Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tenseigan Trong Thế Giới Naruto

Đây là một bộ Đồng Nhân Naruto (Xuyên việt vào thế giới Naruto), Đồng Nhân thì trên mạng truyện convert khá nhiều nhưng truyện dịch thì chả thấy ai làm cả, kiếm ra một bộ tạm được cũng khá khó. Đây là một bộ đồng nhân mình thấy rất hay, thậm chí đứng top cả năm trời ở thể loại này bên qidian. Thể loại Đồng Nhân là một thể loại hơi kén người đọc vì không phải đọc giả nào cũng fan bộ truyện nguyên tác. Đồng thời nó cũng là thể loại hiếm siêu phẩm nhất, vì tác giả xuất sắc thì không ai dám bay vào thể loại này do bị bó tay bó chân bởi nguyên tác, không tự do sáng tác được. Ngược lại tác giả nghiệp dư hay fanfic khá nhiều, vì khá dễ viết do đã có cái sườn sẵn của nguyên tác, tuy nhiên viết vậy chất lượng thường không cao. Bộ truyện này là cực phẩm hiếm hoi xuất hiện ở thể loại này. Main ko não tàn, không ngựa giống, không thiên tài, không hệ thống, cái gì muốn có đều phải nghiên cứu, phải thí nghiệm. Main không vô đối, suy nghĩ có lập luận và chính kiến, mạch truyện cực kỳ logic, sức mạnh nhân vật cũng phát triển dần dần ko một bước lên trời. Nói chung tất cả những thứ Main có chỉ là biết trước cốt truyện và một cái huyết kế của tộc Hyuga, còn lại là tự làm tự ăn. Nếu bạn là fan truyện Naruto, từng tiếc nuối cho số phận Phân Gia Hyuga, tiếc nuối cho sự suy tàn của gia tộc Uchiha, tiếc nuối cho sự hi sinh của Jiraiya. . . thì siêu phẩm đồng nhân này chắc chắn sẽ giúp bạn lấp đầy tất cả tiếc nuối đó. *** Nhân vật chính của chúng ta, anh Hyuga Kagami thuộc dòng họ Hyuga danh giá sở hữu đồng lực Bạch Nhãn - Byakugan ..... Không chịu chấp nhận bản thân chỉ là con pháo hôi , anh đã tìm cách để tiến hoá lên đôi mắt Tenseigan - đôi mắt sánh ngang với Rinnegan Dựa vào vốn hiểu biết anh ta đã tìm ra 2 cách để tiến hoá lên Tenseigan , đó là : - Cách 1 : Lấy huyết mạch trên mặt trăng kết hợp với Tông gia dưới địa cầu - Cách 2 : Dung hợp số lượng lớn Byakugan Mà 2 cách đó, Main đều không thể làm được :D . Thế nên anh ngày đêm vùi đầu vào nghiên cứu và trời không phụ lòng người, anh đã nghiên cứu ra cách để tiến hoá lên Tenseigan đó chính là kích hoạt được đầy đủ 33 tổ hợp gen.... Thuận lý thành chương, vừa vào đầu câu chuyện anh đã được lão tác buff cho bodoi gần như ít phải e sợ ai :v Tưởng chừng như anh sẽ leo lên ngồi chức Hokage luôn từ chương 96 vì combo Thiên Sinh + Vĩ Thú Nhân Tạo nhưng không...... anh chọn cách ẩn nhẫn và tìm cách mạnh hơn.....anh hướng đến dung hợp các nguyên tố để có được charka lục đạo và từ đó hành trình Tenseigan trong thế giới naruto bắt đầu ! Sau khi đọc hơn 300 chương của bộ truyện này điều vẫn còn vương vấn trong đầu lam là : Các thí nghiệm nhân bản vô tính Các thí nghiệm kết hợp tế bào Các thí nghiệm dung hợp đồng lực, huyết kế :cqdbnzy: vân vân và mây mây các điều khác.... Trong tất cả bộ truyện lam từng đọc, bộ truyện này là bộ có main ẩn nhẫn nhất ( và cũng là tên cuồng khoa học :< ). :gjsyynk: Bộ truyện khá logic, bố cục câu chuyện cũng khá là rành mạch, thu hút đến từng chi tiết, tương lai không giống trong nguyên tác...thật đáng để chờ mong. Từ đó lam có thể đoán ra lão tác là 1 người có đạo hạnh cực sâu về bộ Naruto này .......quả là đáng ngưỡng mộ :2w2yq2l: Khen thế được rồi ta bắt đầu đến với những điểm yếu theo ý kiến riêng của lam nào : Bộ truyện thiếu vắng yếu tố tình yêu :( dường như xuyên suốt 300 chương truyện lam đọc là main nghiên cứu, đánh nhau, thu thập mẫu gen, .....tìm hoài chẳng thấy tán tỉnh em nào cũng chẳng có nốt chút thời gian bồi dưỡng tình cảm với cô vợ đính hôn Hyuga Linh....:cqdbnzy: Bộ truyện này không có chăn rau....em Shion, Hinata, Sakuya ngon như thế :vzfiy0h: ta nguyền rủa Hyuga Kagami bị quạ tha ma bắt :27: Lối viết quá nhiều khoa học....dễ bị skip Bộ này hiện đã convert full bởi Mạt Thế Phàm Nhân, Hồ Ly Tiên Tử và Vong Mạng và đang được dịch bởi người mang trên