Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tổng Tài Cực Sủng Cô Vợ Hợp Đồng

"Cuộc đời Thiên Kim đại tiểu thư Chu Phỉ đầy sóng gió khi ba mẹ cô qua đời và cô bị bạn trai cùng tiểu tam lừa gạt, qua đó mất hết tài sản và gia tộc của mình. Nỗ lực tố cáo chúng đổ vỡ, khiến cô phải để cho sống thoải mái một thời gian. Nhưng may mắn đến khi cô gặp được Vương Thiên Minh, chủ tịch tập đoàn Vương Thị. Tuy anh lạnh lùng và quyết đoán, nhưng lại đồng ý giúp cô lấy lại tài sản gia đình. Tuy nhiên, trong quá trình làm việc này, anh lại phát hiện ra trái tim mình đang nhắm về cô. Nếu bạn là fan của truyện ngôn tình, không nên bỏ lỡ Thiếu Soái Đại Nhân Của Nàng Tổng hoặc Bói Nhân Duyên Trên Taobao. Hãy cùng đọc tiếp để khám phá những tình huống hấp dẫn trong truyện Tổng Tài Cực Sủng Cô Vợ Hợp Đồng của tác giả Deathly Rose." *** Người đàn ông ngồi trước mặt Chu Phỉ vậy mà lại bắt cô quỳ gối dưới chân hắn, giọng nói ba phần lạnh bảy phần khinh thường hướng về phía cô vang lên: _ Chu Phỉ, có phải cô yêu tôi nhiều đến lụy luôn rồi không? Mà có đi chăng nữa thì Lâm Vỹ tôi đây cũng không để cô phải sống yên ổn đâu! Chu Phỉ không những không nhìn hắn mà đến câu trả lời cũng buồn nói ra, cô vẫn giữ được tư thế quỳ rạp trước mặt hắn, biểu cảm một chút cũng không thể hiện ra bên ngoài. Lâm Vỹ là bạn trai từ thời đại học năm ba đến nay cũng được bốn năm, cứ tưởng hắn yêu cô, sẽ cưới cô nhưng cô đã lầm hắn ở cạnh cô cũng chỉ vì tài sản của Chu gia mà thôi. Sau khi tài sản bị Lâm Vỹ lừa gạt vào tay hắn thì ba cô bị bệnh tim lâu năm tái phát, không cứu kịp thời thì qua đời, mẹ vì buồn khổ mà đi theo ba. Sau khi an táng cho ba mẹ thì Lâm Vỹ lại đến làm phiền chẳng để cô yên tĩnh, không những thế mà còn tung tin đồn nhảm nói cô là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của hắn và tiểu tam. Điều cay đắng hơn nữa là tiểu tam không ai khác chính là người bạn thân - Vân Trang đã bên cạnh cô suốt bảy năm gắn bó. Hai người họ bắt tay nhau lừa gạt cô, một người là bạn trai suốt bốn năm bên nhau, một người là bạn thân gắn bó bảy năm liền lại cam tâm hãm hại cô để đạt được mục đích. Lâm Vỹ ngồi trên ghế quan sát người con gái trước mắt, hắn suy nghĩ gì đó rồi nở nụ cười nham hiểm, giọng nói cũng khác đi, đưa tay nắm lấy cằm để cô đối diện với hắn: _ Chu Phỉ, tôi vừa nghĩ ra một ý rất hay, chỉ cần cô ngủ với tôi một đêm tối nhất định sẽ dễ cô sống yên ổn phần đời còn lại. Nụ cười của Lâm Vỹ càng lúc càng nham hiểm hơn, nhìn sâu vào đôi mắt của Chu Phỉ đợi câu trả lời. Chu Phỉ vừa nghe câu nói của hắn thì cơn tức giận đã đạt đến đỉnh điểm nhưng vẫn không thể hiện ra vì cô không muốn hắn thấy mình mất kiểm soát. _ Anh không nghĩ là tôi sẽ nói chuyện này cho Vân Trang biết hay sao? Cô ta mà biết thì tôi nghĩ anh sẽ phải sống khổ sở để qua một tuần ăn chay đấy! _ Hừ, tôi cho cô bảy ngày suy nghĩ, nếu như đồng ý thì theo