Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hôn Nhân Ngọt Ngào

Chắn chắn sau khi đọc Cuộc Hôn Nhân Ngọt Ngào của tác giả Vô Ảnh Hữu Tung, bạn sẽ cực kỳ thích tính cách của hai nhân vật chính. Một Giang Nhiễm hiểu chuyện, tài giỏi và kiên cường vô cùng. Còn Tiêu Mộ Viễn thì đúng trực nam lạnh lùng nhưng rất có giáo dưỡng, nhiều lúc cực cute. Bộ truyện ngôn tình này là sự lựa chọn không tồi nếu bạn muốn đọc truyện giải tỏa áp lực và yêu đời hơn chút nhé. Giới thiệu nội dung: Đại thiếu gia Tiêu Mộ Viễn của Tập đoàn Đông Tinh, kiêu căng lạnh lùng, thanh danh hiển hách, nhiều năm liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân quý hiếm mà phụ nữ muốn gả cho nhất. Khi tin tức anh đã kết hôn truyền ra, các fan nữ lập tức khóc ròng… Sau đó mới biết, Tiêu phu nhân chỉ là một cô bé lọ lem không có chút danh tiếng nào, khắp nơi đều vui mừng, háo hức chờ bọn họ ly hôn. Đợi mãi, đợi mãi… cuối cùng lại phát hiện cô bé lọ lem ấy không ngừng tạo ra các kỷ lục phòng bán vé, nhoáng một cái đã trở thành đạo diễn nổi tiếng? Ảnh chụp khi hai người cùng tham gia hoạt động truyền thông bị lộ ra ngoài, Tiêu Mộ Viễn lập tức bị đưa lên hot search #Tiêu thiếu gia cuồng vợ# *** Review by Thời Hy​ Chào các bạn Hy lại tiếp tục review đến các bạn một tác phẩm mà mình mới đọc xong đó là "Cuộc hôn nhân ngọt ngào". Tên tác phẩm đã nói lên tất cả sự ngọt ngào trong ấy, mặc dù ngọt nhưng không "bánh bèo" nha mọi người. Mình bắt đầu đây. Giang Nhiễm là một đạo diễn trẻ và có tài năng thực sự, cô mới ra trường được một năm, cô ấp ủ trong lòng có thể đạt được kỉ lục phòng vé khi bộ phim của mình công chiếu, xoay lại một chút gia đình của Giang Nhiễm cũng thuộc dạng khá giả nên lúc cô cần tiền để quay phim có thể dễ dàng thực hiện nhưng cuộc sống đâu có dễ dàng như vậy công ty ba Giang gặp vấn đề nên rất cần tiền để "xoay trở càn khôn". Và kết quả là Giang Nhiễm phải kết hôn với Tiêu Mộ Viễn. Các bạn nghĩ mà xem có ai đời cô dâu chú rể kết hôn với nhau nhưng không biết mặt nhau không nhỉ? Có đấy các bạn ạ, đó là cặp nam nữ chính chúng ta, phải nói là họ đến với nhau trên cơ sở vì gia đình, Giang Nhiễm thì vì ba mẹ mình còn Tiêu Mộ Viễn thì vì người ông nội duy nhất thương yêu anh thật lòng trong nhà. Nói ra thì tội nghiệp Tiêu tổng lắm, chứng kiến cảnh ba ngoại tình và không quan tâm mẹ anh, đến khi mẹ anh qua đời người ba ấy cũng không quan tâm mà cưới một người phụ nữ khác, chính vì anh thiếu thốn tình thương gia đình nên tính cách ngày càng trầm lặng, hướng nội, lạnh lùng với mọi thứ, anh vốn không tình rằng thực sự có người sẽ yêu một người đến suốt cuộc đời, tuy nhiên trong tâm anh vẫn luôn khao khát có một mái ấm thật sự thuộc về mình. Cuộc hôn nhân này là do người mẹ kế của Tiêu Mộ Viễn thúc đẩy với mục đích nếu nhà mẹ đẻ của Giang Nhiễm không có thế lực thì sẽ không trợ giúp gì được cho Tiêu Mộ Viễn trong công ty để cạnh tranh với con trai bà, mặt khác là muốn Giang Nhiễm trở thành người của bà. Nhưng cuộc sống mà.. nam nữ chính chúng ta thực sự yêu nhau các bạn ạ. Mình thích lắm tính cách của cặp này. Giang Nhiễm thuộc kiểu người mạnh mẽ, phóng khoáng đặc biệt xinh đẹp, cô thuộc trường phái tấn công, phải nói làm cho Tiêu tổng lạnh lùng lay động cũng không dễ dàng gì. Giang Nhiễm chủ động đối xử với anh như người yêu mới cưới vậy, thích thì tập kích bất ngờ bằng một nụ hôn, vui vẻ sẽ gọi một tiếng ông xã và cô không ngại buông ra mấy câu yêu thương khiến Tiêu Mộ Viễn đứng hình mất 5 giây, chống đỡ được vài lần nhưng cuối cùng Tiêu tổng mặt lạnh cũng thất bại toàn tập dưới váy của Giang Nhiễm. Còn Tiêu Mộ Viễn thì như mình nói anh thông mình và có tài năng thực sự bằng chứng dưới sự dẫn dắt của anh đã làm cho Đông Tinh đến thời kì huy hoàng nhất. Đặc biệt mà làm cho Giang Nhiễm mê đắm mà cam tâm đắm chìm chính là sắc đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" của