Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thú Tùng Chi Đao

Thể loại: đam mỹ, 1×1, cường cường, HE Biên tập: Yển Độ dài: 100 chương + 1 phiên ngoại Một câu chuyện xoay quanh việc ăn thịt, uống rượu và chiến đấu với quái thú trong thế giới thú nhân. Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện. *** [Review] Đam mỹ “Thú tùng chi đao” – Priest Đăng vào Tháng Mười Hai 14, 2017 fhwjwah Review “Thú tùng chi đao” – Priest Link: “Thú tùng chi đao” – Priest (Nhà Lưu Niên Tự Thủy đã edit xong) (Có spoil một số chi tiết, nếu muốn có nhiều cảm xúc nhất khi đọc thì nên đọc truyện rồi hẵng đọc review :> Hoặc dưới đây cũng có một số chỗ spoil mình có cảnh báo nên các bạn có thể đọc rồi chừa nó ra cũng được) Cảm nhận đầu tiên phải nói là rất sảng khoái và rất nhiều cảm xúc. Thật tình, cũng lâu lâu kể từ đợt mình đọc được “Nhập vọng” đến giờ mới thấy có một truyện đam mỹ hay mà hợp gu mình thế. Chính ra thì hồi trước có đọc qua “Thất gia” của Priest nhưng cảm thấy không hợp lắm, không ấn tượng nên được hơn mươi chương thì dừng. Đến truyện này, tên cũng không ấn tượng mà tác giả thì đã có một lần “gặp gỡ” như vậy nên mình đã định không đọc rồi kia, ai ngờ chỉ vì cái tóm tắt mà sấn tới. Tóm tắt sơ lược thì truyện bắt đầu bằng cảnh một ngôi làng bị tàn phá và chém giết thê thảm, chỉ còn mỗi một đứa trẻ nhỏ xíu xiu yếu ớt cùng một người đàn ông á thú yếu ớt không kém thoát khỏi. Trong thế giới này có 3 loại người: một là đàn bà phụ nữ, hai là á thú tức là loại thấp kém, yếu đuối hơn và thú nhân – người nhưng có thể hóa được thành thú cùng sức lực vô cùng mạnh mẽ. Để phân biệt giữa á thú và thú nhân thì chỉ có thể nhìn vào tay, nếu ở đó có một vệt hoa văn thì đó là thú nhân. Chính vì sự khác biệt về thể lực đó mà thế giới này chỉ có một quy luật duy nhất: Kẻ mạnh là kẻ thắng. Vâng, nhưng Trường An – cái đứa nhỏ khốn khổ ở đầu kia, vốn sinh ra đã thể trạng yếu nhược lại còn là một … á thú! Ngược lại thì Hoa Nghi lại là một thú nhân có hoa văn bạc, được coi là ngàn năm có một và có thể lấy một địch trăm, vô cùng mạnh. Điểm mạnh đầu tiên của truyện chính là xây dựng nhân vật, thật sự mình rất nể Priest. Thậm chí đến giờ phút này, suốt bao năm rèn dũa ngòi bút mình cũng chưa thể viết được một nhân vật như Trường An. Thứ nhất là sự thống nhất trong hành động và lời nói xuyên suốt toàn truyện đã dựng nên được cá tính của cậu. Thứ hai chính là tính cách vô cùng đặc biệt của Trường An đã khiến mình chạy một mạch 100 chương mà không mệt mỏi. (Bắt đầu spoil) Không thể dùng một hai từ mà nói hết được con người của cậu ấy. Tuy xuất thân là á thú lại thể trạng yếu đuối nhưng cậu không giống như Thanh Lương sợ hãi, mềm oặt lúc nào cũng nơm nớp, lại càng không giống Kinh Sở – nhị ca của Hoa Nghi hận thù thế giới định kiến với á thú mà đâm ra mang một bụng hiểm ác. Trường An dùng chính nghị lực của mình, sức mạnh tinh thần của mình đập