Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tuyệt Phẩm Tiên Y

Tên eBook: Tuyệt Phẩm Tiên Y (prc, pdf, epub) Tác giả: Âm Dương Lưu Lãng Thể loại: Đô thị, Huyền ảo, Trọng sinh, Văn học phương Đông   Dịch: Dương Trúc    Nguồn: metruyen.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Tuyệt Phẩm Tiên Y Giới thiệu: Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Tuyệt Phẩm Tiên Y của tác giả Âm Dương Lưu Lãng. Tuyệt Phẩm Tiên Y là một tác phẩm mang màu sắc thần bí, bí ẩn cùng nhiều chi tiết độc đáo, gay cấn giúp độc giả trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau khi khám phá từng chi tiết của truyện. Tuyệt Phẩm Tiên Y nói về một chàng thanh niên Giang Nguyên có tài năng hơn người bị lừa gạt, bị hại chết, thế nhưng cậu ta đã sống lại và sinh sống ở trong khu vực nội thành. Trở lại với cuộc sống cậu thay đổi 180 độ, không chuyện ác nào mà không làm, từ việc nhỏ cho đến việc lớn. Không phải rồng ở sông, không biết kiềm chế sự kiêu ngạo của mình. Tuyệt Phẩm Tiên Y đạt được lượt view rất cao ở Trung Quốc. *** Tóm tắt Giang Nguyên là một chàng thanh niên có tài năng hơn người, từ nhỏ đã được người thầy là một cao nhân tiên môn truyền thụ võ thuật và y thuật. Tuy nhiên, Giang Nguyên là một người kiêu ngạo, coi thường người khác, nên đã bị một kẻ gian trá lừa gạt, bị hại chết. Sau khi chết, Giang Nguyên được một vị tiên ông thu nhận, truyền thụ cho hắn những bí quyết tu tiên. Giang Nguyên được sống lại và sinh sống ở trong khu vực nội thành. Trở lại với cuộc sống, Giang Nguyên đã thay đổi 180 độ, trở thành một người hoàn toàn khác. Hắn không còn kiêu ngạo, mà trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, không chuyện ác nào mà không làm, từ việc nhỏ cho đến việc lớn. Giang Nguyên bắt đầu gây dựng thế lực của mình, từ một kẻ vô danh trở thành một nhân vật có tiếng tăm trong giới giang hồ. Hắn cũng bắt đầu tìm hiểu về cái chết của mình và kẻ đã hại hắn. Review Tuyệt Phẩm Tiên Y là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật chính Giang Nguyên được xây dựng rất thành công. Hắn là một người có tài năng, nhưng lại kiêu ngạo, tàn nhẫn. Sự thay đổi của Giang Nguyên sau khi sống lại là một điểm nhấn của truyện. Tác phẩm có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động, mang lại cho người đọc cảm giác mãn nhãn. Ngoài ra, tác phẩm còn đề cao những giá trị nhân văn như lòng dũng cảm, ý chí kiên cường, tinh thần thượng võ, khát vọng công lý, chính nghĩa. Điểm cộng của truyện Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật được xây dựng rất thành công, có cá tính riêng biệt. Hành động gay cấn, hấp dẫn, các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động. Đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp. Điểm trừ của truyện Đôi khi có những tình tiết hơi phi lý, khó tin. Một số đoạn văn có thể bị trùng lặp. Nhìn chung, Tuyệt Phẩm Tiên Y là một tiểu thuyết tiên hiệp đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Dưới đây là một số nhận xét của độc giả về tác phẩm: "Truyện rất hay, lôi cuốn, hấp dẫn. Nhân vật Giang Nguyên được xây dựng rất thành công, là một nhân vật có cá tính riêng biệt." "Truyện có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động." "Tác phẩm đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp, mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc." *** - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ sư gia phù hộ cho cháu trai đệ tử được bình yên vô sự... Dứt lời, ông lão gầy gõ cầm hương cung kính vái lạy tượng thần phía trước, sau đó cắm hương lên trên bát hương. Lúc này lại một tia chớp lóe lên bên ngoài, sau đó chiếc đèn nhỏ trên đỉnh đầu lóe lên rồi yên ắng dập tắt, chỉ còn lại đầu bó hương trong bát hương là lóe lên ánh sáng đỏ yếu ớt. - Điện lại quá tải rồi... Nhìn căn phòng đột nhiên tối om, ông lão khẽ thở dài, sau đó xoay người, chậm rãi đi về phía phòng bên. Ngay sau khi tia sét kia hiện lên, trong phòng đột nhiên sáng ngời. Một tia sét tiếp theo lóe lên, có thể thấy mơ hồ trên ban thờ là một bức tượng ông lão mặc quần áo thời xưa, trông cực kỳ cổ kính. Ông lão đi trở về phòng mình, ngồi trên giường, vẻ mặt đau buồn, lại tới gần cửa sổ, nhìn xuyên qua màn mưa, nương theo tia chớp thỉnh thoảng lóe lên, ngóng về gian phòng nhỏ đối diện, lẩm bẩm: - Tiểu Nguyên... Tiểu Nguyên của ông, rốt cục cháu đi đâu hả... Sao cháu lại có thể bỏ ông lại một mình chứ... Lúc đầu ông không nên cho cháu đi du lịch, không nên để cháu đi... Ông lão dựa nhẹ vào khung cửa sổ, giọt lệ lăn trên khóe mắt. Nước mắt đục ngầu chậm rãi nhỏ xuống trên mép cửa sổ, hòa với nước mưa lạnh như băng, sau đó biến mất. Đang lúc đôi mắt ông lão đẫm lệ, đột nhiên một tia sét lại xẹt qua bầu trời, mang theo tiếng sấm ầm ầm, liên miên không dứt trên khoảng không. Cảm thụ được uy thế của trời đất, thân thể ông lão run lên, sau đó hai tay run rẩy đóng cánh cửa sổ lại. Đột nhiên khuôn mặt ông sững lại, nhìn về phía căn phòng nhỏ của cháu trai mình phía đối diện, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Đột nhiên đôi tay ông lão run rẩy, sau đó xoay người bước nhanh về hướng cửa phòng. Ông lão bước nhanh xuyên qua hành lang, sau đó tới căn phòng nhỏ bên trái, nhìn vào cửa căn phòng tối om, đôi mắt trợn tròn. Bởi ông chứng kiến bên trong cánh cửa phòng lúc này lại hiện lên từng luồng ánh sáng màu trắng nhạt, hoàn toàn giống với ánh sáng trắng mà ông nhìn thấy lúc còn ở trong phòng đối diện, chẳng qua giờ đứng ở đây nhìn rõ ràng hơn nhiều mà thôi. - Tiểu... Tiểu Nguyên? Tiểu Nguyên... Là cháu sao? Giọng ông lão run rẩy, hỏi vọng vào trong phòng. - Tiểu Nguyên... Tiểu Nguyên, cháu ở bên trong sao? Thấy bên trong phòng vẫn lặng yên không chút tiếng động, ngoài ánh sáng trắng lờ mờ lộ ra từ cửa phòng, dường như trong phòng không có ai cả vậy. Trái tim ông lão hơi hồi hộp. Ông đã sống tới sáu bảy mươi năm rồi, có chuyện gì là chưa gặp qua. Nhưng ông nghĩ mãi cũng không hiểu là chuyện gì xảy ra trước mắt. Nhớ tới cháu trai bảo bối kia của mình, ông lão cắn răng nhìn về phía cửa phòng, đang định đẩy ra thì lại thấy ánh sáng trắng vốn đang lóe lên yếu ớt đã biến mất hoàn toàn. Lập tức, trong lòng ông cảm thấy căng thẳng. Không biết đã xảy ra biến cố gì, ông đưa tay đẩy mạnh cửa phòng, nín thở ngó đầu nhìn vào bên trong. Nương theo tia chớp bên ngoài, liếc mắt vào nhìn một cái, hai mắt ông lại trợn tròn lần nữa. Chỉ thấy trên chiếc giường đã ba năm không có người nằm giờ giường như lại có thêm một người. - Tiểu Nguyên? Tiểu Nguyên! Lại một tia chớp