Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gục Trước Dịu Dàng

Tên truyện: Gục trước rung động Raw: 败给心动 Hán Việt: Bại cấp tâm động Tác giả: Giang La La Editor: Sơ Nguyệt Thập Lục Bìa: Sơ Nguyệt Thập Lục; Tháng Chín hoa nở, Tháng Mười Hai anh nhớ em Số chương: 81 chương Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Đô thị tình duyên, Con cưng của trời, 1v1, Góc nhìn nữ chính Lịch đăng: Thứ 7 hàng tuần. GIỚI THIỆU Ông cụ nhà họ Lục dẫn về một cô gái 18 tuổi mắc bệnh tự kỷ mức độ nhẹ, không thích nói chuyện. Ông cụ dặn dò cháu trai Lục Tập có tính cách xởi lởi nhất nhà chăm sóc cho cô, bạn bè trêu chọc: “Ông nội ông tìm vợ cho ông đấy.” “Ai lại đi thích con nhỏ câm vô vị kia chứ?” Lục Tập tâm cao khí ngạo, ngoài mặt đối phó với ông nội nhưng lại ngấm ngầm đẩy trách nhiệm chăm sóc người ta cho anh trai là Lục Yến Thần. Mọi người xem Khương Dư Miên như trò cười, mãi cho tới khi Khương Dư Miên tham gia thi đấu, có người tiết lộ cô chính là “Nữ thiên tài máy tính” từng giành được giải thưởng quốc tế. Mọi người nhìn cô bằng con mắt khác, bấy giờ Lục Tập mới phát hiện con nhỏ không chịu nói lời nào kia đã lột xác một cách hoàn hảo. Lục Tập hối hận, bắt đầu điên cuồng tìm kiếm cảm giác tồn tại của mình. Khương Dư Miên không dao động, thậm chí còn không cười. Bạn bè hỏi tiến triển của cậu ta đến đâu rồi, Lục Tập không cam lòng mua say, “Cô ta chẳng hiểu gì về chuyện tình cảm cả!” Nhưng không lâu sau đó, cậu ta tận mắt nhìn thấy Khương Dư Miên chủ động trêu chọc anh trai cậu ta là Lục Yến Thần, nhón chân hôn anh. . Khương Dư Miên có một quyển sổ nhật ký, bên trong chỉ viết về Lục Yến Thần. Cô thích anh, từ rất lâu trước đây rồi. . [Nhắc nhở trước khi đọc] Nam chính là Lục Yến Thần, hơn kém nhau 6 tuổi. Thiếu nữ yếu đuối x Ấm áp có tính chiếm hữu, 1v1, cả hai đều sạch, một câu truyện về tình yêu và trưởng thành. Nữ chính đã thành niên, không phải nhận nuôi, chỉ là ở nhờ. *** Tình yêu là sự đồng điệu về tâm hồn, không phải một người cứ cho đi và một người chỉ biết nhận lấy. Không thích sẽ tìm lí do, còn thích sẽ tìm cách. Nữ chính Tư Hoạ là một người yêu hết mình nhưng lúc cần lí trí cô cũng sẽ lí trí. Ba năm đuổi theo một người chỉ vì ở khoảnh khắc cô khốn khổ người đó đưa cho cho một bàn tay, cô bắt lấy nó và coi nó như tia sáng của cuộc đời mình. Dù cho người đó có lạnh nhạt với cô, cô cũng chỉ coi là vì người đó không giỏi thể hiện tình cảm của mình. Người nọ thất hẹn với cô hết lần này đến lần khác cô cũng chỉ an ủi bản thân mình rằng đó là sự nghiệp của người đó. Mỗi lần cô giận dỗi người nọ lại mua cho cho cô những món đồ hiệu đắt đỏ, cô cũng trốn tránh coi đó là anh ấy biết lỗi rồi, anh ấy còn biết dỗ mình. Ba năm ở bên cạnh người đàn ông đó, nhận lại chính là sự mập mờ, mối quan hệ bạn trai bạn gái chỉ có riêng cô, anh và người nhà của anh biết. Bạn bè anh châm chọc nói cô chỉ là “bạn giường" sau lưng anh, thậm chí nói trước mặt anh, anh đều chỉ cho qua mà coi đó là sự đùa giỡn của những kẻ say. Thật ra lời nói khi say mới chính là lời nói chân thật nhất. Ba năm không nhận một sự tôn trọng của những người đó, nhưng cô cũng chỉ coi đó là lời của người ngoài, quan trọng vẫn là anh. Rồi mối tình đầu năm đó trở về. Sự thật dần được hé lộ, hoá ra là vì cô rất giống với mối tình đầu kia của anh. Ba năm ở bên nhau, một năm chung sống dưới mái nhà. Trang viên nơi họ sống có tên là “Anh viên", Quý Anh là tên của cô gái đó. Con mèo kia anh cưng chiều hết mực cũng là của người bạn gái cũ đó. Cho dù cô vài lần