Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tổng Giám Đốc Lấy Nhầm Kịch Bản

Tên gốc: Tổng tài lấy sai kịch bản Số chương: 67 chương Ngày khai hố: 25/2/2020 Lịch đăng: 1 chương/1 tuần Thể loại: Hiện đại, đô thị, phản xuyên, hài, sủng, HE. Văn án Tổng giám đốc bá đạo xuyên vào một bộ truyện, nhưng lại hồn nhiên không hay biết. Hoắc tiên sinh lần đầu nhìn thấy Bạch Thanh Thanh - Thật đơn thuần, không ra vẻ, không giống với đám phụ nữ yêu diễm bên ngoài. Bạch Thanh Thanh trở tay tát anh một cái - Anh bị thiểu năng trí tuệ à? Hoắc tiên sinh:... Người phụ nữ này được lắm, chưa có ai dám đánh tôi, cô đã thành công khiến tôi chú ý. Ngụy tổng giám đốc bá đạo có tâm hồn thiếu nữ × đẹp trai ngất trời + giỏi toàn diện  Nam chính thông minh × Nữ chính biết chăm sóc 【 Lời trong lòng 】 Hoắc tiên sinh: Nói thật, tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bị một người phụ nữ dồn vào tường, hơn nữa lại còn thấy người ta hơi đẹp trai... *** Review bởi: Mộ Poster: LV Thú thật với các bạn, đây là lần đầu tiên mình đọc một cuốn tiểu thuyết đặc biệt như thế này. Từ motif truyện cho đến việc khắc họa nhân vật đều khiến tam quan của mình rối loạn. Hoắc Minh Châu xuyên ra từ trong một cuốn tiểu thuyết. Ở đó, anh là một tổng tài bá đạo với tính tình lạnh nhạt, vô dục vô cầu, có tài có sắc còn đặc biệt có tiền, tiền của anh có thể dùng để đập chết người. Có thể nói, Hoắc tiên sinh là người đàn ông mà mọi cô gái đều muốn gả cho. Nhưng xin thưa, đó là do kịch bản ghi vậy chứ thực tế thì anh nhà lại khác một trời một vực. Hoắc Minh Châu thực chất là một cậu bé ngây thơ, chưa trải sự đời nhưng lúc nào cũng phải cố gắng gồng mình thành một tổng tài bá đạo. Bạch Thanh Thanh là cô gái đầu tiên dám khiêu khích uy nghiêm tổng giám đốc của anh, đòi bao nuôi anh, mắng anh, đánh anh… đánh đến mức khiến tâm hồn thiếu nữ mỏng manh cũng lộ ra luôn. Chỉ cần ở trước mặt Bạch Thanh Thanh, anh sẽ giống như một nàng dâu nhỏ cực kỳ yếu đuối, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu và luôn cầu sự che chở. Ngược lại, trong câu chuyện này Bạch Thanh Thanh đóng vai trò như một soái ca ngôn tình. Chị ấy là đại phú bà, tiền còn nhiều hơn nam chính, cái gì chị ấy cũng giỏi nhưng tam quan hơi khác thường. Bạch Thanh Thanh là người có chính kiến, sống rất thực tế, bất kể làm gì cũng vẫn giữ được lý trí. Theo chị thì có tiền là có tất cả và sở thích của chị ấy là kiếm tiền và bao nuôi tiểu bạch kiểm. Ban đầu mình nghĩ Bạch Thanh Thanh thuộc tuýp người không nặng lòng với tình cảm. Chị ấy có rất nhiều mối tình, chủ yếu là bao nuôi tiểu bạch kiểm nhưng suy cho cùng cũng chỉ phung phí tiền của, coi họ như sủng vật mà bao dưỡng chứ chưa từng thật lòng yêu ai. Khi Bạch Thanh Thanh mới gặp Hoắc Minh Châu cũng vậy, thấy anh vừa mắt liền muốn bao nuôi anh, có được anh thì tốt mà không có cũng chẳng sao. Biết Hoắc Minh Châu đơn thuần nên lúc nào cũng chơi trò mèo vờn chuột với anh. Tình yêu của chị giành cho Hoắc tiên sinh không sâu đậm như của anh giành cho chị, điều đó khiến mình hơi hụt hẫng. Mặc dù vậy, Hoắc Minh Châu vẫn là người mà không ai có thể thay thế được trong lòng Bạch Thanh Thanh. Ngay từ đầu mình đã nói đây là một quyển tiểu thuyết có motif đặc biệt. Truyện thuộc thể loại xuyên sách, Hoắc tiên sinh xuyên từ trong sách