Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo

Lúc gặp lại tình đầu là vào tám, chín năm sau, tôi đứng ở trạm xăng, thấy anh bước ra từ siêu thị. Tôi nhìn anh không dám tin, thử hỏi, anh có còn nhớ em là ai không. Tay anh cầm chai nước suối, nhìn tôi rồi bình tĩnh trả lời, nhớ, dù có hóa thành tro tôi cũng sẽ nhớ em. Có một câu hát như vầy: “Hẹn ước kiếp này, thiếu nhau một lần gặp lại, từ nay về sau, vết thương không thể lành lặn như lúc đầu”. *** Ngày đó cũng không phải vô tình gặp gỡ, hôm ấy là buổi họp bạn học thời cấp hai. Quy Hiểu nghe bạn cũ Bạch Đào nhắc tới tên anh, nói anh đang ở tạm trạm xăng đó cách không xa, sau khi nghe thấy cái tên này, lòng cô lại bắt đầu dậy sóng, không quan tâm tới bất cứ điều gì nữa, cô nói mình cũng muốn gặp “bạn cũ”… Bạn học kia cũng không nghĩ nhiều, lái xe chở cô đi. Đoạn đường chỉ năm phút đồng hồ lại lâu như thế kỉ. Xe của Bạch Đào còn chưa phanh lại, cô đã vội vã nhảy khỏi ghế sau xe, lo lắng nhìn quanh. Ánh mắt hoang mang… Mãi đến khi nhìn thấy anh mặc áo sơ mi trắng và quần soóc thể thao bằng kaki màu sóng vai cùng mấy người bạn cũng trong trang phục tương tự đi tới, cô như thể mộng du, nghênh đón… Rồi đến khi anh nói câu kia. Quy Hiểu cứng người, xoa xoa cánh tay phải, không nói gì. Bạch Đào vờ ngốc, có chuyện gì à? Nợ tình hả? Nhìn mặt anh Thần vẫn khá bình thản, không giống như có khoản nợ tình gì quá khắc cốt ghi tâm, có lẽ chỉ là một câu nói đùa thôi. Nhưng hai người trong cuộc lại không hề cười với nhau? Rốt cuộc thật giả thế nào, người ngoài như Bạch Đào cũng không thể nào hiểu được, dù sao cũng lăn lộn ở xã hội lâu rồi, khả năng hòa giải đương nhiên là có: “Anh Thần, sao anh cứ ở chỗ trạm xăng mãi thế, có việc à?” Lộ Viêm Thần đưa tay vỗ gáy Bạch Đào: “Trạm xăng này thì có việc gì chứ. Tối nói anh cậu sang tìm anh”. Bạch Đào thở một hơi: “Anh của em đang ở Lão Câu, hai ngày nữa rồi gọi anh ấy tới”. “Thế thì xong, hai ngày nữa anh về Nội Mông rồi”. Nói xong, anh mở nắp bình, uống hết hai phần chai. Quy Hiểu thoáng thoáng nghe được hai từ này thì tỉnh hẳn, lần này đi có lẽ hơn nửa đời người cũng không gặp lại. Vì thế cô mặt dày mày dạn nhìn anh, nhìn cẩn thận yết hầu dao động lên xuống khi uống nước. Dường như không hề thay đổi. Đôi đồng tử lớn hơn so với người bình thường, cộng thêm khóe mắt nhếch lên, khuôn mặt gầy gầy, mặc chiếc áo sơ mi đồng phục lộ ra cần cổ cong cong, một vẻ ngoài đường hoàng ngang ngược. Đường cong khóe miệng cũng rất dịu dàng, giống như thể đang cười… Bây giờ cũng thế. Từ lần đầu tiên biết anh năm mười ba tuổi, có người hỏi Quy Hiểu, cậu thích một nam sinh thế nào? Cô có thể trả lời được ngay: “Ánh mắt phài thế này thế này…”, giống như đã khắc sâu trong tiềm thức, cô vẫn nghĩ, một người con trai tuấn tú thì ánh mắt phải đẹp, qua mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi năm nữa, nhận định này vẫn thế. Bạch Đào vốn định đưa Quy Hiểu đến gặp “bạn cũ”, không ngờ họ lại gặp người này, cho nên