Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguy Tình Thử Ái

Mối quan hệ của bọn họ bắt đầu chỉ bởi chị gái cô là người yêu của bố anh. Vì không thể nào trút mọi tức giận lên người của bố anh hay chị gái cô mà anh đã nghĩ đến một cách thỏa mãn bản thân vô cùng hứng thú: “Chọc giận cô”. Dùng mọi thủ đoạn để cô gái quật cường luôn không bao giờ tỏ thái độ khiếp sợ trước mặt anh phải “quỳ” trước anh. Dù cô có nói : “Không phải là lần đầu tiên, anh còn muốn tôi không?” Anh vẫn nhất quyết phải chiếm đoạt cô. Có lần thứ nhất tất nhiên có lần thứ hai, đã có lần thứ hai thì sẽ có thêm nhiều lần nữa. Như anh đã từng nói. “Trong chuyện này, một hay nhiều lần thì đâu có khác nhau.” Nếu lần thứ nhất là đổi lấy tự do cho người con trai cô yêu từ những năm tháng đại học, thì lần tiếp theo lại là vì chị cô. Nhưng liệu những lần tiếp của tiếp theo nữa, có phải đều là đạt những thỏa thuận của riêng họ? Liệu trước tình cảm nửa giả nửa thật ngay chính anh cũng không thể phân biệt, cô có cảm động? Tất cả sẽ có trong nguy tình thử ái. Ngay tựa truyện cũng đã toát lên sự nguy hiểm trong mối quan hệ mập mờ của họ. Trích đoạn đặc sắc: “Thấy dáng vẻ cô bị áp bức mà chịu thua, trong nháy mắt Phong Sính không còn thấy hứng trí, anh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt tay cô. “Đợi ở đây đi, sau khi đua xe xong mà không thấy cô ở đây, tôi sẽ nói chị cô xử cô.” Đường Ý nhìn theo bóng lưng nam nhân quay bước rời đi, cô nghiến răng hét lên: “Chị tôi, anh còn phải gọi là mẹ đấy.” …. Đem mình tự cao như vậy, có thể đi tới nơi này, còn không phải vì tiền. Anh thật muốn nhìn, bao nhiêu tiền có thể bẻ ngoạt cái eo thon nhỏ cao ngạo kia của cô. …. “Tôi muốn tự do.” Phong Sính cười lớn: “Tôi trói tay hay buộc chân em?” “Không, anh trói cả người tôi.” …..       Đôi lời người edit: Nếu như các bộ truyện của Thánh Yêu trước giờ vẫn nổi tiếng là ngược người đọc đến không thể thở nổi hay đơn giản là đọc trong trạng thái căng hết tất cả các dây thần kinh thì Nguy tình thử ái có thể coi là món hơi lạ. Vì sao mình nói vậy? Vì truyện này có ngược, nhưng có rất nhiều những chi tiết hài hước. Bởi tính cách nam chính của bộ này có phúc hắc, có bá đạo, có liên quan đến xã hội đen, nhưng cực kỳ biến thái. Lời nói biến thái, hành động biến thái. Quan trọng là cái biến thái của anh ấy làm cho người đọc cười không ngậm được miệng. Không dễ gì mà Thánh Yêu nói đây là chuyện của một người điên và Dì nhỏ.  Truyện này có dài hay không thì mình không dám nói trước bởi hiện tại thì Yêu Yêu vẫn đang viết và viết đến chương 86. Năm 2015 sắp đến nên mình đào cái hố mới này, các bạn theo dõi và ủng hộ mình nha. _Tiny_ *** Thấy truyện này đọc được nhất trong các truyện của Thánh Yêu, không quá dài, nam chính cũng không quá cường thủ đáng ghét, ban đầu có lẻ là do mối quan hệ của nam nữ chính là cháu trai và tiểu di, có chút xíu bình đẳng, cho nên cách nói chuyện của họ cũng khá thoải mái, vui vẻ, không căng thẳng khi nữ chính bị bắt ép như các truyện khác. Nữ chính sống khá đơn giản, tình cảm, dễ tha thứ. Nam chính vô sỉ, mặt dày số một, nói nhăn nói cuội giỏi không ai lại, rất thích trêu chọc nữ chính. Ban đầu, là vì cô là em gái của mẹ kế, muốn trả thù mẹ kế tất nhiên là gây hoạ cho vị tiểu di dễ bị bắt nạt này. Nam chính là người trừng mắt tất báo, không biết nhẫn nại là gì? Chính là nín thở, tức giận bị nén lâu ngày sẽ khiến ngực khó chịu, sẽ mất mạng. Anh sẽ không tự làm khó mình. Anh cần một đối tượng để trút giận, nữ chính là không may mắn bị chọn. Nam chính xài vài thủ đoạn chia rẽ nữ chính và người yêu, khiến nữ chính phải chấp nhận đến với anh không nói, còn khiến người yêu nữ chính thay đổi, vì báo thù mà lấy một cô tiểu thư giàu có, từ một người đàn ông tốt trở nên hắc hoá, cũng bắt đầu chơi bẩn, tính kế với cả bản thân nữ chính. Từng 2 người yêu nhau, mộng sống đến bạc đầu, quay mặt một cái, đã trở mặt thành