Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp

Tống Phi Lan mười bảy tuổi đánh nhau với người ta đến bất tỉnh, được đưa vào viện. Khi tỉnh lại phát hiện ra mình đã trở thành Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi. Ngoại trừ chuyện vẫn gây họa nhiều như xưa - Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi tông xe vào người ta đến nỗi phải nhập viện  thì hiển nhiên tất cả đều đã khác. Vừa tỉnh dậy liền thấy mình cao lớn hơn rất nhiều, lại nghiễm nhiên trở thành giám đốc của một công ty giải trí, bên cạnh có một anh đẹp trai như hoa - Đào Nguyên, Tống Phi Lan sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ? Xin lỗi xin lỗi, chỉ số EQ của Tống Phi Lan không cao, cho nên lúc tỉnh dậy vẫn chưa phát hiện ra mình đã trùng sinh rồi. Còn ngây thơ gọi "chú" xưng "cháu" với trợ lí Đào Nguyên ngon giai ngọt nước của chúng ta  "Chú ơi, cháu khát nước." "Dáng người chú đẹp ghê, sau này cháu mà cao như chú thì tốt quá, chú cao được 2m không chú?" "Chú ơi..." "Chú ơi..." "Cháu không có mất trí nhớ, cháu xuyên không, nhất định là cháu đã xuyên không!" Đào Nguyên không cách nào liên tưởng với Tống Phi Lan của trước kia với Tống Phi Lan đáng yêu hiện tại. Trước kia Đào Nguyên rất ghét Tống tổng hai tám tuổi ăn chơi trác táng, chỉ giỏi gây họa, bây giờ xem ra tất cả đều cần suy nghĩ lại. Nhìn Tống Phi Lan trợn mắt há mồm khi nhìn thấy "đồ điện tử công nghệ cao" - smartphone, nhìn bộ dáng Tống Phi Lan run như cầy sấy khi đối diện với bố, nhìn Tống Phi Lan ủy khuất trước mặt mẹ ruột, nhìn Tống Phi Lan sợ hãi khi nghe kể "tình sử" chính mình năm hai mươi tám tuổi, luôn mồm thề thốt sau này sẽ không thế nữa... tình cảm tưởng như không bao giờ có được chậm rãi nảy mầm trong lòng Đào Nguyên. Anh đau lòng cho Tống Phi Lan đơn thuần như vậy phải lớn lên giữa mấy cuộc tranh đấu của đám phu nhân mẹ kế mẹ ruột trong nhà. Không trách được sau này tính cậu lại đổ đốn như vậy, kéo dài cho tới tận thời điểm anh đến làm trợ lí. Theo Tống Phi Lan thì - chắc chắn trước kia Đào Nguyên ghét cậu lắm, chỉ mong cậu chết đi. Tài giỏi như Đào Nguyên, sao thích được một ông sếp suốt ngày gây họa ăn chơi, cặp hết người này người nọ trong công ty chứ? Đào Nguyên nghe xong chỉ ho khan hai tiếng, cũng không dám đáp lời. Ai lại dám thừa nhận đã từng muốn "bã xã" chết đi chứ?? Nếu Đào Nguyên như vậy, quả thực cầm thú cũng không bằng! Vì vậy đành tự trong lòng tâm tâm niệm niệm, sau này phải chăm sóc Tống Phi Lan thật tốt  Tống Phi Lan bị giục kết hôn. Bí quá, cậu nói với Đào Nguyên: "Hay là chúng ta kết hôn đi!" Lời đó nói ra, với Tống Phi Lan là lỡ lời. Nhưng đối với Đào Nguyên, lại là đề nghị hấp dẫn của cừu non mời sói vào nhà. Dù sao, Đào Nguyên cũng thật lòng rất thích rất thích Tống Phi Lan. Ba Tống, mẹ Tống không quan tâm cậu, anh sẽ quan tâm. Chị em trong nhà bắt nạt cậu, anh sẽ bảo vệ. Cả thế giới không đối tốt với cậu, có anh đối tốt là được rồi. Mà chính Tống Phi Lan cũng đã nghĩ. Đời này chưa từng có ai đối tốt với cậu như Đào Nguyên. Gắn tag truyện "cưới trước yêu sau" là vì lí do này  Qúa trình phát triển tình cảm của hai trẻ không có tiểu tam cũng không có sóng gió gì to lớn lắm, hài hước nhẹ nhàng. Mình yêu chết Tống Phi Lan, đây chính là điển hình cho tiểu thụ moe moe trong truyền thuyết  Biến cố lớn nhất theo đánh giá chủ quan của mình cũng chỉ có đoạn Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi trở về, lo sợ Đào Nguyên biết sẽ không thích mình nữa, vì vậy bắt đầu quá trình tự ngược và ngược luôn cả giai nhà mình thôi  Nhưng yên tâm sẽ không có phân đoạn trở về rồi hỏi "anh là ai?", "tại sao chúng ta lại kết hôn?" Tại saooooo" đâu nha  Tống Phi Lan giữ được kí ức trước khi trùng sinh và sau khi trùng sinh, tất tần tật không sót thứ gì. Nói cách khác, cuối cùng anh trai Đào Nguyên đã hốt được cả đôi cả lứa bà xã nhà mình từ thiếu niên cho tới trưởng thành  Cùng xem qua cuộc sống tính phúc của phu phu Đào - Tống nhé  Tống Phi Lan : "Vậy tối nay chịch em đến khi có thai đi." Đào Nguyên : "..." Khi mua nhà cây cho mèo con, Tống Phi Lan nói: "Anh xót tiền hở? Anh xót tiền đúng không? Vậy anh đưa thẻ ngân hàng của em đây, em không xài tiền của anh nữa." Đào Nguyên nghĩ đưa thẻ của mình cho cậu, dù cậu ở đâu anh cũng nhận được thông báo. Vì thế : "Trong thẻ có 200 vạn, lấy xài đi. Nội trong hôm nay mà xài không hết thì đừng về nhà nữa." Nhưng tiểu Lan Lan không phải dạng ỷ lại phá của như xưa đâu nha  em đã thay đổi rồi, cơ bản là xót thay Đào Nguyên ấy mà  "...cậu vẫn còn biết suy nghĩ, không muốn tiêu xài phung phí số tiền Đào Nguyên cực khổ vì cậu làm trâu làm ngựa, cậu ngẫm nghĩ một lát, sau đó ngậm thẻ ngân hàng chụp một tấm selfie gửi cho Đào Nguyên, viết thêm một câu bên dưới: Mỹ thiếu niên cao tuổi 28 cái xuân xanh, mềm mại dễ đè, chào giá 200 vạn, mua không? Đào Nguyên quả nhiên xuống nước, nhắn lại: “Bóc vỏ rửa sạch lên giường chờ.” Trong truyện ngoài những phân đoạn ngọt ngào của hai người ra sẽ mô tả cả mối quan hệ gia đình nhập nhằng của Tống Phi Lan. Chị em ganh ghét nhau, mẹ ruột ganh ghét mẹ kế, bố đi thả ong bắt bướm suốt ngày... Tống Phi Lan là điển hình của "chỉ nằm không cũng dính đạn lạc". Từ nhỏ mọi người trong nhà lớn đã nhìn cậu không vừa mắt. Đến lớn cũng không khá hơn bao nhiêu, lại còn bị chị gái cùng cha khác mẹ thuê người tông xe mấy lần đến suýt mất mạng  Mình sẽ tua nhanh "quả báo" cho các bạn an tâm nhảy hố. Thứ nhất, Đào Nguyên thay Tống Phi Lan đá đểu chị gái chanh chua. Thứ hai, Đào Nguyên giúp Tống Phi Lan đưa sự việc ám sát ra ánh sáng, kiện người đàn bà lòng lang dạ thú kia ra tòa, bị phán án chung thân  Mình đánh giá truyện khá hay, thích hợp cho những con tim yếu đuối đang bị truyện ngược luyến tơi tả dằn vặt. Đây là truyện duy nhất có mấy chữ kiểu như "sếp", "tổng tài"... mà ma xui quỷ khiến thế nào mình lại không bỏ qua. Cảm ơn Chúa vì điều đó. Tin mình đi, rất đáng để đọc đấy. Xin phép khép lại review truyện với đoạn đối thoại ngọt sâu răng của hai trẻ: "Đào Nguyên, từ bé đến giờ em chưa được ai chăm sóc thế này đâu." "Về sau anh chăm sóc em." Đào Nguyên nói. "Chờ em già rồi lẩm cẩm anh cũng sẽ chăm sóc em." ---------------------- Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lam Tiệp Dư *** Tôi còn nhớ năm mình 17 tuổi sung sướng lắm, cuộc sống dễ dàng vì bản thân có 1 mái ấm rất hạnh phúc. Mỗi ngày ngoại trừ đi học, tụ tập cùng bạn bè, thì là làm những gì mình thích, mua đồ chơi mình muốn. Chưa từng bị bắt nạt, chưa từng bị ba mẹ đánh mắng hay anh chị em bất hòa đến mức ta sống mình chết, cùng lắm là cãi nhau vài tiếng rồi lại làm hòa. Thiết nghĩ cũng có nhiều bạn đã từng sở hữu năm 17 tuổi ấy đơn giản và dễ dàng, hoặc ít ra sẽ không như Tống Phi Lan, cái gọi là gia đình chính là gánh nặng, cái gọi là tự do lại như mây bay trên trời xa ngoài tầm với. Tống Phi Lan 28 tuổi vì một lần bị xe tông mà mất đi trí nhớ, trái tim và tâm hồn của cậu đột nhiên trở về năm mình 17 tuổi, ngây ngây ngô ngô chỉ thích chơi điện tử, ăn kem và lâu lâu trộm nhớ về mối tình đầu. Nhưng Tống Phi Lan năm 17 tuổi ấy cũng biết đau, cũng biết khổ sở vì người mẹ ruột chẳng thương yêu mình, bà chỉ xem cậu là cái máy tranh chấp tài sản, cậu cũng biết sợ hãi, cũng biết lo lắng vì người bố gia trưởng, hờ hững, chẳng bao giờ thật tâm để con cái ở trong mắt. Tôi tự hỏi Phi Lan 17 tuổi đó đã cô đơn biết bao nhiêu, mà cậu ấy phải trải qua những 2 lần. Lần đầu Phi Lan chỉ có một mình chống chọi với những vết thương trên người, với những ký ức năm 6 tuổi bị bắt về nhà họ Tống, bị hai người chị của người vợ cả đánh đập mà cái người được cho là bố của cậu lại chẳng bênh vực cậu được một câu. Tống Phi Lan năm ấy đã trải qua bao nhiêu đau đớn để đối diện với ông bố vô tình ấy, phải nhẫn nhịn bao nhiêu trước 3 người phụ nữ chẳng xem cậu là người nhà, mà điều làm trái tim cậu tan nát nhất lại chính là người đã sinh mình ra lại chưa một lần đứng về phía cậu, giang tay bảo vệ cho cậu. Mấy tháng trời Tống Phi Lan nằm viện bà không hề đến thăm, không một ai trong cái gia đình đó đến, ngoại trừ Đào Nguyên. Thật may lúc Tống Phi Lan trở lại năm 17 tuổi ấy Đào Nguyên đã xuất hiện, cậu không còn trơ chọi, sẽ không phải gắng gượng tự bước đi nữa. Tống Phi Lan sáng sủa, lương thiện, hoàn toàn khác với Tống Phi Lan năm 28 tuổi “biến cả cái công ty thành hậu cung”đã làm Đào Nguyên rung động. Anh luôn tự hỏi tại sao Phi Lan của anh lúc trẻ lại đáng yêu như vậy, khiến anh nhìn thôi đã thấy vui vẻ, 11 năm sau lại biến thành cái bộ dạng lả lơi, trai gái đều câu dẫn làm Đào Nguyên phải mắt nhắm mắt mở làm trợ lý cho cậu suốt nửa năm. Đoạn đầu của câu chuyện này chính là nhờ thiếu niên 17 tuổi Tống Phi Lan ngây ngô, nhiều chuyện thích lải nhải, lại mê trai đẹp mà trở nên sống động, ngọt ngào. Hẳn là sự vui vẻ của Phi Lan sẽ khiến cho những bạn đang theo dõi câu chuyện này cũng vui vẻ lây. Tại sao cậu ấy lại hồn nhiên như vậy mà khen “Anh Đào đẹp trai quá” “Ngực anh Đào bự quá”, như Tiểu Thiên dùng từ ở đây là Phi Lan “thả thính” quá dữ làm Đào Nguyên từng bước từng bước phải đi về phía một Tống Phi Lan luôn phát sáng như vậy. Tống Phi Lan còn “nhỏ” cho nên rất nhút nhát, nói đúng hơn là rất sợ bị bố đánh, cho nên ông ấy nói gì cậu đều phải nghe theo. Bạn không biết những câu ông ấy chửi Phi Lan khó chịu thế nào đâu, suốt những năm tháng sống trong những lời mỉa mai, chửi mắng ấy đã khiến cậu trưởng thành một cách “thái quá”, may là Phi Lan hiền lành cho nên không đi phá làng phá xóm, mà chỉ thích đi trêu hoa ghẹo nguyệt ắt là muốn gây chú ý một chút đối với người bố suốt ngày thấy cậu là muốn đánh thôi. Có nhiều bạn đọc nói rằng Phi Lan nhược quá, cứ nhát cáy chẳng thèm phản bác, tại sao cậu không “phát cờ khởi nghĩa”, thử hỏi Phi Lan năm 17 tuổi làm sao có đủ can đảm đối diện với ông bố nghiêm khắc và hung dữ ấy chứ. Trong ấn tượng của tôi Phi Lan rất hiền lành, tốt bụng lại lương thiện, cậu không muốn gây thù chuốc oán với ai, cậu chỉ muốn tự do và yên ổn mà sống một cuộc đời dễ dàng của mình. Thật ra nếu không nhờ sự chiều theo ý muốn của bố và người vợ cả đó thì Phi Lan đã chẳng kết hôn với Đào Nguyên. Lại nói về Đào Nguyên một chút, thật chất nhân vật này không để lại quá nhiều ấn tượng trong tôi bằng Phi Lan. Đào Nguyên là một người lạnh lùng, ít nói, rất ghét bị làm phiền, bằng chứng là mỗi lần Phi Lan lải nhải anh sẽ quẳng cho cậu cái Ipad để cậu chơi game mà đừng làm phiền anh. Tính cách âm trầm, tẻ nhạt của Đào Nguyên không qua nổi sự sáng sủa, thẳng thắn và đáng yêu của Phi Lan. Nhưng bản chất của tình yêu không phải là sự bù trừ cho nhau sao, Phi Lan ngoan ngoãn, dễ thương, Đào Nguyên tĩnh lặng, săn sóc, hai người hợp lại vừa khéo trở thành một đôi chồng-chồng. Lúc đầu hai người kết hôn