Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Án Tử Một Tình Yêu - The Death Of A Love

Thể loại: Tình cảm, tử tù + trại giam, đề tài xã hội, cuộc sống, nhân sinh Số chương: 19 chương full Nội dung: Một thiếu nữ mới hai mươi ba tuổi thế nhưng đã phải kết thúc cuộc đời tươi đẹp của mình, bước chân ngừng lại trong chốn lao tù... Vân Du đã giết hại hai mạng người, vừa vào Trại giam lại có định tự sát... Đồng Văn, một bác sĩ trẻ điều trị tâm lý cho tù nhân trong Trại giam, mang ác cảm đối với những tù nhân giết người. Và định mệnh đã sắp đặt cho hai con người mang nỗi đau trong quá khứ, bí mật không thể nói, được gặp gỡ nhau vào thứ ba hàng tuần, với tư cách bác sĩ điều trị tâm lý và bệnh nhân trong bộ áo tù nhân... Thông qua những dòng nhật ký trị liệu, họ - từ con người hứng chịu tổn thương - trở thành người chữa lành cho đối phương. "Yêu thương thật sự phải là thứ tình cảm có trách nhiệm." - ----------------------------- Đôi lời của tác giả: Tôi nhớ trước đây có tác giả nào đó đã nói thế này, trích lược thôi: "Con người thường gánh lấy nỗi đau do con người gây ra. Thế nhưng cũng nhờ con người mà những nỗi đau đó được xoa dịu...", có lẽ nó thích hợp với câu chuyện này. Đây không hề là câu chuyện tình lãng mạn, lâm li hay cao trào ngược luyến, mà chỉ là một tác phẩm rất thực, ý nghĩa nhất mà tôi viết từ trước đến nay. Một thứ tình lặng lẽ âm thầm giữa hai con người trong vai trò đặc biệt và cũng trong bối cảnh thật đặc biệt - Trại giam, nơi tối tăm lẫn tội lỗi. Là câu chuyện nước mắt của những phụ nữ trong buồng giam nữ số 5, của người mẹ trẻ vì cứu con mà giết người; của cô gái đôi mươi lầm lỡ; hay của người mẹ bụng mang dạ chửa bởi cái đói nghèo nên phạm tội... Khi hoàn thành tác phẩm, tôi cảm giác bản thân mình cũng đã trưởng thành hơn, cũng để hiểu: Làm người chưa bao giờ dễ dàng, phải dũng cảm đến dường nào để không phải làm tổn thương ai. Và rằng: Sống, chính là phải vượt lên trên những nỗi đau. Có lẽ đó cũng là nghĩa vụ của con người! "Án tử một tình yêu" hoàn thành vào năm 2017 nên thời gian trong truyện sẽ không phải năm 2019, và tôi cũng lấy mốc diễn ra câu chuyện là năm 2011 trước khi nhà nước ban hành luật tử hình bằng tiêm thuốc độc. *** Ngày... tháng... năm... Có một loài chim luôn hót vào đầu hạ, lúc sẩm tối, hoặc là sau cơn mưa hoặc vào các đêm trăng sáng. Tiếng hót lại nghe thê thiết, não nề. Nó khiến người ta nghĩ về nỗi mất mát, nhớ về những điều đã qua, thời gian và cả sự vô thường. Lần đầu tiên bước chân vào nơi lạnh lẽo âm u ấy, tôi đã không ngừng tự hỏi, lí do gì mình lại ở đây? Tôi đã gây ra tội lỗi gì để đến bước đường cùng này? Tôi phải chịu đựng sự giày vò, dằn vặt mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút. Chúng ám ảnh tôi trong những giấc ngủ chẳng tròn. Nước mắt không ngừng chảy mỗi đêm bằng cả ngàn ngày cộng lại, tôi chờ đợi đến lúc bản án tử được đề ra. Tôi sợ. Nhưng phải thanh thản đón nhận. Vì tôi, thật sự là kẻ có tội. Nhật kí tù nhân 3969. ***** Tháng 8 năm 2017. Buổi sớm đầu thu ở Trại giam nằm trên một con đường thuộc Sài Gòn, vang lên tiếng khua lịch kịch lạnh tanh từ ổ khóa gỉ sét, phá tan sự tĩnh lặng buồn bã ở nơi này. Bác sĩ Đồng Văn cầm theo chồng hồ sơ bệnh lí, khẽ lách mình đi qua khoảng trống vừa đủ giữa cửa hàng rào mục với bức tường ố vàng cao sững. Văn chậm rãi tiến vào bên trong khoảng sân vắng vẻ sau khi cảm ơn bảo vệ. Dưới làn gió thu mát dịu, Văn vận áo khoác xanh sậm với những đường sọc xám. Hai mép áo ép sát vào mỗi khi anh co người lại, giấu bên trong bộ blouse trắng, thứ màu riêng biệt và xa lạ giữa không gian lạnh lẽo âm u ở Trại giam. Vài phút băng qua bãi đất trống, tốc độ đôi chân nhanh hơn, Văn sắp đến nhà của quản giáo khu giam nữ. Dừng lại ở bậc tam cấp xi măng cao nhất, Văn gõ cửa bằng âm thanh thật đều, đôi vai hơi chùng xuống cho vài giây chờ đợi. Chẳng quá lâu cửa mở nhanh, xuất hiện một phụ nữ trung niên khoác bộ áo cảnh phục màu xanh lá cây quen thuộc thể hiện cho công lí và thật thi pháp luật. Đó là chị Ngà, cán bộ quản giáo khu giam nữ tại đây. Nhác thấy gương mặt Văn đứng trước cửa lúc trời còn tờ mờ sáng, chị ngạc nhiên hỏi: - Bác sĩ Văn đến tìm chị sớm vậy? Văn chậm rãi đưa chồng hồ sơ bệnh lí cho chị Ngà, mỉm cười bảo đây là kết quả kiểm tra của các phạm nhân nữ hồi tuần trước. Chị Ngà khẽ lướt mắt qua từng hồ sơ xem còn sót ai không, rồi tự dưng chậc lưỡi: - Bác sĩ Văn nhọc công quá, để lát chị qua khu bệnh xá lấy cũng được mà. - Em sắp đến gặp Phó giám thị Dũng, tiện thể qua đây đưa chị luôn. - Bác sĩ gặp Phó giám thị có chuyện gì sao? - Cũng chỉ là báo cáo tình hình tâm lí của một phạm nhân nam bên khu II. Lát, em phải đi gặp một người, sợ là không kịp đến lúc Phó giám thị đi họp về. Sự tò mò trong đôi mắt quản giáo Ngà hiện lên rõ rệt. Văn chẳng che giấu gì, nói rằng chốc nữa anh sẽ đi gặp Hoàng Oanh. Tức thì đôi mắt chị Ngà sáng lên do mừng rỡ trước cuộc tái ngộ sắp diễn ra giữa những người xưa: - Thế à? Mèn ơi, cũng lâu lắm rồi đấy! Bé Oanh vẫn khỏe chứ? - Bé Oanh sống với chú Thạch rất tốt, năm nay nó sẽ vào trường trung học. - Tốt rồi, thế này thì Vân Du cũng yên lòng... Chưa kịp nói hết câu thì sự ngập ngừng tràn ra đầu lưỡi khiến âm thanh mắc lại cuống họng, quản giáo Ngà phát hiện mình vừa nhắc lại cái tên không nên nhắc trước mặt Văn. Chị càng tự trách hơn khi thấy nỗi buồn xuất hiện trong mắt anh. Đối diện, như hiểu sự im lặng đột ngột đó, Văn cất tiếng: - Em cũng nghĩ vậy. Hẳn, Vân Du rất vui khi con gái có cuộc sống tốt. Dẫu khỏa lấp bằng nụ cười nhẹ nhàng thanh thản nhưng nỗi buồn sâu thẳm vẫn ngự trị trong đáy mắt tối đen do đứng ngược chiều sáng, Văn không thể che giấu được quản giáo Ngà. Người phụ nữ này chợt hiểu, có lẽ sau ngần ấy năm chàng bác sĩ trẻ thuở xưa chưa một lần thôi đau. Lẽ nào, có những yêu thương trải qua nhiều năm cách biệt chẳng hề vơi bớt mà ngày càng sâu đậm? Chị Ngà liền hỏi sang lí do Hoàng Oanh đến gặp Văn là gì. Chàng bác sĩ ba mươi ba tuổi trả lời với giọng đều đều: - Em cần đưa lại cho bé Oanh cuốn nhật kí của Vân Du, năm nay con bé đã mười hai tuổi rồi. Đó là lời hứa của em... Tiếng chuông điện thoại thình lình vang lên. Giấu tiếng thở dài đặc trưng, quản giáo Ngà đến bên bàn, nhấc máy nghe. Văn nhìn chị quay lại với nét mặt biểu hiện ý nghĩa rằng chị sẽ phải rời khỏi đây bây giờ. - Có rắc rối ở dãy nhà khu giam nữ, chị phải qua đó xem sao. Bác sĩ gặp bé Oanh thì gửi lời hỏi thăm của chị nhé. Dặn dò xong câu cuối cùng, quản giáo Ngà liền đi như chạy về phía dãy nhà khu giam nữ. Còn lại một mình, Văn bước chậm rãi xuống từng bậc tam cấp, thả bộ ra khoảng sân vắng vẻ. Nắng sớm lấp liếm sắp chảy tràn lên chân, Văn đảo mắt nhìn quanh. Không phải tò mò quan sát, mà chỉ để nhớ. Một thời gian dài, Văn ít khi đến đây. Mỗi lần có việc, quản giáo Ngà sẽ đến bệnh xá tìm anh. Văn nhìn cảnh vật hiện tại, cứ ngỡ khung cảnh sáu năm trước đang tái hiện. Vẫn lớp cỏ úa bên dưới bị giẫm đạp không mọc lên nổi. Vẫn bóng cây cao uể oải cho một cái vươn mình trong nắng sớm. Vẫn là những luống rau, bụi hoa do các phạm nhân nữ thay nhau trồng vào giờ lao động. Cuối cùng, vẫn bốn bức tường vàng ố bao bọc xung quanh, phía trên là dãy hàng rào kẽm sắc bén từng làm chùn chân nhiều kẻ liều lĩnh muốn bỏ trốn. Chỉ một bức tường, bên kia và bên này, ấy vậy tạo nên hai thế giới khác xa nhau. Tự do và tù đày. Chỉ một giây phút lầm lỡ thôi, ai đó sẽ mãi mãi bỏ lại sau lưng bầu trời rộng lớn xanh ngát, bỏ lại tháng ngày sống trọn vẹn kiếp người