nó là một con gà omega vừa nhỏ vừa gầy vừa vô dụng, chẳng hề được chào đón, thậm chí khó có thể đẻ trứng. Cho đến một ngày, nó nhặt được một con gà alpha "vừa béo vừa mù". Sau này, hai chúng nó trở thành cặp gà alpha đẹp nhất và gà omega đẻ nhiều nhất.” … Tiểu Kỷ là một con gà trống. Hơn nữa nó còn là một con gà trống rất xấu. Gầy teo như gà bệnh, nếu là người khác phỏng chừng đã sớm mang nó đi làm thịt hoặc bán quách đi cho đỡ chật chuồng.  Nhưng may mắn Tiểu Kỷ sống trên núi với cậu chủ vô cùng từ ái và yêu thương đám gà nhà mình nên thoát được kiếp này. Dịch bệnh kéo đến, gà mái bất ngờ chết sạch. Cậu chủ quyết định tiêm hoóc môn cho đám gà quê của mình với mong muốn có một con gà Alpha hoặc ít nhất cũng có Omega (hai chủng loại này rất được xã hội coi trọng). Tiểu Kỷ được sao sáng chiếu mệnh, oanh oanh liệt liệt từ gà bệnh xấu xí trở thành con gà Omega duy nhất trên núi, mặc dù nó (vẫn) xấu như trước.  Thế nhưng mặc dù đã trở thành gà Omega, bác sĩ vẫn nói thể chất của Tiểu Kỷ không thích hợp để đẻ trứng. Nghĩa là ngoài việc mang hoóc môn Omega quý hiếm ra, nó vẫn chỉ là một con gà trống gầy teo xấu xí mà thôi.  Những tưởng cuộc sống của Tiểu Kỷ sẽ yên ả trôi qua nơi núi non này thì bất thình lình một ngày nó nhặt được một con gà trống Alpha - gọi là Đại Kế. Khi được Tiểu Kỷ nhặt về, Đại Kế rất xấu. Theo lời Tiểu Kỷ thì nó bị phát phì - tức là tiểu công của chúng ta khi gặp tiểu thụ thì cân nặng rất là dư thừa nha . Mắt sưng húp vì vừa bị đánh, không mở ra được. Vì thế Tiểu Kỷ đã từng nhận định Đại Kế là một con gà trống Alpha đã béo lại còn mù.  Gà trống alpha vừa béo lại vừa mù này là con gà cưng của một ông trùm - vâng, nói cách khác, bối cánh của Đại Kế rất lớn đó ạ. Em nó là đại gia trong đám gà.  Và đại gia thì luôn có bóng hồng đi theo đúng không nào. Bóng hồng mà Đại Kế chọn… tất nhiên là Tiểu Kỷ rồi, còn ai vào đây nữa.  _________________________ “Gần đây tớ phát hiện ra Đại Kế thật là một con gà alpha kỳ lạ. Rõ ràng là cậu chủ đã thu dọn cho nó một một cái ổ cực kỳ ấm áp, vừa sạch sẽ vừa thoải mái, lại không để mấy gà khác quấy rầy. Vậy mà nó lại không thích, nói cảm giác không an toàn, cứ nằng nặc đòi chen chúc một chỗ với tớ mới chịu. Trong thời gian "Đại Kế dưỡng thương, buổi tối thì không ra khỏi ổ, ban ngày thì lại càng lười hơn, không hề chủ động đi kiếm ăn, ngoại trừ tớ ra thì không muốn tiếp xúc với bất cứ gà nào, một bộ gà sống chớ lại gần.” ... “Đại Kế thật là một con gà kỳ quái. Hồi trước thì không nói làm gì, còn bây giờ tớ thật không thể hiểu nổi. Cũng đều là bới đất kiếm trùn ăn, Đại Kế lại ngại bẩn ngại phiền, liếc mắt khinh thường mấy con gà khác, vậy mà nó lại thích ăn mấy con trùn mà tớ bắt được, lại còn đòi tớ phải dùng mỏ đút cho nó ăn mới được. Có lẽ Đại Kế rất thiếu tình thương của mẹ, mấy hạt thóc với mấy con trùn có dính nước miếng của tớ vậy mà nó cũng chịu ăn. Tớ còn tưởng rằng gà quý xờ tộc như Đại Kế đây sẽ mắc bệnh sạch sẽ quá mức, rồi là chê gà khác dơ bẩn nọ kia.” ____________________________ Tiểu