Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thê Vi Thượng

Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu. Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách,cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ; Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này… Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà… Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời,Cảnh Thiều nắm chặt tay, bổn vương nhất định phải trọng chấn phu cương! Thế là đập cửa nói: “Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!” *** TẬP 1: Tam hoàng tử Cảnh Thiều, một đời chinh chiến cho non sông, tay nắm trọng binh, chưa tròn hai mươi đã được phong vương, trong tay là vô hạn vinh quang. Nhưng chỉ vì quá ương ngạnh, mà đặt niềm tin lầm chỗ, chẳng phân biệt được kẻ ám hại, người tri kỷ. Năm Hoành Chính thứ hai mươi bốn, vinh quang ấy kết thúc bằng cái chết tủi nhục chẳng được toàn thây, hối tiếc đã muộn, chỉ mong có kiếp sau để được chuộc lại lỗi lầm. Nhưng lại được ban cho cơ hội quay lại phía đầu con đường, đâu là tương lai mà Cảnh Thiều sẽ giành lấy, là quyền lực tối thượng, là trả thù, hay những tháng ngày an bình không gió tanh mưa máu bên người đã luôn ở bên cạnh mình đến hết những giây phút cuối cùng cuộc đời. TẬP 2: Một lòng phò trợ huynh trưởng lên ngôi, bù đắp lỗi lầm khi xưa, trùng sinh mang đến cho hắn một lần kinh nghiệm, giúp hắn đâu thắng đó, mũi tên khi khi xưa suýt lấy mạng nay chẳng còn đáng lo, nhưng liệu như thế đã đủ? Biến số không tồn tại hay chỉ đang ẩn mình chờ thời điểm. Đời trước, Hoài Nam Vương là đối thủ mà hắn tán thưởng, nay, Hoài Nam Vương là… nghĩa huynh? Ngày vị nghĩa huynh ấy vào kinh, sẽ là muôn vàn sóng gió hay thêm một trợ thủ đắc lực. Bình định giặc ngoài, khải hoàn về kinh còn phải tiếp tục đối phó loạn trong. Hai đời mang nỗi ấm ức đứa con không được thương yêu, vị phụ hoàng hai đời không thể hiểu ấy, có thật không hề yêu thương đứa con ngốc nghếch chẳng biết nói lời dễ nghe? *** Review: #RinBaBa Thế nào nhỉ! Tui rất ấn tượng bộ này và phải gọi là bao hay. Bên Owlbooks đã phát hành full bộ thành sách rồi. Nói chung hồi nhận được sách có standee thì cực kỳ thích luôn. Đây là bộ mà tui nhiệt liệt đề cử bà con đọc. Vì điểm chấm có thể lên đến 8.5/10. Một câu chuyện cấu tứ vừa vặn với những yêu cầu của tui: trọng sinh, vương đấu, sủng thụ, HE và đặc biệt tác giả còn bonus thêm một couple phụ khá là thú vị. Tui sẽ spoil một chút nhé! Tình hình là bạn công Cảnh Thiều đời trước ôm bạn thụ Quân Thanh (Mộ Hàm Chương) nhảy xuống vực sâu. Đến lúc chết mới ngộ ra nhiều thứ và hiểu được chân tình. Sống lại, trở về trong đêm tân hôn, từ đó về sau sống và làm việc theo đạo “Đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão”. Mộ Hàm Chương từ nhỏ thông minh, tư chất con nhà võ nhưng