để bước chân vào đây. Trại giam, nơi không biết đã đón nhận bao nhiêu kẻ tội lỗi, dường như mất hẳn bốn mùa xuân hạ thu đông. Tồn tại duy nhất ở đây là ngày sang đêm, chờ đợi quyện với nước mắt. Đằng sau chấn song sắt đen, mỗi người mang trong mình câu chuyện riêng, bi kịch riêng mà chẳng ai giống ai. Gió nổi. Những đám mây bị đánh tan ra trôi lãng đãng vô tư lự, trả lại cho bầu trời vùng trong xanh yên ả, sắc màu đó mang đến sự an nhiên lạ lùng. Một cánh bướm màu xanh dương thẫm hiển hiện dưới đáy mắt Văn, bay chấp chới qua hàng rào kẽm trên bức tường. Con vật mê chơi bay lạc vào chốn tù đày u ám. Sự phát hiện thú vị làm chàng trai trẻ tiếp tục nhìn theo đôi cánh rực rỡ kia rung rinh trong gió. Con bướm đậu lên khóm hoa nghiêng ngả bên dưới, vui đùa là bản năng của loài phù du. Gió thổi mạnh hơn, mang theo những chiếc lá trên cành cây trụi lơ. Gió vô tình hất nhẹ con bướm xanh vướng vào cành hoa. Nó mắc kẹt, giãy cánh mãi. Cái nhìn của Văn đong đầy phân vân giữa việc giúp đỡ hay để con bướm tự thoát ra. Nhưng Văn sẽ không thể biết được kết quả của hai điều đó khi một bàn tay mềm mại luồn qua khóm hoa, nhẹ nhàng tháo đôi cánh xinh đẹp ra khỏi sự mắc kẹt. Con vật mang ơn, bay là là xung quanh người đó. Một cô bé mười sáu tuổi. Cho em tự do, không phải tù đày Quên đi năm tháng hao gầy thương anh Em ở bên này một bức tường ranh Đêm ngày trông ngóng mong manh chờ người... Cô bé cất tiếng hát, giọng trong trẻo bay vút. Tưởng chừng như thứ thanh âm réo rắt không bị xiềng xích đó vượt qua bức tường chết chóc lạnh lẽo, qua hàng rào kẽm giam cầm đến với bầu trời cao. Không gì bó buộc được cô. Văn đứng chết lặng, sững sờ đến mức không rõ hình ảnh đang thấy là thật hay mơ, là người hay chỉ là ảo ảnh nhóm lên từ nỗi thương nhớ tràn trề. Cô bé đứng gần bụi hoa mặc chiếc váy trắng dài qua đầu gối, gương mặt nghiêng nhẹ bừng sáng, mái tóc ngắn mềm mại phủ ót cùng một đôi vai mỏng manh. - Vân Du... Sau tiếng gọi thân thương phát ra từ bờ môi Văn, cô bé với chiếc váy trắng tung xòe đã quay qua nhìn với đôi mắt phẳng lặng tựa bờ hồ thu. Cô hơi nghiêng đầu, nở nụ cưởi êm đềm với anh. Điều ấy khiến Văn càng thêm choáng ngợp trong niềm hân hoan đường đột này. Với sự xúc động mãnh liệt, Văn đã không biết đôi chân mình đang tiến lại gần. Vân Du vẫn đứng yên, sự im lặng toát lên người cô tạo thành một lớp vỏ bọc đơn độc giống hệt năm xưa. Tại thời khắc này, Văn khao khát muốn ôm trọn lấy Du, cảm nhận hơi ấm da thịt lan tỏa vào nhau, điều mà khi Du còn sống anh không bao giờ được làm. Thế nhưng đôi tay xụi lơ, Văn mất hết sức lực để nhấc lên, để ôm cô... ***** Cuối tháng 3 năm 2011. Đêm mưa sáu năm trước thật khác với đêm mưa của những năm sau đó. Nó dữ dội, ướt át, vần vũ. Tiếng mưa nghe hệt âm thanh gào thét ai oán từ đất trời. Số phận có lẽ biết được một bi kịch thảm thiết sắp xảy đến nên để cơn mưa này là một điềm báo trước. Chẳng ai nhận ra giọng hét kinh hoàng của người phụ nữ len lỏi qua màn mưa buốt giá, tê tái. Thứ âm thanh ám ảnh phát ra từ bệnh viện đa khoa. Ngay cửa phòng bệnh, dáng cô hộ lí ngồi sững bất động, hoàn toàn lả đi như mất hết sự sống, riêng đôi mắt vẫn mở trừng trừng phản chiếu nỗi bàng hoàng và hai bàn tay bấu chặt vào thành cửa đến nỗi tươm máu. Những người xung quanh từ y tá, bệnh nhân cho đến người thăm bệnh, ngạc nhiên khi thấy cô hộ lí chẳng hiểu vì sao lại thét lên thất thanh rồi ngồi bệt dưới đất như bị đột qụy. Trước đó, ai nấy đều giật mình vì nghe tiếng la của những người trong phòng bệnh, họ chạy ra ngoài đầy sợ hãi. Tất cả liền chạy đến. Và khi đưa mắt nhìn vào phòng, lập tức họ đồng loạt mang những hành động không khác cô hộ lí ban nãy. Sững sờ. Hãi hùng. Thậm chí, có người yếu bóng vía đến nỗi ngất lịm. Ở giữa căn phòng trắng lạnh lẽo, được mô tả bằng mùi thuốc sát trùng nồng nặc và mấy dụng cụ y tế kim loại khô khốc, bóng dáng cô gái trẻ đứng nghiêng người toát lên hơi nồng tanh tưởi của máu. Dung dịch đậm đà mùi sắt đó vấy bẩn quần áo cô mặc, lên gương mặt từ mang tai xuống cằm, lên cả những sợi tóc ngắn lòa xòa hơi rối. Nơi nhuốm máu nhiều nhất, là bàn tay phải cô đang cầm kéo. Mũi kéo sắc lẹm, chết chóc. Dưới đất có hai thân thể nằm bất động. Mọi cử động trên người cô gái trẻ đều đứng yên, giống hệt bị hóa đá. Duy nhất một thứ nơi cô đang chuyển động, nhen nhúm sự nhận thức hiếm hoi. Đôi mắt. Với cái nhìn sâu, tăm tối như đáy hồ nhưng vẫn le lói chút hoang mang. Như kiểu, khung cảnh man rợ bày ra trước mặt lúc này không phải do cô cố ý gây nên. Dù vài phút trước thôi, chính cô đã đâm mạnh chiếc kéo vào hai cơ thể ấm nóng, kết thúc mạng sống của họ. Buông kéo. Cô xoay người thật chậm, chẳng khác gì khúc cây gãy bị đau, ánh mắt vô hồn sâu hun hút vô tình lướt qua mấy chục gương mặt xa lạ xuất hiện ngay cửa phòng, giờ đây chỉ còn những nét nhăn nhúm hãi hùng. Nhưng không có ý dọa họ, cũng không có ý thể hiện bản thân là kẻ cuồng sát, cô đang tìm kiếm một bóng hình nhỏ bé mà nãy giờ mình đã để vụt mất khỏi tầm mắt. Cái nhìn đau đáu mong mỏi khiến người ta nghĩ, thứ mà kẻ sát nhân đó đang tìm hẳn vô cùng quan trọng, biết đâu đấy là phần tốt đẹp duy nhất còn sót lại trong trái tim tội lỗi. Vài phút sau, bờ môi trắng bệch nứt nẻ chợt mấp máy, nụ cười nhẹ nhõm lướt qua khi cô thấy trong góc tường đứa con gái nhỏ đang ngồi co người, trông giống lưng tôm. Mái đầu của nó tựa lên hai đầu gối, đôi mắt tròn nhìn khung cảnh máu đổ người chết mà không chút sợ hãi, chỉ ngơ ngác. Bóng đổ từ chiếc tủ cao ngay bên cạnh chảy tràn trên thân hình và nhấn chìm nó vào màn tối. Mau chóng, con bé nghe tiếng ai gọi tên mình, bằng hơi thở mệt mỏi: - Hoàng Oanh, lại đây với mẹ. Bé Oanh ngước nhìn cô gái đứng trước mặt với cơ thể mềm ngặt nhưng vẫn cố đứng vững, như chống chọi lại bất hạnh do số phận đè xuống. Từ nãy đến giờ, nó thắc mắc không hiểu cô gái vừa giận dữ vừa đâm kéo vào hai người kia để rồi sau đó bị nhuốm máu trên quần áo ấy, có phải mẹ Du? Vì khi nghe tiếng la đau đớn của bà ngoại kế thì nó bỗng sợ. Tuổi còn nhỏ không cho phép nó nhận thức được ý nghĩa hành động mà mẹ gây ra cho bà. Nhưng giờ nghe tiếng gọi quen thuộc đó, bé Oanh chắc mẩm mẹ Du đây rồi. - Mẹ Du ơi! Vân Du đón con gái vào lòng, không bận tâm nó sẽ khó chịu với mùi tanh đeo bám trên người mình. Du vùi mặt vào mái tóc thơm ngát của con vì muốn lưu giữ mùi thơm êm đềm này thật lâu bởi hiểu rõ, lát nữa thôi cô phải rời xa Oanh. Một thời gian dài, hay cũng có thể suốt đời Du sẽ mãi mãi không gặp lại con được nữa. Không lâu sau, công an được gọi đến. Họ giải tán đám đông hiếu kỳ rồi ập vào căn phòng nơi diễn ra cuộc sát hại. Dáng vẻ ai nấy đều thận trọng dè dặt vì họ nghe người gọi điện nói với giọng đứt quãng về "một tên sát nhân cuồng loạn". Khung cảnh khiến người ta muốn choáng ngất vì mọi thứ đều nhuốm máu, bên dưới hai xác người nằm im lìm, cơ thể ngập trong dung dịch màu đỏ. Nhưng khi nhóm công an lia mắt sang tên giết người thì gương mặt họ được vẽ lên bởi sự ngạc nhiên, là một cô gái ngoài đôi mươi đang ôm đứa trẻ tầm sáu tuổi. Cả hai có vẻ quyến luyến không rời. Trông cứ như thể đây là cuộc đoàn viên mỹ mãn, và nó thật đối lập với không gian chết chóc ghê rợn. Nhóm công an đứng tần ngần vài giây, thình lình nghe tiếng giục gấp gáp của ai đó trong đám đông đang hồi hộp quan sát sự việc: - Con nhỏ tóc ngắn giết người đó! Gì mà ác dữ vậy trời! Công an mau bắt nó nhanh đi, kẻo nó điên lên giết luôn đứa trẻ, tội nghiệp! Hai người công an bước đến kéo xốc Du đứng dậy, để hai tay cô