mong anh chuyển con mèo đi vì cô bị dị ứng lông mèo. Ngày sinh nhật tuổi 23 của cô, anh rời đi, đến chỗ của cô gái đó mặc cho cô níu kéo “Khi trở về anh sẽ giải thích với em.” Nhưng mà có lẽ Hạ Diên Tiêu anh chẳng còn một cơ hội nào nữa rồi. Tư Họa ôm lấy trái tim chằng chịt vết thương đến một thành phố mới, cô gặp được một ông chủ homestay ôn hòa lễ phép. Anh tên là Ngôn Tuyển, người cho dù chỉ mới lần đầu gặp nhau đã cho cô một sự tin tưởng và dịu dàng khó cưỡng. Bất luận là lúc nào chỗ nào, Ngôn Tuyển đều nói với cô: “Đừng lo, có anh ở đây.” Tỏ tình, cầu hôn, cuối cùng Tư Họa cũng được trải nghiệm, cái gì gọi là cảm giác an toàn tuyệt đối. Tình yêu của anh dành cho em không rực rỡ như ánh mặt trời kia mà dịu dàng như ánh trăng sáng. Thật sự mình muốn dành lời khen đến tác giả vì đã khắc hoạ hai nhân vật tương phản nhau như thế. Cái tương phản ở đây không phải là đến từ xuất thân mà là ở tính cách và cách xử lí vấn đề. Câu chuyện từ khi sau Tư Hoạ gặp Ngôn Tuyển làm cho mình thấy rõ hơn sự bội bạc, vô tình, ích kỷ của họ Hạ kia. Một người ở bên cạnh ba năm không biết cô dị ứng lông mèo, mắc chứng quáng gà nặng. Nhưng Ngôn Tuyển vừa nhìn liền biết. Ngôn Tuyển cho cô một sự an toàn và yên tâm tuyệt đối. Anh từ từ đến bên cô, chậm rãi nhận được sự tin tưởng từ cô. Hưởng thụ sự ỷ lại của cô, lo lắng khi quá trình này tiến triển quá nhanh sẽ doạ cô sợ. Anh giúp đỡ cô ở một thành phố xa lạ, dẫn cô đến những nơi đẹp của thành phố đó. Anh sẽ nấu cho cô những bữa ăn ngon, kể cho cô về những chuyến đi của anh. Anh là người sẽ gởi đồ ăn đến cho cô khi cô bận rộn vì bản thảo thiết kế quên mất cả ngày đêm. Anh không vì một câu từ chối của cô mà bỏ cuộc. Anh sẽ vì nụ hôn tham lam của mình mà tự trách bản thân. Anh sẽ không tặng cho cô một món quà đắt tiền nhưng rỗng tuếch. Anh sẽ vì cô mà đẩy lùi công việc lại. Anh cho cô thời gian, cho cô tất cả những gì cô cần. Anh ôm lấy vết thương trong tim cô, dùng cách thức dịu dàng nhất cho cô biết tình yêu là gì. Và cô đã gục trước dịu dàng của anh. Khi cô nghĩ lần gặp nhau ở homestay của anh là lần thứ ba gặp nhau của bọn họ, cảm thấy bọn họ thật có duyên. Chỉ mỗi anh biết đó là lần thứ năm. Lần đầu tiên ở mái hiên tặng cho cô gái nhỏ một cây bút là vì cảm thấy cô đáng yêu. Lần thứ hai gặp nhau ở hồ ước nguyện anh tình cờ chụp được nụ cười xán lạn của cô. Lần thứ ba gặp nhau anh dắt cô đi trong đêm tối. Lần thứ tư gặp nhau là ngày cô nói lời tạm biệt với mối tình ba năm đó, cô chạy dưới mưa anh đi đến che dù cho cô, lo lắng vết thương nơi tay cô. Lần thứ năm gặp nhau anh ôn hoà cười nói với cô “Xin chào, lại gặp nhau rồi. Tôi là Ngôn Tuyển.” Mong em hãy nhớ thật kĩ cái tên này, vì bắt đầu từ giờ phút này trở đi ở bất cứ khoảnh khắc nào của em đều sẽ có tôi tham dự. “Anh đang nghĩ gì thế?” “Anh đang nghĩ nếu như gặp lại em sớm hơn một chút thì tốt rồi.” “Em có một mong ước nhỏ nhoi. Mong em sẽ được ở bên cạnh anh, mỗi giây mỗi phút.” *** Màn đêm buông xuống, Tư Họa ôm bản vẽ phác thảo quay trở về “Anh Viên”. Trên đường đi, cô mở tin nhắn ra xem hết lần này đến lần khác, tin nhắn cuối cùng của Hạ Diên Tiêu gửi từ lúc ba giờ chiều, đến bây giờ anh vẫn chưa trả lời tin nhắn. Tin nhắn mới nhất là tin nhắn do cô gửi từ hai tiếng trước: [A Diên, hôm nay là thứ bảy, anh có về không?] Công việc của Hạ Diên Tiêu rất bận rộn, thường xuyên đi công tác, không thấy người đâu, đến tận sáng nay cô mới hay tin Hạ Diên Tiêu đã trở về Dung Thành qua miệng em gái Hạ Diên Tiêu. Nhưng mà cô không chắc là