Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cô Dâu Nhà Marcelli

Darcy Jensen - con gái thứ hai của tổng thống Hoa Kì đương nhiệm, với từ “thứ hai” viết đậm và gạch chân. Luôn luôn đứng sau người chị gái được cho là hoàn hảo cho vai trò con gái của một vị tổng thống độc thân, Darcy phải đấu tranh với dư luận báo chí và với chính bản thân mình để có một cuộc sống của riêng mình. Sau khi trở thành nạn nhân “nhầm” trong một vụ bắt cóc nhắm vào con gái tổng thống, Darcy được đưa đến vườn nho nhà Marcelli để tạm thời lánh nạn. Và tại đây, giữa một gia đình bất thường nhất trong những gia đình một cô con gái có thể hình dùng ra và giữa bạt ngàn những luống nho trải dài tít tắp đang trong mùa thu hoạch, Darcy đã tìm ra nơi cô thuộc về. Joe Marcelli - một trong những chiến lược gia xuất sắc nhất của lực lượng tinh nhuệ SEAL thuộc Hải Quân Hoa Kì, người con trai cả đã thất lạc từ khi lọt lòng của gia đình có bốn cô con gái Marcelli. Sau ba mươi năm chỉ biết đến hai gia đình là cha mẹ nuôi và lực lượng SEAL, bị cả đại gia đình Marcelli bủa vây với một ước muốn duy nhất - được yêu thương anh và được anh chấp nhận họ như gia đình mình. Tạm thời trong thời gian bãi nhiệm vì một lý do “trời ơi đất hỡi”, Joe bị điều đến chính vườn nho nhà Marcelli - phần thừa kế anh luôn từ chối - để “hợp tác” trong nhiệm vụ bảo vệ con gái tổng thống. Tại đây, anh tiếp tục cuộc đấu tranh ngoan cường suốt 3 năm nay để từ chối “vòng tay” của chính ông bà, cha mẹ và những cô em gái của mình, để rồi cuối cùng nhận ra, dòng máu Marcelli đang chảy trong anh cũng mang hương vị rượu nho như tất cả những thành viên khác trong gia đình. Đây là cuốn thứ 4 trong serie nhà Marcelli. Chắn hẳn các bạn đều đã quen thuộc với serie này. Cuốn này không hài hước như “The Sparkling One”, không nóng bỏng như “The Seductive One” nhưng theo ý kiến riêng của mình lại là cuốn hay nhât và sâu sắc nhất trong cả serie. Đọc cuốn này bạn sẽ cười, rồi khóc, sẽ thả mình trôi theo câu chuyện tình lãng mạn của các nhân vật, lại cũng có thể khắc khoải theo dõi cuộc chiến tâm lý của họ. Một cuốn sách hay và là quà Tết muộn mình muốn gửi tặng các bạn. - Xrainee (TVE) *** Nếu Darcy Jensen biết trước mình sắp bị bắt cóc, cô đã chọn đi một đôi giày tốt hơn. Hay ít nhất một đôi giày tiện dụng hơn. Trên thực tế cô mang một đôi dép xăng đan có dây buộc, loại không hề phù hợp ngay cả cho việc đi bộ, chứ đừng nói gì đến để bị kéo ngang qua bãi đỗ xe và ném lên phía sau một chiếc xe tải chở hàng nhỏ. Cô đã cố hết sức chống cự. La hét hoàn toàn không được cân nhắc đến bởi chúng đã bịt miệng cô. Và vụ chống cự cũng thật thảm hại, với đôi tay bị trói sau lưng, tuy rằng cô cũng đã để lại cho một tên một vết cào ra trò trên đầu. Ngay cả khi đã bị quăng một cách thô bạo lên sàn sau bằng kim loại của chiếc xe tải, cô vẫn tự hỏi bằng cách nào chuyện này lại xảy ra. Cô đang ở trong cửa tiệm Ann Taylor thử bộ sưu tập quần áo mới cho mùa thu. Cô đã bảo Drew cô cần sử dụng nhà vệ sinh. Đi cùng hai nhân viên Mật Vụ có nghĩa là rất hiếm khi sử dụng nhà vệ sinh công cộng. Drew đã hỏi người quản lý cửa