Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Việt Chi Tiên Sinh

Editor: Aubrey. Tình trạng: On-going. Thể loại: Đam mỹ, chủ công, thụ là một song nhi, song khiết, ngọt sủng, sinh tử, chủng điền, làm ruộng văn, cổ đại, bàn tay vàng, tình hữu độc chung, 1x1, HE. Không biết vì sao mà Nguyên An Bình chỉ vừa mới ngủ một giấc mà thôi nhưng đến khi vừa mở mắt ra thấy thay đổi hoàn toàn khác biệt thế giới mà mình sống không chỉ vậy mà còn thay đổi luôn cả con người bên ngoài. Vậy cũng chưa thê thảm bằng việc nguyên chủ vốn mất cha mất mẹ, là một kẻ vô cùng đáng thương.  Bi thảm hơn, đối phương còn là bị đói chết! Cho nên việc kiếm tiền rất là gấp gáp, chỉ là chờ hắn vừa lấy lại ý thức, cũng đã đi theo con đường dạy học đến quên lối về. _._._._ P/s: Đây là văn chủ công, tác giả là mẹ ruột có bàn tay vàng. Đây là tiểu thuyết tình cảm nam với nam, không thích có thể lướt qua. Tác giả nhắc nhở:  Đây là chủng điền văn, chủ công. Không có quá nhiều âm mưu quỷ kế. Nhân vật chính: Nguyên An Bình, Hoắc Tiểu Hàn. Vai phụ: Lý Tự, Bàn Đôn và một số nhân vật phụ khác. *** Review: Bộ này là một bộ điềm văn kể về là công xuyên về vào một thân thể bị đói chết hoàn cảnh khổ sở na ná khá nhiều bộ, nhưng cách công làm giàu khá mới lạ. Các nhân sĩ xuyên qua khác người thì làm ruộng, chăn nuôi, trồng cây nuôi cá bán đồ ăn các thứ, còn bạn công bộ này làm tiên sinh, giống giáo viên ấy, khá mới lạ. Đọc xong xin nhận xét là bạn công nên làm thụ và tìm công của đời mình thì hơn . Cái review này có mấy trăm chữ mà mình viết công thành thụ hết năm lần là hiểu nha. Bạn thụ trong này nhạt nhòa quá, tính cách yếu đuối do hoàn cảnh thì ok nhưng bạn í không có sức cuốn hút cho lắm, hai người cũng ko thấy rõ tình cảm, như kiểu lấy đại cho có ấy, nói chung tuyến tình cảm hơi chán. Hành văn cuốn hút, mình đọc một lèo tới 3h sáng huhu, tiếc là tình tiết hơi lộn xộn, pháo hôi khá nhiều nhưng không có vả mặt mấy, các vấn đề chưa giải quyết thỏa đáng cho lắm và cái kết cũng khá vội vã. Nói chung bộ này cũng khá đáng đọc, chủ yếu đọc về cách công dạy học, mấy đứa nhỏ dễ thương với cuộc sống hàng ngày của hai người. À H cũng có mà cũng như không, tại mình không cảm được cái CP này... Rate: 7/10 điểm nha~ *** Ngày đông hôm qua đến tương đối sớm, mới hơn 6 giờ: Không tới 7 giờ, trời cũng đã trở nên tối đen. Chỉ là đối với ánh đèn phố phường sáng choang mà nói, màn đêm không chút nào có thể gây cản trở được sự nhiệt tình của người đi mua sắm. Nguyên An Bình hai tay cầm hai bao lớn bao nhỏ tiêu sái bước ra từ siêu thị, nhất thời cảm thấy có khí lạnh kéo tới. Hắn nắm thật chặt cổ tay áo bằng lông nhung, để cho mình cảm nhận được một chút ấm áp, sau đó bước nhanh đến nơi mình đã đỗ xe, đem đồ đạc bỏ vào trong cốp sau, chỉ một lúc đã chất đầy. Hắn dùng dư quang cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện không có người nào liền mở túi nhựa đựng đồ vật ra, sau đó làm bộ dáng như đang chỉnh lý đồ vật. Nếu như giờ khắc này có người nhìn chằm chằm động tác của hắn, nhất định sẽ phát hiện dường như hắn đang sử dụng ma thuật, đồ vật bị tay hắn chạm vào đột nhiên liền không thấy tăm hơi. Sau khi chỉnh lý đồ đạc xong, đồ vật trong cốp giờ đã giảm mất một nửa, sau đó hắn liền quay về siêu thị tiếp tục mua sắm. Nguyên An Bình cứ như vậy tới tới lui lui hết năm, sáu chuyến, cuối cùng đem cốp sau cùng chỗ ngồi sau xe chất đầy đồ vật, rồi mới lái xe ra khỏi bãi đậu xe. Nhưng sau khi hắn ra khỏi bãi đậu xe, liền tìm tới một địa phương tương đối tối tăm. Lần thứ hai Nguyên An Bình đem đồ vật đều biến mất không còn tăm hơi, sau đó lái xe đến một siêu thị khác tiếp tục mua sắm. Từ siêu thị thứ bảy đi ra, bầu trời liền bắt đầu có hoa tuyết bồng bềnh bay lên, Nguyên An Bình thở phào ngồi vào trong xe, ngón tay gõ gõ trên vô-lăng, làm ra một quyết định: "Vẫn là mua thêm chút thuốc đi." Vì vậy, xe bắt đầu chạy loanh quanh các tiệm thuốc trong thành phố, liền mua được không ít thuốc thường dùng và một ít thuốc dùng cho việc cấp cứu, rốt cuộc hài lòng dự định trở về nhà. Nguyên An Bình có một bí mật không muốn cho ai biết, hắn nắm giữ một cái không gian tuỳ thân có hơn 100 khối lập phương. Đồng thời, chuyện này cũng chỉ mới phát sinh