Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kim Bài Đả Thủ

Edit: Mika + Nana Beta: Nana Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE. Truyện Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi là câu chuyện nói về thế giới ngầm xã hội đen. Nhân vật của chúng ta là những đại ca xã hội đen nắm trên tay quyền lực sinh xác của nhiều người. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông. *** [Review] Kim Bài Đả Thủ – Phao Phao Tuyết Nhi PUBLISHED ON 08/11/2015 Tác giả: Phao Phao Tuyết Nhi Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE đề cử Tình trạng: Hoàn (120 chương) Nguồn: Lâm Phong Blog: Ám Dạ Cung  Bổ sung: Chân thành cảm ơn cô Nana bên Ám Dạ Cung và bạn Mika và bạn Mèo Cụt Đuôi (ấy là theo mình còn nhớ) đã mang đến một “Kim bài đả thủ” rất mượt mà dễ đọc Hình mang tính minh họa của fan Văn án: Bọn họ là kim bài đả thủ, là tay đấm hàng đầu của đại ca xã hội đen. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông. Giới thiệu: đây là câu chuyện về hai tên côn đồ ở Giang Hải vào thập niên 90. Từ kẻ thù trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành người yêu, trải qua bao khúc mắc để đến được với nhau. ——— Nói về những bộ truyện đã cho mình ấn tượng sâu đậm nhất, một trong số đó nhất định phải lả “Kim bài đả thủ” của Phao Phao Tuyết Nhi。 Đây là một câu chuyện lấy bối cảnh vào những năm 80-90 của thế kỉ trước với đề tài xã hội đen. Tuy nhiên đừng vội mà đánh giá thấp nó. Câu chuyện có không khí xã hội của những năm cuối thế kỉ 20, truyền tải đầy đủ cuộc sống của xã hội đen, không hề nhàm chán chút nào. Cao trào+ kịch tính có, tình cảm ngọt ngào có, nghĩa khí huynh đệ cũng có luôn. Một câu chuyện về tình nghĩa những người đàn ông. Về tình yêu giữa những người đàn ông. Tình yêu là như thế nào? Tình yêu giữa đàn ông là như thế nào? Trong bối cảnh xã hội ngày bấy giờ, chúng ta sẽ phải đánh đổi những gì để có được tình yêu của mình? Cứ yên tâm, cho dù nghe qua có vẻ sáo rỗng, nhưng “Kim bài đả thủ” có những hy sinh, mất mát, trả giá và nỗ lực vô cùng chân thực, nhất định sẽ không khiến độc giả thất vọng. *** Cách kể của tác giả không nhanh mà cũng không chậm chạp lê thê, dùng một tốc độ và những câu từ phù hợp để dẫn dắt người đọc đi qua những ngày tháng tuổi trẻ của Dương Lỗi và Phòng Vũ. Nhiệt huyết thanh xuân, sức mạnh của tuổi trẻ, tình cảm mãnh liệt và những hy sinh không cầu hồi đáp giữa hai người đã từng chút từng chút được vẽ nên. Từ những ngày mới quen biết cầm gạch choảng nhau, cho tới khi kết nghĩa huynh đệ, cùng nhau vào sinh ra tử, một trong những chi tiết khiến mình nhớ nhất là những lần Dương Lỗi và Phòng Vũ đàn guitar. Trong truyện thường xuyên xuất hiện những ca khúc nổi tiếng thời đó, ví dụ như Tình khúc 1990, Tuổi thơ, Mỗi ngày yêu em nhiều hơn, Đôi mắt em bán đứng trái tim em… Toàn là những khúc tình ca da diết lãng mạn, cùng với những lần hai người ngồi gảy đàn, cùng hát, ngồi ngắm hoàng hôn buông xuống, đã trở thành những khoảnh khắc dịu dàng và yên bình đến nao lòng xuyên suốt câu chuyện. Mặc kệ có những cuộc đánh nhau tơi bời sống mái, những khi sóng gió ập đến, bạo lực và máu tươi, khó khăn nối tiếp nhau, chỉ cần nhớ đến những giây phút hai người kề bên, ôm đàn guitar nhìn về phương xa nơi mặt trời dần xuống, cũng đủ để khiến lòng mình dịu lại và yên tâm. 。 Phòng Vũ và Dương Lỗi là xã hội đen, là dân anh chị thứ thiệt ở Giang Hải thời bấy giờ. Dưới trướng là mấy trăm đàn em, phía trên còn có hai vị đại ca tiếng tăm một vùng, cả hai đều là người có máu mặt. Hung hăng thì có hung hăng, nhưng cũng không phải không có đầu óc, chỉ biết chăm chăm đánh người. Ban đầu cả hai không hề quen biết, từ một Dương Lỗi trẻ tuổi nóng máu, muốn trả thù cho đàn em mà nhận một cú máu me bê bết từ Phòng Vũ, cũng từ đó mà kết giao. Hai người một mạnh mẽ hung bạo, dễ xúc động mà cứng cỏi ương ngạnh, một thân kinh bách chiến, điềm tĩnh không nhiều lời mà thâm sâu khó lường, đều có một điểm chung là vô cùng trượng nghĩa. Họ không màng tới “yêu đương nhăng nhít”, chỉ có tình nghĩa anh em là quan trọng nhất. Lăn lộn trong giang hồ, có ai là tay chưa từng vấy máu? Đọc truyện mình mới thấy được họ có thể hy sinh những gì vì anh em mình, cách họ sống cứng cỏi và hiên ngang, làm mọi chuyện đều minh bạch rõ ràng, rất đàn ông! Nói thật lòng, “Kim bài đả thủ” là câu chuyện có khí khái nam nhi nhất mình từng đọc. Ngoại hình đàn ông, tính cách đàn ông, không hề có chút gì ẻo lả yếu đuối. Mình thích truyện này vì rất nhiều lý do, không chỉ vì cách Phòng Vũ và Dương Lỗi yêu nhau, mà còn vì cái tình giữa người với người trong đây. 