địa chỉ trên đây đến tìm tôi, còn nếu không thì hậu quả còn hơn mấy hôm trước nữa đấy! Vứt lại tấm địa chỉ khách sạn Đêm Sao thì đi mất, Chu Phỉ lúc này mới buông thả tất cả, dòng nước ấm từ trong khóe mắt của cô chảy dài trên má tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn, cô muốn khóc để vơi đi tất cả những gì xảy ra trong một tháng qua. Ngày hôm sau, cô lần theo địa chỉ nhà của Vương Thiên Minh được ghi trong sổ nhật ký của ba mình, cộng với tờ giấy hẹn với Tập đoàn Vương thị. Đến biệt thự nơi anh ở để tìm anh nhưng kết quả lại bằng không, người làm không cho cô vào thì đã đành đằng này lại sỉ nhục cô vì cách ăn mặc đơn giản, lúc đi xa biệt thự giọng nói khó chịu của Chu Phỉ vang lên: _ Các người đợi đi, sau này tôi mà trở thành thiếu phu nhân của Vương gia rồi thì đừng trách tại sao tôi lại khó ăn khó ở khó chiều nhá, hứ! Ngoảnh mặt đi không thèm nhìn lại, bắt taxi đến Vương thị, đến bàn lễ tân chào hỏi một chút: _ Chào cô, tôi muốn gặp Vương tổng, không biết cô có thể thông báo giúp tôi hay không? _ Xin hỏi cô có giấy hẹn không? Nếu không thì qua bên kia ngồi chờ. _ Tôi có, tôi có. Lấy trong túi ra tờ giấy hẹn đưa cho lễ tân sát nhận, nhìn tờ giấy hẹn được ghi là không giới hạn thì lễ tân gọi thông báo cho thư kí riêng của Vương Thiên Minh. _ Xin chào thư kí Kim, có người muốn gặp Vương tổng, giấy hẹn là không giới hạn. Được. Giấy hẹn không giới hạn có nghĩa là tờ giấy đó sẽ mãi có hiệu lực chỉ khi mất đi mà thôi. Trước kia Vương Thiên Minh cho ba cô là Chu Bảo tờ giấy hẹn này là vì ba cô và ba anh là bạn thân lâu năm được xem là tri kỉ của nhau. Ba anh không may qua đời từ sớm khi anh vừa tròn bảy tuổi, mẹ anh - Đào Ánh Ngọc vừa gánh công việc ở công ty vừa thường xuyên đi công tác xa nhà, thời gian cho anh cũng ít đi. Sau này, anh vừa tốt nghiệp đại học thì mẹ anh lại giao toàn bộ Tập đoàn Vương thị cho anh. Còn về tờ giấy hẹn không giới hạn thì anh chỉ tiện tay cho Chu Bảo, cũng không nghĩ lại xảy ra những chuyện ngoài ý muốn này. Sát nhận thành công tờ giấy hẹn là thật, lễ tân quay sang nói với cô: _ Tiểu thư, cô qua kia đợi một lát, thư kí Kim sẽ xuống đón cô. _ Được, cảm ơn cô. Đi đến ngồi xuống ghế, quan sát xung quanh một chút rồi cầm điện thoại lên xem ảnh gia đình ba người, dòng suy nghĩ đang chạy trong đầu cô: _ " Ba mẹ, con nhất định sẽ lấy lại tất cả của Chu gia, con sẽ khiến cho hắn phải trả giá đắt khi lừa dối con." Thư kí Kim theo lời dặn của Vương Thiên Minh xuống sảnh để đón cô. Nhìn thấy cô đang xem điện thoại, cậu đi đến ho nhẹ một tiếng rồi nói: _ Chu tiểu thư, mời cô theo tôi lên gặp Vương tổng. _ À được. Theo sau thư kí Kim lên tầng bảy mươi hai, tầng này chỉ có một phòng làm việc của anh và phòng của thư kí Kim ngoài ra không còn phòng nào nữa. Đến trước cửa phòng có để bảng Chủ Tịch Vương Thiên Minh, thư kí Kim đưa tay gõ cửa rồi nói vọng vào: _ Vương tổng, tôi