hàng, người đã rất vui sướng được để con gái Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kì giải quyết nhu cầu trong nhà vệ sinh riêng của bà. Darcy đã xong việc, rửa tay - không phải chỉ bởi vì cô luôn làm thế, mà còn bởi mọi người thường để ý đến những việc như thế này một khi bạn ở trước con mắt công chúng - và đang bắt đầu đi qua nhà kho để trở lại phòng thử đồ, nơi có một núi quần áo đang chờ cô. Đó là khi chúng tấn công cô. Bốn tên đàn ông trong những chiếc mặt nạ kiểu Halloween tóm lấy cô. Trước khi cô nhận biết được điều gì đang diễn ra, cô đã bị chúng dán băng keo bịt miệng. Tiếp theo là vụ trói tay, rồi đến vụ bị lôi đi. Một trong số chúng thậm chí còn nhớ nhặt theo chiếc túi của mình, cô nghĩ dứt khoát trong khi nhìn trừng trừng chiếc túi xách hiệu Maxx mua ở QVC giờ đang nằm cạnh cô trên sàn xe trong tình trạng rách te tua. Cửa sau đóng sập lại, và chiếc xe tăng tốc rời khỏi bãi đỗ. Darcy cố gắng hết sức để giữ mình yên vị trên sàn xe gồ ghề khi chiếc xe xóc nảy, chuệnh choạng, rồi rẽ vào nơi có vẻ như là đường cao tốc. Hai trong số những tên bắt cóc chiếm giữ hai ghế trước - cô có thể nhìn thấy chúng qua mắt lưới - trong khi hai tên khắc chắc phải có phương tiện di chuyển riêng. Cô chỉ có một mình trong thùng sau xe. Một mình với chiếc túi của cô. Không có chiếc cửa sổ nào xung quanh, không cách nào để gây sự chú ý của bất kì ai. Và không ai nhìn thấy cô với tới chiếc nút báo động sẽ gửi tín hiệu cho đội Mật Vụ và nhanh chóng mang họ đến để giải cứu cô. Cô nhích dần đến chỗ chiếc túi, chỉ vừa đúng lúc chiếc xe rẽ qua một khúc quanh, khiến chiếc túi trượt khỏi tầm với. Thêm hai cú trườn nữa trên sàn kim loại bẩn thỉu và chiếc túi đã lại ở trong tầm tay cô, ngoại trừ việc cả hai tay cô đều bị trói quặt ra sau lưng. Liệu cô có thể mở khóa bằng răng không nhỉ? Có lẽ là không với miếng băng bịt miệng. Darcy đã cố hết sức để suy trì sự tập trung trong khoảng thời gian ấy. Nếu cô chỉ chú tâm vào hiện tại, nỗi kinh hoàng cũng không hẳn là quá tệ. Cô vẫn có thể hoạt động được. Nhưng nếu cô để mình nghĩ đến những gì chúng có thể làm với cô, khi giờ đây sách lược chính trị quốc gia là không đàm phán với bọn khủng bố, thì nỗi sợ hãi sẽ nổ tung trong cô, khiến cô muốn gào thét và van xin, bất chấp miếng băng dính trên miệng. Không! Cô sẽ không hạ mình đến mức đó. Cô sẽ không chịu thua. Cô mạnh mẽ và quyết tâm, và thề có Chúa, cô sẽ chạm tới chiếc nút báo động và ấn cho đến khi hàng tá những đặc vụ mang vũ khí ào vào xuyên qua thành cái xe. Cô không có nhiều lựa chọn. Drew đã làm việc bên cạnh cô đủ lâu để biết cái phần “mặc thử” trong hành trình mua sắm có thể kéo dài hàng tiếng đồng hồ, có nghĩa là anh ta sẽ không nhận thấy cô đã mất tích cho đến khi chiếc xe tải có đủ thời gian để đi qua vài tiểu bang. Phải chi thời tiết đừng quá nóng, cô nghĩ khi cố gắng giải quyết cái khóa kéo. Tháng tám ở D.C duy trì một nền nhiệt độ như trong lò luyện kim cộng thêm với độ ẩm không khí cao ngất ngưởng. Phía trước chiếc xe tải có thể có điều hòa nhiệt độ, nhưng ở căn nhà tù phía sau này thì lấy đâu ra vận may ấy. Cô lờ đi cái nòng, mồ hôi, những vết trầy xước và bầm dập, và cúi gập người trên chiếc túi. Thêm vài lần rẽ nữa, vài lần tăng tốc và ba lần thất bại, Darcy đã khám phá ra rằng cô không thể mở cái khóa kéo chết dẫm bằng răng được. Chỉ còn cách là đẩy cái túi vào một góc, quay lưng lại và cố gắng mở theo cách đó.   