anh, cực phẩm nha các bạn. Mỗi lần chọc Giang Nhiễm giận nhưng rất nhiều lần vì khuôn mặt và vóc dáng của ông xã mình mà Giang Nhiễm bỏ qua tất cả. Nữ chính thuộc thể loại nhan khống khó chống cự nỗi với cảnh đẹp trước mắt. Trở lại với Tiêu Mộ Viễn là một người miệng cứng mà lòng thì mềm nhũng rõ ràng là suy nghĩ một đường mà ngoan cố cứng miệng nói một nẻo.. Vợ chồng son mới cưới nhưng mà lúc ấy nếu anh không thích cô sẽ không chạm vào cô, điều này mình siêu siêu thích ở Tiêu Mộ Viễn, mặc cho Giang Nhiễm có nói anh không được anh, có những lúc sóng cuồn cuộn trong lòng Tiêu tổng vẫn có năng lực không chế bằng nước lạnh. Khổ lắm nha nhưng vì lời người mẹ quá cố đã dặn, anh cố gắng kiềm chế để xác định rõ ràng trách nhiệm của mình thù mới chạm vào cô, từ ngày được ôm vợ mình ngủ trong lòng thì cái bệnh mất ngủ cũng dần hết, vợ mới đi công tác một tuần nhưng ở nhà không thể nào ngủ được nếu không dùng thuốc ngủ, không tha thiết ăn uống, tính tình cáu kỉnh, ngày thường đã khó khăn thì lúc mà Giang Nhiễm không ở bên anh tính tình càng xấu hơn, người lãnh đạn đủ là cấp dưới của anh. Thế nên anh phải đặt vé máy bay gấp đến với vợ, nhưng gặp vợ lại nói mình đi khảo sát công việc tiện đường ghé thăm mà thôi. Người ngơ đầu tiên là trợ lý của Tiêu tổng rõ ràng Tiêu tổng nói là thân thể của phu nhân không khỏe mà nhỉ? Và các bạn biết đó người đơ thứ 2 là chị Giang nhà ta, cô cũng rất nhớ chồng mình nha, biết rõ là anh cố tình ghé thăm mình mà mồm còn cứng lí do này nọ.. Hành trình này khá vất vả, nhưng vì để được ngủ chung với vợ thì có vất vả cũng đáng. (spoil: Đoạn này thú vị lắm nha, hơi nóng). Giang Nhiễm muốn quay phim độc lập, đây là tác phẩm cô kì vọng rất nhiều nhưng diễn viên có kim chủ chống lưng không hợp tác với cô, gây sự làm khó dễ muốn cô xin lỗi nếu không nhà đầu tư sẽ rút, dọn sẵn "hồng môn yến" đợi cô, chỉ cần uống hết 3 ly rượu trắng và xin lỗi nữ diễn viên đó là được, nếu như lúc trước cô chắc chắn sẽ xin lỗi vì cô biết quy tắc ngầm trong giới này, nhưng bây giờ đã có baba lớn mạnh sau lưng mình thì cô còn sợ gì nữa. Khúc này anh Tiêu siêu ngầu luôn, ai thấy cũng tái mét mặt mày, ai bảo làm khó dễ bà xã của anh, phải xem anh có cho phép hay không đã. Và kết quả mình nghĩ các bạn dễ dàng đoán được. Cặp vợ chồng này rất biết tìm tình thú cho mình, nhiều tình tiết làm mình ngọt cả tâm can, chảy cả con tim bé nhỏ này. Nhiều quá mình không kể hết luôn. Nhưng mà đâu phải lúc nào cũng vui vẻ như vậy được, đến khi Giang Nhiễm đưa cho anh tờ giấy ly hôn thì anh mới cảm nhận được mình sợ điều này. Trước giờ Tiêu Mộ Viễn tự trọng và không day dưa với con gái nếu cô đã muốn thì anh sẽ chấp nhận buông cho cô đi, nhưng tay cầm bút vẫn không thể nào đặt xuống được. Giang Nhiễm nói yêu anh vì anh có rất nhiều tiền vậy thì được anh dùng tất cả tài sản mà mình có để đổi lấy cô ở lại bên anh. Thật sự thì mình hơi trách Giang Nhiễm chút xíu, bằng ấy thời gian ở bên nhau chẳng lẽ nói rời khỏi Tiêu Mộ Viễn sẽ thật sự dễ dàng với cô hay sao? Dĩ nhiên là không rồi, cô có phân vân, nhưng chính sự phân vân ấy khiến Hy không thích, bởi vì mình vẫn có cách giải quyết vấn đề mà, tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, cô sợ rằng mình là nhược điểm của Tiêu Mộ Viễn sợ anh khó xử nên mới lựa chọn ly hôn. Nhưng lúc Tiêu Mộ Viễn bằng lòng dùng mọi thứ anh có chỉ để Giang Nhiễm ở lại thì dường như cô chắc chắn rằng dù cho ra sao đi nữa cô cũng không muốn buông tay anh, nhưng điều đó liệu có thể không? Và mọi thứ diễn ra tiếp theo là Giang Nhiễm cùng gia đình sang nước ngoài, ông nội Tiêu thất vọng khi Tiêu Mộ Viễn và Giang Nhiễm ly hôn với nhau. Nhưng mà đừng lo lắng người có tình sẽ ở bên nhau thôi. Sẽ có những diễn biến trong công ty của Tiêu Mộ Viễn và mọi khúc mắc sẽ được rõ ràng sau khi Giang Nhiễm trở về, đến cuối thì cặp vợ chồng đến với nhau không vì tình nhưng cuối cùng