hôm nay Hạ Diên Tiêu có về nhà hay không. Tư Hoạ đang đứng thay giày ở trước cửa thì vú Tưởng, người quản lý của Anh Viên nghe thấy tiếng động, bà ôm một con mèo Anh lông ngắn đi ra. Trông thấy Tư Họa, bà ấy lập tức dừng lại ở chỗ cách cô một mét: “Tư tiểu thư đã về rồi đấy à? Đã ăn cơm tối chưa?” Trên mặt vú Tưởng lộ ra nụ cười hòa ái và dễ gần. Trong một năm Tư Họa sống ở Anh Viên, mối quan hệ của cô và bà ấy cũng không tệ lắm. “Cháu đã ăn ở bên ngoài rồi, Coco nó bị sao thế ạ?” Ánh mắt của Tư Họa rơi vào trong lòng vú Tưởng, một cục lông xù màu vàng kim đang rúc vào khuỷu tay của vú Tưởng hưởng thụ sự ấm áp. “Lúc sáng có đem nó tới bệnh viện để làm kiểm tra định kỳ, ban nãy tắm rửa cho nó, tên nhóc này từ trước đến nay đều không chịu phối hợp.” Vú Tưởng cười nói, một cái chân mèo với lên cánh tay bà ấy. Coco nghịch ngợm chui ra từ trong vòng tay của bà ấy, nhảy xuống thảm trải sàn, Tư Họa bất giác lui về phía sau tránh con mèo nhỏ, cầm bản thảo thiết kế vội vàng lên lầu. Cô dị ứng với lông mèo, mà Coco lại là con mèo được Hạ Diên Tiêu nuôi bên cạnh năm năm, cực kỳ yêu quý, bảo vệ nó hết mực. Nếu hai người muốn sống chung, cách phối hợp duy nhất chính là Tư Họa chủ động tránh đi. Coco có phòng và phạm vi hoạt động của nó, trong nhà mỗi ngày đều được quét dọn sạch không một hạt bụi, Tư Hoạ gần như sẽ không tiếp xúc với con mèo, thỉnh thoảng không cẩn thận chạm vào nó thì phản ứng dị ứng cũng không mãnh liệt lắm. Một người một mèo cứ như vậy mà sống yên ổn vô sự với nhau dưới một mái nhà. Về đến phòng ngủ chỉnh sửa lại một hồi, cũng đã sắp đến 8h tối rồi, vẫn chưa nhận được tin nhắn trả lời của Hạ Diên Tiêu. Cầm điện thoại khẽ thở dài một tiếng, Tư Hoạ tiện tay đặt nó xuống rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Trước bồn rửa mặt, Tư Hoạ nhìn gương rồi buộc mái tóc đen dài của mình lên, cởi bỏ bộ váy rộng rãi trên người mình, lộ ra thân hình xinh đẹp cùng làn da trắng nõn nà. Hai chân trắng nõn bước vào bồn tắm, hơi nước ấm áp lan tỏa khuếch tán, phủ mù mịt khắp xung quanh. Tư Hoạ ngâm mình trong nước, gột rửa toàn bộ sự mệt mỏi trên cơ thể. Nhiệt độ của nước dễ chịu, khiến người ta thả lỏng thần kinh, Tư Hoạ chậm rãi nhắm mắt lại, lưng dựa vào thành bồn tắm. “Ting——” Điện thoại vừa rung vừa vang lên một tiếng, một cánh tay trơn bóng duỗi ra khỏi mặt nước, với sang bên cạnh. Vài phút sau, Tư Hoạ đã thay xong quần áo, cầm điện thoại đi xuống lầu. Trong lúc vội vàng, mắt cá chân để lộ ra bên ngoài của cô vô tình cọ vào Coco đang nằm co rúm ở cầu thang, gót chân dẫm trên mặt đất, cô lại một lần nữa nhấc dép lê lên, chưa kịp rửa chân đã chạy ra ngoài. Ánh đèn neon lập loè, trên đường ồn ào náo nhiệt, người qua người lại tấp nập, Tư Hoạ bắt taxi đi đến một CLB tư nhân cao cấp. Nhờ có thẻ phụ mà Hạ Diên Tiêu để lại, cô thuận lợi vào được bên trong. Nhân viên phục vụ dẫn cô đến ngoài cửa phòng bao. Mười mấy phút trước, cô nhận được điện thoại của Hạ Vân Tịch nói Hạ Diên Tiêu đang uống say tí bỉ ở CLB, kêu cô qua đây đón anh ta về. Tư Họa lo lắng không yên, không chút do dự mà quét thẻ bước vào, sau đó mới phát hiện bên trong không chỉ có hai anh em nhà họ Hạ, mà còn có cả một đám nam thanh nữ tú là bạn bè trong giới của Hạ Diên Tiêu. Trừ hai anh em nhà họ Hạ, ở hiện trường còn có bốn nam hai nữ, người nào người nấy đều nhìn về phía người vừa đột nhiên xông vào. “Hoạ Hoạ, cậu đến rồi.” Hạ Vân Tịch đứng dậy chào đón cô. Tư Hoạ gật đầu với cô ấy, né tránh ánh mắt dị thường của người khác, đi thẳng về phía sô