Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khoảng Cách Của Hai Ta - Em Là Trời Còn Anh Là Mây Xanh

Bạn đang đọc truyện Khoảng Cách Của Hai Ta: Em Là Trời Còn Anh Là Mây Xanh của tác giả Thiên Dương Lộc. Còn có lúc anh ở trên bục giảng, còn cô ngồi nơi góc lớp.   Nhưng cũng là, khi anh ngoảnh đầu lại lần nữa, thì cô sẽ vội vàng biến mất trong dòng người nhạt nhòa.   Nếu như ngày đó anh không trở thành một giáo viên, thì liệu rằng... anh còn có thể gặp được cô không?   Đó chỉ là khoảng cách về thân phận của anh và cô mà thôi.   Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Bước Tới Bên Em hay Đẳng Cấp Chồng Yêu. *** Ngày hôm nay, hắn lại tiếp tục đuổi cô ra ngoài. Đang ở trong cơn mộng mị, bỗng giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên đánh thức cô dậy. Cô dường như đã mặc định nó thành một thói quen, bởi vậy vừa nghe hắn gọi tên cô liền từ từ đứng dậy, tác phong bình thản, khuôn mặt dửng dưng bước thong dong ra khỏi lớp. Cả lớp thì đang yên lặng làm bài. Đối lập hoàn toàn với bộ dạng của cô, hắn bên trong tràn đầy nộ khí, nhìn bóng dáng cô đi khỏi, hắn nhíu mày và thở dài bực dọc. Hà Vy đứng ngoài cửa lớp một mình, cả hành lang dài lớp học mà chỉ có mình cô. Cô cũng chẳng bận tâm đến điều đó, hai tay cô khoanh lại, một chân chống ra sau, cả người đều tựa vào tường. Cô nhìn lên bầu trời trong xanh ngoài sân, bỗng nhớ lại những ngày đầu mà cô gặp hắn. ***** Năm đó, cô mới thi vào lớp mười. Trong trường lúc ấy đâu đâu cũng bàn tán về một vị thầy giáo mới được chuyển về trường dạy học tên là Phong gì đó mà cô không nhớ rõ. Những câu chuyện được tô vẽ về người thầy giáo này vô cùng thú vị. Nào là đó là một thầy giáo rất trẻ, sinh viên xuất sắc của đại học sư phạm Hà Nội, rồi điều mà mọi người quan tâm nhất ở đây đó là người thầy này vô cùng đẹp trai, ngoại hình thì xuất sắc, thầy giáo trẻ ưu tú. Cuối cùng vẫn phải kể đến, đó là thân phận cháu trai phó hiệu trưởng trường của hắn. Một câu chuyện hoàn hảo như vậy đã không ngừng vẽ ra cho các nữ sinh trong trường cả bầu trời mộng mơ. Đâu chỉ là học sinh thôi, đến cả những giáo viên nữ trẻ trung trong trường cũng có cái suy nghĩ đó. Còn nhớ lúc ấy, hầu hết những câu chuyện tám của đám con gái mười phần thì có đến tám phần là nói về vị thầy giáo trẻ này. Nhưng cô lại nghe được một điều nữa mà họ truyền tai nhau, rằng vị thầy giáo này con người vô cùng nghiêm khắc. Hắn ta tuy rằng không hề có thái độ lạnh nhạt hay mang bộ dạng sát khí với mọi người, nhưng lại không có mấy người học sinh nào dám đến gần bắt chuyện, hoặc là có, nhưng sẽ chẳng có cơ hội nói chuyện lần hai. Nghe kể hắn đang dạy các anh chị khối trên, đa phần đều có người khuyên nhủ rằng: "Thôi đừng để vẻ bề ngoài của thầy lừa gạt!" Các em lớp mười chưa được nếm thử nên vẫn còn ôm mộng, còn các anh chị khối trên, hắn dạy lớp nào là lớp đấy đi vào quy củ, ai nấy cũng đều kính nể và tôn trọng hắn. Nhưng cũng phải nói, hắn thực sự là giáo viên trẻ xuất sắc nhất của trường từ trước đến nay. Trần Hà Vy cô từ trước đến giờ vốn không có khái niệm đi quan tâm đến chuyện trên trời dưới đất ở trong trường, bởi vậy những câu chuyện thế này cô cũng chỉ để nghe qua tai này rồi đi ra từ tai bên kia mà thôi. Đã có nhiều lần Diệu Phương - đứa bạn thân của cô chỉ cho cô nhìn thấy người thầy giáo đó, cô nhìn thoáng qua hắn, cũng chẳng thấy có gì đặc biệt, dù sao cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi. Cứ như vậy cho đến năm cô lên lớp mười một. Lúc đó lớp cô bỗng có một tin tức động trời, đối với cả lớp thì chắc nó vô cùng động trời, nhưng với cô thì lại cảm thấy rất đỗi bình thường, trên mức bình thường là đằng khác. Rằng thầy Phong kia sẽ là chủ nhiệm chính thức của lớp, còn được phân phó dạy toán cho lớp. Lớp cô năm đấy đúng là náo loạn lên vì hắn. Nhìn đám con gái trong lớp vui sướng tung hô hắn không ngừng như thế, cô đã bày ra một ánh mắt coi thường cực độ, vô cùng vô cùng cảm thấy thái quá. Kể cả con nhỏ Diệu Phương bạn cô cũng thế, ngày nào cũng thầy Phong thầy Phong khiến cho cô phải phát điên lên. Nhưng điều mà cô không ngờ tới nhất là, cô lại bị chính mình vả mình một cái đau đến thế. Cô vẫn nhớ rất rõ ngày hôm ấy. Khi cô đang trêu chọc thằng bạn trong lớp, cô cầm quyển vở của nó chạy quanh lớp, nó thì đuổi ở phía sau để lấy lại. Rồi khi mà cô chạy về phía cửa lớp để chạy ra ngoài, lúc này cô lại đâm sầm vào một người. Hai cánh tay của người đó giữ lấy lưng cô để cô khỏi bị ngã ra sau. Cô ngước mắt lên nhìn, hắn cũng cúi xuống nhìn cô. Khoảnh khắc ấy cô tưởng như thời gian đã bị ngưng đọng lại. Hắn cao lớn che hết cả ánh nắng ngoài kia, đôi mắt hắn sâu thẳm gói gọn bóng dáng cô trong đó. Thời khắc ấy, Hà Vy biết, cô đã bị dao động rồi. Cho đến khi cô đã trở về chỗ của mình, trái tim cô không hiểu sao vẫn đập nhanh bất thường. Lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, cả lớp đều đã ngồi xuống rồi mà cô vẫn đứng thất thần. Cô cảm thấy xấu hổ liền tự mắng bản thân một tiếng, lần đầu tiên Hà Vy cô lại không có tiền đồ đến như vậy. Từ trước tới giờ, Hà Vy ghét nhất vẫn là toán học. Hồi còn học cấp hai cô đã cảm thấy toán khó rồi, giờ lên cấp ba cô lại còn thấy toán khó gấp bội. Cô nghĩ, toán thì chỉ cần biết cộng trừ nhân chia là đủ. Bởi vậy lên cấp ba, cô rất hay trốn tiết, càng là đến tiết toán cô càng trốn nhiều, những thứ còn lại ở trong lớp đã có nhóm bạn của cô đối phó. Trong lớp không có ai dám động chạm gì ngay trước mặt cô nên cũng chẳng có ai đi mách lẻo. Mang danh là học sinh lớp chọn A, nhưng cô thì lại không bao giờ chỉn chu học gì cả, thường bỏ tiết, bài về nhà thì mượn lại chép, đã thế lúc nào cũng có tên trong danh sách đi học muộn, nghỉ học không lý do. Tất cả giáo viên cũng đã quen mặt mà bỏ bê cô rồi, ba mẹ cô đã đầu tư và quyên góp cho trường không ít, thế nên họ cũng chẳng thể làm gì quá đáng với cô. Vậy mà kể từ khi có hắn đến dạy, cô lại có thể tự động mà thay đổi. Cô không còn bỏ học như trước nữa, ngược lại còn vô cùng chăm chú nghe giảng khi đến tiết của hắn. Cô chợt nhận ra, mình rất thích cảm giác ngồi ở bên dưới tay