lại bị thằng anh khác mẹ cùng đám em họ đẩy xuống nước nên không thể luyện võ được nữa. Ẻm theo đuổi con đường văn nhân học sĩ, nhưng vì là thứ tử nên cuối cùng bị gả cho Thành vương Cảnh Thiều. Nói chung Cảnh Thiều cũng chả vui sướng gì khi phải cưới một nam thê, điều đó đồng nghĩa với việc ảnh sẽ không thể kế vị. Tất cả đều là tác phẩm của bà kế hoàng hậu vì muốn con mình là Tứ hoàng tử đăng cơ mà tiêu diệt dây mơ rễ má từ từ. Nhưng sống lại một kiếp, Cảnh Thiều nhìn rõ nhiều thứ. Và đặc biệt với sự giúp đỡ, chỉ dẫn và tin yêu của Mộ Hàm Chương mà Cảnh Thiều đã giúp được anh ruột cùng mẹ cùng cha của mình là Cảnh Sâm lên ngôi hoàng đế. Nói về Cảnh Sâm thì anh này trầm ổn, đẹp, thông minh, có đầu óc và sau này ảnh phát sinh một đoạn nghiệt duyên với Cố Hoài Khanh (Hoài Nam Vương của đất phong phía Nam, tên Phượng Tịch). Nếu tác giả viết thêm về couple này thì thật hay. Chỉ bằng mấy cái phiên ngoại nhỏ bé thì thật sự không thỏa mãn. Anh Cố Hoài Khanh đúng chuẩn là một anh chàng sẽ có thể tạo ra một hệ liệt ngon lành cành đào đấy. Thật sự là những toan tính triều đình rất vi diệu. Người thông minh, kẻ cao tay, vây cánh và những tham quan nơi hoàng triều. Dân thì chỉ mong sống bình yên, thiên hạ thái bình. Ai làm vua mà lo cho dân thì họ yêu họ quý. Thế thôi! Cảnh Thiều không chọn làm vua vì biết bản thân không thể trở thành một minh quân. Anh chọn giúp anh mình, từ bỏ con đường nắm quyền thiên hạ để chọn sống bên người mình yêu. Anh Thiều là công sạch nha. Trước Mộ Hàm Chương ảnh chưa đụng qua cô nào cả vì quanh năm đi đánh giặc. Thật sự đọc bộ này thì tui thích mấy kế sách, tính toán của Mộ Hàm Chương còn hơn là đọc H. Cách ẻm kiếm tiền, cách ẻm giúp chồng trị quân… thú vị lắm. Mặc dù 30% đầu của bộ này làm tui hơi khó chịu vì tác giả viết có phần tạo ra một Mộ Hàm Chương khá yếu đuối và không bộc lộ được hết khả năng. Nhưng càng về sau thì Mộ Hàm Chương càng mạnh và trở thành cường thụ. Có lẽ tác giả đã cố tình tạo ra sự đối lập để Mộ Hàm Chương bùng nổ và trở thành một đóa pháo hoa rực rỡ trên bầu trời. Tui cực kỳ cực kỳ thích cường – cường. Những tình tiết tiếp nối, mâu thuẫn và nút thắt bất ngờ làm tui bị thu hút thức sáng đêm để đọc cho đã. Tác giả viết không phải thuộc dạng dữ dội nhưng lại có cao trào và tình huống bất ngờ xen kẽ những tình cảm yêu thương và yếu tố hài hước. Viết mà không tạo cảm giác ức chế nhưng vẫn làm người đọc không thể rời mắt. Nhiệt liệt đều cử nhé! *** Nếu bạn thích đọc ngược, ngược thân, ngược tâm, ngược lên bờ xuống ruộng, ngược từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm nọ, ngược cẩu huyết máu chó, ngược âm u lạnh lẽo, ngược quạnh quẽ hiu hắt, ngược từ chính tới phụ từ công tới thụ từ cuối lên đầu, túm cái váy lại là ngược không chừa bố con thằng nào, thì xin lỗi, ở đây chúng tôi chỉ cung cấp dịch vụ ngược cẩu độc thân mà thôi = ))) Một câu chuyện ngọt mà không ngấy, kể về một tên ngốc nghếch, dùng mười năm để sống trong oán hận, sau đó dùng cả đời để bù đắp cho người mình yêu. —– Cảnh Thiều là tam hoàng tử, sinh ra trong nhung lụa, sống một đời cao cao tại thượng, đứng ở đỉnh mà nhìn người dưới chân, tuy hắn không phải kiêu ngạo nhưng cũng rất tôn quý. Năm đó kế hậu ép hắn cưới một nam thê, trong lòng hắn biết rất rõ, kế hậu là muốn tước quyền kế thừa ngai vị của hắn, điều này không sai. Bất quá, Cảnh Thiều trong suy nghĩ đó vô tình kéo thêm cả nhị ca và nam thê Mộ Hàm Chương vào, kết quả, sống một đời thù hận lạnh nhạt. Mãi đến khi hắn ở trong đại lao tối tăm ẩm ướt, hắn mới ngẫm ra, mười năm qua bản thân rốt cuộc có bao nhiêu sai lầm. . “Quân Thanh, ngươi có từng hận ta?” “Sao lại không hận? Nếu không phải vì ngươi, ta đã sớm vang danh bảng vàng, bước vào triều đình làm quan rồi.” Nguyên lai, tam bái, hắn mất quyền thừa kế đế vị, người này cũng mất đi hoài bão của mình. Nguyên lai, người này cũng chịu thiệt. “Nếu có kiếp sau, ta nhất định đối xử tốt với ngươi, dùng cả đời bù đắp ngươi…” Năm Hoành Chính thứ mười ba, hắn vừa đánh đuổi Hung Nô trở về, được phong vương sớm nhất trong các hoàng tử. Năm Hoành Chính thứ mười ba, hắn và con thứ của Bắc Uy Hầu thành hôn. Số mệnh, thế nhưng thực sự cho hắn trọng sinh, cho hắn một lần nữa sửa chữa sai lầm của mình. . Nhưng mà, Thành Vương a Thành Vương, ngươi vì một cái đế vị mà cốt nhục tương tàn, sủng thiếp diệt thê, người nào ngươi không được tổn thương ngươi đều đã tổn thương, người nào ngươi cần tín nhiệm ngươi đều không tín nhiệm. Chấp niệm của ngươi, sâu đậm đến thế. Sai lầm của ngươi, biết lấy gì để lấp đầy đây? . “Ngươi đừng sợ.” “Nào, ta bôi thuốc giúp ngươi.” Này này, không phải Thành Vương là tên cơ mặt co rút, ít nói ít cười, hở ra là tức giận sao? . “Chúng ta đã là phu thê, ngươi sợ cái gì?” “Eo khó chịu sao? Ngươi dựa vào ta, ta xoa bóp cho ngươi.” Không đúng không đúng, lời thiên hạ đàm tiếu đặc biệt không đáng tin! Cái gì mà mặt đen quanh năm, tính tình tệ hại, cơ bản chỉ là một tên ngốc manh quấn lấy y, làm nũng với y, cơ bản chỉ là một tên ngả ngớn vô hại! . Được rồi, Quân Thanh thấy biến không hoảng, còn ta đối với một vị vương gia soái khí kiêu ngạo nào đó triệt để hết hi vọng rồi. Tìm nữa tìm mãi cũng chỉ bới ra tên thê nô Cảnh Thiều thôi! . Đường rất ngọt, đặc biệt ngọt, phi thường ngọt, không bao gồm hỗn hợp thủy tinh. . “Đời người còn rất dài, sai lầm của quá khứ, sai lầm của hiện tại, sai lầm của tương lai, ta nguyện dùng cả đời để đổi, dùng cả đời để bù đắp.” Đây mới chỉ là một góc khởi đầu rất rất nhỏ trong hành trình rải đường ngọt ngào của đôi phu phu trẻ, đời người còn rất dài, ngược tâm của quá khứ, ngược tâm của hiện tại, ngược tâm của