thù. Cũng may là cuối cùng, anh này chịu quay đầu, coi trọng người bên gối. Ẩn giấu bên trong con người cà lơ, phất phơ kia, nam chính cũng là người thiếu thốn và thèm khát tình thân. Thuở nhỏ gia đình không hạnh phúc, cha lăng nhăng, mẹ tự sát; dù nhiều lần chống đối cha nhưng anh xác định ông là người thân duy nhất của mình, khi cần thiết vẫn ra sức bảo vệ ông, lúc ông ra đi, anh cũng bị shock vô cùng; sau này bản thân anh cũng rất yêu thương chăm sóc cho đứa em trai cùng cha khác mẹ mới sinh. Nữ chính rời khỏi anh, anh cảm thấy rất khó chịu, lại gặp cô tươi cười sáng lạng, trong khoảnh khắc đó, anh chợt thấy không cam lòng. Sau khi cha mất, anh dùng thủ đoạn ra giành quyền nuôi dưỡng đứa bé, còn lấy nó uy hiếp bắt nữ chính chuyển đến sống với mình, lại không chịu thừa nhận là mình hèn hạ. Nữ chính tâm vẫn là nhuyễn, vẫn là tha thứ và chấp nhận nam chủ, quyết định dựa vào anh. Nam chủ rất hưng phấn và kinh ngạc, trước đây anh không chịu thừa nhận mình không biết nữ chính suy nghĩ như thế nào về mình, anh chỉ biết dùng quyền thế giữ nàng ở bên. Nay biết được ta yêu nàng, nàng cũng yêu ta, cảm giác này thật quá sung sướng. *** Ngón trỏ thon dài của Phong Sính quấn lấy cái móc chìa khóa, âm thanh di chuyển đó truyền đến bên tai Đường Ý.  Cô nghiêng đầu, hơi chạm đến mặt của nam nhân phía trước.  Phong Sính hơi nhích chân.  “Muốn lấy lại?”  “Phong thiếu.”  Đường Ý không lấy được, ánh mắt tựa như muốn giết người.  “Xin anh thương xót, giơ cao đánh khẽ.”  Thấy dáng vẻ cô bị áp bức mà chịu thua, trong nháy mắt Phong Sính không còn thấy hứng trí, anh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt tay cô.  “Đợi ở đây đi, sau khi đua xe xong mà không thấy cô ở đây, tôi sẽ nói chị cô xử cô.”  Đường Ý nhìn theo bóng lưng nam nhân quay bước rời đi, cô nghiến răng thét.  “Chị tôi, anh còn phải gọi là mẹ đấy.”  Mạc Mạch lôi tay cô.  “Chuyện gì xảy vậy, Đường Đường, Phong Sính là gì của cậu…”  “Cháu trai.”  Đường Ý tự động đem hai chữ “ tương lai” cắt bỏ.  ” Tớ khinh, cháu trai!”  Mạc Mạch kích động đến mức không kiềm chế nổi.  “Cậu biết anh ta là ai không hả? Có mối quan hệ như này, cậu còn đi làm thêm sao? Đầu óc cậu bị ngớ ngẩn rồi .”  Đường Ý xua xua tay.  “Tụi mình về đi.”  “Không về. ”  Mạc Mạch kiên định đứng tại chỗ.  “Ở đây có một quy định bất thành văn, nếu ai đó đua xe về nhất, người ở đây cũng sẽ có phần, cậu không muốn giúp Tiêu Đằng số tiền kia sao? ”  Trên mặt Đường Ý rõ ràng có do dự.  Tiếng nổ vang báo hiệu xe đua đồng thời xuất phát. Lúc lao ra có thể dùng từ “ như những mũi tên bắn ra khỏi cung” quả là không quá khoa trương, chiếc xe đua mùa vàng cường thế vượt lên dẫn đầu. Đường Ý dựa vào lan can, lôi điện thoại ra nhìn rồi lại cất trở lại.  Một vòng đua này là phải đi lên đỉnh núi, Đường Ý nhìn về phía bạn tốt.  “Cậu nói xem, có thể sẽ có người bị lật xe mà lăn xuống núi không?”  Mạc Mạch giơ một ngón cái về phía cô, ” Cậu đủ độc ác.”  Người đứng xem khá nhiều, phần lớn đều là bạn bè của những người đua xe, nam có, nữ có. Sau khi bắt đầu thi đấu, họ ở bãi cỏ bên cạnh chơi đùa.  Hai người đứng ở lan can bàn luận, đợi đến khi nhìn thấy chiếc xe đầu tiên về đích thì sắc trời cũng chuyển tối.  Mạc Mạch rướn cổ lên, sau khi nhìn thấy người dẫn đầu thì hơi thất vọng. Phong Sính quen thuộc giữ chặt tay lái, gầm xe đua rất thấp, bởi vì chạy nhanh mà mang lại khoái cảm làm hắn hưng phấn dị thường. Xe chạy qua điểm cuối, trong chớp mắt dải đỏ phủ lên thân xe, khói lửa quanh thân óng ánh trên những tầng không cao nhất.  Sau đó Phong Sính dừng hẳn xe, người đàn ông này, tài phú quyền thế đều kinh người, một động tác tùy ý là có thể đã khiến cho kẻ nịnh bợ anh đến trước mấy ngày.    Mời các bạn đón đọc Nguy Tình Thử Ái của tác giả Thánh Yêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Có Phải Anh Muốn Quỵt Nợ
