Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo mang đến bạn đọc chút gì đó mới lạ và tinh nghịch của đôi bạn này, những con người xuất phát từ những đam mê võ thuật dẫn đến tình yêu lứa đôi. Tình yêu của cặp đôi này có chút buồn, chút vui nhưng cũng không thiếu những giây phút lắng đọng, những khoảnh khắc hạnh phúc. Anh bước đến bên cô, xâm nhập vào trái tim cô một cách tự nhiên và gần gũi nhất, nhưng hắn lại là một người nhát gái, rồi mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào đây. Liệu anh chàng này có đủ dũng cảm để nói lời yêu với cô, mọi người cùng đón đọc để biết thêm nhé! *** Tình Yêu Judo và Em Dám Nói Em Không Tính Phúc là 2 câu truyện kể về đời cha mẹ của Chung Tình và Mạnh Tưởng (Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em). Tình yêu Judo: Chung Bình - Tiêu Tố Tâm Em Dám Nói Em Không Tính Phúc: Mạnh Dịch Nam - Lộ Hiểu Vụ Theo ad, Hốt Nhiên Chi Gian viết rất ổn; không có tổng tài đại soái ca đi siêu xe, vung tiền như rác; không có nữ chính ngu ngơ ngớ ngẩn; không có những tình tiết cẩu huyết đến vô lý mà chỉ có những con người cần yêu và được yêu. Mem nào đã đọc 2 quyển kia thì đọc luôn Tình Yêu Judo cho đủ bộ. Mem nào chưa đọc thì nhảy hố đi nào!! *** Trong phòng, quần áo hỗn độn, tiếng thở dốc mê hoặc lòng người, tiếng giường kẽo kẹt thỉnh thoảng vang lên, giống như muốn phơi bày ra hết cảnh xuân sắc đang ngập tràn bên trong. Ghé người xuống tấm thảm, Tiêu Tố Tâm cười nhẹ, vờ như không nghe thấy tiếng thở gấp đang tràn ngập khắp không gian, quả nhiên là muốn có bao nhiêu buông thả cùng kích tình thì sẽ có bấy nhiêu! Ngay cả giường còn chưa đến mà quần áo đều đã cởi hết sạch, Tiêu Tố Tâm nhìn đống quần áo toán loạn vương trên sàn nhà, lại nhìn đến chiếc quần bò màu xanh đậm của người đàn ông, trong mắt chợt lóe sáng, cô khẽ mừng thầm rồi tập trung vào mục tiêu. Tiêu Tố Tâm chậm rãi bò về phía trước, tay gần như đã chạm đến ví tiền ở trong túi quần kia. A……….Một tiếng thét chói tai vang lên khiến cô sợ tới mức rụt ngay tay lại, nằm rạp xuống tấm thảm trên sàn. A……….A……..Mau………Mau. Một loạt tiếng kêu khẩn thiết mà đau đớn ở trong phòng vang lên, cô có thể nghe rõ ràng tiếng chiếc giường đang rung chuyển. Mặt Tiêu Tố Tâm đỏ ửng, trong lòng hung hăng rủa thầm, còn kêu lớn tiếng như vậy, chưa thấy đủ sao? “Có thích không? Bảo bối.” Tiếng đàn ông vang lên, làm trong lòng cô lại nổi lên một chút ác ý, đều là do tên Chung Bình này, hết thảy mọi việc đều là do anh ta gây ra! Tiêu Tố Tâm im lặng, đem tất cả những phẫn hận kìm nén ở trong lòng, tay từ từ lấy ví tiền, đem hết tiền trong ví vét sạch, sau đó để vào trong đó mấy