cũng kéo Lộ Viêm Thần đi theo, thỉnh thoảng còn trò chuyện đôi câu. Lộ Viêm Thần cũng ngẫu nhiên đáp lời. Cách nói của anh rất rõ ràng, có thể giảm thì giảm bớt. Rất nhanh, có hai chiếc xe việt dã quân dụng lái tới, dừng lại cách mấy người rất gần. Giữa trời nắng chang chang, khói xe nhả ra khét lẹt mà khó ngửi, hun đến mức người ta muốn tránh hết đi. Người trên ghế lái gọi anh lên xe, Lộ Viêm Thần vỗ vào lưng Bạch Đào: “Đi đi”. Anh nhảy lên ghế phụ xe jeep, mấy người kia cũng lần lượt lên theo, từ đầu tới cuối, anh không quay lại nhìn cô. Hai chiếc xe jeep rời khỏi trạm xăng, lưng Bạch Đào cũng ướt đẫm hết cả, cậu thấp giọng hỏi: “Cậu với anh Thần có chuyện gì à?” Quy Hiểu lắc đầu. Buổi tối, cô ở nhà dì Hai, người như mất tim mất phổi, đứng ngồi không yên. Hơn mười giờ, cô cầm lấy điện thoại, gọi sang nhà họ Hoàng. “Cậu gặp anh họ mình rồi à?” Hoàng Đình nghe mấy câu cô kể lúc chiều thì thất thanh hét lên: “Mẹ mình cũng không biết anh ấy về, sao cậu gặp được?” Hoàng Đình quá phấn khích, đứa con bị đánh thức thì giật mình khóc oang oang. “Cậu đợi chút nhé, mình đi dỗ thằng nhóc này đã”. Cô ấy đặt ống nghe xuống, cả buổi mới quay trở lại, “Mình không biết phải nói với cậu thế nào, Quy Hiểu, cậu còn tìm anh ấy làm gì? Lúc trước anh ấy xin cậu làm hòa bao nhiều lần, cậu quên rồi à? Cậu có biết cậu ác lắm không? Vất vả lắm anh ấy mới về được một chuyến, muốn gặp mặt cậu một lần cậu cũng không chịu. Quy Hiểu… Aiz, Quy Hiểu, cậu tìm anh ấy làm gì đây?” Đêm đó, Hoàng Đình vẫn đưa cho cô một dãy số điện thoại. Dãy số này được lưu vào danh bạ, tránh khi bình thường chạm tới, cô lưu lại bằng tên ZZZ, như thế nó sẽ chuyển xuống cuối cùng, nhưng thực ra cô chỉ nhìn qua đã nhớ. Bịt tai trộm chuông cũng là như vậy. Hai năm sau. Quy Hiểu ngồi trong phòng nghỉ đơn sơ của trạm xăng, kính thủy tinh phủ đầy hơi nước, bên ngoài, tuyết rơi nhiều như lông ngỗng. “Người ta giữa đêm ôm vợ, mấy người chúng ta lại phải ôm tay lái giữa đêm”. Hai lái xe tải chở hàng đứng phàn nàn, “Đêm nay tuyết rơi nhiều đấy, mai đường trơn lắm cho xem”. Cô ngồi đây hơn nửa tiếng đồng hồ cũng không chịu thêm được nữa, đứng dậy đẩy cửa gỗ phòng nghỉ ra, đi tới bậc thang phủ đầy những tuyết. Anh có đến không? Cổ áo bộ đồ chống rét màu đen kéo đến dưới chóp mũi. “Bạn cô sẽ tới sao?” Sau lưng, Tiểu Thái cũng chạy theo run rẩy hỏi. “Có lẽ thế”. Quy Hiểu không xác định. Cuộc điện thoại vừa rồi cô nói năng rất lộn xộn, bên kia hỏi địa chỉ xong thì tắt. Cô đợi tới mức chân thành gỗ rồi mà vẫn nuôi hi vọng cuối cùng, nhìn ra ngoài cửa lớn. Lại thêm nửa tiếng nữa, đầu ngón tay không còn tri giác, muốn vào trong nhưng lại không cam lòng. Lúc Tiểu Thái chạy đến lần thứ tư, ánh đèn xe trắng nhạt chiếu vào từ màn tuyết, chiếc xe việt dã phủ đầy tuyết chạy tới, không vòng lại mà dựng thẳng trước bậc thang. Nửa cửa sổ ghế lái hạ xuống, người trên ghế lái nặng nề trong bộ trang phục chiến đấu cảnh giới đặc biệt bằng vải bông màu đen, đội mũ cùng