lưng nhiều công pháp nhất @mafia777 huynh *** Tí tách... Tí tách... Tí tách... Tiếng giọt mưa quanh quẩn trong thông đạo âm u, khiến cho Hyuga Kagami không tự giác kéo áo choàng lại sát người. Hắn rất chán ghét chỗ này, thông đạo phía trước đen kịt phảng phất như nối thẳng tới địa ngục, làm cho hắn liên tưởng tới đủ chuyện không tốt, chỉ là đầu độc nhãn rắn hổ mang trên vai khiến hắn bỏ đi ý niệm rời đi. Thân bất do kỷ nha ! Đi đến cuối thông đạo, Hyuga Kagami đẩy ra đại môn, phía sau cửa là một phòng thí nghiệm chỉnh tề trang thiết bị, bên trong còn một bóng người đứng thẳng. Bóng người xoay người lại: "Là Kagami hả ?" Nghe cái giọng khàn khàn này, Hyuga Kagami lòng run lên, vội vàng cúi đầu: "Orochimaru đại nhân !" Orochimaru cứ nhìn chăm chú vào Hyuga Kagami, như đang suy nghĩ gì đó, hồi lâu mới nói ra: "Căn phòng thí nghiệm này, về sau thuộc về ngươi." Cảm giác được Orochimaru đang nhìn chăm chú, Hyuga Kagami không dám suy nghĩ lung tung, vội vàng khom người đáp: "Xin ngài yên tâm, ta nhất định sẽ tiếp tục cố gắng !" Orochimaru dời ánh mắt, nhìn thoáng qua phòng thí nghiệm xung quanh một vòng, trong mắt lại lộ ra vài phần phiền muộn. "Ta có lẽ phải rời đi thôn, về sau chuyện tài liệu, ngươi tự nghĩ biện pháp đi !" "Vâng!" Hyuga Kagami như cũ gật đầu dạ vâng, không có mảy may chần chờ, mà cái con độc nhãn rắn hổ mang nằm trên đầu vai hắn, vẫn lười biếng phun cái lưỡi màu đỏ tươi. Cuối cùng lườm Hyuga Kagami một cái, Orochimaru không bàn giao việc gì nữa, trực tiếp Thuấn Thân Thuật rời đi. Theo gót Orochimaru rời đi, cái cỗ Charka khổng lồ mà âm u tràn ngập trong phòng thí nghiệm mới chậm rãi biến mất. "Phù..." Hyuga Kagami nhẹ nhàng thoải mái thở ra. Khoảng thời gian gần đây, khí thế trên người Orochimaru càng ngày càng lạnh lẽo, tựa hồ lộ ra một mùi máu tươi, Hyuga Kagami dù chỉ là đứng xa báo cáo tiến độ thí nghiệm, cũng sẽ cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên. Cũng may khoảng thời gian gian nan này tựa hồ đã qua. Bất quá ngồi suy nghĩ một chút, Hyuga Kagami lại có chút nghi hoặc. Căn cứ vào ký ức mơ hồ kiếp trước, Orochimaru tựa hồ là bị Hokage Đệ Tam (Sarutobi Hiruzen) đột kích phòng thí nghiệm bí mật, đồng thời thí nghiệm nhân thể bị phát hiện, cho nên mới bị bức phản bội bỏ trốn. Nhưng biểu hiện vừa rồi của Orochimaru, tựa hồ đã làm xong dự định phản bội bỏ trốn, tùy thời có thể rời đi. "Đến cùng là chỗ nào xuất hiện sai lầm, dẫn đến Orochimaru chủ động phản bội bỏ trốn đây? Nguyên nhân là vì ta sao?" Ngồi tinh tế suy nghĩ quá khứ một lần, Hyuga Kagami vẫn không nghĩ ra vì sao. Bất quá Orochimaru phản bội bỏ trốn, đối với hắn chung quy vẫn là chuyện tốt, về phần là chủ động phản bội bỏ trốn, hay là bị động phản bội bỏ trốn, đối với hắn, không có giá trị gì khác biệt. Đối với Orochimaru, tình cảm của Hyuga Kagami khá là phức tạp. Nếu như không phải Orochimaru che chở, Hyuga Kagami biết rõ bản thân khẳng định sẽ không nhẹ nhõm như thế sống qua chiến tranh, dù sao thì đám bạn học cùng thời, bảy tám phần mười cũng đã chết trên chiến trường. Cho dù là thiên tài như Kakashi, ở trên chiến trường cũng thiếu chút nữa mất mạng, mà lúc ở trường phân tổ đối kháng, một chiêu của Kakashi hắn cũng không tiếp nổi. Sinh hoạt ở cái thế giới này, nhỏ yếu chính là cái tội nha! Xuyên việt tới nơi này cũng đã hơn 10 năm, nhưng cho tới lúc này, Hyuga Kagami vẫn khó thích ứng với thế giới Ninja tràn đầy giết chóc, đây cũng là một trong các nguyên nhân, hắn đầu nhập vào Orochimaru. Bởi vì luận thiên phú chiến đấu, hắn kém bạn đồng trang lứa một mảng lớn, đặc biệt là lúc ở giữa sinh tử, phản ứng của hắn luôn trì độn một chút so với người khác. Có đôi khi hắn thật bội phục các Ninja ở thế giới này, thường thường sáu bảy tuổi liền có đầy đủ bản lĩnh giết người, trên dưới 10 tuổi lên chiến trường là chuyện thường ngày, càng ghê người như Kakashi, 12 tuổi đã là Ninja Thượng Nhẫn giết chóc vô số địch