✦ NHỮNG DÒNG ĐẦU TIÊN ✦ Thịnh Nịnh vẫn luôn cảm thấy phim thần tượng quá mức viển vông, quá mức mơ mộng, cho nên trong lòng thầm khẳng định cuộc sống sau này sẽ chẳng dính dáng chút gì tới thứ ấy. Tận đến một ngày kia, có vị tổng tài bá đạo với tính cách chuẩn soái ca của nam chính phim thần tượng tìm đến cửa. Lí do là vì không lâu trước đây, em trai ruột của tổng tài bá đạo bỗng “lãng tử quay đầu”, lâm vào bể tình, theo đuổi em gái cô một cách điên cuồng nhiệt liệt. Mặc kệ người nhà khuyên nhủ thế nào cậu chàng cũng chẳng lọt tai, kiên quyết muốn diễn cho trọn vở kịch [Thiếu gia con nhà giàu x Cô bé Lọ Lem nghèo khổ]. Không còn cách nào khác, anh trai Ôn Diễn đành “cầu cứu” chị gái Thịnh Nịnh. So với đứa em mang bộ não si tình, Ôn Diễn với tư cách người thừa kế thứ nhất lại là điển hình của một nhà tư bản chính hiệu. Tính cách mạnh mẽ quyết đoán, lòng dạ thâm sâu khó lường, chê nghèo yêu giàu, mắt cao hơn núi, vô cùng khinh thường kiểu phụ nữ “đóa hoa trắng mềm nhỏ mỏng manh” như em gái cô. Nhà tư bản: “Hy vọng Thịnh tiểu thư giúp đỡ.” Hóa ra người trước mắt này không phải hoàng tử phim thần tượng, mà bản thân cô cũng chẳng phải cô bé Lọ Lem, bọn họ chính là một cặp nhân vật phản diện độc ác. Thịnh Nịnh: “Làm vậy tôi đây được lợi gì?” Kẻ ác dễ chết sớm, ai hơi đâu làm không công chứ. Cần có lợi ích hợp lý thì anh trai ác độc của hoàng tử mới bắt tay cùng chị gái độc ác của Lọ Lem được. — Thịnh Nịnh vẫn luôn tận tâm sắm vai cô chị gái tàn độc, nhưng diễn được nửa đường, cô bỗng phát hiện, nhà tư bản thế mà bắt đầu chèo kéo. Rõ ràng đã bàn trước sẽ cùng nhau tham dự tiệc tối, cùng nhau chia rẽ đôi tình nhân trẻ, kết quả đến bóng người của hai đứa em cũng chưa thấy, cô lại mơ hồ bị nhà tư bản lôi kéo nhảy một điệu Waltz du dương. Hay ví như một lần kia định phá hỏng bữa tối đầy ánh nến của đôi chim cu, cuối cùng là toàn bộ nhà hàng bị ai đó bao trọn, hai bạn trẻ bị chặn ngoài cửa, còn cô thì được nhà tư bản mời thưởng thức bữa tối dưới ánh nến lung linh. Thịnh Nịnh vô cùng khó chịu: “Có phải anh muốn quỵt nợ không?” Nhà tư bản bị cô gái đầu gỗ này chọc cho tức giận không nhẹ, so với cô còn khó chịu hơn gấp bội: “Còn em có phải bị ngốc không?” 【Vở kịch nhỏ】 Mới ban đầu, vị thiếu gia phú nhị đại khổ sở cầu xin anh trai, xin anh hãy thành toàn cho tình yêu chân thành nhiệt liệt của mình và bạn gái. Anh trai cười lạnh: “Muốn ở bên cô ấy? Cút khỏi cái nhà này đã.” Về sau, anh trai bắt đầu vác một bộ mặt già nua theo đuổi chị gái của bạn gái. Thiếu gia phú nhị đại đã sớm xoay vòng vòng, hả hê mở miệng chế giễu: “Anh, khi nào anh mới cút khỏi cái này này đây?” Anh trai:…… #Tình yêu tuyệt mỹ giữa cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử?# #Sai, là tình yêu tuyệt mỹ của chị gái cô bé Lọ Lem và anh trai chê nghèo yêu giàu của hoàng tử.# #Ngay từ đầu nhà tư bản đã đồng ý đưa tiền, cuối cùng anh ta lại muốn lấy thân gán nợ, CMN hoá ra có thể keo kiệt đến nhường này.# Gỡ mìn: [Thà hủy đi 10 tòa thành còn hơn phá hỏng 1 hôn lễ, nhiệt liệt lên án hành vi của nam chính nữ chính!! Trong thực tế, xin đừng bắt chước, tuổi thọ sẽ bị rút ngắn.] [Nam nữ chính đều không hoàn mỹ, có rất nhiều vấn đề, nếu không chấp nhận được nam nữ chính có khiếm khuyết thì đừng tự làm cho bản thân khó chịu. Điểm quan trọng đều được viết trong văn án. Bạn nào chấp nhận được thì xem đi ~]
Cậy Quân Sủng
Văn án A Trăn là thứ nữ phủ An Quốc Công, hàng năm đều ở trong khuê phòng, không thường đi ra lộ diện. Nàng ngoan ngoãn khéo léo, không thích nói chuyện, mẹ cả cùng tỷ tỷ biết được nàng tuy có dáng vẻ khuynh thành, nhưng xuất thân hèn mọn, về sau cũng chỉ có thể gả cho một gia đình bình thường cho nên ngày thường luôn nghiêm khắc với A Trăn. Chỉ có thân tín bên người hoàng đế mới biết được, A Trăn không ở trong phủ An Quốc Công mà là một tay Hoàng đế dẫn dắt, khi Hoàng đế vẫn còn là Tần Vương, đã mang theo A Trăn ở bên người. Lúc ấy A Trăn lớn hơn một chút, vẫn là tiểu cô