pha. Người đàn ông ngồi trên sô pha híp mắt lại, không chút động tĩnh, dáng vẻ trầm tĩnh ấy khiến người ta không thể nhận ra anh ta đang say. Nếu như không phải chính miệng Hạ Vân Tịch nói, người bên cạnh chắc chắn không thể nào phân biệt nổi. “Anh mình uống say rồi.” Hạ Vân Tịch ngồi một bên giải thích, đánh tan không khí trầm mặc. Một giọng nói vô cùng cay nghiệt đột nhiên vang lên trong phòng bao rộng lớn: “Vân Tịch, hôm nay là ngày chúng ta hội họp, sao cậu lại kêu những người không liên quan đến đây làm gì chứ?” “Trương Tịnh, Hoạ Hoạ là bạn gái của anh tôi!” Hạ Vân Tịch vội vàng phản bác lại, chứng minh thân phận cho cô. “Chậc~” Đôi môi đỏ chót của người phụ nữ trang điểm xinh đẹp khẽ nhếch lên, ý vị trào phúng vô cùng rõ ràng. Ở bên Hạ Diên Tiêu đã ba năm, Tư Hoạ gần như rất ít khi gặp đám người này. Cô chỉ biết những người này đều là tiểu thư công tử trong giới, tính cách khác nhau, có thành thục trầm ổn, cũng có kiêu căng xảo quyệt, cao cao tại thượng như thể cách người bình thường cả một dải ngân hà vậy. Cô lười đi phản bác, cũng không muốn gây thêm rắc rối cho Hạ Diên Tiêu, dù sao một năm cũng chả gặp nhau được mấy lần. “A Diên? Chúng ta về nhà thôi.” Tư Hoạ đỡ cánh tay của Hạ Diên Tiêu, Hạ Vân Tịch thấy vậy vội chạy qua giúp đỡ. Những người khác cũng không hề nhiệt tình với Tư Hoạ. Nguyên nhân của việc này là do thái độ của Hạ Diên Tiêu, ví như việc hôm nay Hạ Diên Tiêu là người mở đầu cho cuộc tụ tập này nhưng lại không dẫn theo Tư Hoạ, người bạn gái trên danh nghĩa này đi cùng. Lúc đầu, sau khi Hạ Diên Tiêu cho bọn họ biết đến sự tồn tại của cô thì cũng rất ít khi dẫn cô đi gặp người khác. Theo như bọn họ thấy, Tư Hoạ chỉ là tình nhân nhỏ được Hạ Diên Tiêu bao dưỡng mà thôi, thân phận bình thường, căn bản không cần phải nhiệt tình với cô làm gì. Huống chi… Chỉ cần là bạn bè chơi lâu với Hạ Diên Tiêu thì đều biết, khuôn mặt của Tư Hoạ mới là thứ mà Hạ Diên Tiêu nhìn trúng. Tài xế đã chờ sẵn ở bên ngoài chạy qua giúp cô đỡ Hạ Diên Tiêu lên xe, Tư Hoạ đang ở bên ngoài chào tạm biệt với Hạ Vân Tịch. “Bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, đúng là si tâm vọng tưởng.” Giọng nói của Trương Tịnh từ sau lưng đột nhiên truyền tới, câu nào câu nấy cũng chói tai khiến Hạ Vân Tịch tức đến nỗi muốn quay lại tìm người tính sổ. Tư Hoạ nhanh tay nhanh mắt tóm lấy cổ tay cô ấy, quay đầu nhìn chằm chằm Trương Tịnh, ánh mắt lạnh lẽo kinh người: “Trương tiểu thư, tôi giữ thể diện cho cô, hy vọng cô cũng biết sử dụng não của mình một chút!” Không muốn nhìn thấy những bộ mặt xấu xí ấy, sau khi cô dứt khoát đẩy Hạ Vân Tịch lên xe thì đóng cửa kính xe lại, cách biệt hoàn toàn với âm thanh của thế giới bên ngoài. Trương Tịnh tức đến méo miệng, cặp môi đỏ chót thoạt nhìn tựa như muốn ăn thịt người: “Cô ta nói như vậy là có ý gì? Cô ta đang chửi tôi sao? Cô ta dựa vào cái gì mà dám chửi tôi? Nếu như không có khuôn mặt giống với người kia, một con học sinh nghèo rớt mồng tơi như cô ta có thể đứng ở đây sao?” “Được rồi, được rồi, cậu cũng bớt nói vài câu đi, dù sao thì cái người kia cũng sắp về nước, chúng ta đợi xem kịch hay là được rồi.” Một giọng nói khác cất lên trấn an cảm xúc nóng nảy của Trương Tịnh, rất nhanh, trên mặt Trương Tịnh lộ ra vẻ vui sướng khi người khác gặp nạn. Chiếc xe dần dần khởi động, lông mày của người đàn ông nằm ở đằng sau nhíu chặt lại, dường như chất chứa không ít sầu tư cùng mệt mỏi. Tư Hoạ vội vàng mở cửa kính xe ra để cho cơn gió mát mẻ bay vào, thổi hết mùi rượu khiến người khác