Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thủy Chử Đại Thần

Độ dài: 75 Chương Thể loại: Xuyên đến cổ đại làm tác giả! – Good Ending Nói rõ: Chuyện xưa vốn toàn bộ hư cấu, chiếu theo có phụ họa , hoàn toàn vô nghĩa! Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Đường Đại ┃ phối hợp diễn: không ┃cái khác: ngôn tình, tiểu thuyết xuyên qua, bạo tiếu, nhất độ quân hoa. Xem một ‘tiểu thấu minh’ biến thành Đại Thần!   Đoạn trích giới thiệu truyện trên baidu Dụ vương hiển nhiên rất thỏa mãn sự thức thời của nàng, hắn tiếp tục không vội vàng nói: “Ngươi hầu bản vương ngủ một đêm, bản vương bảo vệ ngươi lần này, thế nào?” … Đường Đại sặc, một lát sau nàng ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi: “Vương gia, xin hỏi ở đây cách biên giới Huỳnh vương triều có xa lắm không?” Dụ vương rảnh tay mở ra quạt xếp, lại khép lại rất nhanh: “Cũng không xa, đi đường tắt gần nhất…Khoảng chừng hơn hai mươi vạn dặm đi.” Đường Đại lệ tuôn. Một đám người xuyên không chuyên đi gây chuyện, một hồi xuyên không không được phép làm bừa, một cái triều đại bị chơi đùa đến hỏng. Nghìn vạn đọc giả nhắn lại: Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ gặp nhau. Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ yêu nhau. U HỒN CỐC CHỦ: Mình edit bộ này vì mê Nhất Độ Quân Hoa, cảm thấy tác giả rất biến thái, mình rất thích. Nội dung truyện cũng mới lạ, nhưng đề nghị ai đã đọc convert rồi đừng spoil trước nội dung. Thanks. Truyện kể về nữ chính là một tác giả tép riu vô danh trên mạng, nàng xuyên không, không gặp thời, về nhằm cái thời đại mà: Hoàng thân không được cùng xuyên không giả kết hôn, quan viên trong triều, thân hương đại tộc vị trí chính thê không được là xuyên không giả, xuyên không giả sinh con xem như thứ xuất, không được sở hữu tải sản, kế tục tước vị quyền lực! Nam xuyên không giả không có tư cách dự thi, không được vào triều làm quan, thê thiếp không được vượt quá hai người, phàm là gia sản (hoặc bất động sản) tổng giá trị không được vượt quá một trăm lượng, vượt quá sung công quốc khố, để ngừa phản động. Nếu phát hiện xuyên không giả có dị năng, không phân biệt là huyền huyễn xuyên, đô thị tu chân xuyên, huyền nghi khủng bố xuyên, hết thảy tử hình ngay tại chỗ, để tránh khỏi tai họa cho thế giới. Ngoài ra xuyên không giả có sở trường đặc biệt, để tránh mê hoặc trọng thần trong triều, anh hùng giang hồ, khiến cho loạn thế phân tranh hết thảy hủy bỏ sở trường đặc biệt đó. Người bề ngoài xinh đẹp khuynh thành thì hủy dung, người có giọng hát khuynh quốc thì làm cho câm họng, người vũ động kinh thành thì cưa chân, người có nụ cười mê hoặc chúng sinh thì cắt mặt, người ánh mắt có thểphóng điện thì chọt mù mắt. →  Tóm lại , người đến đây “lưu đầu bất lưu kỹ, lưu kỹ bất lưu đầu” dù thế nào cũng nên chọn cái thứ nhất. Chúng ta cùng xem nàng làm thế nào từ một nhân vật vô danh tiểu tốt bò lên vị trí Đại Thần??? Còn sau đó thì sao???? Đọc truyện đi rồi biết. *** Cứ ngỡ truyện hài, hoá ra không phải Cứ tưởng ngôn tình, đến cuối mới hay đó là truyện nhân sinh Một câu chuyện ban đầu vừa hài vừa nhảm, nhưng càng về sau càng chua càng xót, càng đắng cay Là vì truyện quá ngược? Không phải, dù những hành động của Thẩm Dụ từng làm khổ Đường Đại, đó vẫn không phải nỗi ngược lớn nhất trong cuộc đời nàng Những đau khổ trong câu chuyện này, là nỗi đau không chỉ đến từ việc yêu đương, mà là những trắc trở, trớ trêu, mất mát như thể được sắp đặt trong vòng xoay của tạo hoá thật sự.  Truyện đầu tiên mình đọc của Nhất Độ Quân Hoa là Phế Hậu Tướng Quân, nói thật tự dưng mình không đánh giá cao tác giả, cảm thấy những trò ngược tâm ngược thân ấy rất tầm thường, như những màn quằn quại của mấy cô bé tuổi teen yêu đương nhăng nhít, chờ được làm vai chính trong cuộc đời một thằng đàn ông giàu hormone con đầu đàn nào đó. Nhưng mình đã lầm Phế hậu tướng quân có thể là tác phẩm thời Nhất Độ Quân Hoa đang trẻ trung ham mê những thứ nhắng nhít đó thật (thế nên sau này bà ấy viết lại bộ này hoài), nhưng mẹ kế Hoa bây giờ không thể nghi ngờ về thực lực, rất nhiều tác phẩm của bà ấy hay đến nỗi mình đọc mà ngấm không dứt được Đặc biệt là Thuỳ Chử Đại Thần, không ngờ một tác phẩm văn học mạng lại sâu sắc đến thế. Một cuốn truyện dành cho người trưởng thành, một cuốn ngôn tình thất bại, nhưng lại thành công với việc khắc hoạ nhân sinh quan của tác giả. Mình thích cái không khí nửa giả nửa thật trong tác phẩm này, cứ như thể tác giả chỉ mượn tay nữ chính, đưa vào bối cảnh xuyên không để tự sự lại những mặt tối của nghề mà tác giả thực sự đã trải qua. Thậm chí nếu bay cao bay xa hơn thì thấy rằng còn có chút đả kích ngầm về sự can thiệp của chính trị đối với văn hoá, nhân dân được đọc gì, không được đọc gì, kiểm duyệt, xuất bản, văn chương, cuối cùng vẫn chỉ là bề nổi từ những cuộc đấu đá trong giới cầm quyền mà thôi. Đường Đại ban đầu chỉ là một cô gái ngây thơ thích viết lách, có chút ham hư vinh được nổi tiếng, không ai ngờ được kết thúc như thế, lại chỉ vì bị vạ lây bởi thủ đoạn chính trị.  