Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo

Lúc gặp lại tình đầu là vào tám, chín năm sau, tôi đứng ở trạm xăng, thấy anh bước ra từ siêu thị. Tôi nhìn anh không dám tin, thử hỏi, anh có còn nhớ em là ai không. Tay anh cầm chai nước suối, nhìn tôi rồi bình tĩnh trả lời, nhớ, dù có hóa thành tro tôi cũng sẽ nhớ em. Có một câu hát như vầy: “Hẹn ước kiếp này, thiếu nhau một lần gặp lại, từ nay về sau, vết thương không thể lành lặn như lúc đầu”. *** Ngày đó cũng không phải vô tình gặp gỡ, hôm ấy là buổi họp bạn học thời cấp hai. Quy Hiểu nghe bạn cũ Bạch Đào nhắc tới tên anh, nói anh đang ở tạm trạm xăng đó cách không xa, sau khi nghe thấy cái tên này, lòng cô lại bắt đầu dậy sóng, không quan tâm tới bất cứ điều gì nữa, cô nói mình cũng muốn gặp “bạn cũ”… Bạn học kia cũng không nghĩ nhiều, lái xe chở cô đi. Đoạn đường chỉ năm phút đồng hồ lại lâu như thế kỉ. Xe của Bạch Đào còn chưa phanh lại, cô đã vội vã nhảy khỏi ghế sau xe, lo lắng nhìn quanh. Ánh mắt hoang mang… Mãi đến khi nhìn thấy anh mặc áo sơ mi trắng và quần soóc thể thao bằng kaki màu sóng vai cùng mấy người bạn cũng trong trang phục tương tự đi tới, cô như thể mộng du, nghênh đón… Rồi đến khi anh nói câu kia. Quy Hiểu cứng người, xoa xoa cánh tay phải, không nói gì. Bạch Đào vờ ngốc, có chuyện gì à? Nợ tình hả? Nhìn mặt anh Thần vẫn khá bình thản, không giống như có khoản nợ tình gì quá khắc cốt ghi tâm, có lẽ chỉ là một câu nói đùa thôi. Nhưng hai người trong cuộc lại không hề cười với nhau? Rốt cuộc thật giả thế nào, người ngoài như Bạch Đào cũng không thể nào hiểu được, dù sao cũng lăn lộn ở xã hội lâu rồi, khả năng hòa giải đương nhiên là có: “Anh Thần, sao anh cứ ở chỗ trạm xăng mãi thế, có việc à?” Lộ Viêm Thần đưa tay vỗ gáy Bạch Đào: “Trạm xăng này thì có việc gì chứ. Tối nói anh cậu sang tìm anh”. Bạch Đào thở một hơi: “Anh của em đang ở Lão Câu, hai ngày nữa rồi gọi anh ấy tới”. “Thế thì xong, hai ngày nữa anh về Nội Mông rồi”. Nói xong, anh mở nắp bình, uống hết hai phần chai. Quy Hiểu thoáng thoáng nghe được hai từ này thì tỉnh hẳn, lần này đi có lẽ hơn nửa đời người cũng không gặp lại. Vì thế cô mặt dày mày dạn nhìn anh, nhìn cẩn thận yết hầu dao động lên xuống khi uống nước. Dường như không hề thay đổi. Đôi đồng tử lớn hơn so với người bình thường, cộng thêm khóe mắt nhếch lên, khuôn mặt gầy gầy, mặc chiếc áo sơ mi đồng phục lộ ra cần cổ cong cong, một vẻ ngoài đường hoàng ngang ngược. Đường cong khóe miệng cũng rất dịu dàng, giống như thể đang cười… Bây giờ cũng thế. Từ lần đầu tiên biết anh năm mười ba tuổi, có người hỏi Quy Hiểu, cậu thích một nam sinh thế nào? Cô có thể trả lời được ngay: “Ánh mắt phài thế này thế này…”, giống như đã khắc sâu trong tiềm thức, cô vẫn nghĩ, một người con trai tuấn tú thì ánh mắt phải đẹp, qua mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi năm nữa, nhận định này vẫn thế. Bạch Đào vốn định đưa Quy Hiểu đến gặp “bạn cũ”, không ngờ họ lại gặp người này, cho nên cũng kéo Lộ Viêm Thần đi theo, thỉnh thoảng còn trò chuyện đôi câu. Lộ Viêm Thần cũng ngẫu nhiên đáp lời. Cách nói của anh rất rõ ràng, có thể giảm thì giảm bớt. Rất nhanh, có hai chiếc xe việt dã quân dụng lái tới, dừng lại cách mấy người rất gần. Giữa trời nắng chang chang, khói xe nhả ra khét lẹt mà khó ngửi, hun đến mức người ta muốn tránh hết đi. Người trên ghế lái gọi anh lên xe, Lộ Viêm Thần vỗ vào lưng Bạch Đào: “Đi đi”. Anh nhảy lên ghế phụ xe jeep, mấy người kia cũng lần lượt lên theo, từ đầu tới cuối, anh không quay lại nhìn cô. Hai chiếc xe jeep rời khỏi trạm xăng, lưng Bạch Đào cũng ướt đẫm hết cả, cậu thấp giọng hỏi: “Cậu với anh Thần có chuyện gì à?” Quy Hiểu lắc đầu. Buổi tối, cô ở nhà dì Hai, người như mất tim mất phổi, đứng ngồi không yên. Hơn mười giờ, cô cầm lấy điện thoại, gọi sang nhà họ Hoàng. “Cậu gặp anh họ mình rồi à?” Hoàng Đình nghe mấy câu cô kể lúc chiều thì thất thanh hét lên: “Mẹ mình cũng không biết anh ấy về, sao cậu gặp được?” Hoàng Đình quá phấn khích, đứa con bị đánh thức thì giật mình khóc oang oang. “Cậu đợi chút nhé, mình đi dỗ thằng nhóc này đã”. Cô ấy đặt ống nghe xuống, cả buổi mới quay trở lại, “Mình không biết phải nói với cậu thế nào, Quy Hiểu, cậu còn tìm anh ấy làm gì? Lúc trước anh ấy xin cậu làm hòa bao nhiều lần, cậu quên rồi à? Cậu có biết cậu ác lắm không? Vất vả lắm anh ấy mới về được một chuyến, muốn gặp mặt cậu một lần cậu cũng không chịu. Quy Hiểu… Aiz, Quy Hiểu, cậu tìm anh ấy làm gì đây?” Đêm đó, Hoàng Đình vẫn đưa cho cô một dãy số điện thoại. Dãy số này được lưu vào danh bạ, tránh khi bình thường chạm tới, cô lưu lại bằng tên ZZZ, như thế nó sẽ chuyển xuống cuối cùng, nhưng thực ra cô chỉ nhìn qua đã nhớ. Bịt tai trộm chuông cũng là như vậy. Hai năm sau. Quy Hiểu ngồi trong phòng nghỉ đơn sơ của trạm xăng, kính thủy tinh phủ đầy hơi nước, bên ngoài, tuyết rơi nhiều như lông ngỗng. “Người ta giữa đêm ôm vợ, mấy người chúng ta lại phải ôm tay lái giữa đêm”. Hai lái xe tải chở hàng đứng phàn nàn, “Đêm nay tuyết rơi nhiều đấy, mai đường trơn lắm cho xem”. Cô ngồi đây hơn nửa tiếng đồng hồ cũng không chịu thêm được nữa, đứng dậy đẩy cửa gỗ phòng nghỉ ra, đi tới bậc thang phủ đầy những tuyết. Anh có đến không? Cổ áo bộ đồ chống rét màu đen kéo đến dưới chóp mũi. “Bạn cô sẽ tới sao?” Sau lưng, Tiểu Thái cũng chạy theo run rẩy hỏi. “Có lẽ thế”. Quy Hiểu không xác định. Cuộc điện thoại vừa rồi cô nói năng rất lộn xộn, bên kia hỏi địa chỉ xong thì tắt. Cô đợi tới mức chân thành gỗ rồi mà vẫn nuôi hi vọng cuối cùng, nhìn ra ngoài cửa lớn. Lại thêm nửa tiếng nữa, đầu ngón tay không còn tri giác, muốn vào trong nhưng lại không cam lòng. Lúc Tiểu Thái chạy đến lần thứ tư, ánh đèn xe trắng nhạt chiếu vào từ màn tuyết, chiếc xe việt dã phủ đầy tuyết chạy tới, không vòng lại mà dựng thẳng trước bậc thang. Nửa cửa sổ ghế lái hạ xuống, người trên ghế lái nặng nề trong bộ trang phục chiến đấu cảnh giới đặc biệt bằng vải bông màu đen, đội mũ cùng màu, trong bóng đêm, gương mặt không nhìn rõ, cô chỉ biết đó là anh. “Lên xe”. Đây là câu nói đầu tiên sau hai năm không gặp. Quy Hiểu chạy sang cửa xe bên cạnh: “Ông chủ trạm xăng nói bọn em tới thảo nguyên phía trước nhìn xem…” “Lên xe”. Lộ Viêm Thần lạnh lùng lặp lại. Quy Hiểu ngập ngừng quay lại gọi Tiểu Thái và ba người đàn ông đứng bên cạnh tránh gió đi ra. Mọi người lên xe, bốn người ngồi phía sau, đương nhiên Quy Hiểu phải ngồi vào ghế phụ. Cô do dự lên xe, kéo dây an toàn lại, còn chưa cài được Lộ Viêm Thần đã nhấn ga lái đi. Anh vẫn giữ thói quen đó, dù xuân hạ thu đông đều hạ cửa sổ xe. Gió đông lùa vào, thổi mấy người phía sau run rẩy nhưng nào dám lắm lời. “Có thể đóng cửa sổ lại không ạ?” Quy Hiểu đông lạnh đến mức đầu lưỡi cũng khó mà uốn thẳng. Lộ Viêm Thần nghiêng đầu nhìn cô, rồi đóng cửa sổ lại. Lúc cửa sổ thủy tinh từ từ nâng lên, chạm vào đỉnh cao nhất, ngăn gió tuyết ở bên ngoài, mấy người ngồi sau mới thở ra một hơi. Nhưng không kìm được lẩm bẩm, “bạn” của Quy Hiểu đúng là quá tàn bạo rồi… Mấy người Tiểu Thái làm ăn buôn bán bên ngoài, có đầu tư cổ phần ở công ty của Quy Hiểu. Lần này có một đơn hàng lớn, hàng hóa đưa đến nơi tập kết hàng ở biên cương, sau đó chuyển ra ngoài Mông Cổ. Mấy người Tiểu Thái thuê xe đi, nhân tiện bàn về việc buôn bán chế phẩm lông dê. Quy Hiểu không liên quan gì tới mấy chuyện này, nhưng cô nghe được hai chữ “Nội Mông” thì đứng ngồi không yên. Vì thế cũng đi theo. Tối hôm qua bão tuyết ập tới, họ phải lánh tạm ở trạm xăng, chiếc xe