trong mấy ngày gần đây. Ban đầu, hắn rất kinh ngạc cùng mừng như điên, vì bản thân cũng là một người thích xem tiểu thuyết. Hắn tỉ mỉ phân tích không gian của mình một chút, sau đó tổng kết ra rằng không gian này của mình là một cái kho, thời gian lưu trữ trong đó cũng phảng phất giống như một cái kho. Đơn giản mà nói nó có công năng giữ tươi của tủ lạnh, đặc điểm duy nhất là nó có thể mang theo bên người một cách bí mật, rất thuận tiện. Nghĩ tới những chuyện này, Nguyên An Bình lại bắt đầu lo lắng. Dựa theo tình tiết trong tiểu thuyết, những ai nắm giữ không gian tuỳ thân đều là những loại không gian tuỳ thân có thể trồng trọt được, như vậy không phải đại biểu cho tận thế sắp sửa đến gần đấy chứ?! Hắn càng nghĩ càng cảm thấy chuyện như vậy rất có khả năng xảy ra, đặc biệt là mấy năm qua liên tục nói đến chuyện tận thế, chính mình lại còn nắm giữ dị năng không gian thường xuất hiện trong các bộ truyện mạt thế. Đối với chuyện tận thế sắp tới, hắn đã tin 70%, thực sự là vừa vui vừa lo, vui là bởi vì chính mình có thân thể cường tráng, còn có chút võ thuật, lại có không gian tuỳ thân có thể cất giữ đồ vật. Nếu như tận thế thực sự đến, chính mình có thể vượt qua thật tốt. Nhưng lo là vì nghĩ đến thế giới này thật sự sẽ biến thành bộ dạng khủng bố giống như trong tiểu thuyết cùng phim ảnh, liền có một loại cảm giác sợ hãi quanh quẩn ở trong lòng. Đây cũng là điều khiến cho hắn bắt đầu điên cuồng đi mua sắm, luôn cảm thấy bản thân chỉ cần mua thiếu một thứ là cơ hội tử vong của mình sẽ càng tăng cao hơn, Nguyên An Bình dùng hết khả năng đem không gian của mình lấp đầy. Bây giờ, trang bị trong không gian không sai biệt lắm. Khoản để dành của hắn cũng không sai biệt lắm, lại có loại cảm giác mâu thuẫn khó giải thích được. Một bên mong đợi tận thế không nên tới, một bên hy vọng hết thảy những thứ mình chuẩn bị đều không phải đang làm chuyện vô ích. Trên đường lái xe về nhà, tuyết rơi càng lúc càng lớn, hoa tuyết phiêu phiêu bay xuống như lông ngỗng giống như báo hiệu cho một trận đại biến sắp tới, không bao lâu sau trên đất liền tích tụ một tầng tuyết mỏng. Nguyên An Bình gặp phải đèn đỏ liền ngừng lại, trong lòng mang tâm sự, suy đoán tận thế khi nào sẽ đến, lại suy đoán đến tình cảnh sau tận thế. Duy nhất một thứ làm hắn cảm thấy được an ủi chính là, hắn là một người độc thân, không cần phải lo lắng đến vấn đề an toàn tính mạng của người nhà. Còn đám bằng hữu, hắn ngoại trừ đề nghị bọn họ nên tồn trữ một ít đồ vật, lại không có cách nào đem suy đoán của mình nói ra. Liệu có ai sẽ chịu tin tưởng cái suy đoán này chứ? Còn chuyện bại lộ không gian, hắn chưa bao giờ có loại dự định này. Sau khi suy nghĩ lung tung một trận, nhìn thấy xe phía trước cũng bắt đầu chầm chậm chạy lên, hắn ngẩng đầu nhìn đến đèn đỏ đã chuyển sang màu xanh, liền cũng lái xe chạy đi. Không ngờ thời điểm hắn vừa chạy đến giao lộ, đột nhiên một chiếc xe hàng lớn lao tới, Nguyên An Bình còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra liền mất đi ý thức. Ở một đất nước nằm ở phía Bắc, mặt trời mọc chói lọi. Tại quận Hân Lam, một thôn trang thuộc huyện phía Nam nằm bên cạnh vách núi, hoa tuyết bay lả tả đã đem toàn bộ thôn làng nhuộm thành một màu trắng. Bên ngoài thôn trang có một căn nhà nhỏ nằm quay lưng về phía Bắc, hướng về phía Nam, trong tiểu viện giờ phút này ngập đầy tuyết. Bên trong tiểu viện chỉ có hai gian phòng cũ nát bằng đất, mặc dù chỉ mới hoàng hôn, nhưng trong phòng lại có vẻ tối đen, không có một chút ánh sáng nào lộ ra. Trong phòng, phương hướng phía Đông. Một tấm gỗ cũ đã có chút biến đen trên giường gỗ, một khuôn mặt thiếu niên non nớt được che kín bởi một tấm chăn mỏng cũ, sắc mặt tái nhợt không một chút hồng hào. Xem ra thiếu niên không có một chút sinh khí nào, phảng phất như đã chết rồi, mà bất ngờ chính là, hắn lại đột nhiên mở mắt ra. Chỉ là trong mắt lộ ra mê man, cảnh sắc trước mắt làm cho hắn không biết được mình đang ở nơi nào. Sau khi Nguyên An Bình cố gắng mở mắt ra, liền xem chính mình hẳn là đang ở bệnh viện. Nhưng cảnh sắc đập vào mi mắt cũng không như hắn tưởng tượng, hắn nhớ trước khi mình mất đi ý thức, thứ khiến người ta cảm thấy sợ hãi va vào hắn, làm cho hắn nhận ra mình