Kỷ rất là đáng yêu luôn nhé. Vì truyện viết theo góc nhìn của Tiểu Kỷ nên thấy em suy nghĩ đơn giản và ngây thơ hết sức luôn ấy, cơ mà em không ngốc lắm đâu, vẫn rất chu đáo và biết lo cho người khác nhé. Nửa đêm bị ăn đậu hũ, ẻm còn tưởng mình nằm mộng xuân cơ mà. (♡´艸`) _______________ “Tụi tớ chiên tranh lạnh hai ngày, đến tối ngày thứ ba, trong khi tớ đang ngủ thì có ai đó lấy mỏ mổ mổ tớ, mấy cái vào miệng, mấy cái vào mông. Trong cơn mơ màng, tớ còn nghe thấy câu hỏi: “Em có bằng lòng sinh gà con cho anh không?” Khi đó tớ còn tưởng là mình đang nằm mơ. Ngủ dậy, nhớ lại hình ảnh trong mơ không khỏi mặt đỏ bừng tim đập thình thịch: ôi mình dậy thì rồi, cũng bắt đầu mộng xuân.” _________________ Lúc được giới thiệu cho truyện này mình cũng hơi đắn đo vì chưa đọc thú x thú bao giờ, nhưng mà khi bắt đầu đọc thì đọc từ đầu đến cuối không dứt ra được luôn . Trí tưởng tượng của tác giả thật phong phú, truyện được kể theo lời của tiểu thụ Tiểu Kê, rất là moe moe moe moe nha. Giọng edit cũng rất mượt, rất tự nhiên. Đây là một trong những bộ mình tâm đắc nhất cho đến thời điểm hiện tại. Lúc đọc vừa cười vừa khóc với hai em gà, đáng yêu chết mất. ♡^▽^♡ Thế nhưng (bao giờ cũng thế) sóng gió lại đến sau những ngày yên bình . Ông chủ của Đại Kế cuối cùng cũng tìm được nó, mang nó về nhà. Tiểu Kỷ bắt đầu hành trình đi tìm Đại Kế. Nhưng mà khi nó tới nơi, Đại Kế đã bị... mất trí nhớ. Vâng, cuộc đời thì luôn éo le như vậy đấy. Tiểu Kỷ đành phải ở lại, ngày ngày nói chuyện khơi ngợi kỉ niệm để Đại Kế nhớ ra. Và cuối cùng, sau một màn "anh hùng cứu mỹ nhân" - Đại Kế cứu Tiểu Kỷ khỏi kiếp bị làm thịt, thì đôi bên cũng thừa nhận tình cảm chính thức và về chung một chuồng  Nếu bạn muốn tìm một câu truyện có cốt hay và mới thì mình xin nhiệt liệt đề cử “ABO vợ chồng gà”. Mình khá chắc chắn là bạn sẽ không phải thất vọng đâu, một đứa kị thú thú, nhân thú… vân vân, như mình còn nuốt được ngon lành mà. (♡´艸`) Trước thấy có vài bạn comment nói chờ review đam sủng thì hôm nay có đam sủng đây. Hi vọng bộ truyện này hợp ý các bạn nhé.  Review by #Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc ABO - Vợ Chồng Gà của tác giả Tinh Phân Dữu Tử Trà.
Ký Ức Độc Quyền - Mộc Phù Sinh
Có hay không một người trong sinh mệnh của bạn, mỗi một ánh nhìn mỗi một nụ cười, từng câu từng chữ của người đó đều đặc biệt đến thế. Người đó từng là thầy giáo của bạn. Người đó từng là thần tượng của bạn. Người đó cũng được người cùng ngành kính ngưỡng. Nhưng rồi có một ngày, thân phận của người đó chỉ duy nhất là, your man.” *** Nữ sinh năm ba khoa ngữ văn Anh trường Đại học A – Tiết Đồng trong một lần xem tài liệu trong phòng thi đã bị người thầy trẻ trung “dễ thương” Mộ Thừa Hòa bắt được, từ đó giữa hai người bắt đầu có một “mối duyên nan giải”. Đầu tiên là thầy Mộ đến dạy thế giáoviên đứng lớp môn tự chọn tiếng Nga, Tiết Đồng bị bắt đi học thêm, khiến cô càng ngày càng hận. Nhưng dần già cô phát hiện thầy Mộ là một người thầy có nội hàm và rất có sức hút…. Sau đó, trò Tiết Đồng từ từ nảy sinh tình cảm thầm kín, dùng một câu cổ thi để diễn tả chính là “Trên núi có rừng rừng có cây, lòng ta có chàng chàng không hay.” Đến khi Tiết Đồng tốt nghiệp, trải qua một số việc xảy ra từ gia đình và trong công việc, cô dần trưởng thành, cũng ngày một hiểu hơn về quá khứ của đối phương, tình cảm mông lung âm thầm bị che đậy ấy từ đó bị vén đi, và …. *** Thể loại : Hiện đại, học đường, sư đồ luyến, ngọt ngào, HE. Độ dài : 12 chương chính văn + 2 phiên ngoại. Tình trạng : Đã xuất bản, hoàn. Đơn vị phát hành: Amunbooks - Sách văn học *** Tiết Đồng là sinh viên đại học A. Sao hả ? Bạn nghĩ sinh viên đại học A danh tiếng thì sẽ không có chuyện gian lận ? Vậy thì bạn nhầm to rồi nhé. Tiết Đồng chính là điển hình của sinh viên chăm chỉ, chính xác, là chăm chỉ làm phao. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tiết Đồng làm phao, nhưng lại không sử dụng mà hảo tâm đưa cho một người bạn cùng phòng mượn. Kết cục là người bạn kia làm rơi phao, Tiết Đồng cảm thấy tiếc rẻ thành quả của mình, cúi xuống nhặt, sau đó... Sau đó, tất nhiên là bị giám thị bắt được. Mà giám thị này lại vô cùng đẹp trai, vô cùng trẻ tuổi, cũng chính là thầy dạy tiếng Nga của cô sau này. Thế nhưng bị bắt phao vốn là chuyện không vinh quang gì, hơn nữa chẳng ai lại có hảo cảm với những người "đang tâm" gọi mình lên phòng giám thị để trò chuyện về vấn đề gian lận cả. Tiết Đồng rất nghĩa khí, trước khi rời đi còn đối đáp với Mộ Thừa Hòa thế này : "Trước khi đi, tôi nóng hừng hực mà quay đầu lại: “Thầy!” Đã xem cái chết như về với cát bụi. “Ừm, còn có gì muốn nói?” “Làm phiền thầy trả nó cho em.” “Để làm gì?” Nam nhân hỏi tự nhiên. “Chiều nay thi Pháp luật đại cương em còn phải dùng.” Tôi đáp." Từ đây nối "nghiệt duyên" của sinh viên Tiết Đồng và thầy giáo Mộ Thừa Hòa bắt đầu. Lúc đầu Tiết Đồng không nghĩ sẽ học tiếng Nga, nhưng bị bạn bè lôi kéo, rốt cuộc không có tiền đồ chọn tiếng Nga làm môn Ngoại ngữ 2. Cô chỉ thật không ngờ, giáo viên dạy thay môn đó lại chính là Mộ Thừa Hòa - người bắt được mình gian lận tại trận cách đây không lâu, nhưng may thay lại tốt bụng không báo với cấp trên. Lần đầu tiên Tiết Đồng gặp Mộ Thừa Hòa là khi đang cúi xuống nhặt phao thi. Lần thứ hai Tiết Đồng gặp Mộ Thừa Hòa, anh đứng trên bục giảng, thong thả nói : “Thầy Trần đã đến nơi khác huấn luyện, tôi sẽ thay thầy Trần dạy các em môn tiếng Nga.” Lần thứ ba Tiết Đồng gặp Mộ Thừa Hòa... Lần thứ tư Tiết Đồng gặp Mộ Thừa Hòa... Không phải là chỉ gặp riêng vì Mộ Thừa Hòa muốn sửa phát âm cho cô, thậm chí còn bị bắt quét phòng làm việc cho anh; sau đó mất mặt nhất là ra quán karaoke đêm khuya, bị cảnh sát bắt, Tiết Đồng gan thỏ đế không dám gọi về trường, đành phải gọi điện cầu cứu Mộ Thừa Hòa. Từ khi gặp Mộ Thừa Hòa, cuộc sống của Tiết Đồng dường như liên tiếp thi nhau kết giao với xui xẻo, nhưng cũng không ít niềm vui kéo tới. Không thể phủ nhận từ khi gặp Mộ Thừa Hòa, mỗi ngày của cô liền tràn ngập màu sắc. Mà Mộ Thừa Hòa từ khi gặp Tiết Đồng cũng là như vậy. Mộc Phù Sinh đã viết một