cái danh thiếp của khách sạn, rồi mới đem ví tiền trả lại vào trong túi quần bò. Tiêu Tố Tâm trừng mắt nhìn chứng minh thư trong tay, Chung Bình! Ngày lành của anh cũng sắp đến rồi, đêm nay cho anh vui vẻ một chút. Tiêu Tố Tâm quay đầu, chậm rãi hướng cửa mà bước đi. Bỗng nhiên, trên giường vọng lại tiếng kêu rên rỉ, cô ta vừa thống khổ vừa ngọt ngào, điên cuồng mà mãnh liệt hét lên. Tiêu Tố Tâm đỏ bừng mặt nghĩ muốn nhanh chóng rời khỏi, hai người này cũng thật là quá mức, có nhất thiết phải kích thích đến như vậy không? So với phim, ảnh đồi trụy còn hơn nhiều. Đột nhiên, người đàn ông gầm nhẹ một tiếng, người đàn bà kia lại hét một tiếng chói tai nữa rốt cục làm cho Tiêu Tố Tâm bưng kín lỗ tai! Cô chạy nhanh hướng về phía cánh cửa, thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng kẽo kẹt phát ra từ chiếc giường, có người bước xuống. Trời ạ, cô muốn đi ra ngoài còn phải mất một đoạn nữa. Nếu như bây giờ có ai đi tới, lập tức sẽ nhìn thấy cô còn đang quỳ rạp trên mặt đất, cô phải tìm một chỗ trốn! Tiêu Tố Tâm nhìn về phìa phòng tắm, vội vàng lăn nhẹ về phía đó, tay đẩy cửa, hai chân nhanh chóng lui vào, vừa hay nhìn thấy hình bóng ai đó đang hướng cửa phòng tắm đi tới. Ít nhiều Tiêu Tố Tâm thường ngày cũng có luyện Judo, cũng có một chút khả năng. Cô nhanh chóng đem mình giấu sau cánh cửa. Không đợi cô kịp đứng vững, thì cửa phòng tắm đã chậm rãi bị đẩy ra, trong lòng Tiêu Tố Tâm chợt căng thẳng, cánh cửa càng kề sát khiến cô phải chậm rãi lui về sau đến mức đã dán lưng vào tường. Đột nhiên cô nhìn thấy một người đàn ông khỏa thân, liền biết rõ là ai. Trong lòng chỉ có thể điên cuồng mắng chửi, ánh mắt nhắm chặt, nhưng khuôn mặt vẫn không kìm được mà đỏ bừng, cô không cẩn thận mà lại nhìn đến mông của anh ta! Chung Bình mở nắp bồn cầu lên, rõ ràng bắt đầu đi tiểu. Tiêu Tố Tâm khẩn trương đến nỗi tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng mình, lưng vẫn gắt gao dán chặt vào sau cánh cửa, Chung Bình đi vào mà cũng không có đóng cửa, phỏng chừng anh ta đã say đến mức đầu óc không còn rõ ràng nữa. Giải quyết xong, anh ta ngã trái, ngã phải đi ra ngoài, đột nhiên dưới chân loạng choạng, tay phải dùng sức chống đỡ ở trên cánh cửa gây ra một tiếng động lớn, làm rung cả cánh cửa, Tiêu Tố Tâm trong lòng kinh động, hai chân cũng không nhịn được mà run rẩy đứng lên, may mà anh ta chỉ chống trên cửa rồi đi ra ngoài. Tiêu Tố Tâm cố gắng bình tĩnh thở, lại nghe được Chung Bình ngã vào trên giường phát ra âm thanh trầm đục, lòng căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng, thở vù vù, nguy hiểm thật! Tiêu Tố Tâm im lặng đợi một phút đồng