đưa Chu tiểu thư lên rồi! _ Cho vào. Mở cửa bước vào, Chu Phỉ quan sát căn phòng rồi nhìn người đàn ông đàn ngồi ở bàn làm việc đang quan sát cô từ lúc bước vào. Thư kí Kim để lại một câu rồi ra ngoài: _ Tôi ra ngoài làm việc trước đây. Thư kí Kim rời đi, không khí im lặng bao trùm cả căn phòng, ngột ngạt đến thở không được. Vương Thiên Minh vẫn giữ nguyên tư thế quan sát Chu Phỉ không có ý định muốn lên tiếng trước. Chu Phỉ khó chịu với tình huống trước mắt, giọng nói trong trẻo vang lên: _ Vương tổng không định mời tôi ngồi sao? Khách đến mà một câu cũng không nói là sao? Vương Thiên Minh cảm thấy hứng thú với câu nói vừa rồi của Chu Phỉ, đưa tay ra hướng về sofa ý mời ngồi. Chu Phỉ cũng không phải loại con gái hay dễ ngại ngùng gì nên mời thì mình ngồi. Thấy anh vẫn im lặng không lên tiếng cô chỉ đành chủ động nói thẳng vấn đề chính: _ Tôi có chuyện muốn bàn với anh. Lúc này Vương Thiên Minh mới đi đến ngồi đối diện với cô, giọng nói nửa đùa nửa thật hỏi: _ Chu tiểu thư thì có chuyện gì muốn bàn với tôi chứ? _ Tôi muốn kết hôn hợp đồng với anh, chỉ cần ba năm tôi với anh đường ai nấy đi. _ Ý em muốn là gì thì cứ nói thẳng. Nghe được câu nói vừa ý, cô nhếch mép cười nhìn anh nói tiếp: _ Tôi muốn trong thời gian làm vợ chồng, anh phải giúp tôi lấy lại Chu gia và Chu thị, đổi lại anh muốn gì ở tôi cũng được. _ Kể cả sinh con sao? _ Không thành vấn đề, anh giúp tôi lấy lại gia sản của ba tôi thì kể cả hai đứa tôi cũng đồng ý. Nhìn cô không trả lời như đang suy nghĩ gì đó, cô không thể đoán được suy nghĩ của người đàn ông này. Vương Thiên Minh gật nhẹ đầu rồi lên tiếng: _ Tôi đồng ý với em. Ngày mai em đến Vương gia làm quen, mẹ tôi cũng ở đó. Đồ dùng thì em soạn sẵn đi sẽ có người đến dọn, chỉ được mang theo đồ cần thiết không cần đem đồ mặc làm gì. _ Tại sao chứ? _ Vương Thiên Minh tôi không đủ tiền để mua đồ cho em mặc sao? _ Còn một chuyện tôi muốn nói. Lâm Vỹ đưa tôi địa chỉ khách sạn Đêm Sao, muốn tôi ngủ với hắn một đêm. _ Muốn tôi giúp? _ Không giúp gì nhiều, chỉ cần anh cho người thay thế tôi là được. _ Được, không còn chuyện gì thì em có thể về, ngày mai cho người đến đón em..   Mời các bạn mượn đọc sách Tổng Tài Cực Sủng Cô Vợ Hợp Đồng của tác giả Deathly Rose.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Độc Sủng Thánh Tâm - Thịnh Thế Thanh Ca
Người nam nhân năm xưa bị Tần gia cô nương đội nón xanh hiện giờ đăng cơ vì Đế. Toàn bộ Đại Diệp triều đều chờ xem Tần gia gặp xui xẻo. Sau đó, Tần gia đền bù cho Hoàng thượng một cô nương khác.   Nghe đồn cô nương này lớn lên lả lướt xinh đẹp, ngoan ngoan đáng yêu, một lần đạt được thánh tâm.   Rồi sau đó, các nương nương khác trong hậu cung không còn 'đất dụng võ'.   Rồi lại sau đó nữa, Hoàng Thượng cảm thấy bản thân mình làm một vụ mua bán lỗ vốn - mất hết cả vốn gốc.   *** Lúc Tiêu Nháo Nháo ba tuổi thì Tiêu Nghiêu tìm tiên sinh dạy vỡ lòng cho thằng bé, Thái tử bắt đầu học vỡ lòng là chuyện vô cùng quan trọng, cần phải tìm tiên sinh từ sớm. Lúc Tần Phiên Phiên rãnh rỗi cũng sẽ dạy nó đọc sách, 《 Tam Tự Kinh 》, 《 Bách Gia Tính 》 nàng đều dạy qua. "Nhân chi sơ, tính bản thiện; tính tương cận, tập tương viễn..." Giọng đọc non nớt của trẻ con vang lên từng câu. Tần Phiên Phiên ngồi đối diện với thằng bé, nhìn nó mở đôi mắt to tròn đen nháy nghiêm túc đọc sách thì mặt nàng lại nóng lên. Bởi vì chuyện xấu nàng đã làm trước đó, sai Hình ma ma viết mấy bài thơ Đường hay Tống từ rồi cả 《 Tam Tự Kinh 》, 《 Bách Gia Tính 》 ở sau lưng. Lấy lý do muốn giám sát Hoàng thượng đọc sách kết quả lại trở thành tình thú của nàng và Hoàng thượng. Bây giờ nàng bắt đầu dạy Tiêu Nháo Nháo đọc sách nên những tình thú trước đây bị quên mất thì bây giờ Hoàng thượng lại lôi ra. Buổi tối hôm trước trên lưng nàng viết cái gì thì sáng hôm sau nàng phải dạy Tiêu Nháo Nháo cái đó. Kết quả là ban ngày ban mặt nàng nghe nhóc con đọc 《 Tam Tự Kinh 》 đến buổi lại nghe ngôi cửu ngũ háo sắc đọc 《 Tam Tự Kinh 》 bên tai nàng. Nên bây giờ chỉ cần nghe mấy thứ này thì tai nàng đỏ bừng, cả người không được thoải mái. ... Mời các bạn đón đọc Độc Sủng Thánh Tâm của tác giả Thịnh Thế Thanh Ca.
Cô Gái, Gặp Lại Em Rồi - Vương Vũ Nhiên
Chỉ vì cô sắp phải đi du học mà bạn bè cô đã mở một buổi tiệc chia tay cô. Lại không ngờ cô lại uống say để rồi xảy ra quan hệ với anh vốn là một Hoắc thiếu gia lạnh lùng. Buổi sáng khi anh tỉnh dậy lại chỉ thấy một lá thư cô để lại. Nữ nhân chết chết, dám nói hắn là trai bao? Đợi hắn bắt được cô xem, hắn sẽ đem cô đặt dưới thân mà nhận tội. *** "Tôi là Lâm Tiểu Nguyệt, tôi sống ở cô nhi viện từ nhỏ, năm 10 tuổi được Hoắc gia nhận về nuôi. Ở đây tôi bắt đầu sống với danh hiệu tiểu thư Hoắc gia. Lúc đầu tôi cảm thấy rất tốt, tôi có ông có bà còn có một người anh trai rất yêu thương tôi, nhưng dần về sau tôi tự hỏi liệu mình có muốn cuộc sống như vậy không? Tôi bị ràng buộc với những quy tắc, học tất cả những thứ được cho là giúp ích cho gia tộc sau này, anh trai lại luôn bảo bọc tôi quá mức. Đi học thì xe đưa đi đón về đúng bữa, vì gia thế nên xung quanh tôi chẳng có lấy một người bạn, họ chỉ đứng nhìn tôi từ xa ngưỡng mộ, những lúc gặp tình huống như thế tôi chỉ cười trừ và cố bước đi thật nhanh để không ai nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của tôi. Tôi sống trong chiếc vỏ bọc mình tự tạo dựng nên, một cô công chúa ngây thơ và gần như tách biệt với thế giới bên ngoài. Tôi cảm thấy mình như một con búp bê sống, họ nói tôi nên làm tôi sẽ làm, họ nói không được làm tôi sẽ không. Tôi không thể phản kháng và không có quyền phản kháng, bởi vì, tôi chỉ là một đứa con nuôi mà thôi. Ngay cả việc lựa chọn người yêu và kết hôn đều nằm trong tay họ. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái, Gặp Lại Em Rồi của tác giả Vương Vũ Nhiên.