lại vì tình yêu mà ràng buộc với nhau cả đời. Đặc biệt chào đón một công chúa đáng yêu với gia đình nhỏ mà dường như là điều Tiêu Mộ Viễn luôn mơ ước. Kết thúc tốt đẹp biết bao. Mình biết có lẽ các bạn sẽ thắc mắc và hận Hy rất nhiều khi úp mở, nhưng điều mà mình mong đó chính là các bạn chân chính khai phá từng chi tiết trong truyện và vui buồn theo nhân vật mà thôi. Bản thân Hy chỉ review một vài chi tiết mà quá trình đọc cảm thấy ấn tượng cũng như là cố gắng review khách quan nhất đến với các bạn. Hy vọng đây là một câu chuyện sẽ làm các bạn cảm thấy vui vẻ và có niềm tin hơn vào cuộc sống, mặc dù motif không có gì lạ lẫm nhưng khiến chúng ta có suy nghĩ tích cực hơn, vui vẻ hơn thì tại sao không đọc nhỉ.. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé! Dưới đây là một số chi tiết mình spoil nhẹ: 1. Đám cưới diễn ra nhưng chưa là vợ chồng hợp pháp nha, phải đến 1 tháng sau thì mới lãnh chứng và khúc đó có vụ kí hợp đồng phân chia tài sản trước hôn các bạn đoán xem có kí hay không nè? Và thực sự có ký 1 bản hợp đồng nha các bạn. 2. Mọi sự cao trào đều bắt đầu từ mẹ kế thân yêu của Tiêu tổng, bà này cao càng muốn cao hơn nữa, kết thúc không chỉ té đau mà còn bò lê lết thảm vô cùng. 3. Chị Giang làm nữ chính có cảnh ôm ấp nhưng Tiêu tổng lại bắt dùng thế thân và kết quả là anh sẽ làm thế thân cho nam chính để ôm cô.. Đáng yêu dễ sợ. 4. Tiêu tổng bao cả rạp phim để vợ vui mặc dù tự biết rằng đó là hành động ấu trĩ nhưng biết sao được nè. 5. Tiêu Mộ Viễn một khi "ăn" được Giang Nhiễm thì vô cùng đê mê chẳng hiểu lúc trước có thể nhẫn nhịn như vậy nữa. Và lần đầu của anh chị ở khách sạn nha các bạn, siêu bất ngờ luôn ấy, những đoạn cứ nghĩ được ăn nhưng không được đoạn không ngờ nhất lại ăn được. Chú ý nha! 6. Em trai của Tiêu Mộ Viễn là người tốt và rất đáng yêu 7. Tin buồn là đến cuối cùng thì ông nội Tiêu vẫn ra đi, đó là mất mát lớn nhất mà Tiêu Mộ Viễn phải trải qua, nhưng trước khi ông nội chút hơi thở cuối anh đã kịp nói là Giang Nhiễm có thai với ông, cuối cùng thì tâm nguyện từ đầu truyện của ông cũng thực hiện được đó chính là nhìn thấy Tiêu Mộ Viễn có một gia đình chân chính của mình. 8. Giang Nhiễm là một nhan khống cho nên các bạn đoán xem câu đầu tiên khi cô gặp con gái đã nói là gì nhỉ? 9. Cuối cùng thì cũng thấy được cảnh cầu hôn của Tiêu Mộ Viễn khi cô nhận được giải thưởng. 10. Tiếc nuối nhất là không có ngoại truyện. 11. Hình phía dưới là khúc mà Tiêu Mộ Viễn sóng lòng hừng hực mà vẫn nhớ lời mẹ dặn, thật sự thích dọn này yêu lắm mẹ của Tiêu tổng mặc dù bà ấy chỉ được đề cập khoảng 2-3 lần trong tác phẩm nhưng Hy cảm ơn bà vì đã tạo ra một chàng trai vừa đẹp người lại đẹp nết. Đáng để phó thác bản thân. ###Cuối cùng tìm chồng thì tìm như Tiêu tổng là ổn nha mấy bạn. *** Tin tức động trời! Tổng giám đốc của Đông Tinh bí mật kết hôn! Mọi người xì xào bàn tán. Người có thể liên hôn với thái tử gia, nhất định là một bạch phú mỹ có địa vị. Nghe nói cô gái đó tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nhất nước ngoài, chơi đàn dương cầm rất giỏi, cũng từng tham gia múa bale trên sân khấu quốc tế, nắm trong tay nhiều giải thưởng, đúng kiểu nữ thần cao không với tới. Giang Nhiễm – người đã từng chơi dương cầm, ba lê cũng từng nhảy qua nhưng chỉ ở mức tầm thường – cảm thấy rất áp lực. Bối cảnh gia đình cùng lý lịch cuộc đời bình thường của cô tốt nhất là đừng nên nói ra, bằng không thật xin lỗi trí tưởng tượng của mấy vị đại gia đây! *** Trước không có tiền lệ sau cũng không có trường hợp nào như thế, Giang Nhiễm có lẽ là người duy nhất đến hôn lễ mới được biết mặt chồng sắp cưới của mình. Giang gia đang đứng trên bờ vực phá sản, Tiêu gia ra tay giúp đỡ với điều kiện là cuộc hôn nhân của Giang Nhiễm và Tiêu Mộ Viễn làm tiền đề. Hôn nhân trị giá hơn một tỷ, Giang Nhiễm thuận thế nghe theo, cô không muốn ba mẹ nay đã già còn phải lao tâm khổ tứ lâm vào hoạn nạn không thể vãn hồi này. Giang Nhiễm là một cô gái đã quen sống tự do tự tại, nay bước vào nấm mồ hôn nhân mà còn chưa biết mặt đối phương, cô cảm thấy thật bức bối. Thế nhưng, sau khi gặp Tiêu Mộ Viễn, cô mới biết được kỳ thật ông xã của mình là một cực phẩm. Cho nên, Giang Nhiễm quyết định sẽ sống chung hòa thuận với anh. Dù sao, trai đẹp mới là chân lý. Nhưng mà, ông xã của cô cả ngày cứ mặt mày lạnh lùng kiêu căng thật đáng ghét. Vì thế, Giang Nhiễm quyết định nên “dạy nhẹ” Tiêu Mộ Viễn cách một làm người đầy đủ tố chất tốt lại lần nữa. Thế là, khi mới kết hôn: Giang Nhiễm đột nhiên mở miệng: “Bằng không mang nệm sang thư phòng đi, ngủ dưới đất cũng được mà.” Tiêu Mộ Viễn: “Không cần phải như vậy.” Giang Nhiễm: “Tại sao?” Tiêu Mộ Viễn: “Người khác sẽ cho rằng tôi ngược đãi cô.” Giang Nhiễm trầm mặc một lát, nhỏ giọng nói: “Ông xã à, anh có phải hiểu lầm cái gì không? Ý của tôi là, anh, đi ngủ thư phòng.” “…” Tiêu Mộ Viễn thật sự muốn mặc kệ cô, nhưng không biết như thế nào lại không nhịn được đáp trả: “Cô đừng có mơ, đây là giường của tôi.” Dừng một chút, ngữ khí chợt trở nên cứng ngắc: “Còn nữa, đừng có gọi tôi là ông xã.” “Được rồi, vậy xem như anh vừa nói chuyện với người chết đi.” Giang Nhiễm lật người, tiếp tục ngủ. *** Thật ra, rất ít người biết được rằng vị trí của Tiêu Mộ Viễn có được hiện nay hoàn toàn là do thực lực của anh. Bất lực nhìn mẹ đau lòng vì bị cha phản bội rồi qua đời, anh đã trải qua rất nhiều năm cô độc. Người khác mỗi khi mệt mỏi có gia đình là lối về, thì gia đình với Tiêu Mộ Viễn chỉ là thứ có cũng được, mà không có thì càng tốt. Người ba muốn kìm hãm năng lực anh, mẹ kế thâm hiểm luôn tính toán chiếm đoạt tài sản. Vì vậy, Tiêu Mộ Viễn đã ẩn nhẫn nhiều năm. Anh chấp nhận cuộc hôn nhân do ông nội sắp đặt, cũng là một phần của kế hoạch. Nhưng, Tiêu Mộ Viễn không biết rằng, Giang Nhiễm có lẽ là sai số duy nhất trong cuộc đời anh. Cô nàng này, sao da mặt lại dày như vậy! Biểu cảm mê trai cũng không biết kiềm chế lại, còn chiếm giường anh, uống rượu quý của anh, cuộc sống đúng là thật biết hưởng thụ! Giang Nhiễm cứ thế ngày ngày đấu võ mồm với Tiêu Mộ Viễn, rồi còn làm toàn trò ngu ngốc này kia, khiến anh cảm thấy thật bất lực. Nhưng cũng nhờ có Giang Nhiễm, thế giới của Tiêu Mộ Viễn mới sống động hơn nhiều. Anh sẽ trêu chọc gọi cô là Giang nữ sĩ, Giang lớn mật, sẽ tìm cô khi tối muộn cô chưa đi làm về, cũng sẽ ghen tuông, sẽ đánh nhau vì cô. Tổng tài trị giá bạc tỷ như anh lại có khi chỉ vì cô đóng phim phải thân mật với người khác mà lồng lộn ghen tỵ, còn nhận luôn nhiệm vụ đóng thế những cảnh ấy. Toàn những trò ngu ngốc trước đây anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Người phụ nữ này, có độc. Ban đầu, trước khi kết hôn nghe nói đối phương là cô gái trẻ xuất thân từ gia đình bình dân, Tiêu Mộ Viễn thật sự không ôm kỳ vọng. Sau khi dần quen thuộc, tính cách Giang Nhiễm lại khiến anh bất ngờ rất lớn. Dù mang danh Tiêu phu nhân nhưng cô không hề kiêu ngạo, muốn giữ bí mật hôn nhân của họ, không huênh hoang dựa thế. Gặp khó khăn trong công việc, cô cũng sẽ biết tiến biết lùi, cắn răng chịu đựng. Anh hỏi cô chịu được sao, cô nói: “Dù không thể cũng phải thành có thể. Một người cần biết mình sống vì cái gì thì sẽ có thể chịu đựng được tất cả mọi chuyện.” Tiêu Mộ Viễn đồng cảm. Bởi sau khi mẹ qua đời, mỗi đêm về anh đều mất ngủ, bên cạnh anh là những con người tâm tư sâu kín trăm phương ngàn kế muốn giết anh, lật đổ vị trí anh đang ngồi. Vậy mà vì cái gì mà anh đã chịu đựng được đến cùng? Nhưng Giang Nhiễm mới bao lớn kia chứ, nhìn thấy cô ấy như vậy, anh rất đau lòng. Cho nên, “ba ba” đây cho em ôm đùi. Có ba ba làm chỗ dựa, em có thể tùy ý làm việc mình thích, sống cuộc đời mình muốn, không ai có thể ngăn cản bước chân của em hướng đến mặt trời. Mong em mãi rực rỡ đơn thuần như thế, tỏa sáng thế giới của