Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xin Đừng Quên

Mỗi câu chuyện đều có một tiền truyện mở đầu. Ai ai cũng đều có quãng thời gian tuổi trẻ ngông cuồng, kể cả Thái tử tràn đầy nhiệt huyết. Điều đó không sai nhưng vinh quang của chàng tổn thương đến người khác. Mấy vị Hoàng thúc đều bị Tô Du lạnh lùng ra lệnh sát hại. Minh tranh ám đấu không thể tránh khỏi. Ngay lúc Tô Du chán nản nhất, chính Khinh Ninh đã cứu chàng. Đến đây thì tôi đã hiểu. Tô Du, đôi ta đều không sai, chỉ do gặp gỡ quá muộn. *** Tôi nhìn lướt qua Tiểu Bao đến truyền tin, sau đó ngoảnh lại gọi Hương nhi: “Hương nhi, em tìm cho ta một bộ quần áo nam rồi chuẩn bị ra ngoài phủ.” “Thái tử phi, nương nương muốn đi đâu ạ?” Tiểu Bao cất cao cái giọng vịt đực của mình: “Nương nương ơi, người nên nghe lời Thái tử đi ạ!” Tôi ngoáy lỗ tai: “Tiểu Bao này, hôm qua Cầm nhi còn định để ta nói cho ngươi biết…” “Nương nương đi ngay đi ạ, nô tài không biết gì cả.” “Thật không?’ “Dạ, nô tài sẽ báo lại cho Thái tử rằng nương nương đang ở trong phòng thành tâm hối lỗi. À… thế Cầm nhi nói gì vậy ạ?” “…” . Tô Du ghét tôi, cho nên dẫu tôi đã làm rất nhiều chuyện quá đáng, chàng cũng chẳng muốn lãng phí thời gian tranh cãi với tôi. Tôi hiểu rõ điều này nên không sợ phạm vào địa vị của chàng. Rõ ràng không chỉ có mình tôi hiểu điều này nên khi tôi đường hoàng chạy ra khỏi phủ Thái tử lần nữa, một loạt thị vệ gác cửa đều ngoảnh mặt làm ngơ coi như không thấy tôi. Làm mặt xấu với bọn họ mà bọn họ chẳng có phản ứng nào khiến tôi cảm thấy quá mất mặt, thà chạy đến lầu Hương Mãn xem ông già đầu tóc bạc phơ huơ chân múa tay kể chuyện ma quỷ còn vui hơn. Lầu Hương Mãn cực kì đông đúc, không giống những quán rượu khác nay đây mai đó, điều này phải kể công của ông già kể chuyện đầu tóc bạc phơ. Hôm nay tôi đến hơi muộn, bởi ông già đã khai màn. Tôi tìm một chỗ ngồi xuống rồi gọi một đĩa lạc. Có điều bầu không khí trong quán hôm nay hơi lạ, tôi mỉm cười với chàng trai bên trái, tên đó đỏ lựng mặt né tránh; tôi lại mỉm cười với ông già bên phải, ông ta toát mồ hôi ngoảnh ngay sang chỗ khác; tôi đứng lên nhìn quanh một vòng, đám người nhìn lén xung quanh tôi đồng loạt nghiêng đầu nhìn qua chỗ khác. Tôi sờ mặt mình, tin chắc rằng nó sẽ không còn hi sinh trong cuộc chiến ác liệt với Tô Du lần trước đâu. Tại sao hôm nay không có người nào tiếp đãi nhỉ? Ôi, chỉ cần về sớm hơn chút là được. Tôi lưu luyến nhìn người kể chuyện râu tóc bạc phơ khi phải rời khỏi lầu Hương Mãn, sau đó rẽ vào một con ngõ nhỏ và vào quán rượu. Vừa trông thấy khách quen tôi đây, bà chủ quán bèn đon đả bưng thịt bò và hai bầu rượu lên. Tôi cầm một cái rồi dốc vào miệng uống. Rượu ở đây vẫn ngon như thế, nồng nàn hương thơm làm người ta càng tỉnh táo. Rượu chỉ còn non nửa, một ông lão râu tóc bạc phơ đã ngồi đối diện với tôi tự lúc