vỡ mọi định kiến đó, đập vỡ mọi nghi ngờ và khiến cho người người nể phục cậu. Có thể thấy rõ điều này khi có một cậu bé mới sinh được báo là giống Trường An khi lớn lên, tuy một thú nhân mà được nói giống một á thú thì thực nực cười. Người cha của đứa nhỏ lại thật vui mừng, bởi vì anh ấy cảm thấy giống Trường An thì không có gì không tốt. Trước khi thành danh, Trường An đã phải dành 10 năm ở với sư phụ trên Vũ Phong Sơn, học luyện kiếm bất kể mưa nắng, bão tuyết giá rét hay ngày hè nóng nực. Dù gãy kiếm, dù đau cổ tay, dù không thở được, bệnh tật ốm đau quấn thân nhưng không một ngày nào cậu ngừng nghỉ. Sư phụ nói cậu phải ở trên nóc, cậu cũng không quản gì liền ngay lập tức chấp thuận và tuân thủ nghiêm ngặt. Mình còn nhớ mãi một câu nói lên suy nghĩ của cậu lúc đó, ý rằng nếu muốn đạt được thành tựu tuyệt đỉnh thì phải trả giá bằng sự nỗ lực tuyệt đỉnh. Bởi vậy sau khi xuất sơn, Trường An đã khiến cho tất cả nhân vật lẫn người đọc kinh ngạc. Thế nhưng cậu không hề mang chút dã tâm nào với đời, sống thực thẳng thắn. Người có ân nhất định sẽ báo ân, người có oán nhất định phải trả oán. Trường An tuy trông có vẻ không phải người nhạy cảm nhưng cậu cũng rất dễ mềm lòng. Đối với nô lệ Lộ Đạt, không những không bắt xiềng xích (xiềng qua cổ tay), bóc lột sức lao động và bắt uống nước để làm thoái hóa khả năng biến thành thú như những nhà khác, cậu còn cho Lộ Đạt sống như thú nhân bình thường. Thậm chí cậu không tiếc gì mà dạy cho Lộ Đạt học đao, cũng đối xử thật dịu dàng như một người anh. Sự dịu dàng này nếu không để ý sẽ không thấy được, đặc biệt là khi phát hiện ra người Lộ Đạt yêu lại là gián điệp. Trường An sợ Lộ Đạt tổn thương nên không biết nói thế nào với đồ đệ của mình, nếu không thương thì chẳng thể nào có sự phân vân đó. Thường ngày, cậu y hệt bức tường toàn khắc nội quy cứng nhắc, nhưng làm việc gì cũng để ý đến tình huynh đệ. Tạp Tá theo chân Hoa Nghi và Trường An qua biết bao lần cửu tử nhất sinh, cậu không bao giờ quên. Thậm chí nếm mật nằm gai, chịu bị cá ăn thịt cắn xé cho nát da thịt cũng không chịu để người anh em của mình phải chết trước mắt mình. (Kết thúc spoil lần 1) Nói đến Hoa Nghi, anh khá là đặc biệt. Đây có thể nói là nhân vật lột xác ngoạn mục như thời kì văn hóa Pháp thuộc của Việt Nam vậy đó: kế thừa những giá trị cũ nhưng lại biến đổi hoàn toàn khác. Ban đầu Hoa Nghi là một thú nhân hiền lành như cục bột, tưởng như anh sẽ không bao giờ biết tức giận là gì. Tuy được trời phú cho một sức mạnh vô song nhưng anh chẳng bao giờ dùng đến. (Spoil tiếp) Cho đến khi thảm họa ập lên đầu anh – Nhị ca thí phụ sát huynh để chiếm quyền làm tộc trưởng. Hoa Nghi trở nên mạnh mẽ, cường đại và tất cả sức mạnh cũng như trí tuệ của anh được cuộc đời dồn ép phải bật ra. (Kết thúc spoil lần 2) Nói đến tình yêu của hai người thì không có gì quá đặc biệt. Nhìn chung mình thích ở một điểm là cả hai người đều mạnh, hào sảng nên tuy có sến nhưng vẫn rất ra dáng nam nhi. Thẳng thắn mà nói cho nên giữa hai người gần như không xảy ra khúc mắc gì bế tắc. Có thể nhìn thấy từ đầu tới cuối truyện, tình yêu của hai người trải dài từ những ngày Trường An mới 18 đến tận 20 năm sau đó. Tình yêu kéo dài, càng kéo dài càng sâu đậm. Các tuyến nhân vật phụ đều đặc sắc, mỗi người mang một vẻ đẹp khác nhau. Đặc biệt là không nhân vật nào lại kém quan trọng trong câu chuyện này. Kể cả người cá không có tên (mà bà tác giả toàn gọi là nhân ngư “A A A” vì nó chỉ biết kêu khóc ra tiếng a a a =)) ) cũng là nguồn cơn của những sự việc khác nhau. Nhân vật phụ thì mình không dám nói nhiều, tình cảm đối với họ phải trải qua cả câu chuyện mới có thể tích lũy được và nương vào điều đó, Priest đã chơi vài cú ở cuối làm tim mình thọt lên tận họng. Không thể phủ nhận chính họ đã đóng góp rất nhiều cảm xúc và ý nghĩa cho truyện này. Có một điều mình khá nể Priest là cách tác giả tả binh khí và tả chiến đấu. Không chỉ là khung cảnh chiến đấu mà còn là đao pháp, cách thức chiến đấu vô cùng sống động, đặc biệt. Có thể thấy rằng từ những chiêu thức đầu tiên làm danh tự Trường An nổi như cồn đến những chiêu thức cuối cùng mà sư phụ cậu dạy cho cậu, đó là cả một quá trình biến đổi vô cùng ảo diệu và tinh thâm. (Spoil lần 3) Ban đầu Trường An dùng mã đao nặng trăm cân, điều này đã ảnh hưởng đến cổ tay cậu và chắc chắn cậu không thể chịu nổi về lâu dài vì thể chất yếu kém. Cho nên sư phụ cậu – Bắc Thích đã dạy cho cậu một chiêu cuối cùng mà bí mật của nó nằm ở chính chiếc đao ông dùng. Chiếc đao không có cán, ông tự dung nhập mình làm một với đao, nhẹ nhàng uyển chuyển mà rất hữu hiệu. Nó đòi hỏi sự tinh chuẩn và đó là điều Trường An đã có từ trước. (Kết thúc spoil) Nói về văn phong, Priest (và bạn edit) có một văn phong rất tự nhiên, súc tích. Cái này không thể đánh giá được chính xác vì mình không đọc văn bản gốc nhưng dựa trên các đoạn tả cảnh, tả người có thể thấy được mình không phải lướt đọc và bỏ qua quá nhiều. Có một đặc điểm trong văn Trung (đam, ngôn, bách…) là viết rườm rà hoa lệ. Nhưng chất văn Priest khá súc tích, dễ hiểu, phù hợp với nội dung truyện. Đây là một truyện, nếu càng nhìn vào chi tiết sẽ càng thấy tác giả dụng tâm sức, có logic và trôi chảy như một dòng sông. Hơn nữa, sự mạnh mẽ trong cá tính của hai nhân vật chính sẽ cho người đọc nếm cái vị rất đặc trưng của BL – một chất riêng mà tình yêu nam nữ hay nữ nữ không thể có được. – Mr. Carrot – atmstorywriters.wordpress.com *** CẢNH BÁO: TRUYỆN GIẾT CHÓC MÁU ME BẠO LỰC, CÓ CHI TIẾT ĂN THỊT UỐNG MÁU, THỈNH NÊN CÂN NHẮC TRƯỚC KHI NHẢY HỐ. TÓM TẮT ~Máu tươi nhuộm mặt đất, xác chết ngổn ngang, Trường An ra đời là một á thú mang thân thể yếu bệnh, vừa sinh ra đã gặp nạn diệt tộc, được một á thú khác may mắn sống sót tên Triết Ngôn phát hiện trong lùm cây. Triết Ngôn thân mang thương tích mất một tay, khổ khổ sở sở mang Trường An nhỏ đi đến nương tựa bộ lạc lớn, chịu bị khinh rẻ bán thân nuôi Trường An sống qua ngày. Tới năm thứ 7 thì Triết Ngôn chết, lưu lại Trường An nhỏ gầy cho một quả phụ nuôi dưỡng, mới được nửa năm Trường An phát hiện sự thật Triết Ngôn chết không phải do bệnh mà là bị người ám hại, Trường An 7 tuổi giết người trả thù cho Triết Ngôn, xong bỏ ra đi, lên Vũ Phong sơn tầm sư học đạo. Mười năm thấm thoát qua, Trường An lớn lên võ nghệ tinh thông, mang theo thân thể yếu bệnh cùng bảo đao xuống núi du ngoạn giang hồ, nhưng cũng không quên lời dặn của Triết Ngôn tìm cơ hội trả ơn cho người ngày xưa từng cứu giúp mình. ~ Hoa Nghi sinh ra làm con thứ của tộc trưởng bộ lạc, lại mang trong mình thiên phú dị bẩm, hoa văn màu bạc hiếm có, nhưng tính tình ôn hoà có chút ngây thơ. Năm mười bốn tuổi gặp biến cố lớn, nhị ca của y là á thú lập mưu giết chết cả cha mẹ anh em, chiếm ngôi tộc trưởng. Hoa Nghi trong một đêm mất đi tất cả phải chạy trốn xuôi ngược để thoát thân, sau trở thành vong khách, lăn lộn chém giết mười năm. Trong một đêm mưa hội ngộ Trường An, cùng nhau giết địch trải mưa máu gió tanh sinh tử tương giao, Hoa Nghi dần phát hiện tình cảm của mình dành cho Trường An đã không còn là tình chiến hữu đơn thuần nữa nên quyết tâm theo đuổi. Hai người trong thế giới thú nhân dã man cùng nhau chiến đấu, gầy dựng thành bang, xưng vương xưng đế, đối phó lòng người, cuối cùng là trả nợ máu. CẢM NHẬN + Em thụ từ lúc mới sinh đã yếu ớt khác người, đến gần cuối truyện tôi mới biết thì ra ẻm bị bệnh tim. Thế mà vẫn ngoan cường học võ công này nọ còn chém giết dũng mãnh cứu anh công, rồi còn làm thành chủ các kiểu nên tôi mạn phép suy đoán là không phải bệnh cấp tính nghiêm trọng gì lắm đâu;)))). Sống trên núi cả mười năm nên tính tình có hơi ngốc nghếch thẳng thắn nhưng ôn hoà, tình sâu nghĩa nặng, ý chí kiên định. Từ đầu tới cuối không bị bệnh hành hạ thì cũng bị thương do chiến đấu, thế nhưng không hề gục ngã, cứ ngu ngơ tiến về phía trước, trung thành với con đường mình đi, đôi khi phải bó tay với độ ngây ngô của ẻm. Phải nói là tác giả viết ngược rất tới nơi tới chốn, đọc cái đoạn ẻm một mình chiến đấu với cá ăn thịt dưới sông ấy, tôi đọc mà tim đập chân run luôn, ngược quá tàn bạo mà. + Anh công lúc nhỏ tính tình ôn hoà gần gũi, sau biến cố thì từng ngày trưởng thành hơn, trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí có dã tâm hơn nữa. Mang mối hận trong lòng nhưng mặt ngoài lại hài hước, đôi khi khiến cho người khác cảm thấy anh là người hời hợt dễ nắm bắt nhưng sau mới phát hiện anh nhìn xa trông rộng, suy nghĩ sâu xa làm kẻ khác phải tin phục. Mười năm làm vong khách cũng không có vui vẻ gì cho cam đâu, cái chi tiết diễn tả anh công bị thương lòi ruột ấy, ôi ôi ôi tôi phải đọc lại câu ấy mấy lần mới tin mình đọc đúng, giật cả mình ấyT_T + Tình cảm chính là sự cứu rỗi trong thế giới dã man tàn nhẫn này, tình yêu của công và thụ không phải dạng mãnh liệt cuồng nhiệt mà nó chân thành ấm áp mà bền bỉ. Trong truyện còn có câu chuyện của những nhân vật phụ, nhiều người thuộc thế hệ trước, nhưng tất cả đều có liên kết với nhau, ân oán dây nhợ búa lua xua, có lúc rất bất ngờ. Có hai nhân vật mà tôi thắc mắc nhất đó là Sách Lai Mộc và nhị ca của Hoa Nghi - Kinh Sở. Thắc mắc ở đây là không thể hiểu nổi suy nghĩ của họ. Cho đến cuối cùng thì tác giả cũng không viết rõ lý do vì sao Sách Lai Mộc lại có đức tin là Thần và vì sao Kinh Sở có suy nghĩ gì để làm ra bao chuyện ác. Không biết có ai giống tôi không chứ tôi thấy hai nhân vật này hơi khó hiểu và mông lung lắm. Còn nhân vật gây tiếc nuối nhất có lẽ là Lộ Đạt, đi theo Trường An ngần ấy năm, được truyền dạy võ công, làm tướng lĩnh trong thành, có binh sĩ dưới tay, có danh dự có nhân phẩm. Thế nhưng người này ngu muội nông cạn, bị sắc đẹp làm mờ mắt, để kẻ thù lợi dụng mà quay lưng bán đứng cả quê hương, cuối cùng chết trong tiếc hận. + Truyện của Priest thì không cần tôi nói nhiều rồi phải không? Cái văn phong hài hước đấy bọc bên ngoài cái sự bi thương, lắng đọng về số phận con người bên ngoài vui vẻ nhưng bên trong đau xót, khi đọc đến cuối tôi không thấy quá thương nhân vậy chính mà cũng không quá ghét nhân vật phản diện, cứ như tất cả đều ngang hàng nhau, mỗi người một số phận một suy ngĩ một lối đi. Kết thúc người đáng chết thì chết, người không đáng chết cũng chết nhưng người nên sống thì vẫn sống, cái kết HE nhưng không thấy vui vẻ thoải mái cũng không buồn đau xé lòng như tưởng tượng, chỉ cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm là tất cả đã kết thúc, đây chính là phong cách rất khác của Priest. ĐÁNH GIÁ: 10/10 cho toàn bộ tác phẩm và 9/10 cho edit. *** Sơ lượt về hai người: Công là Hoa Nghi, là thú nhân, đồng thời cũng là người khi hóa thú có lông trắng duy nhất hơn 300 năm đổ lại (cái này cũng không nhớ rõ lắm, đọc cũng lâu rồi, đại thể là vậy đi). Tính tình lúc nhỏ có phần nhu hòa, lớn lên tộc có biến nên có chút thay đổi. Thụ là Trường An, là một á thú nhân, từ nhỏ có thể nói là một dạng người sức khỏe yếu kém, nhưng tính tình lại rất cứng rắn, rất chịu khó. Nội dung truyện: Đại loại là kiểu, thời đại loạn lạc, kẻ mạnh là vua kẻ yếu chỉ có con đường hoặc chết hoặc làm nô lệ. Các bộ tộc chia ra cai trị, có tộc muốn sống an ổn, cũng có tộc muốn bành trướng sức mạnh, có tộc lấy giết chóc làm thú vui. Tuy rằng, so với thời đại có nhà nước thì làm một tộc trưởng quyền hạn không bằng một nhà vua, nhưng dù sao, so với làm một tộc nhân bình thường, vẫn có nhiều thứ khiến người tham vọng, huống chi còn là tộc trưởng của một tộc lớn mạnh. Hoa Nghi chính là một trong những đứa con trai của tộc trưởng tộc hùng mạnh bấy giờ, lại là người nắm chắc trong tay vị trí tộc trưởng, vậy thử hỏi, những người con còn lại thì suy nghĩ như thế nào? Đặc biệt kẻ làm huynh lại là á thú nhân nhưng cực kì tham vọng? Tranh quyền đoạt vị, thời nào chẳng có, thí cha giết đệ, là chuyện rất đỗi bình thường. Truyện bắt đầu từ quá trình sống kham khổ của Trường An, giai đoạn Trường An tìm đường hóa mạnh. Sau khi xuống núi mới bắt đầu quá trình cùng Hoa Nghi dây dưa. Từ khi Hoa Nghi chỉ là một “sát thủ”, đến khi trở thành “vua”. Thời đại trong truyện chính là giai đoạn từ cuối bộ lạc cho đến khi bắt đầu hình thành nhà nước, trong quá trình đó, còn xuất hiện một thời kỳ, thời kỳ này có vẻ giống như thời kỳ Kỷ băng hà, được Priest mô tả cũng khá chi tiết, từ giai đoạn xuất hiện thiên tai mưa bão, đến lúc núi lửa phun trào, cuối cùng cả thế giới chiềm trong bóng đêm, phủ đầy băng tuyết giá rét. Khi thế giới lại được lập lại, “nhà nước” cũng bắt đầu xuất hiện, tường cao thành vững cũng dần được xây dựng, tham vọng lại không dừng ở đây… Cảm nhận cá nhân: Ừmmmmm, bộ này tính ra thì nội dung hay nhận vật chính đối với T không quá đặc sắc, truyện đọc ở mức bình thường, có thể xem như hơn giải trí một chút. Càng về sau càng thấy phong độ bị tụt lại. Việc đặt tả nhân vật chính cũng không hợp khẩu vị T cho lắm, cảm giác tả cao nhưng thực tế thì chưa tới. (Xin lưu ý, cũng đã nói rõ, cái này là cảm nhận cá nhân, Bộ này theo T được biết, có nhiều người đánh giá bộ này nằm trong top các bộ hay nhất của Priest, nhưng đối T, không chỉ so sánh với hầu hết truyện đam mỹ của Priest, mà là hầu hết truyện từng đọc của các tác giả khác, thì nó nằm ở mức giữa, không quá thấp, cũng không quá cao.) Tuy nhiên, truyện của Priest đều mang trong mình một triết lí riêng, chỉ cần không phải là đọc kiểu lướt qua, nhìn mà không thấy thì vẫn có thể cảm được giá trị trong bộ này.  “Chân thần rơi xuống, luân thường mục nát, Hỡi ôi thiên đạo, con người thành thú. Kẻ cầm đao gào thét, kẻ gặm cỏ bỏ chạy. Bỏ chạy bỏ chạy, run run rẩy rẩy…” Một trong những điểm T thích ở Priest chính là cách đặt tên. Từ tên đều có thể hình dung ra tính cách người đó như thế nào, trừ hai nhân vật chính ở trên thì nhân vật phụ để lại ấn tượng cho T hơn. Như Bắc Thích, Hạ Lan, Sách Lai Mộc (quái gở lại thông minh, hiểu sâu học rộng lại ngày ngày đốt hướng cầu thần),Thanh Lương (bị người ta khinh miệt, chê là phế vật, nhưng tâm lại là người thiện lương trong sạch), Tạp Tá. Hầu hết các nhân vật phụ trong đây, tả không nhiều nhưng thông qua hành động lời nói, lại để lại ấn tượng tốt đối với T, đặc biệt cặp đôi phụ của Bắc Thích x Hạ Lan, xuất hiện ít nhưng lại làm T luyến tiếc vô cùng. Trích một đoạn ở Chương 63 của nhà Yển: Hải Lan nghe thấy, liền dùng nửa thân thể che kín, cẩn thận kéo tay đối phương. Bắc Thích mặt không biểu cảm nói: “Đương gia của Phác Á gia đời này chạy thật là nhanh, có chút bản lĩnh rụt đầu đấy.” Hải Lan: “Ừm.” Bắc Thích lại nói: “Còn không mau đuổi theo!” Hải Lan: “Ừm.” Bắc Thích hất hai cái, chẳng hất được tay đối phương ra, không nhịn được nhíu mày nói: “Đồ chày gỗ này.” Hải Lan thoáng mỉm cười, vẫn nói: “Ừm.” Giây lát sau, Hải Lan lại bổ sung: “Ban nãy ta nhìn thấy pháo hiệu, có lẽ là tín hiệu cho người ở cổng thành bắc, Hoa Nghi thủ lĩnh có hậu chiêu, bên kia bọc đánh, Phác Á gia sẽ phải chui đầu vào lưới, yên tâm đi.” Bắc Thích chau mày: “Tiểu tử đó…” Ống tay áo của Hải Lan từ dưới lớp áo da thú buông xuống, cơ hồ che mất chỗ đôi tay hai người nắm nhau, khẽ cắt ngang lời than phiền: “Tay ngươi lạnh quá!” Bắc Thích sững sờ, bỗng nhiên né tránh ánh mắt đối phương, hai người trong tích tắc giống như đã đổi vai, hồ lô cưa miệng biến thành ai đó, qua một lúc lâu, Bắc Thích mới dường như hơi mất kiên nhẫn, nói nhỏ: “Ừm.” Mời các bạn đón đọc Thú Tùng Chi Đao của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cà Phê Đợi Một Người - Cửu Bả Đao
Trạch Vu đang đợi một người con gái mà trước mặt người ấy anh không phải nguỵ trang. Bách Giai đang đợi một người con trai mà cậu ấy không phải chịu áp lực lựa chọn. A Thác đang đợi một cô gái tốt biết cách trân trọng bản chất thuần phác của anh. Còn tôi giờ đang đi đến đoạn vĩ thanh của bài toán sắp xếp tổ hợp tình yêu này. Trong quán cà phê Đợi Một Người, bên những tách cà phê hương vị khác nhau, chúng tôi đều đang đợi lời giải cho bài toán trái tim mình. Mời các bạn đón đọc Cà Phê Đợi Một Người của tác giả Cửu Bả Đao.
7 Ngày Ân Ái - Ân Tầm
Truyện Bảy Ngày Ân Ái là tác phẩm của tác giả Ân Tầm được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online Vficland, một câu chuyện tình yêu với những khó khăn, những điều tưởng chừng như không thể nào trụ vững; tình yêu với những thử thách khiến ta nặng lòng. Đọc truyện mới này bạn sẽ được bước vào thế giới đầy những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng đọc và cảm nhận. Ba năm trước, ngay đêm trước đám cưới, nàng bị hắn cường bạo. Nàng đau khổ vì bản thân không còn trong sạch, nên bỏ đi biệt tích không lời nhắn gửi. Ba năm sau, nàng gặp lại hắn, nhưng cả hai người đều không biết đó là người đêm hôm ấy. Và nàng, lần này lại phải làm một cuộc giao dịch bảy ngày bảy đêm trở thành tình nhân của hắn. Nàng yêu vị hôn phu trước đây của mình, yêu rất nhiều. Còn với hắn, chỉ là sự căm hận tột cùng. Có người từng hỏi, thiên đường và địa ngục cách nhau có xa lắm không? Kỳ thực chỉ là một cái xoay đầu. Ma quỷ tại địa ngục ngẩng đầu lên nhìn thiên đường, thiên sứ ở thiên đường trông xuống địa ngục... Khoảng cách rất gần, gần đến nỗi - do con người sắp đặt an bài. Liệu cái kết của truyện ngôn tình này sẽ ra sao, câu chuyện yêu đương của cô sẽ tiếp diễn ra sao, liệu còn điều gì thú vị nữa, tình yêu này có trải qua được trăn trở hay không, có thể vượt qua được tất cả thử thách không ??? Đến cuối cùng câu trả lời ra sao, đọc truyện để tìm lời hồi đáp, bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,... Mời các bạn đón đọc ​7 Ngày Ân Ái của tác giả Ân Tầm.
Long Đồ Án Quyển Tập - Nhĩ Nhã
Những ân oán hận thù, những oan gia khó giải, những thứ xoay vần theo thời gian. Long Đồ các, Bắc Tống thời kỳ kiến tạo, bên trong giấu các loại thi họa, điển tịch, hồ sơ, có chút giống như thư viện ngày nay, vị “quán trường” nổi danh nhất Long Đồ các, chính là Long Đồ các trực học sĩ thời kỳ vua Nhân Tông, phủ doãn Bao Chửng của Khai Phong phủ. Long Đồ Án là một truyện hư cấu, nói về Thử Miêu và những nhân vật liên quan, phá giải những vụ án bí ẩn chưa giải quyết trong Long Đồ các, và các vụ án chưa phá tại châu thành phủ huyện các nơi. Thử Miêu cổ đại tham án cố sự, bảo lưu lại đại bộ phận nhân vật trong Quỷ Hành Thiên Hạ, nhưng câu chuyện Long Đồ Án này hoàn toàn không liên quan gì đến Quỷ Hành hay Du Long hệ liệt, tình tiết không hề có gì kéo dài lê thê, là những câu chuyện hoàn toàn mới. Một thanh Đoạn Đầu Đao lại có liên quan đến án diệt môn một phái. Một Đao Hành Phong lại dính dáng đến Võ lâm Thánh giả Thiên Tôn. Kẻ hiềm nghi kéo từ Đại Tống chạy sang đến Tây Hạ. Vụ án vốn thuộc về giang hồ lại có liên quan đến quân binh Đại Tống. Rốt cuộc thì hung thủ thực sự là ai? Chân tướng thực sự là gì? Hãy cùng chờ xem “Tổ hợp” thú vị kia làm thế nào để phá giải. Mời các bạn đón đọc Long Đồ Án của tác giả Nhĩ Nhã.
Không Thể Thiếu Em - Nhân Hải Trung
Không Thể Thiếu Em kể về một câu chuyện tình chân thật, gần gũi với đời thực nhưng không hề thiếu phần lãng mạn và bay bổng. Đổng Tri Vy không phải là Lọ Lem, dù rằng gia cảnh nghèo khó, địa vị bình thường, ngoại hình mờ nhạt. Vì cô thực tế, lý trí và sống nghiêm túc, luôn tự lực cánh sinh, không bao giờ dựa dẫm vào người khác hay chờ mong vận may từ trên trời rơi xuống. Tri Vy luôn phân định rạch ròi ranh giới giữa lãnh đạo và nhân viên trước một người chủ hào hoa phong nhã như Viên Cảnh Thụy. Cô như một hạt olive, luôn che giấu vị ngọt ngào dưới lớp vỏ cứng rắn, nếu không cắn vỡ vỏ thì sẽ chẳng ai cảm nhận được. Và Viên Cảnh Thụy cũng không phải là hoàng tử, mặc dù anh đang đứng trên đỉnh cao danh vọng – ông chủ tập đoàn Thành Phương; tiền tài, quyền lực, ngoại hình….tất cả đều có đủ. Anh có một tuổi thơ khốn khó, phải vất vả gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, luôn dùng nụ cười để giữ khoảng cách với người khác. Đổng Tri Vy xuất hiện bên đời anh với tư cách thư ký, như một ly nước ấm, giản dị nhưng thiết yếu, ban đầu anh không quá chú ý đến cô, dần dần lại cảm thấy không thể rời xa cô được. Thế nhưng quá khứ bí ẩn, địa vị cao vời và những mối nguy hiểm luôn luôn kề cận bên anh khiến Tri Vy thấy e sợ, không dám đón nhận tấm chân tình ấy. Thoát khỏi lối mòn motip “Lọ Lem – Hoàng tử” và tình yêu văn phòng thông thường, Không thể thiếu em như một bản nhạc R&B có đủ cao trào, nồng nàn và sâu lắng, vừa hiện thực mà vẫn đầy ắp mộng mơ. “Luôn có một người khiến bạn không thể buông tay, luôn có một người đủ sức níu giữ bạn ở lại”, hạnh phúc là khi ta tìm được người đó ở giữa cuộc đời này. Tác Giả Nhân Hải Trung: Nhân Hải Trung là cô gái thành phố bình thường. Nguyện ý dùng cây bút trong tay để vẽ lên những con sóng nhỏ xô dạt trên sông lớn, biến thành những dòng văn thơ chia sẻ với mọi người. Thích nhất là những tiểu thuyết có thể khiến bản thân cảm động tới rơi nước mắt, tất cả thời gian nhàn rỗi đều dành để đọc sách. Lười biếng như chú mèo, ước mơ lớn nhất trong đời đó là có thể tìm được một nhân vật nam chính như ngòi bút của mình đã viết. Thế nhưng trong lòng hiểu rõ rằng đó chỉ là giấc mộng, vì thế dù có lười thế nào chăng nữa thì ngày ngày đều phải cố gắng không biết mệt Mời các bạn đón đọc .