chỉ là để che mắt nhà họ Tống, để hai người mẹ của Phi Lan đừng bắt cậu đi xem mắt nữa. Phi Lan cứ luôn miệng nói Đào Nguyên đừng hối hận, đừng vì những rắc rối của mình mà kéo cả tương lai của bản thân vào, nhưng có ai ngờ tất cả đều là cạm bẫy ngọt ngào của Đào Nguyên giăng ra để tóm trái tim cuồng nhiệt của Tống Phi Lan? Đọc đến đây tôi bắt đầu nhìn về phía Đào Nguyên nhiều hơn, anh giảo hoạt, đưa đẩy làm Phi Lan bối rối, anh thông minh và sắc bén làm Phi Lan rung rinh cõi lòng. Từng chi tiết, mỗi hành động của Đào Nguyên chính là sự cưng chiều mà anh muốn dành cho “đứa trẻ” Tống Phi Lan này. Tình yêu của Phi Lan lại đơn giản vô cùng, năm 17 tuổi dễ dàng thầm mến một người, chỉ cần người đó tốt với mình một chút là cậu sẽ cảm động, chỉ cần người đó nhẹ nhàng xông vào trái tim mình thì cậu sẽ mỉm cười chào đón. Lúc họ đi đăng ký kết hôn, rồi tuyên thệ cùng nhau, rồi đi hường tuần trăng mặt, cách họ chăm sóc và tán tỉnh lẫn nhau thật sự khiến tim tôi mềm nhũn, tôi cứ luôn tự mỉm cười mỗi khi Phi Lan nhảy lên người Đào Nguyên đòi bế, khi Đào Nguyên hôn sâu Phi Lan nhưng lại chẳng chịu nhận làm cậu xoắn xuýt mãi rốt cuộc “Anh Đào có thích mính không? Hình như có thích mà nhỉ?” Khi Phi Lan tỏ tình với Đào Nguyên, cậu đòi nhảy xuống biển nếu anh không đồng ý quen cậu. Cuộc sống vội vã của chúng ta luôn cần những khoảnh khắc ngọt ngào, dễ chịu ấy  mỗi khi chúng ta nhìn vào tình yêu của người khác, bởi vì tình yêu đó đẹp đẽ như vậy xứng đáng được ngắm nhìn, thưởng thức và nắm tay chúc phúc. Đào Nguyên luôn tự nhủ rằng phải chi Phi Lan đừng nhớ lại thì tốt quá, anh không muốn mình phải đi tranh đấu với dàn hậu cung có thể xếp thành một đội bóng của cậu, nhưng ông trời công bằng lắm, sẽ chẳng bao giờ cho miễn phí bất kỳ một niềm hạnh phúc nào. Tống Phi Lan bị tông xe lần thứ hai, cậu nhớ lại. Cậu hoảng sợ, chông chênh với những ký ức hiện tại và tình yêu của mình dành cho Đào Nguyên. Cậu ghen tỵ, cậu buồn phiền với “Tống Phi Lan 17 tuổi” đang được Đào Nguyên yêu say đắm. Vậy là cậu quyết định giả vờ, cậu sẽ tiếp tục đóng giả là “mình”, cứ vô tư làm nũng, rụt rè mà vươn tay ôm lấy Đào Nguyền, ôm lấy tình yêu cậu phải dùng những ký ức năm 17 tuổi để đổi lại. Tôi thương một Tống Phi Lan như vậy, phải đóng giả mình là một đứa trẻ, ngoan ngoãn, hết mực nghe lời chỉ sợ Đào Nguyên phát hiện ra rồi chán ghét cậu, không cần cậu, hết yêu cậu. Nhưng giấy không thể bọc được lửa, Tống Phi Lan dù trở lại năm 28 tuổi vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Đào Nguyên, Tống Phi Lan không đánh tự khai khi cậu nhìn ra sự “ghét bỏ” của Đào Nguyên, cậu biết anh để bụng “quá khứ” của cậu, và rồi cậu giận dỗi, hay đúng hơn là bắt đầu lo sợ. Tống Phi Lan “bỏ nhà” ra đi nhưng rồi bị Đào Nguyên bắt về, anh cũng tức giận, anh cũng phẫn nộ, mà phần nhiều là anh sợ Phi Lan của anh đòi ly hôn và bỏ anh mà đi. Đào Nguyên chưa từng giải thích với Phi Lan, tự trong tâm anh biết người anh yêu không phải là đứa trẻ 17 tuổi đó, hay là Tống tổng 28 già đời, suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, mà người anh yêu là Tống Phi Lan. Chính là Tống Phi Lan ngây ngô, tốt bụng, Tống Phi Lan sẽ “ai đối tốt với mình một, cậu sẽ tốt với người đó mười”, yêu Tống Phi Lan mình đầy vết thương phải chống chọi với cô đơn suốt 11 năm, rồi vất vả xây một bức tường dày đặc bao quanh bản thân để không ai có thể xâm nhập được. Một Tống Phi Lan như vậy làm sao Đào Nguyên lại không yêu chứ? Đào Nguyên có lý do để tức giận, tình cảm này là anh khổ sở giành được, đâu thể vì một lời nói của người kia mà từ bỏ. Anh bắt đầu dễ nổi nóng, suốt ngày cãi nhau với Phi Lan, đột nhiên tôi nhận ra Đào Nguyên cũng có lúc chẳng giữ nổi bình tĩnh mà muốn ăn thịt Tống Phi Lan cho hả dạ. Đào Nguyên như vậy vừa sinh động, lại có chút trẻ con, tôi từng bình luận bên nhà Tiểu Thiên rằng, phải chăng tính cách dễ nổi nóng, thích hờn dỗi, hay lớn tiếng hù dọa đòi “nhét cổ vịt vào mông Phi Lan” này mới chính là con người thật của anh? Tình yêu ấy mà, cãi nhau rồi làm hòa, trở mặt rồi lại không nỡ muốn quay lại nắm tay đối phương. Đào Nguyên và Tống Phi Lan cũng vậy, hai người họ chỉ là đang giận dỗi bản thân, Phi Lan giận “mình năm 17 tuổi”, Đào Nguyên giận “thành kiến của mình đối với Phi Lan trong nửa năm làm trợ lý cho cậu”, mà hết giận rồi lại thương thôi. Tống Phi Lan cần một Đào Nguyên ấm áp, chu đáo mà sắc bén ở bên cạnh, Đào Nguyên cũng thích một Tống Phi Lan vui vẻ, tốt bụng nhưng đôi lúc cứ như bé poodle đang động dục ở bên cạnh. Cuộc sống của cả hai luôn tràn ngập niềm vui bởi Phi Lan rất thú vị, sẽ luôn đầy ắp ngọt ngào vì Đào Nguyên rât săn sóc và dịu dàng. Tình yêu ấy mà! Đào Nguyên dỗ Phi Lan 17 tuổi chỉ cần một chén chè, vậy Phi Lan của anh “lớn” rồi phải dỗ bằng cái gì đây? Có lẽ là bằng hạnh phúc cả đời anh chăng? Chắc mọi người cũng từng nghĩ nếu Phi Lan không mất trí nhớ thì Đào Nguyên có yêu cậu không, hai người họ có kết hôn hay không? Tôi thấy chúng ta không cần lo lắng đâu, bởi vì Đào Nguyên đã nói anh ước gì có thể gặp Phi Lan sớm hơn, như vậy cậu sẽ không phải chịu thêm đau khổ, anh có thể đưa tay bảo vệ cậu, kéo cậu ra khỏi 11 năm sống không là chính mình. Dù sớm hay muộn, hai người họ sẽ chú ý lẫn nhau, hấp dẫn đối phương, dù Phi Lan không mất trí nhớ, thì đến một ngày nào đó Đào Nguyên vô tình thấy Tống tổng nhảy trong phòng tập, cậu