màu, trong bóng đêm, gương mặt không nhìn rõ, cô chỉ biết đó là anh. “Lên xe”. Đây là câu nói đầu tiên sau hai năm không gặp. Quy Hiểu chạy sang cửa xe bên cạnh: “Ông chủ trạm xăng nói bọn em tới thảo nguyên phía trước nhìn xem…” “Lên xe”. Lộ Viêm Thần lạnh lùng lặp lại. Quy Hiểu ngập ngừng quay lại gọi Tiểu Thái và ba người đàn ông đứng bên cạnh tránh gió đi ra. Mọi người lên xe, bốn người ngồi phía sau, đương nhiên Quy Hiểu phải ngồi vào ghế phụ. Cô do dự lên xe, kéo dây an toàn lại, còn chưa cài được Lộ Viêm Thần đã nhấn ga lái đi. Anh vẫn giữ thói quen đó, dù xuân hạ thu đông đều hạ cửa sổ xe. Gió đông lùa vào, thổi mấy người phía sau run rẩy nhưng nào dám lắm lời. “Có thể đóng cửa sổ lại không ạ?” Quy Hiểu đông lạnh đến mức đầu lưỡi cũng khó mà uốn thẳng. Lộ Viêm Thần nghiêng đầu nhìn cô, rồi đóng cửa sổ lại. Lúc cửa sổ thủy tinh từ từ nâng lên, chạm vào đỉnh cao nhất, ngăn gió tuyết ở bên ngoài, mấy người ngồi sau mới thở ra một hơi. Nhưng không kìm được lẩm bẩm, “bạn” của Quy Hiểu đúng là quá tàn bạo rồi… Mấy người Tiểu Thái làm ăn buôn bán bên ngoài, có đầu tư cổ phần ở công ty của Quy Hiểu. Lần này có một đơn hàng lớn, hàng hóa đưa đến nơi tập kết hàng ở biên cương, sau đó chuyển ra ngoài Mông Cổ. Mấy người Tiểu Thái thuê xe đi, nhân tiện bàn về việc buôn bán chế phẩm lông dê. Quy Hiểu không liên quan gì tới mấy chuyện này, nhưng cô nghe được hai chữ “Nội Mông” thì đứng ngồi không yên. Vì thế cũng đi theo. Tối hôm qua bão tuyết ập tới, họ phải lánh tạm ở trạm xăng, chiếc xe việt dã của Tiểu Thái cũng mất tích. Ông chủ trạm xăng không còn cách nào khác, nhưng vẫn nhiệt tình nghĩ giải pháp giúp họ, ở nơi này cũng có mấy quy củ bất thành văn. Bọn trộm xe thường trộm rồi giấu xe chỗ thảo nguyên cách đó không xa, biển số từ A tới H, vất đầy không người trông giữ, chờ bán đi. Ông chủ trạm xăng để họ tự đi tìm xe mình, sau đó sẽ gọi cảnh sát cùng tới nhận. Đây là phương pháp nhanh nhất. Tiểu Thái thấy cách này cũng được, Quy Hiểu nói mình có thể nhờ một người bạn, anh ấy cũng ở cạnh đây. Quy Hiểu không biết rõ, rốt cục anh đã xuất ngũ chưa, vẫn là đặc công hay là cảnh sát vũ trang? Tóm lại là một nghề có thể giúp được họ. Xe chạy giữa màn tuyết, đi được hơn nửa giờ đồng hồ thì dừng lại trên thảo nguyên tuyết trắng, không chỉ có rất nhiều xe chìm trong màn tuyết, ở đó còn có từng đống cỏ khô lớn nhỏ, nhìn qua, tất cả đều là tang vật… “Chờ một lát, để bạn tôi hỏi phương hướng đã”. Anh dừng xe, nói câu nói thứ hai. Sau đó thì đẩy cửa đi xuống. Tiểu Thái đang ngồi phía sau ngẩng đầu lên, nhích tới sau bả vai Quy Hiểu rồi hỏi: “Bạn của cô lạnh lùng quá, làm tôi sợ tới mức không dám nói cảm ơn”. Qua lớp cửa kính, Quy Hiểu nhìn anh đứng ở đầu mui xe, giữa đợt gió tuyết, anh cúi đầu đưa tay quanh lại bật lửa châm thuốc, cô đáp: “Anh ấy cứ thế đấy”. Trong đêm, ánh sáng yếu ớt giữa lòng bàn tay anh lướt qua tức thì. Ánh sáng kia chạm vào đầu thuốc, lóe lên trong đêm tối, cũng cháy cả mắt cô. “Tôi