chống vào má và ngắm nhìn hắn như vậy. Giọng hắn vào tai cô vô cùng ấm, dáng vẻ trầm ổn, lãnh đạm khiến cô không thể rời mắt khỏi. Cô đã tự hỏi, liệu có phải mình đã thích người thầy giáo này rồi hay không? Nhưng cô không thể tự trả lời được. Đến lúc mà cô lại nghe thấy đám con gái trong lớp mải mê bàn luận về khuôn mặt đẹp trai của thầy, cô cũng lại thấy ghét vô cùng, nhưng không giống với lý do ghét của trước kia nữa, mà là vì cô ghen tuông. Lúc này cô mới hiểu, bản thân đã thực sự thích hắn rồi. Chuyện xảy ra vào ngày hôm ấy, khi đó hắn trả bài kiểm tra toán đầu tiên cho cả lớp. Chợt hắn gọi tên của cô, cô còn nhớ lúc đó giọng điệu của hắn vô cùng lạnh lùng. Bài kiểm tra toán của cô được một phẩy, biểu cảm đáng sợ của hắn vẫn là lần đầu tiên cô được thấy. Hắn hỏi cô lý do được điểm như thế này. Cô khi ấy không biết phải trả lời với hắn cái gì, ánh mắt hắn vẫn nhìn cô không chớp, càng khiến cho cô cảm thấy hoang mang, cô cảm nhận được sự phẫn nộ trong hắn. Cô ngập ngừng cúi đầu, nói với hắn: "Em… em không làm được bài." "Không làm được bài?" Hắn hỏi lại cô, giọng điệu như thể không thể chấp nhận nổi, hắn còn mỉa mai thêm: "Đây là câu trả lời của một học sinh ngồi ở lớp chọn chuyên toán hay sao!? Tôi chưa nói đến chuyện em được điểm thấp hay kém, nhưng đến mức được một phẩy là không thể chấp nhận được!" Hắn quát lên, ném bài kiểm tra toán của cô xuống đất. Cô đứng ngây người nhìn xuống bài kiểm tra của mình. Cả lớp một hơi cũng không ai dám thở mạnh, không gian trầm xuống nặng nề. Lại thấy hắn nói tiếp: "Cả lớp điểm thấp nhất đã là năm phẩy, còn em, em làm bài được một phẩy có cảm thấy xấu hổ với lớp không? Đề bài tôi cho đến một lớp đại trà cũng có thể làm được, tôi cũng không ngờ một lớp chuyên toán mà lại có học sinh như thế này." Hà Vy nhìn thẳng vào mắt hắn, hắn cũng nhìn cô. Có cái gì đó nghẹn ứ lại nơi cổ họng, hai tay cô vô thức nắm chặt, đáy mắt cô lấp lánh, cô cố kìm nén lại để không cho giọt nước mắt nào rơi xuống. Không biết qua bao lâu, Hà Vy mím chặt môi, khó khăn cất giọng: "Vậy bây giờ thầy đã biết về đứa học sinh như em rồi đấy! Từ giờ trở đi thầy sẽ không còn cảm thấy bất ngờ nữa đâu." Hắn cau mày giận dữ: "Trần Hà Vy! Em không cảm thấy xấu hổ hay sao mà còn vô lễ với giáo viên như vậy?" Nghe hắn nói như vậy, khóe miệng Hà Vy có chút khó khăn gượng ép kéo lên, cô nhìn thẳng vào mắt hắn mà cứng rắn đáp trả: "Nếu thầy cảm thấy như vậy là vô lễ với thầy, vậy thì...!thầy muốn làm gì em thì làm!" Dứt lời, cô bỏ ra ngoài, mặc cho hắn ở phía sau quát cô đứng lại. Hà Vy chạy ra phía sau nhà thể chất của trường, cô ngồi xuống chiếc ghế đá, lúc này cô đã không thể cầm cự nổi nước mắt được nữa, cứ thế mặc kệ nó rơi xuống chảy từng dòng. Chưa bao giờ cô có cảm giác uất ức giống như lúc này, ba mẹ cô trước giờ cũng chưa khi nào khiến cô phải khó chịu đến vậy. Những lời nói đó của hắn thực sự làm cô cảm thấy vừa khó chịu vừa thất vọng, không phải vì cô bị điểm kém, mà bởi vì những câu nói đó lại từ chính miệng hắn nói ra, trước toàn lớp, và vì hắn