uyển chuyển, quyến rũ theo từng chuyển động nhịp nhàng, để rồi Đào Nguyên không thể rời mắt khỏi nữa, anh bắt đầu tiếp cận sự cô đơn của Tống Phi Lan, hiểu được nổi khổ của người con trai đó và rồi anh yêu Phi Lan.Chỉ cần Đào Nguyên tiến đến một bước, tôi tin Phi Lan sẽ rất vui vẻ đón nhận yêu thương của anh. Bởi vì “Cuộc sống sau khi kết hôn với sếp” không dài, tình tiết không nhiều, kịch tính nhất cũng chính là đoạn cuối khi hai người đi tìm sự thật sau tai nạn 2 lần Phi Lan bị xe tông, cho nên tôi không muốn kể quá nhiều về nội dung. Câu chuyện tình yêu này từ đầu đến cuối đều quá đỗi dịu dàng, dù có lúc hai người giận dỗi nhau hay bất đồng quan điểm thì đó cũng chỉ là một ít gia vị thêm vào, đương nhiên sẽ không bao giờ “phá hỏng món ăn”. Tình yêu này giống như ly trà sữa mà Phi Lan thích uống, thơm lừng, âm ấm mà thấm vào cuống họng và trái tim. Thật sự là lâu rồi tôi mới thưởng thức “một ly trà sữa” ngon như vậy, làm tôi nhớ nhung mãi, ngất ngây mãi chẳng nỡ lòng uống hết. Thật ra còn một nhân vật từ đầu đến giờ tôi chưa nhắc đến, cậu bé ấy chỉ xuất hiện vài lần trong câu chuyện này, Tống Phi Khanh nhưng luôn gây ấn tượng với tôi. Cậu bé ấy không giống với hai người chị của mình, không giống bất kỳ ai trong nhà họ Tống cả, bởi vì cậu bé thật lòng quan tâm Phi Lan. Ở phiên ngoại cuối, cậu bé kéo tay Phi Lan và nói rằng muốn thay cả nhà xin lỗi cậu, tôi những tưởng đó là cái nắm tay của Chúa, chúc phúc cho Phi Lan và Đào Nguyên vui vẻ một đời, an nhiên hạnh phúc. Bạn có còn nhớ năm 17 tuổi mình đã từng yêu ai, có bao nhiêu người bạn hay không? Có còn nhớ mình đã từng vơi lòng trước tuổi xuân không, có từng đau đớn và khổ sở bởi vì gia đình bất hòa, lạnh lẽo? Bạn có từng như Tống Phi Lan, trải qua tuổi 17 những hai lần và tìm được Đào Nguyên, tình yêu của cuộc đời mình hay không? Nếu có hãy mạnh dạn tiến tới, bởi vì tình yêu rất đẹp, xứng đáng để thưởng thức và đắm chìm. Trịnh Y Nguyệt/ Kelly TeAry Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp của tác giả Quân Xuyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dịu Dàng Dành Riêng Em
Cuộc đời của mỗi người, chẳng thể nào biết được mình sẽ gặp bao nhiêu ngã rẽ, cũng chẳng thể nào biết được, ở một ngã rẽ nào đó có thể gặp được người mà mình vẫn luôn nhớ mãi không quên.   Những năm tháng sau khi gặp anh, Hạ Dĩ Hàm yên ổn làm một cô con gái ngoan ngoãn, bỏ qua diện mạo xuất sắc của mình, đi vào con đường học thuật theo mong muốn của mẹ cô. Cho dù anh đã từng thân thiết, đã từng là một phần trong cuộc sống của cô, nhưng lúc ấy cô còn quá nhỏ, Hạ Dĩ Hàm chỉ có thể chôn chặt và mang theo phần tình cảm đó cho đến lúc trưởng thành.   Bởi vì bây giờ Hoắc Thiếu Hàng đã không còn là một diễn viên mới vào nghề đến học hỏi ba cô nữa, mà đã là một diễn viên ngôi sao với hàng loạt giải thưởng lớn và có lẽ… anh đã quên cô rồi.   Thế nhưng, duyên phận là một chuyện rất kỳ diệu, Hạ Dĩ Hàm không đi theo con đường nghệ thuật thứ 7 của ba cô, nhưng cũng chẳng thể hoàn toàn vứt bỏ. Bởi vì cô còn có một người chị sinh đôi giống mình như đúc, và bà chị này lại cực kỳ thích nổi tiếng. Thế cho nên, trong lúc tức giận vì bị cướp mất vai diễn, bà chị hay làm loạn này đã quyết định đi sửa sắc đẹp, mặc dù hai chị em cô đã đẹp lắm rồi.   May sao, chưa kịp làm gì thì phải ngưng lại, bởi vì chị cô bị dị ứng thuốc. Trong lúc quẫn bách, chị cô đã gọi cô đến, dùng gương mặt sưng vù của mình thuyết phục Hạ Dĩ Hàm làm việc thay cô ấy. Làm việc thay ở đây chính là, thay cô ấy đảm nhiệm vai trò của một diễn viên hạng ba, với nghệ danh Nghê Hạ.   Không thể nói rõ tại sao Hạ Dĩ Hàm lại đồng ý giúp cô chị Hạ Dĩ San của mình, có lẽ là bởi vì không chịu nổi chiêu bài làm nũng ăn vạ của chị ấy, hoặc có lẽ là giấc mơ chôn giấu từ nhỏ khiến cô động lòng, cũng có thể là vì, nơi đó có Hoắc Thiếu Hàng.   Có điều, Hạ Dĩ Hàm chẳng thể nào ngờ được, vừa trở về đã phải đối diện với mớ bòng bong mà bà chị chuyên gây rối của cô gây ra. Thật ra cũng rất dễ hiểu, sau khi ba mẹ cô ly hôn, cô theo mẹ qua Mỹ học cho tới tận bây giờ, còn chị cô ở lại học làm diễn viên.   Nhưng ngoại trừ khuôn mặt giống như đúc ra, thì tính cách của hai người hoàn toàn trái ngược. Nếu như Hạ Dĩ San đẹp theo kiểu hoạt bát và lanh lợi, thì Hạ Dĩ Hàm lại là vẻ đẹp của thanh cao đầy khí chất. Thế nên, Nghê Hạ mà mọi người nhìn thấy gần đây, thật sự là thay đổi quá nhiều.   Vừa nhận lời thế thân cho chị, Hạ Dĩ Hàm đã phải vào ngay một đoàn phim, mà ở đây vừa khéo gặp được Hoắc Thiếu Hàng. Chị cô là diễn viên hạng ba, diễn xuất chả ra sao chỉ được có cái mặt ăn ảnh, được nhận vai nữ hai phim này quả đúng là kỳ tích. Một bộ phim chất lượng như vậy, nam chính là Hoắc Thiếu Hàng thì cũng chẳng có gì là lạ. Tiếc là, anh không nhận ra cô. Cũng đúng, lâu quá rồi còn gì.   Hạ Dĩ Hàm chỉ có thể cười khổ trong lòng, dốc sức làm tròn vai. Chỉ có điều không ai ngờ tới là, cô quá xuất sắc. Làm gì còn một Nghê Hạ không chút tiếng tăm, cũng chẳng tài năng trong lời đồn, trên phim trường chỉ còn một Nghê Hạ điềm đạm, lặng lẽ, hết mình vì công việc. Nhưng cũng chính vì sự “chỉ cần yên lặng cũng khiến người khác phải chú ý” này, Hoặc Thiếu Hàng mới cảm thấy hứng thú với cô.   