hẳn là bị tai nạn xe cộ. Nếu chính mình đã không chết, có phải là đang ở trong bệnh viện trị liệu không? Tại sao mình lại ở trong một cái phòng đất? Loại phòng đất cũ nát này khi mình còn bé dù trong thời điểm nghèo nhất cũng chưa từng ở qua. Hơn nữa, hắn rùng mình một cái, lạnh quá! Nguyên An Bình lạnh đến phát run, hắn ra sức muốn kéo chăn che kín người, lại phát hiện mình cơ hồ không có khí lực gì. Xem ra vấn đề trên người mình là do tai nạn xe cộ tạo thành, rất lo lắng mình bị tàn phế. Nguyên An Bình lập tức hướng tay mình nhìn lại, phát hiện trên tay không có bất kỳ thương tổn nào, chỉ là... Cái tay này không chỉ gầy đến thấy da bọc xương, hơn nữa so với tay hắn rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều. Hắn cảm thấy đầu óc mình như đột nhiên bị đập một cái, có chút mơ hồ, đồng thời một cái ý nghĩ quỷ dị xông lên não làm hắn muốn ngăn cũng không nổi. Nguyên An Bình cảnh giác nhìn bốn phía, sợ phát hiện có nguy hiểm, thử muốn từ trong không gian lấy ra một ít đồ vật, lại phát hiện đồ vật xuất hiện ở trong tay như chính hy vọng của mình. Hắn cực kỳ lao lực cầm lấy gương, sau đó lại nhìn thấy trong gương một khuôn mặt xa lạ còn non nớt. Tuy rằng bộ dạng này so với mình có nửa phần tương tự, nhưng hắn có thể khẳng định trăm phần trăm, đây căn bản không phải là mặt của mình! Không nói đến kinh ngạc cùng sợ hãi trong lòng, hắn muốn ngồi dậy tự mình kiểm tra một chút xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, kết quả lại phát hiện chính mình đến hai phần lực cũng không có. Hơn nữa, lúc này hắn cũng cảm nhận được cơn đau đến từ thân thể. Hắn thở hổn hển, tỉ mỉ cảm thụ một chút, nhận ra đau đớn đến từ dạ dày của chính mình, lúc này hắn mới biết được nguyên lai là do đói bụng. Nghĩ đến không gian nếu vẫn còn, lại nhớ đến chuyện lúc trước, điểm tâm là cháo cùng bữa trưa ở quán cơm và một ít đồ ăn đóng gói hẳn đều ở trong không gian. Thử lấy ra, nhìn thấy thức ăn nóng hổi, cùng hương vị dụ người kia, liền nhượng dạ dày hắn càng đau thêm. Xem cái thân thể xanh xao vàng vọt này, cũng không biết đã bao lâu không ăn gì rồi, có điều hắn cũng không dám ăn thức ăn có nhiều dầu mỡ, liền uống trước một bát cháo hoa. Cháo ấm áp nóng hổi liền nhượng bên trong dạ dày hắn thoải mái hơn, đầu óc thì vẫn rêu rao như cũ, đói bụng vẫn hoàn đói bụng, hắn lại dựa vào nghị lực mạnh mẽ của mình tự cho là nhịn được, sợ ăn nhiều một chút dạ dày liền chịu không nổi. Ăn cháo xong, đồ vật cũng đều thu lại, phút chốc cảm thấy được chính mình chậm rãi có một chút khí lực. Nguyên An Bình ngồi dậy, một trận gió lạnh lướt qua, nhìn tấm chăn trên giường, cũng may chẳng hề bị bẩn. Hắn kéo đến trên người, chỉ là chăn mỏng quá, căn bản không giữ ấm được. Thích ứng một chút, hắn phải khẩn trương làm rõ tình trạng của mình, liền vén chăn lên, phát hiện vóc người mình gầy gò thấp bé, lại liên hệ đến khuôn mặt vừa thấy, đây là thân thể của một thiếu niên. Nhìn xuống chỉ có một cái giường sạch sẽ, một cái bàn cũ cùng một gian phòng rách nát, loại trừ đi người có năng lực đem mình nuôi suốt hai mươi bảy năm qua thành một người cao 1m78, nặng một trăm cân, thân thể cường tráng. Bây giờ lại thành cái dạng này, cao hơn 1m6, không tới 50kg, khuôn mặt xem ra chỉ mới hơn mười tuổi, hắn tin tưởng mình đây chính là trọng sinh, trọng sinh trên thân thể của một thiếu niên. Hơn nữa, căn cứ vào quần áo cùng một đầu tóc dài kia, xem ra đây là thế giới cổ đại, còn những thứ khác hắn cũng không biết. Bất quá, chết rồi liền sống lại, thay đổi thân thể, thay đổi thế giới, cũng may không cần phải lo lắng đến vấn đề tận thế. Nói tiếp, tuy rằng không gian có khả năng sẽ trở nên hơi vô dụng, mà vật tư bên trong lại có thể bảo đảm chính mình tạm thời không lo bị chết đói, tình hình tổng thể xem ra cũng không tệ. Đã đến rồi thì nên ở lại, vốn là người độc thân, đối với thế giới trước đây nếu như nói cỡ nào lưu luyến, hắn cũng không có tình cảm sâu đậm đến vậy. Cho nên, Nguyên An Bình rất thản nhiên tiếp nhận tình trạng của chính mình, sau đó cũng muốn đem tình hình sinh hoạt của mình làm tốt một chút. Đáng tiếc thân thể không khoẻ, tuy rằng đã ăn chút đồ ăn có điểm khởi sắc, nhưng cũng còn cần phải dưỡng thêm. Nhưng mà, sự