câu truyện về thầy trò rất hay, nhẹ nhàng, bình lặng, rất thực tế, không hề cho người ta cảm giác kệch cỡm. Gia đình Tiết Đồng không được êm ấm, gia đình Mộ Thừa Hòa cũng không được tính là hạnh phúc. Bên trong vẻ ngoài luôn hoạt bát vui vẻ của Tiết Đồng là một vết thương, bên trong vẻ ngoài luôn ôn nhu bình đạm của Mộ Thừa Hòa là một nỗi ám ảnh. Hai người này gặp nhau, lúc đầu tưởng là "nghiệt duyên", nhưng thực ra lại là lương duyên. Khi đọc xong câu truyện này, cũng không nhớ mình đã cười bao nhiêu lần, thực sự là một câu truyện rất đáng yêu. Nỗi đau trong văn của Mộc Phù Sinh chỉ nhẹ nhàng lướt qua như lông vũ, giống như muốn nhắc nhở rằng, dù có thế nào, niềm vui cũng không thể biến mất. Hỏi đọc "Ký ức độc quyền" có đau lòng không, đương nhiên là có chứ. Nhưng Mộc Phù Sinh là một trong số ít những tác giả không hề tìm cách tô đậm nỗi đau, thậm chí còn cố gắng làm giảm nó, vì thế người đọc dù có khóc cũng không cảm thấy nặng nề. Mộc Phù Sinh đã viết một tình yêu rất đẹp, nó đã hoàn toàn trở thành một “Ký ức độc quyền” của Tiết Đồng và Mộ Thừa Hòa. Gì cơ ? Muốn khám phá ký ức của họ hả ? Vậy thì còn chần chừ gì nữa, mau đọc truyện thôi ! ----------------- Review by Ám Dung Hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Ký Ức Độc Quyền của tác giả Mộc Phù Sinh.
Công Chúa Nhỏ Của Anh Siêu Ngọt - Hàn Đại Bảo
Nhà họ Lâm tại thành phố S là một gia tộc giàu có, sở hữu khối tài sản khổng lồ. Nhà họ có ba người con trai và một cô con gái út tên là Lâm Gia. Khi Lâm Gia chào đời, vì mẹ khó sinh nên em bé trong bụng bị thiếu oxi lên não. Do vậy Lâm Gia bẩm sinh không thể thông minh như những đứa trẻ bình thường khác. Tuy vậy, cô vẫn là con gái cưng trong nhà, em gái út của ba người anh trai. Tình yêu thương của mọi người dành cho cô không hề vì chuyện đó mà suy giảm, chỉ cần cô sống khỏe mạnh vui vẻ là đủ. Có thể nói, Lâm Gia ngậm thìa vàng mà lớn lên, cả nhà họ Lâm ai cũng đều thương yêu cưng chiều cô như trân bảo. Lâm Gia cứ thế sống trong vòng tay bảo bọc của cha mẹ và ba anh trai mà dần dần trưởng thành. Chỉ cần cô thích, bất cứ thứ gì họ cũng đều có thể tìm cách đem đến trước mặt cô. Lại nói, nhà họ Lâm và nhà họ Khương quen biết nhau khá thân thiết. Vì vậy vào kì nghỉ hè Lâm Gia lớp mười một, cha mẹ Lâm và cha mẹ Khương cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới. Anh cả và anh hai của Lâm Gia đều phải công tác ở nước ngoài, cô được giao cho anh ba trông giữ. Thế nhưng anh ba cô vì theo đuổi bạn gái mà lặn lội đến Nhật Bản. Cuối cùng, Lâm Gia được anh ba vô cùng "trách nhiệm" gửi đến nhà họ Khương, ở chung với con trai nhà này  Lâm Gia đến nhà họ Khương sống một thời gian, cùng với con trai dy nhất của họ là Khương Nguyên. Lần đầu tiên sống xa nhà, Lâm Gia vô cùng lo lắng, nhưng may mắn người giúp việc ở đây vô cùng hiền hòa, đối xử rất tốt với cô. Chỉ có điều Khương Nguyên lại quá hung dữ, đôi lúc làm cô hoảng sợ. Khương Nguyên và Lâm Gia tuy ở chung một căn nhà nhưng cả hai lại rất ít chạm mặt nhau. Nhưng khi Lâm Gia xảy ra