hiện lên ngoài cửa sổ. Nương theo ánh sáng trong nháy mắt đó, ông lão mở to hai mắt, nhìn bóng người trên giường, sau khi sửng sốt liền run giọng đi tới. Nhào tới bên giường, ông lão rưng rưng kích động nhìn thân hình xa lạ mà hết sức quen thuộc đang nằm trên giường kia, đúng là đứa bé trong ấn tượng của mình, rõ ràng trông đã trưởng thành hơn không ít. Rốt cục ông không nhịn nổi nghẹn ngào nữa. Thiếu niên lẳng lặng nằm trên giường, lúc này dường như không nghe được tiếng gọi của ông, chỉ nằm yên như vậy. Nếu không phải không xác nhận hô hấp của hắn vẫn còn thì đã bị dọa chết khiếp rồi... Ông lão hơi lo lắng lau nước mắt nơi khóe mắt, sau đó đưa tay bắt mạch cho thiếu niên. Sau khi xác nhận hắn hẳn chỉ đang ngủ say, lúc này ông mới yên tâm hơn, run rẩy lấy một tấm chăn lên đắp cho hắn, lại vô cùng cẩm thận lấy một bộ quần áo sạch sẽ vẫn cất cẩn thận trong tủ ra, đặt nhẹ lên đầu giường hắn. - Tiểu Nguyên... Ông vẫn giữ nguyên quần áo của cháu... Chờ cháu về mặc đây... Đợi cháu tỉnh dậy thì tự mặc vào nhé... Đặt quần áo xuống xong, ông lão liền chạy ngay tới trước tượng thờ tổ sư của mình, nước mắt lưng tròng, vái lạy thành kính mấy cái: - Tạ ơn tổ sư gia thương xót... Tạ ơn tổ sư gia... Vái lạy xong, ông lão lại chạy về phòng, mang cái ghế sang ngồi ngóng nhìn cháu trai đang ngủ say cả mình, sợ đột nhiên cháu mình lại biến mất không thấy đâu nữa. Hai tròng mắt thiếu niên đang ngủ say không ngừng rung động. Có vài hình ảnh đang lặp đi lặp lại trong đầu hắn... - Giang Nguyên... Chạy... Chạy mau, mau nó đi... Chúng tôi cản phía sau... - Đội trưởng... Không, tôi không thể đi ... Tôi không thể đi một mình... - Khốn nạn... Chạy mau... Chẳng lẽ cậu đã quên rồi. Cậu còn phải về nhà. Cậu còn phải về gặp ông nội... Cậu đã cố gắng rất nhiều vì chúng tôi rồi. Lúc đầu... Lúc đầu đáng lẽ tôi không nên lôi kéo cậu làm bác sĩ quân y cho chúng ta. Hiện tại tôi ra lệnh cho cậu, mang nó trở về. Đừng có chết chung với chúng tôi! - Nhớ kỹ... Sau khi mang nó trở về, không được nhắc tới điều gì, cũng không được điều tra gì hết... Chúng tôi vào sinh ra tử, lần này cũng chỉ bởi thứ này mà thua trong tay người ta. Nhất định nó rất quan trọng, tuyệt đối không được để nó rơi vào tay những người này... - Cậu nhất định phải trở về... - Đoàng đoàng... Thiếu niên lật đật chạy trốn về một hướng, sau đó tiện tay bắn về phía sau hai phát súng, ôm vết thương ở bụng đang không ngừng chảy máu, lao thẳng vào bên trong một đám bụi gai rậm rạp... - Xin lỗi... Đội trưởng... Tôi không thể mang nó rời đi... Nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng dày đặc tới gần, thiếu niên một mình đã tránh né quân địch mười mấy giờ thở hổn hển, cười khổ, tiện tay vứt khẩu súng lục đã hết đạn, sau đó nhìn cái hộp hợp kim nhỏ trong tay mình, trong ánh mắt tuyệt vọng lại lộ ra một tia tò mò. Sau đó hắn bấm khẽ mật mã mà đội trưởng đã nói với mình trước đó. Chỉ nghe một tiếng tạch vang lên, chiếc hộp nhỏ dẫn tới cuộc chiến giữa mười bảy mười tám đội quân tinh nhuệ và lính đánh thuê trong ba năm được mở ra. Nhìn món đồ bên trong hộp, trong nháy mắt thiếu niên mở to hai mắt, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc và quái dị. Bởi lẽ hắn thấy bên trong hộp là một cái bình thủy tinh bịt kín chừng