。 Trong truyện, số lần Phòng Vũ và Dương Lỗi xa nhau không phải là ít, những khó khăn xảy đến đều được giải quyết một cách hợp lý, qua đó kéo hai tâm hồn lại gần nhau hơn, rất tự nhiên chứ không gượng gạo. Tình cảm của họ mãnh liệt và say đắm, không vì hoàn cảnh mà hèn nhát hay lay động. Tuy vậy thời đó vẫn còn nhiều bất cập và trở ngại, hai người đều là kẻ lõi đời khôn ngoan, đâu thể cứ phăm phăm tiến về phía trước một cách khờ dại cho được. Sau này, họ có một lần thử thách dài lâu nhất, một biến cố lớn nhất xảy đến không chỉ cho hai người mà còn kinh động đến toàn bộ giới xã hội đen ở Giang Hải lúc đó, mà đối với mình cũng là đau lòng nhất. Trong lần đó, Phòng Vũ đã mất đi rất nhiều, mà Dương Lỗi cũng phải từ bỏ rất nhiều thứ. Tuy nhiên, mọi khó khăn trải qua đều đáng giá. Đáng giá cho một cái kết viên mãn vẹn toàn, đáng giá cho một hạnh phúc mãi-mãi-về-sau mà hai người đã phải dùng hơn mười năm cùng bao nhiêu tiếc nuối để có được. Nếu nói tình yêu của hai người là một màu hồng bay bổng thì không đúng, bởi câu chuyện rất thực tế, cuộc sống không dễ dàng cho họ đến vậy. Mà những khoảnh khắc lãng mạn nhất có khi còn hơi thô lỗ. Đàn ông mà, tình yêu giữa họ cũng không mềm mại dịu ngọt như với phụ nữ được đâu. Phương pháp thể hiện giữa họ phần lớn là hành động và cách họ bảo vệ nhau. Như lúc Phòng Vũ không chút do dự đâm ngập lưỡi dao vào cánh tay mình để mang Dương Lỗi về. Như khi Dương Lỗi tàn nhẫn đáp trả những kẻ đã tổn thương Phòng Vũ. Dương Lỗi là người có thể khiến Phòng Vũ mất đi lý trí, là người ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Tương tự, Dương Lỗi nguyện làm bất cứ điều gì vì Phòng Vũ. Mình rung động vì những điều như vậy. Kể cả nhỏ nhặt như khi Dương Lỗi mắng Phòng Vũ vì đã liều lĩnh đi tìm mình nhưng trong lòng thì lo muốn chết, hay khi Phòng Vũ ôm chặt Dương Lỗi suốt đêm, vì như vậy anh có thể dễ dàng nhận ra khi nào người yêu lên cơn sốt. ❤️ PHÒNG VŨ ❤ Dương Lỗi là người yêu trước, nhưng mình lại thương Phòng Vũ hơn. Dương Lỗi cũng chịu đựng nhiều, trả giá nhiều, hy sinh nhiều như Phòng Vũ vậy, nhưng cho dù Phòng Vũ thể hiện không mãnh liệt như người còn lại, chính điều đó lại khiến mình yêu anh hơn. Phòng Vũ điềm tĩnh và biết thu mình hơn, anh cũng không phóng túng bộc lộ như Dương Lỗi, chỉ là cách anh âm thầm suy nghĩ cho Dương Lỗi, lo lắng cho tương lai của cậu, cùng những hành động nhỏ bé cho thấy anh bị ảnh hưởng bởi Dương Lỗi nhiều đến mức nào, những điều đó đã thể hiện tình yêu của anh cũng không hề thua kém Dương Lỗi. Phòng Vũ là người yêu lý tưởng, cho dù đối phương là nam hay nữ. Là nữ, anh sẽ dịu dàng săn sóc vì bạn, luôn luôn chu đáo lo tới cảm nghĩ của bạn. Là nam, anh sẵn sàng hy sinh bản thân mình cho bạn. Một Phòng Vũ luôn luôn quan tâm tới người khác, kính già yêu trẻ, dịu dàng chu đáo, nghĩ kiểu gì cũng không liên tưởng tới xã hội đen hùng hổ bặm trợn được đúng không? Phòng Vũ thích mặc áo sơ mi trắng. Tinh khiết, sạch sẽ, nhẹ nhàng, khác hẳn với thủ đoạn ra tay mau chóng tàn nhẫn của mình. Phòng Vũ không có ba mẹ, cho nên anh khao khát một gia đình đầy đủ. Nhưng dù vậy, anh vẫn từ bỏ ước nguyện đó của mình vì Dương Lỗi. Đối với anh, Dương Lỗi chính là cả thế giới. Anh có thể bỏ đi mong muốn có một gia đình hạnh phúc, bỏ đi một người vợ hiền và con trẻ vui cười dưới một căn nhà ấm cúng trong tương lai. Anh chỉ chọn một mình Dương Lỗi, thà cùng cậu lăn lộn giữa cuộc sống vấy đầy máu tanh chứ không quay đầu kết hôn. Tình yêu giữa hai người là như vậy đấy. Thật ra thì đối với mình, rất khó để diễn tả tình cảm đó. Nó vô cùng sâu đậm, sâu đậm đến mức khảm chặt trong linh hồn. Sâu đậm đến không màng sống chết vì nhau, đến mức người kia đã dung nhập vào nơi sâu kín nhất trong sinh mệnh của họ. 。。。 Lời cuối, mình chân thành khuyên các bạn đọc truyện này. Các nhân vật trong này rất thật, thật đến nỗi mình tiếc cho họ dù là nhân vật phụ đi nữa. Tình yêu giữa Phòng Vũ, Dương Lỗi cũng được khắc hoạ rất chân thực, cả lòng nhiệt thành trong tình yêu của họ nữa (btw, cả những khó khăn và sóng gió cũng vậy luôn XD) 17:30 – 2015/11/08 *** WARNING: SPOIL CỰC CAO!!! Lâu rồi mới tìm được một bộ truyện khiến mình đọc không ngừng gì như vậy, cứ rảnh rỗi được một phút là lôi truyện ra đọc. Bối cảnh truyện là cuối thập niên 80 đầu thập niên 90, khoảng thời gian giang hồ lộng hành chém giết, côn đồ xã hội đen đầy đường, bất chợt đi ngoài được cũng có thể đụng độ một vụ chém người giữa các băng đảng xã hội đen. Lúc bấy giờ Phòng Vũ đã lăn lộn được mấy năm trời, người này lăn lộn ở chốn hắc đạo từ năm mười bốn mười lăm tuổi, đến bây giờ hơn hai mươi, đã có danh tiếng nhất định trong giang hồ, là đàn em đắc lực nhất của một trong hai đại ca xã hội đen danh tiếng nhất bây giờ, tay đấm nổi danh không địch thủ. Thế nhưng bề ngoài tuấn tú lại trang nhã, lúc nào cũng mặc sơ mi trắng, cả người tỏa ra ánh nắng, khiến người người yêu thích. Còn Dương Lỗi cũng thuộc dạng côn đồ đường phố có tiếng, tên này nổi tiếng trượng nghĩa lại nói lý lẽ, đánh đấm cũng giỏi nên lọt vào mắt xanh của ông đại ca còn lại. Bề ngoài lại y như thiếu gia đa đình, làm cho người ta có cảm giác không an toàn, thế nhưng sự xấu xa đó lại càng hấp dẫn người khác. Trong một dịp tình cờ, Dương Lỗi hiểu lầm nên đánh em họ của Phòng Vũ. Ấn tượng đầu tiên khi hai người gặp nhau chính là, Phòng Vũ phan cho Dương Lỗi hai cục gạch, đánh tới hắn nhập viện. Sau đó Dương Lỗi không phục, luôn tìm cơ hội báo thù, thế nhưng bản thân đánh không lại người ta, đại ca hai bên lại có giao tình, mở một bàn tiệc giảng hòa, buộc Dương Lỗi không được hó hé trả thù nữa. Dương Lỗi thì lại lúc nào cũng muốn đấu tay đôi một trận với Phòng Vũ phân cao thấp, bản thân hắn không phục Phòng Vũ nên suốt ngày đi kiếm chuyện với anh. Phòng Vũ tự nhận bản thân người lớn không chấp nhất trẻ nhỏ, lúc nào cũng có cảm giác anh luôn bảo dung Dương Lỗi. Hai người cứ thế mà dây dưa, từ từ cảm nhận được mặt tốt của đối phương, Dương Lỗi thấy Phòng Vũ chính là đàn ông thực thụ, có nghĩa khí nói lý lẽ, đánh đấm giỏi, anh em phục anh nhiều vô số kể, Phòng Vũ lại cảm thấy tên nhóc Dương Lỗi này đùa rất vui, tính cách hai người đều là người trọng tình cảm với anh em, thế nên lại ‘không đánh không quen biết’.  Dương Lỗi là người rung động với Phòng Vũ trước, khi mới biết Dương Lỗi cũng dằn vặt bản thân lắm, trốn tránh Vũ không gặp mặt, Vũ thì bị trốn tránh thì không chịu được, bắt ra hai mặt một lời nói chuyện rõ ràng, sau đó Dương Lỗi lại có suy nghĩ khác, tiếp tục bám vào Phòng Vũ. Hai người như hình với bóng, sớm tối kề cận, Phòng Vũ cũng sớm nảy sinh tình cảm với Dương Lỗi, chỉ là Phòng Vũ một mực ấn định Dương Lỗi là anh em tốt của mình nên tự giác lượt bỏ tình cảm không bình thường của mình với Lỗi. Lúc đầu tác giả nói ở khía cạnh của Dương Lỗi nhiều hơn, vì Lỗi là người động tâm trước nên lúc này Lỗi rất đáng thương, vừa phải kìm nén tình cảm của bản thân không để dọa sợ Phòng Vũ, vừa không thể khống chế tình cảm của mình dành cho Vũ càng ngày sâu đậm. Một sự kiện xảy ra xem như bước ngoặc, có một bánh bèo theo đuổi Vũ, bị Vũ từ chối, bánh bèo đó lại có một bánh chuối khác đeo đuổi, tên kia đeo đuổi không được nên sanh ra ghen ghét với Vũ, dẫn người đến kiếm chuyện ở nhà hàng của đại ca Vũ mở. Lúc đó Vũ không ở hiện trường, nhưng vừa đến thì hai bên đã choảng nhau ầm xì, có hai người bị đâm bị thương, Vũ bị cảnh sát bắt đi, vốn là bị hãm hại nên không được điều tra gì cả, bị bắt vào đã bị cảnh sát ‘dụng hình’ suốt một ngày. Lỗi lúc đó bận đi làm việc cho đại ca, khi hay chuyện thì đã qua một ngày rồi, không nói hai người lập tức trở về cứu Vũ ra. Lúc  bấy giờ mới lộ ra thân phận con ông cháu cha to bự của nhà Lỗi, chú làm cục trưởng cục cảnh sát, chỉ cần nói một câu là đem được Vũ ra ngoài còn dùng xe cảnh sát đưa đến bệnh viện, tên cảnh sát thông đồng với thằng kia thì như nhà chết, chạy trở lại nịnh nọt mà chẳng thành còn bị cắt đường quan. Thẳng chủ mưu bị Lỗi và đàn em Vũ trả thù cho thê thảm, cho người truy lùng khắp thành phố. Mời các bạn đón đọc Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sơn Mộ Như Gió Mạnh
Văn án:   “Lý Mộ là người dân tộc Di. Trong một lần tổ chức hoạt động quyên góp, liền nhất kiến chung tình với Ngụy Tuần ôn nhu ấm áp. Cô không quản đường xa, từ trong núi tới thành phố tìm anh, chỉ vì muốn tặng cho anh Hoa Yêu Đái (*) biểu thị tình yêu của mình. Cô biết anh đã có cô gái mà mình thích, sẽ không nhận Hoa Yêu Đái của mình, nhưng dù có phải vượt ngàn dặm xa xôi, cô cũng chẳng hề hối hận.   Nhưng là, Ngụy Tuần nhận lấy Hoa Yêu Đái của cô, vì thế từ đây, nhân sinh của cô bắt đầu xuất hiện cảm giác hối hận.”(**) ***  Lý Mộ lớn lên ở trong núi, thế giới của cô nói nhỏ không nhỏ, lớn không lớn, chưa từng chân chính trải qua cái gọi là nhất kiến chung tình. Thế nhưng khi gặp Ngụy Tuần ngày hôm đó, có lẽ ngay lập tức, cô đã quyết định rằng, người đàn ông này chính là người đàn ông mà cô sẽ đem lòng yêu thương.   “Lúc đó Lý Mộ hai mươi tuổi, phảng phất như đang xâm nhập vào bí cảnh một phương, khi ấy, Ngụy Tuần cứ như vậy, lơ đãng bước vào sinh mệnh của cô.”(**)   Lý Mộ ngay từ đầu đã hiểu rõ, Ngụy Tuần và cô không phải là người ở cùng một thế giới. Sau khi hoạt động quyên góp hoàn tất, anh sẽ rời khỏi ngọn núi này, trở về với thành phố rộng mở của anh. Mà cô sẽ ở lại đây, có lẽ sẽ tiếp tục yêu anh, có lẽ sẽ dần dần quên đi anh.   Tình cảm thầm mến luôn dễ quyết định mà cũng thực đáng buồn như vậy. Giống như ai đó đã từng nói, thầm mến rất tốt, tốt ở chỗ sẽ không bao giờ bị từ chối, nhưng thầm mến cũng rất buồn, buồn bởi sẽ không bao giờ được chấp nhận.   Lý Mộ khi ấy, từng chút từng chút dõi theo Ngụy Tuần.   Lý Mộ khi ấy, từng chút từng chút phát hiện, hình như Ngụy Tuần đã có người mà mình thích.   Lý Mộ khi ấy, rốt cuộc cũng biết, hóa ra Ngụy Tuần cũng có một mối tình thầm mến mà không dám nói.   Vì thế cô thẳng thắn khuyên anh, hãy nói cho người mà anh thích rằng, anh thích cô ấy để sau này không phải hối hận.   Lời khuyên của Lý Mộ với Ngụy Tuần khi ấy, dường như cũng là khuyên chính bản thân cô. Vì thế, sau khi Ngụy Tuần rời khỏi núi cao, Lý Mộ tỉ mỉ làm một cái Hoa Yêu Đái thật đẹp. Cô đã quyết định, mang nó tới thành phố phương xa kia tìm anh, thổ lộ với anh. Cô không mong được anh chấp nhận, chỉ là muốn cho tình cảm trong lòng mình một kết quả. Cô sẽ không oán trách, cũng tuyệt nhiên chẳng hối hận.    Lý Mộ chính là một cô gái như vậy, thông minh, phóng khoáng, trầm ổn mà kiên định.   Cô chẳng ngại vượt ngàn dặm xa xôi, mang theo Hoa Yêu Đái biểu đạt cho tình cảm của bản thân, tới gặp Ngụy Tuần, chỉ để nói cho anh biết rằng, cô thích anh.   “Đây là Hoa Yêu Đái, trong phong tục của dân tộc Di chính là tín vật mà nữ hài dùng để biểu đạt tâm ý với nam hài. Ngụy tiên sinh, em thích anh, hy vọng anh biết.”(**)   Ngụy Tuần có lẽ chưa từng nghĩ rằng, có một cô gái nhất kiến chung tình với anh, hơn nữa còn thích anh vô cùng sâu đậm, vì anh mà một mình từ núi cao tới thành phố, để đưa cho anh tín vật của cô.   Khi tới nơi của Lý Mộ để tham gia hoạt động, Ngụy Tuần đã có ấn tượng không tồi về cô gái này. Cô xinh đẹp, tháo vát, thích đọc sách, còn biết y thuật, thậm chí chữa vết thương cho em trai anh vì bị trùng trong núi cắn.   Không chỉ vậy, cô chính là người đã khuyên anh, nếu đã thích một người, thì nên can đảm nói ra. Chỉ là không ngờ đó không phải là một lời khuyên chiếu lệ, mà chính một lời khuyên vô cùng chân thành của cô.   Mà Ngụy Tuần, thực ra cũng đã muốn nghe theo Lý Mộ, muốn bày tỏ với cô gái kia rằng anh thích cô. Thế nhưng khi trở về, lại hay tin cô đã có người yêu. Ngụy Tuần thực chất lại chẳng phải là một người mù quáng vì tình. Anh thật lòng chúc phúc cho cô, sau đó hạ quyết tâm, mình phải quên đi cô ấy.   Lý Mộ xuất hiện ở thành phố của anh vào ngày hôm đó, càng khiến anh cảm thấy, mình hẳn là nên tiến về phía trước.   “Lý Mộ, em biết rằng hiện tại, anh vẫn chưa thể quên được cô ấy. Nhưng anh muốn buông xuống đoạn tình cảm này, bắt đầu lại một lần nữa. Như vậy, liệu em còn nguyện ý đem đai lưng này tặng cho anh không?”(**)   __   Ngay từ đầu khi bắt đầu đọc “Sơn mộ như gió mạnh”, mình đã rất thích Lý Mộ. Cô rất kiên cường, cũng vô cùng thiện lương, nhưng không hề ngốc nghếch và dễ bắt nạt. Việc Ngụy Tuần nhận lấy Hoa Yêu Đái nằm ngoài dự liệu của cô, nhưng cô vẫn rất kiên trì với mối quan hệ này. Cô tin tưởng Ngụy Tuần, bởi vì anh nói muốn bắt đầu lại, vậy thì cô sẽ ở lại đây, cùng anh đi từ điểm xuất phát ấy.   Có lẽ ban đầu Ngụy Tuần đến với Lý Mộ, là bởi vì thương cảm và áy náy nhiều hơn là yêu. Nhưng không thể phủ nhận rằng, anh đối với Lý Mộ rất tốt. Mà sau đó, thương cảm và áy náy của Ngụy Tuần với Lý Mộ, cũng dần dần chuyển hóa thành yêu thích và quyến luyến. Thậm chí anh cũng không có ý trốn tránh khi nghe tin Lý Mộ có thai. Ngụy Tuần đưa Lý Mộ về Ngụy gia, muốn Ngụy gia chấp nhận cô, để anh kết hôn với cô, trao cho cô một danh phận.   Đọc tới đây, chắc bạn đang thắc mắc, vậy tại sao lại có tag “cẩu huyết” và “tra nam” ở thể loại phải không?    Lý Mộ rất tốt, Ngụy Tuần cũng tốt. Thế nhưng thế giới này không suôn sẻ và tốt đẹp như vậy. Chưa nói tới việc Lý Mộ phải chịu áp lực từ người nhà của Ngụy Tuần; mà chỉ nói tới việc mối tình đầu của Ngụy Tuần cứ liên tục quấy rầy hai người, mà mình đã thương Lý Mộ vô cùng. Lý Mộ biết rằng Ngụy Tuần không thể một sớm một chiều quên đi cô ta, cho nên cô bao dung với anh.   Thế nhưng ai cũng có giới hạn, chỉ với việc khi Lý Mộ đang mang thai, mà Ngụy Tuần bất chấp can ngăn của cô, chạy tới bệnh viện chỉ vì một cú điện thoại của cô gái kia, đã khiến mình vô cùng ức chế và ác cảm với cả anh lẫn cô ta. Mà cũng bởi vì chuyến đi ấy của Ngụy Tuần, Lý Mộ mới bị sảy thai, dẫn tới rạn nứt tưởng như không thể nào hàn gắn giữa hai người.   Ngụy Tuần rất tốt, nhưng lại cũng quá dễ mềm lòng. Thực ra ngày hôm ấy tới bệnh viện, anh đã nói rõ với cô gái kia, sau này không cần tìm anh nữa. Thế nhưng anh nói ra những lời ấy quá muộn. Để rồi khi trở về, anh không chỉ mất đi đứa con trong bụng Lý Mộ, mà còn suýt nữa còn không giữ được cô. Con người là vậy, khi có trong tay, luôn đặt ít tâm tư và không mấy trân trọng, tới khi mất rồi mới điên cuồng muốn tìm lại.   Ngụy Tuần muốn tìm lại trái tim của Lý Mộ, thế nhưng cũng chính anh đã làm cho nó trở nên nguội lạnh. Thực ra Lý Mộ khi từ nơi núi cao kia tới thành phố phồn hoa này, cô đã trao cho anh tài sản quý giá nhất của mình rồi, giờ nào còn thứ gì để cho anh nữa chứ.   Vậy là Ngụy Tuần một mình bước lên con đường tìm lại tình yêu, chỉ khác là nếu khi xưa bên cạnh có Lý Mộ, thì hiện tại con đường này, anh buộc phải đi một mình. Ngụy Tuần tin tưởng, chỉ cần anh dốc lòng, ắt sẽ được hạnh phúc.   Còn về việc Lý Mộ và Ngụy Tuần cuối cùng vì sao mà trở về với nhau, mời bạn đọc truyện để rõ hơn nè. ^^   “Sơn mộ như gió mạnh” dù gắn tag cẩu huyết nhưng thực ra mình thấy cũng không cẩu huyết lắm, hành văn tác giả ổn, nội dung khá độc đáo, xây dựng nhân vật khá chắc tay và cách giải quyết vấn đề về cơ bản là ổn thỏa, mình không có lấn cấn gì. Nếu bạn là một người yêu thích thể loại nữ truy hay nữ cường, thì hãy thử “Sơn mộ như gió mạnh” xem sao nha. ^^   __   (*) Hoa yêu đái: thắt lưng thêu hoa (**) Trích từ truyện, reviewer edit. Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ngụy Diễn ôm song song đi lấy đồ ngọt, thật dài bàn ăn trước đứng một cái ôn ôn nhu nhu nữ nhân, còn có một cái gầy gầy cao cao tiểu thiếu niên cùng một cái sáu bảy tuổi tiểu nam hài, tiểu thiếu niên nhiệt tình mà cùng Ngụy Diễn chào hỏi: “Ngụy thúc thúc, ngươi còn nhớ rõ ta sao? Ta là trình tễ minh.” “Tiểu gia hỏa trường như vậy cao, gầy rất nhiều sao.” Trình tễ minh vuốt cái ót cười: “Không giảm phì không có biện pháp nha.” Bên cạnh đứng dịu dàng nữ nhân hắn cũng nhận được, là Thẩm giá trị thê tử, mấy năm nay bởi vì hợp tác nhiều có lui tới, gặp qua rất nhiều lần. Bọn họ chào hỏi qua, du âm nhìn hắn trong lòng ngực song song, cười đến ôn nhu: “Đây là ngươi hài tử sao? Thật đáng yêu.” “Không phải, là ta ca hài tử, song song, kêu du a di.” “Du a di hảo.” Song song ngoan ngoãn mà kêu một tiếng, ngọt ngào thanh âm kêu đắc nhân tâm ngọt tư tư. “Thật ngoan.” Du âm sờ sờ nàng lông xù xù đầu nhỏ. Ngụy Diễn cấp song song cầm một khối điểm tâm ngọt, Ngụy Tuần tìm lại đây. Hắn ôm song song cùng Thẩm giá trị một nhà ngồi ở cùng nhau, các đại nhân hàn huyên, tiểu hài tử nhóm liền ngồi ở bên nhau ăn điểm tâm ngọt. Song song bên cạnh là Thẩm thừa quang, nàng nhìn thoáng qua tiểu ca ca, tiểu ca ca cũng nhìn nàng một cái. Thẩm thừa quang không nói gì, song song cũng không nói gì. Song song chuyên tâm mà ăn điểm tâm ngọt, ngoài miệng dính vào bơ, các đại nhân đang nói chuyện không có chú ý, Thẩm thừa quang nhìn nàng vai hề, trảo quá trên bàn khăn giấy tiểu tâm giúp nàng sát miệng. ... Mời các bạn đón đọc Sơn Mộ Như Gió Mạnh của tác giả Trần Vị Mãn.
Tìm Đường
Giới Thiệu: Cả nam chính và nữ chính trong cuốn tiểu thuyết đều có quá khứ đau buồn, họ chữa lành cho nhau và giúp nhau bước khỏi quá khứ ấy. Năm Lương Nghiên hai mươi tuổi, có một số chuyện lớn đã xảy ra: Tốt nghiệp, đi xa, đoạn tuyệt với người thân, xa cách với bạn bè, và gặp gỡ Thẩm Phùng Nam. Cô từng một thân một mình, ăn nhờ ở đậu, cũng từng không nơi nương tựa, không có chốn về. Cô lênh đênh trôi dạt, nếm trải mọi quạnh quẽ giữa đời, cũng từng đối mặt với giây phút tuyệt vọng. Nhờ Thẩm Phùng Nam, người đàn ông đã trải qua sinh tử mà vẫn điềm đạm và bình thản, lòng cô có một bến đỗ bình yên. Cô là một người tìm đường lạc lối, còn anh chính là phương hướng của cô, là đường về cho quá khứ nặng nề bao năm của cô. "Tôi đang tìm một người, để ước hẹn, để yêu thương, để chờ đợi. Anh ở phương xa, đang trên đường đến với tôi..." ----- Lại giới thiệu một truyện trâu già gặm cỏ non cho các nàng đây  Nữ chính Lương Nghiên, 20 tuổi. Nam chỉnh Thẩm Phùng Nam, 33 tuổi. Lần đầu tiên Lương Nghiên gặp Thẩm Phùng Nam là trong một ổ đa cấp mà cô bị bạn thân lừa vào. Còn Thẩm Phùng Nam, anh là một phóng viên nằm vùng. Lương Nghiên có một quá khứ bất hạnh. Cô là kết quả của một lần mẹ cô mượn rượu trèo lên giường bố cô - một người đàn ông đã có gia đình. Tồn tại với thân phận con riêng trong nhà họ Lương suốt bảy năm, cô sống e dè, đè nén, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn, nghe lời để người ta bớt ghét mình đi một chút. Cô khao khát tình yêu thương của bố, không bao giờ muốn đem phiền phức đến cho ông. Mà chính vì tâm lý này, năm 13 tuổi, cô bị cậu nhỏ Nghiêm Kỳ quấy rối nhưng chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn. Cơn ác mộng kéo dài dằng dặc 2 năm trời. Đến khi mọi chuyện vỡ lỡ, Nghiêm Kỳ bị đưa ra nước ngoài, Lương Nghiên rời khỏi nhà họ Lương. Từ đó, cô "thay hình đổi dạng", cắt đi mái tóc dài, biến vẻ ngoài của mình thành không khác gì một cậu con trai. Thẩm Phùng Nam từng là một phóng viên chiến trường. Anh có một mối tình đầu mười năm, những tưởng sẽ sống chết có nhau, nhưng khi anh gặp nguy hiểm ở chiến trường Syria, cô bạn gái của anh vì sợ chết mà quay lưng bỏ chạy. Anh bị bắt, bị đánh, bị cắt cổ. Anh được đưa trở về với một tấm thân đầy vết thương, và một con tim rỉ máu. Định mệnh đã dẫn lối cho cuộc gặp gỡ giữa một người đàn ông mang vết thương lòng bị bỏ rơi, và một cô gái vì nỗi ám ảnh trong quá khứ mà đã 20 tuổi nhưng chưa yêu đương lấy một lần. Lương Nghiên chính là người theo đuổi. Cô gái ngốc nghếch ấy còn chẳng hề nhận ra rằng mình đã thích người ta cho đến khi được cô bạn thân nhắc nhở. "Lúc nào cũng nghĩ đến người ấy là thích ư?" Xác định được tình cảm của mình, cô bắt đầu theo đuổi anh, thắng thắn và chân thật như chính con người cô. Cô không ngại ngùng, cô chẳng vòng vo, thích là thích, là cứ tiến lên thôi. Cô tỏ tình, anh chấp nhận. Họ cứ thế đến với nhau. Mình thích tính cách của Lương Nghiên. Cô luôn mạnh mẽ, kiên cường vì vốn bản chất của cô là vậy, không phải cô gượng ép hay khiên cưỡng. Cô ngốc nghếch trong tình yêu, chuyện gì cũng lên mạng tra, từ cách tỏ tình, cách mua quà, cả sau này đến cách cầu hôn cũng thế. Cô nói được làm được. Bạn gái cũ của anh vì sợ chết mà bỏ rơi anh, cô khẳng định, cô sẽ không như thế. Và cô làm được, không tiếc mạng sống vì anh, không hối hận vì anh mà bàn tay nhuốm máu. Còn Thẩm Phùng Nam, tuy rằng trong quá khứ anh đã yêu người phụ nữ ấy sâu đậm, nhưng anh đến với Lương Nghiên không phải vì "mượn người mới quên đi người cũ". Anh hết lòng hết dạ với Lương Nghiên, gặp lại người bạn gái cũ sau nhiều năm biệt tăm biệt tích, anh ngạc nhiên có, sửng sốt có, nhưng tình cảm của anh chẳng một giây lay động. Anh dứt khoát với quá khứ, cho dù có đối mặt với người cũ, trong lòng anh vẫn đầy ắp bóng hình cô gái nhỏ Lương Nghiên của anh.Trong chuyện tình này, Lương Nghiên hầu như luôn là người chủ động. Nhưng không phải vì Thẩm Phùng Nam luôn ở thế bị động, mà người ta không cảm nhận được tình cảm từ phía anh. Trong truyện này, nhân vật duy nhất mình ghét là Trình Tây, bạn thân của bạn gái cũ Thẩm Phùng Nam. Cô ta vì không có được Thẩm Phùng Nam cả trong quá khứ lẫn hiện tại, mà hết lần này đến lần khác tìm cách chia rẽ tình cảm hai người. Nam phụ Nghiêm Kỳ, anh ấy hoàn toàn đủ tiêu chuẩn trở thành nam chính của một bộ cường thủ hào đoạt. Anh yêu Lương Nghiên, yêu đến mù quáng, yêu đến sai đường. Dẫu biết rằng người có lỗi là anh, nhưng khoảnh khắc anh đứng trước mặt Lương Nghiên mà rơi nước mắt, nức nở cầu xin cô hãy cùng anh quay trở lại những ngày tháng mà anh chỉ đơn thuần là cậu nhỏ Tiểu Nghiêm của cô, mình thật sự thấy anh rất đáng thương. Nhưng hầy za, biết sao được khi anh chỉ là nam phụ ???? ???? ???? Bạn gái cũ của Thẩm Phùng Nam, Tần Vi cũng không hề đáng ghét. Tự biết mình chính là người bỏ lỡ, cô tiếc nuối nhưng không quay đầu, không tìm cách phá hoại. ---- Trích đoạn: Lương Nghiên đổi tư thế, xích đầu gối lên vai anh: “Bác sỹ nói tỷ lệ mắc ung thư vú của em sẽ cao hơn người bình thường một chút, anh có ngại không?”. Thẩm Phùng Nam ôm chặt lấy cô: “Không ngại, nhưng rất lo”. “Không cần lo, em thường xuyên kiểm tra sức khỏe.” “Lần sau anh đi cùng em.” “Vâng.” “Ngủ đi.” Thẩm Phùng Nam kéo kín chăn lên, ôm cô kín kẽ. Lương Nghiên vòng tay ôm chặt hông anh: “Còn một chuyện nữa”. “Gì vậy?” “Em đang cầu hôn dở đó, anh đã chấp nhận đâu.” “…” Anh không nói gì, tìm đến môi cô hôn nồng nàn một lúc. “Thế là đồng ý?” “Nếu không thì sao?” “Vậy quà sinh nhật em muốn là sổ hộ khẩu của anh.” “Được.” “Đợi em tốt nghiệp rồi mình đi đăng ký nhé?” “Được.” “Thẩm Phùng Nam!” “Hm?” “Hôm nay là hạn cuối.” “Gì chứ?” “Sau này, dù anh có hối hận, em cũng không thả anh đi đâu.” Yên lặng một lát. Anh đáp: “Được”. *** Mời các bạn đón đọc Tìm Đường của tác giả Quân Ước.
Bạch Nhật Y Sam Tận
Nàng – Bạch chỉ vừa gặp đã yêu một người mang tên Mộ Đồ Tô, vì hắn, nàng bất chấp sự phản đối của cha mẹ lấy hắn chấp nhận làm thiếp, nàng yêu hắn điên cuồng – người nhà nàng bị người trong lòng nàng trảm cả nhà, nàng vẫn một mực yêu hắn, thế nhưng mọi thứ nàng làm cho hắn, bên cạnh hắn 5 năm cũng chẳng đổi lại được 1 cái liếc nhìn của hắn, trong tim hắn chỉ có một bóng hình người con gái nhưng đó không phải là nàng, là Nam Chiếu Tiểu Công Chúa – Ngọc Linh, bao uất ức bao phẫn hận cùng tuyệt vọng nàng đem bản thân gieo mình xuống Vọng Tô Đài.            Trích đoạn 1: “ Nếu quả thật có đời sau, nàng, Bạch Chỉ, tuyệt đối không yêu Mộ Đồ Tô, tuyệt đối không cần. Tử vong, là hận ý sâu nhất của nàng dành cho hắn, cũng là sự quyết tuyệt sám hối nhất đối với bản thân…” Được cơ hội sống lại, trở về 5 năm trước khi gặp hắn, nàng trở nên kiên cường, quyết không thể yêu hắn, nhưng số mệnh đã định, nhân duyên nàng với hắn đã bị trói buột, do vô tình hay cố ý nàng đều gặp hắn. Nàng càng né tránh hắn càng đuổi theo, thế nhưng cho dù kiếp này hắn yêu nàng thì đã sao, hắn cần nàng thì đã sao, Nam chiếu tiểu công chúa vẫn xuất hiện và nàng mới chính là nữ tử duy nhất trong lòng hắn như kiếp trước, nàng – Bạch Chỉ phải làm sao? Chấp nhận tình cảm của Mộ Đồ Tô, hưởng hạnh phúc trước khi cô công chúa ấy xuất hiện hay buông bỏ tình cảm này hoàn toàn, mối tình tay ba kiếp trước lẫn kiếp này sẽ hoàn toàn được mở như chiếc hộp Pandora, vẫn có 1 bí mật mà mãi mãi Bạch Chỉ vẫn không biết… Người Mộ Đồ Tô yêu nhất kiếp trước lẫn kiếp này vẫn mãi mãi chỉ duy nhất 1 người… ……………………………. Mình cảm thấy truyện này mang lại rất nhiều cảm xúc cho mình, sẽ có 1 vài bạn cảm thấy rối khi đọc, nhưng các bạn ráng đọc kĩ, kiếp sau của 2 người sẽ mở ra mọi thắc mắc lẫn bí mật của kiếp trước, vì sao 5 năm anh không hề liếc nhìn chị, vì sao anh phải ép chị đến chết :3 bí mật thêm 1 chuyện là anh cũng được trùng sinh chung với chị đó nhé :3 #Tiểu_Mã - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mùa đông giá rét năm 7 tuổi Mộ Đồ Tô phát hiện mình không phải do mẫu phi sinh ra. Huệ phi nương nương là em gái của Cung thân vương gia, ngày đó Huệ phi nương nương mang theo tam hoàng tử đồng lứa tuổi với MĐT tới phủ. MĐT đi dạo tới ngoài cửa thư phòng tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện của phụ thân cùng Huệ phi, nội dung nói về năm ấy Huệ phi cùng vương phi đồng thời lâm bồn, Huệ phi sinh con chết non, Cung thân vương phi sinh được một đứa bé trai. Huệ phi không sinh được long thai, lại sợ năm tháng trôi qua nhan sắc tàn phai, mất đi thánh sủng của hoàng đế, cấu kết với Cung thân vương đem con trai của Cung thân vương vào cung thay thế – cũng chính là tam hoàng tử Thiếu Hiên. Cung thân vương vốn định nói với vương phi đứa bé sinh ra bị chết non nhưng lại sợ vương phi sức khỏe yếu ớt, không chịu được cú sốc, đành kiếm một đứa trẻ mang vào phủ thay thế – cũng chính là Mộ Đồ Tô. Mộ Đồ Tô được nuôi nấng và dạy dỗ với tư tưởng trợ giúp tam hoàng tử đăng cơ, sống vì tam hoàng tử, và sống vì trấn an vương phi. MĐT rất nghe lời và hiếu thuận. Từ sau khi biết chuyện, MĐT không còn gần gũi Cung thân vương như trước, tính tình cũng dần dần trở nên không hoạt bát. Mùa đông năm 16 tuổi, MĐT theo vương phi tới Tô thành đi Bạch Mã tự bái phật. Trong chùa nhàm chán cộng với tâm trạng phiền muộn, mặc dù ngoài trời tuyết đang rơi nhưng MĐT không cản nổi suy nghĩ muốn ra ngoài hít thở không khí. Ngày ấy MĐT xuống núi và gặp tuyết lở, bị vùi trong đống tuyết thật dày. Khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên MĐT nhìn thấy là một tiểu cô nương với gương mặt đông lạnh đỏ bừng đang tươi cười nhiệt tình nhìn hắn, trên tay là hai chiếc bánh bao nóng hầm hập được gói trong chiếc khăn tay. Đã lâu MĐT không thấy được đôi mắt nhiệt tình như vậy, xung quanh hắn là những con mắt lạnh lùng, thờ ơ với tất cả. Vào một ngày đông giá rét ngất trời, thời khắc đó hắn không cảm thấy lạnh, nụ cười cùng chiếc bánh bao của tiểu cô nương đã sưởi ấm lòng hắn, sưởi ấm trái tim hắn. Tiểu cô nương ấy chính là Bạch Chỉ. MĐT và Bạch Chỉ không kịp nhiều lời với nhau vì có người ở chiếc xe ngựa gần đó thúc giục. Thứ mà MĐT nhớ được chính là vị phu nhân từ ái bước xuống từ chiếc xe ngựa đợi Bạch Chỉ cùng chiếc khăn tay gói bánh bao hắn cầm trong tay, trên khăn thêu một đóa mẫu đơn vàng giống thứ mà mẫu phi yêu thích, góc khăn có thêu một chữ Bạch. Chiếc khăn này chính là chiếc khăn mà vào kiếp sau khi Bạch Chỉ trọng sinh, Bạch Thuật được MĐT dùng chiếc khăn này băng bó, Bạch Chỉ không nhớ ra chiếc khăn này MĐT có từ khi nào bởi vì tiểu cô nương ngày ấy đã không ngớ gì về lần gặp gỡ định mệnh đó. Còn MĐT, khi ở Bạch Mã tự gặp Bạch Chỉ, Bạch Chỉ bỏ chạy đánh rơi chiếc khăn MĐT đã nhận ra nàng (hoặc giả MĐT đã nhận ra nàng khi tới phủ ở nhờ và nhìn thấy mẫu thân Bạch Chỉ, đó là lý do vì sao tình cảm MĐT giành cho Bạch Chỉ lại đến nhanh như vậy). Lại nói tiếp trong kiếp trước, từ đó hàng năm MĐT đều theo vương phi tới Bạch Mã tự bái phật, ý không ở trong lời, mỗi lần hắn đều một mình đi lang thang rừng núi, ngóng trông lại một lần nhìn thấy nàng nhưng chưa từng gặp mặt. Lại một mùa xuân trôi qua, cũng như mọi năm, hắn tới Tô thành. Lần này đang đi dạo trong Bạch Mã tự, ngang qua hoa viên nở đầy mẫu đơn hắn nhìn thấy một cô nương ngâm thơ ngồi trên tảng đá. Một phút thất thần, hắn thấy một vị phu nhân từ phật đường đi ra gọi “Thược nhi”. Khuôn mặt vị phu nhân từ ái ấy MĐT vẫn luôn ghi nhớ, và thời khắc ấy hắn cho rằng người mà hắn muốn tìm chính là Bạch Thược. MĐT đã tiến lên hỏi thăm danh tính và hai người đã tư định chung thân. Tuy nhiên việc này không được Cung thân vương gia và vương phi đồng ý, Bạch Thược chỉ có thể làm thiếp, việc đặt sính lễ của MĐT bị trì hoãn. Vì sợ BT hiểu lầm, ban đêm MĐT đột nhập vào Bạch phủ tìm cơ hội giải thích. Do không biết địa hình trong phủ nên MĐT đã bắt lấy một nha hoàn dẫn đường, tìm đến chỗ ở của con gái tri châu. Nha hoàn lầm tưởng MĐT là hái hoa tặc, BC lại xinh đẹp, tư sắc vượt trội Bạch Thược nên đã dẫn MĐT tới chỗ Bạch Chỉ. Khi MĐT tới BC đang tắm, quay mặt vào trong nên MĐT không nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy da thịt nàng trắng nõn nà, xấu hổ quá nên quay mặt đi, tay toát mồ hôi. Cho đến khi có nha hoàn đến gọi, BC quay mặt lại MĐT mới biết mình nhận lầm người, chạy trối chết. Hôm sau MĐT tới phủ cầu hôn Bạch Thược nhưng không gặp BT mà gặp BC. BC nói nàng không đồng ý cuộc hôn nhân này và chất vấn hắn vì sao không cầu hôn nàng mà lại cầu hôn Bạch Thược, hắn có còn nhớ đã đoán đố đèn giúp nàng vào hội đèn lồng hai năm trước hay không. Lúc ấy MĐT thấy BC rất quái lạ, cũng cười nhạo sự kiêu ngạo của nàng. Bạch Chỉ si mê MĐT, trước hôn lễ một đêm, BC đã kê đơn MĐT và sáng ra bị bắt gian tại trận, MĐT hết đường chối cãi, cô dâu từ BT đổi thành BC. Cả đời MĐT có hai nhiệm vụ tâm tâm niệm niệm muốn hoàn thành , 1 là trợ giúp tam hoàng tử đăng cơ, 2 là cưới tiểu cô nương cho hắn ấm áp ngày ấy và mang đến cho nàng những điều tốt nhất. BC làm cho MĐT không thể hoàn thành tâm niệm thứ hai của mình, tính kế hắn. Hắn cũng không có quá nhiều cảm giác với Bạch Thược, chỉ là muốn hoàn thành một nhiệm vụ. Đối tốt với nàng, tựa như trong thời tiết tuyết bay tán loạn kia, nàng mang theo khuôn mặt nhiệt tình tươi cười đưa cho hắn chiếc bánh bao nóng hầm hập, làm ấm hắn – một cái xác không hồn. MĐT đối với Bạch Chỉ có một loại tình cảm khác thường, loại tình cảm hắn không hiểu. MĐT chán ghét khi BC nhìn hắn, ánh mắt nhiệt tình lại sáng ngời. MĐT chán ghét cho dù nàng lọt vào ánh mắt lạnh lùng của hắn, vẫn lộ ra gương mặt mỉm cười. Càng chán ghét BC chăm sóc hắn cẩn thận. Nhưng điều MĐT chán ghét nhất, chính là hắn phát hiện một ngày mình không thấy BC, trái tim sẽ không an ổn. Loại cảm xúc này làm cho MĐT bất an, làm cho hắn phiền lòng. Vì thế, MĐT đối với BC càng lạnh bạc. Nhưng mỗi lần nhìn thấy biểu tình bi thương của BC, MĐT lại sợ hãi nàng rời hắn mà đi. MĐT chỉ là một quân cờ, chỉ có thể bị lợi dụng. Cái gọi là quan tâm cùng yêu, đều chỉ vì muốn lợi dụng hắn. MĐT từng hỏi BC, hắn đối đãi với nàng như thế, vì sao nàng còn tốt với hắn như vậy, xuất phát từ mục đích gì? BC dường như si mê MĐT, “ Thiếp yêu chàng, mục đích của thiếp là khiến cho chàng yêu thiếp. Chúng ta yêu nhau”. Tác giả không nhắc đến chuyện MĐT trúng cổ, cũng không nhắc đến Nam Chiếu tiểu công chúa trong phiên ngoại. Nhưng ta có thể lý giải là tác giả không tâm huyết với bộ truyện này cho lắm, trong quá trình viết truyện cũng đã dừng rất nhiều lần, tác giả cũng nói trước rằng có rất nhiều tình tiết bà đã lãng quên, do đó phiên ngoại có thể không liền mạch với truyện, nhưng phiên ngoại có thể giúp chúng ta giải quyết một số tình tiết về kiếp trước. Mộ Đồ Tô biết “Bạch” của hắn chính là Bạch Chỉ, nguyên do là chiếc khăn thêu hoa mẫu đơn của nàng. Ngày ấy chẳng qua là nhàn hạ nên nhàm chán, lần đầu tiên bước vào gian phòng của nàng, lúc ấy nàng đang thêu thùa, vừa đúng dịp hoàn công, hắn thấy trên khăn của nàng có một chữ “Bạch” xinh đẹp. Loại cảm xúc ấy khó có thể hình dung. Điên cuồng vui vẻ, lại điên cuồng bi thương … Nổi điên muốn đối tốt với nàng. Hắn chạy trối chết, tựa như lần đầu tiên nhìn thấy thân thể nàng đẹp kinh người. Hắn từng thề, sẽ đối tốt với nàng, đem những thứ tốt nhất trao cho nàng. Nhưng hắn đã làm những gì? Tự trách tràn ngập toàn thân, hắn không thể tha thứ chính mình. Khi hắn thấy nàng như một mảnh lá khô rụng xuống trước mặt hắn, tầm mắt của hắn nháy mắt trở nên đen tối. Sau khi BC nhảy lầu tự sát, MĐT đã hôn mê ba ngày ba đêm. MĐT biết tất cả mọi người trong phủ đều biết hắn đối xử không tốt với nàng, hắn chán ghét nàng, cực độ chán ghét nàng. Từ đó trở đi MĐT trở nên ngày càng vô tình, ngày càng trầm mặc. MĐT trở thành thân tín bên cạnh tam hoàng tử, giết người như ngóe, trợ giúp tam hoàng tử đánh hạ giang sơn. Ngày tam hoàng tử đăng cơ, cũng chính là ngày MĐT được thăng quan tiến chức, ai cũng ngỡ rằng MĐT hôm đó sẽ là người nổi bật, nhưng vào ngày trọng đại đó không một ai thấy mặt MĐT. Ngày ấy, lại là một ngày mùa đông tuyết rơi như lông ngỗng, MĐT đã mặc chiếc áo trắng BC thích nhất, như một bông tuyết, thả mình từ Vọng Tô đài rơi xuống … Kết thúc một cuộc đời… Mời các bạn đón đọc Bạch Nhật Y Sam Tận của tác giả Cẩm Trúc.