vấn đề gì, Khương Nguyên lại là người đầu tiên đến và giúp đỡ cô. Cậu luôn xuất hiện vào lúc cô yếu đuối nhất, chật vật nhất và nắm lấy tay cô, cứu cô khỏi rắc rối. Sau đó, vì một số việc nho nhỏ mà Lâm Gia phải ở nhà Khương Nguyên suốt một mùa hè, rồi còn được chuyển trường đến nơi cậu đang học. Khương Nguyên và Lâm Gia bằng tuổi nhau, nhưng cậu và cô lại hoàn toàn đối lập. Khương Nguyên là con trai duy nhất của Khương gia giàu có, từ nhỏ đã biết vị trí của mình, hiểu được lòng người nóng lạnh. Khương Nguyên khoác lên mình vẻ trầm mặt lạnh lùng không phù hợp với lứa tuổi thiếu niên. Lâm Gia thì không, cô lớn lên trong sự yêu chiều vô hạn của cha mẹ và anh trai, luôn lạc quan vui vẻ, ngây thơ chẳng hiểu sự đời. Đối với một Lâm Gia như thế, Khương Nguyên mới hiểu thì ra trong gia tộc hào môn vẫn có một người đơn thuần, thiện lương như vậy. Sau khi Lâm Gia chuyển trường liền trở thành bạn cùng lớp với Khương Nguyên. Cô từ nhỏ đã học ở trường tư nhân dành cho con nhà giàu, bây giờ lại đột ngột chuyển đến trường bình dân khiến cô có phần xa lạ, nhưng lại cảm thấy rất thú vị. Nói Lâm Gia ngốc, chi bằng nói cô suy nghĩ đơn giản, lạc quan mà tích cực. Lâm Gia ngây thơ nên sống vô cùng thoải mái, đối với cô chẳng có gì phức tạp. Nhưng cũng do suy nghĩ này mà cô bị một vài người bạn xấu ghen ghét bắt nạt, may mắn là luôn có những người bên cạnh che chở, bảo bọc cô, trong đó có Khương Nguyên. Có thể nói Khương Nguyên cũng là một nam chính rất thích tự vả  Ban đầu cậu dặn Lâm Gia vô cùng kỹ càng rằng không được cho người khác biết hai người ở chung nhà, đến trường phải tỏ ra không quen biết gì nhau. Thế nhưng khi Lâm Gia làm lơ cậu thật thì Khương Nguyên lại thấy khó chịu  Tình cảm của Khương Nguyên và Lâm Gia đến rất tự nhiên, cũng rất nhẹ nhàng. Qua những ngày tháng sống cùng một mái nhà, học cùng một lớp học thì cậu nhận ra tình cảm của bản thân mình đối với cô bạn học Lâm Gia. Vừa hay, Lâm Gia cũng có tình cảm với cậu. Khương Nguyên đối với Lâm Gia là cưng chiều, dịu dàng, ôn nhu đối với người khác thì lạnh lùng ít nói. Lâm Gia đối với Khương Nguyên là dựa dẫm, ỷ vào, cứ thế mà cả hai ở bên nhau. Khương Nguyên có thể dễ dàng dụ dỗ Lâm Gia ngốc nghếch, nhưng ba người trai trai của cô thì lại không. Mọi việc dần trở nên khó khăn với cậu khi anh trai Lâm Gia về nước, cha mẹ hai bên cũng đi du lịch trở về. Lâm Gia là tiểu bảo bối của nhà họ Lâm, làm sao có thể yên tâm giao cho tên nhóc Khương Nguyên này được? Con đường bạn gái về nhà của Khương Nguyên sẽ còn rất khó khăn đây :3 "Công chúa nhỏ của anh siêu ngọt" là một câu chuyện vô cùng ngọt ngào, vô cùng đáng yêu thích hợp cho những bạn yêu thích thanh xuân vườn trường. Tuy nhiên, nữ chính được xây dựng là một "tiểu bạch thỏ", dẫu biết hoàn cảnh của nữ chính nhưng thỉnh thoảng tớ vẫn không cảm được nhân vật này. Có lẽ tớ quen đọc nữ cường nên thật sự không thích Lâm Gia cho lắm, tình tiết tác giả xây dựng để làm nổi bật lên sự ngốc nghếch đáng yêu của nữ chính có hơi khoa trương, đôi lúc dở hơi thế nào