còn là người mà cô thích. Cuối cùng, mọi ngưỡng mộ, mọi cảm xúc và hình tượng cô dành cho hắn đều bị đổ vỡ hết. Thì ra cái cảm giác đau nó là như thế này. Cơn giận của cô từ ngày đó vẫn chưa nguôi ngoai, con người cô vốn không quan tâm điều gì, nhưng một khi đã để tâm, thì sẽ ghim sâu ở trong lòng. Cô không còn cảm thấy vui vẻ mỗi khi đến tiết của hắn nữa, không còn chăm chú ngắm nhìn hắn trên bục giảng mỗi ngày nữa, cô bắt đầu âm thầm chống đối hắn. Tiết hắn dạy cô vẫn đi học đầy đủ, nhưng giống như trước kia, cô chỉ nằm ngủ, bài về nhà cô lại đi chép, có khi còn đến lớp muộn. Cô cảm thấy mọi thứ chẳng có gì là không tốt, chỉ có điều hắn càng thêm không thích cô, lúc nào cũng bắt phạt cô, cô ngủ gật thì bị hắn đuổi ra khỏi lớp, cứ như vậy đến nay cũng đã được mấy tháng, mọi thứ đối với cô dường như đã là một thói quen.. Mời các bạn mượn đọc sách Khoảng Cách Của Hai Ta của tác giả Em Là Trời Còn Anh Là Mây Xanh - Thiên Dương Lộc. 

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trời Sinh Một Đôi - Đông Thanh Liễu Diệp
Tứ cô nương Chân gia tranh cường háo thắng, ích kỷ ham hư vinh… Hao tổn tâm cơ sắp đặt, thiết kế cùng thế tử Trấn Quốc công rơi xuống nước… Sau đó... Một kẻ tham ăn ngay khi Chân tứ cô nương rơi xuống nước đã xuyên vào... *** Trời Sinh Một Đôi là bộ truyện xuyên không, trọng sinh gia đấu vô cùng hài hước, nam nữ chính trong truyện cứ như bị định mệnh trêu đùa. Nhất là nam chính, những gì hắn làm đều gây ra hậu quả hối hận sau này. Hiện tại truyện đã cập nhật hơn 470 chương và đang được bạn trẻ Việt ủng hộ đón đọc. Đông Thanh Liễu Diệp cây bút online đa tài có thể biến tấu một cốt truyện không mấy mới mẻ trở nên hấp dẫn người đọc. Lời văn phong phú, tự do, nội dung vừa hài hước vừa ngược tâm, tại sao trời cho hắn trọng sinh được rồi, cớ sao còn để nữ tử như nàng xuyên không? Ngày hôm đó sao lại muốn bóp cổ nàng chết quách đi? Cũng vì hắn sợ cái tương lai mà bản thân mình trải qua, sợ bị nàng hãm hại đến mất mạng? Chi tiết đó khá hài hước, dù rằng nó đang ngược đấy. Bạn có thể tìm thêm nhiều truyện cùng thể loại tại truyện xuyên không hài. Chuyện kể về hai nhân vật chính là Thế tử La Thiên Trình và Chân Diệu, với tên gọi thân mật một chút thì La Thiên Trình là Cẩn Minh, còn Chân Diệu là Kiểu Kiểu. Phải nói xuyên suốt bộ truyện trời sinh một đôi là hành trình đau khổ vì cười quá nhiều của độc giả, và nam chính. Nào là Thế tử lạnh lùng, lãnh đạm với mọi người, tạo nên một bức tường vững chắc, từ khi có sự xuất hiện của Chân Diệu hiện đại thì tôn nghiêm của hắn như bị vức hết tất thảy. Nói về Thế tử La Thiên Trình trước tiên, hắn có một quá khứ không tốt đẹp, thật ra là tương lai mới đúng. Vì bị những người xung quanh hãm hại, người thân và ngay cả người vợ Chân Diệu của mình, khiến hắn “dứt áo ra đi” khi còn rất trẻ. Sau đó trời thương cho hắn trọng sinh trở về lúc mười mấy tuổi. Với trí nhớ về kiếp trước hắn bắt đầu lên kế hoạch trả thù, và Chân Diệu cũng không thoát khỏi danh sách của hắn. Nhưng Thế tử La Thiên Trình thông minh, mưu