nương ôm đùi Hoàng đế khóc liên tục. A Trăn rơi lệ, có thể làm cho Hoàng đế sát phạt quyết đoán kiên nhẫn đi dỗ dành nàng. Ban đêm. Nhà vua nắm cái eo nhỏ nhắn của A Trăn, nửa đe dọa uy hiếp nói: “Hậu vị vẫn bỏ trống, nếu nàng không đáp ứng, trẫm sẽ cho nàng mang thai rồi tiến cung.” Nước mắt A Trăn rơi lã chã: “Ngươi toàn khi dễ ta, ta mới không muốn ở cùng một chỗ với ngươi.” Hoàng đế nắm cằm A Trăn, phủ người lên, “Nói nói hưu nói vượn, rõ ràng là trẫm yêu nàng.” Sau lại, phu nhân An Quốc Công và đích tiểu thư phát hiện, trong cung yến, đại thái giám bên người Hoàng đế, thái giám tổng quản trong cung, ngay cả triều thần cũng phải cho hắn vài phần sắc mặt hòa nhã – Lý Phúc công công, vậy mà lại tươi cười rót trà cho thứ nữ có thân phận thấp kém nhà mình. Hướng dẫn đọc: 1. Hoàn toàn không có căn cứ. 2. Chú ý nam nữ chính có quan hệ trước hôn nhân. 3. Không kịch tính, tiết tấu chậm, nhiều tình cảm hàng ngày. Tiểu mỹ nhân tuyệt sắc ít nói nội liễm được sủng ái lớn lên hàng ngày.  Hoàng đế không phải người lương thiện, tiểu mỹ nhân thích làm nũng ngọt ngào mềm mại. Chênh lệch 8 tuổi, sủng văn, hướng đến hàng ngày, các phương diện đều là 1v1. Tag: hào môn thế gia, tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, ngọt văn. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Minh Trăn | Vai phụ: Kỳ Sùng | Cái khác: Một câu giới thiệu vắn tắt: Tiểu mỹ nhân hay khóc lại bị hoàng đế bắt nạt. Lập ý: Trong bóng đêm cứu rỗi lẫn nhau, cùng nhau trưởng thành, thoát khỏi nghịch cảnh. —— Đôi lời của editor: Bộ này mình nhận từ tháng 5 đến giờ mới mở nè. Truyện sẽ được đăng chậm hơn bộ [TÙY HỨNG] nhé. ~Lại là một chiếc bánh ngọt ngào, mọi người ủng hộ nha
Bác Sĩ Lục, Trả Đào Hoa Đây
Văn án: Ai cũng nói bác sĩ Lục lạnh lùng không gần nữ sắc, chỉ có thể nhìn từ xa, không thể dâm loạn. Có lẽ sẽ không cô gái nào có thể có được anh đâu, đàn ông càng không được! Chỉ là! Người ở phòng bếp nấu cơm cho bạn gái là ai?! Người làm ấm giường cho bạn gái là ai?! Người tầm ngầm đuổi hết vận đào hoa của bạn gái là ai nữa?! Mọi người khiếp sợ.jpg Bác sĩ Lục nào đó bắn ánh mắt hình viên đạn tới: Có gì lạ! * Đây là chuyện ngọt ngào về một chàng bác sĩ phúc hắc từ thiếu niên đến trưởng thành đều âm thầm bảo vệ yêu thương một cô gái. Vai chính: Lục Nhất Phương, Trình Hiểu Cát Nam nữ chính là thanh mai trúc mã hàng thật giá thật, yêu thầm nhau nhưng không biết còn hay đấu khẩu, xa nhau một thời gian, đến khi trường thành thì chàng câu nàng về nhà nuôi. *** 3 giờ sáng, Trình Hiểu Cát gần như là từ trên xe taxi lăn xuống, sau đó cúi gập người xuống rất thấp, sắc mặt trắng bệch trán đổ đầy mồ hôi, hai tay dùng sức ấn bụng, gần nhưliều mạng cũng phải gắng hết sứccủa mình tới bệnh viện thành phố cấp cứu. Cô tìm được một vị y tá đang trực, run run rẩy rẩy nói: “Xin lỗi…… Tôi bị đau bụng cái loại đau sắp chết.” Y tá kia thấy mặt Trần Hiểu Cát nhăn giống như giấy vệ sinh đã dùng qua, vội qua đi đỡ cô dẫn cô đến phòng khám, “ Trước tiên cô ở nơi này đợi chút, tôi đi gọi bác sĩ Lục, lúc này anh ấy đang đi kiểm tra phòng.” Nói xong y tá kia một đường chạy chậm đi ra ngoài. Trình Hiểu Cát đau đến mức muốn bất tỉnh, đứng không vững liền ôm bụng ngồi xổm trên mặt đất, mới qua năm phút Trình Hiểu Cát lại cảm thấy đã qua nửa thế kỷ, bác sĩ kia lại không tới thì cô hóa thành lệ quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho anh ta! Trình Hiểu Cát đang nghĩ như vậy thì cuối cùng nghe được tiếng bước chân, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua trong lòng chỉ có một ý niệm: “Mạng mìnhxong rồi!” Đột nhiên lại bắt lấy một tia hy vọng, khẳng địnhlà lớn lên giống mà thôi không có khả năng đúng lúc như vậy! Cô liếc mắt một cái nhìn bàn làm việc, thẻ trên đó viết “ Bác sĩ chính: Lục Nhất Phương.” Trong lòng Trình Hiểu Cát chỉ có thể vang vọng một bài “Lạnh lạnh” để bày tỏ tâm tình cô vào giờ phút này. Y tá đi tới