Nhân vật trong này cũng rất đặc sắc, nhất là Đường Đại và Thẩm Dụ. Đường Đại đương nhiên là nữ chính, hoặc nói nàng là nhân vật chính mới đúng, vì cả câu truyện có khác gì cuốn tự sự của nàng đâu nhỉ. Nàng khiến cho mình cảm thấy vừa bình thường, vừa phi thường Đường Đại, nếu là một con người bằng xương bằng thịt ngoài đời, sẽ khiến cho mình có cảm giác từ bình thường đến khinh thường. Nàng viết văn với tâm thức kẻ háo danh, đón ý chiều theo thị hiếu người đọc, nào sex nào máu chó nào giật gân, kiến thức tầm thường, vốn là loại văn hại mắt, đọc phí thời gian, vừa ức chế vừa làm giảm khả năng đánh giá của bản thân. Nàng được xuất bản sách nhờ đi “cửa sau”, đứng trên đỉnh cao danh vọng nhờ làm tình nhân của một người đàn ông, nàng vì dục vọng không kìm chế được mà ngủ với người đàn ông của bạn thân đã mất. Nhưng nàng kiên cường sống dù bị đoạ đày, nàng thông minh có thể nhận ra âm mưu chốn hoàng quyền, nàng nhân hậu bật khóc trước cảnh chém giết man rợ, nàng dành tình mẫu tử bao dung thực sự cho đứa con nuôi, và cuối cùng, nàng hào hiệp giơ đầu chịu chết để bảo vệ những người đồng nghiệp của nàng.  Và còn một điều đáng ngưỡng mộ nữa, phải nhắc, đó là cách yêu của nàng. Nếu nói phụ nữ mềm lòng nên hay chịu thiệt trong tình yêu, thì Đường Đại lại không chịu thiệt một miếng nào cả. Chính xác thì, nàng đã thắng trong cuộc giằng co dành cho trái tim, nhất là đối với Thẩm Dụ. À, thôi hãy để Thẩm Dụ lên sàn đi, anh này cũng hay lắm, chưa bao giờ mình cảm thấy một “nam chính ngôn tình” nào chân thực đến thế. Dù Đường Đại có nói với anh rằng anh chẳng phải nam chính trong câu chuyện của cuộc đời nàng, nhưng theo định nghĩa của mình thì anh là nam chính cũng được, ít nhất vì anh là người đàn ông có số phận gắn chặt với nữ chính nhất. Dù không phải tình yêu thắm thiết, cũng là ràng buộc từ định mệnh. Thẩm Dụ là một con người làm chính trị điển hình, không tìm đâu ra những đặc tính uỷ mị vô lý như ngôn tình hay vẽ ra, cuộc đời anh ta bận rộn tính toán nhiều thứ, quyền lực, địa vị, tình yêu vứt đến tầng thấp nhất, thậm chí còn không cấp thiết bằng tình dục :))))  Thực ra hành xử như Thẩm Dụ mới chính là cơ chế chung của đa số đàn ông trên đời này, nhất là đàn ông có tố chất con đầu đàn như anh ta.  Bạn không tin ư? Người như thế, có thể có chân tình hay không? Câu trả lời có lẽ rất phức tạp. Cho đến cuối cùng, hai người này vẫn khiến mình cười ra nước mắt. Thẩm Dụ hỏi Đường Đại: Từ đầu đến cuối nàng có yêu bản Vương không? Đường Đại lại trả lời: Vậy từ đầu đến cuối, Vương gia có yêu ta không? Cả hai đều ngang bướng vậy đấy. Nhiều lúc mình cũng hoang mang, rốt cục hai người này có từng một chút nào yêu nhau hay không? Nhưng trong cuộc thi tình cảm chẳng phải có cái luật ai mở miệng trước người đó thua sao? Hay là chỉ mới qua một cái liếc nhìn, vị Vương gia cao ngạo đó mãi đến nhiều năm sau này vẫn nhớ đến hình ảnh nàng ngồi trong Lan Nhược Tự, cổ án thanh đăng, tóc dài rối tung, tay trắng cầm bút, trong miệng khẽ hát giai điệu cố hương xa ngàn năm. Thẩm Dụ cái gì cũng áp đảo Đường Đại, tuổi tác, cơ trí, sức mạnh, tiền tài, quyền thế, nhưng trái tim quyết tuyệt phải cam bái hạ phong.  Thẩm Dụ có tự lừa mình dối người đến thế nào, thì người khiến anh ta nuối tiếc, đau đớn nhất trong một kiếp sống này, vẫn là Đường Đại. Còn Đường Đại? Khi còn trẻ, nàng từng yêu Hàn Phong, khi tình yêu ấy vì cuộc đời này mà phải đứt gánh, nàng vẫn sảng khoái chúc phúc cho chàng. Với Diệp Độc Thành, lúc đầu là sự tin tưởng, ỷ lại, nhưng hắn khiến nàng hận, mà nàng hận, thì sẽ dồn hắn vào chỗ chết Đối với Hình Viễn, Đường Đại chưa từng có cảm xúc hơn mức bạn bè (friend with benefit, why not), dù mình nhìn thấy cuối cùng, Hình Viễn lại có chút gì đó với Đường Đại, dù là thay thế cho Hà Hinh hay gì đi chăng nữa. Vây cuối cùng, người đàn ông của nàng là ai? Người nào khiến nàng từ chối Hình Viễn: “Ngươi không phải người có thể bầu bạn với ta nơi thiên nhai, ta vẫn là không đợi được hắn” Người nào khiến nàng đề tựa rằng:  “ Trăm ngàn năm sau, khi giấy mực theo năm tháng nhạt đi, khi những đường viền tư ấn không còn nhìn rõ, chàng và ta đều trở thành cổ nhân trong lời bình phẩm của người đời. Ai sẽ còn suy đoán những bí mật phía sau những văn tự này? Ai sẽ còn ở trong chùa cổ lụn bại, trong đêm lạnh trên núi, tay của chàng vì ai mà cầm bút? Có thể nếu không xuyên không? Nếu ở nơi này, ta có thể gặp được