Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cổ Phong Hệ Liệt: Hồ Duyên - Công Tử Hoan Hỉ

Y dạy học ở thôn làng nho nhỏ, từ thơ bé đã mồ côi, lớn lên cũng phận mọt sách nghèo rớt mồng tơi. Hắn sinh trong vương tộc, hưởng trọn nhung lụa vàng son, thân hồ ly quen thói ngông cuồng. Một đêm mưa dông gió giật, một lần thiên kiếp, một thoáng vô tình lạc bước đến hậu sơn, lại là cơ duyên để đôi bên hội ngộ. Từ đây chấm dứt hai mươi năm hiu quạnh, hai mươi năm bình lặng dửng dưng…. Người có ơn và kẻ đến trả ơn, từ lúc nào đã dây dưa không dứt? Là khi y ngơ ngẩn vì bóng áo trắng và đôi mắt vàng kim nhàn nhạt, là khi hắn nhận ra vòng tay y ấm áp vô cùng? Ngày qua ngày, hắn cho gà ăn, y dạy học, trời đổ mưa lại có ai mang ô đứng đợi, tán ô khoanh lại một khoảnh trời mơ nồng nàn. Chuyện trời tàn đất tận, chưa đến tàn tận thì ai hay ra sao? Vậy hãy cùng nhau sống đời bình đạm, cùng nhau đợi đến đất tận trời tàn… *** "Đệ vẫn... khoẻ chứ?" Nhìn nhau im lặng, cuối cùng vẫn là Nhan Tử Khanh mở lời trước. "Ừ." Tô Phàm gật đầu, mắt đăm đăm nhìn mặt bàn cũ kỹ. Lại chìm vào yên tĩnh, ánh mắt Tô Phàm hơi nhích lên, bắt gặp nền gấm sắc vàng thêu hoa văn chìm màu bạc, gió to sóng cả, mây cuộn bể gầm. Trên đỉnh đầu một tiếng thở dài sâu thăm, bàn tay quên cầm bút làm thơ vươn đến gần y, giữa chừng lại buông thõng xuống, "Đã là tiên sinh rồi, sao còn kiệm lời như vậy?" Không phải không thích nói, chỉ là không muốn nói, không mong nói, cũng không biết phải nói gì. Tô Phàm trong lòng thầm biện giải. Ban tay cầm sách siết chặt thêm, mắt cứ nhìn mãi chỗ tróc sơn trên mặt bàn cũ kỹ. "Đệ vẫn vậy, chẳng thay đổi chút nào so với cái ngày không thuộc được thơ." Nhan Tử Khanh chẳng ngại Tô Phàm ít nói, tiếp tục gợi chuyện, khí vị xa xăm, như đang nhớ về ngày cũ. "Năm ấy, nếu không thuộc được, có lẽ phu tử sẽ giữ đệ lại đến tối mịt." "Không đâu, phu tử vốn từ ái, sẽ không làm vậy." Tô Phàm mở miệng biện hộ, bắt gặp ý cười ăm ắp trong đôi mắt kia, "Huynh..." "Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với ta rồi?" Nhan Tử Khanh cười nhìn Tô Phàm, "Bạn đồng môn tái ngộ, Tô tiên sinh đối đãi thế này ư?" ... Mời các bạn đón đọc Hồ Duyên của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Đường Tiểu Lang Trung - Mộc Dật
Nhắc đến các tác phẩm của tác giả Mộc Dật có lẽ đa phần bạn đọc không xa lạ nữa, từ Nạp Thiếp Ký tới Hình Danh Sư Gia, Tống Y ... Mộc Dật tạo nên tên tuổi của mình cùng phong cách truyện riêng biệt. Đại Đường Tiểu Lang Trung là bộ truyện mang đậm nét đặc trưng của tác giả. Những năm đầu Đại Đường khai quốc, trong huyện thành Thạch Kính có một hiệu thuốc tên Quý Chi Đường, chủ hiệu thuốc Tả Quý y thuật bình thường, thê tử Lương thị nhu nhược nhút nhát, nhi nữ đanh đá thương đệ đệ, cả nhà sinh hoạt hết sức gian nan, hiệu thuốc ít khách đổ bể tới nơi. Cuối năm rồi trong nhà chỉ có banh bao đen trộn rau dại, còn bị chủ nhà đòi nợ, không nộp được tiền sẽ đuổi khỏi nhà ... Tả Thiếu Dương là nhi tử độc nhất của nhà đó, từ đây y bước trên con đường hành y đầy chông gai, cũng không thiếu bóng hồng bầu bạn. *** Tuyết lại rơi, đã cuối tháng một rồi, năm