hồ, sau khi nghe thấy có người lầm bầm vài tiếng thì không nghe thấy động tĩnh gì nữa. Cô liền đẩy cửa phòng tắm ra, nhanh chân nhanh tay đi ra khỏi phòng, lại dò xét nhìn về phía chiếc giường thì thấy hai thân hình lõa thể cuốn chặt lấy nhau đã sớm không còn phản ứng. Tiêu Tố Tâm nhăn mặt nhíu mày, thầm khinh thường một phen, rồi mới cẩn thận mở cửa phòng lớn đi ra! Đứng ở hành lang, Tiêu Tố Tâm mới dám cao giọng, Chung Bình đáng chết! Tôi xem tới lúc đó anh còn có thể thích ý vui vẻ được nữa không! Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Judo của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt - Đản Đản 1113
Trên đời này có lẽ không còn ai yêu Dịch Bắc như Y Y, Cô yêu Dịch Bắc, yêu đến nhập cốt tủy, Bao năm bên anh, tìm mọi cách để kết hôn với anh, cố gắng tất cả nhưng cũng chỉ đổi lấy được hình ảnh anh ân ái bên người đàn ông khác Đúng vậy, Y Y yêu Dich Bắc, nhưng anh không yêu cô, đúng hơn là anh không yêu đàn bà, anh là GAY Một tình yêu điên cuồng đến tuyệt vọng, cô cố cứu vãn nó, mang thai khi vẫn là xử nữ, nhưng đổi lại là gì ? Anh đưa cô lên bàn giải phẫu Tuyệt vọng Ly hôn Bỏ đi Khi cô trở lại, dường như mọi việc đã khác đi Tình yêu ấy, khi cô cố gắng chôn vùi nó để bắt đầu cuộc sống mới thì anh lúc này lại chen vào cuộc sống của cô. Liệu, cô có được hạnh phúc hay không?  *** Mang theo Tiểu Già, chúng tôi một nhà ba người đi vào siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt. “Mẹ! Chú Trầm kìa!” Đột nhiên, Tiểu Già hưng phấn vỗ cánh tay của tôi kêu lên. Tôi cười nhẹ, làm sao có thể chứ?.... Dịch Bắc mấy năm nay luôn ở nước ngoài và chúng tôi đã lâu không có liên lạc… Đứa bé này vẫn rất muốn gặp lại chú Chú Trầm, nên luôn nhìn bóng dáng tương tự mà nhận sai người. Nhưng ngay cả Thiếu Nghệ đang nắm tay tôi, cũng cứng đờ lại… Tôi ngước mắt nhìn lên, cách phía trước đó không xa có một người đàn ông khí chất thuần khiết, đi bên cạnh một người phụ nữ trầm tĩnh. Người phụ nữ đó bụng hơi gồ lên, chắc là đã có thai mấy tháng. Có thể thấy được, người đàn ông này rất lo lắng cho người phụ nữ kia, ngay cả khi cô ta lấy tay cầm vật gì đó cũng bị cấm. Tôi giật mình, người đàn ông cẩn thận, che chở đó đúng thật là Dịch Bắc. Mà người phụ nữ mặc áo choàng, tóc dài quả nhiên là Y Y. Cô ấy không còn là cô gái nhỏ nhắn của ngày trước nữa. Cô ấy thay đổi thật nhiều, trong đôi mắt không còn nét ti nghịch, tuỳ hứng nữa. Hai người họ một bên chọn đồ dùng, một bên hỏi ý lẫn nhau…..Một người dịu dàng săn sóc, một người ngoan ngoãn nghe theo. ...... Mời các bạn đón đọc Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt của tác giả Đản Đản 1113.