Quân Nhân Trong Khói Lửa - Phi Sách
Lời tác giả : 1. HE, sủng sủng sủng, sảng sảng sảng. 2. Không ngược không thảm, quá trình ngọt vô cùng.  Vốn đề tài quân nhân đã không còn quá mới lạ đối với các "mọt ngôn tình" rồi. Nhưng tất nhiên đây cũng là một đề tài có sức hút nhất định khiến người người nhà nhà thích thú khi đọc. "Quân Nhân Trong Khói Lửa" cũng vậy, điều đặc biệt là bối cảnh truyện ở Myanmar lại càng khiến một đứa thích bối cảnh ở nước ngoài như mình tò mò và quyết định nhảy hố khi nhìn thấy văn án !!! Nữ chính Du Tại Tư vốn là phóng viên chiến trường, trong lần đi theo đoàn bác sĩ tình nguyện đến Myanmar làm việc thì tình cờ chứng kiến được cảnh nổ thôn trại nên đã bị bắt cóc. May mắn nhờ chiếc áo blouse mang quốc kỳ Trung Quốc của bạn chung đoàn nên cô không gặp phải nguy hiểm. Cô được Chu Giác Sơn cứu, mang về nhà mình trong quân trại.  Nam chính Chu Giác Sơn là một quân nhân người Myanmar. Lúc đầu mình còn tưởng anh là người Trung Quốc cơ vì ngũ quan của anh trông không giống người Myanmar, với lại anh nói được tiếng Trung chuẩn phổ thông. Anh tinh thông 6 loại ngôn ngữ, thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự quyết đoán. Nói chung là anh rất xịn :3 Xịn vậy thôi chứ anh có máu thê nô ngầm, sau này quen nữ chính rồi thì dỗ chị rất ngọt luôn =)))) "Tại Tư, đừng tức giận." Chu Giác Sơn đuổi theo. "Em không giận." "Vậy em đi giày vào trước đi." "Em không đi giày của anh." "Vậy em đi cái này vào." Chu Giác Sơn chỉ đôi ủng dưới chân mình. Tại Tư dừng lại, bàn tay siết chặt thành quả đấm nhỏ, không cho là đúng, "Đó cũng là giày của anh." Lúc đầu thì Du Tại Tư tìm quá trời cách để bỏ trốn, nhưng mà đều bị Chu Giác Sơn chính xác xách trở về lại bên mình. Ai kêu ông trời đã sắp đặt sẵn chị phải là người của anh làm chi =)))). Đọc về sau thì mình mới biết thì ra Chu Giác Sơn và Du Tại Tư quen biết nhau từ nhỏ rồi. Vì ba Tại Tư - Triệu Tuấn là cảnh sát chống ma túy khu vực biên giới Trung Quốc - Myanmar, trong một lần đi công tác thì cứu Chu Giác Sơn về. Nam chính lúc này 12 tuổi, còn nữ chính 6 tuổi. Chu Giác Sơn bị thương nên đã dưỡng thương khoảng nửa năm ở nhà nữ chính. Nữ chính là người dạy tiếng Trung cho anh, nhưng cũng chỉ dạy nửa vời thôi vì cô lúc đó cũng chưa rành chữ, dạy thì loạn xì ngầu cả lên. “Một.” Tại Tư kiên nhẫn dịch chuyển qua chỗ anh. Chu Giác Sơn không còn cách nào khác, giọng điệu không kiên nhẫn nói, “Một.” “Hai.” Cô cười cười chỉ vào hai gạch ngang ở trong sách. “Đói [].”* [] Ở trong tiếng Trung số hai (二) phát âm là [èr], đói (饿) phát âm là [è]. Khi phát âm khá giống nhau nên dễ nhầm lẫn.* “Không đúng, là… hai.” Tại Tư lại mở miệng to hơn một chút. “Hai?” “Đúng đúng đúng, ba.” Cô giáo nhỏ dạy rất nhanh. Chu Giác Sơn qua loa trả lời, “Ba.” “Bốn.” “Bốn.” … Sau này khi Tại Tư biết Chu Giác Sơn là người anh mà cô luôn thương nhớ thì cô không chạy trốn nữa, ở lại bên anh. Khi anh đi làm một nhiệm vụ không cho cô theo, cô còn gắn máy nghe lén trên người anh để theo dõi tình hình của anh nữa cơ :v  Một nhân vật khác cũng quan trọng không kém trong truyện đó là ba của Du Tại Tư - Triệu Tuấn. Ông là cảnh sát chống ma túy, vốn