Mời các bạn đón đọc Cô Dâu Nhà Marcelli (The Marcelli Bride) của tác giả Susan Mallery.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Đường Cách Mạng - Richard Yates
“Còn hơn cả lối viết đẹp, đó là tất cả những gì làm cho cuốn sách này trở thành sống động một cách mạnh mẽ, rực sáng và ngay lập tức là một tuyệt tác” Tennessee Williams “Được đón nhận như một tuyệt tác ngay từ lần xuất bản đầu tiên, Con đường Cách mạng là câu chuyện kể về Frank và April Wheeler, một đôi vợ chồng trẻ nhàm chán với cuộc sống tầm thường, vô vị ở ngoại ô và luôn mong mỏi được trở thành đặc biệt. Richard Yates đã để lại cho người đọc một sự hoài nghi về quyết định thay đổi nhằm đạt được những điều tốt hơn trong cuộc sống của Frank và April Đơn giản đây là cuốn tiểu thuyết hay nhất trong năm mà tôi đã được đọc” Nick Hornby *** Những âm thanh kết thúc cuối cùng của buổi diễn tập thử trang phục đã làm cho nhóm Laurel không còn việc gì để làm ngoài việc đứng đó, im lặng và đầy tự tin, lung linh qua ánh đèn chiếu của khán phòng trống không. Họ hầu như không thở được khi diện mạo nghiêm nghị và thấp tè của người quản lý xuất hiện từ hàng ghế trống gọi họ nhóm họp lại trên sân khấu, và khi ông kéo chiếc thang cọt kẹt từ phía cánh gà, leo lên đó và nói với họ rằng, bằng tất cả nhiệt huyết của mình, họ là những diễn viên thật tài năng và ông thấy thật tuyệt vời khi được làm việc với họ. “Đây quả thật không phải là công việc đơn giản”, ông nói, với cặp kính lấp lánh trang nhã nhìn quanh sân khấu. “Chúng ta đã có rất nhiều vấn đề, và thật sự, đã đôi lúc tôi phải bắt mình không được mong chờ quá nhiều. Nghe như là ủy mị, nhưng thật sự tối nay chúng ta đã làm được. Ngồi ở dưới kia, đột nhiên tối nay, tận sau trong đáy lòng, tôi nhận thấy lần đầu tiên các bạn đã làm việc bằng cả trái tim mình”. Một tay ông đặt lên ngực để chỉ rằng đường đi đến trái tim thật đơn giản và tự nhiên; rồi tay kia ông nắm lại, không lời, đưa qua đưa lại thật chậm, gây ấn tượng thật sâu sắc, một bên mắt nhắm lại với môi dưới cong lên thể hiện niềm vui hân hoan và đầy vẻ tự hào. “Tối mai hãy biểu diễn như thế này nhé”, ông nói “và chúng ta sẽ có một đêm diễn hoàn hảo”. Họ đã có thể khóc trong sự nhẹ nhõm. Nhưng, trong sự rung động, họ đã cười, nói, bắt tay và hôn nhau. Ai đó ở tình huống như họ sẽ đi uống bia, còn họ lại cùng nhau hát quanh chiếc đàn piano ở khán phòng cho đến tận khi cùng thống nhất ra về và chúc nhau có một giấc ngủ ngon. “Hẹn gặp nhau ngày mai nhé!”, họ nói với nhau, hạnh phúc như những đứa trẻ, và dưới ánh trăng trên đường về nhà họ chợt nhận thấy họ nên kéo cửa xe ô tô xuống để tận hưởng khí trời, mùi thơm của đất và hoa. Đây là lần đầu tiên nhóm Laurel cho phép họ được cảm nhận sự đến gần của mùa xuân. ... Mời các bạn đón đọc Con Đường Cách Mạng của tác giả Richard Yates.