tình trước tiên phải làm là đem ổ chăn của mình làm ấm lên, nếu không, không chết đói cũng sẽ bị đông chết. Trước tiên, hắn từ trong không gian lấy ra một ít quần áo mùa đông mà bản thân đã dự trữ, tuy rằng cảm thấy người mình có chút bẩn cần phải đi tắm gấp, nhưng lại bị vướng thể lực không đủ, trước tiên chỉ có thể nhẫn nhịn. Mặc xong quần áo lót giữ ấm bên trong, lại mặc thêm áo khoác bằng lông bên ngoài, trong nháy mắt hắn liền cảm thấy được cả người đều ấm lên. Tiếp đến, hắn đem đệm chăn trên giường đều ném qua một bên, đổi thành chăn bông mới, lấy thêm hai bộ đệm chăn, mà trong đó có một bộ là bằng lông. Nhìn trên giường rực rỡ hẳn lên, thoạt nhìn cũng thoải mái hơn, sau đó hắn liền chui vào chăn thoải mái thở ra một hơi, nghĩ đến thân thể chính mình cần gấp năng lượng, Nguyên An Bình liền từ trong không gian lấy ra rất nhiều sô cô la rồi bắt đầu ăn. Bởi vì vật tư mà hắn chuẩn bị đều là vì tận thế, cho nên hắn rất chú trọng đồ vật phòng lạnh giữ ấm phải dùng được bền lâu. Quần áo cùng chăn giữ ấm đều không thấm nước, dùng rất bền, đương nhiên cũng chỉ có một hai bộ như vậy là dùng thường xuyên, phần lớn còn lại đều là đồ ăn. Cho nên, hắn chuẩn bị rất nhiều sô cô la cùng đồ ngọt. Đương nhiên, bởi vì tài chính có hạn, hắn cũng không mua quá nhiều, ít nhất hắn đã mua rất nhiều kẹo ngọt vì giá cả kia cực kỳ tiện nghi. Nguyên An Bình vừa ăn sô cô la, vừa nghĩ đến quyết định của chính mình. Bất quá, hắn đối với thế giới này không có chút hiểu biết nào, cho nên, hắn cũng chỉ có thể căn cứ theo suy đoán của mình nghĩ bừa một vài sự việc. Tỷ như, đứa bé này làm sao sống một mình a, nhìn dáng dấp hẳn cũng không có người thân gì, ở trong cái phòng như vầy khẳng định rất nghèo a. Xem ra, bộ dáng đứa bé này là vừa bị chết đói nên mới để cho mình chiếm lấy thân thể, cảm thán một chút, thực sự là đáng thương! Bởi vì thân thể không hảo, cũng không có tinh lực gì, lại vừa ăn uống no đủ, cho nên không bao lâu sau hắn liền mơ mơ màng màng thiếp đi. Trước khi chìm vào giấc ngủ, hắn lại đột nhiên thầm nghĩ: "Ta đây coi như là trọng sinh hay là xuyên qua?" Mời các bạn đón đọc Xuyên Việt Chi Tiên Sinh của tác giả Tử Sắc Kinh Cức.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xuyên Về Làm Sủng Phi
Nàng xuyên qua trở thành nhị tiểu thư nhà họ Lãnh - Thừa tướng phủ. Nhưng không ngờ chờ đợi nàng lại là việc phụ thân nàng đem nàng dâng cho Cửu vương gia phúc hắc yêu nghiệt. Trích: Tên cẩu, ngươi nhất định không được xảy ra chuyện gì không ta sẽ đau lòng. Cún nhỏ, nếu lạnh cứ đến đây rúc vào người ta. Hàn Tuệ, là ta có lỗi, đừng bỏ ta đi được không? Ngươi yên tâm, ta nhất định ở cạnh ngươi cho dù người đời có hắn hủi quay lưng lại với ngươi. *** . Cộc...cộc...tiếng gõ cửa phòng cô vang lên còn có tiếng nói vọng vào. - Chị biết mấy giờ rồi không? Mẹ đã ăn tối xong rồi! Chị xuống ăn rồi dọn dẹp đi. Đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc! . Trong phòng vẫn im lặng cho đến khi người bên ngoài đã rời khỏi thì cánh cửa nhẹ mở. Cô lặng lẽ bước ra, tay trái vịn vào cầu thang từ từ đi xuống lầu. Hướng thẳng đến căn bếp nhỏ mặc dù xung quanh cô tối om chẳng có một chút ánh sáng. Cô bình thản lướt nhẹ đi như điều này đã quá quen thuộc, hằng ngày đều như thế mà! Cô ngồi xuống bàn ăn rồi nhìn những chiếc ghế trống cạnh bên. - Anh ăn miếng cá nè anh, nay em đi chợ thấy cá này tươi ngon nên mua cho anh ăn. - Em cũng ăn đi, công chúa của cha có muốn ăn cá không? - Cha, con muốn ăn!! - Hôn cha một cái cha cho ăn nè! - Hôn mẹ nữa - Con hôn cha mẹ rồi cha mẹ phải cho Hàn Tuệ ăn nhiều cá nhé! . Những tiếng cười khúc khích vui vẻ nhỏ dần, hình ảnh cũng biến mất chỉ còn lại cô bên chén cơm nguội lạnh. Cô cầm chén cơm lên cặm cuội ăn, vừa ăn xong bên ngoài phòng khách có tiếng ồn, cô đứng dậy đi ra ngoài vội chạy lại đỡ người cha đang say xỉn của mình. - Cha ngồi đây, con vào pha nước cho cha giải rượu. - Mày buông tao ra, khốn nạn! . Ông hất tay cô làm cô ngã nhoài về phía sau rồi ông đứng lên chỉ vào cô. - Tại sao lúc đó mày không chết đi! Tại sao lại không nghe lời mẹ mày! Mày hại mẹ mày! Mày không xứng đáng làm con! Đồ bất hiếu!   Mời các bạn đón đọc Xuyên Về Làm Sủng Phi của tác giả Nhan Song Tuyết.
Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh
Âu Dương thần --- Tổng giám đốc mặt lạnh của tập đoàn Âu thị, từ nhỏ trầm mặc ít lời, lại có năng lực hơn người, 22 tuổi tiếp nhận tập đoàn Âu thị, bằng vào thủ đoạn buôn bán phi thường đã sáng lập ra vương quốc buôn bán của chính mình, anh đẹp trai bức người, là đối tượng theo đuổi của các cô gái khắp cả nước, nhưng anh không gần gũi với bất kỳ người nào, bề ngoài lãnh khốc chỉ có tình cảm với cô, Lăng Phỉ Tuyết, cô là ánh sáng duy nhất trong anh, nhưng khi bọn họ thề non hẹn biển lại bỏ anh mà đi, về sau, trong sinh mệnh Âu Dương Thần không còn có ánh mặt trời, mãi đến khi cô xuất hiện... Lam Hân Nhi từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, chịu đựng sự lạnh nhạt, nhưng được Thạch Phong che chở mà vui vẻ lớn lên, cô cho rằng Thạch Phong là hoàng tử của mình, khi cô bị ức hiếp hắn sẽ bảo vệ cô ở phía sau, lúc cô cô đơn thì làm bạn cô, lúc cô vui vẻ sẽ chia sẻ niềm vui cùng cô, cô cho rằng đời này cô nhất định sẽ gả cho hắn, làm cô dâu của hắn, nhưng mà, hiện thực lại tàn khốc, lúc đẩy cửa phòng kia ra, thấy hoàng tử trong sinh mệnh cùng cô công chúa kia hai thân thể đang quấn lấy nhau, cô biết rõ, cô chỉ là Cô bé lọ lem, lại không biết, hoàng tử chân chính đang lặng yên không một tiếng động đi về phía cô. . . . *** "Chị Hân Nhi, tạm biệt", nhìn vẻ mặt lưu luyến của bọn trẻ Tiểu Bàn Tiểu Tề, trong lòng Hân Nhi vẫn xúc động cùng thương cảm, Đúng vậy a, mình đã từng ở cô nhi viện này từng bước một lại một anh trai chị gái chú gì, bọn họ đều nói sẽ trở lại thăm, trên thực tế, đã đi liền đi luôn, phần lớn mọi người đều không trở về thăm bọn họ, một lần lại một lần chờ mong, cuối cùng Hân Nhi cũng đã hiểu. Cô ngồi xuống, ôm bọn họ: "Tiểu Bàn Tiểu Tề, đừng buồn, tuần sau, chị Hân Nhi nhất định sẽ trở lại thăm của các em, còn mang cả bánh quy Micky nữa ..." "Có thật không? Chị Hân Nhi". Nhìn ánh mắt mong đợi của Tiểu Bàn, Hân Nhi xoa mặt Tiểu Bàn, "Đương nhiên là thật, chị Hân Nhi có khi nào đã lừa gạt các em chưa". A….. giọng nói hưng phấn của bọn nhỏ làm cho Hân Nhi nở nụ cười vui vẻ, cô nói với chính mình nhất định không thể để cho bọn nhỏ thất vọng, cô không muốn chúng nó thất vọng giống mình khi còn nhỏ. Hân Nhi đi trên đường phố, bất tri bất giác, đi tới một cửa tiệm, trong tủ kính bày bộ âu phục thật sự rất đẹp, cô tin mặc ở trên người Thạch Phong nhất định cực kỳ khôi ngô tuấn tú, anh Thạch Phong đi làm ở công ty mới được một thời gian, cực kỳ cố gắng, ông chủ cũng khen ngợi hắn, hắn nhất định có rất nhiều trường hợp cần phải mặc tây trang khóe léo, mà ngày mai chính là sinh nhật hắn, cắn môi dưới, cô đẩy cửa tiến vào, "Tiểu thư, cô khỏe, xin hỏi cần tôi giúp gì không? "   Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh của tác giả Hạ Thủy Liên Y.