việt dã của Tiểu Thái cũng mất tích. Ông chủ trạm xăng không còn cách nào khác, nhưng vẫn nhiệt tình nghĩ giải pháp giúp họ, ở nơi này cũng có mấy quy củ bất thành văn. Bọn trộm xe thường trộm rồi giấu xe chỗ thảo nguyên cách đó không xa, biển số từ A tới H, vất đầy không người trông giữ, chờ bán đi. Ông chủ trạm xăng để họ tự đi tìm xe mình, sau đó sẽ gọi cảnh sát cùng tới nhận. Đây là phương pháp nhanh nhất. Tiểu Thái thấy cách này cũng được, Quy Hiểu nói mình có thể nhờ một người bạn, anh ấy cũng ở cạnh đây. Quy Hiểu không biết rõ, rốt cục anh đã xuất ngũ chưa, vẫn là đặc công hay là cảnh sát vũ trang? Tóm lại là một nghề có thể giúp được họ. Xe chạy giữa màn tuyết, đi được hơn nửa giờ đồng hồ thì dừng lại trên thảo nguyên tuyết trắng, không chỉ có rất nhiều xe chìm trong màn tuyết, ở đó còn có từng đống cỏ khô lớn nhỏ, nhìn qua, tất cả đều là tang vật… “Chờ một lát, để bạn tôi hỏi phương hướng đã”. Anh dừng xe, nói câu nói thứ hai. Sau đó thì đẩy cửa đi xuống. Tiểu Thái đang ngồi phía sau ngẩng đầu lên, nhích tới sau bả vai Quy Hiểu rồi hỏi: “Bạn của cô lạnh lùng quá, làm tôi sợ tới mức không dám nói cảm ơn”. Qua lớp cửa kính, Quy Hiểu nhìn anh đứng ở đầu mui xe, giữa đợt gió tuyết, anh cúi đầu đưa tay quanh lại bật lửa châm thuốc, cô đáp: “Anh ấy cứ thế đấy”. Trong đêm, ánh sáng yếu ớt giữa lòng bàn tay anh lướt qua tức thì. Ánh sáng kia chạm vào đầu thuốc, lóe lên trong đêm tối, cũng cháy cả mắt cô. “Tôi xuống… nói với anh ấy mấy câu”. Quy Hiểu đẩy cửa xe, nhảy xuống. Bởi vì không ngờ lớp tuyết trên đồng cỏ lại dày như vậy, cô bị lún sâu xuống, suýt nữa trượt chân, tay vội chống vào cửa xe. Lộ Viêm Thần nhìn theo hướng tiếng động phát ra, bóng đêm đen phủ kín lấy cô, chiếc áo khoác lông không đỡ nổi gió bão, đôi giày có vết ướt rõ ràng: “Không lạnh à?” Cô hoảng hốt. Lúc mới ở cùng nhau, hai người vẫn thường đứng cạnh trên kênh đào giữa mùa đông như vậy, có lúc cô ngồi trên mu trước xe anh, tựa vào ngực anh tránh gió, líu ríu cả buổi lại không thấy anh nói gì: “Anh nghĩ gì thế?” Anh sờ vào ống tay áo cô: “Nghĩ gì chứ? Nghĩ sao quần áo em ẩm ướt thế này?” “Hả”. Cô xấu hổ, “Cô em giặt đấy, chắc cô không nghe em, nên giặt rồi…” “Chưa khô mà em mặc làm gì? Không lạnh à?” Sao không lạnh được, cười cũng sắp cứng môi rồi này. Nhăn nhó cả buổi, cô thở ra một làn hơi trắng, nhỏ giọng nói: “Cái này mới mua đó, muốn mặc cho anh xem”. Mặc một bộ đồ chỉ mới khô một nửa tới gặp anh giữa mùa đông, ngẫm lại cô cũng thấy cảm động muốn chết. Cô cúi đầu cười. Khi đó bên cạnh kênh đào có một cánh rừng già mấy chục năm, gió lớn, không có ai ngang qua, thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng còi xe lách cách, cũng không ai rảnh rỗi nhìn hai người họ trò chuyện yêu đương giữa ngày đông giá lạnh. Quy Hiểu yên tâm nấp vào trước người anh tránh gió: “Anh thấy nhìn được không?” “Cũng được”. Cũng được? Sắp chết cóng mà đổi được một câu cũng được? Cô nắm cổ áo len của anh: “Từ trước tới nay anh chưa từng khen em đâu đấy, khen em xinh đi, nhanh, khen em xinh”. Anh cười, đôi mắt dưới ánh trăng càng sáng bừng rực rỡ. Lộ Viêm Thần dời mắt, tiếp tục hút thuốc. ... Mời các bạn đón đọc Đường Về của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngàn Dặm Tương Tư - Thanh An