ba mươi cm. Trong bình đó chứa một thứ trông như là một con màu nhỏ màu đỏ đang ngủ say. Nhìn con mèo, thiếu niên ngẩn ra, chẳng qua sau hai giây ngắn ngủi liền khôi phục tinh thần, sau đó khẽ cười khổ một tiếng. Hắn không thể nào ngờ nổi nhiều người tranh đoạt lâu như vậy lại vì một con mèo nhỏ quái lạ thế này. Thiếu niên lắc đầu chậm rãi, tay cầm lấy quả lựu đạn cuối cùng trên thắt lưng, kéo nhẹ một cái, sau đó bắt đầu giơ cao lưu đạn, đặt vào bên trong cái hộp, quay đầu nhìn về phía Đông, lẩm bẩm: - Ông nội... Cháu xin lỗi... Cháu bất hiếu... - Ầm.... Trong nháy mắt khi cả thế giới chỉ còn là ánh sáng mạnh, đôi mi thiếu niên dường như chậm rãi động đậy, sau đó từ từ mở ra.... - Đây là đâu? Nhìn nóc phòng dường như vô cùng quen thuộc, trong mắt thiếu niên hiện lên một tia ngơ ngác, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn xung quanh. Từ từ, cảnh vật trong căn phòng hơi tối hiện ra trước mắt. Những hình ảnh quen thuộc từ sâu trong trí nhớ bỗng ùa về. - Tôi... Về nhà rồi? Mình... Về nhà rồi? Thiếu niên run rẩy suy nghĩ, rốt cục con ngươi lúc này mới chú ý tới ông lão đang nằm bên giường mình. Mặc dù mái tóc hoa râm kia đã hoàn toàn khác với mái tóc đen trong ấn tượng của mình nhưng hắn vẫn nhận ra đây chính là ông nội mà mình luôn mong nhớ. - Ông nội... Trong lòng thiếu niên rung động, mắt ướt lệ. Hắn hiểu rõ, mấy năm ngắn ngủi, ông lão này biến thành tóc hoa râm tất nhiên là bởi vì mình. Hơi nhắm mắt lại, hít sâu hai hơi, mặc dù hắn không hiểu tại sao rõ ràng mình đã bị lựu đạn nổ chết lại đột nhiên vượt qua ngàn cây số, trở về trong ngôi nhà mình ngày nhớ đêm mong nhưng cho dù là thế nào, đây cũng là chuyện khiến hắn cực kỳ hưng phấn. Cẩn thận bỏ chăn ra, thiếu niên mới phát hiện ra không ngờ mình không mặc quần áo, lập tức sửng sốt, lại phát hiện ra vết thương do súng bắn ở bụng và bắp đùi phải của mình đã không còn. Mà hai vết thương cũ trên ngực phải và vai trái cũng hoàn toàn biến mất. Thậm chí nhìn kỹ còn thấy da thịt trơn nhẵn mịn màng hẳn, giống như chưa từng bị thương bao giờ vậy. Kinh ngạc rồi cẩn thận kiểm tra toàn thân một hồi, lúc này thiếu niên mới xác nhận, rất nhiều vết sẹo đại biểu cho chiến tích lưu lại mấy năm lưu lạc bên ngoài kia giờ đã không còn cái nào. Ngay cả vết sẹo tiêm phòng thủy đậu trên cánh tay ngày bé giờ cũng biến mất không thấy đâu nữa. Đang lúc hắn nghi hoặc, lại phát hiện ra vị trí vốn là sẹo thủy đậu giờ phút này có một hình xăm màu đỏ lớn bằng quả trứng gà đang ẩn hiện trong bóng tối. Mà hình dáng của hình xăm này lại giống như một con mèo nhỏ cuộn mình, chẳng qua cái đuôi kia có vẻ... Hơi to... - Đây là cái gì? Mời các bạn đón đọc Tuyệt Phẩm Tiên Y của tác giả Âm Dương Lưu Lãng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Long Dự - Tặc Thiêu Bao
Tương truyền vạn năm trước, nơi này là một mảnh mênh mông biển lớn. Đột nhiên có một ngày, sấm sét vang dội, tự Thiên Lôi Điện Mẫu bàn liên tục đích đánh hải vực chỗ sâu nhất, ngoài khơi ác lãng tịnh nương theo nổ, sóng lớn gào thét, một cái viễn cổ cự long nhất nhảy ra, lấy bẻ gãy nghiền nát chi thế xông lên tận trời, ngẩng cao trứ đầu lâu cùng lôi điện giằng co, kết quả cuối cùng ai thắng ai thua không được biết, chỉ là truyền thuyết cự long cuối cùng hóa thành một mảnh lục địa, cũng là hiện tại đích Ngọa Long đại lục. Ngọa Long đại lục hôm nay sớm đã không phải là cái kia hoang dã đích thế giới. Hiện tại đích nó tràn đầy phồn hoa và sinh cơ. Ngũ ngàn năm trước đích nhân, ma lưỡng tộc để tranh đoạt Ngọa Long đại lục đích chủ tể quyền, triển khai cá chết lưới rách đích chiến tranh, tranh chính là da đầu huyết lưu, lưỡng bại câu thương. Cuối cùng nhân tộc chỉ muốn nhân khẩu đích hơi chút ưu thế có thể thủ thắng, Ma tộc lui giữ đến bổn tộc trong kết giới mới có thể hơi tàn, song phương đều hành quân lặng lẽ, nghỉ ngơi lấy lại sức. Ngọa Long đại lục bách phế đãi hưng. Trải qua trường kỳ đích diễn biến, hiện tại Ngọa Long đại lục tu tiên làn gió thịnh hành, người người lấy trường thọ có thể thăng thiên vi lý tưởng cảnh giới, phát triển đến bây giờ có bốn cái khá lớn đích môn phái, tức phong, Hoa, Tuyết, Nguyệt tứ môn, lại danh Phong Chi Thiên Vực, Hoa Chi Phạm Cốc, Tuyết Chi Thiên Cốc, Nguyệt Chi Vũ Tông. Tuy rằng cũng không có thiếu linh linh tán tán đích môn phái nhỏ, cùng với một ít không muốn người biết đích địa phương, nhưng tứ đại môn phái cơ bản chưởng khống giả thiên hạ. Thế tục giới cũng bởi vì bị đây tứ đại môn phái sở quản hạt, tứ phân ngũ liệt. Phong Môn lấy đệ nhất đại môn phái tự cho mình là, nhân số đông đảo, hạt hạ phụ thuộc môn phái nhỏ đông đảo, thế lực cũng lớn nhất. Thế tục giới xưng là Phong quốc, ở vào Ngọa Long đại lục đích hướng tây bắc hướng. Hoa quốc địa lý vị trí đặc thù, bởi vì kỳ ở Ngọa Long đại lục đích đông bắc phương hướng, diện tích nhỏ nhất, gia chi hạ vô hè nóng bức, đông vô giá lạnh, trăm hoa đua nở, khí hậu hợp lòng người, canh kiêm mỹ nữ Như Vân, mọi người đều hỉ xưng là Hoa quốc. Lại bởi vì nơi nào khu Nguyên Thủy vực đông đảo, được gọi là "Vô ngoại giới tiếp xúc bộ lạc", vẫn quá trứ ngăn cách đích sinh hoạt, bị người vừa cười trở thành quỷ quốc. Hoa quốc vi Hoa Môn sở thuộc. Nguyệt quốc ở vào đại lục đông nam phương hướng, có quản hạt quyền đích Nguyệt Môn đề xướng dùng võ chỉ vũ, có Nguyệt Môn đích địa phương thì có máu tanh. Thế cho nên tuy rằng Nguyệt quốc tuy rằng nhân khẩu rất thưa thớt, nhưng chưởng quản đích quốc thổ diện tích lớn nhất. Tuyết quốc tắc tương đối thấp điều, mọi người ở chỗ này vô ưu vô lự, sinh hoạt sao mà thích ý, bị người tôn xưng vi Tuyết Vực thiên cốc. Ngọa Long đại lục vạn năm trước định ra hạ tu tiên giả thực lực đẳng cấp, phân chia vi Quỷ Tiên, Nhân Tiên, tán tiên, Địa Tiên, Chân Tiên, Thiên Tiên, thượng tiên, tương đối ứng với quanh thân bao phủ Xích, chanh, hoàng, lục, thanh, lam, tử thất chủng nhan sắc, mỗi cái cảnh giới đều có đặc biệt đích nhan sắc, rất tốt nhận rõ phân chia mọi người đích tu vi. Ma tộc cũng thế. Ngọa Long đại lục có rất nhiều Linh thú, Linh thú thực lực đẳng cấp phân chia về cùng vu nhân loại, dĩ liền tốt hơn đồng thời trực quan đích lý giải đến thực lực của bọn họ. Ngọa Long đại lục luyện đan thuật thịnh hành, đan chia cửu phẩm. Tương truyền có rất nhiều phương sĩ ở trong thâm sơn luyện đan, nghe nói sau khi luyện thành uống vào có thể thành tiên. Càng nghe nói viễn cổ thời đại gà chó đều có thể thăng thiên, chính là nguyên nhân này. Đối với này hiếm quý dị bảo, thần bí chỗ, Ngọa Long đại lục càng là có cường điệu trọng tà hồ đích đồn đãi. Ngọa Long đại lục, không hề bình tĩnh