phải ngạt thở trên người anh đi. Xe chạy được một đoạn, Hạ Vân Tịch ngồi ở ghế lái phụ quay đầu xuống: “Hoạ Hoạ, thật sự xin lỗi cậu, Trương Tịnh mồm độc, cậu đừng để trong lòng nhé.” Tư Họa lắc đầu nói: “Không sao, mình không để tâm đâu.” Cô với Hạ Vân Tịch là bạn thân hồi đại học, lúc trước cũng vì Hạ Vân Tịch mà cô mới kết duyên với Hạ Diên Tiêu. Khi cô và Hạ Diên Tiêu bắt đầu yêu nhau cũng là lúc mới lên năm ba, sau này Hạ Diên Tiêu có đưa cô đi gặp gỡ bạn bè của anh một lần, những người đó trực tiếp gán cho cô cái mác “Nữ sinh viên đại học nghèo nàn dựa vào mặt mũi để đổi đời”. Cô vừa mới tốt nghiệp có một năm, còn chưa có thành tích gì trong lĩnh vực chuyên môn của mình, vậy nên trong mắt bọn họ, cô và Hạ Diên Tiêu vĩnh viễn không cùng đẳng cấp. Nhưng cô không chấp nhận số mệnh. * Xe lái vào trong Anh Viên, Hạ Vân Tịch đã rời đi từ lâu. Tư Hoạ nghiêng đầu nhìn ngắm người đàn ông đang dựa vào ghế, đôi lông mày hơi hơi nhíu lại. Ngày thường Hạ Diên Tiêu cũng có không ít những cuộc tụ tập cùng tiệc xã giao, nhưng anh sẽ không bao giờ để người khác chuốc say mình. Trường hợp ngày hôm nay cũng không tính là high quá mức, ngược lại sao anh lại uống say đến vậy chứ? “A Diên.” Tư Hoạ đẩy nhẹ cánh tay anh, người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng thần chậm rãi mở mắt ra, đồng tử đen thâm thuý tựa như một cơn lốc xoáy sâu không thấy đáy, chỉ cần không chú ý một chút sẽ bị hấp dẫn, chìm đắm không lối thoát. Kéo anh từ cửa lớn đến phòng ngủ tốn không ít sức lực. Phòng ngủ của Hạ Diên Tiêu chỉ có hai màu trắng xám, trầm ổn yên tĩnh giống hệt với con người anh. Đạm mạc, xa cách. Khó khăn lắm mới dìu anh dựa vào đầu giường, Tư Hoạ vừa mới đứng thẳng dậy liền bị Hạ Diên Tiêu kéo về sau một cái, ngã vào trong lồng ngực của anh. Chóp mũi đập vào lồng ngực cứng rắn có hơi đau, Hạ Diên Tiêu đột nhiên nắm lấy cằm cô, nhìn thằng vào đôi mắt của cô. Dường như cảm thấy có chỗ nào không đúng, Hạ Diên Tiêu ép cô hơi ngẩng đầu, nhíu mày nhìn chằm chằm vào góc mặt nghiêng của cô, vô cùng chăm chú. Mời các bạn mượn đọc sách Gục Trước Dịu Dàng của tác giả Giang La La.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tuyệt Sắc Khuynh Thành - Phi Yên
Sách Nói Tuyệt Sắc Khuynh Thành   Tên ebook: Tuyệt Sắc Khuynh Thành Tác giả: Phi Yên Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông Dịch giả: Cẩm Ninh (Jini) Số trang: 544 Kích thước: 16 x 24 cm Ngày xuất bản: 31-08-2012 Giá bìa: 119.000 VNĐ Công ty phát hành: Quảng Văn Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp và tách pic: Mira Gem Type: Vu Dinh, Lizzy FtKat, Van Do, Hoàng Hạnh Phan, Minh Tran Beta : Tiểu Phương Phương Làm ebook: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Tuyệt Sắc Khuynh Thành - Phi Yên   Giới thiệu:   Tuyệt Sắc Khuynh Thành là một câu chuyện giàu tình tiết hấp dẫn, với những diễn biến nội tâm phong phú và một giọng văn giàu xúc cảm. Giọng văn của Phi Yên có lúc nhẹ nhàng sâu lắng, lúc thấm đẫm bi thương. Những đoạn xuất sắc nhất của Phi Yên là những đoạn miêu tả nội tâm nhân vật, có thể thấy tác giả đã dồn rất nhiều tâm huyết cũng như tình cảm của bản thân vào từng câu chữ. Vì vậy khi đọc văn của Phi Yên người ta rất dễ dàng đồng cảm.   Điểm thành công nhất của Phi Yên là đã xây dựng được những nhân vật vô cùng hấp dẫn, có một đời sống nội tâm rõ nét và nổi bật. Đọc Tuyệt Sắc Khuynh Thành có thể thấy tình cảm sâu sắc của tác giả dành cho những số phận éo le đặc biệt là số phận của những người phụ nữ. Như một ý trong tác phẩm chị đã viết: Đứng trước những người đàn ông, xét cho đến cùng phụ nữ luôn là phái yếu, rất dễ dàng bị tổn thương, nhưng đứng trước xã hội, đứng trước cuộc đời, họ lại phải chịu những gánh nặng trách nhiệm ngang bằng thậm chí có khi còn lớn hơn của nam giới.     