đỡ cô dậy, ngồi ở trên ghế, “Bác sĩ Lục, chính là cô ấy, anh đến khám đi em thấy cô ấy đau lắm.” Bác sĩ được gọi là bác sĩ Lục, dừng một chút nhìn Trình Hiểu Cát gật gật đầu ý bảo cô ngồi đó một lát. Đi đến bồn rửa tay đem nước rửa tay cho lên bàn tay trắng nõn khớp xương rõ ràng, lại dùng khăn lông cẩn thận lau khô mới đến gần cô. “ Người đẹp còn những bác sĩ trực khác đâu? Tôi thấy bác sĩ Lục rất vội, sẽ phiền đến bác sĩ Lục chứ?” Trình Hiểu Cát khẩn cầu nhìn y tá xinh đẹp, đáng tiếc không có nghe được câu trả lời hài lòng. " Xin lỗi cô, trước mắt có thể xem bệnh chỉ có bác sĩ Lục.” Y tá nói xong liền đi ra ngoài, mặt Trình Hiểu Cát xám như tro tàn nhìnbóng lưng cô y tá rời đi. “Đau chỗ nào?” Mặt Lục Nhất Phương không đổi hỏi, giống như cô với anh không hề quen biết, Trình Hiểu Cát mừng thầm, nhiều năm như vậy, nói không chừng anh không quen biết cô đâu nhỉ? Cuối cùng thiếu nữ mười tám năm đó,trở nênxinh đẹp như vậy thì không quen biết cũng bình thường? “Nơi này đau, rất đau.” Trình Hiểu Cát dùng ngón tay chỉ vào bụng dưới bên phải của cô. “Qua bên kia nằm để tôi khám.” Trình Hiểu Cát ngoan ngoãn đi qua chỗ đó nằm xuống. Lục Nhất Phương đi tới, ấn bụng Trình Hiểu Cát dò hỏi: “Nơi này đau không?” “Không đau.” “Nơi này?” “Không đau.” “Nơi này?” “Ai ai ai! Đau đau đau đau!” Trình Hiểu Cát bị anh ấn kêu thảm thiết liên tục, thiếu chút nữa cho rằng anh dùng việc công để báo thù riêng, cố ý dùnglực lớn như vậy nhưng lại thấy bộ dáng nghiêm túc của anh, chắc làmình nghĩ oan cho anh rồi đi? Thật là thiên đạo luân hồi, trời xanh không tha cho ai! Tôi - Trình Hiểu Cát cũng có ngày bụng tôi bị Lục Nhất Phương ấn! “Nơi này đau không?” Lục Nhất Phương lại thay đổi chỗ khác, Trình Hiểu Cát lắc lắc đầu. Anh kéo cô dậy, lại hỏi chút mặt khác bệnh trạng sau đó mới nói nói: “Bước đầu kết luận rất có khả năng là viêm ruột thừa, đi chụp CT mới có thể chẩn đoán chính xác.” “Viêm ruột thừa? Vậy phải làm sao bây giờ?” Trình Hiểu Cát khóc nức nở hỏi. “Cái này thuộc về ruột thừa cấp tính, sẽ phải làm phẫu thuật nhỏ.” Lục Nhất Phương nói, sau đó đem một tờ giấy đã in đưa cho cô, “Cầm tờ này đi đến góc ngoặt tầng 1 để chụp CT.” Trình Hiểu Cát cầm tờ giấy gật đầu " Được, bác sĩ Lục.” Nhìn bóng lưng vặn vẹo của Trình Hiểu Cát,khóe miệng Lục Nhất Phương cong cong, “Bác sĩ Lục?”, Sau đó xoay người đến bàn làm việc cầm lấy điện thoại, nhấn một dãysố, “ Y tá Văn, cô gái vừa nãy là bạn tôi nhờ cô hỗ trợ chăm sóc một chút, cảm ơn.” Đến khi đối đương trả lời anh mới tắt điện thoại. Rất nhanh đã có kết quả chụp CT, Trình Hiểu Cát bị chẩn đoán chính xác vì ruột thừa cấp tính, yêu cầu lập tức phẫu thuật biết được tin tức này sắc mặt Trình Hiểu Cát càng thêm trắng bệch. “Cái này yêu cầu nằm viện một tuần, chị báo người nhà đến đây chăm sóc đi.” Y tá Văn đề nghị với Trình Hiểu Cát đang nằm trên giương bệnh. “Không cần, tôi mang thẻ chứng minh, thẻ bảo hiểm, thẻ ngân hàng, sổ khám bệnh đều mang theo,một mình tôi cũng có thể.” Trình Hiểu Cát miễn cưỡng mỉm cười, cự tuyệt đề nghị y tá Văn, ba cô ở nước ngoài còn trong nước không có người thân thích gì nhiều, Manh Manh cũng đang đi công tác, chỉ một cuộc phẫu thuật nho nhỏ không cần phải gọi bọn họ tới. Y tá Văn thấy cô nói như vậy thì biết trong lòng cô có điều khó xử, cũng không hề nhiều lời, “Nửa giờ chuẩn bị phẫu thuật, bác sĩ Lục mổ chính.” “Bác sĩ Lục? Chính là bác sĩ Lục vừa nãy?” Trình Hiểu Cát không thể tin được lỗ tai của chính mình. Y tá Văn cười nói: “ Làm sao? Bệnh viện có người quen còn không tốt sao?” “Người quen? Cô nói ai là người quen?” “Bác sĩ Lục, vừa nãy bác sĩ Lục còn gọi cho tôi nói cô là người quen cần chăm sóc hơn, còn nói cô là bạn, làm sao? Hai người có phải hiểu nhầm gì không?” Ánh mắt y tá Văn lóe sáng vô cùng có tinh thần bát quái, nhìn chằm chằm Trình Hiểu Cát. Mời các bạn mượn đọc sách Bác Sĩ Lục, Trả Đào Hoa Đây của tác giả Tiểu Nhị Tiểu.