ra ngoài đời và bản thân anh không hề nhận thức được việc đó nên anh không biết trước trong thực tế sẽ xảy ra chuyện gì nên đều là tuỳ cơ ứng biến, điều này hoàn toàn khác so với những bộ xuyên sách thông thường mà mình từng đọc. Bên cạnh đó, dường như nam nữ chính đã đổi vị trí cho nhau, nếu bạn muốn thấy một nam chính một tay che trời, mạnh mẽ bảo vệ nữ chính thì xin thưa là không có đâu. Đây cũng là lần đầu tiên mình thấy một nữ chính mạnh mẽ như Bạch Thanh Thanh, cường đến độ khiến nam chính phải nép vế sau lưng mình. Nhưng vì nam chính rất đáng yêu, tác giả lại đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng tâm hồn thiếu nữ cho anh, điều đó khiến cho câu chuyện thêm phần hài hước. Đây sẽ là một quyển sách thú vị dành cho những bạn đang tìm kiếm sự độc đáo. Truyện này cũng khá nhẹ nhàng, không có quá nhiều cẩu lương nhưng cũng không ngược mà lại khá hài hước, không hề kén người đọc nên rất thích hợp để đọc giải trí. Còn ngại gì mà không nhảy hố nào ☺️ *** Hoắc tiên sinh bị tai nạn xe cộ. Hôm nay trợ lý luôn theo anh hiếm khi xin nghỉ, đúng lúc cần phải ra ngoài bàn chuyện với đối tác, trợ lý Trương đã tìm cho anh vài tài xế, nhưng Hoắc tiên sinh đều nhìn không vừa mắt, đành phải hạ mình tự lái xe đến khách sạn đàm phán. Ai ngờ đâu đã đậu xe xong hết, cửa sổ xe lại bị người ta đập nát bét. Đầu sỏ gây tội cũng không thèm chạy đi. Hoắc tiên sinh lạnh nhạt quay đầu nhìn, ánh mắt lạnh băng, khuôn mặt tuấn tú như bao phủ một tầng sương. Một cặp nam nữ có vẻ là người yêu đang cãi nhau đằng kia. "Quách Tử Minh, anh muốn tôi phải chỉ thẳng ra đúng không?" Bạch Thanh Thanh không kiên nhẫn nói: "Lúc trước chúng ta đã nói rõ ràng, một khi anh phản bội, tôi và anh sẽ ngay lập tức cắt đứt, anh muốn nhắc lại bao nhiêu lần?" "Nhưng, nhưng em không về suốt một tháng......" Quách Tử Minh nghẹn đỏ mặt, nói lớn: "Anh là đàn ông bình thường, cũng có nhu cầu sinh lý, hơn nữa chúng ta đã quen nhau lâu như vậy, vẫn... Vẫn chưa..." Bạch Thanh Thanh châm chọc nói: "Anh không quản được thân dưới của mình, chọn ai cũng được, đâu cần phải đi tìm bạn gái cũ?" "Không phải, là do cô ấy tự..." Giọng nói Quách Tử Minh nhỏ dần đến khi không thể nghe được, đến nỗi anh ta cũng không thể biết mình đang nói gì. Bạch Thanh Thanh không nghe rõ, cũng không có hứng nghe, kéo va li định xoay người rời đi, bị Quách Tử Minh kéo lại rất nhanh. "Thanh Thanh, anh cầu xin em, tha thứ cho anh đi, anh bảo đảm sẽ không có lần sau." Không biết anh ta nghĩ đến gì đó, lập tức buông tay Bạch Thanh Thanh ra, luống cuống rút ví tiền, lấy hết tiền, thẻ, cuối cùng lại đơn giản nhét hết cả ví lẫn tiền vào lòng Bạch Thanh Thanh: "Số tiền còn lại đều cho em hết, anh không cần gì hết, sau này cũng bỏ hết, đến lượt anh đi công tác, đổi lại, đến lượt anh nuôi em..." Một tiếng "bộp" vang lên, Bạch Thanh Thanh quăng lại hết những thứ đó, ví da đập thẳng lên mặt Quách Tử Minh làm anh ta lùi lại một bước, tiền ví gì đó đều rơi hết xuống đất. Cô liếc Quách Tử Minh một cái, kéo va li bước đi. Hoắc tiên sinh đang nghiêm túc tự hỏi, anh nên gọi trợ lý nào đến đây để xử lý chiếc xe cho mình mới thích hợp. Nghe được một âm thanh giòn giã, tạp âm quanh quẩn bên tai cuối cùng cũng không còn, không nhịn được nhìn qua hướng đó. Người phụ nữ đang đi về phía anh rất phổ thông, quần áo bình thường, chỉ có tướng mạo có vẻ không tồi, nhưng Hoắc tiên sinh mỗi ngày đều được đủ loại mỹ nữ bày tỏ tình cảm, không để ý điểm này, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua người cô, dừng trên một đống tiền giấy đang bay bên kia. Hoắc tiên sinh cũng không nghe đôi nam nữ kia nói chuyện, mỗi khi anh tự hỏi gì đó đều sẽ tự động xem nhẹ tiếng động xung quanh. Nếu anh đoán không sai, số tiền này được thảy cho người phụ nữ lúc nãy, ví tiền rơi trên mặt đất cũng là của nam, người đàn ông đứng bên kia ăn mặc hàng hiệu, chắc là phú nhị đại. *(phú nhị đại: thế hệ thứ hai của gia đình siêu siêu giàu có, là "cậu ấm cô chiêu"). À, theo đuổi thất bại. Hoắc tiên sinh lạnh nhạt thu mắt. Không nghĩ rằng người phụ nữ kia đang đứng trước mặt anh. "Tiên sinh, xe của ngài là do tôi làm hư." Bạch Thanh Thanh đưa một tấm danh thiếp cho anh: "Nếu ngài muốn truy cứu trách nhiệm thì hãy gọi vào dãy số này." Hoắc tiên sinh "Ồ" một tiếng, không nhận lấy: "Xe của tôi rất đắt." Phụ nữ bình thường như cô không đền nổi. "Tôi sẽ bồi thường theo giá." Bạch Thanh Thanh đặt phương thức liên hệ vào xe anh, hơi gật đầu với anh, xách va li rời khỏi bãi đỗ xe ngầm. Thú vị. Hoắc tiên sinh nhìn bóng dáng của cô, khóe miệng cong lên tà tứ. Một người bình dân không ham mê tiền bạc, còn muốn bồi thường xe, không giống với những người đàn bà anh đã từng thấy. Hoắc tiên sinh có chút hứng thú, khó có được một lần vươn tay cầm tấm danh thiếp bỏ vào túi. Lần gặp mặt thứ hai còn nhanh hơn Hoắc tiên sinh nghĩ, thậm chí còn vượt ngoài dự đoán của anh. Buổi tối, Hoắc tiên sinh đứng trước cửa sổ sát đất trong nhà mình, tay cầm một ly rượu vang đỏ, yên lặng đứng đó, quan sát cảnh đêm của thành thị phồn hoa này. Cửa kính trong suốt phản chiếu lại ảnh của anh, áo tắm dài màu trắng lỏng lẻo trên người, che đi tám khối cơ bụng như ẩn như hiện, Hoắc tiên sinh quan sát một chút, vừa lòng kéo chặt cổ áo lại. Hôm nay Hoắc tiên sinh vẫn tràn đầy lực hấp dẫn như trước, là một tổng giám đốc bá đạo đủ tư cách. Anh thoáng ngửa đầu nhấp một ngụm rượu, mí mắt hơi rũ, lông mi hẹp dài hơi run rẩy, khuôn mắt góc cạnh có bóng đêm làm nền dường như trở nên nhu hòa hơn, dưới ánh đèn rọi xuống, đôi môi bị rượu vang nhuộm đỏ tản ra ánh sáng mê người... "Rầm!" Một tiếng vang lớn. Hoắc tiên sinh hoảng sợ, cả người nhanh nhẹn như báo nhảy lên, khi phục hồi tinh thần lại, hành động thật nhanh ngồi lên sô pha gần đó, dùng gối che kín lại lỗ tai. "..." Trời ạ, hù chết bổn tổng giám đốc! Đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng động trong dự đoán, Hoắc tiên sinh ngẩn ngơ, thật cẩn thận ôm đầu chui ra khỏi cái gối, nhìn trái nhìn phải, thấy không có động tĩnh gì khác mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm túc ngồi thẳng dậy, thuận tiện sửa lại áo tắm dài đã bị hỗn loạn do động tác vừa nãy. Không phải động đất hay sấm sét trong tưởng tượng, âm thanh lúc nãy là gì? Tổng giám đốc lãnh khốc không cần nghĩ những thứ này, Hoắc tiên sinh phản ứng trong một giây, nhanh chóng dẹp đi vấn đề lúc nãy. Khóe mắt nhìn thấy tấm danh thiếp trên bàn, duỗi tay cầm lên. "Bạch Thanh Thanh" "1xxxxxxxxxx" Ngoại trừ tên và phương thức liên hệ thì không còn gì khác. Dân thất nghiệp lang thang. Hoắc tiên sinh phán đoán rất nhanh. Cho dù cuộc sống khốn khổ vẫn không dao động trước khoản tài sản kết xù, thậm chí còn nhất định phải bồi thường phí sửa xe cho anh. Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ, sắp sửa bị tình cảm vẽ ra trong đầu làm cảm động phát khóc. Mặt anh không biểu cảm siết chặt danh thiếp, làm bộ mình không có bộ dáng đỏ mắt. Tổng giám đốc Hoắc mỗi ngày đều làm việc tốt hạ quyết định, mình sẽ không bắt con người đáng thương kia phải chịu trách nhiệm. Hôm nay, Hoắc tiên sinh vẫn là tổng giám đốc bá đạo làm theo ý mình. "Rầm", lại một tiếng vang lớn. Mời các bạn đón đọc Tổng Giám Đốc Lấy Nhầm Kịch Bản của tác giả Thời Tam Thập.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy - Tưởng Mục Đồng
THẾ GIỚI CỦA TÔI CHỈ CÓ ANH ẤY. Ngôn Dụ là một cô gái nhỏ thông minh xinh đẹp và vô cùng hiểu chuyện. Bước vào thế giới mới, nơi có ba có mẹ có anh trai ruột và cả một cô em gái không cùng huyết thống đã sống bằng thân phận của cô bao lâu nay, Ngôn Dụ vẫn từng bước mong muốn hòa nhập với gia đình của mình. Thế nhưng, 14 năm rời xa giờ đột nhiên quay về cô vẫn chưa thể thích ứng được. Ba, mẹ và anh trai đều tốt. Thế nhưng, Ngôn Dụ vẫn nhớ mảnh trời đầy sao ở vùng quê nghèo, nhớ dáng vẻ quan tâm của mẹ Thành, nhớ anh trai Thành Thực đã gom hết tất cả yêu thương và sủng ái cho mình. Ở đây, cô có mọi thứ, lại chẳng thể có được trái tim đầy ấm áp. Bởi vì, cô nhận ra cho dù bản thân đã nỗ lực và cố gắng như thế nào thì khoảng cách giữa cô và những người thân vẫn còn một bức tường ngăn cách.  Ngôn Dụ nhạy cảm nhận ra những khúc mắc trong mối quan hệ này. Vì hiểu chuyện, cô luôn che dấu những cảm xúc thật của mình. Bên ngoài, cô là một cô gái nhỏ trầm tĩnh ôn hòa mềm mại, bên trong lại là những vết rách đầy tổn thương.  Thế nhưng, Ngôn Dụ không biết, luôn có một người dõi theo bóng dáng của cô, nhìn thấy hết những bất công và khổ sở cô cố tình che lấp. Người ấy, đau lòng vì cô và muốn dùng hết tất cả sự dịu dàng ấm áp một đời của mình trao cho cô. Anh là Tưởng Tĩnh Thành, là anh Tiểu Thành của riêng cô gái nhỏ Ngôn Dụ. Những năm tháng ấy, Tưởng Tĩnh Thành đã thực hiện đúng lời hứa của mình, che chở cho Ngôn Dụ hết thảy. Anh khi đó, dường như muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân cô. Bởi vì, anh không muốn nhìn thấy nước mắt đong đầy trong đôi mắt cô, không muốn nhìn thấy sự mất mát tổn thương trong trái tim cô. Ngôn Dụ của anh, tiểu tiên nữ của lòng anh, phải được yêu thương nhiều hơn tất cả. Vì vậy, trong khoảng thời gian ấy, thế giới của Ngôn Dụ chỉ có anh mà thôi. Là dịu dàng. Là ấm áp. Là ngọt ngào. Là quyến luyến. *** Văn án 1: Có người vì để theo đuổi Ngôn Dụ mà đã bỏ ra 2 tỷ, bạn bè đều khuyên Tưởng Tĩnh Thành thôi đi, dù sao chuyện của hai người các cậu cũng trôi qua lâu như thế rồi, có thể cho người ta cái gì? Anh gạt tàn thuốc, nở nụ cười. Bạn bè mắng anh lớn mặt: Cậu con mẹ nó có thể trị giá 2 tỷ? Cuối cùng chứng minh, anh thật sự trị giá 2 tỷ…… Văn án 2: Ngôn Dụ: Anh nói anh thích em, vì sao không đến tìm em. Tưởng Tĩnh Thành: Muốn chứ, sao lại không muốn đi tìm. Một năm viết mười mấy lần báo cáo chuyển ngành. Nhưng mà anh nghĩ, chỉ cần anh canh giữ tốt mảnh đất này, thì có một ngày em sẽ trở về nhà. Mời các bạn đón đọc Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy của tác giả Tưởng Mục Đồng.