Với Lục Vị Hy – cô tiếp viên của hộp đêm Tuyệt Sắc Khuynh Thành, cuộc sống chỉ gồm ba phần: Một phần ba thời gian chịu sự sỉ nhục, một phần ba thời gian chờ đợi sự sỉ nhục, một phần ba còn lại dùng để hóa giải những tổn thương do sỉ nhục gây ra.   Năm cô hai mươi mốt tuổi, bàn tay số phận bắt đầu chạm đến. Không phải câu chuyện lãng mạn về một con chim sẻ hóa thành phượng hoàng, cô quay về thế giới thượng lưu mình đã từng rời bỏ, ân oán tình thù chồng lấp lên nhau, mưu toan bẫy rập cuối cùng cũng vô hiệu trước sự nghiệt ngã của thời gian và số mệnh. Chỉ còn tình yêu ở lại, “Phải nhớ rằng bản thân sự sinh tồn cũng chính là một loại thắng lợi, anh đợi em ở đây…”. Phi Yên   Là tác giả best seller của Trung Quốc, Phi Yên cô độc lang thang trong rừng câu chữ, cô đơn dựng nên những giấc mộng đổ nát. Tiểu thuyết của Phi Yên miêu tả những quãng đời bi thương nhất của con người, chạm đến những cảm xúc đau buồn nhất, tuy nhiên Phi Yên cũng luôn dùng con mắt trong sáng và trái tim yêu thương để lắng nghe cuộc sống, khám phá thế giới, tìm ánh sáng trong bóng tối, cho hy vọng rực lên giữa chốn hoang tàn.   Mời các bạn đón đọc Tuyệt Sắc Khuynh Thành của tác giả Phi Yên.
Chạy Đâu Cho Thoát - Minh Nguyệt Thính Phong
Tên ebook: Chạy Đâu Cho Thoát (full prc, pdf, epub) Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong   Thể loại: Hài hước, Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Editor: Pim   Nguồn: pimshtt.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Chạy Đâu Cho Thoát - Minh Nguyệt Thính Phong Giới thiệu: Trong trái tim mỗi người đàn ông đều có một đứa bé, dù là người đàn ông đặc biệt thế nào cũng không ngoại lệ. Cô điên cuồng theo đuổi anh - Anh dùng sự im lặng để từ chối cô. Anh là người đã nói và chứng minh cho cô thấy: cô và anh chỉ có thể làm bạn - Cô nỗ lực, cẩn trọng, cố gắng đặt anh vào vị trí của một người bạn. Vậy mà bỗng một tối đẹp trời, anh ép chặt cô vào góc tường nơi quán bar ấy và hôn cô bằng một nụ hôn-không-cho-phép-chối-từ. Anh nói: "Tôi muốn làm bạn trai em!". Không thể nào, không thể nào, không thể nào… Cả thế giới đều biết anh thích mẫu phụ nữ cao ráo xinh đẹp. Mối tình đầu của anh quật cường háo thắng, mối tình hai, ba của anh thì khôn khéo đoan trang. Bất kể là ngoại hình hay tính cách, đều không dính dáng gì tới cô cả. Đó là chưa kể, anh là tiên sinh 'vườn đào', anh có rất nhiều rất nhiều hoa đào, còn cô chẳng qua chỉ là một cành cây dập… Không, cô không tin, không tin, không tin anh. Nhưng… cô có thể chạy thoát sao? Hóa ra trái tim người đàn ông cũng giống trái tim phụ nữ, dù oán hận đến mức nào, dù thời gian có qua bao lâu, thì hình bóng người đã từng in sâu trong lòng vẫn sẽ có ảnh hưởng tới mình. … “Bác sĩ Mạnh, tôi đang đi xem mặt, chứng sợ trưởng bối của tôi lại phát tác rồi, tôi cần cổ vũ.” “Trần Nhược Vũ, giờ cô đang ở đâu?” “Phòng vệ sinh của nhà hàng. Chỉ còn mỗi chỗ này để tôi bình tĩnh thôi.” “Sao mãi mà cô không khá lên được thế?” “Vậy làm thế nào bây giờ?” “Cô gọi điện cho tôi cũng có tác dụng gì đâu.” “Anh cũng không giúp được tôi đâu. Anh mà đứng trước mặt mẹ tôi nói tôi đăng ký khám ở khoa Thần kinh,chắc bà ấy cho tôi đổ máu tại trận luôn đấy.” “Một chiêu đó sao dùng mãi được.” “Thế anh còn cách gì