nhân. Hyuga Kagami không có cái thiên phú này, nhưng may mắn hắn sinh ra ở tộc Hyuga, sinh ra nắm giữ Byakugan, mà dưới sự trợ giúp của Byakugan, hắn trên chiến trường mấy lần có thể sống sót qua nguy hiểm. Nhưng vận may sẽ không mãi chiếu cố bản thân, nhìn bạn học cùng thời từng cái từng cái một chết trận, Hyuga Kagami dứt khoát kiên quyết đầu phục Orochimaru. Trước hết phải sống sót, sống sót mới là trọng yếu nhất! Hyuga Kagami cũng không phải không có ưu thế của bản thân, dựa vào kiếp trước được giáo dục tốt, năng lực lý giải của hắn hơn xa các Ninja cùng tuổi. Lại thêm có ưu thế Byakugan, hắn rất nhanh trổ hết tài năng ở trong phòng thí nghiệm của Orochimaru, trở thành trợ thủ tương đối trọng yếu trong các thí nghiệm của Orochimaru, cũng từ trong tay Orochimaru học được rất nhiều kỹ thuật gen. Có lẽ là do trải qua quá nhiều tử vong, ở hậu kỳ chiến tranh, Orochimaru đã phi thường si mê đối với sinh mệnh huyền bí. Phản ứng càng trực quan là Orochimaru đã không còn cố kỵ Đệ Tam, không còn thủ vững ranh giới đạo đức cuối cùng, bắt đầu thực hiện thí nghiệm nhân thể tàn khốc và huyết tinh. Đồng thời đối với các loại huyết kế như Mộc Độn, Byakugan, Sharingan, Orochimaru cũng sinh ra hứng thú nồng hậu và dày đặc. Hyuga Kagami chủ động đầu nhập vào, càng khiến cho Orochimaru nhẹ nhõm nghiên cứu bí mật của Byakugan, cho nên lúc hướng dẫn các phương diện cho Hyuga Kagami, Orochimaru xem như tận tâm tận lực. Song phương ăn nhịp với nhau, cho nên mới có một màn vừa rồi. Đương nhiên, sở dĩ Hyuga Kagami có can đảm đầu nhập Orochimaru cũng là vì hắn biết rõ, không bao lâu nữa lực chú ý của Orochimaru sẽ bị các loại Cấm thuật như 'Uế thổ chuyển sinh', 'Bát kỳ chi thuật' hấp dẫn. Lại thêm hắn có ấn chú 'Cá chậu chim lồng' (Hyūga main family's juinjutsu) bảo hộ, cũng không lo lắng Orchimaru trực tiếp làm thí nghiệm nhân thể đối với hắn. Không sai, 'Cá chậu chim lồng' trước mắt đối với Hyuga Kagami đúng là một loại bảo hộ. Hoặc là nói cho đúng, đối với tất cả các cá thể nhỏ yếu, thực lực chỉ sống qua ngày của tộc Hyuga, 'Cá chậu chim lồng' chẳng những không phải giam cầm, ngược lại là một loại bảo hộ. Bởi vì sự tồn tại của nó, tộc nhân Phân Gia Hyuga tránh được rất nhiều ánh mắt ngấp nghé cả trong và ngoài thôn. Về phần nguyên nhân còn lại đầu nhập vào Orochimaru, chính là vì Tenseigan! Lấy thiên phú bình thường của Hyuga Kagami, ngoài trừ Tenseigan, hắn thực sự nghĩ không ra còn có cái biện pháp nào khác có thể khiến hắn xoay người, đem vận mệnh nắm giữ trong tay mình. Về phần Tiên Thuật, ngay cả Orchimaru cũng khó nắm giữ, hắn càng không cần phải nói. Trên thực tế, đừng nói cái loại thiên phú bình thường như Hyuga Kagami, bên trong ký ức kiếp trước của hắn, cái loại thiên tài như Hyuga Neji cũng là thông thiên đánh xì dầu, cuối cùng cũng là nhân vật chết đi một cách bi thương. Byakugan xác thực tại giai đoạn Hạ Nhẫn (genin), Trung Nhẫn (chūnin), thậm chí ở giai đoạn Ninja Thượng Nhẫn (jōnin), cũng giúp cho gia tộc Hyuga nắm giữ ưu thế không gì sánh bằng. Nhưng một khi đạt tới cấp độ Kage, thậm chí siêu việt Kage, ưu thế của Byakugan đã không còn rõ ràng. Mà đối với tộc Hyuga chuyên tu Nhu Quyền mà nói, đơn thuần dùng Nhu Quyền đi chống lại các loại địch nhân như Susanoo, Jinchuriki, Tiên Nhân Thể, thật sự lực bất tòng tâm, cho nên Tenseigan cơ hồ là hi vọng duy nhất để tộc nhân Hyuga có thể dính vào chiến đấu cấp độ Kage. Đây cũng là sự tình từ lúc ban đầu mới xuyên việt, Hyuga Kagami đã tưởng niệm không quên. Nói chứ để đem Byakugan tiến hóa thành Tenseigan làm sao có thể dễ dàng được chứ. Ở phương diện huyết kế giới hạn, Hyuga Kagami cơ hồ không có bất kỳ tri thức gì, cho nên để đạt được con mắt này, toàn bộ bên trong thôn người có thể đến giúp hắn cũng chỉ có cuồng nhân nghiên cứu khoa học Orochimaru .... Mời các bạn đón đọc Tenseigan Trong Thế Giới Naruto của tác giả Không Tưởng Chi Long.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhàn Vân Công Tử - Vũ Hồng