Anh Ấy Rất Điên
Số chương: 95 chương chính văn + 12 chương ngoại truyện Lịch đăng: Ngày chia hết cho 3 trong tháng Thể loại: Sủng, sạch, thanh xuân vườn trường, thiên chi kiêu tử, hệ liệt, HE. Editor: #xanh Có một nữ sinh mới vừa chuyển trường đến Tam trung, cô gái này rất là kì lạ, luôn mặc một cái áo hoodie to, trùm mũ che kín mặt, cùng với quần jean xanh. Cô dường như cũng không muốn nói chuyện, cứ như người câm vậy. Mọi người ở trường thấy cô gái quái đản như vậy,  đều hò nhau suy đoán, cứ nghĩ rằng vì cô quá xấu, nên mới luôn mặc đồ rộng thùng thình, lại còn luôn dùng mũ che hết mặt. Chắc chắn là như thế rồi!!! Ai mà ngờ, khi cô lộ mặt, lại là một mỹ nhân kinh vi thiên nhân*. *(Kinh vi thiên nhân: Nhìn thấy sẽ vô cùng kinh ngạc, khó tin) Rất nhanh tiểu mỹ nhân đã nổi tiếng toàn trường, giá trị nhan sắc có thể càn quét hơn một nửa giới giải trí. Các nam sinh xôn xao không nhịn được nghị luận -- "Cái gì, đó là Tô Mạc Mạc mới chuyển đến đúng không?"..... "Người cứ như búp bê sứ, làn da trắng đến mức có thể véo ra nước!" Các nam sinh bàn luận khí thế ngất trời, không biết ai chú ý đến thiếu niên lười nhác đứng ngay góc tường. "Ngạn ca, cậu thấy tiểu mỹ nhân đó chưa?" Có người bật cười, "Sao Ngạn ca có thể để mắt đến loại con gái không dậy thì nổi như thế, nhóm bạn gái cũ của cậu ấy đều là 36D, thân hình như rắn nước, người sau càng quyến rũ hơn người trước." Thương Ngạn không lên tiếng, không chút để ý liếc qua một cái, cười nhạt một tiếng. Mấy tháng sau. Thương Ngạn làm trò trước mặt học sinh cả lớp, bao vây cả người tiểu mỹ nhân lại giữa bàn và người mình. Anh cúi đầu, ngửi mùi hương nơi cổ cô gái, nhếch mép cười-- "Em hôn anh một cái, anh thả em ra ngoài." "..." "Hôn hai cái, sau này anh là của em." - - Thời niên thiếu điên cuồng khí khái, không biết trời cao đất dày, chỉ biết em. * 【 Dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ. Quỷ tài* lập trình. Đại ma vương phóng đãng x tiểu mỹ nhân an tĩnh, quái thai, mắc bệnh tim bẩm sinh 】 *(Quỷ tài: Những người có tài năng rất rất rất giỏi) "Anh có bao nhiêu khó thuần, cũng chỉ vì em mà thỏa hiệp." 【 Ghi chú 】 1. Ngạn ca học siêu siêu giỏi (trừ ngữ văn), giữ mình trong sạch (không bạn gái cũ). 2. Mạc Mạc mắc bệnh tim bẩm sinh, đoạn sau sẽ làm phẫu thuật. 3. Đây là siêu ngọt văn, không ngọt các người cứ đánh tôi đi. 4. Giai đoạn đầu đề cập đến cuộc thi về máy tính, giai đoạn sau đề cập đến việc thành lập đoàn đội phân tích số liệu, thông tin là hư cấu, xin miễn bới lông tìm vết. *** Review:  31/05/2021                             Tặng hoa (4057)                                                              "Ngạn ca, cậu thấy tiểu mỹ nhân đó chưa?"                                                      Có người bật cười, "Sao Ngạn ca có thể để mắt đến loại con gái không dậy thì nổi như thế, nhóm bạn gái cũ của cậu ấy đều là 36D, thân hình như rắn nước, người sau càng quyến rũ hơn người trước."                                    Thương Ngạn không lên tiếng, không chút để ý liếc qua một cái, cười nhạt một tiếng.                                      Mấy tháng sau.                                                              Thương Ngạn làm trò trước mặt học sinh cả lớp, bao vây cả người tiểu mỹ nhân lại giữa bàn và người mình.                                  Anh cúi đầu, ngửi mùi hương nơi cổ cô gái, nhếch mép cười...                                              "Em hôn anh một cái, anh thả em ra ngoài."                                                      "..."                                                                  "Hôn hai cái, sau này anh là của em."                                                      Thời niên thiếu điên cuồng khí khái, không biết trời cao đất dày, chỉ biết em.”                                           ***                                                                  Những năm Thương Ngạn còn tung hoành ngang dọc ở trường cấp ba không một ai chưa nghe qua cái tên “Thương Diêm La”, đến một cô gái nhỏ mới chuyển trường như Tô Mạc Mạc cũng được nhắc nhở không nên quá thân cận với anh, chạm mặt thì cứ trực tiếp đi đường vòng. Nhưng mà có vẻ vận mệnh luôn thích chơi đùa, nhất là với những đứa trẻ nhút nhát như Tô Mạc Mạc. Chân trước vừa trốn thoát khỏi “móng vuốt” của Thương Ngạn, chân sau đã bị giáo viên đưa ngay vào “miệng cọp”, miễn cưỡng trở thành học trò nhỏ của anh.                                   