mô nào ngờ một Chân Diệu mới hoàn toàn đã xuất hiện vào thời điểm hắn trọng sinh chứ? Đây được xem là điểm dở khóc dở cười với nam chính mà tác giả tạo ra, Chân Diệu ban đầu vẫn còn là Chân Diệu, nhưng mà lúc hai người họ giao tranh lần đầu tiên rớt xuống nước. Chân Diệu hiện đại đã xuyên không, tá thi hoàn hồn vào thân xác Chân Diệu hiện tại, mặt đối mặt cùng hắn dưới nước. Đời nàng lần đầu được nhìn thấy mỹ nam như thế, lại chẳng ngờ tên mỹ nam mặt đen nàng cư nhiên muốn bóp chết nàng? Ấn tượng đầu tiên của Chân Diệu đối với Thế tử La Thiên Trình chẳng khác nào một tên biến thái, cuồng giết người, nam nhân đẹp như họa có khối trí óc không được bình thường. Nói chung là định mệnh mà, tác giả sắp đặt số phận trớ trêu như vậy cũng vì có ý riêng, sau này vì việc của hôm nay hắn muốn ẵm vợ Chân Diệu về nhà là quá trình đi trên con đường gian nan, khổ tận tâm can. Nữ chính Chân Diệu hiện đại là một con người thông minh, khôn khéo, nàng rất biết cách làm vừa lòng người khác. Cho nên rất nhanh lấy được sủng ái từ mọi người trong nhà, chỉ riêng với La Thiên Trình nàng tránh như tránh tà, thấy hắn từ xa đã muốn chạy mất dép. Ấn tượng ban đầu quá xấu dẫn theo một dàn hệ lụy dở khóc dở cười về sau. Còn La Thiên Trình ấy, rõ ràng là chán ghét nàng đến tận xương tủy chỉ muốn giết chết nàng tránh hậu họa sau này. Vậy mà trái tim từ bao giờ không để ý, không nghe lời đã yêu nàng mất rồi. Bất quá mỗi lần định bắt chuyện thì nàng đã cao bay xa chạy, La Thiên Trình ngày đêm đau khổ, nay phải thêm một dạng kế hoạch bắt người vợ về nhà, dù rằng hai người có hôn ước sẵn rồi. Chân Diệu có trốn cỡ nào cũng không thoát khỏi, nhưng hắn lại muốn mang nàng, mang luôn cả tình yêu của nàng trở về bên cạnh cơ. La Thiên Trình rất khó khăn để học cách lãng mạn, vào một ngày trăng thanh gió mát, hay khung cảnh tựa thiên tiên. Nhủ trong lòng sẽ nói và hành động lãng mạn khiến trái tim thiếu nữ của Chân Diệu ngã gục, nhưng lần nào cũng bị Chân Diệu phá nát toàn diện. Không ưa chính là không thích, mà không thích thì sự xuất hiện ấy rất chướng mắt. Ôi, nhiều lần La Thiên Trình bị nàng chọc đến xanh mặt nhưng vẫn mỉm cười nén xuống. Truyện thiên về sủng và hài, thật ra cũng không ngược nhiều đâu. Nói chung là sau này La Thiên Trình cũng hoàn hảo ẵm được Chân Diệu về nhà, nhưng hành trình trở thành thê nô sẽ cho bạn những phút giây không biết sặc. Vì bộ truyện khá dài, vẫn chưa hoàn thành nên có vẻ hơi thách thức khả năng kiên nhẫn của độc giả. Liệu kết cục của họ có viên mãn hay không? *** “Trời sinh một đôi” là một câu chuyện nữ chính xuyên không, nam chính trọng sinh đầy rắc rối, mà nói một cách khác đây chính là quá trình từ rèn giũa biến một “mặt lạnh nam nhân” thành một “thê nô chính hiệu”. Truyện rất hài, bảo đảm mọi người sẽ cười đến bể bụng vì mấy tình huống dở hơi của cặp nam nữ chính nhí nhố ấy. Chẳng là kiếp trước nam chính – Thế tử La Thiên Trình bị hại cho thê thảm nên khi được trọng sinh lại năm mười mấy tuổi đã chuẩn bị tốt kể hoạch trả thù, kể cả người vợ kiếp trước là