ngoái qua Tết một cái là trời chuyển ấm rất nhanh, năm nay trời lạnh hơn mọi năm thì phải, Tả Thiếu Dương hay nghe hàng xóm than phiền như thế. Mới đầu tuyết chỉ rơi lác đác vài bông không ai chú ý, sau mỗi lúc một lớn, rơi rào rào như ai đứng trên máu nhà rải lông ngỗng xuống, trời đất dần bao phủ trong một máu trắng thê lương. Nhà Miêu Bội Lan đã chuyển tới tiệm tạp hóa, bên đó vốn là chỗ ở của thương binh nặng cần theo dõi thường xuyên, nên tuy Tả Thiếu Dương đã mua đứt luôn, song Miêu gia vẫn ở lại nhà y, nhà nàng toàn nữ nhân trẻ nhỏ, ở chung với đống nam nhân như vậy không tiện, cũng không an toàn. Bây giờ vì hai nhà cần tách bạch tránh lệnh trưng thu lương thực nên chuyển hẳn sang đó ở. - Thôi, ăn cơm đi, đứng nhìn mãi cũng không giải quyết được gì. Tả Quý dừng bước giục thê tử, Lương thị đáp một tiếng vào nhà chuẩn bị cơm nước, Bạch Chỉ Hàn bị thương vẫn đi giúp, cứ nói vết thương nhỏ không ảnh hưởng gì, Tả Thiếu Dương thi thoảng lại bị mẹ lườm một cái, y không dám phân bua gì hết. ... Mời các bạn đón đọc Đại Đường Tiểu Lang Trung của tác giả Mộc Dật.
Bút Ký Xuyên Qua của Nữ Phụ - Dương Tử Nguyệt
Lúc trước có một tác giả viết tiểu thuyết, cô ấy lười viết kết cục của nữ phụ nên đem tất cả nữ phụ trở thành bia đỡ đạn.   Sau cô xuyên thành… nữ phụ trong các bộ tiểu thuyết vườn trường, cung đấu, mạt thế, tu chân…   Kiểu hình ác độc? Kiểu hình thánh mẫu? Kiểu hình kiêu căng? Đủ hết.   Đương nhiên kết cục của nữ phụ luôn là lĩnh cơm hộp …    Tác giả khóc lớn, vì về nhà, vì mạng sống, cô không thể không chia rẽ nam nữ chính~~~   Làm nữ phụ gì đó thật sự rất bi ai~~~ Mời các bạn đón đọc Bút Ký Xuyên Qua của Nữ Phụ của tác giả Dương Tử Nguyệt.
Nam Chính Là Hồ Yêu - Phù Hoa
Nam chính là một hồ yêu thích ăn khoai tây. Nam Chính Là Hồ Yêu vô cùng ngọt ngào dễ thương. Mời các bạn đón đọc.
Du Đồng Nở Hoa - Trùng Tiểu Biến
Một kẻ dốt đặc cán mai chuyện yêu đương như Thường Tiếu tụ tập đùa giỡn với bạn bè ở quán bar lại bị cậu bạn bàn bên cưỡng hôn. Thường Tiếu buồn bực hết sức, nhưng bạn cùng phòng lại vui khôn kể xiết, người đó là cây lan nổi tiếng của khoa máy tính Quý Hiểu Đồng! Quý Hiểu Đồng chấp nhận chọn mạo hiểm, chịu phạt, đành đi hôn Thường Tiếu. Vì đèn đóm trong bar rực rỡ, cách ăn mặc của Thường Tiếu khiến Quý Hiểu Đồng cứ tưởng mình đã hôn một cậu con trai, không khỏi bất mãn. Thường Tiếu tò mò lên diễn dàn của trường tìm hiểu tư liệu về Quý Hiểu Đồng, tên nhãi này biết chơi đá banh, đánh cờ, vẽ tranh… thông thạo đủ mười tám ban võ? Thôi đi, cái gì không đụng, tuy Thường Tiếu không phải chẳng biết gì về cầm kì thi họa – cũng được sơ sơ mà… Vì thế dõng dạc viết trên diễn đàn: Anh Quý siêu bảnh sao, cũng chỉ có thế thôi. Nào ngờ mọi người đều vây xem, lại còn chịu khổ, chưa nói chuyện bị mất ID trong trường, tự dưng máy tính cũng đen thui?? Thường Tiếu tức sùi bọt mép gửi chiến thư cho Quý Hiểu Đồng, hai người so tài, không ngờ Quý Hiểu Đồng giữa đường chạy mất… Chuyện này không thể để yên! Từ đó về sau, khói lửa tung tóe khắp nơi, cuộc chiến tình yêu cũng bắt đầu từ đấy. Mời các bạn đón đọc Du Đồng Nở Hoa của tác giả Trùng Tiểu Biến.