ra phía sau. Hai người khác đẩy bé Oanh lùi ra. Không hề kháng cự, Du đứng yên như khúc gỗ, mặc công an tra còng số tám lạnh ngắt vào tay mình. Khi người ta cảm nhận rõ rằng mọi thứ kể từ giờ đã kết thúc thì hành động kháng cự chẳng còn ý nghĩa nữa. Du đờ đẫn, mất luôn cảm giác đau dù bị những bàn tay thô cứng bấu siết vào người mình. Về phía bé Oanh, nó ngó cảnh mẹ mình tự dưng bị ba bốn người đàn ông xa lạ dẫn đi, vẻ mặt ngẩn ngơ. Ngay chính nó cũng đang bị kìm giữ. Bé Oanh bỗng liên tưởng đến mấy câu chuyện cổ tích mẹ Du hay kể, về việc kẻ xấu xa thường bắt những đứa trẻ nhỏ đi mất. Tức thì, nó gào khóc giãy giụa: - Bỏ ra! Bỏ ra đồ xấu xa! Mẹ Du, cứu con! Mẹ Du ơi! Nghe bé Oanh vừa khóc vừa gọi, bấy giờ Du mới sực tỉnh, hồn trở lại xác kéo theo sự tỉnh táo quay về. Lập tức đưa mắt nhìn con gái, Du thảng thốt: - Oanh! Oanh à! Chờ mẹ nhé! Nhận thấy nữ tội phạm có ý muốn chạy đến chỗ đứa bé gái, hai người công an bên cạnh giữ chặt Du hơn, đồng thời kéo cô ra khỏi phòng. Đám đông đứng xem dần tản ra tránh đường cho công an áp tải tội phạm ra ngoài xe. Vài âm thanh bàn tán trỗi dậy khe khẽ như tiếng vỗ cánh vo ve của lũ ruồi muỗi bay khắp không gian bốc mùi tử khí nơi đây. Họ đang tự hỏi nguyên do gì khiến cô gái trẻ măng này xuống tay giết chết hai mạng người. ***** Tiếng chuông điện thoại đổ vang nghe đứt quãng, giữa căn phòng tĩnh mịch chìm trong bóng tối, cùng lúc bên ngoài sấm rền vang não nề. Chuông kêu dai dẳng khô khốc làm bật tung một giấc ngủ mơ màng chỉ vừa thiếp đi khoảng vài phút. Mí mắt cục cựa kèm theo âm thanh trở mình uể oải, Đồng Văn xoay người nằm ngay ngắn trên giường, nén chặt giấc ngủ mà khó khăn lắm mới đến với mình, trong từng nhịp thở đều đều. Văn mở mắt chớp chớp vài cái cho quen với bóng tối, lòng tự nhủ chẳng rõ chủ nhân cuộc gọi là quản giáo Ngà bên khu giam nữ hay quản giáo Thái bên khu giam nam. Văn nhanh chóng ngồi dậy, đôi mắt vừa mới mở đang cố tìm kiếm trong bóng tối đen kịt chiếc điện thoại bàn với từng hồi chuông réo rắt. Đưa tay chụp lấy, anh bắt máy. Giọng của quản giáo Thái đầy thúc giục bên kia, bảo rằng có một phạm nhân tinh thần không ổn định nên Văn hãy qua khu phòng giam. Văn đứng dậy, vớ lấy áo khoác dày màu xám, bước ra khỏi phòng bệnh xá. Bên ngoài mưa giăng lối mịt mùng khiến đêm tối càng thêm tối đen như mực. Không tiếng động nào tồn tại giữa chuỗi âm thanh va đập của hàng ngàn giọt nước lạnh giá buông xuống đất. Mưa trong Trại giam thường lạnh lẽo, rét mướt hơn bên ngoài rất nhiều. Màn mưa dữ dội cũng không làm Văn bận tâm khi cầm dù chạy băng qua khoảng sân rộng ngập nước lênh láng. Dọc theo dãy hàng rào ngăn cách, bóng đèn neon vàng vọt trên cao hắt ra thứ ánh sáng leo lét, trở thành ngọn hải đăng giữa đêm mưa bão. Mặc mưa đổ xuống chiếc dù dữ dội như cú đánh của người lực lưỡng, Văn tiếp tục lội nước mưa ngập gần đến nửa ống quần, bằng những bước hối hả đến phân trại số II. Cùng thời điểm đó, người công an ấn mạnh Vân Du ngồi xuống ghế. Họ đang tiến hành làm giấy cho phạm nhân nhập trại. Lúc họ ngồi trên xe áp tải, mưa rất lớn và bây giờ vẫn chưa thuyên giảm, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn của căn phòng không quá rộng nhưng yên ắng đến ngột ngạt này. Mời các bạn đón đọc Án Tử Một Tình Yêu - The Death Of A Love của tác giả Võ Anh Thơ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Từ Nước Mắt Đến Nụ Cười - Tận Cùng Khổ Đau Đến Ngời Sáng Tâm Hồn
Tận cùng khổ đau đến ngời sáng tâm hồn • “Phương thuốc tự nhiên” đến từ tình yêu thương và sự tha thứ sẽ giúp xoa dịu những nỗi đau và chữa lành chứng trầm cảm. • Chứng trầm cảm có thể là một sự khởi đầu thiêng liêng dẫn vào hành trình giác ngộ Những tổn thương, mất mát, nỗi thống khổ, hay sự trầm cảm là những điều mà không ai trong chúng ta muốn đón nhận, nhưng lại không thể tránh khỏi trong cuộc đời. Tuy nhiên, Marianne Williamson - tác giả của cuốn sách - khẳng định “Trầm cảm có thể là một sự khởi đầu thiêng liêng dẫn vào hành trình giác ngộ”. Cuốn sách được xem là sự suy tư về nỗi đau của con người, căn nguyên của chứng trầm cảm, và đặc biệt là sự siêu việt mà nó mang lại cho chính chúng ta. “Từ nước mắt đến nụ cười là cuốn sách đào sâu vào gốc rễ của chứng trầm cảm. Sau đó, sẽ giúp bạn nắm bắt được những giải pháp để vượt qua chúng và tiếp tục tiến về phía trước. Đây là một cuốn sách lý tưởng dành cho tất cả chúng ta” - nhà sáng lập Spirituality & Health bình luận về cuốn sách. Cuốn sách mở đầu bằng câu chuyện về cuộc đời của Jonathan - người từng đứng ở đỉnh cao của cuộc đời, đã rơi xuống vực thẳm sâu hoắm và đen tối khi đánh mất gia đình, nhà cửa, tiền bạc, và cả sự nghiệp. Những bất trắc ấy đã khiến Jonathan rơi vào chứng trầm cảm, và buộc phải tham gia những buổi trị liệu của bác sĩ tâm lý để tìm thấy sự chữa lành. Từng là một người cao ngạo và tự mãn, giờ đây, Jonathan đã phải rơi lệ, chịu cúi đầu và khiêm nhường trước người khác để mong cầu sự giúp đỡ. Nếu Jonathan đã phải rất khổ sở mới có thể thốt lên rằng “Tôi mất hết tất cả rồi”, thì tác giả - cũng chính là bác sĩ tâm lý của anh - lại nhẹ nhàng xoa dịu bằng câu nói của một nhà sư: “Cốc phải cạn thì mới có thể rót đầy”. Đôi khi mọi chuyện phải trở nên tồi tệ rồi mới bắt đầu tốt lên. Thế nên, nhiều lúc cuộc sống của chúng ta trở nên trống rỗng lại là một điều tốt đẹp, Marianne Williamson chia sẻ. “Từ nước mắt đến nụ cười” được chia thành 12 phần chính: 1. Phó thác nỗi buồn 2. Xuyên qua bóng tối, vào ánh sáng 3. Chống lại sự tê dại 4. Vũ trụ diệu kỳ 5. Văn hóa muộn phiền 6. Tha thứ 7. Thiên đường quan hệ, địa ngục quan hệ 8. Thay đổi chính mình, thay đổi thế giới 9. Ánh sáng của Đức Phật 10. Ánh sáng của Moses 11. Ánh sáng của Chúa Jesus 12. Nước mắt tới hân hoan Xuyên suốt cuốn sách, Marianne Williamson hướng mọi người đón nhận và trưởng thành từ những nỗi đau thay vì né tránh như cách mà chúng ta hay làm. Nữ tác giả tin rằng: càng phủ nhận những tổn thương, chúng ta càng kéo dài nỗi đau do chúng gây nên. “Chừng nào còn chưa được chữa lành, những vết thương ấy còn tiếp tục đưa cuộc sống của chúng ta đi theo những hướng bất lợi”. Những “phương thuốc tự nhiên” giúp bạn đọc đối diện và vực dậy khỏi những tổn thương mà Marianne Williamson đã nói đến trong cuốn sách bao gồm: Cho phép được buồn, Thoát khỏi quá khứ, Tha thứ cho chính mình, Nhân từ Đặc biệt, với cương vị là một nữ chính trị gia và nhà lãnh đạo tâm linh, thông qua tác phẩm của mình, Marianne Williamson còn đem đến cho độc giả kiến thức về hành trình giác ngộ. Cuốn sách chứa đựng những đoạn kinh ngắn, được sử dụng trong đạo Phật, Công giáo, và đạo Chúa để chữa lành những tổn thương và tìm thấy sự thanh tịnh trong tâm hồn. Với lối văn súc tích, dễ hiểu cùng những câu chuyện đời thường xen kẽ, “Từ nước mắt đến nụ cười” đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc, đặc biệt là những ai đang phải đương đầu với những mất mát, tổn thương, và sự trầm cảm. Cuốn sách đã nhanh chóng có mặt trong danh mục những tựa sách bán chạy nhất tại Mỹ ngay khi vừa mới phát hành. Về tác giả Marianne Williamson là một tác giả, diễn giả, nhà hoạt động chính trị và lãnh đạo tâm linh nổi tiếng trên toàn thế giới. Đặc biệt, cô là một trong những ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ thuộc đảng Dân chủ năm 2020. Tính đến nay, Marianne Williamson là tác giả của 14 cuốn sách, với hơn 3 triệu bản được bán ra trên thị trường, trong đó có 4 cuốn lọt vào danh mục sách bán chạy nhất theo The New York Times. Sách của