Vợ Ngốc
Trong căn phòng tối, vang lên tiếng điện thoại chờ đã lâu mà không có người bắt máy. Một người đàn ông cầm ly rượu đã cạn từ lâu, cả thân thể anh đang dựa vào chiếc giường, nhếch miệng, anh bấm gọi lại một lần nữa. Khác với lần gọi trước, đầu dây bên kia đã có người bắt máy nhưng chỉ có một khoảng trống im lặng kéo dài. Anh lên tiếng hỏi thẳng: "Em yêu anh ta?" Thời gian chậm rãi trôi qua, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói dịu dàng mang theo sự đau thương: "Cha mẹ em đã quyết định, em không thể từ chối, em xin lỗi" --- Anh ngồi thật lâu, ly rượu không vẫn trên tay, một bộ dáng trầm mặc trong đêm tối, có lẽ lúc này không ai hiểu được suy nghĩ trong anh. Phải qua thời gian rất lâu, khi anh ngẩng mặt lên, đôi mắt bỗng nhiên bình thản không chút gợn sóng, anh thì thào: "Được, nếu như em đã quyết định thì anh chúc phúc cho em" ---- Trong một ngôi nhà ở một  khu phố khác cách  đây đến một ngày đêm đi đường, có một cô gái mặc bộ đồ ngủ màu xanh nhạt đang ngồi trên giường nhìn về phía chiếc đồng hồ hình con gấu. Kim giây cứ nhếch dần nhếch dần, 5 phút sau kim đồng hồ chỉ đúng 7h30, cô từ từ đứng dậy, đi về chiếc tủ nhỏ, giở hộc tủ lấy ra một cuốn đĩa hoạt hình yêu thích rồi ra phòng khách. Lại từ từ đi về phía chiếc tivi, không quan tâm nó đang chiếu gì, bỏ đĩa vào, đi về chiếc ghế sa lông ngồi xem. Cũng không nhìn quan tâm đến hai người đang ngồi bên cạnh mình giờ này, ông bà Nhạc, ông đang đọc báo, bà đang cắt dưa hấu cho cả nhà. Ông bà cũng đã quen thuộc những tình huống thế này đã 18 năm trời, xung quanh nhà ông ai chẳng biết ông bà có cô cháu gái xinh đẹp nhưng lại ngốc, ai chẳng tiếc thương cho đứa cháu của ông bà mồ côi cha mẹ từ nhỏ nhưng lại không bình thường. Ngày xưa nghe thấy cũng rất phiền muộn nhưng càng ngày càng không sao. Cô có ngốc cũng là cháu gái vàng cháu gái bạc của hai ông bà. Trách thì trách trên đời này có chứng bênh tự kỉ thì đúng hơn.  Ông đọc báo thấy tin tức một cô gái bị chồng đánh đập dã man, thấy tin tức thú vị liền trò chuyện với bà, bà lắc đầu ai oán thế giới muôn ngàn vạn trạng mà, tránh sao khỏi, Tiểu Ân nhà ta... Bà nói đến đó thì ngừng tay, quay qua ông nói:" Tiểu Ân nhà ta rồi cũng sẽ lấy chồng, chúng ta cũng sẽ có ngày không còn lo được cho nó nữa, nó như vậy thì làm sao bây giờ? ". Một câu hỏi khiến ông cũng nghẹn ngào. Cháu gái ngốc của ông ơi. --- ----- Anh với tính cách lạnh lùng, vô cảm, luôn luôn một thái độ thờ ơ với mọi thứ, thêm đoạn tình vừa dang dở. Cô bị chứng tự bế bẩm sinh, khác biệt với người bình thường. Hai con người quá khác nhau đến như vậy, không tìm được nữa điểm tương đồng, lại bị ép đến với nhau, cuộc đời hai người sẽ thế nào đây??? *** Review by Âu Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105: Những bộ truyện tôi từng đọc trước đó, đa phần đều lựa chọn ngẫu hứng. Duy chỉ có bộ "Vợ ngốc" của A Bối là do nghe “dụ dỗ” mà nhảy vào. Không phải kỳ thị, phàm những truyện có chữ “ngốc” tôi đặc biệt dị ứng, sa chân vào bao nhiêu bộ liền không nuốt trôi mà bỏ cuộc giữa chừng. Cũng may lần này lương tâm bạn tôi đột nhiên trỗi dậy, giới thiệu một bộ truyện xứng tầm cực phẩm. Dù đã đọc lần thứ nhất, thứ hai hay thứ hai mươi thì cảm xúc vẫn như lúc đầu… … Thành phố A, nhắc đến Diệp gia thì già trẻ gái trai ai ai cũng biết. Nhà họ Diệp nổi tiếng giàu có, tiền bạc nhiều không đếm xuể, muốn hô mưa gọi gió là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nhưng, người xưa vốn có câu “nhà nghèo có cái khó của nhà nghèo, nhà giàu có nỗi khổ của nhà giàu”. Nam chính Diệp Hạo chính là “nỗi khổ” của nhà họ Diệp. Thân phận Nhị thiếu gia chưa được công bố, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình… Hơn 20 năm sống như “chiếc bóng” điều chờ đợi Diệp Hạo lại chính là một cuộc hôn nhân sắp đặt. Đối với người chỉ 3 ngày nữa sẽ chính thức trở thành vợ của mình, ngoài việc biết cô ấy vừa tròn 18 tuổi, tên Nhạc Ân… Diệp Hạo được ông nội của mình “tặng thêm” một món quà cưới nữa. Nhạc Ân mắc bệnh tự kỷ từ nhỏ, không thích nơi đông người. Thế giới của cô ấy chưa từng có người lạ xuất hiện. Người lạ… Vậy mối quan hệ giữa anh và cô ấy nên tính thế nào đây? … Người đàn ông này là ai? Nhạc Ân không biết. Ấn tượng ban đầu mà Diệp Hạo để lại cho cô chính là hình ảnh một người đàn ông xa lạ, hung dữ, hết đánh mông cô lại sẵn sàng cướp những món đồ chơi mà cô xem như báu vật. Khi ấy, Nhạc Ân ngờ nghệch không hề biết rằng, sự xuất hiện của Diệp Hạo đã khiến cuộc sống của cô có thêm màu