nữ chính – Chân Diệu. Chàng dụng tâm sắp đặt âm mưu để trả lại cho tất cả những người kiếp trước hại chàng, chàng cũng không tính tha cho Chân Diệu, con người đã kéo chàng vào đường chết. Nhưng nào ngờ, Chân Diệu đã không còn là Chân Diệu của kiếp trước nữa rồi. Nàng vốn là cô gái hiện đại, lại xuyên không đến đây. Trận giao đấu đầu tiên của hai người là khi họ cùng nhau rơi xuống hồ nước. Chính lúc đó La Thiên Trình đã trọng sinh và Chân Diệu cũng xuyên không tới đúng lúc đó. Khi La Thiên Trình nhìn thấy Chân Diệu chỉ muốn bóp chết nàng cho rồi. Chính vì vậy nên ấn tượng của Chân Diệu với thế tử La chính là tên biến thái, cuồng sát. Đây chính là cục đá cản đường trong con đường theo đuổi vợ gian nan của La Thiên Trình. Về sau không biết bao lần La Thiên Trình phải hối hận xanh ruột vì hành động hôm nay nữa… Nữ chính bằng sự thông minh, khéo léo mà lấy được sủng ái của những người trong nhà, nhưng đối với La Thiên Trình thì nàng né từ xa rồi, nàng tránh như tránh tà vậy. Khổ là hôn ước giữa hai người đã định rồi nên dù có né như thế nào hai người vẫn bị kéo về với nhau. Nói đến La Thiên Trình là cả một câu chuyện dài. Rõ ràng là chán ghét Chân Diệu vậy mà không biết tự bao giờ chàng lại bắt đầu để ý, quan tâm nàng chứ. Mà ấn tượng của Châu Diệu về thế tử La đâu phải tốt đẹp gì, bởi vậy quá trình ôm được mỹ nhân về nhà cũng không phải ngày một ngày hai. Quá trình thay đổi ấn tượng của La Thiên Trình phải gọi là khổ tận cam lai. Bị Chân Diệu làm tức điên cũng chỉ có thể nghẹn xuống mà thôi. Buồn cười nhất là mấy cảnh anh nam chính mãi mới xây dựng được một khung cảnh lãng mạn thì suốt ngày bị nữ chính phá game. Lúc chàng bị thương nặng không đi được nên nàng phải cõng. Chàng vừa đau lòng vừa xúc động đến không nói nên lời. Ai ngờ … “Kiểu Kiểu” (nhũ danh của Chân Diệu) “Ừ” “Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt” “Ta vẫn luôn sống tốt mà Cẩn Minh, sau này chàng nên ăn ít một chút đi” (nhũ danh của La thế tử) La thế tử: … Đúng là “Trời sinh một đôi” mà, chả ai hợp với đối phương hơn nữa. Truyện rất hài, sủng nữa chỉ là chưa hoàn nên ai muốn nhảy hố thì cứ nhảy, ai chưa dám thì cứ lưu truyện vào mai mốt chờ hoàn rồi đọc.   Mời các bạn đón đọc Trời Sinh Một Đôi của tác giả Đông Thanh Liễu Diệp.
Thịnh Thế Phong Hoa - Vô Ý Bảo Bảo
Bạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi dễ. Nàng yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất mạng. Khi Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế được. Nam Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ! Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh! “Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo! Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính! Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính mình. Mà ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa! Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đấu. Tại đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi? Mời các bạn đón đọc Thịnh Thế Phong Hoa của tác giả Vô Ý Bảo Bảo.
Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11 - Tiêu Tương Đông Nhi
Sách Nói Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11   Cô là con bài chủ chốt, quân sư kinh tài tuyệt diễm nhất của sở quân tình số 11 cục bảo an, chuyên thu thập tình báo, sắp đặt kế hoạch, bố trí người ám sát chủ lực các quốc gia đối địch, trong bày mưu nghĩ kế, ngoài quyết chiến quyết thắng, có thể nói là ‘Định Hải Thần Châm’* của cục.   *Định Hải Thần Châm = nhân vật quan trọng không thể thiếu. Bắt nguồn từ việc Định Hải Thần Châm chính là bảo vật trấn biển của Đông Hải Long Vương trong ‘Tây Du Ký’   Hắn là phiên vương lãnh đạm nhất hoàng triều Đại Hạ, tài hoa hơn người nhưng luôn ẩn nhẫn che giấu. Hắn âm thầm sắp xếp, nhiều năm trù tính bố trí nhân mã ẩn núp ở khắp mọi nơi, một khi động thủ sẽ khiến trăm ngàn kẻ phơi thây, có thể nói là mầm mống đại họa cho người ngồi trên thượng vị của đế quốc.   Lính đặc công ở hiện đại xuyên qua đến chế độ áp bách nô lệ cực kỳ hà khắc.   Yến thế tử kinh tài tuyệt diễm gặp tai họa cửa nát nhà tan. Bọn họ có nên sóng vai vung đao mở đường máu? Đồng hoạn nạn, chung đau khổ, nhẫn nhục cầu sinh, họa phúc cùng hưởng, ai bảo thời loạn thế không thể có được hạnh phúc cả đời*?   *Nguyên văn là ‘Tương nhu dĩ mạt’ = điển tích trích trong “Trang Tử. Đại tông sĩ”. Hai con cá sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn mà đã dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảm ấy làm cho người ta cảm động, nhưng sinh tồn như thế thật tội nghiệp. Đối với hai con cá, hạnh phúc là có thể tự do bơi lội tung tăng, mỗi con có một thiên địa thuộc về mình, mỗi con ở một phương, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày dựa dẫm nhau mà vui vẻ tiến về trước.   “Chỉ cần còn sống là đủ. Sao phải sợ sống không bằng chết, nhất định phải sống sót, đừng quên bản thân còn rất nhiều tâm nguyện phải thực hiện.” Bộ sách đã được chuyển thể thành bộ phim Hoàng Phi Đặc Công Sở Kiều Truyện.   Mời các bạn đón đọc Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11 của tác giả Tiêu Tương Đông Nhi.
Thất Thân Làm Thiếp - Nguyệt Sinh
Trước khi xuất giá 3 ngày, nàng bị người ta cưỡng gian, hôn ước bị hủy bỏ. Nàng vốn là tài nữ Vân Quốc, hắn là Thiếu trang chủ của Phượng Vũ Cửu Thiên, tài nữ với giai nam, là vi giai đàm, nhưng hôm nay biến đổi, nói đến chuyện đó, người nhà của nàng cũng đều lắc đầu. Nàng, không biết tại sao vận mệnh lại trêu nghẹo nàng như thế. Cảm giác lên voi rồi xuống chó, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Vốn dĩ phải cảm tạ Lão thái thái của Phượng gia, vì quá yêu thích nàng, không thể cưới nàng làm chính thất, bèn để nàng làm tiểu thiếp của Phượng Cô, không cần ở trong nhà, làm phiền lòng mẫu thân. Chính vào lúc thấy cái liếc mắt của Phượng Cô, nàng mới biết được, nàng đã sai lầm thế nào. Ánh mắt kia, nàng làm sao quên được, đó là ánh mắt đã hủy hoại cả đời nàng. Ai có thể nghĩ đến, kẻ cưỡng gian nàng lại là Phượng Cô – Thiếu trang chủ của Phượng Vũ Cửu Thiên, nói nàng không hận hắn là nói dối. Nhưng nàng làm sao đối đầu với hắn được, hơn nữa nàng còn có mẫu thân, người thân duy nhất của nàng, nàng không thể không cố gắng nhẫn nhục! Vì vậy chỉ có thể thuyết phục bản thân, cho bản thân cuộc sống thong dong, cố gắng quên đi những điều không thể chịu đựng. Chỉ có điều, thật sự có thể quên sao? Mời các bạn đón đọc Thất Thân Làm Thiếp của tác giả Nguyệt Sinh.