Thân là Tả hộ pháp của Ma giáo lừng lẫy trong chốn giang hồ được người Trung nguyên truyền tụng. Lại thập phần vinh hạnh bị tên Giáo chủ điên rồ kia chỉ định làm người nối nghiệp… Aizz, thẳng thắn mà nói, cả đời này nàng là người theo chủ nghĩa cá nhân, rất có khuynh hướng tham sống sợ chết. Chỉ là, aizz….vận mệnh nàng luôn không tốt lắm. Khi được mười tuổi, Giáo chủ ban thưởng cho nàng một gã Thiên nô tuấn mỹ vô song. Vì sinh tồn, từ đó về sau nàng và gã Thiên nô đó một bước không rời, hợp tác vô cùng khăng khít chặt chẽ. Hắn chịu đi theo nàng suốt cả đời…Tốt lắm, suốt cả đời a! Khi được mười bốn tuổi, bị một gã thiếu niên lạc đường lặng lẽ lén nhìn hết tấm lưng trần của nàng. Ô…… Chỉ là lưng mà thôi, không sao, không sao…không có gì quan trọng. Nàng rất hào phóng, không cần tính toán với hắn làm gì. Nào ngờ tuy nàng hào phóng, nhưng người ta lại cứ cố chấp, khăng khăng không nhận nàng làm nghĩa muội không được! Nghĩa huynh – nghĩa muội? Nghe nói Vân gia trang có một thói hư tật xấu mà người giang hồ ai nấy đều biết… Aizz…Thất sách a! Thất sách a! Một khi đụng đến vị thiên tiên có diện mạo xuân sắc vô biên cách xa trần thế đến chín tầng trời nhưng âm độc đến nỗi người người run sợ này, nàng còn có thể toàn thân trở ra hay sao?  *** Một tiểu cô nương mười tuổi đi ra từ phòng bếp, nàng xem xem sắc trời, thật cẩn thận bưng một chén thuốc nóng bốc hơi nghi ngút, một đường đi thẳng về căn phòng ngủ của điệt nhi nàng. Nàng cười khúc khích như mèo…..Không được cười, không được cười, Hiển nhi bị cảm lạnh, nàng làm cô cô sao có thể cười như vậy chứ? Vì thế, nàng cố gắng nín cười, đi vào căn phòng ngủ. Trên giường có một nam hài đang ngủ. “Hiển nhi, dậy uống thuốc đi.” Nàng nói. Nam hài kia lập tức xoay lưng đi. “Hiển nhi, ngươi không thể không uống thuốc. Không uống thuốc sẽ không hết bệnh, đến đây, để cô cô đút thuốc cho ngươi.” Hắn vẫn đưa lưng về phía nàng như trước. Nàng mếu máo. “Ngươi cái tên tiểu hài tử này thực không nghe lời mà, bình thường ta uống thuốc đâu có khó khăn như ngươi vậy, từ nhỏ đến lớn chỉ có lần này ngươi mới bị bệnh, để ta đút thuốc một chút thì có gì ghê gớm lắm đâu?” “Ngươi nói bậy. Lần nào ngươi uống thuốc mà không lần lựa kéo dài? Ngay cả Ngũ thúc cũng hết cách với ngươi.” Thanh âm tên tiểu hài tử kia lạnh lùng bẩm sinh, có chút giống phụ thân của hắn. Nàng mím môi, rất muốn tranh cãi tiếp cùng hắn, nhưng lại sợ thuốc nguội đi. Nàng có nghe người lớn nói qua, người bình thường ít bệnh, một khi bị bệnh nhất định sẽ nghiêm trọng. Đừng giống như nàng mới tốt a! “Được rồi, được rồi! Ta biết là ngươi rất xấu xa, chỉ đợi cơ hội để chỉnh ta mà thôi. Nếu hôm nay ngươi ngoan ngoãn uống thuốc, lần sau khi ta bị bệnh, ta cam đoan sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn, ngươi uống thuốc như thế nào, đến lúc đó ta cũng uống thuốc như thế đó.” Người trên giường từ từ ngồi dậy, liếc xéo nàng một cái. “Thật không?” Nàng mặt mày hớn hở, vội vàng đưa muỗng thuốc đến bên miệng hắn. “Thật sự, thật sự. Uống nhanh lên, uống nhanh lên, thuốc nguội rồi sẽ phải sắc lại.” “Ta có thể tự uống.” “Không được, phải đút!” Nàng cười đến ngay cả cặp mắt cũng mở không ra. Hắn lạnh lùng nghiêm mặt, kềm chế xúc động muốn đoạt lấy chén thuốc, mặc nàng đút cho hắn từng ngụm từng ngụm. Nàng giống như một tiểu mẫu thân nhỏ, thật cẩn thận đút thuốc, miệng lẩm nhẩm: “Uống thuốc điều độ, thân thể khỏe mạnh, sống đến bảy tám mươi tuổi.” Đây là câu thần chú mỗi ngày Ngũ thúc đọc khi đút thuốc cho nàng, hôm nay rốt cuộc đến phiên nàng khoe kinh nghiệm. “Công Tôn Yếu Bạch, ngươi đừng có quên lời hứa của mình!” Hắn chăm chú nghiêm nghị nói. Khi Công Tôn Hiển bưng thuốc đến gian phòng ngủ nho nhỏ kia, hắn nghe bốp một tiếng, lập tức thấy có người vì trở mình đột ngột mà bị đụng đầu vào thành giường. Mời các bạn đón đọc Nhàn Vân Công Tử của tác giả Vũ Hồng.