Chọc Phải Người Đàn Ông Háo Sắc - Tả Ninh
Chuyện gì sẽ xảy ra khi cô Chọc Phải Người Đàn Ông Háo Sắc, một câu chuyện thú vị giữa hai nhân vật chính của chúng ta. Cô không dám khẳng định đây là tình yêu! Năm cô 12 tuổi, cô phải bán mình vào Hoàng cung Đa Lị, cũng chính nơi này cô đã có mối tình đầu với anh. Và cũng giống như các cặp đôi khác, yêu nhau quá rồi cũng sẽ phải chiếm giữ nhau. Đến năm 18 tuổi, một lần nữa anh lại muốn chiếm giữ lấy cô, nhưng lần này cô luôn giữ khoảng cách với anh vì anh quá cao quý! Liệu anh đối với cô là tình cảm chân thật hay chỉ là phút vui sướng nhất thời?  *** Đầu óc Cố Mạt Lị loạn cả lên, Vương hậu nói để cho cô và Tứ điện hạ kết hôn sao? Cô không có nghe lầm đó chứ. Cô thật sự được kết hôn với Tứ điện hạ sao? Cô thật sự trở thành vợ của anh sao? Cô là vương phi sao? Cô là thần trí đang mơ hồ hay là cô đang nằm mộng! Sau đó Quốc Vương hạ lệnh tuyên bố với mọi người trong cung, Tứ điện hạ Kiệt Tư La và Cố Mạt Lị sắp kết hôn, và cũng ngay trong đêm hôm đó, Cố Mạt Lị liền danh chính ngôn thuận vào phòng của anh ở. "Điện hạ, thật xin lỗi." Cố Mạt Lị vùi vào trong ngực anh nhỏ giọng nói. "Tại sao em lại nói xin lỗi với anh?" Kiệt Tư La ôm cô, anh cảm giác kỳ quái. ... Mời các bạn đón đọc Chọc Phải Người Đàn Ông Háo Sắc của tác giả Tả Ninh.