Băng Cơ Ngọc Tiên - Mộ Lưu Tô
Băng Cơ Ngọc Tiên Tác giả: Mộ Lưu Tô Thể loại: Tiên hiệp, Huyền huyễn, Văn học phương Đông Nguồn: tangthuvien Edit: Chanh Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung Một cái trời sinh không có linh căn, bị cái gọi là "Tiên nhân" kết luận vô pháp tu luyện nông gia thiếu nữ, trong lúc vô ý đạt được một cái kỳ dị văn diệp khắc hoa phỉ thúy ngọc bích thoa... Do đó đạt được hiếm thấy băng linh căn, máu càng là hóa thành màu tím, có được tăng lên luyện đan trăm phần trăm xác xuất thành công nghịch thiên thần hiệu... Ở vô hạn trời sao lí, thăm dò trường sinh ảo diệu, đóng băng vạn lý, băng hà rít gào, thành tựu băng chi cực hạn. Nơi này có chính thống tu tiên, cũng có thật manh rất thú vị hoàng kim tiểu thú, tiến đến xem đi, ngài nhất định sẽ không thất vọng
Thiên Tài Đọa Lạc - Lý Nhàn Ngư
Tên ebook: Thiên Tài Đọa Lạc (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lý Nhàn Ngư Thể loại: Dị giới, Tu chân, Tiên hiệp, Văn học phương Đông Nhóm dịch: Black Tạo ebook:  Nguồn: MangaClub.Vn Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Lúc người khác giả vờ nghiêm chỉnh, hắn lại giả vờ không đứng đắn Lúc người khác vắt óc nghĩ cách kiếm tiền, hắn lại đang rầu rỉ vì không biết phải tiêu tiền như thế nào Lúc người khác lo lắng vì tu luyện quá chậm, hắn lại ngại bản thân tu luyện quá dễ dàng Lúc người khác háo hức vì được nữ nhân vây quanh, hắn lại buồn vì nữ nhân bên cạnh quá nhiều và rắc rối Cuộc sống như vậy, còn gì để truy cầu? Nếu như cả đời này chỉ có thể giãy dụa trong vũng bùn, hãy để ta đọa lạc đến tột cùng đi... Nhân vật chính của chúng ta có chút biến thái, có chút bệnh hoạn, nhưng lại rất thông minh, ân oán tình cừu rõ ràng, không làm chính nhân quân tử, nhưng phong thái làm việc đại sự dứt khoát không phải chân tiểu nhân. Tóm lại, tất cả những yếu tố kết hợp lại tạo thành một con người đầy cá tính, rất có sức hút đối với người đọc. Mời các bạn đón đọc Thiên Tài Đọa Lạc của tác giả Lý Nhàn Ngư.
eBook Vô Tận Thần Công - Linh Ẩn Hồ full prc, pdf, epub [Tiên Hiệp]
Ebook: Vô Tận Thần Công (full prc, pdf, epub) Tác giả: Linh Ẩn Hồ Thể loại: Huyền ảo, Tiên hiệp, Văn học phương Đông Nhóm dịch: Black Tạo prc: A Bư Nguồn: v ipvandan.vn, banlong.us Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa Vô Tận Thần Công - Linh Ẩn Hồ Giới thiệu: Một người tư chất thấp,ngộ tính kém, phế vật trên con đường võ tu. Công pháp cùng với các võ giả tồn tại các độ phù hợp khác nhau, độ phù hợp càng cao thì tu luyện sẽ càng nhanh, trong truyền thuyết độ phù hợp có thể đạt sau bảy phần sẽ tăng hiệu suất tu luyện gấp bội, thật bất ngờ, Dương Thạc đã tìm được công pháp phù hợp hoàn toàn với mình. Những thiên tài tu thần công bí điển, tiêu hao vô số thiên tài địa bảo, miễn cưỡng cũng chỉ đạt tới cảnh giới Võ Thánh. Dương Thạc tu công pháp cấp thấp, hướng về võ đạo đỉnh phong mà bước tiến. - Tư chất của ta chỉ xứng đáng tu luyện công pháp cấp thấp? - Các ngươi coi ta là đồ bỏ đi. Công pháp cấp thấp, trong mắt ta chưa hẳn không phải là một bộ công pháp có độ phù hợp mười phần, mà là hoàn toàn, thậm chí có thể là tuyệt thế thần công. Mời các bạn đón đọc Vô Tận Thần Công của tác giả Linh Ẩn Hồ.