Nếu bạn không tin vào câu chuyện nhất kiến chung tình, không tin vào việc yêu một người là yêu tâm hồn người đó thì cuốn tiểu thuyết này sẽ thay đổi suy nghĩ đó. Xuyên không – Huyền huyễn là thể loại truyện quen thuộc trong tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc nhưng thể loại này còn khá mới lạ, ít được sử dụng trong tiểu thuyết Việt Nam. Tác giả Huyền Giới đã sử dụng thể loại này để viết lên cuốn tiểu thuyết “Ngàn dặm tương tư” của mình. Dù mới khai thác nhưng tác giả cũng đã tạo được nét riêng và văn phong cổ trang khá mềm mại, phù hợp. “Ngàn dặm tương tư” kể về chuyện tình của Thiên Anh và Hoài Vũ vương Mạc Quân. Thiên Anh vì yêu thích văn hóa, lịch sử của thời cổ đại nên đã nhờ bạn thân của mình - một đạo sĩ giúp có xuyên không về thời cổ đại. Linh hồn của cô đã mượn thể xác của Dao Thiển - một đại mỹ nhân ở thời đó để có thể tồn tại. Rồi cô gặp Mạc Quân. Cô bị cuốn hút bởi sự tài hoa, uy phong và khả năng đàn cổ cầm của chàng còn Mạc Quân thì bị ấn tương bởi sự thông minh, phóng khoáng, khát khao được là chính mình của cô. Nhưng Thiên Anh lại cho rằng sở dĩ Mạc Quân yêu mình là do thân xác mỹ miều của Dao Thiển, người thực sự được chàng yêu không phải là cô mà là đại mỹ nhân họ Dao. Vì muốn thành toàn cho người mình yêu, cô đã quay trở về thời đại của mình. Sau khi cô rời đi, Mạc Quân nhận ra mình chỉ tính cách phóng khoáng và sự thông minh Thiên Anh chứ không phải Dao Thiển có tính cách xa lạ hiện tại. Chàng đã bỏ lại tất cả và đi khắp nơi tìm Thiên Anh. Khi đang ở bờ vực của tuyệt vọng thì Mạc Quân gặp được Kim Khánh – vương tử của xà tộc. Ở tiền kiếp, nguyên thân của Mạc Quân cứu Kim Khánh nên mới bị phạt đầu thai làm người, vương tử xà tộc liên tục tìm đến các kiếp người của Mạc Quân để báo ơn. Vì muốn thành toàn cho mối tình của Mạc Quân, Kim Khánh cứu Thiên Anh khỏi vụ tai nạn sẽ cướp đi mạng sống của cô và đưa cô về bắt đầu một cuộc sống mới ở thời đại của Mạc Quân. Tuy nhiên, Thiên Anh đã quên hết tất cả chuyện tình cảm với Mạc Quân khi cô mượn thân xác của Dao Thiển. Hoài Vũ vương là tình lang trong mộng của nhiều cô gái nhưng lại phải dùng rất nhiều thủ đoạn để có thể theo đuổi lại trái tim của Thiên Anh. Chàng đã lừa cô kết hôn giả để giúp cô không phải nhập cung nhưng thực tế là muốn có cơ hội vun đắp tình cảm, biến giả thành thật. Nhưng vì những hiểu lầm, khúc mắc, hai người cứ dần dần xa nhau. Ai cũng cho mình là đúng, là muốn tốt cho người mình yêu nên tự cho mình quyền quyết định. Họ không biết rằng không ai biết điều gì là tốt nhất cho bản thân người đó nếu không phải là do người đó tự lựa chọn. Đối với nhiều người được chịu khổ cùng người mình yêu mới là hạnh phúc chứ không phải là được đưa đến một nơi khác sống một cuộc đời mới bình yên hơn. Sự cố chấp của Mạc Quân đối với việc tìm kiếm ký ức cho Thiên Anh cũng là một dạng của tình yêu. Dù những ký ức đó có đau buồn nhưng đã yêu và được yêu thì đều là ký ức đáng ghi nhớ. Chàng nghĩ rằng mình ích kỷ không muốn một mình mình dằn vặt trong ký ức ngày xưa cũ nên mới cố tìm cách khôi phục trí nhớ cho Thiên Anh. Thực ra đó không phải là ích kỷ mà là vì chàng không muốn Thiên Anh bỏ lỡ khoảnh khắc nào trong tình yêu của hai người. “Ngàn dặm tương tư” đã thành công trong việc xây dựng hình ảnh của từng nhân vật. Mỗi nhân vật đều để lại một dấu ấn riêng biệt. Dù là nhân vật trung tâm hay là nhân vật phụ đều có nét tính cách và suy nghĩ riêng của mình, độc giả có thể yêu có thể ghét nhưng khó có thể quên được nhân vật nào. Một điều đáng tiếc là “Ngàn dặm tương tư” chưa tạo “thắt nút” đắt giá hay lột tả được hết chiều sâu nội tâm của nhân vật. Độc giả cũng sẽ không có những cảm giác hồi hộp, lo lắng, uất ức, nghẹn đắng hay tim đập loạn nhịp khi đọc cuốn sách này. Nhưng tình yêu kiên định của Mạc Quân sẽ gợi được cảm giác yêu thích và an tâm cho bạn đọc. Vĩ thanh của “Ngàn dặm tương tư” là điểm cộng của cuốn tiểu thuyết này. Một chương sách nhỏ nhưng lại lột tả được toàn bộ hình ảnh thông minh, bá đạo, nhiều thủ đoạn nhưng chân thành của nam chính. Dù cả cuốn sách chưa thực sự đặc sắc nhưng Vĩ thanh lại làm bạn đọc muốn đọc lại cuốn sách lần nữa. Mời các bạn đón đọc Ngàn Dặm Tương Tư của tác giả Thanh An.