Chờ Anh Đến Ngày Mai - Phi Yến
Một mối tình được đính ước từ khi còn rất nhờ, nhưng lời hứa ngây ngô của cô bé đã khắc sâu vào trí nhớ của cậu bé. Liệu sau khi trưởng thành thì họ có đến với nhau hay không? Tiểu Thanh đi đến trước mặt cậu bé, ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên nhìn... -" Thì ra anh đang có chuyện buồn à..em không có ghét bỏ anh....Em đồng ý làm vợ anh nha " Cô bé trịnh trọng tuyên bố...Lời hứa trẻ con ngây ngô, đâu biết được hai tiếng vợ chồng có nghĩa gì, sâu sắc như thế nào?... Nhưng người lớn, hai người làm bà thì vui vẻ không thôi,dù biết chỉ là lời hẹn ước qua cửa miệng,phía trước hai đứa nhỏ phải trãi qua nhiều chuyện buồn vui có đến được với nhau hay không mọi sự còn tùy duyên. Dương Phong ngắm nhìn cô bé nhỏ nhắn khoảng cách hai người rất gần, nhìn kĩ sẽ thấy môi cậu nhếch lên nụ cười nhạt... Nhưng phía trước ra sau? Sóng gió cuộc đời có làm con người quên đi lời hẹn ước tuổi thơ hay không? *** Trời đã nhá nhem tối, đám người chạy băng băng trên con đường mòn chạy lên núi Cấm. Thằng Tư cõng Thầy Bảy trên lưng, phía trước là thằng Hai dẫn đường còn theo sau là 2 thằng nhỏ sinh đôi Minh, Mẫn chỉ mới mười tuổi, mặt mũi lem luốc, khóc thút thít chạy theo. Gần hết con đường mòn thì thằng Tư rẻ trái chạy thẳng vào trong rừng, 3 đứa còn lại vội vàng chạy theo, chúng băng rừng chạy như bay, cứ đạp cỏ vén cành mà chạy. Trời lúc này đã tối hẳn, chạy được thêm một đoạn thì thằng Hai quay lại bảo - Sư phụ giờ chỉ còn 3 phần hồn, e không trụ được lâu nữa...... còn Thầy Lĩnh.. trước giờ chỉ nghe qua lời kể của sư phụ, chưa ai từng gặp được ông. Anh sợ.............. - Anh cứ yên chí, sư phụ dặn ta lên gặp thầy Lĩnh ắt là có nguyên do, đi... đi mau kẻo không kịp - Thằng Tư vừa thở vừa nói.. Thấy có lý, thằng Hai ra hiệu tiếp tục chạy, cả đám lại tiếp tục cuộc hành trình tựa hồ như vô thức để nắm níu lấy hy vọng mong manh còn sót lại trong lời dặn của sư phụ. Gần nửa đêm, 4 đứa chạy đến trước một cái lều lụp sụp nằm trên đỉnh núi Cấm, bên trong có ánh đèn dầu leo loét, mập mờ như những đốm lửa ma trơi ngoài bãi tha ma. Thằng Hai thở hồng hộc, chống tay lên hông, tựa hồ như dồn hết sức lực còn sót lại mà la lên ... Mời các bạn đón đọc Chờ Anh Đến Ngày Mai của tác giả Phi Yến.
Chiếm Đoạt Vợ Yêu - Tiểu Ngôn
Gả cho Nhâm Thiếu Hoài tuyệt đối là ác mộng của tất cả mọi phụ nữ. Gì chứ? Bước chân vào cửa nhà thế gia chẳng biết đâu mà lường, cô đâu có ngốc như vậy!   Nhưng tại sao mọi người ai ai cũng cho rằng hắn có phong thái tuấn lãng, là người cuồng công việc với một năng lực tuyệt vời. Cái gì mà nếu có thể gả cho tổng tài của tập đoàn Lôi Phong thì khẳng định sẽ được hạnh phúc cả đời??? Chính vì điều này mà Y Đằng gia từ trên xuống dưới đều dùng hết tiêu chuẩn dành cho khách quý để đối đãi với hắn… …Cũng chỉ có cô! *** Thể loại: Ngôn tình, nam cường + nữ tiểu bạch, sủng, 18+, HE Độ dài: 10 chương Tình trạng: Hoàn  -------------- Danh môn khuê tú kết duyên cùng Tổng tài trẻ tuổi thì có gì không tốt? Bước chân vào cửa thế gia từ khi nào lại hóa thành ác mộng? Tại sao chỉ có mỗi mình cô thấy được điều này? … Y Đằng Ưu Nhi – Tiểu thư chính thất gia tộc Y Đằng nổi tiếng bậc nhất Nhật Bản ngày đêm tự hỏi vì cớ gì phải gả cho Nhâm Thiếu Hoài? Chỉ vì anh ta dám “cầu hôn”, hạnh phúc cả đời của cô cứ thế liền bị định đoạt? Thực ra, dựa vào ngoại hình của Nhâm Thiếu Hoài mà nói, bất cứ cô gái nào cũng có thể bị anh mê hoặc. Riêng với Ưu Nhi cô, cảm