xuống… nói với anh ấy mấy câu”. Quy Hiểu đẩy cửa xe, nhảy xuống. Bởi vì không ngờ lớp tuyết trên đồng cỏ lại dày như vậy, cô bị lún sâu xuống, suýt nữa trượt chân, tay vội chống vào cửa xe. Lộ Viêm Thần nhìn theo hướng tiếng động phát ra, bóng đêm đen phủ kín lấy cô, chiếc áo khoác lông không đỡ nổi gió bão, đôi giày có vết ướt rõ ràng: “Không lạnh à?” Cô hoảng hốt. Lúc mới ở cùng nhau, hai người vẫn thường đứng cạnh trên kênh đào giữa mùa đông như vậy, có lúc cô ngồi trên mu trước xe anh, tựa vào ngực anh tránh gió, líu ríu cả buổi lại không thấy anh nói gì: “Anh nghĩ gì thế?” Anh sờ vào ống tay áo cô: “Nghĩ gì chứ? Nghĩ sao quần áo em ẩm ướt thế này?” “Hả”. Cô xấu hổ, “Cô em giặt đấy, chắc cô không nghe em, nên giặt rồi…” “Chưa khô mà em mặc làm gì? Không lạnh à?” Sao không lạnh được, cười cũng sắp cứng môi rồi này. Nhăn nhó cả buổi, cô thở ra một làn hơi trắng, nhỏ giọng nói: “Cái này mới mua đó, muốn mặc cho anh xem”. Mặc một bộ đồ chỉ mới khô một nửa tới gặp anh giữa mùa đông, ngẫm lại cô cũng thấy cảm động muốn chết. Cô cúi đầu cười. Khi đó bên cạnh kênh đào có một cánh rừng già mấy chục năm, gió lớn, không có ai ngang qua, thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng còi xe lách cách, cũng không ai rảnh rỗi nhìn hai người họ trò chuyện yêu đương giữa ngày đông giá lạnh. Quy Hiểu yên tâm nấp vào trước người anh tránh gió: “Anh thấy nhìn được không?” “Cũng được”. Cũng được? Sắp chết cóng mà đổi được một câu cũng được? Cô nắm cổ áo len của anh: “Từ trước tới nay anh chưa từng khen em đâu đấy, khen em xinh đi, nhanh, khen em xinh”. Anh cười, đôi mắt dưới ánh trăng càng sáng bừng rực rỡ. Lộ Viêm Thần dời mắt, tiếp tục hút thuốc. ... Mời các bạn đón đọc Đường Về của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mệnh Phượng Hoàng Tập 4 - Hoại Phi Vãn Vãn
Sách Nói Mệnh Phượng Hoàng   Tên ebook: Mệnh Phượng Hoàng Tập 4 Tên gốc: Từ thứ nữ đến hoàng hậu   Bộ sách: Mệnh Phượng Hoàng   Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn   Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Dịch giả: Cẩm Ninh   Kích thước:16 x 23 cm   Số trang: 448   Ngày xuất bản:  03/2014   Giá bìa: 108.000 ₫   Công ty phát hành: Đinh Tị   Nhà xuất bản:  NXB Văn Học   Type:  Hamy   Beta:  Yuki   Nguồn:  cungquanghang.com   Ebook: www.dtv-ebook.com   Ebook Mệnh Phượng Hoàng Tập 4 - Hoại Phi Vãn Vãn Giới thiệu: Ta luôn cho rằng một khi nữ nhân khát vọng quyền lực sẽ càng tàn nhẫn và tuyệt tình hơn nam nhân. Ta là tam tiểu thư không được coi trọng nhất trong Tang gia, chỉ bởi ta là con của tiểu thiếp, mà tiểu thiếp này lại xuất thân từ chốn thanh lâu. Các tỷ tỷ của ta có thể có mệnh phượng hoàng, còn thân phận hèn mọn này của ta chỉ xứng làm thiếp. Ta không làm thiếp, họ muốn ta hèn mọn, ta lại muốn sống một cuộc sống được vạn dân kính nể. Tỉ muội cùng hầu hạ một vị vua, rốt cuộc là hận sâu hay là tình đậm? Trong mắt hắn bỗng tràn ngập nỗi đau. Bàn tay kéo áo ta ngừng lại, ta nghiến răng tát hắn một cái. Âm thanh đó lảnh lót tới nỗi tiếng vang cũng nghe thấy rõ ràng. Hắn sững người. Ta cũng sững sờ. Lợi hại biết bao, ta đã đánh hoàng đế của thiên triều, đánh Hạ Hầu Tử Khâm kiêu ngạo nhất. … Ta chỉ nghe thấy hắn khẽ nói: “Nàng cũng không hiểu trẫm!”   