Nữ Thần Diễn Xuất - Minh Nguyệt Đang
Cà chớn, cà chua, dễ thương hay đùa dai đây? Bạn sẽ làm gì nếu một ngày bạn được một cô gái xinh đẹp bắt chuyện, sau đó đột nhiên cô ấy nhập vai bi tình, tố cáo bạn là kẻ phụ bạc? Sẽ giận dữ rồi mắng cô ấy? Hay cười trừ bỏ qua, biết làm sao được, em đẹp em có quyền mà? Vụ Mang Mang là một cô gái như thế, cô luôn sống trong những vở kịch do mình tự biên tự diễn, cũng vì lẽ đó mà bị N anh bạn trai đá. Ai biết được rằng lần này trò đùa của cô đã đụng phải họng súng. Cái cô nhận được không phải sự tức giận hay nụ cười trừ mà là giấy mời của luật sư. Và cô nàng đã bắt đầu kiếp sống bị cấm vận kinh tế do cha mẹ trừng phạt can tội phát bệnh không đúng lúc như thế đấy. *** Review bởi: Tâm Bùi Ánh CẢNH BÁO: THÍCH MAIN TRONG TRẮNG NHƯ NGỌC TRINH MỜI QUA BÀI KHÁC ĐỌC. Đã báo trước nên mong team sạch bơi qua bài khác comment ????????‍♀️ ????????‍♀️ ????????‍♀️ “Mọi thiện cảm ban đầu lúc nào cũng bắt nguồn từ “hứng thú”, sau khi có hứng thú với một người thì sẽ không kìm được muốn đôi bên có sự liên hệ với nhau”. Truyện diễn ra giữa Vụ Mang Mang (25 tuổi - thuộc tầng lớp trung lưu) và Lộ Tùy (34 tuổi - thuộc tầng lớp thượng lưu). Nếu như nam nữ chính là người bình thường thì chắc chắn không phải style của má Đang. Mang Mang có bệnh, bệnh nghiện diễn xuất. Đây là bệnh thật trăm phần trăm. Mang Mang có thể diễn bất cứ lúc nào và bất kỳ nơi nào. Nhưng những vai mà cô chọn diễn thường là những vai phản diện, lâm li bi đát, đau khổ cùng cực luôn khiến cô mất mặt, như góa phụ, như bị bồ đá, bị ép phá thai, là vợ bé…. Cô mắc bệnh này từ khi 18 tuổi, đã từng vào bệnh viện tâm thần hai tháng, sau đó, bằng cách nào đó, cô đã được ra nhưng vẫn luôn phải điều trị với bác sĩ tâm lý. Mang Mang là một cô gái thuộc dạng: em đẹp em có quyền (Mình rất thích những cô gái kiểu này giống Ninh Nhiễm Thanh trong Tình Sinh Ý Động). Mọi người đều nhận xét rằng, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng thì Vụ Mang Mang có thể lên bìa tạp chí được rồi. Mặc dù Mang Mang bị bệnh, nhưng không nhiều người biết. Hơn nữa, cô đẹp như thế, muốn mặt có mặt, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông (điện nước đầy đủ) nên xung quanh cô luôn luôn có vô vàn ‘cành hồng hạnh’. Và những cành hồng hạnh này sẽ tự héo khi cô lên ‘cơn diễn’. Lần đầu tiên Vụ Mang Mang gặp Lộ Tùy - “Bản Giới Hạn tiên sinh” khi cô đi xem mắt, còn anh thì hẹn bạn gái cũ. Khi cô gái đi cùng Bản Giới Hạn tiên sinh đi toilet, cô vội sang bàn bên đó. Sau khi liếc mắt đưa tình với người ta, câu đầu tiên Mang Mang nói với Lộ Tùy là: “Tiên sinh, nghe nói 6S ra rồi, tôi rất muốn mua một chiếc, anh có hứng thú không?” Rất tiếc, “Bản Giới Hạn tiên sinh” không có hứng thú. Vừa lúc cô gái kia quay về, thế là Mang Mang lên cơn diễn. Cô diễn vai bị ruồng bỏ, phải phá thai, nhờ “Bản Giới Hạn tiên sinh” ký tên làm phẫu thuật rồi định chuồn êm. Nhưng Lộ Tùy đâu phải là người bình thường. Mang Mang đã nhận được giấy của luật sư, nói cô làm tổn hại danh dự của anh ta ở nơi công cộng. Vì sự dây dưa này, và mối quan hệ với người bạn thân Lộ Thanh Thanh – cháu của Lộ Tùy, mà Vụ Mang Mang bị kéo vào giới thượng lưu. Đọc tập 1 của truyện luôn luôn phải phá ra cười với cô nàng Mang Mang nghiện diễn. Một cô gái xinh đẹp nhưng lại vô tâm vô tư vùng vẫy trong giới phức tạp, chẳng những nam thích mà nữ cũng chẳng tha. Mang Mang cũng không khác những cô gái bình thường ngoài việc có bệnh, cô ham thích hư vinh, thích chụp ảnh up weibo để khoe sự sang chảnh. Một cô gái luôn mong muốn sống trong sự yêu thương, một lúc thả thính bao nhiêu anh (cũng do mẹ cô bắt xem mắt quá nhiều), anh nào cũng chẳng tha. Thế nhưng, một cô gái xinh đẹp như Mang Mang, dù đời tư có bê bối đến đâu thì cũng chẳng thể nào có ác cảm. Lộ Tùy cũng có hứng thú với Mang Mang. Dùng mánh khóe để Mang Mang ở bên mình. Nhưng ‘chú Lộ’ là một ông già chính hiệu. Có bạn nhận xét về nam chính thế này: “Nam 9 này nhìn rất tốt, kim cương vương lão ngũ, nhưng mà kết hôn và sống chung cả đời sẽ cảm thấy rất áp lực, đọc từ đầu tới giờ mình không hiểu nổi tính tình anh ta là sao, suy nghĩ gì, điểm mấu chốt ở đâu. Có điểm phúc hắc, bá đạo, cường thế, lý trí, độc miệng nữa, cãi nhau anh ta sẽ không xuống nước làm hòa mà chờ bạn xin lỗi, không theo ý anh ta thì anh ta không giận không nói nhưng có cách làm cho bạn phải thỏa hiệp..., cùng loại người này nói yêu thương mệt chết luôn.” Đúng, chú