Marianne Williamson chủ yếu bàn về những giá trị tinh thần và tình yêu thương con người, giúp độc giả khám phá bản thân và vượt lên trên những nghịch cảnh để tìm thấy niềm vui và sự an yên trong cuộc sống. *** Trong một thế giới vồn vã, quay cuồng và đầy ngổn ngang này, bạn và tôi, có lẽ chúng ta đều có nhiều hơn một lần bị những nỗi khổ đau ăn mòn tâm trí. Có phải bạn đã từng có những suy nghĩ như “Tại sao mình phải chịu đựng những thứ này?”, “Vì cớ gì mà mình lại đau khổ đến như vậy?”, “Giá trị thực sự của mình nằm ở đâu?”, “Mình là ai?”,... cứ quanh quẩn và giày vò trí óc bạn mỗi ngày? Tôi muốn nói với bạn rằng, bạn không chỉ có một mình thôi đâu. Ai trong mỗi người chúng ta trên trái đất này, cũng đều có những lúc mà nỗi đau của sự tồn tại dường như vượt quá sức chịu đựng. Và vì lẽ đó, ai cũng đều có một niềm khao khát, có thể là một niềm khao khát cháy bỏng, đối với tình yêu và cả hạnh phúc. Nếu bạn là một người đang mang trên mình nhiều vết thương tinh thần, một trái tim không lành lặn chứa đầy vết xước đến rỉ máu, hay bạn đang khao khát vươn tay chạm tới thứ ánh sáng phía cuối đường hầm tăm tối, khao khát tìm một hướng đi giải thoát cho thực tại khốn khổ của mình, tôi nghĩ bạn nên tìm đọc cuốn sách Từ nước mắt tới nụ cười - Tận cùng khổ đau đến ngời sáng tâm hồn của tác giả Marianne Williamson. Bạn có thể tìm thấy ở đây một số mảnh ghép mà bạn chưa từng biết. Một bí ẩn. Và, có thể, là một phép màu. Con người ta dường như luôn bị những nỗi lo sợ chi phối trong cuộc sống hàng ngày. Trong khi một sự thật hiện hữu rằng, không ai có thể thật sự chi phối được chúng ta ngoài chính linh hồn sâu thẳm bên trong mỗi người. Khi thứ dịch bệnh Covid ám ảnh cả thế giới bùng phát trở lại ở Việt Nam một lần nữa, nỗi lo sợ mới lại được hình thành, quẩn quanh những âu lo trong cuộc sống thường nhật của mỗi người. Chúng ta có hàng tá lý do cho phép nỗi sợ hãi, muộn phiền hiện diện: lo không thể về được quê của mình, sợ công việc đang làm sẽ có sự thay đổi, lo thu nhập bị ảnh hưởng, sợ mình có thể bị mắc bệnh,... Nỗi sợ càng lớn bao nhiêu, thứ tâm bệnh tà ác ta rước thêm vào người càng nhiều bấy nhiêu. Bạn muốn thoát ra khỏi mớ cảm xúc và suy nghĩ hỗn độn ấy chứ? Cuốn sách Từ nước mắt đến nụ cười - Tận cùng khổ đau đến ngời sáng tâm hồn của tác giả Marianne Williamson có thể sẽ trở thành một sự động viên tinh thần, giúp bạn không còn cảm thấy một mình trên cuộc hành trình vượt qua những khổ đau và nỗi lo hãi trong cuộc sống chìm nổi này. Và tôi nghĩ, cuốn sách này đặc biệt dành tặng cho những người đang cố gắng đấu tranh hằng ngày với căn bệnh trầm cảm ẩn sâu bên trong mình. Về tác giả và cuốn sách Marianne Williamson là một người phụ nữ tài giỏi. Bà vừa là một nhà hoạt động chính trị và là một nhà lãnh đạo tâm linh. Đồng thời, bà cũng chính là tác giả của 14 cuốn sách nổi tiếng, trong đó có bốn cuốn đã được lọt vào danh mục sách bán chạy nhất của The New York Times. Bà là người sáng lập ra Project Angel Food, một tổ chức phi lợi nhuận cung cấp hơn 12 triệu bữa ăn tình nguyện phục vụ cho những người bị AIDS ở nhà và cả các bệnh nhân đang hàng ngày đấu tranh với căn bệnh hiểm nghèo đe dọa đến tính mạng khác. Bên cạnh đó, bà cũng là người đồng sáng lập của Liên minh Hòa bình, một tổ chức giáo dục và vận động cơ sở phi lợi nhuận hỗ trợ các dự án xây dựng hòa bình. Bạn thấy đấy, Marianne quả là một người phụ nữ đa tài. Nhưng tôi hiểu bà đã phải cố gắng đến mức nào để có thể tiếp tục đi con đường của bản thân. Suy cho cùng, trên đường đi của mỗi người, chí ít thì ai cũng có đôi lần phải nếm trái đắng nhỉ? … Có một số người bị nỗi đau đớn tận cùng đè nặng, khó thể nào nguôi ngoai, dù chỉ một chút nhỏ nhoi. Ta chìm mỗi lúc một sâu hơn trong giếng nước mắt của chính mình, chìm vào bóng tối thăm thẳm dường như không đáy. Ta tự hỏi tất cả những đau đớn này đến từ đâu. Và ta tự hỏi nó có bao giờ kết thúc? Nếu bạn, hoặc một người nào đó mà bạn yêu thương, đang phải trải qua khoảng thời gian như thế - khi việc thở thêm một hơi nữa, sống thêm một ngày nữa, dường như cũng là quá sức - Thì tôi rất vui vì bạn đọc cuốn sách này. Tôi biết khổ sở là gì, vì tôi đã hai lần bị chẩn đoán trầm cảm. Tôi đã trải qua bi kịch cá nhân và cái chết của những người thân yêu. Tôi đã phải chịu đựng sự phản bội và thất vọng. Hơn một lần, tôi cảm thấy mất hết mọi cơ hội hạnh phúc từng có. Tôi đã ở quá gần với đau khổ, không chỉ trong cuộc sống của chính tôi, mà còn cuộc sống của nhiều người khác mà tôi đã gặp trong sự nghiệp của mình. Không gì giúp bạn nhìn rõ được nỗi khổ của người khác hơn khi chính bạn cũng phải chịu khổ. Tôi biết khuôn mặt của trầm cảm mà, tôi biết rõ! Nhiêu đó thôi cũng đủ khiến tôi nghĩ rằng bạn nên đọc cuốn sách này. Một người đã từng trải qua trầm cảm, đã chiến đấu và đánh bại được nó, hẳn cũng có thể dẫn dắt và giúp đỡ bạn tự đánh bại được tâm bệnh trong chính mình. Bạn không hề chiến đấu đơn độc một chút nào. Cuốn sách trọn vẹn 293 trang được chia thành 12 chương nhỏ: Phó thác nỗi buồn Xuyên qua bóng tối, vào ánh sáng Chống lại sự tê dại Vũ trụ diệu kỳ Văn hóa muộn phiền Tha thứ Thiên đàng quan hệ, địa ngục quan hệ Thay đổi chính mình Ánh sáng của Đức Phật Ánh sáng của Moses Ánh sáng của Jesus Nước mắt tới hân hoan Cuốn sách Từ nước mắt đến nụ cười là một sự suy tư tinh thần về nỗi đau khổ của con người, cả về căn nguyên và sự siêu việt của nó. Bên cạnh đó, cuốn sách còn chạm đến bề mặt chiều sâu tinh thần của sự sáng suốt trong các giáo lý tôn giáo và tâm linh vĩ đại với hy vọng đến được nơi đang bị che khuất đằng sau những tấm màn phủ giáo điều cùng những hiểu lầm từ xa xưa. Xuyên suốt cuốn sách, các bạn sẽ thường xuyên được nhìn thấy “Chúa Trời”. Chúa Trời mà tác giả nhắc đến trong cuốn sách này không phải chỉ là Chúa Trời trong thiên chúa giáo nói riêng, mà đó còn là từ dùng để chỉ các Đấng Thiêng Liêng của mọi tôn giáo nói chung. Xã hội này đã rước trầm cảm đến bằng cách coi thường tình yêu. Chúng ta đã bán linh hồn của mình cho một mớ hầm bà lằng. Sự tồn tại của con người không chỉ là một tình tiết ngẫu nhiên, chẳng vì mục đích nào ngoài việc tất cả chúng ta đều nên có được những gì mình muốn. Nhìn nhận theo cách đó, không có lớp phủ tinh thần, cuộc sống của chúng ta dường như không còn ý nghĩa tối thượng, trong khi linh hồn khao khát ý nghĩa chẳng khác nào cơ thể thèm khát oxy. Khi không có một khung sườn tinh thần, chúng ta biết các cơ chế của cuộc sống nhưng lại hầu như không hiểu được. Và bởi không hiểu cuộc sống, chúng ta sống sai. Và bởi sống sai, chúng ta gây đau khổ - cho bản thân và cho người khác. Hành trình thiêng liêng của Đức Phật bắt đầu khi Ngài thấy đau khổ lần đầu tiên; Moses xúc động trước những thống khổ của người dân Israel; và Chúa Jesus chịu khổ trên cây thập giá. Nhưng vấn đề không chỉ đơn giản là Đức Phật thấy nỗi khổ, mà là Ngài đã vượt qua nó bằng sự giác ngộ của mình. Vấn đề không chỉ đơn giản là người Do Thái bị bắt làm nô lệ, mà là họ đã được giải cứu và dẫn đến miền Đất Hứa. Vấn đề không chỉ đơn giản là chúa Jesus bị đóng đinh, mà là ngài đã được hồi sinh. Sự đau khổ của con người chỉ là vế đầu của phương trình, điều quan trọng hơn là những gì xảy ra sau khi Chúa Trời cho ta thấy bàn tay của Người. Tận cùng khổ đau Xã hội càng hiện đại, áp lực cuộc sống càng đè nặng lên đôi vai của mỗi người. Gánh nặng ấy không chỉ đến từ những lo toan cuộc sống hàng ngày, mà nó còn đến từ những áp lực của đời sống tinh thần, nặng nề hơn, và đáng sợ hơn. Bạn có thể dễ dàng thấy được những con số thống kê về tỷ lệ người tự tử vì trầm cảm hàng năm trên các phương tiện thông tin đại chúng. Đa phần trong số đó đều là những người còn rất trẻ. Phải chăng người trẻ của hiện đại đang thiếu đi sự đề kháng với áp lực? Nhiều người nghĩ rằng đó là những hành động nông nổi và bồng bột của giới trẻ. Bạn có thể dễ dàng bắt gặp được câu nói của những người lớn tuổi như “ngày xưa còn khổ hơn gấp nhiều lần mà còn chịu được đó thôi”. Nhưng sự thật thì có thật sự là như vậy hay không? Khi người trẻ chọn tử tự là cách để giải thoát nỗi buồn, theo bạn, đó là điều đáng lên án hay là điều đáng được cảm thông?  