nào. Tôi cười hỏi: “Sao ông đến nhanh vậy, hôm nay không kể chuyện ư?” “Còn không phải để xem nhóc đến à… Sao còn chưa cho ta bầu rượu này!” Ông ấy nói được nửa câu đã bị tôi đập cái tay đang muốn rớ vào bầu rượu. Tôi đẩy đĩa thịt bò đến trước mặt ông ấy: “Rượu không cho được, còn thịt thì ông cứ thoải mái. Chỉ cần ông không sợ bị người khác chỉ trỏ vì tranh giành đồ ăn với cháu và không ai đến nghe ông kể chuyện nữa là được.” Ông ấy đáp: “Không sợ, có nhóc kể cho ta là được rồi.” Tôi cười, day day cái đầu đang chếnh choáng: “Ông già, ông bảo cháu nên làm thế nào đây? Cháu chỉ thích Tô Du, còn chàng lại thích người khác. Tại sao có nhiều người ghét cháu vậy chứ?” Ông ấy không đáp vì đang bận ăn thịt, mãn nguyện gật đầu: “Ừm, hôm nay thịt nấu vừa tới.” Tôi hỏi tiếp: “Chẳng lẽ là do cháu chia rẽ Tô Du và Khinh Ninh… Ha ha, nếu không chia rẽ bọn họ thì sao Tô Du mới nhìn cháu.” Ông già vẫn cứ ăn thịt, chả thèm nhìn tôi lấy một cái. Tôi không nói nữa, quán rượu im ắng hẳn. Tôi cảm thấy thật vô vị, trời đã tối bèn sửa sang lại quần áo trên người: “Ông già, trong lòng cháu luôn có nỗi nhớ nhung da diết, và có cảm giác điều gì đó đang xảy ra. Cháu vừa muốn thôi nhớ nhung lại vừa không muốn.” “Nhóc con.” Ông già gọi tôi lại: “Thôi cũng tốt. Mấy đứa đều không sai, đều do duyên phận trêu ngươi.” Tôi ngoảnh lại nhìn ông ấy: “Có một số thứ cháu không muốn nói, cũng không muốn làm, thế nhưng chuyện đã cần cũng cũng đã làm, điều cần nói cũng đã nói, vậy cháu nên làm gì tiếp theo đây?” Ông lắc đầu: “Nhóc con, cháu là con gái. Đừng tự hạ thấp chính mình.” “Cháu đâu có!” Tôi phản bác. Tôi không hề tự hạ thấp bản thân, chẳng qua tôi chỉ muốn tìm một phương thuốc để huyễn hoặc mình thôi. Ông già thở dài, không nói nữa. Tôi vẫy tay chào ông, dọc theo con ngõ nhỏ một mình đi về phủ Thái tử. Trời tối đen như mực. Trong phủ rất im ắng, tôi chợt nhớ hôm qua Hương nhi hỏi mình có muốn tham gia bữa tiệc của Cảnh phi không, khi đó tôi đang hoang mang nên trả lời không muốn. Cảnh phi là dì của Tô Du, có lẽ đêm nay Tô Du dẫn Khinh Ninh đi dự tiệc, thảo nào trong phủ không có ai. Tôi không đi, thể nào Cảnh phi cũng sẽ nhắc nhở mấy ngày. Chẳng sao, xưa nay tôi đã không hợp với bà ấy lắm. Tôi không đi, bà ấy càng đỡ phải phiền lòng. Vào cửa, lính gác không hề nhìn tôi, vẫn nhớ để một khe cửa nhỏ cho tôi vào. Ngược lại tôi đưa cho bọn họ chút đồ ăn hồi sáng. Hôm nay không có Tô Du và Khinh Ninh ở đây, trong cái phòng ăn Thái tử phi là tôi đây chưa từng thất lễ bao giờ, mấy chục đĩa thức ăn được đặt đầy ắp trên bàn, tôi ăn cái nào cũng không ngon miệng nên chỉ động đũa vài món rồi giơ tay bảo người hầu thu dọn. Tắm rửa xong, tôi chuẩn bị đi ngủ. Khi dọn dẹp quần áo cho tôi, Hương nhi ngửi thấy mùi rượu, lông mày lập tức chau lại đến mức có thể vắt được ra nước. Tôi sợ em ấy cằn