Trấn Hồn - Priest
Triệu Vân Lan nói: Ở trong lòng con, hắn chính là như châu như ngọc, có một không hai. Triệu Vân Lan nói: Trên thế gian có một loại người, không phải là kiểu người bản thân mình thấy tốt đẹp thế nào, hoa nhường nguyệt thẹn thế nào, có một không hai ra sao để mà phải vì người đó làm một quân vương chẳng màng triều sớm; chỉ là cảm thấy nếu làm chuyện có lỗi với hắn, thì chẳng bằng cái thá gì. Triệu Vân Lan nói: Ngươi có biết nỗi thống khổ lớn nhất trong đời người là gì không? Chính là lấy phải một bà xã quá thông minh, ý tưởng trong đầu ùn ùn không dứt….sớm muộn gì ta cũng sẽ bị những ý tưởng ấy dồn cho không biết đâu mà lần. Triệu Vân Lan nói: Thẩm Nguy, nếu như ngươi còn dám lừa ta một lần nữa, ta thực sự sẽ không bỏ qua cho ngươi. *** Thẩm Nguy nói: Người trong cả thiên hạ này đều có lỗi với ta, chỉ duy ngươi là không. Thẩm Nguy nói: Một đời người chỉ có thể vì hai việc mà cam tâm chịu chết, vì thiên hạ gia quốc thành toàn trung hiếu đạo nghĩa, và vì tri kỉ thành toàn chính mình – tiền lệ từ xưa có thể bỏ mình vì tri kỉ, ta nếu có thể vì ngươi mà chết, đương nhiên cũng chịu vì ngươi mà sống, ta không có gì phải tiếc nuối. Ngươi chưa từng rơi nước mắt, đừng khóc vì ta. Thẩm Nguy nói: Có đôi khi ta cũng nghĩ, nếu có một ngày ngươi nhớ ra mọi chuyện, ta có thể nói với ngươi, ngươi thấy không, tất cả những gì đã đáp ứng ngươi ta đều làm được, không một tia cắt xén, không một câu nuốt lời, khi đó ngươi sẽ cho ta biểu tình gì đây? Thẩm Nguy nói: Ngay cả hồn phách của ta cũng ngập đầy bóng tối, duy chỉ có trái tim để đặt ngươi bên trong là còn chút sạch sẽ mà thôi, máu vẫn còn màu đỏ, dùng nó bảo vệ ngươi, ta nguyện ý. *** Trấn hồn người sống, an tìm người chết… … Chuộc tội lỗi chưa xong, quay vòng quay vô tận. Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, linh dị thần quái, mỹ công tuấn thụ, cường cường, 1×1, HE. Haiz, tôi không chắc đây là một cái review tử tế đâu, vì tôi vẫn chưa ổn định sau 2 ngày đọc xong truyện. Điều quan trọng là mỹ công tuấn thụ, ừ, bởi vì 3 lí do. Thứ nhất là tôi là đứa không thích đọc spoil trước, cực kì ghét luôn. Thứ hai là tôi từng lượn cmt có liên quan đến truyện này rồi, tức là đã vô tình nghe mấy bạn spoil nhưng chẳng nhớ. Thứ ba là trước khi đọc tôi có nhìn cái thể loại “mỹ công tuấn thụ” rồi cơ mà đọc thì không kết luận được thế éo nào là mỹ với chả tuấn, ngôn ngữ giới hạn.! Và thế là ‘bùm’, nhầm công với thụ, đau đớn lắm. Lúc đọc đến đoạn nhân-vật-tôi-nghĩ-là-công sáng dậy đau eo vì bị thông. Con mẹ nó thở không ra hơi luôn T^T. Thẩm Nguy là công và Triệu Vân Lan là thụ. Nếu có ai trót đọc phải cái bài viết dẩm đời của tôi trước khi đọc truyện hãy ghi nhớ nhé! Và nếu được ghi thể loại theo ý mình, tôi sẽ viết là ôn nhu da mặt mỏng thâm tình không tự nhiên công và ngầu bá nhây nháo dẻo mỏ thụ. Trên đời này có thể loại thụ ngầu lòi vãi chưởng, mở mồm ra gọi người ta “bà xã” rồi còn lầy lội hỏi người thương là được hầu hạ có ưng ý không à? Còn công thì nhẹ nhàng, ôn nhu, nhắc đến chuyện xxx thì đỏ mặt vlin là sao. Duy chỉ có một điều Thẩm Nguy hơn Triệu Vân Lan là Triệu Vân Lan kiếp này chỉ là người thường, trên giường đéo thể lật Thẩm Nguy có pháp thuật kia lên. Mẹ kiếp thật là… Haiz! Lúc đấy tôi chỉ hi vọng con mẹ nó chỉ là hỗ công