sắc khác. Từ ngày có Diệp Hạo, Ân Ân từ một cô bé không biết nói trở thành người luyên thuyên không ngừng nghỉ… Từ ngày có Diệp Hạo, Ân Ân từ một người chẳng để ai trong mắt trở thành cô nàng dễ thương lượng. Chỉ cần cho cô gấu bông, cô liền nghe lời ăn cơm. Chỉ cần cho cô bánh gato, cô liền ngoan ngoãn bám theo anh. Diệp Hạo dạy cô nói, dạy cô ăn, dạy cô gọi tên người khác… Diệp Hạo dạy cô khóc, dạy cô cười, dạy cô biết ghét, biết yêu, biết chờ đợi nhớ nhung… Diệp Hạo chỉ cho phép một mình cô gọi anh là Andy… Andy là chồng của cô nha… Từ giờ trở đi, Andy ở đâu, Ân Ân ở đó… … Đọc ngôn tình nhiều năm, tất nhiên tôi cũng có sự “kén chọn” riêng của mình. Có lẽ thuộc tuýp người sống thiên về nội tâm nên tôi đặc biệt có cảm tình với những tác giả “lời ít ý nhiều”. A Bối chính là một người như thế. Hiếm có một tác giả nào khiến tôi ưng ý về văn phong đến vậy. Nếu thử làm một bảng xếp hạng những tác giả mà tôi yêu thích nhất, tác giả A Bối đứng vị trí thứ 3 chỉ sau Lâm Địch Nhi và Mạc Oanh. Ngay từ những chương đầu, từ nội dung cho đến motif nhân vật của bộ truyện này đã khiến một người nổi tiếng soi mói như tôi chính thức buông giáp đầu hàng. Yêu đương, oán hận, cam chịu và mất mát… Mỗi nhân vật là một câu chuyện, mỗi tính cách một lối hành xử riêng. Không một sơ hở, không một chi tiết thừa thải… ngay cả đến những nhân vật “Ất – Giáp – Bính – Đinh” qua đường góp mặt phản diện ở một vài phân đoạn trong truyện cũng khiến tôi không tài nào ghét được. Trong bộ truyện này, người bị bệnh là Nhạc Ân, có điều dưới góc nhìn của tôi thì người bị tự kỷ thật sự lại chính là Diệp Hạo. Kể từ ngày mẹ anh mất đi, bước chân vào nhà họ Diệp thì tình thân cũng trở thành thứ xa vời, rõ ràng nhìn thấy nhưng không sao nắm bắt được. Anh không cho ai bước vào cuộc sống của mình cũng không tùy tiện để mình góp mặt vào cuộc sống của một ai khác. Thế nhưng, vì một mối hôn ước được truyền lại từ đời ông nội, anh đã vứt bỏ đi quy tắc vốn có của mình. Mọi người đều cho rằng Diệp Hạo giúp Nhạc Ân khỏi bệnh nhưng tôi lại cho rằng Nhạc Ân mới chính là liều thuốc giúp Diệp Hạo rũ bỏ mọi nỗi đau trong quá khứ và đón nhận hạnh phúc gia đình mà từ lâu anh đã đánh mất. Rất nhiều phân đoạn, tôi cùng khóc cùng cười với hai người bọn họ; thậm chí ở phân đoạn Diệp Hạo khụy chân ngồi bệt xuống nền nhà chỉ để cắt móng chân cho cô vợ ngốc của mình cũng khiến tôi đột nhiên có chút ảo giác, cứ như thể người ở bên cạnh Diệp Hạo khi ấy không phải Ân Ân mà chính là tôi vậy. Ở một nơi nào đó, có một người vì một người mà tồn tại. Có những mối nhân duyên, từ khi bắt đầu đã định sẵn bên nhau trọn kiếp. Câu chuyện của hai người bọn họ thật đúng với những lời trên. Bỗng nhiên tôi lại có chút ngưỡng mộ với Ân Ân. Ngốc có khi là phúc chứ không phải họa. Nếu ngốc một chút mà có thể tìm được chân ái như cô nàng này, tôi tình nguyện giơ cả hai tay để đồng ý…. *** Review by Trang Mèo - fb/hoinhieuchu: Người ta hay nói gặp nhau là duyên, ở bên nhau và yêu nhau là phận, chẳng ai biết trước bản thân mình là mảnh ghép cuối cùng của ai đến khi cả hai cùng nhắm mắt nắm tay ở khoảnh khắc cuối đời. Có những người bạn yêu nhất, nhưng chưa hẳn là thích hợp nhất, lại có những người đơn giản chỉ là một màu sắc khác biệt, nhưng lại là sự thiếu hụt mà một người đang tìm kiếm. Vậy nên việc của số phận là sắp đặt, và việc của chúng ta là cố gắng vì sự sắp đặt đó được trở nên hoàn mỹ. Truyện kể về cuộc gặp gỡ số mệnh của Nhạc Ân - một cô bé mười tám tuổi bị mắc chứng tự bế, và chàng trai đã đi hơn một phần ba quãng đời với những sóng gió chông gai, một người từng nhận rõ sự ấm lạnh lòng người, đã muốn khép lòng lại với thứ gọi là yêu thương - Diệp Hạo. Nhạc Ân mất cả cha và mẹ do một tay ông bà Nhạc nuôi lớn, ngoại trừ việc không thể tư duy như một người trưởng thành và tự lập chủ động thì Nhạc Ân vẫn có những thói quen xử sự lành mạnh tự chủ: như cô sẽ đúng giờ đi ngủ, đúng giờ ăn cơm, tự xử lý việc cá nhân theo nếp sinh hoạt có sẵn... Diệp Hạo là con riêng của Diệp gia, một người đàn ông rắn rỏi tự vươn lên bằng đôi bàn tay của mình, anh có thể có được tất cả những thứ anh muốn, nhưng anh lại chỉ muốn những thứ anh cần từ chính anh tạo nên. Diệp Hạo cưới Nhạc Ân vì lời hứa của ông Diệp và ông bà Nhạc, hôn lễ đơn giản, cuộc sống trống vắng. Một người đàn ông bận rộn đi sớm về khuya và một cô bé tự kỉ, luôn sinh hoạt trong thế giới của bản thân lại có sự giao thoa, cộng hưởng. “Vợ Ngốc” - Nhạc Ân có lẽ là ngốc về lý trí, nhưng lại sáng tỏ về tâm hồn. Tác giả thành công phác hoạ lên một cô bé với đôi mắt ngây thơ tinh khiết, tâm hồn trong veo chưa hề bị vẫn đục. Trong thế giới của nữ chính chỉ có cô và những người đang yêu thương cô. Vì cô yêu họ, nên họ yêu cô, vì họ yêu cô, nên cô cũng yêu họ. Nữ chính làm mình vừa yêu vừa tiếc, vì sự dễ thương, trong sáng mà cô đang có, lại tiếc vì xã hội ngày hôm nay sẽ rất khó để tìm kiếm những mối tình đơn thuần chỉ vì đồng nhịp của hai con tim như vậy. Xã hội là cơm-áo-gạo-tiền, có những điều vốn rất đẹp, nhưng lại bị hoen ố bởi những thứ xung quanh. Một cô bé bị “bệnh”, liệu có gặp được một chàng trai bao dung như thế. Duyên phận giữa họ chỉ có thể dùng hai từ “kỳ diệu” để hình dung, vì nó bước ra từ “sách”. Nam chính là một kiến trúc sư bình thường, không phải dạng cao phú soái thường gặp. Nhưng lại được tác giả mang đến những gam màu đa dạng khác nhau, anh có sự lạ, cũng có sự quen của một nam chính ngôn tình nên có. Sự quen của nam chính thể hiện ở việc Diệp Hạo là mẫu đàn ông hoàn hảo “trong mơ”, có thể lên được phòng khách, xuống được nhà bếp. Nam chính có sự tỉ mỉ của một người làm nghệ thuật, bằng việc anh tự may những con búp bê cho nữ chính, có sự thông minh của người kinh doanh, khi anh biết dùng ưu thế của bản thân và nhược điểm của Nhạc Ân để rèn luyện cho cô, từng bước dẫn dắt Ân Ân bước ra khỏi thế giới phong bế của bản thân mà chạm tay vào cuộc sống bên ngoài, chạm tay vào tình yêu của những người quanh mình. Diệp Hạo yêu Nhạc Ân khởi đầu không bằng sự chung đụng của nam và nữ, mà bắt nguồn từ trách nhiệm, từ sự khao khát chở che, từ tấm lòng bao dung của người đàn ông vốn khát vọng về gia đình. Nhưng không vì thế mà nam chính của chúng ta được tác giả buff chói sáng, anh vẫn có những tính cách của một người bình thường. Có do dự, có hoài nghi, có ghen tuông, có bốc đồng, và có những thời điểm dở dở ương ương như chàng thiếu niên tuổi mới lớn. Chi tiết Diệp Hạo ghen vì Nhạc Ân thân thiết với các anh của mình mà quên mất Diệp Hạo khiến mình vừa bực vừa buồn cười. Bực vì rõ ràng Ân Ân của chúng ta chỉ là một “đứa trẻ”, chỉ vì lý do vớ vẩn lại trốn tránh cô, ai cũng hiểu, nhưng sao một người yêu cô nhất, đau cô nhất, sủng ái cô nhất giây phút này lại quên đi điều đó, để cuối cùng cả người xem và người trong cuộc đều đau lòng khi Nhạc Ân phát bệnh vì không tìm được AnDy. Lại buồn cười vì chàng trai “già đời” như nam chính lại dễ dàng giận dỗi như thế. Đây cũng là chi tiết đệm sáng cho cả bộ truyện. Câu chuyện mở đầu từ sự nhận biết của hai nhân vật, đến va chạm, quen thuộc, chấp nhận, yêu nhau, lệ thuộc vào nhau, đó là một quá trình ngọt ngào nhưng dễ gây nhàm chán. Giống như người ta thường nói, thông quá đôi khi lại tuột, nên chi tiết “ngược nhẹ” của hai nhân vật như vị cay cân bằng lại cả bố cục. Diệp Hạo nhận ra người vợ anh đang yêu thương dù có “trưởng thành” thì vẫn là một cô bé, Ân Ân cần anh che chở, cưng chiều, chăm sóc. Ân Ân của anh không là người bình thường, nhưng cô tuyệt vời hơn cả những điều tầm thường mà anh đang có. Câu chuyện là một hành trình ngọt ngào, đáng yêu, diễn biến chậm, đều đều nhưng ít gây nhàm chán, vì sự trùng điệp giữa tâm hồn của hai nhân vật chính. Truyện theo đúng motif 3S sạch-sủng-sắc. Nhưng chắc vì ngay từ đầu mình đã tiếp nhận nữ chính là một cô bé mặc váy xoè, thắt hai bím tóc, mang giày nơ và ôm búp bê, nên chi tiết “thịt” của hai nhân vật chính khiến mình hơi khó tiêu, có cảm giác con sói xám đuôi to đang dụ dỗ cô bé vị thành niên ngây ngốc vậy. Tác giả viết khá chắc tay, tình tiết hơp lý, các phân đoạn gắn bó chặt chẽ. Một điểm mà mình cũng không biết nên khen hay chê là nếu không phải do tình cờ xem được ở đâu đó A Bối là tác giả Việt Nam thì không-đời-nào mình có thể nghĩ được đây là một câu chuyện Việt, từ cách đặt tên nhân vật, đến lời thoại, bối cảnh,... Sự góp mặt của các nhân vật phụ được hình thành tương đối mang tính chất phụ trợ, chưa hoàn toàn được bộc lộ riêng biệt nhưng cũng không tạo thành nét bút hỏng cho cả tác phẩm. Tình yêu của nam nữ chính nhìn như đơn giản là duyên phận giữa hai con người, nhưng kỳ thật lại là sự cố gắng đồng điệu, sự thấu hiểu của hai trái tim bị thiếu khuyết. Vì Nhạc Ân đủ cố gắng, nên cô mới có thể bước ra, vì Diệp Hạo đủ bao dung, nên anh mới có thể bước vào, và vì cả hai cùng dùng sự chân thành nhất của bản thân để đối đãi với người còn lại, nên họ mới có thể bù đắp sự thiếu khuyết của nhau. Đánh giá: 8/10 điểm Mời các bạn đón đọc Vợ Ngốc của tác giả A Bối.