Ebook Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn Giới tính: Nữ Sinh nhật: 20 - 2 Chòm sao: Song Ngư Nhóm máu: O Nghề nghiệp: Nhà văn viết tiểu thuyết ngôn tình Sở thích: Ngủ, xem phim, viết tiểu thuyết… Các tác phẩm đã xuất bản của Tủ sách Văn học Amun: - Mệnh Phượng Hoàng - Đế Hoàng Phi - Yêu không lối thoát - Gặp anh giữa hàng vạn người - Ai là định mệnh của ai - Trọng tử - Âm mưu nơi công sở …    Mời các bạn đón đọc Mệnh Phượng Hoàng tập 4 của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn.
Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn [Bản Online]
Tên ebook: Mệnh Phượng Hoàng Tên gốc: Từ thứ nữ đến hoàng hậu   Bộ sách: Mệnh Phượng Hoàng   Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn   Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Dịch giả: Cẩm Ninh   Dịch: Quick translator   Nhóm Edit: HSN   Poster 1: colaclac   Poster 2: Kim NC    Edit: Ong MD, Phong Lin, Kim NC, Moon_flower, LạcLạc, libraI me, hangdang33, Lê Dương   Beta: Vô Phương, Thỏ SN, Như Bình, Kim NC, TomoyoDouji   Dịch: Thuchang   Tạo prc: Bạch Thiên Lâu   Nguồn: kites.vn   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn Văn án: Cuối cùng ta cũng hiểu được rằng, một khi nữ nhân đã khát vọng quyền lực thì họ sẽ càng trở nên tàn nhẫn và tuyệt tình hơn so với nam nhân. Ở Tang gia, ta mang danh là tam tiểu thư nhưng không khác gì một cái bóng mờ nhạt và lặng lẽ, chỉ vì ta là con gái của tỳ thiếp, mà người tỳ thiếp này còn xuất thân từ chốn lầu xanh. Các tỷ tỷ của ta có thể một bước bay lên cao trở thành phượng hoàng, còn thân phận hèn mọn như ta, chỉ xứng làm tỳ thiếp. Ta không muốn làm tỳ thiếp, bọn họ muốn ta trở nên hèn mọn, ta càng phải sống cuộc sống được vạn dân kính ngưỡng! Tỷ muội chung một chồng, đến cuối cùng là tình thâm, hay là thù hận? *** Rồi một ngày, ta và hắn bốn mắt nhìn nhau. Hắn nâng cằm ta, đôi mắt phượng hẹp dài giống như nổi lên ý cười: “Dùng ngoại hình của ngươi cũng được, dùng trí tuệ của ngươi cũng được, cái trẫm muốn thấy, là Bắc Tề mất nước!” Ta nở nụ cười, chẳng qua chỉ là mất nước mà thôi. Hồng nhan họa thủy, ta nguyện gánh vác! *** Rồi một ngày, ta và hắn đối mặt nhau, trên chiến trường. Như vẫn cách nhau một bức màn ngày trước, hắn cúi đầu, chất giọng khàn khàn mệt mỏi truyền đến: “Chưa bao giờ nghĩ tới trong bao năm như vậy, ta lại tự mình đào tạo ra một đối thủ ngang tài ngang sức.” Ta nở nụ cười, không phải chưa bao giờ nghĩ tới. Số phận của một quân cờ, đến cuối cùng chỉ là đồ bỏ đi! *** Rồi một ngày, ta với hắn gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt. Hắn nhìn về xa xa, che dấu đi sự cô đơn, thay vào đó là một nụ cười như thoải mái: “Khi đó ta đã từng nói, chỉ cần muội