Cơ hội lớn nhất cho sự sống còn của loài người trong thế kỷ 21 không nằm ở việc mở rộng tầm hiểu biết về thế giới bên ngoài mà là đào sâu thêm thế giới bên trong chúng ta. Điều đó áp dụng cho mỗi cá nhân, và cũng áp dụng cho toàn thể. Chừng nào còn chưa làm được điều đó, thì ta còn buồn bã. Cơ thể của chúng ta, các mối quan hệ của chúng ta, sự nghiệp của chúng ta, chính kiến của chúng ta sẽ tiếp tục là ngọn nguồn đau khổ trong khi đáng ra nên là nguồn vui. Ẩn trong tất cả các giáo lý tâm linh vĩ đại là chìa khóa để xoay chuyển cục diện. Khi tìm thấy và xoay chìa, chúng ta sẽ ngạc nhiên bởi những gì ẩn giấu đằng sau cánh cửa đã bị khóa trái với Chúa Trời. Không phải là không có hy vọng, chỉ là chúng ta chưa nhìn thấy nó mà thôi. Không phải là không có sức mạnh, chỉ là chúng ta chưa thỉnh cầu. Không phải là không có tình yêu, chỉ là chúng ta chưa sống với tình yêu. Nhìn thấy được những điều này, cuộc sống của chúng ta bắt đầu thay đổi. Tâm trí của chúng ta được đánh thức. Phép màu xảy ra. Và cuối cùng trái tim ta vui sướng. Các bạn có tin vào phép màu không nhỉ? Tôi thì tin vào phép màu lắm. Đôi khi chúng ta hay bỏ quên một điều diệu kỳ của tuổi thơ, đó là chúng ta tin vào phép màu, tin vào những câu chuyện thần tiên cổ tích đầy màu sắc và âm thanh của hạnh phúc. Hẳn là bạn đã từng xem bộ phim hoạt hình Disney nổi tiếng có tên “Lọ Lem” rồi nhỉ? Bạn có còn nhớ lời bài hát trong bộ phim đó không? Tôi xin được tạm dịch một câu trong lời bài hát đó mà tôi nhớ mãi: “Dù bạn có phải chịu đau khổ tới mức nào, nếu bạn tiếp tục giữ niềm tin, giấc mơ sẽ trở thành sự thực”.  Khả năng ta phải đau lòng luôn tồn tại; nó là một phần trải nghiệm của con người. Ở đâu có tình yêu, ở đó có hạnh phúc. Nhưng nơi nào mối ràng buộc của tình yêu tan vỡ, nơi đó có nỗi đau. Nếu thế giới bị chi phối bởi nỗi sợ, và vì vậy chống lại tình yêu theo nhiều cách khác nhau, thì làm sao trái tim chúng ta lại không thể bị xé toạc ra bởi nỗi đau của việc chỉ đơn giản là ta đang sống? Khi đã sống đủ lâu, bạn sẽ hiểu. Nó đến với bạn, và bạn sống với nó một cách yêu kiều. Bạn học cách nhận đòn và biết rằng đó chỉ đơn giản là một phần của cuộc sống. “Chào ông bạn cũ bóng tối, tôi lại đến nói chuyện với ông nữa đây” không chỉ là lời bài hát của Simon và Garfunkel, nó mô tả một thái độ chấp nhận rằng tuần này, tháng này, hoặc thậm chí năm này có thể khó khăn đấy, nhưng bạn biết bạn sẽ vượt qua. Và theo một cách nào đó, con người mà chúng ta sẽ trở thành bởi vì đã sống qua khoảng thời gian đó là một người còn sống động hơn - và có lẽ đẹp hơn - con người lúc trước. Theo lời của Elisabeth Kubler-Rose: “ Nếu che chắn hẻm núi khỏi những cơn bão, bạn sẽ không bao giờ nhìn ra được vẻ đẹp thực sự của những dấu phong hóa.” Cuốn sách này cho tôi nhận thấy được rằng tâm bệnh đến với mỗi người bởi lẽ tâm hồn chúng ta thiếu thốn sự yêu thương, đặc biệt là thiếu thốn sự yêu thương đối với chính bản thân mình. Có nhiều người nghĩ rằng mình đang yêu thương mình, nhưng thực ra, đó có thể lại là sự ích kỷ. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta yêu thương những người thân xung quanh, nhưng cách yêu thương của ta liệu có phải là đúng? Điều đó giống như trong cuốn Yêu của Osho đã chỉ ra, rằng cái cách mà cha mẹ yêu thương con đã không đúng như nhiều cha mẹ đang nghĩ rồi. Nếu bạn đã trót rơi vào vũng bùn lầy lội và tăm tối của tâm bệnh, bạn có muốn thoát ra khỏi nó không? Mời các bạn đón đọc Từ Nước Mắt Đến Nụ Cười - Tận Cùng Khổ Đau Đến Ngời Sáng Tâm Hồn của tác giả Marianne Williamson.
Tất Cả Em Cần Là Tình Yêu
Hạ Hương chẳng hề là kiểu phụ nữ độc nhất, kì lạ, hiếm thấy, nghìn người có một, cô là một cô gái đô thị điển hình: xinh đẹp, tài năng, học thức, nhạy cảm thiên bẩm, khát yêu đến mức tôn thờ. Có khác chăng là cô không ngồi chờ phép màu của định mệnh mà xông pha vào chỗ gian khó của chiến trường hẹn hò như một dũng sĩ bất chấp hiểm nguy để tìm cho ra một bóng tình nhân hoàn hảo. Cô chẳng trang bị thứ vũ khí hữu dụng nào hơn một trái tim luôn biết rung động với cảm xúc yêu đương và một niềm tin kinh điển "phải hôn nhiều con ếch mới gặp được hoàng tử". Cô đã đi, và đã gặp một nửa của mình sau chặng hành trình đầy đam mê, nước mắt, niềm thương, sự hối tiếc. Chính điều đó đã khiến cho thành quả cuối con đường trở nên ngọt ngào viên mãn hơn. Còn bao nhiêu cô gái băn khoăn trên bước đường tình của mình, còn bấy nhiêu người sẽ tìm được sự đồng cảm với Hạ Hương. Cuốn tiểu thuyết không "nặng" mùi triết lý, không nhiều thủ thuật trong ngôn ngữ nhưng sự gần gũi, nhẹ nhàng và lãng mạn của nó đã khiến những trái tim yêu rung động. Ai đó sẽ dễ dàng nhận thấy vài tình huống trong câu chuyện mình cũng đã từng trải qua nhưng có thể cách xử lý của mỗi người mỗi khác... và cách xử lý tình huống của nữ nhân vật chính biết đâu lại là những gợi ý rất tế nhị cho những cô gái cùng lứa tuổi đang bối rối khi yêu và đang cần được học cách sống thật hơn với chính mình nhưng vẫn giữ được sự duyên dáng tự nhiên... để đạt được những cảm xúc yêu tuyệt vời nhất! ...Và chỉ có tình yêu mới có thể viết được một tiểu thuyết nồng nàn đến thế! *** 'Tất cả em cần là tình yêu' - Hành trình đi tìm hoàng tử "Tất cả em cần là tình yêu" của tác giả trẻ Quỳnh Scarlett là một câu chuyện tình yêu tiếp nối đầy cảm xúc và đam mê. Quỳnh Scarlet tên thật là Ngô Như Quỳnh, từng là giáo viên dạy Văn trước khi đạt giải Én bạc cuộc thi Người dẫn chương trình truyền hình năm 2008. Cô hiện là BTV của Đài truyền hình TP.HCM, MC kiêm sản xuất các chương trình: Chào ngày mới, Đàn ông nói, Bật mí phim truyền hình. Câu chuyện của nữ nhân vật chính – Hạ Hương cùng hành trình đi tìm chàng hoàng tử cho cuộc đời mình với quan niệm rất mới và lạc quan: “Phải hôn nhiều con ếch mới gặp được hoàng tử”.  Vì thế, Hạ Hương sống, làm việc và yêu theo bản năng, cảm xúc và luôn tìm kiếm. Cô nhanh chóng rung động, lao vào tình yêu như vũ bão, trải lòng mình, dâng hiến hết tâm tư, tình cảm để mong nhận ra một tấm chân tình. Nhưng Hạ Hương với một tâm hồn nhạy cảm, một trái tim dễ xao xuyến, yêu cuồng nhiệt vẫn luôn hoài nghi, đắn đo liệu con ếch mình đang hôn có thể biến thành hoàng tử… Cuốn tiểu thuyết không "nặng" mùi triết lý, không nhiều thủ thuật trong ngôn ngữ nhưng sự gần gũi, nhẹ nhàng và lãng mạn của nó đã khiến những trái tim yêu rung động. Ai đó sẽ dễ dàng nhận thấy vài tình huống trong câu chuyện mình cũng đã từng trải qua nhưng có thể cách xử lý của mỗi người mỗi khác... Cách xử lý tình huống của nữ nhân vật chính biết đâu lại là những gợi ý rất tế nhị cho những cô gái cùng lứa tuổi đang bối rối khi yêu và đang cần được học cách sống thật hơn với chính mình nhưng vẫn giữ được sự duyên dáng tự nhiên... để đạt được những cảm xúc yêu tuyệt vời nhất! ***   Mời các bạn đón đọc Tất Cả Em Cần Là Tình Yêu của tác giả Quỳnh Scarlett.
Một Cuốn Sách Buồn… Cười
“Tôi lúc 6 tuổi: Mẹ ơi, 25 tuổi con sẽ mua cho mẹ một căn nhà lớn và chiếc xe hơi! Tôi lúc 25 tuổi: Mẹ yêu, shipper đến rồi con còn thiếu 20k để nhận hàng.” Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, lớn rồi mới biết hóa ra cuộc đời không chỉ có màu hồng, không phải cái gì mình thích, mình muốn là a lê hấp bạn sẽ có được ngay, mà trái lại - bạn phải vật lộn với đủ thứ, dù chỉ đơn giản là để sống một đời bình thường thôi. Nhưng mà hỏi thật lòng nhé, cuộc đời thực sự “khó ở” và “buồn” tới vậy à? Nếu mà có, thì xin mời bạn mở ngay cuốn sách mới tinh này của Skybooks, “Một cuốn sách buồn… cười” để thấy hóa ra đời cũng khá là buồn… cười! Tinh túy và mang siêu năng lực “hút hồn” khiến bạn không thể rời mắt, “Một cuốn sách buồn… cười” - tác phẩm thứ hai nối tiếp thành công của cuốn sách Bestseller “Vui vẻ không quạu nha” từ tác giả Ở Đây Zui Nè sẽ khiến bạn cười như chưa bao giờ được cười sau những giờ chiến đấu với cuộc đời đầy căng thẳng! Mang đậm tính hài hước, tếu táo và trẻ trung của Gen Z, đây sẽ là một cuốn sách dễ dàng khiến nhiều người thích thú bởi như nhìn thấy chính bản thân trong từng trang sách: “Có thể bạn thấy tôi bình tĩnh với mọi thứ. Nhưng thực ra trong đầu tôi đã bỏ cuộc 7749 lần”. “Vì đây là cuộc sống, nên ngày trước bạn có thể khóc vì người yêu cũ, và tiếp theo bạn thả thính đu dây một lúc với bảy người!” “Bạn có biết là con gái luôn đọc tin nhắn trong bảng xem trước. Nhưng họ chỉ trả lời khi họ thật sự muốn trả lời.” Nhỏ nhắn, nhưng dí dỏm một cách đầy thông minh, tác giả Ở Đây Zui Nè sẽ biến đủ thứ rắc rối thường ngày vẫn làm bạn đau đầu như chuyện “sừng”, chuyện sắm đồ online, chuyện bạn bè, chuyện lương lậu, gia đì thành những chuyện dễ thở và bớt bực bội hơn rất nhiều. “Một cuốn sách buồn… cười” hi vọng siêu phẩm độc đáo này sẽ giúp bạn “đắm mình” trong bể muối để mặn mòi từ da dẻ, thư giãn và điều chỉnh tâm trạng theo cách nghịch ngợm mà đơn giản nhưng hiệu nghiệm nhất! Vì cuộc đời vốn không dễ dàng, sao chúng mình không sống nó theo một cách khác? Hạnh phúc hơn, theo một cách buồ cười nhỉ? *** “Một cuốn sách buồn … cười” là phần 2 của cuốn sách “Vui vẻ không quạu nha”. Cuốn sách gồm những mẩu chuyện ngắn với nhiều chủ đề. Nhỏ nhắn, nhưng dí dỏm một cách đầy thông minh, tác giả Ở Đây Zui Nè sẽ biến đủ thứ rắc rối thường ngày vẫn làm bạn đau đầu như chuyện “sừng”, chuyện sắm đồ online, chuyện bạn bè, chuyện lương lậu, gia đì thành những chuyện dễ thở và bớt bực bội hơn rất nhiều. “Một cuốn sách buồn… cười” hi vọng siêu phẩm độc đáo này sẽ giúp bạn “đắm mình” trong bể muối để mặn mòi từ da dẻ, thư giãn và điều chỉnh tâm trạng theo cách nghịch ngợm mà đơn giản nhưng hiệu nghiệm nhất! Vì cuộc đời vốn không dễ dàng, sao chúng mình không sống nó theo một cách khác? Hạnh phúc hơn, theo một cách buồ cười nhỉ?  Tóm tắt nội dung sách Một cuốn sách buồn …cười Sau đây, hãy cùng mình bốc ngẫu nhiên và thưởng thức những mẩu chuyện hài hước của cuốn sách nha! ” Tôi thật không hiểu được các bạn cứ mỗi lần bắt gặp bạn trai của mình đi thả tim cô gái khác là các bạn lại ghen lồng lộn lên? Các bạn làm sao vậy, sự trưởng thành của các bạn đâu? Nếu đặt trường hợp là tôi thì tôi đã chia tay luôn rồi, ai rảnh đâu mà cãi nhau vì dăm ba cái trái tim.” “Tủ quần áo mười món hết tám món màu đen, vì vậy tôi nghĩ mình nên tập mặc những màu tươi tắn hơn. Vẫn là tôi: Shop ơi, áo này có màu đen không?” “Trong tất cả những người bạn, xin hãy coi trọng những người đã chịu lên xe của bạn khi bạn mới biết chạy xe. Bởi vì không phải ai cũng dám làm điều đó.” “Tôi cảm thấy mệt mỏi vì đang mệt mỏi, mệt mỏi vì việc mình đang mệt mỏi đến mệt mỏi.” “Người ta thường nói tiền đi rồi lại về. Tiền của tôi chắc hẳn mắc bệnh Alzheimer, đi cho đã rồi quên luôn đường về.” “Mục tiêu cố gắng: Hạn chế nổi giận. Chướng ngại vật: Mọi người.” “Mối quan hệ bền lâu và ổn định nhất tôi có trong cuộc sống là với quầng thâm mắt.” “Đừng vội buồn vì bạn chưa tìm ra người thích hợp để yêu. Ai mà biết được sau này bạn cũng tìm không ra thì sao?” “Ủa! Tôi đâu phải là bản dùng thử miễn phí đâu mà nói chuyện được 5-7 ngày là lặn mất tiêu?” “Tôi khi soi gương: “Nhìn thì thấy không đẹp, nhưng xấu thì cũng không xấu.” “Chúng ta luôn có một đứa bạn mạnh miệng nói rằng “độc thân” là sướng nhất, nhưng nó nói chuyện và thả thính một lúc bảy người.” “Mẹ hỏi tôi: Sao 28 tuổi rồi mà không chịu kết hôn đi. Nhưng mẹ không biết người ta nhắn tin tán tôi còn lười trả lời thì hẹn hò cũng chả được nói gì kết hôn” “Cảm ơn nhũng người vẫn nói chuyện với tôi mặc dù tôi trả lời rất chậm chạp, bởi vì tôi mắc hội chứng lười nói chuyện và thời gian trả lời sẽ từ một tuần cho đến một năm, tôi thật sự thấy bản thân mình không xứng đáng với họ.” “Khi tôi nói: “Tôi không hiểu.” Và tôi thật sự muốn bạn giải thích cho tôi. Không phải để nhận được câu trả lời lời: “Quên nó đi, coi như không gì.” “Bạn trai ơi, dẫn người yêu về nhà thì đừng để em một mình với mẹ anh trong bếp cùng mấy con gà và chồng bát đĩa nhé. Không là lần sau em để anh một mình trên Phòng khách với bố, anh trai, bác em và mấy can rượu đó.” “Mang tiếng là người yêu âm nhạc nhưng tôi lại sở hữu giọng hát khiến người nghe “ná thở”, đó là một câu chuyện buồn trong cuộc đời của tôi.” “Khi một người đàn ông nói “Có ai không? Giới thiệu cho anh đi.” Người anh ấy muốn được giới thiệu là bạn đó đồ ngốc.” “Mẹ tôi xem tôi là một kẻ lười biếng chỉ biết ngủ đến trưa. Nhưng tôi tự thấy mình là một người biết tiết kiệm bữa sáng. “Mẹ ơi, con yêu mẹ. – Tao không có tiền, cũng không thích cho ai mượn tiền, muốn đi đâu? Không cho đi. – Dạ.” “Biểu tượng của tình yêu là:
Vui Vẻ Không Quạu Nha!