giác đó chính là “run rẩy”. Cô về nước chưa được hai ngày, nụ hôn đầu tiên lại bị tên “đăng đồ tử” không quen biết Nhâm Thiếu Hoài cả gan cướp mất. Nếu cô không nhanh trí lừa anh, nhanh chân chạy trốn chỉ sợ đã bị “trực tiếp ăn sạch”. Ngay cả với một người con gái xa lạ anh ta còn có thể “động dục” thì chắc chắn chẳng phải loại tốt đẹp gì, cô vẫn là nên tránh xa thì hơn. Thế nhưng, cô tính không bằng cha cô tính. Lần thứ hai bị bắt ép đến buổi tiệc “tuyển thê”, cô lại lần nữa chạm mặt anh. Lần này, Nhâm Thiếu Hoài như “quỷ đói háo sắc” trực tiếp đóng nhãn khắp người cô, thẳng thừng tuyên bố cô là của anh, vị trí Nhâm thiếu phu nhân không phải cô không được. Không thể chạy trốn cũng không thể phản đối, chỉ trong một tuần ngắn ngủi liền từ Y Đằng tiểu thư thăng lên vị trí hôn thê Nhâm Thiếu Hoài. “Kim quy tế” Nhâm Thiếu Hoài do cha cô vất vả câu được, cô một khắc cũng không muốn lại gần, tránh xa như rắn rết. “Gả cho Nhâm Thiếu Hoài tuyệt đối là ác mộng!” … Kết hôn với anh là ác mộng? Muốn anh chủ động hủy bỏ hôn ước? Đối với suy nghĩ kỳ quái của Ưu Nhi, Nhâm Thiếu Hoài thực sự không hiểu.  “Gả cho anh là ước mơ tha thiết của biết bao nhiêu cô gái thế mà cô lại biến nó thành thứ so với xuống địa ngục còn thảm hơn.” Lần đầu tiên gặp mặt, anh chính vì “nhất kiến chung tình” liền cùng cô ước định một đời. Vốn tin tưởng còn có thời gian cả cuộc đời, đợi đến một ngày nào đó cô sẽ hiểu nhưng người con gái này hết chạy trốn lại yêu cầu anh hủy hôn ước, đến lúc cưới vào cửa vẫn một mực không tin tưởng anh.  Anh bị người ta “theo đuổi”, quyết ý “làm vợ hai”, cô không “ăn dấm chua” còn hứng thú trêu chọc “ông xã”, hại anh đến cơm cũng chẳng nuốt nổi. Tiểu tam tìm đến cửa, tin tức bát quái bay ngập trời, cô không gặp anh nói rõ ràng mọi chuyện liền chắn chắn anh ngoại tình. Thế này là thế nào? Ưu Nhi… “Anh tìm ba mươi năm mới được người vợ như em. Sao có thể tùy tiện mà thay lòng đổi dạ được?” Thế nhưng… “Em tình nguyện tin vào mấy cái tin tức bát quái cũng không tin tưởng chính chồng mình sao?” … Thực ra, đây chính là bộ truyện “xôi thịt khắp nơi” đầu tiên tôi đọc. Không hiểu sao tôi khá ác cảm với thể loại truyện này, chỉ chuộng những bộ “tả cảnh – tả tâm” dài lê thê không hồi kết. Tuy nhiên, cũng giống như ăn uống vậy, đổi khẩu vị một chút cũng là cách khiến cuộc sống đỡ phần đơn điệu hơn. “Chiếm đoạt vợ yêu” có nội dung xoay quanh câu chuyện “yêu từ cái nhìn đầu tiên” của chàng Tổng tài trẻ tuổi anh tuấn Nhâm Thiếu Hoài và Đại tiểu thư “lạc loài” Y Đằng Ưu Nhi. Vốn là một người cuồng công việc, Nhâm Thiếu Hoài không xem trọng chuyện kết hôn nhưng đến khi gặp được “một thân hình lung linh rực rỡ như thiên sứ”, anh liền “ly hôn với công việc”, toàn tâm toàn ý “kết hôn” với tiểu hồ ly khiến anh hứng thú. Nếu Nhâm Thiếu Hoài vì yêu mà cưới thì đối với Ưu Nhi, kết hôn là một nghĩa vụ cô không thể chối bỏ. Dù anh cưng chiều cô bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể dẹp bỏ những cố kỵ trong lòng cô. Thế nhưng, đối diện với Nhâm Thiếu Hoài nhiệt tình như lửa, tảng băng trong lòng cô cũng dần dần tan chảy.  Thì ra, yêu là một việc hết sức đơn giản… Không cần thử thách dài lâu… Ở đúng thời điểm gặp đúng người… đó mới chính là duyên phận hoàn mỹ nhất. … ------------ Review by Âu Dung Hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Des by Họa Qúy Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Mời các bạn đón đọc Chiếm Đoạt Vợ Yêu của tác giả Tiểu Ngôn.