Lộ là người như thế. Thậm chí, chú Lộ còn quản giờ giấc, quản việc nghịch điện thoại, chơi game, đồ ăn, mọi thứ của Mang Mang, chú chính là gà mái mẹ. Nhưng, chú rất quan tâm Mang Mang, luôn chiều chuộng Mang Mang ở trong khả năng cho phép, và chia sẻ với Mang Mang những điều không ai biết. Thế nhưng, đỉnh điểm khi Mang Mang thức cả đêm chơi game, chú Lộ đã xóa toàn bộ trang bị của cô trong ba năm gom góp thì Mang Mang không chịu nổi, cô đá chú Lộ. Cô đá thật, không phải giận dỗi chơi bời. Cô đá chú cũng một phần vì cảm thấy, mình không xứng. Nhưng cô chỉ nói lý do chia tay là: Do chú quá già. Cô vốn bệnh mà, người ta mà biết vợ Lộ Tùy là đứa mắc bệnh thần kinh thì sao? Thế nhưng, sau nửa năm, có lẽ chú Lộ đã xác định được tình cảm của mình và suy nghĩ cẩn thận hơn, nên chú quay lại theo đuổi Vụ Mang Mang. Nếu như trước kia chú Lộ quả là hơi ‘kinh’ thì giờ chú đã thay đổi. Tất nhiên, không phải Vụ Mang Mang hoàn toàn không có lỗi gì. Cô luôn có lý do lý trấu, và không chịu hiểu chuyện, luôn đòi hỏi tình yêu, hạnh phúc và hy vọng vào người khác. Mang Mang có tận 13 weibo bí mật để đếm số cành hồng hạnh của mình. Mỗi cành hồng hạnh là một anh chàng, và ghi lại những điều họ làm cô thấy rung động, ấm áp. Lộ Tùy đều học theo để làm. Chú hoàn toàn thay đổi và theo đuổi lại Mang Mang. Mình đánh giá rất cao điều này. Và thực tế, ngay cả lúc trước, mình cũng cảm thấy chú không hề tệ như bạn kia nhận xét. Chú luôn nghĩ cho Mang Mang, khiến cô thấy thoải mái, không cảm thấy áp lực, tôn trọng điều cô muốn làm, muốn học. Thậm chí có bạn còn nhận xét rằng: “Nam chính không sạch tâm không sạch thân, phá trinh với hoa khôi năm 16 tuổi, có nhiều bạn giường, tỏ ra mình thanh cao trầm ổn phong độ mình là chúa trời nhưng thực chất đéo khác gì thằng ngựa đực bình thường, chả qua hắn biết che dấu và biết tỏ ra lãnh đạm thần tiên thôi………” Khi đọc nhận xét này, mình đúng là khá shock. Phải cân nhắc lại xem có đúng là chú Lộ không? ???? Trước khi yêu đương với nữ chính, nam chính có hai người tạm gọi là bạn giường lâu nhất. Và không hề quan hệ lung tung. Khi người này không còn hợp nữa thì dứt và tìm người khác. Đều là những cô gái độc thân xinh đẹp, có nghề nghiệp, có danh tiếng. Không thể nói là nam chính sạch sẽ nhưng không thể nói là tra nam – ngựa đực được. Sau khi chia tay Mang Mang, chú cũng có một cô gái ở bên – khoảng hai tháng. Có phát sinh quan hệ giường chiếu hay không tác giả không nói rõ. Nhưng lúc này, hai người chia tay thật. Mang Mang cũng chơi trò mập mờ với bao anh chàng. Vậy nên, không thể nói không sạch tâm. Nhất là sau khi hai người quay lại, những gì Lộ Tùy làm đã thể hiện rõ tình cảm và quan điểm của chú. Thậm chí khi cô theo đoàn về vùng núi hoang vắng để khai quật đồ cổ, ngày hôm sau không liên lạc được với cô, chú đã đến tìm cô, chăm sóc cô mấy ngày, thậm chí giặt quần áo, cả đồ lót cho cô. Một người như Lộ Tùy – được người ta nâng như nâng trứng giờ lại đi hầu hạ Mang Mang thì phải nói quả là chú chiều Mang Mang hết nấc, là bảo bối quý giá nhất của lòng chú. Đến mức Lộ Tùy còn phải bất lực thở dài: “Kén chọn cả nửa đời cuối cùng lại chọn một cô nàng như thế đó?!” hay “bị một người con gái đá hai lần liên tiếp, lại phải mặt dày quay lại tìm cô ấy, Lộ Tùy nghĩ lại mà cũng muốn quỳ lạy mình.” Bệnh của Mang Mang cuối cùng cũng khỏi. Là do chú Lộ không quản thủ đoạn để chữa. Nhưng dù thế nào cũng xuất phát từ sự yêu thương và quan tâm của chú. Truyện diễn biến hợp lý. Sang tập hai, nhiều chỗ hơi dài dòng, đọc không còn cười phớ lớ không suy nghĩ như tập một nữa. Nhưng tóm lại, đây là một truyện hay, đáng đọc. Cốt truyện mới lạ, không nhàm chán. Có hài có bi. Nếu như bạn quan tâm rằng phải sạch sẽ mới xứng đáng được yêu, thì hãy thử nghe chú Lộ phát biểu nhé. “Vụ Mang Mang, đừng sống như một vở kịch, nếu em nghiêm túc làm một người thực tế thì phải biết con người không phải đồ sứ, không phải cứ từng yêu một người rồi không còn tư cách yêu người khác.” Lộ Tùy nói, “Theo lý luận logic của em thì anh từng lên giường với người phụ nữ khác, có phải nên vung kiếm tự cung, vì anh không hoàn hảo nữa, không lành lặn nữa không?” Nếu như kết thúc trên mạng hơi cụt vì không có ngoại truyện thì yes, má Đang dành ngoại truyện cho Sách xuất bản đó. Ngoại truyện sẽ nói chú gặp Mang Mang lần đầu là khi nào, và vì sao có hứng thú với cô. Nói chung, sau ‘Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ’ thì mình cực đề cử quyển này. Mọi bài review được đăng lên page Hội Nhiều Chữ là do các cá nhân thuộc group HNC viết. Admin không chịu trách nhiệm về nội dung bài viết. #HoangVanNguyen Mời các bạn đón đọc Nữ Thần Diễn Xuất của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi - Meng Qi Qi