nhằn chuyện mình đi uống rượu bèn nhảy xuống giường, thổi tắt nến rồi đẩy em ấy ra ngoài. Kết quả là, tuy tôi tránh được lời cằn nhằn của Hương nhi nhưng lại quên dặn Hương nhi đóng cửa sổ cho mình. Trời khuya, gió lạnh thổi vù vù vào phòng, tôi che kín người vẫn lạnh. Tôi sợ ma nên không dám ra đóng cửa sổ, đành nằm trên giường chịu cơn run. Lạnh nên không ngủ được, tôi bắt đầu nhớ đến Tô Du. Có lẽ khắp đất nước này cũng chỉ có duy mình tôi dám gọi thẳng tên của Thái tử điện hạ. Tô Du cười đẹp lắm, không ngờ ở trong gia đình hoàng tộc đầy cạm bẫy này lại có người có nụ cười và ánh mắt sáng tựa bầu trời vậy. Tôi đã bị nụ cười ấy cuốn hút ngay từ lần gặp đầu tiên. Khi ấy, chúng tôi còn chưa quen nhau. Với tôi, chàng chỉ là một Thái tử nước lạ, người chồng tương lai của tôi sẽ do chính phụ vương tự tay tuyển chọn và cũng chính là người quan trọng đưa tôi ra khỏi cái lãnh cung, nơi lạnh lẽo mẹ tôi đã bầu bạn hơn mười năm trời ấy. Còn với chàng, tôi chỉ là một công chúa hòa thân, một con cờ nhất định sẽ bị vứt bỏ, đồng thời cũng là một cái đinh trong mắt chàng và Khinh Ninh. Mỗi người chúng tôi đều có toan tính của riêng mình, đây là một cuộc chiến, ai đánh tan rã hết thảy vũ trang của đối phương trước là người thắng. Và cuối cùng tôi là kẻ thua, thua bởi người trao nụ cười đầu tiên khiến tôi đắm chìm ấy. Cũng ở một nơi lạnh lẽo như vậy, tôi ghì chặt lấy người mẹ phát điên của mình để cố ngăn bà lại. Bà cắn tôi đến chảy máu, vậy mà cung nhân chỉ hững hờ nhìn, không mảy may quan tâm. Có lẽ ai cũng đoán được, thân phận Công chúa này của tôi cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi. Lúc ấy đôi mắt tôi đỏ ngầu, còn Tô Du bình tĩnh mỉm cười, ôm chầm lấy mẹ từ trong lòng tôi, chàng vỗ về, bà dần dần yêu tĩnh lại. Thật sự đến nước bước này tôi chẳng còn gì nữa… Tôi cứ ngỡ mình đã gặp được một người chồng tốt song đã quên mất nó chỉ là một ván cờ, chỉ cần là kẻ thắng thì dẫu có dùng bất cứ thủ đoạn gì cũng đều quang minh chính đại. Mà giờ đây chúng tôi đã quen biết nhau nhưng chẳng thể ở gần bên. Tôi biết mình chỉ là quân cờ chính trị không hơn không kém, còn chàng đã có tình yêu đích thực trong lòng. Bề ngoài tôi làm tròn bổn phận vai Thái tử phi này nhưng trong sâu thẳm cõi lòng luôn khát khao những điều tầm thường nhất, mỉm cười với chàng. Có lẽ chẳng bao lâu nữa tôi sẽ tìm một cơ hội rời xa và từ đó chúng tôi sẽ không còn gặp nữa. Tôi choáng váng nghĩ đến điều này. Ai đó bước vào đóng cửa sổ cho tôi và còn đắp chăn nữa. Gió lạnh không còn thổi vào, tôi co người vào trong chăn, khẽ lẩm bẩm cảm ơn với người ấy. Có thể là Hương nhi, chỉ em ấy mới hay lo lắng cho tôi khi đêm xuống. Mà không biết Tô Du đã trở về chưa. Có lẽ ngày mai tôi nên đi xin lỗi hắn, suy cho cùng việc đập vỡ bình hoa của người ấy vẫn là lỗi của tôi. Mời các bạn đón đọc .

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế nào là một loại tình yêu không đau - Lâm Địch Nhi
Tên ebook: Thế nào một loại yêu không đau (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lâm Địch Nhi Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Converter: nothing_nhh Edit: Hanayang Tạo prc: AH Nguồn: my.opera.com/hanayang Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Thế nào là một loại tình yêu không đau - Lâm Địch Nhi Văn Án: Kỳ thật rất ngốc, từ ‘Đinh’ bán cầu đến tây bán cầu, từ tây bán cầu lại về ‘Đinh’ bán cầu, đã trôi qua tám năm, trong tim vẫn là hình bóng người con trai đã làm cho cô khóc. Cuối cùng, cô đã chờ được lời hứa hẹn năm xưa của anh. Đây có lẽ là cái kết hoàn mỹ nhất trong tiểu thuyết tình yêu. Nhưng mà, ở thời khắc này, trong lòng cô có con s nhẹ nhàng dao động bởi một hình bóng khác vẫn thầm dõi theo cô. Hướng trái, hướng phải, đều rất đau… Còn sau đây là tâm sự của nam chính thông qua bài hát ‘Truyền kỳ’ Ca sĩ Lý Kiện trình bày: Chỉ một lần giữa đám ‘Đinh’ người liếc mắt nhìn thấy em Mà lại không thể nào quên được dung nhan em Mơ rằng một ngày có thể ngẫu nhiên gặp lại Từ đó anh bắt đầu cô đơn nỗi nhớ Nhớ em khi em nơi chân trời Nhớ em khi em ở trước mắt Nhớ em khi em lấp đầy trong tâm trí Nhớ em khi em ở trong tim Tình nguyện tin tưởng chúng ta kiếp trước hữu duyên Kiếp này chuyện tình yêu xưa sẽ lại không thay đổi Tình nguyện dùng cả đời này chờ em phát hiện Anh luôn bên cạnh em chưa bao giờ rời xa. Mời các bạn đón đọc Thế nào là một loại tình yêu không đau của tác giả Lâm Địch Nhi.
Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Tập 1 - Lục Xu
AudioBook Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ấy đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa? Tôi có.   Vương Y Bối không ngờ có ngày cô sẽ lại trở về đây, trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ.   Cô thật sự đã gặp lại Trần Tử Hàn rồi.   Anh có công việc ở Hoàn Quang, anh càng ngày càng tỏa sáng, bên cạnh anh đã có một cô gái, mà cô gái ấy lại chính là tình địch thời cấp ba của cô.   Ông trời không nghe được lời cầu xin của cô.   Anh sống rất hạnh phúc...   Cô không muốn thừa nhận, rằng mình không cam lòng...   Mười lăm tuổi gặp nhau, bây giờ đã hai lăm tuổi...   Nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là Trần Tử Hàn. Tác giả: Tác giả Lục Xu s inh ngày 15 tháng 2 năm 1991 Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. Nếu tôi đã thích hoa hồng tường vi dẫu đẹp có gì liên quan. Mời các bạn đón đọc Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Tập 1 của tác giả Lục Xu.