nữa?” “Tôi có thể bảo là con đói rồi,em về nhà cho nó bú đi.” … Luận về da mặt dày, anh thắng! Luận về độc mồm độc miệng, anh thắng! Luận về tính tình nóng nảy, anh thắng! Luận về giở trò lưu manh, anh cũng thắng! Thế mà cô lại đi ưng người ta thật? Trần Nhược Vũ phải làm thế nào đây? Cô thực sự phiền não! Nếu ai đã từng đọc và yêu thích Minh Nguyệt Thính Phong qua những tác phẩm như: bộ tiểu thuyết ba tập "Heo yêu Diêm Vương", cuốn tiểu thuyết "Này chớ làm loạn"... thì chắc chắn sẽ không thể bổ qua bộ tiểu thuyết 2 tập cùng tác giả này sắp được BachvietBooks xuất bản. Bộ tiểu thuyết có tên "Chạy đâu cho thoát" gồm 2 tập kể về mối tình oan gia giữa anh chàng bác sĩ Mạnh Cổ tính tình "đanh đá" cùng cô nàng cá tính Trần Nhược Vũ. Mối tình giữa cặp đôi trái ngước này bắt đầu cũng rất ngược đời, khi mà chính cô gái có tên Nhược Vũ lại là người theo đuổi anh chàng Mạnh Cổ trước thay vì quy luật "trâu - cọc" như bình thường. Là người theo đuổi trước nhưng sau đó, chính Nhược Vũ lại là người "chạy đằng trời cũng không thoát" khỏi lưới tình của Mạnh Cổ khi mà cô đã quyết định từ bỏ hy vọng với tình yêu đơn phương này. Cô theo đuổi anh nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là thái độ bàng quan của anh. Cô ôm mối tương tư, gạt bỏ tất cả tự trọng chạy theo anh nhưng anh lại chỉ cho cô thấy khoảng cách quá xa giữa thế giới của hai người. Thế nhưng, khi Nhược Vũ quyết định từ bỏ tình cảm cô dành cho Mạnh Cổ, thì cũng là lúc anh chàng bác sĩ này bắt đầu chiến dịch "giăng lưới" với cô. Hóa ra, không biết từ lúc nào mà cô gái ngốc nghếch mà luôn cố tỏ ra mạnh mẽ như cô đã vô thức đi sâu vào lòng anh khiến anh cảm thấy muốn "túm" cô lại để "nâng niu" và "bảo vệ". Kết cục của câu chuyên oan gia này chắc hẳn các bạn đều có thể đoán được, nhưng rốt cuộc thì cô nàng Nhược Vũ của chúng ta đã bị "mắc lưới" trở lại như thế nào? Và với bản tính mạnh mẽ của mình, cô đã phản kháng ra sao?  Câu trả lời sẽ có trong Chạy đâu cho thoát của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong. Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong  là một trong những tác gia lớn nhất của mạng văn học Tấn Giang. Cô rất thích kể chuyện, uống trà, ăn hoa quả, hạt dưa và tất cả các hoa quả khô. Cô đam mê phim ảnh và làm đồ thủ công. Thính Phong luôn viết theo phương châm “Ba không, ba có”: không độc ác, không yêu nhiều người, không bất hạnh, có tình cảm, có đam mê, có kịch tính. Tác phẩm được BachvietBooks xuất bản: - Heo yêu Diêm Vương (tải eBook) - Chạy đâu cho thoát  (tải eBook) - Bài học yêu của Tiểu Diêm Vương  (tải eBook)
Dám Kháng Chỉ!? Chém! - Lam Ngả Thảo
AudioBook Dám Kháng Chỉ? Chém!   Một vị vua ăn sung mặc sướng ngày nào giờ chỉ vì một cái đùi gà mà bị tống giam. Một tướng quân oai dũng ngày nào giờ một người đi đôi giày cỏ hở cả ngón chân, mặc chiếc áo choàng vá chằng vá chịt. Giang sơn đổi chủ, cuối cùng thì "chàng tướng quân" ấy cũng rũ bỏ được lớp vỏ nam nhi, trở lại nguyên hình là một nữ tử thiếu nữ tính. Là trọng phạm của triều đình, nàng dắt theo ông vua con trốn đông trốn tây. Trốn một hồi tưởng chết đến nơi thì chẳng hiểu sao lại đứng trước long sàng của tân hoàng rồi? "Ngươi cũng chẳng phải lần đầu ngủ trên giường của trẫm, còn không mau qua đây?" “Bệ hạ, tội thần không phải phi tần hậu cung của người, không có nghĩa vụ thị tẩm!” “Ồ vậy sao... An Dật quả là rất có khí tiết mà! Nếu đã không muốn thị tẩm, dám kháng chỉ, vậy lôi ra ngoài chém!” Mời các bạn đón đọc Dám Kháng Chỉ!? Chém! của tác giả Lam Ngả Thảo.