tôi. *** Giang Nhiễm luôn nghi ngờ tự hỏi, đây thật sự là ông xã của cô sao? Sao lại đẹp trai vậy chứ? Mỗi ngày đều bị anh mê hoặc một lần! Quan trọng là tổng tài ba ba cho cô ôm đùi nha! Anh miệng cứng lòng mềm, ngoài mặt tỏ vẻ lạnh nhạt nhưng trong lòng lại đang nở hoa, Giang Nhiễm thật sự đã quá quen rồi. Tiêu Mộ Viễn không dây dưa lằng nhằng với bất kì người phụ nữ nào, tâm bất biến giữa vạn ong bướm vây quanh, cô thực thích. Anh nhiều lúc cũng rất đáng yêu, khi giận dỗi sẽ bày trò không muốn nói chuyện với cô. Và anh còn chưa có mối tình đầu. Mỗi khi Tiêu Mộ Viễn tiêu tiền phá của, Giang Nhiễm đều rất đau lòng xót xa sợ anh tán gia bại sản, về sau phải cùng anh màn trời chiếu đất. Nghe anh đắc ý nói năng lực tiêu tiền của anh so ra kém xa năng lực kiếm tiền, cô cảm thấy chiếc đùi to này có chết cô cũng không buông. Còn Giang Nhiễm vẫn luôn kiên trì với ước mơ của mình, làm một đạo diễn có chuyên môn nghề nghiệp còn kiêm luôn vai trò diễn viên. Cô luôn rất bận rộn nhưng khi về cạnh anh sẽ thấy thật bình yên. Khi mới kết hôn, họ đều không tự nguyện, nghĩ rằng cuộc hôn nhân này sẽ không dài lâu. Sau này, khi đã nắm tay trải qua nhiều biến cố, tâm càng kiên định, họ muốn cùng nhau đi đến đầu bạc răng long. *** Mình thực sự rất thích tính cách của hai nhân vật chính. Một Giang Nhiễm hiểu chuyện, tài giỏi và kiên cường vô cùng. Còn Tiêu Mộ Viễn thì đúng trực nam lạnh lùng nhưng rất có giáo dưỡng, nhiều lúc cực cute. Mạch truyện được xây dựng khá tốt, bản edit cũng khá ổn, chỉ là có pass, các bạn chịu khó tìm nha =)))) Mình tích cực đề cử ạ, vì đây là sự lựa chọn không tồi nếu bạn muốn đọc truyện giải tỏa áp lực và yêu đời hơn chút nhé <3
  Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Ngọt Ngào của tác giả Vô Ảnh Hữu Tung.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bẫy Tình, Yêu Giả Thành Thật - Lam Bạch Sắc
Một người là lính mới trong làng giải trí Một người lại đang cầm quân cờ trong tay , tỉ mỉ bố cục cạm bẫy trước mắt  Khi con mồi vô tình chạm lưới , liệu có bao nhiêu phương cách thoát khỏi ?! *** Anh nhẹ nhàng tách hai chân cô, môi mỏng lạnh lùng in trên mí mắt người bên dưới , từng cúc áo được mở ra , chứng tỏ sự ràng buộc giữa đôi bên . Khách sạn , sâm banh , hợp đồng. . . . . . "Phải chăng là tình yêu ?!" . Thanh âm run rẩy quan sát người phía trên , đầu lông mày rậm rạp cùng với ánh mắt đen thẳm ngước xuống nhìn cô  "Không sai , đây chính là yêu . . . ." Ranh giới giữa giàu nghèo , tai tiếng và nổi tiếng , có chăng phải trải qua sự lừa lọc ?! Quy tắc trò chơi liệu có thể quay đều tới đâu ?!  Vinh hoa , phú quý , đi cùng là một đường thẳng song song , hay chéo ngang cả đôi đường ?! *** Đinh Duệ biết Diêu Á Nam là vào kì nghỉ xuân năm thứ 2 đại học khi hắn về nước. Bạn bè của hắn đa phần là con ông cháu cha, khi chơi thì chơi đến điên cuồng, hằng đêm mở các buổi tiệc khoe khoang tiền tài và hàng trăm hãng xe nổi tiếng, Đinh Duệ hắn nhờ vẻ nho nhã của mình mà có phần đặc thù. Lần này hắn về nước là bởi vì tài chính trong nhà hắn có chút bất ổn, tính Đinh Duệ vốn không thích nịnh nọt, thật sự không chịu nổi cái cảnh bạn bè hở chút là tỏ vẻ “làm thân”, vậy nên hắn bèn nhích người đi về phía trước. Cái cô gái rót rượu có dáng dấp xinh đẹp nhất kia chính là người được một tên bạn hắn chú ý, vung bút kí một tấm chi phiếu ý muốn mua sạch một đêm rót rượu của cô với giá cao, điều kiện trao đổi chính là muốn cô uống sạch các phần rượu trên bàn. Một bàn rượu đầy các ly rượu được rót đầy, vàng, lục, hồng, lam, cock-tail hết sức bắt mắt. Đinh Duệ nhìn cô gái, cô không thèm chớp mắt, một ly rồi lại một ly, lòng hắn không khỏi ngạc nhiên về người phụ nữ này. Người phụ nữ động lòng người vừa có chút ngà ngà say, liền dễ dàng gặp phải chuyện xấu. Nhưng, không mấy người biết, cô gái rót rượu kia còn chưa có uống xong liền tận dụng khe hở lẻn đi, bạn bè hắn tối nay thấy con mồi ngon miệng bỗng biến mất, não như muốn bị ngâm trong rượu, rồi được một người phụ nữ nói cho . . . cô ấy đã đi vào nhà vệ sinh để nôn vì khó chịu. Đinh Duệ lúc ấy mới vừa ra khỏi toilet, liền nhìn thầy bạn bè hắn canh me ở ngoài. "Mày ở ngoài này làm gì?" "Chờ người." ... Mời các bạn đón đọc Bẫy Tình, Yêu Giả Thành Thật của tác giả Lam Bạch Sắc.
Ước Hẹn Phù Hoa - Lam Bạch Sắc
Người ta thường nói con người không nên sống trong quá khứ, nhưng khi trái tim chỉ chứa đựng được một người duy nhất và ta chỉ có thể tìm thấy người ấy trong quá khứ, thì bạn có chấp nhận tìm mọi cách để níu mãi một quá khứ ấy không? Có một chàng trai ngốc nghếch đã thực sự tìm mọi cách níu giữ lại quá khứ. Chàng trai ấy thầm yêu cô bạn lớp phó trong những năm cấp ba. Rồi sau ngày tốt nghiệp, cô đột nhiên biến mất hoàn toàn, ngay có một chút tin tức cũng không có. Mười năm qua đi, chàng trai si tình vẫn ôm mãi trong tim bóng hình của cô gái ngày xưa, thậm chí khi đã trở thành một người đàn ông thành đạt và giàu có, anh vẫn cố tình mua lại mảnh đất gần trường trung học trước kia để giữ lại những hàng quán xung quanh, nơi vẫn tràn ngập hình ảnh của cô gái mà anh yêu ngày nào. Chàng trai đó chính là Thời Chung, nhân vật chính trong cuốn sách “Ước hẹn phù hoa” của tác giả Lam Bạch Sắc vừa được DinhtiBooks phát hành và người con gái anh đã không ngại ngần chờ đợi trong ngần ấy năm chính là Nhậm Tư Đồ, một cô gái gặp nhiều trắc trở trong cuộc sống. Sau mười năm không có chút tin tức về Nhậm Tư Đồ, Thời Chung bất ngờ nhận ra cô qua một bức ảnh. Khi đó, cô chụp cùng một bé trai khiến anh cứ ngỡ cô đã kết hôn và có con. Thật ra, Nhậm Tư Đồ là bác sĩ tâm lý, tình cờ, cô nhận một ca tư vấn tâm ý cho một người trung niên mắc chứng nghiện… trộm đồ, người này lại chính là cha của Thời Chung. Sau lần khám đầu tiên, ông đã “tiện tay” ôm luôn cái ví của Tư Đồ và bức ảnh mà Thời Chung vô tình nhìn thấy trong chiếc ví là bức ảnh của cô. Sau nhiều năm ôm mối tình si, nhưng thông tin đầu tiên sau ngần ấy năm lại chính là tin cô gái mình thầm yêu đã kết hôn và có con, thế nhưng, anh chưa kịp hết đau lòng cho bản thân mình thì một sự kiện đã xảy ra. Một phụ nữ ghen tuông mang theo axit đến làm loạn với nhân viên của anh, người này cũng là một bệnh nhân của Tư Đồ nên khi cuộc xô xát xảy ra, thấy chai axit bị hắt về hướng cô đang đứng, anh đã không ngần ngại lao ra chắn cho cô. Nhờ vậy, Thời Chung mới có cơ hội nói chuyện với Nhậm Tư Đồ và biết rằng cô vẫn còn độc thân. Và thế là, chiến dịch tiếp cận cô gái đã yêu thầm hơn mười năm bắt đầu… *** Lam Bạch Sắc Tên tiếng Trung: 蓝白色 Phiên âm: Lan Bai Se Quốc tịch: Trung Quốc Ngày sinh: 3/10/1989 Dân tộc: Hán Nghề nghiệp: Tác giả Chòm sao: Thiên Bình  Thành phố: Bắc Kinh Là cây bút đa năng, tiểu thuyết gia ngôn tình hiện đại ăn khách hàng đầu mạng xã hội văn học Tấn Giang. Từ năm 2009 đến nay đã xuất bản khoảng mười bộ tiểu thuyết, một trong những tác giả ăn khách của văn học Tấn Giang. Phong cách sáng tác rất đa dạng, nhưng trong những đề tài giống nhau cũng bộc lộ được tài năng, rất được yêu thích *** Bất quá đó chỉ là một buổi chiều thứ 6 rất bình thường, Nhâm Tư Đồ đến phòng khám tâm lý lại gặp một bệnh nhân có chút không bình thường. Thật ra vào tuần trước ngay từ lúc nhận chức, Tư Đồ đã nhận được bệnh nhân này từ phòng bệnh khác chuyển tới đây. Ông cụ Tần Tuấn Vĩ này mắc chứng thích "trộm vặt". Mặc dù gia cảnh rất khá giả, nhưng thường không khống chế được mà có hành động trộm vặt đồ của người khác. Người nhà ông cụ đối với hành vi bất thường này lại tỏ ra xem thường, thậm chí còn tìm cho Cụ Tần một tài xế đặc biệt phụ trách đi theo sau ông. Ông cụ chân trước vừa mới trộm đồ, người tài xế liền theo sau đếm tiền bồi thường cho chủ cửa hàng. Cho đến một lần người tài xế nhất thời mất tích, ông cụ đang trộm đồ bị người ta bắt ngay tại trận, sau đó ông còn bị đánh rất thảm. Lúc này, người nhà ông cụ mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, liền cưỡng bách đem ông đến bác sĩ tâm lý. Thật ra, từ lúc nhận chức đến nay Nhậm Tư Đồ đã gặp qua rất nhiều loại bệnh nhân, bệnh án của vị Tần tiên sinh này cũng không coi là kỳ lạ. Có điều là ông cụ là từ bệnh viện danh tiếng nhất cả nước chuyển tới, cho thấy các vị "danh sư" ở đó cũng đã bó tay. Xế chiều hôm đó, ông cụ Tần đến rất đúng giờ, đẩy cửa vào vẻ mặt ông đặc biệt hăng hái, lúc này đang mùa đông, ông cụ mặc một bộ quần áo thể thao bình thường, chân mang đôi giày thể thao, bên ngoài khoác chiếc áo lông cừu loại đắt tiền, trên cổ cũng choàng chiếc khăn cùng loại. Từ lúc Tần Tuấn Vĩ vào cửa Tư Đồ cũng không bỏ qua bất cứ cơ hội nào quan sát ông, chỉ thấy ông cụ đem áo khoác ngoài và khăn quàng cổ tùy ý ném lên ghế sa-lon, rồi ngồi xuống, lại rất nhẹ nhàng cẩn thận vuốt phẳng nhưng nếp nhăn trên bộ đồ thể thao, rất dễ nhận thấy ông cụ xem bộ đồ thể thao rẻ tiền này như bảo bối, sự tương phản này làm cho Nhâm Tư Đồ cảm thấy rất thú vị, người thường sẽ rất khó tin được người như vậy lại có tật xấu không sửa- trộm vặt. "Buổi chiều tốt lành." Bác sĩ Tư Đồ mỉm cười liếc ông cụ một cái, đặt tay xuống cạnh điện thoại trên bàn, định gọi người mang nước trà vào. ...   Mời các bạn đón đọc Ước Hẹn Phù Hoa của tác giả Lam Bạch Sắc.
Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh - Tình Không Lam Hề
Trên thế giới này, có một số thứ không phải là chân lý nhưng chúng ta vẫn cứ tin mà không chút hoài nghi. Ví như người ta hay nói: "tình yêu không được dối trá". Thế mà anh đã lừa dối cô, cứ như thế một lần rồi hai lần, nhưng cuối cùng cô đã phát hiện ra, người nói dối nhiều nhất lại chính là cô. Ví như: "tình yêu thì không thể song hành cùng thù hận" nhưng cô lại hận anh. Từ đầu đến cuối, vẫn như vậy. Và cuối cùng, cô quên mất một điều rằng, chính sự thù hận đó đã đưa cô đến bên anh. Lại như: "có một người tồn tại vì một người khác, chẳng cần phải tìm rốt cuộc vẫn gặp được người ấy". Cho nên, số phận đã buộc họ phải yêu nhau, cho dù giữa họ có muôn ngàn cách trở. Đây không phải là một câu chuyện về giới xã hội đen, cũng không phải là câu chuyện về lòng thù hận; càng không phải là những dòng ghi chép về nỗi ân hận, giày vò; đây là một cuốn sách viết về tình yêu. *** Ngồi trong quán bar đợi cả buổi tối, đến phút cuối cùng khi nhìn thấy anh, trái tim của cô bất chợt quặn thắt lại. Người đàn ông bên cạnh cô dường như biết được điều đó, đôi mắt màu xanh biếc hơi chuyển động, hắn quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt đó cho thấy có một nguy hiểm đang đến gần. “Bé cưng, hãy thỏa mái một chút đi”, người đàn ông ghé vào tai cô nói bằng tiếng Anh với vẻ đe dọa. Cô không nói gì, chỉ cố ép mình rời mắt khỏi người đàn ông mặc áo đen ở ngoài cửa. Cô nhớ anh, vậy mà lúc này lại rất sợ anh xuất hiện. Nhưng cuối cùng anh vẫn đến, anh đã nhận lời với Jonathan, xuất hiện rất đúng giờ. Thực ra cô đã nghĩ đến việc đó, từ trước đến giờ anh không sợ gì và cũng không phải sợ gì. Dường như anh đã leo lên đến đỉnh cao nhất – ở vị trí mà mọi người đều ngưỡng mộ, chỉ một câu nói của anh có thể cứu sống hoặc giết chết vô số người, thậm chí Jonathan cũng có phần phải nể anh. Vì thế, cô mới rơi vào hoàn cảnh trở thành quân cờ của Jonathan, một quân cờ dùng để đối phó với anh. Nhưng tối nay, cô quyết định kết thúc sứ mệnh đó. Dường như cô thầm hạ quyết tâm, cô đưa mắt nhìn xuống, xoay xoay chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa của tay trái một cách vô thức, chờ đợi người đó bước vào. “ Anh hẹn tôi đến đây là muốn nói chuyện gì vậy?”, cuối cùng giọng nói nghiêm nghị quen thuộc đó cũng át đi sự huyên náo của quán bar vang lên bên tai cô, mí mắt của cô hơi giật giật. ... Mời các bạn đón đọc Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh của tác giả Tình Không Lam Hề.