ấy. Nhưng nếu các bạn yêu thích câu chuyện sủng ngọt nhẹ nhàng như thế này thì hãy bỏ qua những lỗi nhỏ ấy mà nhảy hố nhé! ______________ " ": Trích từ truyện Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Gấu Bụng Bự: hi ae dị là bộ công túa đã hoàn rồi, nhà mình vẫn đang trên đà tìm bộ mới để edit típ. Tuần này hôm nào cũng 11 12h mới về đến nhà nên không đăng truyện cho ae được, vì vậy hôm nay đăng một lần chương để ae đọc cho đã nhaaaa. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ bộ truyện này, mong mọi người sẽ còn ủng hộ những bộ tiếp theo của Đảo Gấu Mập nhe. - ---------- Thực tế, chuyện Khương Nguyên muốn đính hôn với Lâm Gia, anh đã nói trước với Khương Tiên Niên rồi, tất nhiên bọn họ đều đồng ý cả hai tay. Hứa Vân đã làm công tác tiền trạm " Cưới vợ" trước, bà đã tẩy não hoàn toàn cho Tiêu Mai, Tiêu Mai cũng nghĩ mãi cuối cùng thái độ cũng thả lỏng hơn rất nhiều. Cũng may có Tiêu Mai thống nhất ở cùng mặt trận với bọn họ nên Khương Nguyên mới dám ngả bài trước mặt Lâm Chấn Hoa. Trong mắt của Lâm Chấn Hoa, không ai yêu Lâm Gia hơn ông, cho dù Khương Nguyên có yêu Lâm Gia hay không đối với ông mà nói cũng không quan trọng, mà chủ yếu là tâm nguyện của Lâm Gia. Mặc dù từ nhỏ cô đều rất ngoan ngoãn nghe lời chưa bao giờ cãi lời người lớn, nhưng Lâm Chấn Hoa không muốn gượng ép cô.Nếu như hôm nay Lâm Gia không có chút cảm tình nào với Khương Nguyên thì đến tư cách Khương Nguyên vào thư phòng nói chuyện với ông cũng không có. Lâm Chấn Hoa phải thừa nhận rằng con gái ông thích Khương Nguyên, cho dù cái thích này chỉ nhất thời thôi cũng được, tình cảm không bền cũng được, chỉ cần Lâm Gia thích Khương Nguyên ở bên cạnh cả ngày cả đêm thì một phút anh ta cũng không được rời đi. Nhưng ngay cả như vậy thì Lâm Chấn Hoa vẫn chưa từng muốn cho Lâm Gia kết hôn, để Lâm Gia ở bên cạnh ông cả đời là cách tốt nhất mà ông nghĩ tới. Vì vậy khi đối mặt với Khương Nguyên nghiêm túc nói yêu Lâm Gia, Lâm Chấn Hoa khinh thường cười một tiếng: "A, tôi biết cậu yêu con bé, không ai không yêu Lâm Gia. Nhưng người trẻ tuổi thường hay nghĩ nhiều, tôi sẽ không để Lâm Gia gả cho cậu, cả đời con bé không cần kết hôn, tốt nhất cậu dẹp ý niệm này đi." Khương Nguyên chắc đã sớm lường trước ông sẽ nói vậy, vẻ mặt bình tĩnh không hề ngạc nhiên. "Chú Lâm, thứ lỗi cho cháu mạo phạm nói một câu, chú có thể giữ Lâm Gia bên cạnh được bao lâu? Chú và dì Tiêu ở bên Lâm Gia được đến lúc nào? Đến khi chú và dì Tiêu mất đi thì Lâm Gia phải làm sao?" "Tên nhóc thối này! Cậu đang nguyền rủa tôi đấy à?!" Lâm Chấn Hoa nghe xong sắc mặt lập tức đen xì "Đừng tưởng có ba cậu ở đây mà tôi không dám đánh nhé!" Nhìn thấy mặt Khương Nguyên không sợ hãi, ngay cả vẻ lo lắng cũng không thấy xuất hiện, Lâm Phong đứng bên cạnh Lâm Chấn Hoa lúc này mới mở miêng. "Còn có tôi và Song." Lâm Phong nói, "Tình trạng của Gia Gia rất đặc biệt cho nên không thể để cho em gái tôi gặp nguy hiểm trong bất cứ trường hợp nào." Khương Nguyên hỏi lại anh: "Chẳng nhẽ anh định cả đời không kết hôn? Nếu như anh kết hôn thì sẽ có gia đình của mình, thế Lâm Gia phải tiếp tục sống với mấy người sao?" Lâm Phong không một chút do dự nói: "Nhà của tôi cũng là của Gia Gia." Khương Nguyên lắc đầu nói: "Anh nói không để cho Lâm Gia gặp nguy hiểm, nhưng anh phải biết rằng cô ấy tốt bụng như vậy nhất định sẽ không để anh phải khó xử, cho dù bị uất ức cũng không bao giờ nói ra. Nếu như anh cứ bắt cô ấy trở thành một phần trong gia đình của mình thì đối với Lâm Gia lại rất nguy hiểm." Lâm Phong còn chưa kịp trả lời, Lâm Chấn Hoa đã cười nhạt nói với Khương Nguyên "Cậu không nên nói những lời đe dọa như thế, mấy đứa chúng nó chắc chắn sẽ không tìm chị dâu mà không đối xử tốt với Gia Gia, cậu tính sai rồi." Khương Nguyên nhìn Lâm Phong, "Anh cả à, anh cũng nghĩ như vậy sao?" Lâm Phong yên lặng một lát rồi sau đó gật đầu. Khương Nguyên vẫn lắc đầu. "Em tin anh sẽ tìm được một người vợ hiền lành đảm đang, vợ của anh cũng sẽ đối xử tốt với Lâm Gia vì cô ấy là em gái anh, nhưng em hỏi lại anh. Anh có nghĩ tới chuyện lúc anh kết hôn thậm chí có con cái, tinh lực của anh sẽ bị phân tán đến lúc đó anh có quan tâm được hết mọi người không?" Lâm Phong nhíu mày nhìn anh. Anh phải thừa nhận tình huống Khương Nguyên nói không phải không có khả năng phát sinh, đừng nói đến chuyện kết hôn sinh con mà cho dù hiện tại, anh một mình cũng không có thời gian toàn tâm toàn ý với Lâm Gia, anh còn phải làm việc, nếu anh quan tâm được tới Lâm Gia thì căn bản sẽ không có chuyện Lâm Gia bị đưa đi như thế. Khương Nguyên thấy anh không nói câu nào, rồi đưa mắt sang nhìn Lâm Chấn Hoa: "Chú Lâm, cháu biết chú yêu Lâm Gia, chính bởi vì chúng ta đều yêu thương cô ấy nên mới có thể đem tất cả khuyết điểm của cô ấy thành ưu điểm. Nhưng trên thế giới ngoài chúng ta vẫn tồn tại những người như Lê Mẫn. Chú không thể ích kỷ mà bắt tất cả mọi người phải yêu thương và bảo vệ cô ấy như chúng ta, cho dù là chị dâu của cô ấy." Câu nói của anh khiến không khí trong thư phòng bỗng yên lặng và hơi nghiêm trọng. Lâm Phong vẫn nhíu mày như đang suy nghĩ tới vấn đề anh nói, còn Lâm Chấn Hoa chỉ nghĩ những lời anh nói đều là chó má, đều là ngụy biện, làm ông không nhịn được xị mặt hỏi: "Cuối cùng thì cậu muốn nói gì?" Hai người Lâm Chấn Hoa và Lâm Phong cho dù là năng lực hay kinh nghiệm trong cuộc sống đều hơn hẳn Khương Nguyên, một mình Khương Nguyên đối mặt với hai người, nói không lo lắng là không thể, nhưng để có dũng khí cho anh thản nhiên đối mặt với bọn họ rồi yêu cầu muốn đính hôn với Lâm Gia là anh biết rằng những cái mà anh có thể cho Lâm Gia thì hai người họ không thể. Anh im lặng hít một hơi thật sâu bình tĩnh mà tự tin nói cho hai người biết: "Cháu muốn nói là Lâm Gia cần một ngôi nhà thuộc về cô ấy, ở nơi đó cô ấy là trung tâm, được bảo vệ toàn tâm toàn ý, sự lương thiện rồi bướng bỉnh đáng yêu của cô ấy sẽ được bảo vệ thích đáng. Mà một gia đình như vậy, yêu thương cô ấy như vậy chỉ có cháu mới có thể cho." ... Mời các bạn đón đọc Công Chúa Nhỏ Của Anh Siêu Ngọt của tác giả Hàn Đại Bảo.