Nguyệt Thượng Trọng Hỏa - Thiên Lại Chỉ Diên
Thượng Quan Thấu - chủ nhân của Nguyệt Thượng cốc, là người nho nhã, lễ độ, cách làm việc lại không phân biệt chính tà. Là người lạnh nhạt, không màng nữ nhân khác rơi lệ nhưng lại vì một cái nhíu mày của nàng mà lo lắng, cho dù có mất tất cả cũng muốn bảo vệ nàng. Trọng Tuyết Chi - là thiếu chủ của Trọng Hỏa cung, xinh đẹp tuyệt trần, phong tình vạn chủng, mỗi một cử chỉ đều làm người khác điên đảo vì nàng. Nàng chưa từng sợ bất cứ điều gì nhưng lại luôn e ngại ánh mắt của hắn, trong muôn vàn người nàng chỉ nguyện ý hắn. Vốn là một đôi trời sinh, nhưng nàng lại là người phản ứng chậm trong chuyện tình cảm, hắn lại là kẻ phong lưu trời sinh. Hai con người bị vận mệnh đùa giỡn mà không thể đến với nhau. Tình yêu của họ đều phải chôn chặt ở trong lòng, khiến cho cả hai phải chịu những tổn thương sâu sắc. Giấc mộng thời niên thiếu vốn đầy màu hồng nay đã phai nhạt, hai con người vốn phải ở bên nhau nay lại biến thành hai kẻ xa lạ. Trải qua một đoạn tình cảm nồng nàn phải chăng cuối cùng cũng sẽ trở nên nguội lạnh *** Thẻ: giang hồ, ma giáo, âm mưu Đọc giống như đọc “kiếm hiệp kinh điển” vậy. Nhất là mấy khúc âm mưu, tranh đoạt võ lâm Đây là bộ giang hồ giành cho các fan giang hồ. Đọc cũng lâu rồi Cũng được lắm. Chị nữ chủ Trọng Tuyết Chi là con gái của đại ma đầu Trọng Liên, nhưng thân thế thực sự của chị cũng li kì lắm. Sau lại bị hiểu lầm có tình cảm với anh Hạ Khinh Mi của danh môn chính phái, ngươi ta lại có vị hôn phu là Lâm Phụng Tử. Nên chị lại càng bị mang tiếng. Cha chị mất, cha nuôi cũng bỏ đi. Anh cha nuôi này có một đệ tử, chính là anh nam chính Thượng Quan Thấu. Chính anh cha nuôi này đã dụ anh nam chính bỏ danh môn chính phái mà đi (hình như vậy), còn dụ anh cùng mình tạo lập môn phái mới, dạy cho anh sống hưởng thụ, chơi bời, vô sỉ… Nhưng mà dặn anh, chọc ai thì chọc, không được chọc con gái mình. Hic, tóm lại anh nam chính tiếng xấu vô kể Tất nhiên sau khi hai người này gặp nhau, luôn cố đối xử với nhau như anh em, hé hé, nhưng mà không được Sau này lấy nhau, hai người có hai đứa con sinh đôi, nhưng một trong số đó bị giết. Anh cũng bị người ta đánh cho tàn phế… Nhưng thật ra, người đó không phải là anh. Anh mai danh ẩn tích, tìm cách trả thù… Kết thúc có hậu. Chỉ tội anh hộ pháp Mục Viễn trong giáo phái của chị. Mang nặng mối thù gia thế, kế hoạch báo thù hoàn hảo, nhưng lúc sắp buông tay thì bị hãm hại, sau này còn tàn phế. Cũng không biết anh yêu ai giữa hai chị em chị nữ chủ nữa. Tình hình là dạo gần đây truyện convert rất nhiều nên truyện hay cũng ít đi, hoặc do ta đọc nhiều quá nên bị chai lờn cảm xúc luôn rồi. Nếu là lí do thứ nhất, chắc ta lục lại mấy bộ cũ, convert đã lâu mà chưa dọc, may ra kiếm được bộ nào hay. Nếu là lí do thứ hai, chắc tạm dừng đọc một thời gian quá. Không biết làm nổi không đây ? Ta thích giang hồ, vì quá bội thực cung đấu rồi, thích tình cảm ấm áp 1 chọi 1, vì trong NP yy nhiều quá, đọc đôi khi thấy làm quá, nhất là những truyện mà nhân vật nữ chủ không hay, kéo theo các anh nam vừa điên vừa ngốc, làm ta tiếc rẻ cho bộ dáng đẹp đẽ của mấy anh. Mời các bạn đón đọc Nguyệt Thượng Trọng Hỏa của tác giả Thiên Lại Chỉ Diên.