Cuộc Đời Dài Lắm - Chu Lai
Những cuốn tiểu thuyết của nhà văn Chu Lai luôn đem lại cho người đọc những cảm xúc rất thật, đi đến tận cùng của những suy nghĩ, quan điểm cũng như cảm xúc. Lúc cười thì cười rất tự nhiên, lúc buồn thì cảm giác như cả bầu trời chỉ còn lại một màu của khói thuốc trong đêm gác của anh lính tân binh...   Với giọng văn đậm chất lính, mộc mạc, chân thành, hóm hỉnh và có lúc ầm ầm như cơn lốc, có lúc ưu tư như mặt hồ mùa thu đầy chất thơ.   Đặc biệt tình yêu trong tiểu thuyết Chu Lai rất khắc khoải, rất sâu nặng mà cũng rất...bụi. Bụi theo kiểu lính.   Cuộc đời dài lắm là một tác phẩm như vậy. Hà Vũ Nguyên là một người lính, một người lính đẹp với đầy đủ nghĩa đen và nghĩa bóng của từ đó. Một người đẹp thì tình yêu luôn trắc trở-cái quy luật ấy hình như cũng chẳng nể gì người lính. Nguyên về nhận chức giám đốc của một công ty đang tụt dốc. Cá tính, nhân cách, tài năng của anh đã làm nhiều người cảm phục nhưng cũng không ít kẻ ganh ghét và rắp tâm hãm hại… Liệu những gian truân của vị giám đốc sẽ đưa cuộc đời anh gặp những thăng trầm thế nào? Và tình yêu của anh nữa? Kết cục của truyện có hậu nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy xót xa cho người lính. Tại sao cuộc đời dài lắm mà cuộc đời cũng thật chóng vánh làm sao... *** SỰ LINH CẢM VỀ MỘT NỖI BẤT HẠNH NÀO ĐÓ TRONG THẾ giới vô thức mù mờ của anh đã xảy ra. Đó là vào khoảng lúc 5 giờ sáng. Cả thị xã trung du vẫn còn chìm trong cơn ngái ngủ trễ nải mà nếu để ý tinh một chút, dường như có thể nghe được cả tiếng cựa mình nồng nàn của những tấm thân con gái dưới làn chăn mỏng. Sông Đa Quýt thở phập phồng dưới chân đồi. Một chút sương mù lãng đãng vương trên mái nhà bưu điện. Tiếng mèo động tình cuối cùng đã yếu đi trong màu da trời bợt bạt như da người chết trôi. Một tiếng giao hủ tiếu mỳ cô đơn và dấm dứt kẽ răng trườn trong ngõ nhỏ. Bụi và rác từ những chỗ mai phục im lìm bắt đầu túa ra để từ bây giờ thực thi cái ngôi vị độc tôn cho đến tối hỉm. Tiếng máy nước nhà ai chảy từng giọt từng giọt gợi lên cái sự tiểu tiện đầu sáng của một gã đàn ông u xơn tiền liệt tuyến… Có tiếng gõ cửa vang lên chát chúa như tiếng cối tép nổ miệng hầm. Anh không giật mình. Nói đúng ra, vào cái tuổi ngoài bốn mươi đã bươn trải đủ chuyện trên đời, anh không con cái khả năng biết giật mình. Vả lại cả đêm qua anh có ngủ được chút nào đâu mà giật kia chứ. - Long à! – Anh gọi cậu con ngủ ở phòng trong – Ra xem ai mà ngõ cửa hỗn vậy? Anh định nói sớm vậy nhưng cứ nói mạnh thế để tự trấn an mình. Thằng con 17 tuổi, mới học