Thôi nào! Thả lỏng và tận hưởng sự vui vẻ đi. Vì chẳng phải cuộc đời đang ghét bạn đâu, mà chính bạn bạn đang loay hoay với những mệt nhọc ở trên đời. Ví dụ như nay đã là deadline mà bỗng bị rớt mạng, sáng nay đi làm quên đem theo ví, hay đồng nghiệp ở công ty nói xấu mình. Nếu kể ra thì sẽ có ti tỉ thứ không theo ý mình mỗi ngày. Không nói đến những chuyện bực tức khác, những nỗi buồn chúng ta không làm chủ được, những điều vô tình đến khiến ta quạu cọ và xấu xí. Rồi khi chúng ta cứ để chúng trong lòng sự phiền muộn không biết kéo dài đến bao giờ mới kết thúc. Cho nên, thay vì để tâm đến những chuyện khiến mình không vui, hãy lựa chọn vui vẻ, bạn sẽ thấy cuộc đời trở nên tuyệt vời hơn rất nhiều. Và để cân bằng những cảm xúc ấy “Vui vẻ không quạu nha” chính là một món quà để lan tỏa và nhân lên niềm vui, một cuốn sách mà ai cũng cần phải có để thêm yêu những điều nhỏ xíu đáng yêu xung quanh mình. Vui vẻ không quạu nha – Cuốn sách không chỉ mặn mà đúng như tên gọi của nó mà còn bắt kịp các xu hướng được quan tâm từ fanpage nổi tiếng “Ở đây zui nè” sẽ giúp bạn có những tràng cười vui vẻ không ngớt, có cái nhìn khoan dung cởi mở hơn, nhìn nhận những xui xẻo vấp phải bỗng trở nên nhỏ bé dưới góc độ dí dỏm và hài hước. *** Review sách “Vui vẻ không quạu nha” : Ở đây đầy những quote mặn mòi, đáng yêu  nganga4312 March 27, 2020  vui vẻ không quạu nha  Post Views: 25,417 1, Ai đó :Cho anh xin số điện thoại của em được không? Tui: Tuii phải nói 089805 lần thì anh mới chịu hiểu là tui đã có bạn trai ? 2, Đừng có hỏi em thích con trai hút thuốc hay không! Em thích anh rồi thì anh có hút pháo hoa em cũng thích. 3, Bạn có thể xấu! Nhưng..nếu bạn có một tâm hồn đẹp. Thì..bạn vẫn xấu! 4, Nếu bạn nhắn tin cho bạn gái của bạn một đoạn về sự xuất hiện của cô ấy có ý nghĩa như thế nào, tin tui đi ! Cô ấy sẽ đọc đi đọc lại cái tin nhắn đó một triệu lần. 5, Tình bạn thật sự la khi bạn hiểu được nó chat về cái gì , cho dù nó sai đầy lỗi chính tả. 6, Đôi khi tui bật xi – nhan trái nhưng lại rẽ phải : Hihi sao hôm nay tui ngáo vậy ta. Khi tui thấy một cô gái khác làm thể : Mày chạy xe kiểu gì vậy? Biết chạt xe không hả mày? 7, Đôi lúc tui đọc đi đọc lại mấy đoạn văn mà tui đi cà khịa người khác. Sao lúc đó mình phun ra được mấy câu đã ghê vậy đó . Hihi đọc đi đọc lại mấy cái đó hoài luôn. 8, Tui : Tính em điên lắm đó ! Anh ấy : Hi, anh thích điên điên, vậy mới dễ thương. Hai tháng sau Anh ấy : Trời ơi em thực sự là một con điên luôn đó 9, Phụ nữ có giác quan thứ 6, thứ 7, chủ nhật . Họ có thể biết tất cả các bí mật mà đàn ông che giấu , mọi lượt like ảnh gái của bạn trai hay giờ giấc sinh hoạt của người yêu cũ của bạn trai. Nhưng họ lại không biết hôm nay ăn gì. 10, Tui: Buồn quá trời buồn rồi, mình phải tìm ra mục đích sống của bản thân Não của tui : Chị yêu đã nghĩ ra việc order thứ gì đó chưa? 11, Tui dám cá bạn khỏa thân khi tắm.Đúng là đồ hư hỏng. 12, Có hai cách để gây ấn tượng lần đầu gặp mặt: Một là đẹp Hai là điên. Nếu một chàng trai mời bạn đi ăn sáng thay vì ăn tối. Nên suy nghĩ về việc làm vợ anh ta. 13, Anh độc thân em cũng độc thân . Anh biết điều đó nghĩ gì không? Đó là không ai thích chúng ta 14, Tui luôn tự làm ướt gối mình mỗi đêm… Không phải nước mắt đâu, là nước miếng đó. 15, Tui cắt tóc ngắn đơn giản vì tui lười chải đầu chứ không phải thất tình đâu đồ ngố. Nói chung thiếu tí nữa là thành đàn ông. 16, Toán thân mến ! Trưởng thành lên đi em, đi mà tự giải quyết vấn đề của mình, ai đâu mà rảnh ngồi đây giải quyết cho em hoài… 17,Mắt sẽ tự động trợn ngược khi đưa tay vào túi và không thấy điện thoại. 18,Nếu một cô gái không chịu nói với bạn điều gì đó. Thì hãy vào stories trên mạng xã hội của cô ấy . Chắc chắn sẽ có gợi ý trong đó. 19,Tui đã dành 9 tháng 10 ngày ở trong bụng mẹ để chơi một mình và không nói chuyện với ai. Bạn nghĩ rằng tui sẽ buồn tới chết nếu bạn không nói chuyện với tui? 20, Có đứa bạn cùng sở thích , gì cũng hợp nhau thì tốt. Nhưng được thêm cái nữa là nhanh hết tiền. Và còn rất nhiều câu “quote” zui zẻ, hồn nhiên… xen chút deep deep khiến bạn vui vẻ ngay lập tức. Mời các bạn tìm đọc. *** [Review Sách] “Vui Vẻ Không Quạu Nha”: Cuốn Sách Khiến Bạn Đọc Mà Phải Tức… “Ta bị không gian thao túng Bị thời gian làm cho nao núng Bị giới hạn trong đủ đầy Trong những đêm suy tư và ngủ ngày” Cuộc sống vẫn mãi là như vậy đấy. Nó cuốn con người ta vào guồng quay đầy xô bồ, hối hả ngoài kia. Ai cũng lo sợ rằng nếu mình không nhanh lên, vội vàng lên thì sẽ bị bỏ lại giữa dòng chảy phăng phăng, vô tình của cuộc đời. Nhưng càng hối hả, ngược xuôi thì bạn lại càng thấy mệt mỏi, căng thẳng, thậm chí cáu gắt với những chuyện tưởng chừng như rất đỗi bình thường,… Bạn à, sống đâu phải đơn thuần chỉ là tồn tại đâu, sống là để tận hưởng ý nghĩa đích thực của nó đấy chứ! Thôi thì giữa dòng đời náo loạn ấy, hãy tạm tắt “busy mode” chút đi, sống chậm lại giữa thế gian vội vã để thấy được sự bình yên trong từng khoảnh khắc. Ngồi nhâm nhi một tách trà nóng và đọc một cuốn sách vui vẻ sẽ khiến tâm trạng bạn tốt lên rất nhiều đấy. Nếu bạn đang “down mood” thì đừng bỏ qua cuốn sách nhỏ xinh của Skybooks - Vui vẻ không quạu nha – cuốn sách sẽ giúp bạn thêm yêu những điều nhỏ xíu xung quanh mình.   Một chút thông tin về cuốn sách: Vui vẻ không quạu nha là cuốn sách được phát hành bởi Skybooks vào cuối tháng 3/2020. Cuốn sách được viết bởi admin page “Ở đây zui nè”, viết về những điều hài hước và mặn mòi trong cuộc sống. Vui vẻ không quạu nha gồm những mẩu chuyện ngắn với nhiều chủ đề đa dạng qua cái nhìn của người trẻ. Đó là chuyện tình yêu, thả thính, bạn bè, học tập, thậm chí là việc vẽ chân mày của các cô gái,... Với slogan “Ở đây zui lắm luôn óh” xuyên suốt, cuốn sách hẳn sẽ mang lại cho bạn những tràng cười sảng khoái và những giây phút thư giãn khi đọc. Không chỉ vậy, những mẩu chuyện ấy còn được minh họa bằng nét vẽ hết sức đáng yêu. Cuốn sách có chất hài hước mặn chát và bắt kịp xu hướng hiện nay, đem đến cho bạn một góc nhìn mặn mà hơn về những điều tưởng là khó ưa trong cuộc sống. Tính đến thời điểm hiện tại, cuốn sách vẫn đang giữ vị trí thứ nhất trong top 100 truyện ngắn – tản văn bán chạy nhất trên hầu hết các nhà sách online. Vì sao cuốn sách này lại được nhiều độc giả mong chờ và săn đón đến thế? Đơn giản là vì ai cũng cần những phút giây thoải mái, vui vẻ, không nghĩ ngợi sau những ngày mệt mỏi vì cuộc sống. Lúc đó, cần nhất là những thứ thật giản đơn mà dễ chịu để có thể vượt qua những cảm xúc tiêu cực - dù chỉ có một mình! Và Vui vẻ không quạu nha đáp ứng được nhu cầu ấy, bạn sẽ tìm thấy sự hóm hỉnh, cá tính và độc đáo trong cách nhìn cuộc sống của tác giả: Mọi chuyện đều có thể tạo ra tiếng cười nếu mình đủ "bựa" và đủ "ngoa".   Tại sao bạn nên tìm đọc cuốn sách này? Có phải hằng ngày bạn nghe được hoặc chính bạn cũng than rằng: “Cuộc đời ngày ngày nói yêu mình. Xong cuộc đời lại đủ thứ phức tạp và bất công với mình. Vậy là cuộc đời ghét mình rồi!” Thôi nào! Thả lỏng và tận hưởng sự vui vẻ đi. Vì chẳng phải cuộc đời đang ghét bạn đâu, mà chính bạn bạn đang loay hoay với những mệt nhọc ở trên đời. Mà nếu ghét thì cũng đã sao, hãy nghĩ rằng ai cũng sẽ như thế cả, có khi đó còn là rắc rối khó nhằn hơn của bạn cơ. Ví dụ như nay đã là deadline mà bỗng bị rớt mạng, laptop hỏng; sáng nay đi làm quên đem theo ví, đã thế còn lỡ xe bus; hay đồng nghiệp ở công ty nói xấu mình, v.v. Nếu kể ra thì sẽ có ti tỉ thứ không theo ý mình mỗi ngày. Không nói đến những chuyện bực tức khác, những nỗi buồn chúng ta không làm chủ được, những điều vô tình đến khiến ta quạu cọ và xấu xí. Rồi khi chúng ta cứ để chúng trong lòng thì sự phiền muộn không biết kéo dài đến bao giờ mới kết thúc. Cho nên, thay vì để tâm đến những chuyện khiến mình không vui, hãy lựa chọn vui vẻ, bạn sẽ thấy cuộc đời trở nên tuyệt vời hơn rất nhiều. Và để cân bằng những cảm xúc ấy, Vui vẻ không quạu nha chính là một món quà để lan tỏa và nhân lên niềm vui, một cuốn sách mà ai cũng cần phải