Ngọ Môn Quẫn Sự - Ảnh Chiếu
“Tại sao phải xuyên không? ! tại sao ta phải xuyên ? !” “Không mặc* sẽ cảm . . .” *”xuyên” và “mặc” đều là chữ “穿”, đây là từ nhiều nghĩa Khi toàn bộ các thiếu nữ trên thế giới đều đang mơ mộng muốn được một lần xuyên không, thì ở đâu đó vẫn còn có một cô nương đang giãy giụa, liều mạng dốc sức quay trở về hiện đại. BMW tính là gì? Mỹ nam cũng xin đứng sang một bên! Là một phụ nữ thế kỉ 21 có học vấn cao, làm sao chúng ta có thể chịu đựng được khi không có máy tính, không có sô cô la, không có bồn cầu xả nước trong nhà vệ sinh??Vì vậy, mới có một đoạn như thế này “Câu chuyện kể về một người con gái không hiểu điều kỳ diệu gì đã được xuyên trở về thời cổ đại.Cứ tưởng cô gái đó sẽ vô cùng hạnh phúc ai zè lại liều mạng muốn xuyên trở về hiện đại.Nhưng chưa kịp trở về thì không may lại gặp phải một đám tuyệt sắc mỹ nam âm hiểm cản trở.Bị họ chà đạp cô chà đạp lại, cùng họ đấu trí cùng so dũng khí.Lư Sơn mồ hôi đổ như thác huyết lệ lịch sử” . Nhanh chóng tiến vào thời  Ô Long nhân sinh truyền kỳ, cái nơi mà toàn những lời đồn đại không căn cứ, những câu chuyện bát quái thì nhiều không kể xiết, một chén thịt kho tàu cũng có thể bất ngờ gây ra vụ án hài hước nào đó. *Ô Long: Ô Long viện, chắc nhiều bạn biết quyển truyện tranh nhảm này rồi ???? “Hai con chim vàng oanh không có tâm, một chi hồng hạnh xuất tường .” “Chớ buồn con đường phía trước mình không rõ, một chi hồng hạnh xuất tường .” “Chân trời xa xăm nơi nào chẳng có cỏ thơm , một chi hồng hạnh xuất tường .” “Hầu môn vừa vào sâu như biển , một chi hồng hạnh xuất tường .” (thơ con cóc = =”) . . . Quýnh ???? 囧rz ! Chúng ta có thể đoán được trước tình tiết, đáng tiếc lại đoán không ra được kết cục của câu chuyện này  . . . *** Trạch nữ hiện đại Cố Thanh Kiều rất không tình nguyện gia nhập cổ đại, vì mục đích trở về được nhà, trở lại cuộc sống tươi đẹp phải tiếp tục cố gắng phấn đấu,bất khuất cùng kiên cường. Nàng thành công chạy thoát khỏi hoàng cung kinh thành tràn ngập nguy hiểm, dấn thân vào phái Tây Lăng có thế lực lớn mạnh nhất trên giang hồ, thay tên đổi họ ẩn núp học võ , để tìm ra một trong tứ linh “Thanh mộc kiếm Hình Nhân”  .Trải qua vô số trắc trở, nàng rốt cục cũng làm quen được với người đứng đầu phái Tây Lăng- Nguyễn Tự Khung trong truyền thuyết, hai người đánh bậy đánh bạ thế nào lại trở thành cộng sự, chuẩn bị liên hợp với nhau tìm bảo kiếm . Không ngờ biến cố nổi lên,trong quá trình xuống núi chiêu mộ đệ tử, đã xảy ra chút sự cố, đệ tử bị người ngoài ác ý chặt đầu giết chết, mọi người nhao nhao suy đoán mục đích là vì bảo kiếm . Vì vậy Nguyễn Tự Khung cùng Cố Thanh kiều một mặt đi tìm  hung thủ giết người, một mặt giúp nhau thăm dò nghi kỵ, cuối cùng , hai người chân chính kết trở thành đồng bọn. Trải qua sự sắp đặt hãm hại của hung thủ, cùng Đoàn vương gia gặp lại , sau khi thiếu một chút bị mất mạng, Cố Thanh Kiều biết rõ chỉ cần có thể rút…ra bảo kiếm , liền có thể danh chính ngôn thuận mượn đi nó. Vì vậy nàng đã phải trải qua khó khăn đủ đường do chưởng môn