tương lai, Cảnh Thiều Quân Thanh nguyện dùng cả đời để bù đắp, dùng cả đời để tung hường. Ở đây không có máu chó, không có ‘hồng hạnh vượt tường’, không có tiểu tam. Ở đây buôn đường bán mật, ăn bắp rang bơ xem Mộ bảo bảo xử trí bạch liên bông, nhìn Vương gia cao cao tại thượng sủng thê lên trời. Ở đây nói không với gương vỡ lại lành, nói không với lề sách tình ca, nói không với tiên hôn hậu ái. Ở đây chúng tôi chỉ có Thê Vi Thượng. Nhắc lại lần cuối, đây là truyện ngược, ngược, ngược, siêu siêu ngược. Ngược cẩu độc thân. Xin vui lòng cân nhắc trước khi xem!!! Note: Một chút đường bất đắc dĩ của cặp phụ Cảnh Sâm – Cố Hoài Khanh siêu quắn quéo Mời các bạn đón đọc Thê Vi Thượng của tác giả Lục Dã Thiên Hạc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thất Niên - Nguyện Lạc
Bảy năm, cô đã tốn biết bao công sức để theo đuổi, cứ ngỡ rằng sẽ được ở bên anh... và hơn thế, cô mong mỏi sẽ có ngày xua đuổi được một hình bóng vẫn còn lẩn khuất trong trái tim anh đi... Nhưng, trong đêm sâu hoang vắng, bốn bề tĩnh lặng, cô mới ngộ ra rằng, trái tim ấy không thuộc về cô như xưa cũ. Năm 2000, Lâm Tử Mạch - mười lăm tuổi đã gặp Âu Dương Thành - hai mươi hai tuổi trên đỉnh núi Lư Sơn, chỉ vì sự cảm mến lúc ban đầu gặp gỡ, mà cô phải đi tìm hình bóng của anh, trọn vẹn bảy năm... Năm 2007, Lâm Tử Mạch - hai mươi hai tuổi, không khác bảy năm trước, vẫn yêu Âu Dương Thành sâu sắc. Nhưng Âu Dương Thành trước sau vẫn chỉ nhung nhớ một người tình chưa từng hiện thân. Nhưng lúc người tình xuất hiện, tất cả những dũng khí mà Lâm Tử Mạch tuổi hai mươi hai có đều tiêu tan hết. Lúc ấy, cả không gian thời gian như chao đảo trước mặt. Cô của hai mươi hai tuổi trở về chính mình năm mười lăm tuổi, và cả mình trước khi gặp gỡ Âu Dương Thành. Nếu số phận có thể do mình tự chọn lấy, liệu Lâm Tử Mạch có lựa chọn cách gặp và yêu Âu Dương Thành khi mười lăm tuổi? *** Ngày 4 tháng 7 năm 2000 Khi Âu Dương Thành từ hang Cẩm Tú quay lại biệt thự đã mười hai giờ rưõi, Hứa Mục lúc đó vẫn còn đang ngủ say. Âu Dương Thành đẩy cửa, trong phòng khách không có ai, anh rất kinh ngạc. Chiếc đồng hồ cũ vang lên những tiếng chuông nhỏ, Tiểu Cáp chán ngán uốn người nhảy qua nhảy lại trên ghế sô pha. Trong phòng sáng trưng, nhưng lại quá vắng vẻ, vắng vẻ đến mức khiến Âu Dương Thành bất giác thấy bất an. Anh tìm hết phòng này đến phòng khác nhưng vẫn không thấy bóng dáng A Tử. Khi tìm đến phòng Hứa Mục, Âu Dương Thành thấy anh đã nằm ngủ trên giường. Trên đầu giường bày vài loại thuốc. Trước đó, Lâm Tử Mạch đã gọi kể sơ qua tình hình, nói cô đã về nhà và bệnh dị ứng của Hứa Mục tái phát. Nhìn đồng hồ, Âu Dương Thành đoán Hứa Mục cũng chưa ngủ được bao lâu. Nhăn mày lưỡng lự một chút, anh quyết định lay Hứa Mục tỉnh dậy. ... Mời các bạn đón đọc Thất Niên của tác giả Nguyện Lạc.