có lớp 12 mà đã cao 1 thước 65 vừa càu nhàu vừa gãi đùi cành cạch đi ra. Cửa mở. Cơn gió lạnh cùng với hai, ba bộ sắc phục công an tím tái ùa vào. - Ông Vũ Hà Nguyên! Gớm! Giọng ai mà mới sáng ra đã ráo hoảnh, quyền uy thế nhỉ? - Tôi đây! – Anh chui ra khỏi cánh màn có dính vài ba vết máu muỗi. - Mời ông đứng lên nghe đọc tuyên lệnh khám nhà và bắt giữ! Đến rồi đây! Dẫu đã lường trước trăm lần ngàn lần nhưng vừa nghe, anh đã thấy cổ chân mình sưng phù lên, hụt hẫng, chao nghiêng như chân người khác lắp vào. Thằng con nhìn bố. Đôi mắt mười bảy mở to đến tưởng chừng không thể mở to hơn được nữa. Rùng mình. Đôi mắt này sẽ buốt xoáy vào anh không biết đến bao giờ! Nhưng anh lại chỉ, lạy trời, mong cho cái sự bắt bớ này diễn ra thật chóng vánh, đừng đánh động cho bất cứ một ai ở khu tập thể này biết cả, lạy trời! Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam…  ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Đời Dài Lắm của tác giả Chu Lai.
Chàng Trai Năm Ấy - Tuyết Ảnh Sương Hồn
"Từ trong hành lang đi ra, bị ánh nắng gay gắt đổ ập xuống người, Tịch Duệ Nam phải hơi nheo mắt lại, mặt mày nhăn nhó. Ngẩng lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trên mặt anh ta hiện ra một thứ cảm xúc lạc lõng, cô liêu, cặp mắt hoang mang như bị sương mù che phủ. Tịch Duệ Nam của thời khắc này so với Tịch Duệ Nam khoa trương, khiêu khích ở trong phòng lúc trước dường như là hai con người khác nhau. Chuyện cũ từ ký ức xa xôi bị cái nắng như đổ lửa làm cho thức tỉnh, giống như bầy kiến bò ra từ ký ức, chầm chậm bò đến gần trái tim Bạc Hà. Chín năm trước, cũng dưới cái nắng chiều chói chang như thế này, thiếu niên Tịch Duệ Nam uể oải, bất lực ngồi phịch xuống bên đường, đầu gục xuống, chẳng nói chẳng rằng, chỉ khóc lóc thảm thiết. Nước mắt rơi xuống mặt đường bỏng rát liền bốc hơi, sự đau đớn thấu vào tận xương cốt đó lại lan đi rất xa qua bầu không khí hừng hực. Đó là lần đầu tiên Bạc Hà nhìn thấy chàng nam sinh cùng tuổi rơi lệ, nước mắt và sự bi thương của anh ta đã hòa loãng sự phản cảm của cô đối với anh ta trước đó…" *** Mùa hè của phương Nam luôn luôn đến rất sớm. Cuối tháng Ba đầu tháng Tư, khi phương Bắc vẫn đang ở tiết trời đầu xuân, mưa bay lất phất, thì phương Nam đã đón những tia nắng mặt trời đầu hạ tươi sáng. Đầu hạ là thời tiết đẹp nhất của phương Nam, non xanh nước biếc, hoa nở khắp nơi, trời xanh trong vắt. Bầu trời không một gợn mây, màu xanh toát lên vẻ trong suốt đến cực hạn. Màu xanh ngắt trong suốt ấy khiến lúc ta ngước nhìn lên, ánh mắt cũng như có thể bị nhuộm