gây ra, cuối cùng cũng đã được như ý nguyện động vào bảo kiếm.Cầm được bảo vật mong muốn, nàng mang theo sự lưu luyến không rời ra khỏi núi Tây Lăng. Nhưng mà tuyệt đối không ngờ rằng, dưới chân núi chờ nàng lại là xe ngựa cùng quân đội hoàng gia ! Mặt khác, nàng cũng không biết , khi thuận lợi cầm được bảo kiếm , kỳ thật còn có một bí mật động trời phía sau chưa bị vạch trần . . . *** Rốt cục cầm được truyền thuyết bảo kiếm , người gặp người giẫm hoa gặp hoa bại (đánh bại) nữ chính hình tượng Tiểu Cường* Cố Thanh Kiều , chưa đầy nửa năm ăn vạ trong Tây Lăng phái , bị thái tử cưỡng ép nửa kéo nửa đẩy trở lại hoàng cung , dùng thân phận mới “Thượng nghi”  bắt đầu sưu tập “Tứ linh”  cuối cùng. Trước có vị hôn phu Đoàn vương gia uy bức , sau có thanh mai trúc mã Đang Đang ca  lợi dụ , thêm mỹ thiếu niên thái tử đột nhiên trúng độc , Không Không đại sư ám chỉ đầy bí ẩn, hoàng cung khắp nơi là mạo hiểm cùng bí ẩn . Sóng ngầm khởi dậy, tất cả đấy bí ẩn cuối cùng được mở ra, độc thủ phía sau màn rốt cuộc là ai? Tiểu Kiều cô nương thân về nơi nào? Không thể bỏ qua ! *Tiểu Cường là con gián trong phim Đường Bá Hổ p/s: Editor đã nhảy cóc đọc cuối sách, kết cục hơi bất ngờ, có thể gây ra nhiều ý kiến nên cẩn thận khi cân nhắc. Truyện này số chương toàn đặt là đồ ăn, nên mình tự đánh số chương có thể nhầm lẫn trong quá trình đếm _ _||| *** Sáng sớm cuối thu ở Thiên Thủy các, nhẹ nhàng khoan khoái mà ngọt ngào. Băng qua đình đài lầu các trùng điệp, có một cô gái khóe miệng mỉm cười dáng người thướt tha, đang ngồi ngay ngắn soi mặt nước chỉnh trang. Trong đám sương mông lung, ngón tay ngọc thon dài khi thì lướt qua tóc đen, khi thì phẩy nhẹ mặt hồ, dáng vẻ tràn đầy phong tình, lặng lẽ làm lay động trái tim một con cóc trưởng thành trong nước. —-đối với con cóc quanh năm không gặp con khác phái như nó mà nói, tình cảnh này, tựa như tiên nữ kinh diễm trong tiếu thuyết võ hiệp lên sân khấu, làm chấn động tiểu tử ngốc ở lâu năm trong núi sâu. “Muội muội tốt, sao rời giường sớm thế?” Giọng nói tựa tiếu phi tiếu cách đó không xa, nhanh chóng đập tan ảo tưởng hoa si của cóc. Cùng với tiếng bước chân, mĩ nam tà ác Lục Tử Tranh được chúng sinh vật trong Thiên Thủy các công nhận “Ăn người không nhả xương, ăn ếch không nhả da”, cầm mặt nạ hoa lan của hắn lên sàn. “Tối hôm qua mơ thấy ác mộng, ngủ không ngon.” Cô gái thở dài, tùy tay ném một hòn đá nhỏ vào trong hồ. —– oa oa! Cóc ngoài ý muốn nhận được hòn đá cô gái ném qua, hạnh phúc tới mức ngất ngay tại trận, lật mình lộ cái bụng trắng như tuyết nổi trong hồ. “A! Bị ta nện chết sao?” cô gái bị dọa nhảy dựng, buồn bực tự nói, “Nhưng ta cũng không dùng sức mà…” “Ta thấy quá nửa là lá gan quá to, làm cái bụng bị căng nổi lên.” Quét mắt qua “thi thể” trong hồ, Lục Tử Tranh mi dài khẽ nhướng, thoại lý hữu thoại. (tức là câu nói có hàm ý khác) Cảm thấy sát khí sắc bén ập tới, con cóc xoay mình nhảy dựng lên. —-không hay rồi, bị tên nam nhân tà ác này nhìn thấu âm mưu! ... Mời các bạn đón đọc Ngọ Môn Quẫn Sự của tác giả Ảnh Chiếu.