có để thêm yêu những điều nhỏ xíu đáng yêu xung quanh mình. Có 3 lý do khiến bạn nên tìm đọc Vui vẻ không quạu nha: 1. Đây là cuốn sách phù hợp với tình hình hiện tại: Sau 99 ngày không có ca nhiễm nào trong cộng đồng thì chúng ta lại phải bước vào một giai đoạn chống dịch mới, phức tạp hơn, cam go hơn nhưng cũng bình tĩnh, tự tin hơn. Điều chúng ta cần lúc này là thực hiện tốt những biện pháp mà bộ y tế đưa ra, bên cạnh đó là luôn giữ vững niềm tin, sự lạc quan dù tình hình trước mắt có thể khó khăn hơn nữa. Trong những ngày này thì một cuốn sách ngắn và nhỏ xinh bỏ vừa túi áo như Vui vẻ không quạu nha sẽ giúp bạn có những tràng cười sảng khoái để xua đi căng thẳng, lo lắng. Và cũng đâu phải chỉ có dịch bệnh, cuộc sống vẫn có rất nhiều chuyện khiến bạn phải bực mình. Những lúc như thế hãy đọc Vui vẻ không quạu nha để cân bằng lại cảm xúc của mình. Hôm nay mình cứ cười đã, mọi chuyện rồi tính sau! Một phút giải lao thật thoải mái và vui vẻ để mạnh mẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này nhé! 2. Một cuốn sách ngắn gọn mà thâm thúy: Họ nói họ không cần vẻ bề ngoài, chỉ cần một nhân cách tốt. NHƯNG… Sau tất cả, họ vẫn chọn khuôn mặt xinh đẹp. Với gần 300 trang sách – nghe có vẻ khá dày nhưng sự thật là kích cỡ của sách cũng nhỏ thôi (10x12cm), phù hợp để bạn mang theo bên mình đi bất cứ đâu. Sự thật đôi khi rất phũ phàng, nhưng không phũ phàng thì không phải là sự thật. Vui vẻ không quạu nha đem đến cho bạn những sự thật đắng lòng như: đam mê làm cú đêm, chuyện đi học, yêu đương, mối quan hệ vừa bực vừa thương với bạn bè và gia đình hoặc vài “tính xấu” mà ai cũng có,… Nhưng đừng nghĩ rằng nó sẽ khiến bạn buồn. Không đâu, nó chỉ làm bạn cười nghiêng ngả và phải gật gù đồng ý rằng: “Sách kiểu gì khiến người ta quạu thêm á! Vì đọc xong là cười đau hết cả bụng rồi!” 3. Nếu bạn là người đam mê “cà khịa” thì đừng bỏ qua cuốn sách này! Hãy tưởng tượng, có người yêu và sợ mất bạn. Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao? Đọc lại ba chữ đầu đi bạn của tôi ơi! “Cà khịa một chút thì vui, cà khịa nhiều chút… thì vui hơn nhiều”. Bên cạnh những lời nói cố ý gây thù hận, tổn thương người khác thì những câu nói vui, những lời trêu đùa tếu táo sẽ khiến cuộc sống này thêm thú vị hơn nhiều đấy. Có thể lúc đầu, bạn ghét việc mình bị đám bạn thân trêu tức đến phát điên mới thôi, bực mình khi đang buồn mà chúng nó cứ cười ha hả vào mặt mình,… Nhưng mình nghĩ, chúng ta chẳng thể nào sống vui nếu thiếu đi những người bạn, bởi chính những đứa hay chọc tức mình đó sẽ là những người bạn tốt nhất, chân thành nhất. Cuộc đời sẽ nhàm chán lắm nếu chúng mình không có bạn bè và chẳng còn niềm đam mê “cà khịa” nữa! Nếu bạn đang tìm những câu quotes độc, lạ, chuẩn thì hãy đọc ngay Vui vẻ không quạu nha nhé, nhất định sẽ không làm bạn thất vọng đâu! Cuốn sách này dành cho những ai? Vui vẻ không quạu nha - cuốn sách không chỉ “mặn” đúng như tên gọi của nó mà còn bắt kịp các xu hướng được quan tâm từ fanpage nổi tiếng “Ở đây zui nè” sẽ giúp bạn có những tràng cười vui vẻ không ngớt, có cái nhìn khoan dung cởi mở hơn, nhìn nhận những xui xẻo vấp phải bỗng trở nên nhỏ bé dưới góc độ dí dỏm và hài hước. Cuốn sách này phù hợp với những bạn: - Đang quạu: cần cái gì để hạ hỏa tâm hồn bốc lửa ngùn ngụt của mình. Những bạn trẻ đang giận dữ, cau có, những ai đang buồn phiền về rắc rối nào đó xin hãy ngồi xuống một chút, đọc vài trang sách để thấy cuộc sống này đẹp hơn, thấy yêu đời hơn, để tự nhủ với lòng mình rằng: Trái tim nhỏ bé này còn phải dành cho niềm vui, đừng để bực bội, dỗi hờn từ những điều không đáng chiếm hết chỗ. - Đang chán: sống gấp, sống vội với những công việc lặp đi lặp lại làm chúng ta không tránh khỏi việc cảm thấy tẻ nhạt, buồn chán. Cuộc đời sẽ có nhiều chuyện chẳng vui, cũng giống như một vệt đen trên tờ giấy trắng, người quá cứng nhắc thì sẽ xé bỏ còn người có tâm hồn hài hước sẽ coi nó là một cái nốt ruồi, một chú bồ hóng trong bộ phim hoạt hình nổi tiếng hoặc là chú nhện con cần vẽ thêm chân. Vậy là khi chúng ta lựa chọn những điều tích cực thì sẽ chẳng phải buồn hay cau có vì những điều không đáng đúng không? Thôi thì hãy dừng lại một chút, chậm mà chill, đọc cuốn sách để tâm hồn mình thoải mái hơn, hoặc đơn giản vì bạn cần một chút vui vẻ. Thực sự là em nó vui lắm ý! - Đang buồn: Cuộc sống vốn dĩ không công bằng “có lúc mọi thứ không như là những gì ta muốn. Thế giới này vận hành theo cái cách luôn ghì ta xuống” (Bài này chill phết – Đen ft. MIN). Chúng ta có thể thay đổi thế giới ư? Không, chúng ta chẳng thể làm gì khác được, cho nên, hãy quay về và thay đổi chính mình. Việc bạn cần là tập quen dần với điều đó và sống hết mình mỗi ngày để không phải hối tiếc mà thôi. Thất tình, thất nghiệp, thất học,… bao nhiêu cái “thất” cứ đổ hết lên đầu bạn, khiến bạn buồn, làm bạn nản chí. Nhưng biết buồn thì mới biết vui, còn cảm xúc tức là còn sống. Nếu như bạn đang buồn thì hãy đọc Vui vẻ không quạu nha, mình tin rằng em ý sẽ giúp bạn xốc lại tinh thần để thêm yêu cuộc đời này hơn đấy! - Đang vui: Mark Twain từng nói: “Cách tốt nhất để làm bạn vui lên là làm người khác vui lên”. Quả đúng như vậy, “Một tiếng cười bằng mười thang thuốc bổ”. Mong bạn sẽ tìm thấy nhiều niềm vui hơn khi đọc cuốn sách và có thêm nhiều vốn liếng sau để này đem đi cà khịa với thiên hạ. Vui vẻ không quạu nha chính là một món quà dành cho những người đang mệt mỏi vì cuộc đời khó nhằn. Sách làm đúng một chức năng trong vô vàn chức năng của một tác phẩm nghệ thuật: giải trí. Nhưng đó cũng là cách nó đến gần hơn với người đọc, theo một cách tiếp cận mới, đầy thú vị. Vui lên nào, bắt đầu đọc sách thôi! Nói tóm lại: Nếu bạn đang tìm cách để cuộc đời trở nên đơn giản và thú vị hơn, thì hãy tìm đến Vui vẻ không quạu nha! Một cuốn sách mà bạn có thể bật cười khi lật mở bất kỳ trang sách nào bởi sự “xéo sắc” và góc nhìn độc đáo của tác giả về những chuyện rất tầm phào hoặc thậm chí là gây "nhức óc" trong cuộc sống. Vui vẻ không quạu nha - Một cuốn sách nhỏ như một bài tập thể dục cho tinh thần của bạn trước những áp lực của cuộc sống: Biến chuyện làm bạn "tức" thành chuyện làm bạn "tức cười", úm ba la những sự thật đời thường thành một câu nói hùng hồn mà dí dỏm khiến ai cũng trở nên đặc biệt hơn,... Tất cả sẽ giúp bạn bớt đi những hoài nghi, lo sợ để nhìn cuộc đời qua lăng kính của niềm vui và sự hào hứng. Vui vẻ không quạu nha - Đọc để được cười thả ga không ngại ngần! Đọc để được thoải mái với tính xấu lẫn tốt của bản thân! Đọc để biết cuộc đời vẫn rất nhiều niềm vui đang chờ bạn khám phá!   Lời kết: “Sau này, sau này, sau này Chỉ mong là không còn cau mày Học cách để làm mình bình thản Từ niềm vui cho tới niềm đau này” Một bài rap không chỉ đem đến cho chúng ta những giây phút thoải mái mà còn để lại trong ta nhiều bài học hơn thế, bình thản và chẳng còn cau có là điều mà ai chẳng muốn phải không? Nhưng để làm được vậy thì đâu phải dễ. Bởi thế mà chúng ta cần phải học. Cuộc sống ngoài kia vẫn ồn ào, náo nhiệt và bon chen là thế nhưng “Trời hôm nay nhiều mây cực. Đặt bàn tay mình ngay ngực. Nghe con tim mình xóc nảy…”, hãy cứ mạnh dạn tắt “busy mode” khi mệt mỏi, không cần phải sống chậm lại nếu đó không phải thói quen của bạn, nhưng ít nhất, hãy dành cho bản thân vài phút nghỉ ngơi mỗi ngày. Khoảng thời gian tái tạo năng lượng và reset lại suy nghĩ, cảm xúc ấy là vô cùng cần thiết giữa cuộc sống đang cuốn bạn đi quá nhanh. “Tắt” để “Bật” là lúc bạn cho phép mình tách khỏi những xô bồ, ồn ào của cuộc sống, đọc một cuốn sách, hít một hơi thật sâu, nhâm nhi một tách trà nóng. Vì cuộc đời đã đủ phũ phàng và bực bội nên cách tốt nhất để mình đối nghịch lại với nó chính là phải sống thật vui, thật sảng khoái, thật hết mình. Để làm được điều đó dễ dàng, hãy đến với thế giới Vui vẻ không quạu nha của tác giả Ở Đây Zui Nè và cười thật nhiều, thật to nhé bạn ơi! Review chi tiết bởi: Kim Chi - Bookademy Mời các bạn đón đọc Vui Vẻ Không Quạu Nha! của tác giả Lâm Thành Đạt.