xanh. An Nhiên đã từng nói với Bạc Hà, cô ấy đặc biệt thích bầu trời mùa hạ của phương Nam, vì đó là bầu trời xanh trong thuần khiết nhất mà cô ấy từng nhìn thấy. Khi đó, Bạc Hà vô thức liếc nhìn bầu trời xanh trên đỉnh đầu một cái, màu xanh đó thực sự là thuần khiết, nhưng cô lại không thích... nhiều năm nay, cô vẫn luôn không thích màu xanh da trời này. Bạc Hà họ Bạc, tên chỉ có một chữ Hà. Cô gái mang họ Bạc sẽ luôn khiến người ta liên tưởng đến bốn chữ “hồng nhan bạc mệnh”, nhưng Quý Phong lại nói Bạc Hà không hề mang đến cho người ta loại cảm giác “bạc mệnh” này. Câu này nghe có vẻ giống như một lời an ủi tốt đẹp, nhưng Bạc Hà lại nửa cười nửa không. “Anh là muốn nói em chẳng hề mang đến cho người ta loại cảm giác “hồng nhan” này phải không?” Quý Phong cười ha ha. “Thông minh, thông minh!” ... Mời các bạn đón đọc Chàng Trai Năm Ấy của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn.
Chiếc Lồng Đèn Của Má - Khởi Huỳnh
Tập truyện ngắn đưa ta trở về dòng sông tuổi thơ nhiều nhiều khó nhọc nhưng thấm đẫm tình người ở một làng quê vùng Nam Bộ. Trên dòng sông ấy có nhiều xuồng ghe từ các nơi đổ về.  Những người đàn ông, đàn bà nghèo khổ đến đây gặt thuê, bắt cá và làm nhiều việc khác để sinh nhai. Ghe nào cũng chở theo những đứa trẻ. Chúng bị những đứa trẻ trên bờ ghét bỏ, xa lánh, thậm chí bị cấm không cho lên đó chơi. Truyên nào trong tập sách cũng khiến đọc giả rưng rưng xúc động. Đó là câu chuyện kể về người mẹ cõng đứa con tật nguyền mười hai tuổi mới xin được vào học lớp một. Mỗi ngày đi học phải qua cánh đồng lau sậy. Bờ ruộng trơn trượt khi trời mưa, người mẹ phải gồng mình bấm hai ngón chân cái xuống đất để khỏi ngã.  Đó là nỗi day dứt của đứa em chỉ vì muốn lấy lòng mẹ để được mặc thử bộ đồ tết mà nhẫn tâm làm khổ cả cuộc đời người chị. Tác giả cho biết những câu chuyện kể ra trong cuốn sách chủ yếu đều là ký ức về tuổi thơ của anh và bạn bè thuở cắp sách tới trường làng. Con sông êm đềm, cánh đồng lúa vàng rực rỡ, những trò chơi trận giả, buổi chiều ngóng gánh hát về quê… là những hình ảnh đẹp về quê hương, những  kỷ niêm ai lớn lên ở nông thôn cũng có một thời như thế. Bởi thế, bạn sẽ tìm thấy mình đâu đó khi đọc tập truyện này. Bằng giọng văn mộc mạc, giản dị Chiếc lồng đèn của má như một món ăn tinh thần dành cho các bạn tuổi mười bốn, mười lăm. Đọc cuốn sách này để hiểu hơn về tuổi thơ bố mẹ ta, yêu hơn những vùng đất trên quê hương mình. Tác giả cuốn sách là họa sĩ Khởi Huỳnh. Ngoài chuyên môn chính ra anh còn viết thơ, đóng phim, diễn kịch, viết văn, dạy vẽ.  *** Năm mười hai tuổi, lần thứ ba má xin cho tôi vào học lớp một. Má nói so với mấy đứa bằng tuổi trong xóm thì tôi đã trễ đến năm năm. Nghĩ vậy nên má khuyên tôi nếu được nhận vào thì phải ráng học cho thiệt giỏi, kẻo người ta coi không ra gì. Vả lại, con người ta “khi mất cái này thì phải cố gắng đạt được cái khác để bù lại”. Tôi chẳng hiểu ý má nói gì, cứ tưởng là má nói mất đồ nên tôi vội kiểm tra lại tập vở và tiền má cho thì vẫn còn y nguyên, tôi khoe với má. Má xoa đầu tôi rồi cười ý nhị. Nói nào ngay(1), lúc đó tôi cũng không để ý đến chuyện mất còn gì đó mà má vừa nói. Cái tôi lo nhất là năm nay biết có được nhận vào lớp một không (vì đã hai lần trước đều bị từ chối) nên trong lòng tôi lúc nào cũng phập phồng lo sợ. Trước ngày khai giảng, đêm nào tôi cũng lấy đồ đi học của thằng em mặc vào, rộng thùng thình, tay cầm mấy quyển tập cứ đi tới đi lui, gặp ai cũng thưa đi học, rồi ra trước sân đi một vòng lại trở vô thưa đi học mới về (những động tác này là tôi học được từ đứa em, khi tôi mới xuất viện). Trong nhà ai cũng ôm bụng cười ngất. Riêng mỗi mình má tôi là không cười, má nhìn về một hướng nào đó xa xăm, đôi mắt buồn hiu. Rồi ngày khai giảng đã đến. Đêm đó má bảo tôi ngủ sớm để ngày mai đi học. Tôi ngoan ngoãn nghe lời má lên giường nằm nhưng không tài nào ngủ được, cứ lăn qua lộn lại, trong lòng thì mừng lo lẫn lộn. Má thì ngồi cặm cụi dưới ngọn đèn dầu lo chuẩn bị cho tôi, nào là tập vở, nào là thước kẻ, bút chì rồi lấy chiếc áo của đứa em đã mặc chật sửa lại cho tôi. Má đi nhóm lửa đốt than ủi lại cho thẳng thớm treo lên vách, má đứng ngắm hoài như thể tôi đang mặc vậy. Nhà tôi cách trường xã chừng năm cây số, cái khó là phải băng qua hai cánh đồng đầy lau sậy, mùa mưa trơn trợt rất khó đi nên lúc màn trời còn một màu đen kịt thì má đã gọi tôi thức dậy. Tất cả má đã chuẩn bị từ đêm hôm, má chỉ tôi chỗ treo bộ đồ rồi nói khi nào mặc xong lại đây má biểu. Tôi rất hồi hộp không biết có chuyện gì. Đoạn tôi vừa đi đến thì má cũng vừa mở tủ lấy ra một cái chai chừng bằng ngón tay út có nước màu vàng nhạt, bên trong có một cọng dây bằng mủ màu trắng dính liền với cái nút đậy. Má lấy ra rẩy rẩy, quét quét lên đầu tôi. Mùi thơm nhanh chóng tỏa ra rất dễ chịu. Tôi cứ lấy tay quẹt lên đầu rồi đưa xuống mũi ngửi hoài. Má biết tôi thích nên ra điều kiện: nếu con đi học được điểm mười thì hôm nào má cũng xức dầu thơm cho. Tôi hí hửng dạ thiệt lớn rồi chạy quanh nhà một vòng với bước chân khập khiễng. Má lại có vẻ buồn. ... Mời các bạn đón đọc Chiếc Lồng Đèn Của Má của tác giả Khởi Huỳnh.