chàng Thì ra ở nơi này, ta có thể gặp được chàng.” Những dòng bút cuối cùng nàng lưu lại, là dành cho Bồ Tùng Linh. Đường Đại chính là Nhiếp Tiểu Thiến của chàng Nhân sinh như mộng, dù là chân ái, dù là người nàng yêu, thì ngay từ đầu gặp nhau, nàng đã không phải hiện thực của chàng. Thẩm Dụ cầu xin nàng, nàng không cho, mà hướng Bồ Tùng Linh phó thác hậu sự. Dù chàng gặp nàng quá muộn Dù chàng không thể cho nàng một kết cục viên mãn Nhưng thế thì sao chứ, hãy để mộng của nàng, cả mộng của chàng, lưu danh thiên cổ. Thực ra, khi mình ngẫm kỹ hơn, có lẽ Bồ Tùng Linh không thật sự là tình yêu khắc cốt ghi tâm của Đường Đại, mà giống Bạch Trường Sơn nàng luôn tâm niệm, chỉ đẹp khi nằm trong mộng ảo. Bồ Tùng Linh có bóng hình của Hàn Phong năm xưa, Đường Đại từ ngưỡng mộ văn chương giản dị mềm mại ấy, rồi đến tư cách cao thượng của chàng, nay người ấy lại đến trước mặt nàng, không tồn tại tì vết từ sự trêu đùa của số phận, không cần sợ hãi được mất, nàng rung động. Nhưng mình chợt nhớ, trước cả Hàn Phong, Đường Đại từng ngây người ngắm một Thẩm Dụ đại mã kim đao, ngồi trên bãi cỏ, trường bào nguyệt sắc được nắng tháng năm nhuộm thành màu vàng nhạt, một tổng biên tập Thẩm Dụ, đọc chín ngàn chữ nhanh như gió, hiểu biết thông thái, thẩm định từng tác phẩm thấu đáo, từng khiến Đường Đại một giây ngưỡng mộ. Người đó, vậy mà đọc tất cả tác phẩm của nàng, không sót một chữ nào. Nếu, dù chỉ một phần khả năng, nhưng nếu như Thẩm Dụ cứ mãi giữ cho mình là vị tổng biên tập hôm ấy, có lẽ Đường Đại sẽ yêu anh ta không biết chừng, Đường Đại cho dù không phải văn hào xuất chúng, nhưng trái tim nàng vẫn là trái tim một văn nhân, rung động trước những thứ văn nhã như thế đấy.  Thật đáng tiếc, Thẩm Dụ đã sinh ra để chọn con đường của quyền thế, có quyền lực thì càng bá đạo, càng không chịu nhún nhường, càng không thể buông bỏ thể diện, lợi ích cho một người, Đường Đại không thể yêu hắn nữa.  Đến cuối cùng, hắn cảm khái rằng, nếu có thể, kiếp sau muốn yêu nàng thuần thuần khiết khiết, không vướng bận hoàng thành, không có Trường An, không phải Vương gia cao cao tại thượng. Không có những thứ đó, hắn chỉ còn là một con người tính cách tuỳ hứng, trí tuệ sắc sảo, ngông nghênh cao ngạo, chẳng phải là một mặt của Bồ Tùng Linh đó sao.  Bởi vậy, Bồ Tùng Linh chính là Mr.right của Đường Đại, gồm hai mảnh ghép tốt đẹp nhất từ Hàn Phong và Thẩm Dụ, chàng ta là nhân vật có thật duy nhất trong những người đã đi qua cuộc đời nàng, nhưng dường như lại tồn tại giống như một giả định hơn là một người thực, để thành toàn cho phần tâm ý còn dang dở của nàng. Kết thúc bài review lê thê này, bạn biết đối với mình tác phẩm này hay hay dở rồi chứ đúng không. P/s: À quên, chống chỉ định người non nớt, không chịu đựng nổi những biến thái vặn vẹo của tính dục và tâm lý con người. :))) annalazyblog.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thủy Chử Đại Thần của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khương Tiên Sinh Hôm Nay Cũng Muốn Công Khai
Mạnh Thử Hàn, năm nay 27 tuổi, là nữ diễn viên ra nghề nhiều năm nhưng vẫn chưa tỏa sáng, còn từng bị bạn trai cũ hãm hại rước lấy nhiều antifan. Thanh danh trên mạng không tốt, sự nghiệp cũng không thuận lợi phát triển, có thể nói con đường làm diễn viên của Mạnh Thử Hàn không hề bằng phẳng.   Người ta thường nói, muốn thành công trong giới giải trí, ngoài yếu tố thực lực và vận khí nếu có thêm chút bối cảnh quen biết thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Điều này không sai nhưng nó lại không đúng đối với Mạnh Thử Hàn. Trên mạng mắng Mạnh Thử Hàn là bạch liên hoa, là người phụ nữ ác độc thích chia rẽ người khác, là minh tinh bị kim chủ bao dưỡng... Nhưng không ai trong số họ biết rằng, cô là nhị tiểu thư của gia tộc Mạnh thị, cha là chủ tịch của tập đoàn giải trí Vạn Thịnh nổi tiếng.   Mạnh Thử Hàn tuy có bối cảnh hùng hậu nhưng lại lòng tự trọng rất cao, cô muốn thành công bằng thực lực của bản thân, phần vì không muốn nhờ vả gia đình, phần vì có chút khúc mắc với cha mẹ nên Mạnh Thử Hàn tiến vào giới giải trí chỉ với hai bàn tay trắng.    Năm năm trong nghề, Mạnh Thử Hàn đã nỗ lực rất nhiều, đã cố gắng biết bao nhiêu, nhưng cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không bằng vài tin đồn ác ý, những lời vu khống hãm hại... Để rồi bao năm qua đi, thứ cô nhận lại chỉ là sự hiểu lầm của người khác, là thanh danh kiêu ngạo khó nghe.   Mạnh Thử Hàn không thể không thừa nhận con đường làm diễn viên của mình chẳng hề thành công, hình như trong 5 năm kia cô làm gì cũng không đúng, có chăng việc duy nhất cô làm đúng là nghe lời giới thiệu của cha mẹ đi gặp mặt Khương Kiền, để giờ đây mới có được người chồng tốt như anh ấy.   