Uyển Vân - Hoa Tuyết Tử
Tên ebook: Uyển Vân (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hoa Tuyết Tử Thể loại: Ngôn tình, Xuyên Không, Sủng,   Cung Đấu , Giang Hồ, Văn học phương Đông Dịch giả: Thủy Kính Sơn Trang Nguồn: thuykinhsontrang.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Uyển Vân - Hoa Tuyết Tử Văn án:   Nàng Nhan Uyển Vân một tiến sĩ IQ hơn người, gặp tai nạn máy bay không chết lại xuyên không. Nàng tình cờ học được bí tịch võ lâm trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ. Nàng kế thừa Huyền cung, trở thành cung chủ uy chấn giang hồ. Nàng vì trả ơn vào Trương phủ làm nha hoàn. Nàng theo tiểu thư vào cung, dùng tài trí thế lực đưa tiểu thư lên làm hoàng hậu, nhưng không ngờ vì thế mà nàng bị hắn chú ý. Hắn, ngoài mặt như trích tiên hạ phàm, ôn nhuận, thanh nhã. Nhưng nếu bị chạm vào nghịch lân, sẽ trở thành ác ma độc ác hơn bất cứ ai. Lúc đầu thấy nàng thông minh, nên hắn để ý nàng. Lâu dần tình cảm nảy sinh Hắn sủng nàng, yêu nàng mọi cách… Thế nhưng nàng lại giả vờ không hiểu. Đã thế hắn đành dùng “vũ lực” trói nàng bên người thôi…  Mời các bạn đón đọc Uyển Vân của tác giả Hoa Tuyết Tử.
Tâm Can - Sói Xám Mọc Cánh
Tên ebook: Tâm Can (full prc, pdf, epub) Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh Thể loại: Ngôn tình , Tình cảm , Văn học phương Đông Dịch giả: Phùng Ngọc Hương Kích thước: 13 x 20.5 cm Số trang: 320 Ngày xuất bản: 20-03-2013 Giá bìa: 77.000 ₫ Công ty phát hành: Đinh Tị Nhà xuất bản: NXB Thời Đại Chụp pic: kararoxbee Type: LuHan Kris, Nguyen Thu Phuong, Phương Trang, buianh Beta: Vu Dinh Làm ebook: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Tâm Can - Sói Xám Mọc Cánh Giới thiệu: Sống phóng đãng với anh mười năm, cả những lúc riêng tư, Tân Cam cũng không bao giờ nghĩ đến việc cưới anh. Nói như vậy hình như không đúng? Phải là… Bởi ngoài tình yêu, Tân Cam cô chẳng có một thứ gì. Cha không phải cha của cô, mẹ không phải mẹ của cô, không danh phận, không thừa nhận. Có được tình yêu của Trịnh Phiên Nhiên đã là một thứ hạnh phúc xa xỉ tưởng như cô đi ăn cắp được, đâu còn dám mơ tưởng viển vông? Anh đã cho cô tất cả, chỉ trừ một danh phận. Vì ngoài cô, anh còn nhiều điều phải gánh vác. Anh muốn cô chờ, Tân Cam có thể chờ được không? Vì lời anh nói cô là tâm can của anh, cô có thể chờ được không? Với một số người, tình yêu là đích đến cuối cùng của hành trình sống. Tình yêu mang lại cho con người hạnh phúc nên họ chấp nhận hy sinh, khổ đau, ráng nuôi giữ hy vọng bằng nước mắt và thắp sáng niềm tin ở tương lai bằng chính những lo lắng, day dứt từng ngày. Con đường họ đang đi chắc chắn không trải đầy hoa hồng nhưng để nắm giữ vận mệnh của chính mình, không cách nào khác họ phải bỏ mặc những gai nhọn đang đâm sâu vào tận tâm can... Cuộc sống, tình yêu và các mối quan hệ đan xen trong cuốn tiểu thuyết của Sói Xám Mọc Cánh làm người đọc ít nhiều phải suy nghĩ. Bên nhau mười năm, mối quan hệ giữa hai nhân vật chính trong Tâm Can không chỉ đơn giản là yêu mà tựa như một trò chơi đuổi bắt đầy kịch tính, và trong đó không thiếu những phút giây họ tưởng chừng sẽ ngã quỵ trước những thử thách cuộc đời đặt ra. Nhưng sau cùng thì sao? Hạnh phúc hay sẽ tiếp tục khổ đau? Tình yêu có phải là tất cả trước những bão giông cuộc đời? Tin chắc rằng, chỉ cần cố gắng và tin tưởng, chúng ta sẽ nhận được những điều tốt đẹp... Mời các bạn đón đọc Tâm Can của tác giả Sói Xám Mọc Cánh.