Trước đây, Hoắc Thiếu Hàng hợp tác với rất nhiều diễn viên, cũng có nhiều tin đồn tình cảm, nhưng thực sự động lòng với ai đó thì chưa. Anh đẹp trai, trầm ổn, ôn hòa với tất cả, cho nên rất nhiều người có tình ý với anh mà không dám chủ động, bởi vì họ sợ ngay cả tư cách làm bạn diễn của anh cũng khó mà bảo toàn. Ấy thế mà, một Hoắc Thiếu Hàng vẫn luôn lạnh lùng giữ vững tôn nghiêm lại có thể vì những vô tình hữu ý mà đến gần cô gái nhỏ bé Nghê Hạ này.     Mà càng đến gần cô, anh lại càng phát hiện, cô gái này thật sự rất cuốn hút. Không chỉ là một tài năng diễn xuất, cô còn có một trình độ mà khó có diễn viên nào có được, học thức cao, giỏi ngoại ngữ, và chỉ số IQ không tầm thường. Nhưng còn có một điều mà Hoắc Thiếu Hàng cảm thấy cô khác biệt, đó chính là cảm giác nhẹ nhàng quen thuộc nào đó rất khó diễn tả.   Một người thầm mến đã lâu, một người rung động trong lòng, chỉ cần một đốm lửa thì sẽ lập tức nổ thành pháo hoa.   Hoắc Thiếu Hàng không ngần ngại thể hiện sự thưởng thức đối với cô, Hạ Dĩ Hàm lúc đầu vẫn còn có chút không tin vào sự may mắn này, nhưng sau khi anh thể hiện rõ ràng tâm ý của mình, cô chẳng có lý do nào để khước từ cả. Bởi vì, cũng giống như cô, anh chưa từng quên cô gái nhỏ thích quấn lấy mình ngày xưa, Hạ Dĩ Hàm.   Tình yêu nảy nở cùng với thử thách của thời gian, Hoắc Thiếu Hàng thật sự đã làm được chuyện mà mình luôn tâm niệm.   “Mười mấy năm trước, em là cô bé bên cạnh anh, anh cưng chiều em, bảo vệ em, bởi vì em là cô em gái mà anh yêu quý. Bây giờ, anh vẫn muốn cưng chiều em, muốn bảo vệ em, là vì, em là người con gái mà anh thích.”   …   Câu chuyện viết về thế giới showbiz, đương nhiên sẽ không thiếu những kịch tính do nam phụ nữ phụ mang lại, tuy nhiên tất cả những điều này không hề ảnh hưởng đến sự ngọt ngào tình cảm của những cặp đôi yêu thương chân thành.    Có thủ đoạn, cũng có bạo lực mạng, có những sự thật chẳng bao giờ thắng nổi lời đồn đại, nhưng họ sống trong thế giới đầy ánh hào quang đó, chỉ có thể cố gắng giữ lại cho mình một chút tình cảm cốt lõi.   Có chút hồi hộp đầy rung động khi vừa mới nhận ra nhau của Hoắc Thiếu Hàng và Hạ Dĩ Hàm, có chút bất ngờ đầy đáng yêu của cặp đôi tin đồn lâu năm Quý Thư Bạch và Giang Thần, lại có chút bất đắc dĩ với cặp đôi lệch sóng Hạ Dĩ San và Nam Dịch, nhưng kết quả cuối cùng mỗi người đều hạnh phúc trên con đường mà họ đã lựa chọn.   Hạ Dĩ Hàm dành cả thanh xuân để thầm mến một người, cứ như vậy lặng lẽ yêu anh.   Hoắc Thiếu Hàng không hề hay biết mình đã chờ đợi một người từ lúc nhỏ cho đến trưởng thành, để có thể dành hết tất cả dịu dàng trong cuộc đời này, cho cô.   “Nơi nào có em, nơi đó có hạnh phúc của anh" ____   " ": Trích từ truyện   Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Từ California Mĩ đến Hàn Quốc, máy bay hạ cánh. Hạ Dĩ Hàm đeo kính râm lên, lao ra khỏi sân bay. Cô không mang bất cứ kiện hành lý nào, mà lần này đến Hàn Quốc chỉ vì một cuộc điện thoại của chị gái. Hạ Dĩ Hàm lên xe taxi, dùng chút tiếng Hàn ngắc ngứ báo địa chỉ một bệnh viện, sau đó dựa lưng vào ghế, thoáng nhíu mày. Đêm qua đột nhiên cô nhận được điện thoại của Hạ Dĩ San, cô ấy nói cuộc phẫu thuật thẩm mĩ của cô ấy gặp chút vấn đề, bây giờ gương mặt thảm hại đến nỗi không dám nhìn nữa, cô ấy muốn trước khi cách ly với người đời được gặp em gái một lần. Tuy nhiên, có một điều kiện là, chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật, kể cả bố mẹ cũng không được biết. Hạ Dĩ Hàm bất giác nhìn vào kính chiếu hậu, thấy gương mặt mình đang đeo chiếc kính râm to bự. Mắt kính gần như che khuất hết cả gương mặt cô, nhưng để lộ ra đường cong vừa vặn ở cằm, trắng nõn nà, hiếm có thế này cơ mà. Cần thiết phải phẫu thuật thẩm mĩ sao? Hạ Dĩ Hàm sờ mặt mình, gương mặt này đâu có khó coi... Thôi, Hạ Dĩ San thích làm, giờ lại thành ra hủy dung, xem chị ta còn kiêu hãnh kiểu gì. Hạ Dĩ San là chị gái song sinh của cô, ngoài ánh mắt ra thì vẻ ngoài của hai người gần như là giống nhau như đúc. Mặt khác, Hạ Dĩ San còn có một thân phận khác, đó là một nghệ sĩ hạng ba mới gia nhập giới giải trí không lâu, Nghê Hạ. Bốn mươi phút sau, Hạ Dĩ Hàm xuống xe tại cửa một bệnh viện. Cô lấy di động ra gọi vào số của Hạ Dĩ San, giọng điệu không mấy vui vẻ, "Ở đâu?" Hạ Dĩ San thều thào ở đầu bên kia điện thoại, "Chị bảo quản lý chờ em ở cửa rồi đấy, mặc áo khoác đen, với cả..." "Được rồi, em thấy rồi.", không chờ Hạ Dĩ San nói xong, Hạ Dĩ Hàm đã thấy một người phụ nữ đứng cách đó không xa đang đi về phía mình. Cảnh Tố dừng lại ở khoảng cách năm bước chân với Hạ Dĩ Hàm, chị ngơ ngác nhìn cô một lúc, cho đến khi Hạ Dĩ Hàm mất kiên nhẫn tháo kính ra, Cảnh Tố mới định hồn lại được. Chị vội vàng bảo Hạ Dĩ Hàm đeo kính lên, "Đeo vào, đeo vào! Nếu mà bị người ta thấy Nghê Hạ xuất hiện ở bệnh viện thẩm mĩ thì thảm lắm! Trời ơi... Đúng là giống nhau như đúc." Sau khi đeo kính vào, Hạ Dĩ Hàm thản nhiên nói: "Dựa vào mức độ nổi tiếng của chị ấy bây giờ thì tỷ lệ bị nhận ra ở nước ngoài gần như bằng không." Cảnh Tố nghẹn họng, "Ờ... Nói cũng phải. Mình...lên tầng đi." Hạ Dĩ Hàm hơi gật đầu, "Đi thôi." Hai người từ cửa bệnh viện đi về phía phòng bệnh VIP. Dọc đường đi, Cảnh Tố nói qua về nguyên nhân Hạ Dĩ San phẫu thuật. Thật ra cũng không phải là phẫu thuật gì lớn, chỉ là Hạ Dĩ San bị đối thủ một mất một còn trong giới giải trí kích thích, cướp đi vai diễn nữ hai trong một bộ phim truyền hình, thế nên Hạ Dĩ San quyết tâm sửa gương mặt quá thanh thuần của mình cho có chút vẻ yêu mị, nhân thể mở rộng con đường diễn xuất. "Haiz, tệ thật, ai biết là Nghê Hạ bị dị ứng thuốc đâu, mới phẫu thuật được một nửa... Giờ mặt sưng phù như cái gì ấy. Bác sĩ bảo ít nhất phải một năm mới phục hồi được nguyên trạng.", Cảnh Tố than ngắn thở dài. Hạ Dĩ Hàm nhìn chị ấy, "Chị là quản lý của chị ấy, sao chị không ngăn chị ấy lại?" Cảnh Tố bị giọng cảnh cáo đó của Hạ Dĩ Hàm hù dọa, thoáng ngượng ngùng trả lời: "Chuyện này, nghệ sĩ sửa mặt một chút thật ra cũng bình thường mà." Hạ Dĩ Hàm hừ lạnh một tiếng, "Kĩ thuật diễn không theo kịp lại còn đổ tại mặt quá ngây thơ." Cảnh Tố lại một lần nữa nghẹn họng. Cô em gái này của Nghê Hạ sao nói chuyện thẳng thắn, không chút kiêng nể gì thế... Rốt cuộc cũng đến phòng bệnh. Hạ Dĩ Hàm vừa vào cửa đã nhìn thấy Hạ Dĩ San đang ngồi trên giường bệnh, đầu quấn đầy băng gạc. Nhìn thấy bộ dạng này của chị gái, cơn tức giận trong lòng cô cũng thoáng đổi thành sự đau lòng. Hồi trước bố mẹ ly hôn, hai chị em cô, một người theo bố về Trung Quốc, một người cùng mẹ ở lại xứ người. Có điều, chuyện này không hề ảnh hưởng đến tình cảm cốt nhục giữa hai người. Tuy có rất nhiều lúc Hạ Dĩ Hàm cạn lời với kiểu hành động không dùng não của Hạ Dĩ San, nhưng từ nhỏ đến lớn, sự chăm sóc và giúp đỡ mà Hạ Dĩ San dành cho cô thì không phải bàn nhiều. "Dĩ Hàm...", Hạ Dĩ San mếu máo giơ tay ra như đòi một cái ôm. Hạ Dĩ Hàm cau mày bước lại gần, "Nghiêm trọng thật à?" "Thật mà, Dĩ Hàm, chị hối hận chết mất, chị bị hủy dung rồi... Hu hu, Dĩ Hàm, em phải cứu chị..." Mời các bạn đón đọc Dịu Dàng Dành Riêng Em của tác giả Lục Manh Tinh.
Tình Yêu Lặng Lẽ
Vừa mới xem xong bộ này, chỉ có một cảm giác duy nhất: không ai không thể viết cẩu huyết, chỉ có không muốn viết cẩu huyết mà thôi  Nói vậy chứ thật ra truyện này cũng không cẩu huyết gì cho cam, đại khái là về một cô nàng giỏi giang có ám ảnh về tình yêu vì quá khứ đau buồn được một soái cơ mặt dày cứu vớt. Thú thiệt thì thấy nữ chính nào của Hồ Điệp cũng sẽ bị một cơn sốc tinh thần nặng nề, hay đúng hơn là bị trầm cảm, không buồn làm gì, chỉ ngơ ngác và ngủ, nhưng mà nó tạo hiệu ứng kịch liệt cũng rất là thú dị :v Ở đây có một chút huyền huyễn nho nhỏ, là chất xúc tác để hai người quen nhau, và hãy cảm ơn chi tiết huyền huyễn này đi, vì nếu không có nó, bạn sẽ có một cái kết BE :v Nói chung lại á, truyện cũng ngắn, không có gì để băn khoăn khi nhảy hố, vì edit cũng hoàn rồi, và dù có chút cẩu huyết vụ hai ba má của nam chính đặt mưu muốn thứ năm nữ chính và sau đó suýt giết chết anh nam thì ngoài ra chẳng có gì để nói cả. Anh nam chính ngoài ra còn có hai ông anh trai, cả hai đều trốn qua Mỹ, trốn đi kết hôn với người mình yêu, và sau đó nam nữ chính của chúng ta cũng bị dụ dỗ trốn theo luôn :v Vẫn là motif cũ của Hồ Điệp, hai người yêu nhau sâu sắc, một người yêu người kia hơn cả mạng sống, nguyện bảo vệ người kia dù mình có chết, một người không thể sống thiếu người kia, dù người kia bảo rằng sau khi ảnh chết không được tự tử thì vẫn muốn đi theo. Nghe thảm hôn? Nhưng mà cuối cùng vẫn HE thôi, chưa từng thấy một truyện nào của Hồ Điệp mà SE BE cả, nên đừng sợ, muốn đọc thì cứ triển thôi ;) *** Lời của editor: Câu chuyện về hai con người rảnh rỗi, mục tiêu duy nhất trong cuộc đời là sống hết đời và công việc. Nữ chính giống như các nhân vật điển hình của Hồ Điệp Seba, từng chịu tổn thương nhiều lần trong quá khứ. Rồi có một anh trai đẹp mặt dày kéo cô ra khỏi lớp vỏ của mình. Nữ chính gây ấn tượng đặc biệt cho mình, là một người yếu đuối nhưng cố mang lốt nữ cường, làm một người con tốt, nhân viên tốt, người yêu tốt. Vì 'quá tốt' nên mọi người không để tâm đến sự tổn thương của cô, từ đó một tâm hồn yếu đuối càng bị tổn thương hơn. Văn án: Công việc, phấn đấu, qua một đời! Đây là nguyên tắc chỉ đạo cao nhất của con người cô. Cô là người có 24 tiếng làm việc như 24 ngày, có hai cánh tay làm bằng tám cánh tay. Càng ra sức suy nghĩ đến sức cùng lực kiệt, xem tất cả những cặp mắt xung quanh như mù lòa, phung phí thể lực đến trống rỗng! Ôi! Đời người thật đẹp đẽ tươi sáng! Tuy nhiên cô đang vui vẻ làm việc, ông chủ lại suốt ngày hối thúc cô nghỉ ngơi. Anh họ bác sĩ còn gửi tối hậu thư mong cô buông bỏ công việc, nếu không sẽ lập tức chầu trời. Cô thấy bản thân rảnh rỗi, nên đăng báo tìm bạn chơi, một người nghỉ, hai người cùng chơi. Nhưng người ứng tuyển này không biết chơi điện tử, không biết chơi bida, điều kiện kém, kém, kém... Có điều người này vô cùng có lòng, tinh thần quả cảm tốt, bề ngoài và vóc dáng càng đẹp, đẹp, đẹp... Khiến cô không nhịn được gật đầu khen tốt, tốt, tốt... Nhưng mà, vốn chỉ là quan hệ bà chủ và bạn chơi, cô lại không ngừng phát hiện điểm tốt của người đó. Phát hiện anh không chỉ có thể làm bạn chơi, còn có thể trở thành bạn bè, bạn giường, bạn già cùng nhau ăn chay mồng một mười lăm... Mình nghỉ trong truyện này nam chính bị ăn chửi nhiều quá nên yêu chỉ luôn ( thật ra thì không nhiều lắm :vvvv). Cảm thấy chị nữ chính có lẽ đã yêu anh nam 9 lúc nào không hay và cũng không biết rằng mình đã yêu anh ấy. Một câu chuyện thú vị, nhẹ nhàng, ngắn nhưng cũng không quá nhanh. Có 1 chút yếu tố huyền huyễn và cũng nhờ yếu tố này nên 2 anh chị mới đến được với nhau, chính nó cũng giú cho đôi trẻ không bị chia lìa. Không có ngược nhá mọi người, những ai thích đọc truyện sủng thì khỏi lo hihi Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Lặng Lẽ của tác giả Hồ Điệp Seba.