thích, ta sẽ cho. Bây giờ, cũng thế.” Ta nở nụ cười, đó cũng là một kiểu khóc. Thanh mai trúc mã, giờ chỉ còn là hồi ức. Giới thiệu của Editor: - HSN = Hoa Sơn Nữ, Hoa Sơn Nữ là cách gọi mỹ miều, lịch sự của … Hội Sắc Nữ. - Vì đây là một bộ truyện rất hay nhưng cũng rất dài, nên các thành viên của khu văn học kites đã quyết định sẽ cùng nhau edit bộ truyện này. Có người có kinh nghiệm edit, có người chưa, nhưng đều có một điểm chung đó là yêu truyện và thích chia sẻ. Có thể bản edit của chúng mình không hay, nhưng đó cũng là công sức và sự đam mê của mọi người. Vậy nên, mong được mọi người ủng hộ, động viên và góp ý. - Nữ chính là 1 người rất kiên cường, không bao giờ chấp nhận số phận. Ngay từ bé đã rất toan tính và có chủ kiến riêng của mình. Rất thông minh, rất tỉnh táo và cũng rất mạnh mẽ. - Nam chính : anh này không biết dùng từ gì để diễn tả, 1 trong những soái ca cổ đại đáng ngưỡng mộ. Thông minh và thâm sâu vô cùng, thêm chút bí hiểm nữa, à bá đạo nữa chứ, nhưng làm nũng cũng iu không chịu được >”
Nửa Vòng Tròn - Hà Xử Thính Vũ
Tên ebook: Nửa Vòng Tròn (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hà Xử Thính Vũ   Thể loại: Đô thị, Tình cảm, Độc chung hữu tình, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Convert: Tiểu Tuyền   Dịch: QT   Editor: Bỉ Ngạn, Tiểu Ly, Aquarius8713, Trang tỷ, Funny1107,  Tiểu Mộng, Ly Ly   Beta: Tiểu Tuyền, Vi Vi   Nguồn: tamvunguyetlau.com   Ebook: www.dtv-ebook.com  Ebook Nửa Vòng Tròn - Hà Xử Thính Vũ Văn án: Nhân vật chính: Đổng Triều Lộ vs Chử Vân Hành Các nhân vật phụ khác: Vì là nhân vật phụ nên không cần nhắc đến. Cô lớn lên trong một gia đình có “vấn đề”, từ nhỏ đã bị ánh mắt thế tục cho là thấp kém. Cô không thừa nhận nghiệt của ba lại là nguồn gốc sự thảm hại của mình, dù cho vô tình hay cố ý cô vẫn phải mang trên mình thành kiến của mọi người. Khi mẹ cầm ảnh chụp của anh muốn thay cô sắp đặt gặp mặt, cô quả quyết từ chối. Vậy là có ý gì? Chẳng lẽ chỉ vì cô “xuất thân không tốt”, vì thế cũng chỉ có thể xứng đôi cùng một kẻ tàn phế? Chỉ là, có một ngày cuối cùng cô cũng hiểu, ngọc đẹp không tỳ vết chỉ là truyền thuyết. Khi đã cảm nhận được sự thỏa mãn cùng hạnh phúc, sao còn để ý đến chút khuyết điểm nhỏ tí teo kia? Mời các bạn đón đọc Nửa Vòng Tròn của tác giả  Hà Xử Thính Vũ.
Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành
Tên ebook: Mị Công Khanh Tác giả: Lâm Gia Thành   Thể loại: Trọng sinh, Cổ đại, HE, Ngôn tình, Văn học phương Đông Convert: Hyukie35 Edit: Hoantusontrang Tạo prc : 3C4S Nguồn: hoantusontrang.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành Văn Án: Nàng cố ý phải gả cho hắn, cuối cùng tự thiêu mà chết. Sau khi trọng sinh, trong thời đại Ngụy Tấn luôn quan tâm đến dòng dõi khí khái, nàng dần thay đổi, trở thành một người cơ trí ... *** Bộ sách Danh Sĩ Ngụy Tấn hệ liệt gồm có:  Mị Công Khanh,  Nam Triều Xuân Sắc,  Kiều Kiều Vô Song Mời các bạn đón đọc Mị Công Khanh của tác giả  Lâm Gia Thành.