Khương Kiền, giới tính nam, năm nay 30 tuổi, là người đứng đầu và sáng lập ra công ty Tinh Quang nổi tiếng trong giới giải trí. Khương Kiền đẹp trai, tài giỏi, thành thục lại giàu có, nên cho dù anh không phải là diễn viên, ca sĩ thì vẫn có rất nhiều fan hâm mộ yêu thích, đặc biệt là fan bà xã nhiều không kể xiết, thậm chí còn được cư dân mạng bình chọn là “Người đàn ông muốn gả nhất năm”.   Mà Khương Kiền, “Người đàn ông muốn gả nhất năm” của nhiều chị em phụ nữ lại có một vấn đề sầu não mà lâu nay vẫn chưa được giải quyết, đó chính là khi nào thân phận ông xã Mạnh Thử Hàn của anh mới được công khai, chừng nào anh mới có được thân phận chính thức đây ???   Cô vợ nhà anh rất hay rảnh rỗi suy nghĩ ra đủ chuyện, nào là cô chỉ là minh tinh tuyến ba lại bị nhiều người ghét, không nên công khai mối quan hệ vợ chồng để tránh ảnh hưởng đến anh, rồi thì cô vẫn muốn tiếp tục nỗ lực, không cam tâm từ bỏ vì mộng tưởng của bản thân...   Thế là vì “mười vạn” lý do mà Mạnh Thử Hàn đề ra, Khương Kiền cũng chỉ có thể hậm hực chấp nhận thân phận người chồng bí mật mà thôi.   Nhưng người thông minh như Khương Kiền không lý nào lại bị động chờ đợi, vậy nên…   Khương Kiền hào phóng tiết lộ bí mật với bạn thân nhà mình, người hay lỡ miệng với cánh báo chí, phóng viên.   Khương Kiền bị phóng viên truy hỏi về việc ẩn hôn, anh chỉ có thể “không kiên nhẫn” và “vô cùng tức giận” vì chuyện riêng tư bị làm phiền, sau đó cũng chỉ có thể “bất đắc dĩ” mà thừa nhận.   Khương Kiền vui vẻ tiếp nhận phỏng vấn của đài truyền hình, rồi như “vô tình” mà nhắc đến Mạnh Thử Hàn.   Và sau đây là trích đoạn “vô tình” ấy:   “MC: Xin hỏi tiêu chuẩn chọn vợ của Khương tiên sinh là gì?   Khương Kiền: Người bị toàn mạng bôi đen... Khương tiên sinh tạm dừng một chút, đêm qua bị Khương phu nhân lải nhải cả đêm đừng nói bậy khiến đầu hơi đau.   Fans bà xã im ắng, nín thở ngưng thần nhìn chằm chằm phát sóng trực tiếp.   Khương Kiền: ...Là không được   MC trẻ tuổi dường như thở phào nhẹ nhõm một hơi, hỏi tiếp: Nghe đồn tiên sinh ẩn hôn, đối với chuyện này tiên sinh có muốn nói gì không?   Khương tiên sinh lạnh mặt liếc màn ảnh, không chút do dự: Không có lời nào để nói, Mạnh Thử Hàn bảo tôi đừng nói chuyện lung tung.   Mọi người: ???”   Vì để thân phận của mình được công bố, Khương tiên sinh quả thật đã cố gắng rất nhiều. Thế rồi cuối cùng nỗ lực cũng được đền đáp, Khương phu nhân đã chịu công khai rồi, chúc mừng Khương tiên sinh được thỏa lòng mong ước ^^.   “Khương tiên sinh hôm nay cũng muốn công khai” là một bộ truyện khá dễ thương, đáng yêu và ngọt ngào. Truyện tuy lấy đề tài từ showbiz nhưng cũng không khai thác sâu vào giới chuyên môn mà chỉ đề cập thoáng qua. Đây là một bộ truyện không dài nên không có quá nhiều biến cố xảy ra, truyện chủ yếu tập trung vào tuyến tình cảm của nam, nữ chính và thêm chút ngược tra nam, tra nữ mà thôi.   Khương Kiền tuy mặt ngoài hay lạnh nhạt, khó gần nhưng thật ra rất lại rất ngây thơ trong tình cảm, còn thích khẩu thị tâm phi, rõ ràng trong lòng quan tâm Mạnh Thử Hàn mà bên ngoài thì cứ làm như không có gì.    Nam chính người ta thì biết lấy lòng nữ chính, biết nói ngọt, biết tặng quà để nữ chính vui lòng, còn Khương tiên sinh nhà này thì chỉ có thẩm mỹ của một thẳng nam, nào là tặng vợ mình son môi hồng cánh sen, rồi thì lại balo cầu vồng, vợ mình mệt mỏi cũng lo lắng sốt vó nhưng mở miệng quan tâm lại là câu nói huyền thoại “uống nhiều nước ấm vào”.   Khương tiên sinh ngốc vậy đấy nên cách thể hiện tình cảm cũng ngốc nghếch vô cùng. Là những khi dùng nick phụ của mình chửi nhau đến đau cả tay với antifan của Mạnh Thử Hàn, là lúc nào cũng vui vẻ đeo chiếc đồng hồ cầu vồng đầy màu sắc do chính tay vợ tặng, là những khoảnh khắc hờn dỗi khi cô vợ nhà mình mãi không chịu công khai mối quan hệ... Và còn rất nhiều những hành động khác tuy khá ngốc nghếch nhưng lại vô cùng dễ thương của Khương Kiền ^^.   Nữ chính Mạnh Thử Hàn là một con người mạnh mẽ và có lòng kiên trì khá cao. Rõ ràng được sinh ra trong gia đình giàu có và bối cảnh hùng hậu, nhưng cô vẫn quyết tâm vươn lên bằng thực lực của mình, dù phải trải qua 5 năm gian khổ cũng chưa từng có ý định bỏ cuộc. So với hình tượng nam chính được khắc họa một cách rõ ràng, hình tượng nữ chính của Mạnh Thử Hàn tuy không sâu sắc bằng nhưng cũng đủ để lại dấu ấn trong lòng người đọc.   Tóm lại, nếu các bạn đang tìm một bộ truyện showbiz ngọt sủng, có số chương không quá dài nhưng nội dung vẫn ok thì đây sẽ là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. __________   “ ”: Trích dẫn trong truyện Review by #Tuyết Tần - fb/ReviewNgonTinh0105   Mời các bạn đón đọc Khương Tiên Sinh Hôm Nay Cũng Muốn Công Khai của tác giả Nhất Chỉ Đại Sa Ngư.
Thế Giới Này Điên Rồi
Chuyện kể về một tiểu thụ đau khổ vì bị phản bội trong tình yêu. Do đả kích quá lớn mà hắn đã đập trúng đầu trong khi hỗn loạn dẫn đến phải nhập viện. Kì Nhạc, giới tính nam, thích phụ nữ, mắc bệnh tim bẩm sinh nên chết sớm, nhưng ông trời trêu chọc, linh hồn của cậu nhập vào thân thể của tiện thụ. . . Cánh cửa thế giới mới được mở ra. Lúc mở mắt, Kì Nhạc phát hiện mình vẫn còn nằm trong cái bệnh viện kia, có điều đã xảy ra chút vấn đề nhỏ. Mọi người giải thích nghi vấn cho cậu: “Cậu là gay.” Kì Nhạc: “. . . . . .” Mọi người: “Cậu là 0, cũng chính là người bị đè.” Kì Nhạc: “Nói láo! Ông là trai thẳng! Mọi người tiến lên vỗ vai cậu: “Vậy đánh cược đi, đàn ông trên thế giới đều có thể biến từ cong thành thẳng, nhưng còn cậu thì không.” Kì Nhạc giận đến phát run: “Cứ đợi đấy!” Mọi người nhắc nhở: “Lúc cậu tỏ tình làm lớn lắm, bây giờ ai cũng biết cậu là gay, làm gì còn cô nào thích cậu" *** Nội dung truyện đúng như cái tên của nó, thế giới này điên hết rồi. Cả đám người trong bộ truyện này đều không ai bình thường cả. Từ nam chính cho đến nam phụ, từ cặp chính cho tới cặp phụ, cho đến đám diễn viên quần chúng xung quanh.. không ai là không điên, không ai là không hâm hâm dở dở :)) Mà hâm dở một cách siêu cute. Ai đọc đam mỹ được mà muốn giải trí thì nên đọc bộ này, siêuuuuu hài luôn, mà hài kiểu rất tinh tế chứ không phản cảm, cộng với giọng edit siêu duyên của bạn Mộc đã góp phần khiến bộ truyện này trở nên thú vị hơn gấp mấy lần. Mình cực thích cách bạn Mộc đặt xưng hô trong bộ này, một lũ đực rựa ở với nhau thì đương nhiên không thể nghiêm túc gọi nhau là tớ tớ bạn bạn rồi. Mình thích cái cách xưng hô mày-tao, xưng bố mày.. ăn nói bỗ bã của đám trai cong trong bộ này. Kết hợp cách xưng hô với tính cách tưng tửng của cả lũ làm mình nhiều lần phá ra cười không khép miệng được. Túm lại là giờ mình vẫn đang đọc được hơn một nửa chứ chưa đọc xong. Nhưng trong đầu đã thôi thúc phải viết review, phải viết review luôn và ngay. Thế là bài review này ra đời.!!!! Mọi chuyện bắt đầu từ một cái bệnh viện tên là Thần Ái (nghe tên đã thấy nó bệnh bệnh kiểu gì rồi ????). Một bệnh viện có đủ các khoa, bao gồm cả khoa tâm thần luôn ???? Có lẽ bệnh viện này được xây dựng trên một vùng đất linh khí dồi dào, hoặc là chướng khí quá dày đặc, mà đã khiến biết bao nhiêu con người – chú ý là số nhiều nha – không điên cũng bị nhét đến khoa tâm thần vì sau khi vào viện đều trở thành một con người khác, theo đúng nghĩa đen luôn, tức là bị đổi hồn ấy ạ. Nam thụ Kỳ Lạc của chúng ta cũng chính là một trong số đó. Sau ca phẫu thuật tim thất bại, thân xác cũ chết đi, cậu tỉnh lại trong một thân thể mới, thân thể này thì lại vô cùng đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ toàn quen một lũ không bình thường, và lũ không bình thường này đều là trai cong thứ thiệt. Một tên trai thẳng tỉnh dậy trong vòng tay của một lũ trai cong. Khỏi phải nghĩ cũng biết mọi chuyện sẽ điên khùng đến mức nào. :)) Điều khiến mình buồn cười nhất và cũng thấy hấp dẫn nhất trong bộ này đó là tác giả không chỉ tập trung miêu tả vào đôi chính, mà còn chăm chút đến cả mấy đôi phụ nữa. Có cậu trạch nam Dịch Hàng cả đời chỉ biết cắm đầu vào chơi game cũng bị đổi hồn vào một anh thụ, gặp trúng ngay anh công dở hơi mà cứ nghĩ mình bình thường, bề ngoài lạnh lùng tinh anh nhưng lại là một tên thích bát quái số một. Chuyên nghe theo lời xúi dại của lũ bạn thần kinh mà bày ra đủ mọi trò điên khùng ngớ ngẩn để hy vọng đạt được mong muốn đó là thông cúc của Dịch Hàng. Có 2 đại thụ (gọi là đại vì hai ông này ngầu như trái bầu và cũng điên như con.. điên ????????) Diệp Thuỷ Xuyên và Thẩm Thư, 2 ông này có thể lao vào đấm nhau bất cứ lúc nào, đấm cho đến thâm tím mặt mày xong ngay một phút sau đó lại có thể ngồi vui vẻ bàn luận với nhau xem nên đắp loại mặt nạ nào cho đẹp da ???? Có một tên đạo sĩ dỏm chuyên bán bùa linh tinh cuối cùng bị trời phạt đang nằm ngủ cũng tự nhiên chết ngóm, rồi hồn lại chui vào thân xác của chủ tịch hội sinh viên trường đại học. Thế là từ chủ tịch hội sinh viên thành chủ tịch hội bán bùa =)))). Có một ông bác sỹ khoa tâm thần (tui cảm thấy ông này mới giống bệnh nhân tâm thần nhất ấy ????) luôn tin vào việc thay đổi hồn phách ở bệnh viện, ngày đêm bám theo hỏi han điều tra ghi chép về những người đã có dấu hiệu bị đổi hồn, đó là Kỳ Lạc, Dịch Hàng, Đạo Sĩ… rồi dần dần bị kéo vào thế giới trai cong, và bị bẻ cong, bị thông nát cúc cmnl :)))))) Tất nhiên ngoài những nhân vật nhắc đến đã buồn cười ở trên thì không thể không nhắc đến nam công của bộ này – Cố Bách – bạn từ nhỏ của nam thụ Kỳ Lạc. Thân thể cũ của Kỳ Lạc bị bệnh tim bẩm sinh, luôn luôn ốm yếu. Vì thế cậu bạn Cố Bách luôn che chở bảo bọc người bạn của mình. Từ sự quan tâm, che chở, theo thời gian đã trở thành tình yêu sâu nặng. Nhưng do Kỳ Lạc bị tim bẩm sinh nên Cố Bách không dám bày tỏ vì sợ cậu bị kích thích. Cậu đã hy vọng biết bao vào cuộc phẫu thuật của Kỳ Lạc, cậu hy vọng khi Kỳ Lạc khoẻ lại sẽ nói ra tấm chân tình của mình. Nhưng rồi cuộc phẫu thuật của Kỳ Lạc thất bại, mọi thứ dường như sụp đổ trong mắt Cố Bách. Cậu đã tưởng như không bao giờ có cơ hội để bày tỏ với người mà cậu yêu nữa. Nhưng rồi Thần Ái (vâng, chính là Thần Ái – nơi kết nối những con chym) đã mang Kỳ Lạc trở lại bên cậu. Mang hạnh phúc tưởng chừng như sẽ mãi mãi mất đi quay trở lại. Thế rồi công cuộc bẻ cong cậu bạn thân yêu Kỳ Lạc của Cố Bách bắt đầu. Đó là cả một quá trình anh giấu tôi diếm, anh truy tôi giả vờ ngu cực kỳ buồn cười. Chủ yếu là do cái tính của Kỳ Lạc quá bá, dù ngày trước mắc bệnh tim nên yếu ớt, nhưng đó chỉ là thể trạng, còn tinh thần của cậu thì hung hăng hơn bất cứ ai. Giờ có được thân thể khoẻ mạnh kết hợp với cái linh hồn được nuông chiều từ bé, muốn gì được nấy thì đúng là không ngán ai, thích đấm ai thì đấm, thích chửi ai thì chửi. Thế nhưng cuối cùng cậu nhận ra cậu không hề phản cảm khi đối mặt với đoạn tình cảm của cậu bạn Cố Bách dành cho mình. Rồi cậu chính thức trở thành thụ nằm dưới thân công Cố Bách luôn.!! :))) Truyện này là đam mỹ nhưng không hề khó ngấm, thịt thà thì thơm phức, hy vọng các chị em hủ nữ cùng nhảy với tui. Tui đi đọc tiếp đâyyyyyyyy.!!!!!!!!!! Mời các bạn đón đọc Thế Giới Này Điên Rồi của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.
Chơi Độc
Lần này tác giả Kim Bính thật sự “chơi độc” rồi.  Cái “độc” thứ nhất, là nữ chính Tôn Hồi. Xuất hiện ngay từ những con chữ đầu tiên, Tôn Hồi là một cô gái mười chín tuổi, sinh viên năm thứ nhất, xinh xắn đáng yêu, hoạt bát lanh lợi, vô cùng nghĩa khí với bạn bè. Chính là một nụ hoa đang thời kỳ hé nở, rực rỡ và tràn đầy sức sống.  Cái “độc” thứ hai là sự xuất hiện của nam chính. Hơn 10 chương đầu tiên, không ai biết nam chính là ai cả. Xung quanh Tôn Hồi dần dần xuất hiện những người đàn ông. Đầu tiên là người anh rể đẹp trai giàu có Đàm Đông Niên, luôn yêu thương cưng chiều cô em vợ nhỏ một cách khá… đặc biệt, thêm một anh chàng tài xế trầm tĩnh ít nói Giang Binh. Cả hai người đó đều có ấn tượng tốt đẹp đối với Tôn Hồi, một người còn suýt trở thành mối tình đầu của cô. Nhưng chẳng ai ngờ được, trong lúc mọi người hoang mang rối rắm thì nam chính đã nhẹ nhàng lướt qua trong một khung cảnh vô cùng tầm thường với một khuôn mặt tím xanh nhận không ra là xấu hay đẹp.  Hà Châu vốn vẫn luôn sống lặng lẽ ẩn dật như vậy, cho đến khi gặp được Tôn Hồi. Lần đầu tiên gặp nhau, là cô đang đi đòi lại công đạo cho bạn của mình. Dáng người nhỏ nhắn là thế, khuôn mặt trắng trẻo chưa hết nét ngây thơ, vậy là lại đập bàn quát vào mặt anh. Tất cả những nét đáng yêu đó của Tôn Hồi, Hà Châu lặng lẽ ghi vào trong tim.  Nhìn Tôn Hồi suốt ngày nói cười như vậy, không ai biết rằng tuổi thơ của cô cũng khá dữ dội. Cô có một người chị gái, do vậy lúc sinh ra cô lại là con gái thì ba mẹ lại mang cô đi cho, sau cùng người ta cũng không muốn nuôi cô nữa nên trả lại. Quay về trong sự lạnh nhạt và miễn cưỡng của ba mẹ, Tôn Hồi chỉ cảm thấy ít ra không ở đầu đường xó chợ là tốt rồi.  Chị gái và anh rể cũng rất tốt với cô, cho đến một ngày Tôn Hồi phát hiện ra hình như cô nghĩ sai rồi. Chị gái và anh rể đang vốn hòa thuận lại cãi nhau, chẳng hiểu sao cô lại kẹt ở giữa. Người chị mà cô tưởng rằng luôn yêu thương cô, lại vì sĩ diện của bản thân mà đổ vấy cho cô quyến rũ anh rể mình, khiến cho cô bị cha đánh 1 trận thừa sống thiếu chết rồi đuổi khỏi nhà.  Mọi chuyện rơi xuống cùng một lúc, Giang Binh bí ẩn mà cô thích thì ra là người đã đính ước, hơn nữa còn nhẫn tâm đẩy cô về phía người anh rể mà cô đang bị vu oan giá họa kia. Cha mẹ chỉ tin lời chị gái xem cô là sao chổi, sống chết của cô cũng chẳng thèm để ý. Trong một đêm, Tôn Hồi như rơi vào vực sâu vạn trượng, không có chỗ để đi, có nhà nhưng không thể về. Vậy mà lúc ấy, người đàn ông nửa tháng ăn bánh bao dưa muối, trong tài khoản chỉ còn 8 tệ, lại bước đến bên cô và nói: “Anh thích em, Hồi Hồi. Anh rất thích em. Theo anh về nhà, nhé?” Người ta thường nói, thời gian để người đàn ông yêu một người phụ nữ là khoảng 8 giây, còn thời gian để người phụ nữ yêu một người đàn ông là khoảng mười mấy ngày. Hà Châu yêu Tôn Hồi từ cái khoảnh khắc cô đập bàn hôm ấy và đến buổi tối cô quát vào mặt anh bắt anh ăn cơm thịt nướng mà cô mua, thì Hà Châu đã xác định. Đó chính là 8 giây anh cần. Còn Tôn Hồi, kể từ ngày đầu tiên Hà Châu nói rằng anh thích cô, cho đến những ngày tiếp theo đó, đều là câu nói: “Theo anh về nhà, em nhé?” Anh không có nhà, anh chỉ ở ghép trong một căn hộ không có phòng, nhưng anh nói: “Em ngủ đi, anh sẽ ngủ bên ngoài.” Bên ngoài trong miệng anh, chính là đằng sau cánh cửa phòng, trên hành lang. Ban ngày anh đi làm, nhưng đến buổi tối lại chạy đến khu nhà của ba mẹ Tôn Hồi dắt cô về. Bởi vì anh biết, cô sẽ quẩn quanh ở đó với hốc mắt đỏ hoe và một hy vọng nhỏ nhoi ba mẹ sẽ tìm cô về. Nhưng không, ba mẹ và chị gái, không một ai nhớ đến cô cả. Chỉ có Hà Châu, mỗi ngày sẽ chăm sóc vết thương cho cô, mua đồ ăn cho cô, ôm cô dậy và đưa cô về nhà. Cuối cùng, cô nắm lấy tay anh, theo anh về nhà. Đó chính là mười mấy ngày mà Tôn Hồi cần để chấp nhận Hà Châu. Nhưng đây chưa phải là điểm “độc” nhất của câu chuyện. Tác giả càng chơi càng lớn. Sau khi mang được Tôn Hồi về nhà, chính là chuỗi ngày trở mình của Hà Châu. Thì ra anh không chỉ đơn giản là một tên lưu manh quản lý quán net, không có trình độ chỉ có nắm đấm. Hà Châu đã từng học rất giỏi, nhưng vì biến cố bất ngờ ập đến mà anh phải náu mình nhiều năm như vậy. Sau khi ở bên Tôn Hồi, anh mới bắt đầu phá kén bay lên. Trong một thời gian ngắn, anh đã tạo được cho mình một chỗ đứng nhất định trong giới làm ăn. Anh không ngại khổ ngại khó, chỉ muốn mang đến những gì tốt nhất cho cô gái của anh. Làm giàu nhanh chóng, cũng chẳng có mấy đường. Không trộm cướp thì là buôn lậu. Hà Châu đi chính là con đường thứ hai. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Hà Châu không hề tha hóa về đạo đức, anh đương nhiên biết buôn lậu là phạm pháp, nhưng vì một mục đích to lớn hơn đằng sau đó, anh bắt buộc phải đi con đường này. Rất may, Tôn Hồi của anh là một cô gái vô cùng hiểu chuyện. Không cần biết anh ở ngoài lăn lộn thế nào, chỉ cần về đến nhà thì sẽ lập tức cảm nhận được sự ấm áp của cô gái nhỏ. Cô thông minh, xinh đẹp lại vô tư hoạt bát. Đối với một Hà Châu mình vốn không hiểu rõ, cô có một niềm tin vô cùng kiên định. Chính vì sự tin tưởng tuyệt đối này, Hà Châu mới có thể vượt qua mọi rào cản, yên tâm thực hiện kế hoạch của mình. Cách yêu của Hà Châu có lẽ hơi cực đoan một chút. Anh biết Tôn Hồi vẫn còn hy vọng đối với gia đình nên dùng chút thủ đoạn để cô nhìn rõ, ba mẹ cô không cần cô. Nếu như có cần, cũng chỉ là cần cô để bán lấy tiền mà thôi. Anh bao bọc cô trong thế giới riêng, vì cô quá sạch sẽ, Hà Châu chỉ muốn cô mãi mãi có thể vui tươi như vậy, không cần phải nhìn thấy những vết nhơ của xã hội. Nhưng có đôi lúc hiệu quả lại không được như ý muốn.  Tôn Hồi lâu dần cũng sẽ phát hiện những chuyện mà Hà Châu đang làm, cũng sẽ giận dỗi, cũng sẽ hành hạ tinh thần anh một chút. Nhưng đến cuối cùng, cô cũng sẽ chấp nhận mọi thứ của anh, vì cô không thể cưỡng lại trái tim của chính mình. Từ lúc nào, mà cô đã quá quen với hình ảnh anh lặng lẽ ngồi hút thuốc trong phòng khách cả đêm chỉ vì sợ cô sẽ giận anh mà đi mất, đã quen với sự cưng chiều đến mức sến súa của anh, đã quen với góc nhỏ yếu đuối mà anh chỉ thể hiện ra với một mình cô.  Hà Châu không nói với Tôn Hồi, nhưng anh chưa bao giờ nói dối. Mỗi một lần cô phát hiện gì đó, anh đều thành thật trả lời. Thế nên, cuối cùng Tôn Hồi phát hiện, từng người từng người xuất hiện quanh cô đều là những giọt mưa rơi trên mặt nước, trông có vẻ như rời rạc chẳng liên quan nhưng thực ra các vòng tròn lan ra lại đan cài vào nhau, tạo thành những đợt sóng. Mà Hà Châu lại mang cô đem giấu tận sâu dưới dòng nước ấy, tránh xa mọi giông tố. Đó là cách anh yêu Tôn Hồi. Nhưng con người rồi ai cũng phải trưởng thành, dù cho Hà Châu có che chở thế nào thì cũng có một ngày Tôn Hồi ngoi lên mặt nước. Chính vào lúc đó anh mới biết được rằng, thì ra cô gái của anh cũng đã lớn, đã có thể đối mặt với sự khốc liệt của cuộc đời. Cái chết của người bạn thân khiến Tôn Hồi thực sự khó vượt qua, nhưng đó không phải là lỗi của Hà Châu. Anh cũng đã phải trả giá rất nhiều rồi. Thế nên, vào lúc Hà Châu tưởng chừng như một lần nữa quay lại cuộc đời của trước kia, tăm tối và lạnh lẽo thì Tôn Hồi lại đến. Vẫn là ánh sáng ấy, vẫn là sự ấm áp ấy, cô lại một lần nữa mở ra cho anh một con đường.  Anh sẽ đánh hạ thế giới này cho em, để em chạy đến đâu cũng không thể rời khỏi anh. Tôn Hồi, anh không có lương tâm, lương tâm của anh chính là em. Anh không có trái tim, trái tim của anh đã bị em lấy đi mất rồi. ….. Câu chuyện nhẹ nhàng, thoảng chút hài hước, mỗi một nhân vật đều có sức hút nhất định. Người đáng nhắc đến nhiều nhất có lẽ chính là anh rể Đàm Đông Niên của Tôn Hồi. Anh hiện diện trong cuộc sống của Tôn Hồi như một người bạn, chân thành từ đầu đến cuối. Chính bản thân anh cũng không rõ đó có phải tình yêu hay không, nhưng từ sâu thẳm trái tim, anh thực sự rất muốn cô gái nhỏ ấy có được một hạnh phúc trọn vẹn. Thế nên đừng gọi anh là nam phụ, vì anh xứng đáng làm một nam chính của một ai đó cũng xuất sắc như Tôn Hồi vậy, chỉ là anh vẫn chưa gặp được mà thôi. Câu chuyện kết thúc với sự ra đời của hai bánh bao nhỏ Đại Đao và Tiểu Kiều. Tôn Hồi dũng mãnh sinh được 2 bé con, 1 trai 1 gái, tiếp tục hoàn thành việc học dở dang, yên yên ổn ổn làm một bà chủ nhỏ của tiệm bánh ngọt, và suốt ngày ngụp lặn trong mật ngọt tình yêu của người đàn ông đẹp trai thành đạt khiến cả giới nữ phải ngoái nhìn - Hà Châu. Có một thứ tình yêu, gọi là bảo vệ. Dốc hết tất cả những gì mình có, cả tình yêu, cả lý trí, cả sức lực, cả tinh thần, cả đời. --------------------------- " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Cách đây không lâu, Tôn Hồi gây nên một trò cười. Cô dẫn hai anh em đến trường mẫu giáo, lúc đăng ký cô quên mất tên thật của hai bé, giáo viên trường mẫu giáo không tưởng tượng nổi: "Cậu bé tên... Hà Đại Đao ạ?" Tôn Hồi vỗ trán một cái: "Ôi, tôi xém quên mất. Tên cháu là Hà Thông, em gái là Hà Đồng." Hà Đại Đao là một bạn nhỏ ba tuổi rất coi trọng tôn nghiêm của người đàn ông, vì phần tôn nghiêm này, cậu bé lợi dụng thời gian nửa năm cố gắng sửa phát âm tiếng phổ thông của mình. Không lâu trước đó cậu bé vừa cùng Hà Châu nghiên cứu thảo luận về ông già Noel rất ngon lành. Hà Châu sâu sắc nhận thức được sai lầm của bản thân, mua cho cậu bé ba lô, bút chì để bồi thường, rồi quẳng hai anh em bọn nhỏ vào trường mẫu giáo. Hà Đại Đao hiểu rằng người mẹ ngay cả tên của con trai mình cũng có thể quên thì chẳng đáng tin cậy, cậu bé quyết định phải tự lực gánh sinh. Học cách tự ăn cơm, tự ăn điểm tâm, còn phải tự mình đi tè. Hà Đại Đao đứng tè bên toa let, xoay đầu nhìn sang Hà Tiểu Kiều: "Em không có chim nhỏ nên chỉ có thể ngồi tè thôi!" Hà Tiểu Kiều là một bạn nhỏ ba tuổi ý chí kiên cường tích cực tiến lên. Cô nhóc đã không ngô nghê coi kẹo que là chim nhỏ nữa. Cô nhóc từng nghe có công mài sắt có ngày nên kim, câu chuyện nước chảy đá mòn, đồng thời tin tưởng chỉ cần cố gắng thì mình có thể đứng tè giống Hà Đại Đao. Hà Tiểu Kiều loạt xoạt loạt xoạt. Cửa phòng vệ sinh truyền tới một loạt tiếng bước chân lộn xộn. Cô Vương, giáo viên hiền hậu của trường mẫu giáo tạ ơn Trời Đất: "Ôi chao, cuối cùng tìm được hai con rồi. Hà Châu, Hà Đồng, đi vệ sinh có thể tìm cô giáo mà! Các con còn bé, các..." Cô Vương câm nín, nhìn cái mông nhỏ bóng loáng của Tạ Kiều Kiều, còn cả chân nhỏ ướt đẫm và cái váy vứt trên sàn của cô nhóc. Hà Đại Đao mặc quần tử tế rồi bảo: "Cô Vương ơi, Hà Tiểu Kiều tè ra quần!" Cô Vương nhìn trần nhà với một góc bốn lăm độ, mặc niệm ba phút cho chính mình, tiếp đó thân thiết dẫn hai đứa ra ngoài. Mời các bạn đón đọc Chơi Độc của tác giả Kim Bính.
Thần Nghèo Phù Hộ
Hiện đại, linh dị thần quái, hài hước, ôn nhu công x nhân thê thụ, hỗ sủng Thụ là thần nghèo, nghèo từ trong ra ngoài. Quần áo có mỗi một bộ, giày đứt dép hỏng. Tay đụng cái gì đắt là hư hại cái đó, làm lâu chỗ nào thì chỗ đó phá sản. Cho đến một ngày đẹp trời, thần nghèo bị tổng tài đụng phải. Từ đó, cả hai bắt đầu chuyện yêu đương theo style “mối tình đầu”. Ngày ngày tổng tài đạp xe chở thần nghèo đi chơi (vì ngồi xe nào hỏng xe đó trừ xe đạp). Lữ Thiên Dật chắc vô list ưa thích của mình quá, đọc truyện nào thích truyện đó. Truyện này vừa dễ thương vừa cảm động, công thụ thương nhau vô cùng. Spoil tí là dù tình yêu nhân loại- thần tiên nhưng vững bền cùng thiên địa nha. Coi rồi sẽ rõ! Dịch: Yu Yin *** Thể loại : Đam mĩ, hài, ngọt ngào, thần quái, ôn nhu tổng tài công x dễ thương đáng yêu thụ, HE. Độ dài : 22 phân đoạn + 2 phiên ngoại. Tình trạng : Hoàn. _______________________ Tô Cùng là thần nghèo. Tức là vô cùng vô cùng nghèo, ngay chữ "Cùng" trong tên cũng là trong từ bần cùng. Cuộc sống của cậu so với ăn mày chỉ hơn chứ không kém. Lâm Phục tổng tài nhìn thấy Tô Cùng lần đầu tiên là khi cậu đáng thương cúi xuống đất tìm kiếm mấy đồng xu lẻ đánh rơi, sau đó tận mắt chứng kiến cuộc sống túng quẫn của cậu, sau đó nhận ra "năng lực đặc biệt" của thần nghèo Tô Cùng... Tô Cùng không thể sở hữu tiền hay đồ vật giá trị vượt quá mức cho phép với tiêu chuẩn của thần nghèo. Vì thế mà khi ngồi lên chiếc xe đắt tiền của Lâm Phục, xe liền cháy động cơ; Lâm Phục ôm Tô Cùng, bộ vest 50 triệu bị bục chỉ; Lâm Phục cho Tô Cùng ngồi ở ghế làm việc đắt tiền của mình cùng "ấy ấy", cuối cùng ghế cũng bị hỏng... ____________ Trích phân đoạn 15 : “Đồ, bung chỉ rồi…” Tô Cùng trượt tay trên lưng Lâm Phục, vùng vẫy nói giữa nụ hôn, “Anh buông ra đã…” “Cứ để nó bung.” Lâm Phục không chỉ không buông mà còn ôm chặt hơn, Tô Cùng bị anh hôn đến không nói nổi, đành phải nhắm mắt ngượng ngùng đón nhận, hai đôi môi quyện vào nhau ngọt ngào lại thật tốt đẹp. Còn hòa cùng tiếng chỉ bung phựt phựt và tiếng nút áo vest rớt tinh tang, bộ vest thủ công cao cấp đặt may ở Ý của sếp Lâm rã ra thành mấy miếng vải vụn với tốc độ thấy được bằng mắt thường… Đồ càng đắt, hỏng càng nhanh. Kết thúc nụ hôn nồng đậm yêu thương, Lâm Phục hơi lỏng tay buông Tô Cùng, cách mấy cm dịu dàng nhìn cậu, trêu: “Vì hôn em một lần, anh tốn năm mươi triệu.” ____________ Vì thế Lâm Phục tổng tài phải đạp xe đạp chở Tô Cùng đi thay vì xe hơi đắt tiền, mua cho Tô Cùng mấy món đồ dùng rồi giá rẻ để phòng "quyền năng" của cậu biến hỏng chúng. Nói chung, để giúp cuộc sống bảo bối nhà mình đầy đủ hơn, Lâm Phục đã phải tốn không ít tâm tư. Đáng thương nhất chính là, thần nghèo nhỏ bé của chúng ta phải giấu Lâm Phục, xếp hàng lấy "ba con sói". Chính là lần đầu tiên của Lâm Phục tổng tài cùng thần nghèo Tô Cùng, "cái đó" lại là hàng miễn phí, ai cũng có thể lấy vì mục tiêu "kế hoạch hóa gia đình". T__T Nhưng dù sao, cuộc sống của Tô Cùng và Lâm Phục rất rất hạnh phúc và vui vẻ. Thậm chí hai người còn hẹn nhau, kiếp sau gặp lại. Kết thúc rất viên mãn. Thần nghèo rất đáng yêu, Lâm Phục cũng vô cùng vô cùng cưng chiều cậu, đúng chất một ôn nhu tổng tài công. "Thần nghèo phù hộ" thích hợp để đọc giải trí. Toàn truyện là màu hồng ngọt đến tận tim, có thể khiến bất cứ tâm hồn nào dù đang u ám cũng phải bừng sáng và tan chảy. (^O^) ---------------- Review by Ám dung hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Thần Nghèo Phù Hộ của tác giả Lữ Thiên Dật.