thôi, cơ mà đời éo như mơ! Ồ, còn về nội dung truyện. Đây là một trong những best về đam mỹ thể loại linh dị thần quái. Đọc xong cảm giác của tôi choáng ngợp vì cách xây dựng câu chuyện, những yếu tố đan cài, chi tiết nhỏ xíu cũng có dụng ý và tôi phải hét lên: “Đòe mòe tinh tế vãi.” Thẩm Nguy không phải chỉ là một thầy giáo nhỏ dạy ở đại học mà là Trảm hồn sứ, vạn người e sợ. Đương nhiên Triệu Vân Lan cũng không chỉ là Lệnh chủ của Trấn Hồn, thân phận của y thực sự là ngầu con mẹ nó mù mắt chó, mà Thẩm Nguy chả là mẹ gì cơ. Huhu, thụ của tôi ngầu quá T^T. Nhưng cơ bản là không muốn tiết lộ nhiều đâu. Nên là tôi sẽ dừng lại ở thân phận hai người. Cục điều tra đặc biệt ở số 4 đường Quang Minh chính là nơi làm việc của Triệu Vân Lan. Dưới y là một lũ người, à không, phải gọi là quái vật, kì kì quái quái. Ở đó có tên sư “rởm” Lâm Tĩnh, thật ra cực kì phi phàm, cơ mà tên này là người chuyên gia gây trò và bị mọi người oánh, sở thích là selfie ghi dấu kỉ niệm mỗi lần làm nhiệm vụ. Thi vương Sở Thứ Chi có khả năng điều khiển cương thi và lúc éo nào cũng lạnh lùng, ngầu lòi, thực ra lại rất quan tâm đến cậu nhóc họ Quách. Chúc Hồng, xà yêu, sống tình cảm, nhưng không yêu đuối, lại crush sếp Triệu xong bị người ta phũ phàng, nhưng tóm lại vẫn là một ngự tỷ. Uông Chủy, một hồn ma ngây thơ, bị giết bởi thanh mai trúc mã và Tang Tán, tên thanh mai trúc mã của Uông Chủy, vì không thể nói thành thạo tiếng phổ thông mà bị mèo mập đùa cợt. Đại Khánh, con mèo đen mập mạp, chảnh chó, chọn cá chiên thay vì thức ăn cho mèo, vô sỉ y như chủ nhân Triệu Vân Lan, cũng là con mèo khiến tôi cực kỳ, cực kỳ muốn nuôi mèo (ham muốn mãnh liệt lâu nay là nuôi mèo cứ bùng cháy vì nó ấy). Cậu thanh niên Quách Trường Thành, là con người duy nhất (thật ra lai lịch cũng không tầm thường), nhát gan đệ nhất, lại suốt ngày bị sếp đùa cợt, dọa sợ đến ngất xỉu, cơ nhưng lại là người vô cùng, vô cùng lương thiện. Quay lại hai nhân vật chính nào. Thật ra thì với nội dung truyện cực kì hấp dẫn và kiểu cường cường như thế thì chuyện ai công ai thụ cũng không quan trọng lắm đâu, bởi vì chuyện giường chiếu cũng chỉ một nốt nhạc và Triệu Vân Lan vẫn luôn tỏa ra hào quang của một đại nhân 1 nằm trên nếu như bạn bỏ qua đoạn xxx kia. Thẩm Nguy một lòng thâm tình với Triệu Vân Lan mà Triệu Vân Lan khi chưa nhớ ra tiền kiếp thì cũng bị thu hút bởi thầy Thẩm. Một màn theo đuổi người ta, lầy lội, ngầu lòi, mặt dày tự nhiên tắt ngóm khi biết Thẩm Nguy là Trảm hồn sứ. Nhưng Triệu Vân Lan vốn dĩ không chỉ đơn thuần là thích, mối quan hệ vẫn cứ dây dưa không dứt mà Thẩm Nguy lúc nóng lúc lạnh cũng chấp nhận mặc kệ tất cả và nghe theo trái tim. Chính vì không tiết lộ được thân phận của Triệu Vân Lan nên tôi sẽ không phân tích nữa vậy. Triệu Vân Lan từng nói với Thẩm Nguy: “Ta có trong tay danh sơn đại xuyên của cả thiên hạ này, nghĩ lại cũng chả có gì đáng để kiêu ngạo, chẳng qua chỉ là một đống đá vụn nước sông mà thôi. Cả người đại khái chỉ có mảnh chân tâm này là đáng giá mấy cân, ngươi muốn hay không? Cầm lấy.”   Nếu bạn muốn đọc một bộ đam mỹ hấp dẫn, nếu bạn thích thể loại linh dị thần quái, nếu bạn thích cường cường, cứ đọc đi. Không hối hận đâu, cơ mà phải nhớ ai công ai thụ không bị sốc nhé!   Mời các bạn đón đọc Trấn Hồn của tác giả Priest.
A Nam - Twentine
Thể loại: Hiện đại thực tế, nữ cá tính trải đời, nam thật thà thâm tình, nữ không sạch, sắc, OE. Độ dài: 64 chương Tình trạng: Hoàn edit --------------------------------- “A Nam” - câu chuyện kể về hành trình đi tìm vợ của một chàng trai dân tộc thiểu số. Rất lạ lùng, rất kích thích. Thành Vân là một phụ nữ xinh đẹp. Khí chất trên người cô là do được tôi luyện nhiều năm và qua rất nhiều biến cố nghiêng trời lệch đất. Thành Vân gặp Chu Đông Nam chẳng phải là duyên số gì cả, chỉ là trên đường đi công tác trở về gặp chút sự cố nên cô đành thay đổi lộ trình, thay vì về Bắc Kinh thì phải dừng ở Quý Châu.  Chu Đông Nam càng không có gì nổi trội. Anh mang dáng dấp của một người dân tộc thiểu số điển hình, rắn chắc và đen đúa. Chỉ có điều, anh không hề xấu xí. Có lẽ vì quá nhàm chán, cũng có lẽ vì đã gặp quá nhiều đàn ông da trắng đậm chất thành thị, Thành Vân bất chợt cảm thấy hứng thú với anh chàng mới gặp này. Anh ta làm rất nhiều công việc. Dường như chân lý sống của anh ta chính là kiếm tiền, không còn gì khác.  Thành Vân là một người phụ nữ quyến rũ, ma mị. Cô dùng chính lợi thế đó của mình để trêu chọc anh chàng thật thà ấy. Thuê cái xe cà tàng của anh để đi tham quan, dụ dỗ anh đưa mình về bản làng anh sống, cùng rất rất nhiều hành động mang tính khiêu khích khác nữa. Nếu là một người đàn ông bình thường, có lẽ đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn ấy của Thành Vân. Nhưng Chu Đông Nam không như thế. Đừng nói khuôn mặt anh vốn đã chẳng có nhiều biểu cảm, mà cho dù có, anh cũng cố hết sức kìm nén lại. Vì anh biết rõ, cô trêu chọc anh. Người thành phố luôn như vậy sao? Dù biết trước sẽ không có kết quả, vẫn muốn khiến người ta nhớ mãi không quên?  Chu Đông Nam quả thật không thể quên Thành Vân. Trải qua vài ngày cùng nhau, lấy đâu ra tình cảm sâu đậm? Thành Vân không hề biết rằng, người khác vùng miền quan niệm cũng khác. Ngày đó ở cầu Phong Vũ, với cô chỉ là tình một đêm. Nhưng với Chu Đông Nam, lại là ký ức khắc sâu. Đó là lần đầu tiên của anh, trúc trắc nhưng ngọt ngào. Thành Vân trở về thành phố phồn hoa đô thị, không hề nhớ gì đến đoạn đường rẽ kia. Cô lại trở về là một giám đốc chi nhánh bảo hiểm, dù chỉ là hữu danh vô thực. Cái danh này là Lý Vân Sùng cho cô. Mười hai năm ở bên cạnh ông ta, Thành Vân đôi khi cũng chẳng thể định nghĩa mối quan hệ này. Ở bên ngoài đều cho rằng, cô là người phụ nữ được bao dưỡng của ông ta. Nhưng có ở bên trong thì mới biết, ông ta chưa từng chạm vào Thành Vân. Cùng ăn cơm, cùng uống trà, cùng tiếp đãi khách, cùng nhau trải qua hầu hết các sự kiện trong 12 năm, chỉ có cùng giường là không.  Cái cách mà Lý Vân Sùng bao dưỡng cô, giống như là nuôi một con thú cưng vậy. Nhặt về, dạy dỗ theo cách mà ông ta muốn, để đến một lúc nào đó, nó sẽ trưởng thành theo khuôn mẫu mà ông ta đặt ra, cứ như vậy trói chặt cuộc đời với ông ta. Vì thế, Lý Vân Sùng có một phong cách vô cùng điềm tĩnh, không bao giờ để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến tâm trạng mình, kể cả chuyện Thành Vân ra ngoài tìm đàn ông. Phải, Thành Vân không hề sạch sẽ. Lúc Lý Vân Sùng thu nhận cô, là lúc cô đang đi tìm người đàn ông đã chung sống cùng cô 2 năm ròng rã. Lý Vân Sùng hứa sẽ giúp, nhưng giúp kiểu gì thì chỉ có ông ta biết. Còn điều mà Thành Vân biết, chính là người đàn ông kia đã biệt tăm biệt tích không có ngày về. Cứ như vậy, Thành Vân ở lại bên cạnh Lý Vân Sùng, sống nhạt như một con búp bê có hơi thở. Cho đến ngày gặp lại Chu Đông Nam. Thành Vân không ngờ một người đàn ông chân chất như anh lại có can đảm chạy đến một nơi như Bắc Kinh này. Cô vốn dĩ không hề nhớ tới anh, nhưng không có nghĩa là những ký ức trên cầu Phong Vũ ngày đó không ấn tượng. Chỉ là cô đã quen sống như vậy, không đặt nặng bất cứ điều gì, cũng không có gì quan trọng đáng để cô lưu tâm cả. Cô chọn quên đi. Chu Đông Nam cũng từng muốn như vậy. Cây cầu Phong Vũ trăm năm tuổi mà anh cũng dám đốt, chỉ vì không muốn nhớ lại ngày hôm đó và người phụ nữ đó. Nhưng không hề có tác dụng. Anh vẫn không thể quên. Anh cũng từng có bạn gái là người thành thị, còn bị người ta lừa hết tiền. Lẽ ra anh phải có kinh nghiệm, phải tránh xa loại phụ nữ có độc này chứ. Nhưng những chuyện phức tạp như vậy, Chu Đông Nam không nghĩ được, cũng không muốn nghĩ. Anh là người dân tộc, thẳng thắn thật thà, trái tim bảo sao thì nghe vậy. Thế là anh đi tìm cô. Ai hỏi, anh bảo anh đi tìm vợ. Việc gặp lại Chu Đông Nam khiến cuộc sống của Thành Vân hoàn toàn đảo lộn. Cô không thể thờ ơ được nữa. Có nhiều lúc, không biết là Chu Đông Nam quá thông minh hay là quá hiểu Thành Vân, mà hết lần này đến lần khác, người khơi mào mọi chuyện lại là cô. Cô chủ động gọi điện, chủ động đến tìm, chủ động “muốn” anh.  Chu Đông Nam vẫn cứ như vậy, mang khuôn mặt ngàn năm không đổi quan tâm cô, chiều chuộng cô. Chẳng biết từ lúc nào, Thành Vân lại đắm chìm vào mối tình này. Cho nên, cô muốn thoát khỏi Lý Vân Sùng. Thành Vân không hề biết rằng, ông ta đâu cần cô mở miệng đã nắm rõ mọi chuyện, cũng đã ra tay dàn xếp. Chỉ là không ngờ, tên dân tộc thiểu số thấp kém kia lại có thể kiên cường như vậy. Đánh đuổi cũng không đi, nhận tiền rồi cũng không chịu đi. Cuối cùng ông ta đành phải gây áp lực từ phía Thành Vân. Nhưng ông ta sai rồi, sai ở chỗ ông ta nghĩ mình nắm được mọi chuyện. Ông ta vốn dĩ không biết rằng, trước kia Thành Vân để ông ta điều khiển là bởi vì cô không quan tâm chứ không phải cô nghe lời. Bản chất thực sự của Thành Vân chưa bao giờ thay đổi. Cô không phải là vật cưng mà ông nuôi, cô có suy nghĩ, có tình cảm. Đến khi nó bộc phát thì ông có tài giỏi cỡ nào cũng chẳng ngăn lại được. “Chấp nhất đến cuối cùng, cả thân thể lẫn tâm hồn đều hướng về một phía, những chuyện đã qua, đều chỉ vì một người.” Thành Vân đã yêu, là yêu cho đến chết. Để có thể đến với Chu Đông Nam, cô bằng lòng trở về điểm xuất phát. “Em chỉ có hai bàn tay trắng nên khi yêu anh, em chỉ có thể hiến dâng chính mình.” ….. Nếu như có thể, Thành Vân không bao giờ muốn để cho Chu Đông Nam phải dính líu vì mình. Nếu như có thể, cô không bao giờ muốn để cho anh biết, cô đã sống vô nghĩa như thế nào cho đến ngày gặp anh. Nhưng anh đã nói, anh sẽ chờ cô. Anh sẽ về nhà chờ cô.  Thành Vân chấp nhận hậu quả ngày hôm nay, xem như là cô trả lại ân tình của Lý Vân Sùng những năm qua. Sau này, cô không nợ ai nữa. Chỉ nợ một mình Chu Đông Nam, chính là A Nam của cô. “Tình đến cực hạn, người sẽ đáng thương.” _________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc A Nam của tác giả Twentine.
Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên - Minh Nguyệt Thính Phong
Tên gốc: Gặp phải chàng đúng lúc Thể loại: Cổ đại, mật thám đấu đá, HE Số chương: 203 + 3 ngoại truyện Editor: Qin Zồ Proofreader: peonyflower0209, Diệp Y Phi, hoamomo1314 *** Văn án: Vì không muốn gả cho lão già chẳng ra gì ở huyện bên, nàng buộc phải chạy trốn. Lần thứ nhất bỏ trốn, đúng lúc gặp tướng quân vào thành, nàng té một vòng lăn quay, à không, là quỳ xuống trước mặt hắn (không phải cố ý đâu). Lần thứ hai bỏ trốn, đúng lúc gặp tướng quân đến nhà làm khách, bị tướng quân bắt ngay tại trận (nhất định là hắn cố ý). Lần thứ ba bỏ trốn, khắp người nàng đầy thương tích, gần như là tuyệt vọng, mà hắn nhanh chóng cưỡi ngựa lao đến, mở rộng vòng tay ôm nàng vào lòng (hắn cố tình thật là quá tốt). Tướng quân nói: “Vốn dĩ ta không muốn giúp cô, nhưng ta có ơn với cô là thật.” Cho nên là? Tóm tắt: An Nhược Thần không muốn khuất phục trước số phận, cả ba lần trốn nhà đều đụng phải Long tướng quân. Nàng cứ ngỡ có thể được quý nhân tương trợ, không ngờ lại cuốn vào âm mưu mật thám. Người nhà ác độc, muội muội mất tích, gián điệp thần bí, quyền biến minh tranh ám đấu. An Nhược Thần trở thành mấu chốt để phá giải bí ẩn, cũng trở thành điểm tựa trong tim Long tướng quân. Câu nói tóm tắt: Đúng thời gian đúng người, tất cả đổi thay. Đôi lần gặp gỡ, lỡ bén duyên chàng Mời các bạn đón đọc Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.