Kỷ Nguyên Xem Mắt - Trương Đỉnh Đỉnh
Tên ebook: Kỷ Nguyên Xem Mắt (full prc, pdf, epub) Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông Dịch giả: Dương Kim Nguyệt Khổ sách: 16x24 Số trang: 532 Giá bìa: 135.000 VNĐ Nhà xuất bản: Tổng hợp TP. HCM Ngày xuất bản: 01/06/2013 Text: GrayWonder Beta: Hoathanh Nguyễn Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Kỷ Nguyên Xem Mắt - Trương Đỉnh Đỉnh Giới thiệu: Hài hước và nhẹ nhàng, Kỷ Nguyên Xem Mắt là một trong số các tác phẩm tiêu biểu của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh được độc giả Việt Nam rất yêu thích. Xoay quanh câu chuyện tình yêu đầy bất ngờ và tất nhiên là không thể thiếu những giây phút lãng mạn, ngọt ngào, Kỷ nguyên xem mắt là món quà dành cho những độc giả đã yêu, đang yêu và ấp ủ một tình yêu đầy thơ mộng. Bút pháp trong sáng, ngôn từ dí dỏm, nhân vật gần gũi, câu chuyện tình yêu này sẽ giúp người đọc tiếp cận tình yêu dưới những góc nhìn thật mới lạ và thú vị! Trong  Kỷ Nguyên Xem Mắt, độc giả sẽ được làm quen với Hoàng Phiêu Phiêu - nhân viên tư vấn trong trung tâm mai mối, một cô nàng ba không: không tiền, không sắc, không nhà. Thậm chí, cô còn mập nữa! Năm nay cô đã hai mươi bảy tuổi, chưa yêu lần nào, được cái tự tin và không có khái niệm giảm béo! Trong một lần đi xem mắt giùm người bạn thân La Lợi, cô gặp ngay Lưu Thụy Căn, một anh chàng mà theo cô nghĩ cũng là dân “ba không” như cô: không tiền, không nhà, không xe. Cứu vãn một điều là anh cũng khá đẹp trai, lại dịu dàng và ân cần. Cho dù cô bộc lộ toàn bộ mặt xấu của mình, anh vẫn kiên trì theo đuổi, vẫn kiên trì gọi điện mời cô đi ăn, làm cô không cách nào chối từ. Và rồi, khi cô nhảy vào hố sâu tình yêu, cô lại bất ngờ khám phá ra một sự thật, rằng anh chàng Lưu Thụy Căn kia hoàn toàn không phải là người nghèo khổ, mắc nợ đầy người như cô vẫn lầm tưởng… Vậy sự thật anh ta là người thế nào? Và những gì anh đối với cô liệu có phải là có nguyên nhân mờ ám nào khác? Thời buổi này, cho dù bạn là một anh chàng đẹp trai siêu cấp, hay là một người có dung nhan làm xấu mỹ quan thành phố, vẫn phải tìm đến TRUNG TÂM MAI MỐI! Hoàng Phiêu Phiêu, cô nàng nhân viên tư vấn trong trung tâm mai mối, là một cô nàng ba không: không tiền, không sắc, không nhà. Thậm chí, cô còn mập nữa!!! Hai mươi bảy tuổi, chưa yêu lần nào, được cái tự tin và không có khái niệm giảm béo! Trong một lần đi xem mắt giùm người bạn thân La Lợi, cô gặp ngay Lưu Thụy Căn, một anh chàng mà theo cô nghĩ cũng là dân “ba không” như cô: không tiền, không nhà, không xe. Cứu vãn một điều là anh cũng khá đẹp trai, lại dịu dàng ân cần. Cho dù cô bộc lộ toàn bộ mặt xấu của mình, anh vẫn kiên trì theo đuổi, vẫn kiên trì gọi điện mời cô đi ăn, làm cô không cách nào chối từ. Và rồi, khi cô nhảy vào hố sâu tình yêu, cô lại bất ngờ khám phá ra một sự thật, rằng anh chàng Lưu Thụy Căn kia hoàn toàn không phải là người nghèo khổ, mắc nợ đầy người như cô vẫn lầm tưởng…   Mời các bạn đón đọc Kỷ Nguyên Xem Mắt của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh.