Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hữu Xu

Thể loại: xuyên nhanh, đồng nhân liêu trai, 1×1, HE Edit + beta: socola chấm nước mắm Tình trạng bản gốc: hoàn 148 chương Vào rất lâu trước đây có một mỹ nhân nhưng toàn gặp phải chuyện xui xẻo, vì thế nên nhu cầu cấp bách là ôm một cái đùi vàng.... *Trong tên của Hữu Xu, chữ “Hữu” nghĩa là có, chữ “Xu” nghĩa là mỹ nhân. ***** Đánh giá tác phẩm: Nhóc tham ăn đến từ mạt thế, trong đầu trừ ăn ra chỉ có ăn xuyên đến thế giới liêu trai gian nan cầu sinh. May mắn chẳng những chỉ số thông minh của cậu bạo phát, tất cả điểm thuộc tính còn cộng hết vào gương mặt, khiến cậu dựa vào thịnh thế mỹ nhan mà tìm được một cái đùi vàng tráng kiện, qua một kiếp lại một kiếp, rốt cuộc từ tiểu đáng thương bị các lộ yêu ma quỷ quái ức hiếp tiến hóa thành quỷ kiến sầu! Nhân vật chính truyện này tính cách khi thì khôn khéo khi thì xuẩn manh, từ bắt đầu đến kết cục, một đường chua xót ngọt ngào chữa khỏi hệ. Nam chủ thuộc tính bất định, mỗi một câu chuyện nhỏ riêng biệt đổi một loại tính cách, chỉ riêng đối với người yêu trước sau như một. Nhân vật khắc họa sinh động, phong phú, dưới tình tiết chặt chẽ thúc đẩy suy diễn ra các sắc thái nhân sinh. *** Thể loại: Khoái xuyên, đồng nhân Liêu Trai, 1×1, HE Couple: nhân vật chính: Hữu Xu / phối hợp diễn: các loại thuộc tính công, các lộ phối hợp diễn pháo hôi, các loại yêu quái quỷ quái / cái khác: liêu trai đồng nhân, đơn nguyên tiểu câu chuyện, chủ thụ. Văn án: Từ trước có một vị mỹ nhân, cậu ta không ngừng xui xẻo, cho nên nhu cầu cấp bách ôm một cái đùi vàng…   Review by Meo Xin chào mọi người, thực sự là đã hoang vắng Ngôi nhà này quá lâu rồi. Hic hic. Đây sẽ là bộ truyện thứ hai mà Meo review, thể loại khoái xuyên yêu thích của mình, 1vs1, HE và dưới bàn tay nhào nặn của đại thần Phong Lưu Thư Ngốc. Thêm một lưu ý nữa trước khi bắt đầu review đó là khi mình đọc truyện này và đến lúc đọc xong mình cũng không biết Hữu Xu hay đọc bất cứ truyện Liêu Trai nào vậy nên với mình nó như truyện khoái xuyên bình thường thêm các tình tiết quỷ quái thôi và các bạn cũng không cần đặt nặng vấn đề đồng nhân quá đâu nhé ^^ Truyện chủ thụ nên sẽ được viết theo ngôi kể của bạn thụ là Hữu Xu, mới đầu thì mình nghĩ truyện sẽ giống như các truyện khoái xuyên cùng thể loại khác đó là bạn thụ sẽ nhanh chóng bước vào hành trình xuyên qua của mình rồi gặp anh công bla bla… nhưng đến lúc đọc rồi mới phát hiện ra hoàn toàn khác. Đây là bộ Khoái xuyên đầu tiên mà mình đọc lại cảm thấy hoang mang vì không biết tác giả có nhầm thể loại không nữa. Nói đến đây chắc nhiều bạn chưa đọc bộ này sẽ cảm thấy mờ mịt theo nhưng các bạn hoàn toàn yên tâm là không sao hết nhé. ^^ Phần bối cảnh về Hữu Xu trước khi xuyên được miêu tả khá kỹ ngay từ đầu, Hữu Xu trước đó sống trong thời kỳ mạt thế cùng với cha mẹ làm việc ở viện nghiên cứu. Từ lúc 10 tuổi đã kích phát dị năng là “Siêu não” tuy nhiên ở cái thời đại “không đủ cơm ăn” này thì mọi người cũng chỉ xem đây là dị năng phế vật. Vốn chỉ là nhân viên bình thường, ngày 3 bữa đã rất khó duy trì nên cha mẹ Hữu Xu kỳ vọng rồi lại thất vọng về chính dị năng ấy. Người duy nhất không có cảm giác gì chắc là bạn thụ vì trước khi có dị năng bạn í là học thần, sau khi có thì suy nghĩ có nhanh thêm vài giây cũng không gấp bằng việc tìm thức ăn để no bụng nên thực chất cũng chẳng có gì thay đổi. Vì thế với hy vọng được vào làm phòng nghiên cứu để được ăn no nên Hữu Xu chăm chỉ học tập và cố gắng chạy làm việc vặt cho mọi người ở phòng thí nghiệm, nên mãi đến năm 15 tuổi khi tang thi tiêu diệt căn cứ và mọi người chết hết thì trong đầu Hữu Xu cũng chỉ quan tâm đến việc ăn no thôi ╮ (╯-╰”)╭ Đây chính là thời điểm xuyên qua của bạn thụ, tuy nhiên đọc đến đây thì Meo suýt ngớ người ra vì kế tiếp miêu tả chứng tỏ bạn thụ là thai xuyên tức là xuyên qua lúc ra đời luôn nên lúc đấy hơi mơ màng vì kiểu “bé thế này thì làm ăn gì….” (⊙o⊙) Những gì nối tiếp sau đó đã khiến Meo nghĩ đây là chuyện xuyên qua kia tại vì chưa có truyện khoái xuyên nào như thế hết luôn nhưng có lẽ đây chính là điểm nổi bật giữa rừng truyện khoái xuyên đã quá quen thuộc với rất nhiều người cũng như đặc điểm của truyện Liêu Trai. Lại nói về hoàn cảnh lúc xuyên qua, Hữu Xu sinh ra với thân phận đại thiếu gia, con vợ cả tại Binh bộ Thượng Thư Vương gia nhưng không được sủng mà bị hắt hủi, xem là điềm xấu. Nguyên nhân là trước lúc em í sinh ra thì cha em í mơ thấy đồng nghiệp cũ đến đòi nợ 40 lượng bạc còn thiếu mà ông này đã chết 5 năm trước rồi nên ghét em í. Mọi người hãy để ý rằng đây là truyện thuộc thể loại Liêu trai nên những vấn đề về quỷ quái là tồn tại và có thật nhé nên đừng nghĩ rằng ông cha mê tín, có quỷ thật đó nhưng làm chuyện xấu quỷ gõ cửa nên ông cha mới chột dạ thế thôi. Thật ra lúc Hữu Xu chuẩn bị sinh ra, con quỷ này đã cố tình muốn nhập vào Hữu Xu hòng cướp lấy thân thể nhưng bị tinh thần lực của Hữu Xu đánh bị thương và đuổi đi. Tuy nhiên, nó vẫn lởn vởn xung quanh hút dương khí của người khác nhằm tăng sức mạnh để giết Hữu Xu chiếm thân thể. Về vấn đề sao con quỷ này cứ bám lên bạn thụ không bỏ, một phần vì Hữu Xu là con trai cừu nhân mà quỷ có chấp niệm sâu sắc báo thù nên muốn chiếm đoạt thể xác và thứ hai là do bạn thụ là “thiên ngoại hữu nhân” – máu thịt của người này sẽ có thể tăng đạo hạnh của quỷ và quan trọng nhất là không bị lây dính nhân quả khi làm việc. Phần đầu của truyện sẽ giống như một bộ truyện xuyên qua bình thường luôn chứ chẳng có hệ thống, làm nhiệm vụ hay được đề cập đến việc khoái xuyên gì cả. Bạn thụ trong này lúc 1 tuổi sẽ được mama và nha hoàn mà mẹ thụ nhờ cậy mang thụ đi trốn. Trong lúc đó con quỷ kia vẫn bám theo bạn thụ và gia tăng sức mạnh, mãi đến tận lúc bạn thụ 5 tuổi thì gặp được anh công và mở ra tương lai mới. Anh công là Tam hoàng tử, con hoàng hậu nhưng mẹ đã mất, trong triều đình bị thế lực khác chèn ép, phụ hoàng không thích và bị trục xuất nên phải lánh tạm ở chùa. Hữu Xu trong 1 lần lên chùa lễ hội bị con quỷ kia làm hại, lúc sắp “hịu” thì được anh công đến giúp. Do số mệnh định trước anh công sẽ lên làm vua nên quanh mình có Long khí khiến quỷ quái tránh xa nên cứu Hữu Xu thoát chết. Kế tiếp là việc Hữu Xu cố gắng ở bên anh công để được che chở tránh quỷ cũng như dùng sức mạnh của mình giúp anh công. Đến lúc anh công lên làm vua thì do hiểu lầm thụ nghĩ anh công lo sợ khả năng dùng quỷ của mình nên đã bỏ đi và định ăn hết món ăn ngon trong thiên hạ. ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ Bạn thụ lúc ra đi thì gặp một ông lão hữu duyên dẫn thụ lên núi dạy về bùa chú, anh công không thấy em mới biết được hiểu nhầm bèn đi tìm nhưng đợi 10 năm cũng không thấy em quay về nên chết trong tiếc nuối. Bạn thụ ở trên núi nên chẳng biết gì cả, học xong xuống núi thì bạn í mới biết được 6 tháng ở trên núi của bạn í thời gian đã qua 600 năm, mọi thứ đã đổi thay và đây mới là điểm khởi đầu của hành trình khoái xuyên và gặp các chuyển thế của anh công. Thật ra có rất nhiều ý kiến trái chiều về bộ truyện này, trong đó có việc nói truyện đã mô tả bàn tay vàng quá lớn và tính cách em thụ có phần trẻ con, ngây thơ nhưng đôi lúc lại ghê gớm và trả đũa người khác rất lưu loát gây nên mâu thuẫn. Cũng có người nói bộ truyện này là vô hạn lưu, tức là không bao giờ có hồi kết, thụ cứ lặp đi lặp lại việc gặp các kiếp của anh công như vậy nên chỉ mang đậm tính giải trí là chính. Theo mình đánh giá, bộ truyện này có thể là bàn tay vàng cho hơi lớn thật nhưng việc có càng tình tiết liêu trai đan xen đã là một điểm sáng và hấp dẫn của nó. Về tính cách em thụ, mình có thể hiểu thế này, bạn í chết năm 15 tuổi thực ra vẫn còn là thiếu niên, cuộc sống trước đó tuy nói là sống trong mạt thế hiểu được quy tắc cuộc sống nhưng lại chỉ quanh quẩn trong phòng thí nghiệm, học tập nhằm ăn no bụng nên những gì bạn í để tâm thì mới thực sự nghiêm túc đánh giá và ghi nhớ còn nếu không thì có chăng chỉ lướt qua thôi. Nên nói bạn í ngây thơ cũng đúng mà nói bạn í có thù báo thù ai gây sự thì chọc lại là ghê gớm cũng đúng. Và về cơ bản bạn í là nhân vật chính thì tác giả có ưu ái hay làm quá lên chút cũng hoàn toàn hiểu được. (*´∇`*) Truyện này theo đại đa số truyện khoái xuyên khác thực ra cũng đã nổi bật hơn hẳn khi khai thác tình tiết Liêu trai mà ở những nơi khác có đề cập nhưng không quá sâu sắc. Mình vẫn đánh giá đây là truyện đọc được, tuy càng về cuối bàn tay vàng càng to nhưng mà với những bạn yêu thích nhân vật chính bá cmn đạo thì chắc hẳn không thể bỏ qua. *** #REVIEW: HỮU XU Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Thể loại: Đam mỹ, xuyên nhanh, đồng nhân liêu trai, 1×1 Tình trạng: Hoàn edit Review bởi: Tiên ----- Văn án: Trước đây có một vị mỹ nhân*, cậu ta không ngừng xui xẻo, cho nên nhu cầu cấp bách ôm một cái đùi vàng… (*Trong tên của Hữu Xu, chữ “Hữu” nghĩa là có, chữ “Xu” nghĩa là mỹ nhân) Bộ này chủ thụ. Em thụ là xuyên về cổ đại từ mạt thế. Em là dị năng giả nhưng lại thuộc hệ siêu não, tức là não em tiếp thu được nhanh và nhớ lâu rất nhiều tri thức nhưng khả năng vũ lực thì kém, mà ở thời mạt thế đề cao vũ lực thì hiển nhiên khả năng của em không ăn nhằm gì nhiều, em sống làm cu li trong phòng thí nghiệm rồi tới lúc 15 tuổi thì bị tang thi ăn và bạn xuyên về cổ đại. Em xuyên về từ lúc làm thai nhi trong bụng mẹ. Vì em là trí năng giả siêu não mà, tức là tinh thần lực của emn mạnh, nên em tranh đoạt được quyền làm chủ với 1 cái hồn khác - quỉ đòi nợ =)) Nói đến cũng li kì, cha em nợ người ta 40 lượng bạc người ta chết chưa trả nên hóa thành quỉ về báo mộng, tính nhập vô đứa bé này để đòi nợ. Xui sao đúng lúc em xuyên về, không cướp được cái thân thể của đứa bé, không đòi được nợ, thế là quỉ đòi nợ này bám riết theo em hòng cướp lại cái thân xác :> Từ đây đẩy đưa đến em thụ gặp anh công Anh công là tử vi đế tinh, tức là vua của vạn vua ấy, cho nên khí tức anh ấy tỏa ra dọa ma quỉ không dám lại gần.Em thụ lúc đó còn nhỏ, khó tự bảo vệ mình, thấy thế nghĩ cách bám luôn anh công để toàn mạng. Anh công nuôi em từ đứa nhỏ thành thiếu niên, rồi động lòng với em mà bản thân lại cứ luôn phủ nhận, thế rồi vài chi tiết diễn ra đẩy em và anh xa nhau, anh chờ em đằng đẵng 10 năm nhưng chờ không được em quay lại, kiếp này kết thúc SE. Tuy SE nhưng mà tui thích kiểu nuôi vợ từ bé này lắm, anh công quá sức dịu dàng, spoil một vài đoạn: "Nội tâm ẩn giấu rất nhiều sầu lo, Hữu Xu cảm thấy mình phải ăn chút gì đó an ủi, vì thế lấy ra hạch đào tô dùng giấy dầu gói kỹ trong ngực, từng ngụm từng ngụm mà gặm. Tiếng nhai nuốt rột rột không dứt bên tai, giống như có một con chuột nhỏ ăn vụng nấp trong phòng, khiến người ta thực khó tập trung tinh thần. Thiếu niên nhịn lại nhịn, cuối cùng nhịn không được, vẫy tay kêu Hữu Xu đến. Hữu Xu đi đến cạnh bàn, một bên nhai đồ ăn một bên hàm hồ nói, “Chủ tử có gì phân phó?” Thiếu niên thấy khóe miệng cậu dính đầy vụn bánh ngọt, bất đắc dĩ giúp cậu lau sạch, “Sau này không cho ở trong thư phòng ăn loại bánh giòn này nữa, có nghe không?” “Nghe.” Hữu Xu ngoan ngoãn gật đầu, tiện đà truy vấn, “Vậy ta có thể ăn cái gì?” Miệng thật sự là một khắc cũng dừng không được. Thiếu niên mỉm cười, từ trong ngăn kéo lấy ra một bao mứt hoa quả, “Ăn loại đồ ăn này sẽ không phát ra tiếng vang. Được rồi, qua một bên đợi đi.” Chỉ cần là có thể ăn, Hữu Xu đều thích. Mắt cậu sáng rực lên, tiếp nhận mứt hoa quả sau đó lập tức nhét một viên vào miệng, sau đó đi về góc phòng sưởi ấm. Trong thư phòng rốt cuộc an tĩnh lại, thiếu niên xem vài trang sách, quay đầu lại nhìn nhìn Hữu Xu, phát hiện hai má cậu phồng lên một cái bọc nhỏ, hiển nhiên là ăn hết thịt quả rồi, lại luyến tiếc phun hạt bên trong ra, chỉ còn chờ đem tất cả vị ngọt đều hút khô thôi." À quên nói, vì lúc ở mạt thế bạn ăn không đủ no nên thành ra bạn có nhiều chấp niệm với đồ ăn, đặc biệt là đồ ăn ngon. Anh công muốn dỗ bạn, ngoài lời ngon tiếng ngọt thì là dâng cho bạn món ngon, qua bao nhiêu kiếp vẫn thế. Cứ qua mỗi kiếp, em lại ngủ 600 năm rồi tỉnh dậy đi tìm anh công chuyển thế. Hai người tựa như có mối hấp dẫn từ sâu trong linh hồn, qua bao nhiêu kiếp gặp lại thì vẫn yêu nhau, vẫn hết lòng vì nhau. Vì bảo vệ em nên dù anh công là tử vi đế tinh, có vài lần đầu thai vẫn trúng những hoàn cảnh chật vật. Nhưng không sao cả, trừ kiếp đầu SE thì sau này đều HE nhé . Spoil tiếp 1 đoạn kiếp thứ 2 đầy mùi mẫn: “Tại sao trở về?” Hắn trầm giọng hỏi. “Khởi bẩm chủ tử, tiểu công tử lệnh thuộc hạ đưa cho ngài vài thứ.” Hắc y nhân tất cung tất kính đưa đồ vật trong tay lên, đang muốn ngẩng đầu, lại nghe phía trên truyền đến tiếng nói nhỏ biếng nhác, “Không nên nhìn thì tốt nhất đừng nhìn.” Hắc y nhân trong lòng rùng mình, vội rũ đầu xuống thấp hơn, vẫn chưa phát giác trong màn trướng của chủ tử treo rất nhiều bức họa ôm nhau triền miên. Cửu hoàng tử vốn còn có chút kinh nghi không vui, đợi thấy rõ thứ ở trong bình cùng với nội dung trên tờ giấy, trong lòng chỉ còn lại tràn đầy vui mừng. Hắn giống như một đứa trẻ ôm bình không chịu buông tay, mở tờ giấy nhìn lại nhìn, rất có xu thế nhìn mòn con mắt. “Năng lực của ta có hạn, không hái được sao trên trời, chỉ có thể đem đom đóm trên mặt đất tặng cho ngươi, mong ngươi ngày sau hàng đêm yên giấc, thân thể khoẻ mạnh. Mặt khác, đom đóm chỉ có tuổi thọ năm ngày, nhìn một hai ngày liền thả chúng nó đi, năm sau tất sẽ có phong cảnh càng xinh đẹp —— Hữu Xu.” Trên tờ giấy chỉ viết hai ba câu, vả lại từ ngữ vô cùng bình thường, lại khiến cửu hoàng tử xem đến hốc mắt nóng lên, trong lòng ấm áp. Hắn tỉ mỉ gấp tờ giấy nhét vào hà bao, đặt ở dưới gối đầu, giọng nói bất tri bất giác nhu hòa hơn rất nhiều, “Chỉ có hai thứ này à? Còn gì không?” Hắc y nhân nghĩ nghĩ, bẩm báo, “Tiểu công tử bảo ngài ngủ cho ngon.” “Được, bổn vương liền ngủ. Sau khi trở về ngươi nói với cậu ấy, bổn vương đã nằm xuống, bảo cậu ấy cũng đi ngủ sớm một chút.” " Tác giả bảo rằng truyện tuy kết nhưng hành trình của em vẫn không kết, nghĩa là em vẫn cứ ngủ 600 năm rồi tỉnh giấc đi tìm anh TT Không biết ai chứ mình xót, dù linh hồn là một nhưng hoàn cảnh khác nhau tạo nên những con người khác nhau, mỗi con người với em lại có những kỉ niệm khác nhau, mà khi chuyển kiếp thì anh cái gì cũng không nhớ, bao nhiêu ngọt ngào chỉ một mình em nhớ. Mình thấy cứ buồn thế nào khi nghĩ về đoạn này ấy huhu TT À bộ này em thụ hơi gây tranh cãi vì biểu hiện có vẻ không đồng nhất: lúc có vẻ đơn thuần ngây thơ mà lúc giết người hại người lại không mảy may xao động. Nói thật thì với mình người như thế chả đơn thuần ngây thơ tí nào, nhìn cách em đối nhân xử thế, nhất là trả thù những người ghét và làm hại em thì biết, có chăng em chỉ là còn trẻ con, vì lúc chết ở mạt thế mới 15 mà qua mỗi kiếp phần lớn đều ngọt ngào cùng với anh công, cho nên em thích gì làm nấy ( em cũng có đủ khả năng để thích gì làm nấy ), chỉ mỗi nũng nịu với anh công. Với mình thì cái này moe chết đi được !! Truyện này bàn tay vàng chói lọi Qua mỗi kiếp bàn tay vàng càng chói nhất là kiếp cuối cùng TT Huhu đọc xong chẳng ưa cái kiếp cuối cùng gì cả, thích tác giả cho 1 kiếp tu tiên để hai người ở bên nhau lâu ơi là lâu thôi :<
Edit truyện này không xuất sắc lắm, câu từ chưa thuần Việt nhưng cũng không đến nỗi đầy sạn QT. Tóm lại bản edit này với mình thì đủ đọc và hiểu. Mình xin dừng lại bài review tại đây để các bạn đọc và có cảm nhận của riêng mình nhé. Cảm ơn tất cả mọi người!!!   Mời các bạn đón đọc Hữu Xu của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngự Linh Sư Thiên Tài - Tiêu Tương Túy Vũ
Kiếp trước, nàng là “Quái vật” duy nhất còn sống sót trong cuộc thí nghiệm bí mật, nàng tàn nhẫn, không tiếc liều cả tính mạng bản thân cũng phải báo thù vì mình và đồng bạn bị chết oan! Tỉnh lại ở dị thế, nàng trở thành người không cha không mẹ, huynh trưởng mất tích, chịu đựng mọi sự khinh bỉ khi dễ của thân thích, làm một đại tiểu thư vô dụng. Tình cảnh càng khó khăn, ý chí chiến đấu của nàng càng dâng trào. Nàng thề đời này nhất định phải trôi qua muôn màu muôn vẻ, đứng ở ngọn núi cao nhất cười kiêu ngạo nhìn cuộc đời. Về phần đám ruồi bọ dám can đảm quấy phá sự thanh tĩnh của nàng, tất cả đều đưa đến địa ngục là tốt nhất. Thể chất yếu kém? Không sao, bảo vật bí ẩn trong bảo tàng của nàng đủ để nàng nhanh chóng thăng cấp thành đấu sĩ mạnh nhất. Không thể cảm ứng nguyên tố tự nhiên, không cách nào trở thành Ma Pháp Sư? Nàng mới không thèm, có vô hạn cường đại lực tinh thần làm hậu thuẫn, trở thành Ma Pháp Sư toàn hệ dễ như trở bàn tay. Muốn trở thành Ngự Linh Sư là mơ mộng viễn vông? Người nói lời này thấy nàng còn nhỏ tuổi mà đã tu thành Ngự Linh Sư nhanh nhất trong lịch sử thì đều muốn đập đầu vào tường. Giám bảo sư? Luyện đan sư? Đoán khí sư? Nàng chỉ là tiện tay đùa nghịch mà thôi, tại sao lại bị một nhóm người khóc kêu gọi là thần tượng? Đối thủ của nàng nói nàng là kẻ địch đáng sợ nhất, lòng dạ độc ác, khát máu vô tình. Bằng hữu của nàng nói nàng là đồng bạn đáng dựa vào nhất trên đời này, có thể vĩnh viễn yên tâm giao sau lưng cho nàng. Ca ca của nàng kiên trì nàng là muội muội xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất trên đời. Về phần nam nhân dám có ý với nàng, thực lực không đủ sớm đã bị những người hâm mộ khác đánh thành thịt vụn, còn dư lại thì nghiến răng nghiến lợi: Phượng Vũ, ngoại trừ mọi thứ toàn năng ra thì trước tình cảm ngươi thật sự chỉ là tảng đá! Trừ bỏ thích đứng xem, nàng chỉ là một người cuồng tu hành thích du lịch thám hiểm khắp nơi mà thôi. Ma sủng, linh sủng, Thượng Cổ linh khí. . . Tất cả bảo vật bí ẩn nơi tay, lại được vị tiền bối thần bí tùy thân tự mình chỉ điểm nàng tu hành, Phượng Vũ nếu không trở thành Ngự linh sư vĩ đại nhất liền thề viết ngược tên lại! *** Nhớ tới cuộc huyết chiến kia, trên mặt Ban Tư lộ ra một tia chán nản: "May mà ta xuất ra ma thú mà ta nuôi dưỡng nhiều năm để ngăn cản, nếu không chỉ sợ lúc đó đã mất mạng. Đáng tiếc, tất cả bọn họ đều chết rồi, tâm huyết nhiều năm của ta, vì vậy mà hóa thành hư không." Nghe vậy, Phượng Vũ nắm chặt tay Ban Tư: "Nhà bị phá hủy có thể xây lại, ma thú chết đi còn có thể nuôi lại, chỉ cần người còn sống là tốt rồi." Nghe được sự an ủi của nàng, trái tim Ban Tư dâng lên mấy phần ấm áp. Ngừng lại một chút, lại nói: "Thật vất vả ta mới có thể thoát ra ngoài, người đuổi giết ta luôn gắt gao bám sau lưng ta. Có đến vài lần thiếu chút nữa bọn họ đã phát hiện ra ta, nhưng cũng chính thừa dịp ở gần đó, ta mới nghe được đối thoại của bọn họ, mới phát hiện bọn họ là người của Quang Minh Thánh Điện. Chắc là nghe được tin tức sau cuộc chiến ở Ma Vực năm đó, còn có người chưa chết, mới phái người ra ngoài đuổi giết ta." Phượng Vũ khinh thường nói: "Bọn tiểu nhân đó, lỗ mũi còn thính hơn cả chó." "Tiểu nhân?" "Không sai." Phượng Vũ nói ra đủ loại hành vi ti tiện bỉ ổi của ngân y hộ vệ mà mình gặp được hôm nay, "Rõ ràng là làm chuyện còn hung ác hơn so với cường đạo, mà vẫn còn tự xưng là Quang Minh Thánh Điện, thật là ô nhục hai chữ Quang Minh." Trên mặt Ban Tư lại lộ ra vẻ không hiểu: "Thật kỳ lạ. . . . . . Mấy chục năm trước, Quang Minh Thánh Điện không có loại tác phong làm việc như vậy, từ trước đến giờ bọn họ tự cho mình là người bảo vệ Linh Sĩ, cực kỳ gò bó và nghiêm nghị đối với thủ hạ. Mặc dù bệ hạ đối đầu với bọn họ, nhưng đánh giá không thấp đối tác phong làm việc của bọn họ, đảm bảo đảm đương nổi bốn chữ quang minh lỗi lạc ." "Quang minh lỗi lạc? Quả đúng như vậy, trong cuộc chiến năm đó nếu bọn họ không xúi giục sư phụ coi trọng thủ hạ, thì sư phụ cũng sẽ không thua trong cuộc chiến kia, bị người ta phong ấn 60 năm." Phượng Vũ xem thường nói. "Chuyện năm đó, quả thật là có nhiều điểm đáng nghi, đến nay ta vẫn có vài chỗ không hiểu. Mà hiện tại thủ đoạn của Quang Minh Thánh Điện trở nênác độc như thế, cũng là hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của ta." Dù sao cũng không phải điểm mấu chốt của sự tình, Ban Tư nghĩ một lát không nghĩ ra, liền vứt nó qua một bên, hỏi thăm Phượng Vũ gần đây bệ hạ có bị người của Ma Vực truy lùng hay không. Sau khi lấy được câu trả lời là không, thì lo lắng lớn nhất trong tim rốt cuộc cũng biến mất: "Việc ta lo lắng nhất chính là chuyện này sẽ liên lụy bệ hạ, nếu như vô sự, thì không còn gì tốt hơn." "Chỗ ở trước đây của người đâu? Mặc dù ngân y hộ vệ bị tiêu diệt, nhưng thành Quang Minh khẳng định còn có thể phái sát thủ ra ngoài. Theo ý ta, không bằng trước mắt người tìm một nơi tốt để dưỡng thương, chờ mọi chuyện đi qua rồi hãy nói." Mặc dù có thù hận vô cùng lớn với Quang Minh Thánh Điện, nhưng Ban Tư biết rõ chỉ dựa vào sức của một mình mình cũng không cách nào đối kháng với Quang Minh Thánh Điện. Ngay lập tức chỉ có thể cắn răng nhịn xuống việc bị luân phiên đuổi giết, lòng báo thù càng thêm mạnh mẽ: "Được, chúng ta yên lặng chờ bệ hạ tu hành trở về sẽ tính toán sau." Chủ ý đầu tiên là tìm nơi dưỡng thương lại làm hai người lo lắng: thế lực thành Quang Minh Thánh trải rộng khắp thiên hạ, phải tìm được một nơi có thể lừa gạt được bọn họ dễ vậy sao? "Trước tiên chúng ta ra khỏi Tử Vong Chi Cốc, rồi hãy tìm nơi đặt chân." "Bây giờ, cũng chỉ có thể làm như vậy." Vừa dứt lời, mảnh đất bằng phẳng đột nhiên nổi lên một trận cuồng phong, hoa cỏ cắm rễ không sâu vì vậy mà bị kéo lên, bay đi theo gió. Ngửi được mùi máu tươi thoang thoảng trong không khí, Phượng Vũ không khỏi nhíu nhíu mày: "Nơi nào đã xảy ra chuyện? Cái cốc chết tiệt này quả nhiên giống như tên gọi, thật đúng là không yên ổn." Cùng lúc đó, thành Quang Minh, Quang Minh Thánh Điện. Bên trong phòng đèn đuốc sáng trưng, có một bóng người khô gầy đứng chắp tay, nếp nhăn khắp nơi trên mặt, một đôi mắt sáng rực tràn đầy hung ác, một nốt ruồi đen bên quai hàm không ngừng lay động theo bắp thịt, giống như có thể rớt xuống từ trên mặt bất cứ lúc nào. "60 năm rồi ! Rốt cuộc lại để cho ta tìm được chỗ của dư nghiệt Ma Vực! Lần này, ngàn vạn lần ta cũng không thể bỏ qua, cho dù là《 Ngự Linh yếu quyết 》, hay là cánh cửa kia. . . . . ." Rất nhanh, sự thiết tha trong mắt hắn đã bị sự tính toán thay thế: "Đáng ghét, nếu ta tự mình đi nhất định sẽ kinh động đến những người khác. Thôi, hay là trước tiên phái những người khác đi tiếp ứng cho ngân y hộ vệ, tránh cho đám phế vật kia làm hỏng mọi chuyện. Nhưng chuyện này có liên quan đến một việc trọng đại, ta luôn đối muốn giữ bí mật với tất cả mọi người, ta phải phái người nào đi đây?" Do dự một chút, lão giả gầy khô liền có quyết định: "Để cho đứa bé kia đi đi, trên người hắn có thứ ta tự tay gieo xuống . . . . . . Trên đời này cũng chỉ có hắn tuyệt đối sẽ không phản bội, giấu giếm ta." Hình như lão giả rất hài lòng đối với quyết định của mình, cuối đầu nở nụ cười, âm thanh thô kệt giống như tiếng quạ kêu. Ánh đèn chiếu bóng dáng của hắn lên trên bức tường tuyết trắng, không biết có phải góc độ có vấn đề hay không, mà bóng dáng của hắn cũng giống như một con quạ đang chờ cái gì đó, giống như đang chọn người để ăn, nhìn qua chẳng tốt lành gì. Lúc này, cửa chính hoa lệ đang khép chặt đột nhiên bị người nhẹ nhàng gõ. Bị cắt đứt suy nghĩ trong mắt lão giả lóe lên một tia tức giận, âm thanh vẫn hùng hậu hòa ái như thường ngày, và vẻ mặt hoàn toàn khác biệt với ban nãy: "Chuyện gì?" "Thánh Tế tư đại nhân tôn kính, thuộc hạ có chuyện quan trọng xin bẩm báo với ngài." Nghe được âm thanh, lão giả được gọi là Thánh Tế tư không khỏi khinh ngạc: "Là Tả Trường đại nhân sao? Có chuyện gì, vào đây rồi nói." Cửa chính không tiếng động mở ra, đi vào là một lão giả mặt mày ngoan độc, đi về phía trước, quỳ xuống trước Thánh Tế tư ở phía xa: "Đại nhân, học trò cưng của ta Cam Ma La hơn mười ngày trước lại Tu Tháp Đế Quốc bị người ta giết hại! Mà trong thơ hồi âm của hoàng tộc Lạc thị của Tu Tháp, lại rất là che chở đối với hung thủ! Cam Ma La là Sứ giả Thánh điện phái đến đại lục, Tu Tháp đế quốc rõ ràng là đối nghịch với Quang Minh Thánh Điện, nói không chừng chính là bọn họ phái hung thủ giết chết ái đồ của ta! Thuộc hạ thỉnh cầu ngài lập tức phái ra hộ vệ mạnh nhất của Quang Minh, tiêu diệt Tu Tháp Đế Quốc, huyết tẩy những tội đồ này để rửa sạch sỉ nhục trên mình Quang Minh Thánh Điện!" ... Mời các bạn đón đọc Ngự Linh Sư Thiên Tài của tác giả Tiêu Tương Túy Vũ.
Ma Phi Khó Theo Đuổi - Mặc Nhã
Truyện này nữ chính không ngốc nghếch, không ngây thơ, không thánh mẫu, không não tàn, thông minh tỉnh táo, ra tay ác độc với kẻ ác, tuyệt không nhân từ nương tay! Đêm tân hôn, nàng quay người ngồi khóa lên người hắn, tay bóp chặt cổ hắn: "Muốn thượng ta? Đánh thắng ta trước đã!" Hắn nở nụ cười xinh đẹp: "Bổn vương không đánh nữ nhân, bổn vương chỉ đau lòng nữ nhân..." Tình ý nảy sinh, nàng nói: "Nghe rõ đây! Chàng là người đàn ông của ta, nếu chàng dám thay lòng đổi dạ, ta sẽ..." Hắn cười hỏi: "Sẽ thế nào với ta?" Nàng hừ lạnh: "Trước cưỡng sau giết!" Hắn liền nằm ngay đơ: "Nhanh tới đi, bổn vương cam đoan nàng cưỡng xong sẽ không nỡ giết nữa!" Sau đó lại làm bộ làm tịch, vờ ngượng ngùng nói: "Bổn vương cũng chỉ chịu để mình ái phi gian thôi à..." *** Tô Linh Phong vừa nói xong những lời này, bốn phía liền im lặng trong nháy mắt. Nàng… Nàng nói cái gì? Nàng nói nước miếng của Kim Cát điện hạ phun hết vào thức ăn của nàng ư? Sao có thể… Sao Kim Cát điện hạ có thể làm ra những chuyện thất lễ như vậy? Bùi Kim Cát cầm muỗng, ngẩn người nhìn Tô Linh Phong, trong chốc lát có vẻ như phản ứng không kịp. Hắn ta vừa… Có phải hắn ta nghe nhầm không? Nhất định là tai của hắn ta có vấn đề… “Phì… Ha ha ha…” Bầu không khí im lặng quái dị bị An Tri Hiểu cười ầm lên cắt đứt. Nhưng bữa ăn sáng này thật không tài nào ăn nổi nữa, Hoa Nhược Hề, Thủy Thanh Thanh và Hứa Nặc đúng là không chú ý tới Bùi Kim Cát phun nước bọt vào đồ ăn của Tô Linh Phong, nhưng mà các nàng rõ ràng thấy nước bọt của An Tri Hiểu văng đầy bàn… “…” Các cô gái không nói gì, động tác nhất trí để muỗng xuống. Tô Linh Phong lấy khăn ra bình tĩnh lau miệng, nói với các cô gái: “Chúng ta đi thôi.” Hoa Nhược Hề, Thủy Thanh Thanh và Hứa Nặc đều gật đầu đồng ý, đứng dậy. An Tri Hiểu ôm bụng, hiển nhiên là cười đến đau bụng. Hoa Nhược Hề và Thủy Thanh Thanh đi bên cạnh đỡ An Tri Hiểu cười đến nỗi không đứng dậy được, cùng Tô Linh Phong rời khỏi phòng ăn. Cuối cùng Bùi Kim Cát cũng phản ứng kịp rằng vừa rồi không phải là thính giác của hắn ta có vấn đề, sắc mặt liền đỏ bừng, lúc hồng lúc đen, sau đó đen hẳn…. Hai tay hắn nắm chặt, thầm mắng một tiếng: Đồ con gái đáng chết, dám nhục nhã ta trước mặt mọi người. Đẩy bàn ăn ra, Bùi Kim Cát bước nhanh rời khỏi căn tin trong ánh mắt của mọi người… Sau khi Bùi Kim Cát rời đi, một vài nam sinh không ưa hắn ta liền hả hê nở nụ cười: “ Ha ha ha, Kim Cát điện hạ cũng có lúc đánh mất khí phách đại nhân.” “Đúng vậy, cười chết ta, nhìn sắc mặt hắn kìa…” “Cô gái vừa rồi là tân sinh à? Ta thấy mặc y phục ban luyện kim, trông thật đẹp…” “Gương mặt và khí chất này chẳng hề kém muội muội của Bùi Kim Cát, chỉ là không biết cô gái có thể khiến cho Kim Cát điện hạ để ý như vậy có thân phận gì?” “Mặc kệ thân phận là gì thì cũng thật sự rất có cá tính, lại có thể khiến Bùi Kim Cát kinh ngạc, ha ha.” Nữ sinh cạnh đó nghe thấy mấy người nam sinh nghị luận bèn dứ nắm đấm: “Các cậu không được nói Kim Cát điện hạ như vậy.” “Nói xấu sau lưng người khác, có phải là đàn ông hay không?” Người ái mộ Bùi Kim Cát nói. “…” Ở học viện thống nhất rằng trước buổi lễ tựu trường, các lớp sẽ tự mở một ban hội nhỏ. Trên đường đi về phía khu dậy học, An Tri Hiểu đang còn cười ha ha không ngừng. “Linh Phong, vừa rồi muội cố ý à? Có đúng không? Có đúng không? Ha ha ha…” An Tri Hiểu lắc tay Tô Linh Phong hỏi. “Đều không phải.” Tô Linh Phong bình tĩnh nhả hai chữ. “Ồ? Đều không phải? Thiệt ư?” An Tri Hiểu không tin. “Bùi Kim Cát hắn… quả thật có phun hết nước bọt lên đồ ăn của muội ư?” Thủy Thanh Thanh mở đôi mắt to long lanh, tò mò hỏi. “Ừ.” Tô Linh Phong gật đầu. Sao nàng có thể bỏ ăn vì tên Bùi Kim Cát dính như cao da chó kia được. Nếu như không thấy nước bọt văng thì nàng thật sự sẽ ăn hết sạch sẽ phần cơm còn lại. Haizz, thật lãng phí… Hoa Nhược Hề cũng có vẻ ngạc nhiên nhìn Tô Linh Phong, nàng ấy cũng cho rằng Tô Linh Phong cố ý. Chỉ có Hứa Nặc rất bình tĩnh, tiểu thư không phải là người nhàm chán như vậy…. Bởi vì có thể thấy được, cô nàng Hứa Nặc thật sự không biết tính cách tiểu thư nhà nàng ấy im lìm, tuy rằng lần này không phải nàng cố ý nhưng sau đó thì chưa biết… Khu dạy học trong học viện đều giống nhau, chỉ khác hệ và lớp, phòng học là các tòa nhà khác nhau. Hứa Nặc được Hoa Nhược Hề dắt theo đến nơi dạy của ban kiếm sĩ. An Tri Hiểu, Thủy Thanh Thanh và Tô Linh Phong vừa đi ra liền đều tự đi trước đến lớp của mình. Lần này Tô Linh Phong tới ban luyện kim, chỉ có ba mươi sáu học viên, không chia lớp, cả ban đều ở đây. Lúc này, trong phòng học đã tới hơn phân nửa học viên, sau khi Tô Linh Phong đi vào thì trong lớp liền yên lặng. Bởi vì ngày hôm qua Tô Linh Phong báo danh, khảo nghiệm nhập học, chờ đóng tiền, đứng xếp hàng phía sau, rất nhiều học viên mới của ban luyện kim không chú ý đến nàng. Lúc này, cả lớp kinh ngạc phát hiện ra rằng ban của bọn họ còn có một nữ sinh xinh đẹp như vậy. Tô Linh Phong nhìn một lúc, ánh mắt thanh lãnh, nhàn nhạt quét mắt một vòng phòng học, sau đó nhấc chân đi về phía góc phòng. Chọn hàng cuối cùng, vị trí trong góc đã có một người, chính là cậu bé ngày hôm qua lúc khảo nghiệm nhập học có tinh thần lực cấp bốn. Lúc này cậu ta đang mím môi, khuôn mặt nhăn nhó, ngồi ở chỗ kia, mắt nhìn ngoài cửa sổ, không biết suy nghĩ cái gì. Tô Linh Phong suy nghĩ một chút rồi liền chọn vị trí trước mặt cậu bé để ngồi xuống, quay đầu cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. A… Đột nhiên nàng thấy trên cây ngoài cửa sổ, một con chim nằm trên một con chim khác, đang vận động không hài hòa… 囧! Mới sáng sớm, bên ngoài phòng học, hai con chim thật đúng là không phân biệt được thời gian trường hợp… Tô Linh Phong dám khẳng định rằng tên nhóc ở phía sau nàng cũng đang nhìn “Hoạt động” này. ... Mời các bạn đón đọc Ma Phi Khó Theo Đuổi của tác giả Mặc Nhã.
Luận Kết Quả Của Trông Mặt Bắt Hình Dong - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Từ lúc bắt đầu có ký ức, Kỳ Yến có hai điểm bất mãn với bản thân. Một là cái tên không đủ uy vũ, hai là diện mạo còn không uy vũ hơn cả cái tên. Nhưng mà, hết thảy đều không hề ảnh hưởng tới việc cậu đi lên con đường tiểu bạch thỏ răng sắc thênh thang. *** Sầm Thu Sinh không nghĩ tới con trai út sẽ trở về vào lúc này, chỉ nhìn sắc mặt trắng nhợt, không chút giọt máu của con trai, ông cau mày nói: “Bách Hạc, sao con không nghỉ dưỡng ở bệnh viện?” Tầm mắt Sầm Bách Hạc lướt qua một dãy xe dừng trước cổng chính, cúi đầu nói: “Chờ trong bệnh viện cũng thế thôi, chi bằng ra ngoài hít thở không khí.” Sầm Thu Sinh biết con trai út luôn luôn không tin chuyện phong thủy quỷ thần, cho nên mới không nói cho nó biết, không ngờ nó vẫn biết rồi. Liếc nhìn Lương Phong đứng sau lưng Sầm Bách Hạc, Sầm Thu Sinh thở dài: “Thời tiết bên ngoài không được tốt, con về nghỉ ngơi đi.” Sầm Bách Hạc chìa tay ra muốn mở cửa: “Chuyện náo nhiệt thế này, sao con có thể bỏ qua.” “Bách Hạc, xe hết chỗ trống rồi, đường về quê cũng không tốt, em đừng đi.” Anh cả duỗi tay ngăn em trai lại, nụ cười có chút lúng túng. Khi xem phong thủy cần chú trọng đủ điều, đặc biệt kiêng kị người không tin phong thủy nói lời bất kính, hôm nay là ngày trọng đại, anh sợ em trai sẽ phá hỏng chuyện này mất. Anh cả nhà họ Sầm là người có tính cách thật thà, ngày thường luôn quan tâm chăm sóc các em mình. Với anh, nếu sửa chữa nhà tổ tiên có thể có lợi cho sức khỏe của em trai, anh nhất định không nói hai lời liền đồng ý. Chính vì vậy, anh càng sợ em út sẽ làm ra chuyện không có lý trí. Có điều em trai vì nguyên nhân sức khỏe từ nhỏ, rất ít bộc lộ tình cảm, anh nói câu này xong, cũng không thể nhìn thất bất cứ cách nghĩ gì trên gương mặt của em ấy. “Xe này hết chỗ không sao cả.” Sầm Bách Hạc nhìn về phía sau, chọn một chiếc khá gần anh, đồng thời vẫn chưa có ai ngồi vào, cúi đầu trầm mặc tiến vào. Kỳ Yến đứng bên ngoài cửa xe chưa làm rõ chuyện gì đang xảy ra, liền thấy toàn thân một người đỏ đến chuyển tím, cướp chỗ ngồi đã được sắp xếp cho cậu trước đó. Cậu nghiêng đầu nhìn anh bảo vệ đang mở cửa cho cậu, vẻ mặt bảo vệ vừa vô tội lại lúng túng nhìn cậu. Kỳ Yến nghĩ nghĩ, ngồi vào xe theo người con trai có sương tím tráo đỉnh này, có thể cọ chút sương tím là được. Cửa xe đóng xong, Kỳ Yến lại thấy người đàn ông bị sương tím vây quanh bên cạnh, có chút không khỏe mạnh, phát hiện đối phương có gương mặt khiến người ta kinh diễm, tóc màu mực dính vào sau tai, có chút đẹp kiểu bệnh trạng. Tay với những khớp xương rõ rệt đặt trên đùi gối, thon dài trắng nõn, nếu có thêm chút thịt, càng đẹp hơn nữa. Sầm Bách Hạc chú ý người thanh niên bên cạnh đang xem anh, anh nghiêng đầu nhìn đối phương, đối phương toét miệng cười, còn lộ ra hai lún đồng tiên không sâu không cạn. Anh ngẩn ra, gật đầu với người thanh niên, sau đó thu hồi tầm mắt của mình. Kỳ Yến không để ý kiểu thái độ có chút lạnh nhạt đó, thu hồi tầm nhìn về, lấy điện thoại ra cúi đầu chơi game. Trong xe phút chốc im lặng hẳn, đợi đến khi xe bắt đầu di chuyển, Kỳ Yến mới cất điện thoại, ngửa đầu dựa vào ghế xe, nhắm mắt nghỉ ngơi. Xe chạy được một đoạn, liền xóc nảy, Kỳ Yến phát hiện xe đã chạy ra vùng ngoại ô, tiến vào đường nhỏ về nông thôn. Kinh tế Đế Đô phát triển, cho dù nông thôn cũng rất náo nhiệt, luôn luôn có xe sang chạy vượt qua đoàn xe, dưới ánh nắng phát ra ánh sáng lóng lánh. “Anh sao vậy? Tôi thấy sắc mặt anh có chút không đúng.” Kỳ Yến quay sang nhìn người đồng hành bên cạnh, sắc mặt còn tệ hơn cả lúc nãy: “Say xe à?” Bảo vệ lái xe nghe thấy Ngũ Thiếu có lẽ bị say xe, liền dừng lại bên đường, xoay đầu khẩn trương hỏi: “Ngũ Thiếu, cậu không sao chứ!” ... Mời các bạn đón đọc Luận Kết Quả Của Trông Mặt Bắt Hình Dong của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Quãng Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta - Tùy Hầu Châu
Một đồng nghiệp có quan hệ tốt len lén hỏi cô cùng BOSS từng có quan hệ gì. Lục Già thành thực khai báo chi tiết, loại bỏ lòng hiếu kỳ của đồng nghiệp, "Ba tôi từng chia rẽ anh ấy và bạn gái." Và cả, "Tôi từng viết thư tình theo đuổi anh ấy nữa." Đồng nghiệp hưng phấn hẳn lên, "Kết quả ra sao?" "Không theo đuổi được." Cũng có mấy người nhiều chuyện hỏi quan hệ giữa anh và cô. Từ trước tới nay anh không thích nhiều lời. Về phần nguyên nhân, à, anh thực sự không muốn có bất kỳ quan hệ gì với người phụ nữ chân đạp nhiều thuyền, bỏ dở giữa chừng kia. Có phải tình cảm còn chưa hết nên đang tìm một cái cớ hay không. Thật ra thì sự thực rất đơn giản —— Chỉ cần cho tôi một lý do, tôi sẽ ở bên em cả đời. *** "Buổi sáng hôm nay Lục Già có đánh mất 100 đồng ở sân thể dục, nếu các em có nhặt được thì trả lại cho bạn nhé. Mặt khác các em phải chú ý giữ tiền hay đồ có giá trị của mình cẩn thận. Các em xem hiện tại bạn học Lục Già đau lòng như thế nào." Thầy Trương nói xong, Lục Già xấu hổ còn hơn cả đau lòng, úp nửa mặt xuống bàn không ngóc đầu lên nổi. Một vài bạn học nhiệt tình trong lớp chạy qua an ủi cô, cũng hỏi chi tiết xem đánh rơi một tờ 100 đồng hay là hai tờ 50 đồng. Đối với sự thương tâm của Lục Già, bọn họ ít nhiều cũng có chút cảm thông. Từ Gia Tu cũng đi tới chỗ này nhưng không phải là quan tâm đến Lục Già, mà là nói với nam sinh ngồi bên cạnh cô: "Đi, chúng ta xuống dưới chơi đá bóng." Cô quay mặt sang hướng khác, tiếp tục khổ sở. Kết quả, sau khi Từ Gia Tu chơi bóng trở về, sự tình đột nhiên lại có chuyển biến —— Từ Gia Tu nhặt được tiền của cô. Anh ném cho cô tờ 100 đồng, giọng điệu thật không khách khí: "Lần sau cẩn thận một chút." Sau khi Lục Già đánh mất 100 đồng, Từ Gia Tu tự lấy tiền của mình ra bù vào, lúc này vấn đề bắt đầu nảy sinh: Bữa trưa của bạn học Từ Gia Tu phải làm sao bây giờ? "Có người" ăn ở đều tại trường học thì dù không có tiền cũng chẳng có gì phải lo lắng, nhưng anh thì có được như vậy đâu? Từ Gia Tu thực sự cảm thấy mình hành động quá nông nổi rồi. Bên kia, Lục Già tìm lại được tiền thì vui vẻ mời mấy bạn nữ trong lớp đi ăn kem. Bên này, Từ Gia Tu chạy đi tìm một bạn học nam tương đối thân thiết, tuy là lần đầu tiên đi vay tiền nhưng động tác cùng phương pháp tương đối thành thạo. Anh khoác tay lên bả vai của bạn học nam: "Trong túi có tiền không?" Bạn học nam lập tức cảnh giác, có điều vẫn lấy ra tờ 10 đồng nhăn nhúm: "Chỉ có từng này thôi." Từ Gia Tu: "Cám ơn, ngày mai sẽ trả lại cậu." Bạn học nam: "Không được, tớ còn phải để 5 đồng ăn cơm trưa nữa." Được rồi, vậy thì chia đôi mỗi người 5 đồng đi. Chỉ có 5 đồng tiền, không chỉ phải ăn cơm trưa, mà còn phải mất 2 đồng đi xe bus về nhà. Còn lại 3 đồng thì cơm trưa mua được chẳng thấm vào đâu. Đúng lúc này, Lục Già bưng một khay đồ ăn đi tới, còn ôm thêm một bình đồ uống. Có người hỏi Lục Già: "Sao cậu mua nhiều vậy?" Lục Già cười hì hì: "Mình ăn nhiều lắm đó." Sự thật là, cô tìm lại được tiền, cảm thấy vô cùng hạnh phúc nên thầm nghĩ cứ tiêu pha lãng phí để hưởng thụ một ngày đi. Từ Gia Tu: "..." Đứng trước khay giá đỗ và cải trắng gắp đến mỏi nhừ tay! ... Mời các bạn đón đọc Quãng Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta của tác giả Tùy Hầu Châu.