đã chết trong một lần làm nhiệm vụ ở Myanmar. Nhưng Chu Giác Sơn đã phát hiện ra ông, hóa ra ông vẫn còn sống, và ông chuyển thành làm cảnh sát ngầm ở Myanmar. Đọc tới đây thì mình khá thắc mắc thân phận nam chính liệu có phải là cảnh sát nằm vùng không? Đáp án là CÓ nhaaa. Thực ra cũng không quá khó đoán về thân phận của nam chính mấy. Nhưng ở gần cuối truyện có một cú plot twist làm mình hoảng hồn luôn, không thể nghĩ tới nổi, đọc xong tới tận bây giờ rồi mà mình vẫn còn cảm thấy hoang mang [nổi da gà - ing] Nhân vật chính ngọt ngào là vậy. Nhưng số phận của các nhân vật phụ lại không được tốt đẹp như thế, như Khang tẩu - người giúp việc của nam chính, sau này chăm sóc nữ chính như con gái mình, hay Bạch Tĩnh, Triệu Tuấn. Họ đã định sẵn là có một cái kết buồn... Tuy nhiên thì cái kết cũng khá ổn rồi vì nam nữ chính hạnh phúc với nhau, trở về Trung Quốc để có một cuộc sống yên bình, không lo chiến tranh, hiểm nguy nữa. "… Nếu như trên đời này thật sự có thiên đường vĩnh cửu, vậy thì những người từng trải qua gian khổ trong cuộc sống, có phải sẽ không cảm giác tuyệt vọng sâu sắc như vậy không? … Lại nếu như trên đời này thật sự có âm tào địa phủ, vậy những người vì muốn sống sót mà giẫm đạp lên sinh mệnh của người khác, tội ác của bọn họ, vào mấy chục năm sau, đến cuối cùng liệu có thể có được xét xử công chính vô tư hay không?"  Truyện nói nhiều về vấn đề nội chiến của Myanmar, tranh chấp lãnh thổ giữa quân đội chính phủ và quân đội dân tộc thiểu sổ. Khi đọc, mình khá bất ngờ vì Myanmar còn lạc hậu, phụ nữ còn chưa được đối xử công bằng, người dân không quá coi trọng luật pháp. Mình thấy may mắn vì Việt Nam là một đất nước hòa bình, có luật pháp. Thực ra mình cảm thấy nữ chính có đôi lúc còn hơi bộp chộp, không suy tính kỹ càng, nhiều khi hơi tin người quá (vụ tin người này là chung với plot twist cuối truyện nè). Vì mình thấy phóng viên chiến trường thì họ thường sẽ trầm tĩnh, suy nghĩ thấu đáo hơn. Nhưng chung quy những lần đó là do nữ chính Tại Tư quá lo lắng cho anh nam chính thôi. Điểm này cũng không quá vấn đề gì cả, nó dường như tạo thành một điểm đặc biệt trong truyện vậy. Tính cách nam nữ chính dung hòa cho nhau. Anh trầm tĩnh, bản lĩnh, suy nghĩ thấu đáo nhưng không quá giỏi ở khoản giao tiếp; khi đó chị sẽ là người giúp đỡ cho anh.  Với mình thì đây không phải là câu chuyện về quân nhân xuất sắc nhất, nhưng rất đáng để đọc, vì có rất nhiều điều ý nghĩa mình có thể nghiệm ra sau khi đọc truyện. *** Mưa rơi càng lúc càng lớn, sấm chớp ầm ầm, từng cơn gió đến nối tiếp, giữa màn trời mưa như trút nước đổ xuống. Toàn bộ người của thôn trại đều đang gióng trống khua chiêng [1] bận rộn, xử lý bốn xe bồn cỡ lớn, Hồ Nhất Đức trước đó dặn dò bọn họ, súng ống phải tháo rời linh kiện giấu ở gầm xe và trong khe hở của bánh xe, ma túy đá nhất định phải chú ý chống ẩm, 100 kg ma túy đá chia ra làm một nghìn phần, mỗi một phần lại thêm một bước bỏ vào trong túi nylon nhỏ trong suốt rồi đóng gói vào thùng hàng độc lập. [1] Gióng trống khua chiêng (紧锣密鼓): miêu tả công việc tiến hành gấp gáp. Tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi, một mảnh huyên