Nội dung cơ bản của truyện cũng có phần nào tương tự như "All In Love" hay "Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em". Cả cuốn sách kể về quá trình quen biết, yêu đương, những khó khăn, ngọt ngào mà nữ chính cũng chính là tác giả đã trải qua với chồng cô ấy. Một trong những lý do tôi quyết định mua sách là vì nó được NPH Nanu cũng như nhiều nơi khác quảng cáo là cùng motif với "All In Love" hay "Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em" nhưng nam chính còn tuyệt vời hơn, vì anh ta có thật, có cả ảnh chứ không mập mờ như nam chính hai truyện kia. Một lý do khác nữa là vì tác giả là thế hệ 9x. Điều đó thật sự làm tôi tò mò: "Trong mắt một 9x tình yêu sẽ như thế nào?" Và từ những gì tôi đọc được thì đây là một tình yêu sặc mùi so sánh và khoe khoang. Vì sao tôi nói như vậy? Vì nữ chính không thể nhớ ngày sinh của ba mẹ cũng như chồng mình nhưng lại có thể thuộc vanh vách ngày sinh tất cả các thần tượng, và dựa vào đó để nhớ sinh nhật cũng như các ngày quan trọng của mình và người thân. Bất cứ chuyện gì nữ chính cũng đem chồng ra so sánh với các nam thần tượng… dù là vô tình hay cố ý. Đó là chưa kể tính cách nữ chính, ôi trời ơi mọi người ạ, cứ gọi là nhão nhẹt luôn, mà theo ngôn ngữ dân gian người Việt Nam mình gọi là “dẹo chảy nước”. Nữ chính là thế, còn nam chính Mr.Bu thì sao? Nếu Từ Vi Vũ ghi dấu ấn cho tôi với sự vô sỉ, hài hước và câu nói kinh điển “Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?” hay như F-Kun làm tôi nhớ đến tình yêu đầy hi sinh và thầm lặng thâm tình, cũng đóng đinh vào lòng tôi với câu nói làm nên thương hiệu “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em.” thì Mr Bu hoàn toàn không có một dấu ấn nào cả. Tất cả những gì tôi nhớ về chàng trai này đại ý là: Một người đẹp trai, chiều vợ và chạy theo sở thích “yêu thần tượng” của vợ… Mà những điều đó đều thể hiện qua lời kể của vợ anh ta - Hết! Có thể bức tường thành mà Cố Tây Tước và Kiều Nhất xây dựng cho Từ Vi Vũ và F-Kun quá lớn, mà tuổi đời cũng như tuổi nghề của Meng Qi Qi còn non nên chưa đủ trải nghiệm cũng như bút lực để viết nên một câu chuyện hay. Thật sự đọc bộ này tôi có cảm giác như đọc truyện teen và hình như tác giả uống hơi nhiều sữa fristi, giúp trí tưởng tượng bay cao và xa… :v Điển hình có một đoạn tác giả so sánh chiều cao của chồng mình với Ngô Diệc Phàm. Mr.Bu cao 1m83, Ngô Diệc Phàm cao 1m87. Và cô hùng hồn khẳng định Ngô Diệc Phàm cao hơn Mr.Bu “CẢ MỘT CÁI ĐẦU”. Ai có thể cho tôi biết cái đầu của một người đàn ông trưởng thành nào chỉ dài 4cm? Đọc xong cuốn sách này tôi chỉ có thể đúc kết ra một bài học: “Quảng cáo đúng là lừa tình mà.”  Rồi, nội dung là vậy, còn về sách. Đầu tiên là phần bìa. Nói thật nhiều bạn khen bìa đẹp, nhưng tôi chỉ thấy nó dễ nhìn, không ấn tượng, typo cũng không hợp. Băng giấy màu xanh đi kèm càng làm bìa trở nên quê hơn. Sách được in trên nền giấy trắng thông thường, dàn trang thì super thưa thớt, một trang được vài dòng, thêm nhiều trang bỏ trống, chèn hình, nên nhờ vậy sách mới có độ dày hơn 300 trang. :v Chứ dàn đàng hoàng thì mình nghĩ số trang sẽ thấp hơn con số thật rất nhiều, và tất nhiên điều đó cũng đồng nghĩa với giá bìa cũng sẽ hạ xuống. Ngoài ra không biết các bạn có gặp tình trạng xô lệch dòng ở những trang đầu của sách cũng như rất nhiều trang còn dính với nhau. (Cụ thể mình bị dính 6 trang, 4 người bạn mà mình hỏi cũng bị dính ít nhất 2 trang.). Bookmark mỏng lét :v. Bù lại gáy sách được đóng chắc, mình và bạn mình đều không bị tình trạng lỏng keo. Nếu được hỏi có giới thiệu quyển sách này cho bạn bè hay không, thì mình xin nói thẳng là KHÔNG. Nhưng nếu bạn thích thể loại truyện teen, yêu thế giới hường phấn, mơ mộng soái ca thì có thể bạn sẽ thích cuốn truyện này đấy. P/S: Không biết có ai giống mình không chứ cá nhân mình thấy Mr.Bu nhìn cũng bình thường mà TT_TT đâu có đẹp trai lồng lộn như mấy page kia đưa tin đâu mà gọi soái ca nhỉ? Soái ca là gì các bạn biết không? LÀ ĐẸP TRAI – LÀ ĐẸP TRAI ĐẤY! ------- Review by #Lạc_Thiên Dung Hoa Mời các bạn đón đọc Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi của tác giả Meng Qi Qi.