Mộng Hồi Đại Thanh - Kim Tử
Một cô gái sống ở thế kỷ 21, trong một lần đi lạc ở Cố Cung, vô tình xuyên qua thời không về triều Thanh, bất đắc dĩ bước vào hoàng cung nội viện nguy cơ tứ bề. Thập Tam a ca nhiệt tình như lửa, Tứ a ca thâm trầm sâu sắc, tiểu tỷ muội vận mệnh đa đoan, Khang Hi hoàng đế uy nghiêm…. vô số nhân vật đã từng đọc trong sử sách, mỗi người mang theo hỉ nộ ái lạc khác nhau. Lịch sử cùng sự thật khó bề phân biệt, yêu cùng đả thương khó có thể lựa chọn, giữa ái hận tình cừu nên chọn con đường nào? Trong đoạn lịch sử đã biết trước đó, tại sao vẫn phải hết lần này tới lần khác đối mặt với lựa chọn khó khăn? Một nàng “lọ lem” hiện đại đã thực hiện được ước mơ tình yêu của mình trong lịch sử, tái hiện những trắc trở lãng mạn, làm ấm lại những khoảnh khắc cảm động kinh điển… Một nàng “lọ lem” hiện đại đã thực hiện được ước mơ tình yêu của mình trong lịch sử, tái hiện những trắc trở lãng mạn, làm ấm lại những khoảnh khắc cảm động kinh điển… *** Cô tên là Tường Vy, một nữ nhân xinh đẹp ở thời hiện đại, phải chật vật với cuộc sống hiện tại cùng đồng lương ít ỏi. Sở thích của cô là muốn tham quan những công trình kiến trúc cổ. Bởi vì cô là người Mãn nên mỗi khi đến nhưng nơi như vậy làm cho cô có một cảm giác rất khó tả. Trong một lần đi lạc ở Cố Cung, khiến cho nàng xuyên không về thời Thanh triều, gặp gỡ được Tam a ca nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng phận là hồng nhan phải chiều ý các vị a ca khiến cô cảm thấy mệt mỏi rồi dẫn đến tổn thương. *** Ta soa soa cổ, mới vừa rồi ngửa đầu nhìn đèn lồng, cổ bắt đầu có chút đau nhức rồi, thầm nghĩ “hay là thôi đi”, náo nhiệt như thế, nghĩ rằng các nàng cũng sẽ không xếp hàng thăm quan giống học sinh, tám phần cũng đã sớm rời đi, ta cũng không quan trọng tới mức bọn họ phải tìm kiếm, dù sao thì cũng không ra cửa cung, sớm muộn gì cũng đều về Trường Xuân cung. Nghĩ vậy, cũng có chút cao hứng, cuối cùng cũng thoát khỏi các nàng, có thể thanh tĩnh một chút, thấy xung quanh cũng yên tĩnh, ta cân nhắc một chút, tựu hướng vào sâu thêm mấy dặm, đi tới một núi giả sau đó ngồi xuống, tảng đá tuy có chút lạnh, nhưng cũng không đến nỗi. Đem hộp đựng thức ăn bỏ một bên, hai tay chống lên tảng đá, ngửa đầu nhìn trời sao...Thật sự rất đẹp…..Trước kia tại sao không phát hiện trăng sáng như vậy, tròn như vậy... Qua một lát, gió nhẹ thổi lại, chỉ cảm thấy trên mặt ẩm ướt, lúc này mới lấy lại được một chút tinh thần. Xem ra gần đây thủy nguyên của ta phong phú không ít, tràn cả ra ngoài. Nếu không chính là gần đây dùng não quá độ, già cả ngốc nghếch trước tuổi, không khống chế được nước mắt, “Ha ha...” Ta bĩu môi, ngồi thẳng người, cảm thấy có chút đói bụng, mở hộp đựng thức ăn ra, thấy bên trong có mấy miếng bánh Trung Thu, còn có một bình rượu Thiệu Hưng, liền thuận tay lấy ra. Gần đây ta luôn không thích ăn... những thứ này, có điều thứ nhất là đói bụng, thứ hai là… nơi này gió mát trăng sáng, cảm thấy có một chút phong nhã. Không nhịn được hứng khởi dâng lên, liền bỏ một miếng bánh vào miệng...chậm rãi nhau.. n! Dường như là bẩm sinh, mùi vị cũng không tệ, ngọt mà không ngấy. Tửu lượng của ta không tốt, trước kia ở nhà nhiều nhất cũng chỉ nửa ly bia, vì vậy tuy rót một ly rượu, cũng chỉ nhấp một chút cho hợp thời... Đang dương dương tự đắc, mơ hồ nghe thấy tiếng người truyền đến, ta sửng sốt, liền dựng lỗ tai nghe. Chỉ nghe thấy một trận tiếng bước chân càng ngày càng gần, không nhịn được nhíu mày, cảm thấy có chút mất hứng, trong lòng thầm mong, bọn họ chỉ là đi ngang qua mà thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác không biết là ai, liền ngưng lại ở hướng ngược lại với ta. “Chúng ta ở chỗ này đi, nơi này yên tĩnh, không có người đến, như vậy nếu có một chút tiếng động gì chúng ta đều nghe thấy .” Một giọng nam hết sức dịu dàng truyên đến. Ta cực kỳ sửng sốt! Giọng nói này sao lại quen tai như thế! Hình như là... “ n...” Một giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân khẽ đáp lại, lại giống như là một cái búa nặng cả tạ hung hăng đập vào trái tim ta —— là Tiểu Xuân! Mời các bạn đọc đọc Mộng Hồi Đại Thanh của tác giả Kim Tử.