náo. Tại Tư ở giữa một mảnh mơ hồ tỉnh lại, lúc cô mở mắt, đầu óc nặng nề, thần trí cũng chưa thanh tỉnh rõ ràng, trong lúc cô mơ hồ, hình như có thể nghe được tiếng Chu Giác Sơn nói chuyện. Chu Giác Sơn đứng ở trong sân, đã ngụy trang thành hình dáng tài xế xe tải. Anh mặc một bộ quần áo lao động cũ bẩn màu xanh da trời, trên tai có đeo khẩu trang, đang cúi đầu đi một đôi găng tay vải thô màu trắng, "Buổi chiều tôi sẽ đi, năm rưỡi qua biên giới, lúc nào thì ông thả người." "Không vội, cậu yên tâm, chúng ta là đồng bạn hợp tác. Đợi đến khi hàng hóa an toàn đến được Quảng Châu, lại phân chia đến tay người buôn bán ma túy ở nơi đó, nhận được khoản thanh toán đầu tiên, tôi nhất định lập tức thả người." Chu Giác Sơn không đồng ý, lạnh lùng nhìn lướt qua phía sau, "Là hàng của ông quan trọng hay là người của tôi quan trọng?" "Đương nhiên là người của cậu quan trọng." Hồ Nhất Đức nhướng mày mỉm cười, hàng mất có thể làm tiếp, nhưng nếu như không có người, đó cũng là một mạng người. Chu Giác Sơn cười nhạo một tiếng, kéo vành mũ lưỡi trai màu đen trên đầu xuống thật thấp, che khuất sống mũi anh tuấn và đôi mắt thâm sâu. Anh biết rõ Hồ Nhất Đức đây là tự cho rằng tìm ra được điểm yếu của anh, không sao, dù cho nhóm hàng này bị mất đi cũng còn có nhóm hàng sau, điều kiện tiên quyết để cảnh sát phá án là phải bảo đảm an toàn cá nhân của con tin trong mọi hoàn cảnh, chỉ cần có thể bảo đảm Tại Tư an toàn, anh có thể chấp nhận ở Nam Shan tiếp tục ẩn náu thêm một đoạn thời gian. ... Mời các bạn đón đọc Quân Nhân Trong Khói Lửa của tác giả Phi Sách.
Kết Hôn Tuy Đáng Xấu Hổ Nhưng Hữu Dụng - Tây Phương Bất Bại
“Tơ hồng liên minh” là một tổ chức công ích được chính phủ thành lập vì mục tiêu làm giảm bớt tình trạng lười hẹn hò, ngại yêu đương và sợ kết hôn của giới trẻ hiện nay. Có thể nói, hiện nay chủ nghĩa DINK (Dual Income, No Kids) đã trở thành một hiện tượng phổ biến, những người mang chủ nghĩa này cùng giơ cao ngọn cờ “Tôi vui sướng, tôi làm chủ” tuyên truyền khắp nơi.  Căn cứ vào thống kê trên cả nước, cứ trong 100 đôi năm nữ, chỉ có 30 đôi lựa chọn kết hôn, 10 đôi lựa chọn sinh con, dẫn đến dân số già và thiếu hụt lao động nghiêm trọng. Vì vậy, chính phủ thành lập tổ chức “Tơ hồng liên minh”, triệu tập các nhà tâm lý học và xã hội học đến làm tư vấn viên, giúp đỡ mọi người đi tìm một nửa thích hợp của mình. Và Mễ Nhiễm chính là một trong các tư vấn viên của tổ chức tơ hồng này.  Nói ra thì Mễ Nhiên là một ngoại lệ, cô không phải là nhà tâm lý học, cũng chưa từng có kinh nghiệm yêu đương hay hẹn hò, chẳng qua chỉ có chút biệt tài trong việc viết tiểu thuyết ngôn tình hay blog tự sự, vốn dĩ không liên quan gì đến việc trở thành “ông tơ bà nguyệt”, nhưng việc này cũng là bất đắc dĩ. Thế giới mà Mễ Nhiên đang sống không phải là thế giới trước đây của cô, Mễ Nhiên xuyên vào một bộ tiểu thuyết tên là “Khủng hôn chứng”, mà thân thể của cô bây giờ chính là của nữ phụ cùng tên “Mễ Nhiên”, một người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, khinh nghèo nịnh giàu, lúc nào cũng đeo bám nam chính Lục Phỉ Nguyên, cuối cùng lấy cái chết mà chấm dứt.  Thật ra nguyên chủ “Mễ Nhiên” là người có học thức cao, cô là thạc sĩ tâm lý học nên mới được tuyển chọn vào tổ chức “Tơ hồng liên minh”, chỉ là tâm tư không thuần nên kết cục thảm bại như vậy. Giờ đây, khi Mễ Nhiên trở thành “Mễ Nhiên”, vì trả nợ tiền thuê phòng mấy tháng nguyên chủ còn thiếu, vì trang trải cho cuộc sống đắt đỏ ở nơi thành thị, Mễ Nhiên đành nhắm mắt đưa chân, vận dùng hết tất cả các kinh nghiệm sách báo, các triết lý từng nghe kết hợp với tế bào cảm nhận tình yêu đi se duyên cho những ai đang cô đơn, cho những ai muốn tìm thấy hạnh phúc gia đình. Giúp vị thiên kim tiểu thư sợ hôn nhân tìm được bạn đời, giúp “Hoàng hậu Taekwondo” nhận ra tình yêu đơn phương chân thành của cậu bạn thân...Người có duyên rồi cũng thành quyến thuộc, từng cặp cô dâu chú rể sẽ bước vào lễ đường, là những cái nắm tay thề nguyện, là những nụ hôn hẹn ước, để họ cùng nhau bước vào đời sống hôn nhân, cho dù có cãi vã hay ngọt ngào, chỉ mong sao có thể cùng nhau đi được đến cuối con đường.  Thế rồi từng câu chuyện nhỏ sẽ tạo thành một câu chuyện lớn, khi Lục Phỉ Nguyên bắt đầu rung động trước một Mễ Nhiên lạc quan hào phóng, một Mễ Nhiên luôn chân thành giúp đỡ người khác tìm kiếm hạnh phúc. Mễ Nhiên như thỏi nam châm thu hút ánh nhìn của Lục Phỉ Nguyên, đó là sức hút từ sự tự tin trong đôi mắt, là cảm giác dễ chịu thoải mái mỗi khi trò chuyện cùng cô, được cô thấu hiểu, sẻ chia và thông cảm...Cứ vậy, Lục Phỉ Nguyên yêu Mễ Nhiên. Lục Phỉ Nguyên tuy bình thường có chút lạnh lùng cứng ngắc nhưng một khi đã yêu ai thì sẽ dành cho người đó những điều tốt nhất. Anh coi trọng tình yêu và gia đình, trân trọng người con gái anh yêu. Mễ Nhiên, anh không dám hứa sẽ mãi mãi bên em, bởi trên đời này không có gì là mãi mãi, nhưng ngày nào anh còn tồn tại, hãy để anh yêu em, bảo vệ và chăm sóc em. Mễ Nhiên, người con gái mà anh yêu thương.  *** “Không phải, là gác mái phía dưới kia một bộ. Tiểu Lục tới rồi cuối năm liền dọn đi ra ngoài, ngươi liền dọn thượng gác mái. Như thế nào, ngươi trí nhớ kém như vậy, đều không nhớ rõ?” “……” Nàng thật đúng là không nhớ rõ. Nguyên lai Lục Phỉ Nguyên cùng Mễ Nhiên ở chung quá. Như vậy vấn đề tới —— một bọn họ rốt cuộc phát triển đến nào một bước?! Có hay không phát sinh qua quan hệ?! Nghĩ đến đây, Mễ Nhiễm quả thực là vô ngữ hỏi trời xanh —— Vì cái gì nàng lúc trước đọc sách thời điểm, liền không thể nhiều phiên vài tờ a! Cốt truyện quả thực là ôm đồm hắc! Tác giả có lời muốn nói: 5000 đồng tiền sẽ còn. (;  ̄ェ ̄ ) Chương 6 kình ca Tô Nguyệt Phinh kỳ thật không thèm để ý người khác nói gì đó, dù sao nàng vốn dĩ chính là cái không hợp đàn người. Điểm này không phải lớn lên về sau mới phát hiện, mà là lúc còn rất nhỏ, nàng liền phát hiện chính mình cùng hài tử khác không quá giống nhau. Tập thể hoạt động cùng khóa ngoại phụ đạo đều không yêu tham gia, duy độc vẽ tranh mới có thể mang cho nàng yên lặng. Nàng yêu nhất họa đề tài là cá voi, nói đúng ra, là một đầu gọi là “Alice” cá voi. Từ tám tuổi năm ấy thấy được Alice phim phóng sự về sau, nàng liền đối nó nhớ mãi không quên. ... Mời các bạn đón đọc Kết Hôn Tuy Đáng Xấu Hổ Nhưng Hữu Dụng của tác giả Tây Phương Bất Bại.