Hải Yêu - Phạn Ca
Đây là cuốn tiểu thuyết viết về con thuyền cướp biển Hải Yêu ở bờ biển Algiers Đá quý, hương liệu, vàng ròng! Mạo hiểm, chiến đấu, tự do! Thời đại Hàng Hải đến rồi! Cướp tàu của quý tộc, chiến đấu với hạm đội vô địch Tây Ban Nha, tài sản, quyền thế, năng lực, danh dự,… Hết thảy thuộc về Barbarossa Hayreddin, người đàn ông được mệnh danh là “Vua cướp biển” trong lịch sử! “Cướp biển Caribe”, “Vua hải tặc”, “Thời đại hàng hải”, bạn đều thấy ở đây! Jack Sparrow, chiến thần Ares, Siren, Vua hải tặc, kỵ sĩ tóc vàng, ông chú tóc đỏ, lưỡi hái, lá cờ hình đầu lâu, bạn đều thấy ở đây! Còn đợi chờ gì nữa, các fan của cướp biển, các fan của kỵ sĩ, các fan của nữ đóng giả nam, tàu Hải Yêu của chúng ta sắp khởi hành, hãy mau chóng mua vé, quá giờ lên tàu chúng tôi không đợi! *** Khi ánh sáng của những vì sao đầu tiên xuất hiện phía chân trời, bên trong hậu hoa viên xa hoa tráng lệ của cung điện Topkapi, một người phụ nữ lặng lẽ đứng đó, nhìn về phía xa xăm. Bà ta đã sinh được bốn người con, nhưng dung mạo vẫn khiến người thường khó lòng đoán đúng tuổi thật: Mái tóc đen như mực, tư thế duyên dáng tao nhã như của một thiếu nữ, khuôn mặt trong sáng như vầng trăng luôn luôn mang nụ cười nhẹ nhàng vô lo vô nghĩ, chỉ có khi bật cười, mới nhìn thấy được những nếp nhăn be bé khó che giấu nơi khóe mắt. Trong chốn hậu cung này, tuổi thanh xuân và nhan sắc tuyệt trần ẩn chứa đủ mọi tai họa, người phụ nữ này được sủng ái không bởi vẻ đẹp bên ngoài, mà là bởi ma lực bẩm sinh trong tính cách: Bất kỳ ai nói chuyện với bà ta đều sẽ cảm thấy vui vẻ kỳ lạ. Tên của bà ta là Roxelana, người phụ nữ đứng trên đỉnh cao quyền lực của đế quốc Ottoman. Suleiman từng ban cho bà ta biệt danh “Hűrrem”, có nghĩa là cô gái thích cười. Trong tâm trí của ông ta, Roxelana là một thiên sứ trong sáng thông minh, mà vẻ đen tối lắng trong đáy đôi mắt lấp lánh ý cười đó, ông lại giả như không thấy. Roxelana định đánh một canh bạc. Bà ta nhớ đến hai người con trai còn sống của mình, một người bất tài độc ác, một người coi rượu như mạng sống, không ai đảm nhiệm được vương vị sultan. Trong ba người con trai và một cô con gái, duy chỉ có công chúa Mihrimah là kế thừa hoàn hảo dã tâm và trí tuệ của mẫu thân. Nhưng mỉa mai thay, ở Ottoman, phụ nữ chẳng có địa vị , muốn đạt được điều gì cũng chỉ có thể mượn sức của đám đàn ông. Roxelana đã dựa vào tình yêu của một người đàn ông, loại bỏ hết mọi chông gai chướng ngại trên con đường gian nan không gì bì kịp, cuối cùng trở thành một huyền thoại. Bà ta nhìn những ngôi sao phía chân trời, lòng trào lên hình ảnh của người đàn ông duy nhất trên đời không bị bà ta khống chế, màu đỏ rực như lửa kia… bà ta dựa vào một người đàn ông mà có được hết thảy, chắc chắn sẽ không bao giờ chịu mất đi hết thảy vì một người đàn ông khác. Trời càng lúc càng khuya, Roxelana ra khỏi hoa viên, đi tới hành lang gấp khúc được chế tác bằng đá cẩm thạch trắng, thị nữ đã đặt một cốc nước lựu ép lên chiếc bàn nhỏ, thứ nước màu đỏ này có thể khiến cho hai gò má của bà ta giữ được vẻ ửng hồng như những đóa hồng. Roxelana sẽ không lùi bước, người dễ dàng nhận thua như vậy sao có thể đi được tới đây, thế lực hai bên cân bằng, ai bại dưới tay ai vẫn còn chưa rõ. Bà ta tràn đầy tự tin bưng chiếc cốc thủy tinh rực rỡ tuyệt đẹp lên, chậm rãi uống cạn. ... Mời các bạn đón đọc Hải Yêu của tác giả Phạn Ca.