Tâm Đầu Ý Hợp
Văn án: "Bác sĩ Vương, hình như tôi bị bệnh rồi..." "Có chỗ nào không thoải mái sao?" "Tim đập nhanh quá, không ổn định." "Cô bị như vậy từ khi nào?" "Khi nhìn thấy bác sĩ Vương." "Vậy cô đừng nhìn nữa." "Nhưng nếu thế thì tôi sẽ thấy khó thở." "..."  ***                  Review: Truyện rất ngắn, chỉ có 8 chương thôi, nhưng lại đáng yêu cực kỳ, lại còn là nữ truy nam, đọc quắn quéo cực kì luôn các chị em ạ. Nữ chính là con nhà có tiếng tăm, nhưng lại mở tiệm cà phê, đáng yêu, ngây thơ cực kì, vừa gặp đã yêu nam chính, cảm giác rất trong trẻo. Nam chính thì đích thị là một tảng băng, nhưng cũng là một tảng băng đáng yêu, hai bạn này đứng với nhau vừa hợp tạo nên một cặp đôi lạ lạ, dễ thương kinh dị! Tình tiết tối giản, không hiểu lầm cãi vả, diễn biến cũng nhanh, sủng ngọt lịm, thích hợp đọc một mình rồi cười khúc khích như con điên :)) Đọc giải trí rất vui đó chị em, đọc đi rồi mới cảm nhận được lận :D Rate: 8.5/10 Nhìn chung thì cũng không có gì đáng trừ cả, nhưng thật ra cũng không quá đặc sắc nên đến thế thôi hehe. *** Vương Tử Hân vừa mới thực hiện một ca phẫu thuật, phẫu thuật rất thành công. Để bày tỏ sự biết ơn, người nhà bệnh nhân nhất quyết mời Vương Tử Hân ăn một bữa cơm! Nếu bệnh nhân này giống những người trước thì Vương Tử Hân nhất định sẽ từ chối. Nhưng lần này, bệnh nhân có thân phận hiển hách, không từ chối được, Vương Tử Hân đành phải nhận lời. Bệnh nhân này chính là ông lớn nhà họ Từ. Nói đến nhà họ Từ thì không ai không biết, không ai không hiểu. Ông cụ Từ năm nay 70 tuổi, ngày xưa là hồng quân, năm đó lập được công lớn liền được giữ chức quan lớn, sau đó về hưu thì ở nhà dưỡng bệnh cho đến bây giờ, mà đám con cháu nhà họ Từ đều là tai to mặt lớn. Con trai cả Từ Vĩ Hoa là bí thư, có con trai là đại tá, con gái là thẩm phán nổi tiếng. Mà đời cháu chắt cũng bộc lộ tài năng, đều là nhân tài kiệt xuất trong từng lĩnh vực. Lần này phẫu thuật cho ông cụ Từ là vì trước kia ông tham gia chiến tranh, cơ thể có nhiều khiếm khuyết nên lần này dễ dàng sinh bệnh tuổi già. Lần này bệnh tim tái phát đã dọa cho cả nhà họ Từ một trận thê thảm rồi. Mời các bạn đón đọc Tâm Đầu Ý Hợp của tác giả Quy Xác Bất Quai.
Tìm Về Dấu Yêu (Yêu Vẫn Nơi Đây)
"Yêu vẫn nơi đây" là câu chuyện kể về hành trình tình yêu đầy sóng gió của Vân Trạm và Dung Nhược. Dù đã ở bên nhau ba năm nhưng Vân Trạm vẫn biết là Dung Nhược vẫn luôn cảm thấy bất an về tình yêu của họ, cũng như có rất nhiều khúc mắc liên quan đến mối quan hệ giữa anh cùng Vân Hân - cô em gái nuôi và cũng chính là vị hôn thê cũ của anh. Tránh để Dung Nhược nghĩ ngợi quá nhiều, Vân Trạm quyết định tiến xa thêm một bước, dùng hành động thực tế để xóa tan mọi lo lắng, nghi ngờ trong lòng cô thì cũng là lúc một biến cố ập đến. Cô cùng Vân Hân bị bắt cóc. Lúc chứng kiến sự điên cuồng của tên bắt cóc, nhìn những vòng dây trói chặt quanh tay chân cô, đôi mắt anh lạnh dần nhưng khi được cơ hội lựa chọn người để cứu, anh lại không chút do dự chọn Vân Hân. Lúc bắt gặp đôi mắt hờ hững của Dung Nhược, lòng anh quặn lại và khi nghe những lời nói đầy ẩn ý của tên bắt cóc, anh đã không thể giữ nổi bình tĩnh. Nhưng còn chưa kịp quay người lại, tiếng súng nổ bỗng vang lên bên tai, đến cùng nó là nỗi đau thấu tâm can rồi cả người anh bị một lực vô hình đẩy về phía trước. Phía sau là tiếng cười điên cuồng, tiếng bước chân nhưng bóng hình cô thì không còn nữa, chỉ còn lại những người cảnh sát mặc thường phục bên mép đá. Mọi thứ chìm vào bóng tối và dường như anh nghe ai đó gọi tên cô... Hai năm lặng lẽ trôi qua, sau vụ bắt cóc ấy, anh trở thành người tàn tật nhưng chưa một lần anh ngừng đi tìm cô. Bao nhiêu năm kiếm tìm cũng là chừng ấy năm mòn mỏi, thế mà trớ trêu thay khi gặp được rồi, Dung Nhược lại bị mất trí nhớ. Liệu Vân Trạm còn có thể khiến cô trở về bên anh một lần nữa và tìm về bến đỗ cho tình yêu của họ?   Tôi sẽ không đi quá sâu vào từng chi tiết bởi truyện khá ngắn, nếu kể hết ra sẽ không còn gì thú vị nữa. Vân Trạm là một trong những nam chính tôi khá ấn tượng. Tác giả đã xây dựng thành công một nhân vật si tình tuyệt đối nhưng đối với tôi, trong sự si tình ấy vẫn tồn tại lí trí. Là con nuôi của Vân gia, anh đồng ý làm theo di nguyện của cha đính hôn với thiên kim duy nhất nhà họ Vân, nhưng khi Vân Hân tìm được tình yêu thực sự là Cao Lỗ thì họ đã hủy hôn. Anh không thể bỏ rơi Vân Hân, vì cô là con gái của người đã mang ơn dưỡng dục anh, là người mà từ nhỏ đến lớn anh luôn xem như em gái và quan trọng nhất còn là vì cô đang mang thai. Vì vậy Vân Trạm dành cho Vân Hân một cơ hội sống trước và sẽ dùng chính bản thân mình để cứu Dung Nhược. Thế nhưng, có lẽ chính anh cũng không thể ngờ tới sự điên cuồng của tên bắt cóc khi hắn đã liều mình kéo cô cùng chết. Suốt hai năm qua, chưa một ngày anh quên đi, không một ngày nào anh ngừng mong chờ được gặp lại bóng dáng mảnh mai ấy. Đến khi quay về, dù biết Dung Nhược giả vờ mất trí nhớ để trả thù, anh vẫn không vạch trần, cũng không giải thích với cô về sự lựa chọn của anh năm ấy. Nhưng có lẽ Vân Trạm không hiểu, có những tổn thương không nói ra sẽ không được thứ tha, vì vậy họ cứ thế tự giày vò lẫn nhau. Còn nữ chính Dung Nhược, cô là một cô gái hiền lành, trang nhã. Cô yêu Vân Trạm rất sâu đậm, vì yêu nên mới có đủ dũng khí ở bên anh dù vẫn mang theo nỗi bất an về tình yêu giữa họ. Đoạn tình cảm ba năm bên nhau vẫn không đủ khiến anh chọn lựa cô. Có lẽ ngày ấy bên vách đá, Dung Nhược đã biết trước kết quả nhưng khi chính anh nói ra cô mới hiểu, cô cũng biết ghen tị. Tâm lí của nhân vật Dung Nhược được miêu tả hết sức tự nhiên, không quá phóng đại và rất thực tế. Trong hoàn cảnh ấy, khi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, làm sao có thể còn bao dung, tha thứ khi người mà mình yêu nhất lại dứt khoát lựa chọn cứu vị hôn thê cũ mà không hề đắn đo suy nghĩ? Nếu như, chỉ nếu như thôi, trong giây phút ấy, Vân Trạm chần chừ một chút chắc có lẽ cô cũng chẳng hận anh đến thế. Bởi vậy khi Dung Nhược chọn ích kỉ trả thù anh, quyết định ấy khiến người ta hoàn toàn có thể thông cảm được. Tôi tưởng tượng trong con người Dung Nhược có hai tính cách cùng tồn tại, một quay cuồng hận thù, một lại yếu đuối không đành lòng. Giận Vân Trạm đến thế nhưng khi thấy anh trở nên tàn tật, cô lại không thể cầm được cái nhìn xót xa. Có lẽ khi quay về, mục đích duy nhất của cô cũng chỉ là muốn hỏi anh một câu: “Ba năm bên nhau, đã có khi nào anh thực sự yêu cô chưa?” Còn cô, bởi vì yêu nên mới hận đến thế nhưng phải chăng hận thù lại càng chỉ khiến cô muốn gần gũi anh hơn. Cho đến lúc không thể dối lòng thêm nữa. Dung Nhược đã lần nữa chọn trở về bên anh, trở về bên tình yêu duy nhất của cô. Truyện rất ngắn vì vậy không tránh khỏi nhịp truyện có chút nhanh. Mặc dù vậy tôi vẫn cảm thấy tâm lí nhân vật được tác giả miêu tả rất tròn trịa và hợp lí. Hai nhân vật chính tựa như được sinh ra là để dành cho nhau. Chỉ có Dung Nhược mới có thể khiến Vân Trạm trở nên tự ti. Ngày đó bên tiệc rượu, thấy cô đang xinh đẹp khiêu vũ bên thiếu gia nhà họ Diệp, anh đã cố gắng đứng dậy trên đôi chân của mình, trong mùa đông lạnh giá và cảm thấy bất lực khi đôi chân ấy không còn chút cảm giác gì. Anh không thể khiêu vũ cùng cô, không thể khiến cô vui vẻ được như thế. Ngược lại, cũng chỉ có Vân Trạm, chỉ có thể là anh mới có thể khiến Dung Nhược rung động, mới khiến cô không đành lòng mà buông bỏ hận thù. Chân thành mà nói “Yêu vẫn nơi đây” không phải là một bộ truyện đặc sắc, nội dung không có gì mới mẻ, lối hành văn vẫn còn khá nhiều thiếu sót nhưng thực sự vẫn đủ lôi cuốn để khiến một người khá kén truyện như tôi vui vẻ nhảy hố. Văn phong mạch lạc, trình tự diễn biến khá logic, hợp lí, tạo được sự đồng cảm cho người đọc. Vì vậy nếu có thời gian, các bạn hãy đừng e ngại mà hãy thử đón đọc một lần và trải nghiệm cùng những yêu hận của cặp đôi Vân Trạm - Dung Nhược để tin rằng rốt cuộc sau tất cả, tình yêu vẫn nơi đây chờ đợi người quay về. Review by #Ninh Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Trạm, thật nhớ anh”. Dung Nhược lẳng lặng đứng bên cạnh sô pha, nhìn Vân Hân vừa bước vào cửa đã vội vã nhập đầu vào ngực Vân Trạm. “Anh cũng nhớ em”. Đôi tay vuốt ve tấm lưng cô gái trong ngực, Vân Trạm mang theo nét cười trên gương mặt, “Một năm qua vẫn khỏe chứ?” “Ừm! Em phát hiện, em đã yêu Anh quốc”. Ngẩng đầu lên, Vân Hân cười nói. “Dung Nhược, đã lâu không gặp!” “Đã lâu không gặp”. Chào hỏi xong, Dung Nhược bất giác đem tầm mắt dừng lại trên hai thân hình đang ôm nhau kia. Cứ mỗi lần, ba người bọn họ ở cùng một chỗ, cô lại có một loại ảo giác ——- có lẽ, Vân Trạm cùng Vân Hân, mới là một đôi trời sinh. Ba năm trước đây, người con nuôi cùng thiên kim duy nhất của Vân gia đã giải trừ hôn ước vốn được lập từ lâu năm. Sau đó, Vân Hân bay sang Anh quốc, còn cô, thì đã gặp gỡ và quen biết Vân Trạm – tổng giám đốc đương nhiệm của Vân thị – trong một buổi tiệc rượu. Nhưng vài năm trôi qua, cô sớm biết, thái độ của Vân Trạm đối với cô cùng Vân Hân không hề giống nhau. Anh tôn trọng cô, nuông chiều cô, đối tốt với cô, nhưng là, người luôn lạnh đạm như anh, rất ít khi lộ ra nụ cười thân mật, tự nhiên, yêu chiều như khi đối mặt với Vân Hân. Cho nên, song song với đau lòng, cô không chỉ một lần nghi hoặc, nếu Vân Hân đặc biệt đối với anh như vậy, trước kia, vì sao anh lại đòi giải trừ hôn ước? “Dung Nhược?” “……..Ừ?” Thanh âm của Vân Hân kéo suy nghĩ của cô về. “Đang suy nghĩ gì đấy? Buổi tối, chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi. Trạm mời, ok?” Câu cuối cùng, cô quay đầu cười hỏi Vân Trạm. “Đương nhiên không thành vấn đề. Ngồi trên máy bay mười mấy tiếng, vào phòng nghỉ ngơi chút đi, phòng anh đã kêu quản gia sửa soạn giúp em rồi”. Nói xong, Vân Trạm cầm áo khoác vắt ở bên sô pha mặc vào, xoay người nhìn Dung Nhược,”Công ty còn có chút việc, buổi tối em ở lại đây cùng Vân Hân, sau đó đi ăn luôn”. “Ừm”. Gật gật đầu, Dung Nhược đi theo sau tiễn Vân Trạm ra khỏi cửa. ————————— Đã xong ba giờ hội nghị, Vân Trạm một mình trở lại văn phòng. Vừa ngồi xuống, tiếng chuông điện thoại đã đúng lúc vang lên. “Trạm, tiểu Hân về nhà chưa?” “Về từ giữa trưa”. Tựa lưng vào ghế ngồi, Vân Trạm đáp lời bạn tốt. “Giữa trưa? Cô ấy thậm chí ngay cả điện thoại cũng không thèm gọi cho mình!” “Cao Lỗi, mình còn tưởng rằng cậu sớm đã hình thành thói quen. Tiểu Hân vẫn luôn như vậy, không phải sao?” Khóe môi lộ ra một tia cười nhạt, Vân Trạm cơ hồ có thể tưởng tượng được, giờ phút này ở Anh quốc, bạn tốt đang mang vẻ mặt buồn bực và bất đắc dĩ cỡ nào. “…..Đúng vậy, giống như cho tới bây giờ cô ấy cũng chưa hề để ý đến lo lắng của mình…..nhưng mà, không có biện pháp, mình chính là bị cô ấy thắt đến sít sao”. Mời các bạn đón đọc Tìm Về Dấu Yêu (Yêu Vẫn Nơi Đây) của tác giả Tình Không Lam Hề.