Sống Chung Sau Ly Hôn - Hồ Tiểu Mị
Tiểu thuyết Sống chung sau ly hôn là cuốn tiểu thuyết xúc động về đề tài tình yêu - hôn nhân của Hồ Tiểu Mị. Tô Dao - nhân vật chính trong truyện là một bà mẹ đơn thân nuôi con nhỏ, vì nhiều nguyên nhân nên cô vẫn sống chung với Cố Nguyên, người chồng trước của cô, dưới cùng một mái nhà. Tô Dao vì muốn mau chóng sống tự lập, nên chuyển công việc mới, nhưng không ngờ rằng cấp trên của cô lại là Hứa Đông Dương, đã từng là người yêu cũ của cô. Hứa Đông Dương muốn giành cô trở lại bên cạnh mình, anh vô tình phát hiện ra con gái chung của Tô Dao và Cố Nguyên lại chính là cốt nhục của anh. Đồng thời, Cố Nguyên cũng muốn giữ Tô Dao ở lại sống chung dù rằng hai người đã ly hôn, nhưng quyết định đó lại mang đến một bầu không khí ngập tràn ấm áp và nguy hiểm. Một lời nói dối cần rất nhiều lời nói dối để khỏa lấp, khi sự thực được phơi bày, một người phụ nữ, hai người đàn ông, ba gia đình, cuộc chiến tranh gia đình vì vậy bắt đầu bùng nổ… *** Hứa Đông Dương nhận điện thoại của Tô Dao, không một chút chần chừ, bèn đến chỗ hẹn. Cô ngồi ở quán trà gần công ty anh. Anh khẽ hít sâu để không làm cho tim mình loạn nhịp rồi chậm rãi bước tới. “Dao Dao”. Hứa Đông Dương kéo chiếc ghế trước mặt cô ngồi xuống. Tô Dao nhìn anh, khẽ mỉm cười, cô lấy tài liệu hôm qua anh đưa cho cô, đẩy về phía anh. “Xin lỗi anh, em nghĩ em nên cho anh một câu trả lời rõ ràng, không để anh tiếp tục làm gì vì em nữa”. Tô Dao nhìn Hứa Đông Dương: “Có thể anh cảm thấy em ích kỷ, nhưng em không thể ở bên cạnh anh, Tô Thư em cũng nhất định phải giữ ở bên mình.” Nụ cười trên gương mặt Hứa Đông Dương dần dần biến mất, anh chỉ cảm thấy tim mình bỗng trở nên nặng hơn, đập từng nhịp một cách khó khăn. Dù đã từng đặt giả thiết sẽ có ngày hôm nay, nhưng khi thực sự phải đối mặt với nó thì sự đau đớn mà anh gánh chịu vượt xa tưởng tượng của anh. Anh bây giờ không còn là chàng thanh niên mới hai mươi tuổi, còn bồng bột khi đối diện với chuyện tình cảm nữa, vì vậy khi tranh giành anh cũng lý trí và tích cực hơn nhiều. ... Mời các bạn đón đọc Sống Chung Sau Ly Hôn của tác giả Hồ Tiểu Mị.
Quán Cà Phê XY - Bình Quả Thụ
Hướng Vãn là nhân viên làm ca đêm tại một quán cà phê, là người rất dễ xấu hổ, về phương diện tình cảm lại cực kỳ thuần khiết, bởi vậy thỉnh thoảng cậu lại làm ra những việc rất ngốc nghếch khiến người khác khóc không được mà cười cũng không xong. Cùng làm với Hướng Vãn tại quán cà phê này còn có một nhân viên làm ca sáng. Người đó chính là Diệp Chiêu Ninh, một chàng trai với tính cách khoan dung, điềm tĩnh, tay nghề nấu ăn rất tốt. Bề ngoài nhìn cậu có vẻ rất hòa nhã, dễ nói chuyện nhưng Diệp Chiêu Ninh lại có những mặt vô cùng cố chấp. Do thời gian làm việc khác nhau mà Hướng Vãn và Diệp Chiêu Ninh chưa từng gặp mặt, mặc dù Hướng Vãn thường xuyên được ăn đồ ăn do Diệp Chiêu Ninh nấu để lại cho cậu làm bữa đêm. Và đúng là "con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày". Bỗng một ngày đẹp trời, Diệp Chiêu Ninh được ông chủ quán cà phê nhờ làm thêm cả ca tối vì người làm buổi tối hôm đó có việc phải nghỉ. Có ai biết đâu rằng, người "có việc phải nghỉ" đó lại cố tình xin nghỉ và bất ngờ xuất hiện ở quán để gặp người mình "thầm thương trộm nhớ" bấy lâu... Được biết nhiều với tên gọi "Thụ làm ca sáng, công làm ca tối", câu chuyện của Hướng Vãn và Diệp Chiêu Ninh chắc chắn đã quen thuộc với nhiều bạn độc giả yêu thích tiểu thuyết đam mỹ. Tuy nhiên bản xuất bản này có một chút đặc biệt bởi tác giả cuốn sách đã có một số sửa chữa và viết thêm vào so với bản đăng trước đây. *** Mẹ Hướng cùng cha Hướng vừa mới xuống xe đã thấy con trai mình bộ dáng đau khổ đứng đợi ở bến. Mẹ Hướng lườm anh một cái: “Thật vô dụng!” Chuyện công đến Thanh Châu, bố mẹ anh cũng biết nhưng họ lại không ngờ rằng, đã hơn một tháng rồi mà đến mặt thụ công còn chưa thấy. Công mặt mày đáng thương nhìn mẹ mình: “Con nhớ Chiêu Ninh quá.” Cả nhà ngồi xuống ăn bữa cơm, công kể qua về tình huống hiện tại, mẹ Hướng vừa nghe vừa lắc đầu: “Không được, mặt không đủ dày, tay chân cũng bám không chặt lấy người ta gì cả.” Cha Hướng liếc mẹ Hướng một cái: “Hay là chúng ta đi một chuyến vậy. Phản ứng của bố mẹ Tiểu Diệp như thế cũng rất bình thường thôi”. Công vừa nghe thế đã lắc đầu quầy quậy: “Không được, không được, con gọi hai người đến là để làm cố vấn, đưa ra kế hoạch. Nếu cha mẹ tìm đến tận nhà thì không ổn đâu”. Mẹ Hướng: “Nếu Tiểu Diệp là nữ thì cái đoạn tình cảm này của hai đứa có đến gian đoạn nào, mẹ đây cũng không thèm quan tâm. Nhưng tình cảnh của hai đứa dù sao cũng hơi đặc biệt, cha mẹ chỉ hy vọng con sớm có thể ổn định lại. Yên tâm đi, cha mẹ lộ diện càng thể hiện chúng ta rất có thành ý à?” ... Mời các bạn đón đọc Quán Cà Phê XY của tác giả Bình Quả Thụ.
Phát Rồ - Thả An
Trở về với vết thương lòng và quyết tâm trả thù kẻ đã cướp đi gia đình mình. Cô xinh đẹp, kiêu ngạo mà ngây thơ chẳng ngờ bị anh cuốn vào dã tâm đó. Nếu nói tình yêu được đong đầy bằng niềm tin và sự bao dung, thì liệu có thể nói rằng cô đã từng có một tình yêu đích thực? Anh lạnh lùng rạch những vết dao lên tình yêu của hai người, lên trái tim cô, và lên cả trái tim anh... Có thể nào tha thứ? Có thể nào quên? Cô giằng xé, để rồi cuối cùng những bước chân lạnh lùng của lý trí cũng giẫm đạp lên dòng máu nóng chảy trong tim. Sau bao nhiêu toan tính, hận thù, dằn vặt và giằng xé, liệu họ còn có thể quay trở về bên nhau lần nữa? *** Tòa biệt thự này đã bao giờ lạnh lẽo như bây giờ chưa nhỉ? Trong ấn tượng của Hướng Phù Sinh dường như là chưa. Kể cả thời nhà họ Hướng lụi bại cũng vẫn rất náo nhiệt đó chứ. Căn biệt thự dù cho thiếu chủ, cũng chẳng bao giờ thiếu người làm. Nhưng tối nay, tất cả người làm đều đi cả, từ nhà bếp đến phòng khách, dưới tầng tới trên lầu, cả căn biệt thự chẳng còn chút hơi người. Không còn những bóng người đi qua đi lại, hoặc lặng lẽ đứng một bên chờ sai bảo nữa, chỉ còn những hành lang thật dài và bức tranh chân dung cô độc treo ở đó. ... Mời các bạn đón đọc Phát Rồ của tác giả Thả An.