Tô Mạc Mạc sợ tiếng ồn, sợ nói chuyện, sợ bị người ta nhìn chằm chằm, nhưng cô không sợ Thương Ngạn, dù anh có là Diêm La danh xứng với thực đi nữa. Bởi từ ngay lần đầu chạm mặt, dù anh có chê cô quá nhỏ, cười cô nhút nhát, nhưng cô lại không hề cảm thấy chút ác ý nào, nhiều nhất chỉ như đang giỡn vui với một chú mèo cưng thôi. Phải, Tô Mạc Mạc nghĩ như thế đấy.                                  Nhưng đúng là Thương Ngạn nghĩ như thế thật, ban đầu anh cưng chiều cô hoàn toàn chỉ bởi vì Tô Mạc Mạc là học trò nhỏ của anh, ai cũng không được bắt nạt. Dù vậy, trong một lúc bất cẩn nào đó, bức tường trong lòng Thương Ngạn đã xuất hiện vết nứt, ngày càng lớn, ngày càng sâu, đến tận khi anh đốt cháy cả trái tim mình cho Mạc Mạc, đến cả tàn tro cũng giao cho cô giữ.                                  “... Em có nỗ lực muốn đuổi theo anh… Anh đừng cười nhạo em…”                                              Trong chớp mắt, Thương Ngạn cảm thấy như có người đang nện một cú vào trái tim mình —— có lẽ đã dùng sức lực có thể đập vỡ tường.                                  Vì vậy trong thời gian ngắn, tất cả bức tường trong trái tim đều sụp đổ, bụi bay đầy trời, cấu trúc được kéo dài suốt mười tám năm, nhóc con chỉ vừa dùng một lời nói một ánh mắt đã dẫm lên nơi mềm mại nhất trong lòng anh.                                  Sau này cô đứng ở nơi đó, chỉ cần một giọt nước mắt nhỏ xuống, cũng có thể đập anh đau đớn.                                  Biết rõ đã đem tử huyệt của mình đưa ra ngoài, nhưng không hề hối hận.                                          Thậm chí biết được ý cô không phải là điều mình muốn nhất, nhưng vẫn không nhịn được tự mình đa tình, lừa mình dối người, lấy một câu đơn giản bốn bỏ lên năm, hận không thể khắc từng câu chữ vào sâu trong lòng.”                                  Sau khi xác nhận mình đã “xong”, Ngạn ca hoàn toàn không muốn làm người nữa. Có lẽ “Anh ấy rất điên” nên đổi tên thành “Quá trình tiến hóa từ người tới cầm thú”, “Niềm vui khi không làm người của Thương Ngạn”, hoặc là trực tiếp hơn là “Câu chuyện pháp luật: Bảo vệ trẻ vị thành niên”... :v                                  Ngày tháng bên cạnh Thương Ngạn quá thoải mái, thoải mái đến mức khiến Tô Mạc Mạc gần như quên mất mình đến từ nơi nào, cuộc sống lay lắt hiện tại của cô từ đâu mà đến.                                   Cô từng lẻ loi, một mình ngồi co lại thật lâu trong phòng bệnh đơn sắc trắng. Ngoài cửa sổ là xuân qua thu đến, tiếng cười vui vẻ, đông vui náo nhiệt, thế giới sặc sỡ xán lạn. Vậy nhưng, bốn chữ “sặc sỡ xán lạn” ấy, dường như không liên quan gì đến người chỉ có một màu là cô; đông vui náo nhiệt, nhưng bên cạnh cô lại không có ai tồn tại.                                  Mãi đến khi anh xuất hiện.                                                           Thương Ngạn là con cưng của trời, ưu tú mà phóng đãng, anh dường như không đặt cả thế gian này vào mắt, nhưng anh có thể chạy khắp nơi mua cho cô một bình sữa nóng, đỡ vỉ than bỏng rát cho cô, thậm chí vì cô mà nổi giận điên cuồng, gánh vác mọi hậu quả cũng không muốn cô chịu một chút mảy may thương tổn. Từ ngày người ấy tới, Tô Mạc Mạc mới biết thì ra cô cũng giống như mọi người, cô không phải quái thai, cô cũng xứng đáng được yêu thương.                                  Mà đối với Thương Ngạn, Tô Mạc Mạc từ chỗ là học trò, sau đó thành người trong lòng, cuối cùng cô trở thành sinh mạng của anh. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)                                  Tính cách cô lặng lẽ đến mức khiến người ta đau lòng, ngoan ngoãn đến mức khiến anh không nhịn được muốn chọc ghẹo cô, không vì bề ngoài xinh đẹp diễm lệ được nhiều người yêu mến mà sinh ra kiêu ngạo hay tùy hứng. Vì từ nhỏ đã bị đưa ra khỏi gia đình sống ở viện điều dưỡng nên ngược lại, Tô Mạc Mạc còn vô cùng rụt rè nhút nhát.                                  Một Tô Mạc Mạc trong sáng xinh đẹp, sạch sẽ như một khối thủy tinh không lẫn bất kì tạp chất nào như vậy khiến Thương Ngạn chỉ hận không thể đưa cả thế gian đến trước mặt cô. Nhưng mà Tô Mạc Mạc không phải thỏ con dễ bắt nạt, cô là mèo hoang, đáng yêu mềm mại, nhưng móng vuốt cũng vô cùng sắc bén. Những kẻ không có mắt chọc đến mình và Thương Ngạn, sẽ không có chuyện cô nhân từ hiền hậu mà bỏ qua.                                     Nhưng những đoạn nhạc đệm đó chỉ là thứ yếu, thứ khiến cả Thương Ngạn lẫn Tô Mạc Mạc sợ hãi nhất là trái tim vẫn đập dần yếu ớt của cô.                                   “Căn bệnh này đã đi theo con từ khi bắt đầu, con cho rằng mình đã không sợ hãi.”                                      “Nhưng mà mẹ ơi, hình như con sai rồi……”                                                      “Nếu con không có gì hết ngay từ đầu, thế thì con sẽ không sợ… Nhưng anh ấy đã cho con, anh ấy dạy con rất nhiều cảm xúc, con dần dần trở nên tham lam mối quan hệ này… Con không muốn biến độ ấm đã chạm đến được trở nên lạnh lẽo, con cũng không muốn buông tay người con đã ôm lấy, con muốn cùng anh ấy mãi mãi, mãi mãi… Ở bên nhau.”                                  Cuối cùng, Tô Mạc Mạc làm một trao đổi với vận mệnh, mà cái giá đặt cược là nửa đời sau cùng Thương Ngạn. Cô ra nước ngoài phẫu thuật tim, cắt đứt mọi liên lạc với người kia.                                  ***                                                                  Trước khi Tô Mạc Mạc rời đi, không ai nói cho Thương Ngạn anh phải đợi bao lâu, đợi một năm, hai năm, hay là năm năm, mười năm… Nhưng anh vẫn cố chấp chờ đợi, thậm chí sau khi biết cô đã khỏe mạnh trở lại nhưng không muốn gặp mình, anh đã tức giận biết mấy. Nhưng anh nguyện chờ đến khi cô muốn trở lại bên anh, chưa từng nghi ngờ dao động dù chỉ một giây.                                  Rốt cuộc anh cũng đợi được, đợi được Tô Mạc Mạc, cũng đợi được nửa đời sau của mình.                                   Với cá nhân tôi, “Anh ấy rất điên” là câu chuyện thanh xuân đáng đọc. Lối hành văn lôi cuốn và hài hước của Khúc Tiểu Khúc được thể hiện rõ nhất trong bộ truyện này. Cách xây dựng hình tượng nhân vật cũng vô cùng độc đáo.                                  Một Tô Mạc Mạc từng không muốn sống, nhưng lại luyến tiếc sinh mệnh vì Thương Ngạn, trở nên dũng cảm và tự tin hơn. Một Thương Ngạn thông minh trác tuyệt, đoạn đường lớn lên thuận buồm xuôi gió, cậy tài khinh người, chưa từng chịu đựng bất kỳ suy sụp nào. Vậy mà cũng có ngày anh sợ hãi, anh thỏa hiệp, anh cúi đầu nhận lỗi vì một cô gái nhỏ.                                   Cùng với đó, những nút thắt về thân thế của Mạc Mạc và lý do cho sự cô độc của cô dần mở ra, những bí mật và mâu thuẫn hào môn được giải quyết thỏa đáng. Cái kết viên mãn vui vẻ với những người xứng đáng chắc chắn sẽ làm hài lòng bạn đọc. Phần chuyển ngữ tuy chưa hoàn hảo, nhưng vẫn đủ tốt để khiến người đọc đắm chìm mà không vơi đi hứng thú.                                  Nếu đang tìm kiếm một câu chuyện đáng đọc để thư giãn trong mùa dịch, chắc chắn “Anh ấy rất điên” là một lựa chọn không tồi, hãy thử xem sao nhé!                                  “Anh nói xem, chúng ta sẽ cùng nhau trải qua bao nhiêu đêm giao thừa?”                                          Thương Ngạn rũ mắt, con ngươi đen như mực chăm chú nhìn cô vài giây.                                          Sau đó anh thấp giọng cười.                                                          “Cái này anh không biết.”                                                          “?”                                                                  Tô Mạc Mạc ngẩn ra, có lẽ không nghĩ rằng sẽ là đáp án này, “Vì sao không biết?”                                      Thương Ngạn buông tay trái, sờ đến tay trái bên người của Tô Mạc Mạc, mười ngón tay đan chặt vào nhau.                                  Anh rũ mắt nhìn cô, mười ngón tay càng thêm nắm chặt, chậm rãi cúi người xuống.                                      Thương Ngạn khẽ hôn lên khóe môi cô gái.                                                      “Vì ai cũng không biết, anh có thể sống qua bao nhiêu đêm giao thừa trên đời này.”                                      Anh dừng lại, mười ngón tay bị anh siết chặt. Thương Ngạn nâng tay cô lên, đặt một nụ hôn xuống ngón áp út trên mu bàn tay cô.                                  “Nhưng anh biết, mỗi đêm giao thừa ở quãng đời sau này của anh đều sẽ trải qua cùng em.”                                  “Vì em chính là quãng đời còn lại của anh, Mạc Mạc.”                 ____                                                                  “ ” : trích từ truyện.                                                                *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ                       Mời các bạn mượn đọc sách Anh Ấy Rất Điên của tác giả Khúc Tiểu Khúc.