Oan Gia Tương Phùng - Tiêu Dao Hồng Trần
Chàng – Chân Lãng, là một bác sỹ trẻ có tiếng, đẹp trai, nho nhã. Nàng - Giả Thược, là cô nàng y tá ngây thơ, nghịch ngợm, nội tâm tình cảm ẩn sau vẻ ngoài nam tính, lạnh lùng. Họ quen nhau từ nhỏ, là một đôi thanh mai trúc mã, có điều chẳng thân thiết gì cho cam. Từ tính cách đến vẻ ngoài của hai người đã hầu như chẳng có điểm gì chung. Nhưng không ai biết, đằng sau những trò trêu chọc, phá đám của Chân Lãng với Giả Thược, anh thật ra đã âm thầm thích Giả Thược từ lâu. Còn Giả Thược, dường như tình cảm của cô cũng đã dành cho Chân Lãng, chỉ là cô chưa nhận ra mà thôi... Lối kể và nội dung truyện không mới lạ, không nhiều tình tiết kịch tính, cao trào, nhưng "Oan gia tương phùng" không hề đi vào lối mòn nhàm chán. Bằng sự sáng tạo của mình trong xây dựng tình huống truyện hết sức hóm hỉnh, ngắn gọn, ngôn từ miêu tả nhân vật hết sức đáng yêu, tác giả Tiêu Dao Hồng Trần đã đem đến một câu chuyện tình “oan gia ngõ hẹp” điển hình, nhẹ nhàng mà hài hước đầy  thú vị. Mặc dù đây là tiểu thuyết hài hước, mang tính giải trí nhưng nó không rập khuôn, nhàm chán như những cuốn sách khác. Cốt truyện dễ thương, lời văn khá trôi chảy, nhân vật đa dạng. Cuốn sách này khá đáng đọc cho những người thích loại tiểu thuyết tình cảm muốn thay đổi khẩu vị nhưng vẫn giữ được tính kịch tính. Tình bạn tri kỉ dẫn đến tình yêu của Giả Thược và Chân Lãng rất đáng để mong ước. Sau khi đọc xong, cuốn sách này hứa hẹn sẽ để lại những dư vị rất ngọt ngào. Chân Lãng: “Phật dạy, năm trăm lần ngoái đầu nhìn ở kiếp trước mới đổi lại được một lần thoáng gặp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gặp cô, ở lần ngoái đầu thứ bốn trăm chín mươi chín, tôi đã móc đôi mắt mình ra rồi!” Giả Thược: “Nếu tôi tu mười năm để rồi phải ngồi cùng thuyền với anh, tôi thà nhảy xuống sông làm bạn với tôm cá!” Chân Lãng: “Mọi người đều nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, vậy anh chỉ đành bắt em chôn cùng với anh thôi.” Giả Thược: “Đối với Chân Lãng, hoặc là phải nhẫn nhịn, hoặc là phải tàn nhẫn.” Cuộc đối đầu nảy lửa của họ sẽ kết thúc với thắng lợi thuộc về bên nào đây? *** “Một, hai, một, hai...” Trên sân vận động, các thành viên của câu lạc bộ Taekwondo đang luyện tập thể lực. Với thân hình cao ráo, thon thả, Giả Thược hết sức nổi bật giữa đám đông, đang tung tăng nhảy nhót không ngừng, mái tóc ngắn tung bay trong gió. Đột nhiên, cô dừng lại, ánh mắt liếc quanh bốn phía, cái mũi thính nhạy khụt khịt, cảnh giác nhìn từng ngóc ngách. Các sinh viên đi qua đi lại, sắc mặt ai cũng có vẻ vội vàng, nhưng lại không có người mà cô thầm đoán. Chẳng lẽ cảm giác của cô là sai sao? “Này em ơi, chạy tiếp đi nào!” Phía trước có đàn anh khóa trên cất tiếng gọi, tới lúc này Giả Thược mới cất bước đuổi theo, nhưng nét mặt vẫn có chút nghi hoặc. Cô không ngờ lại cảm thấy có hơi thở của người đó ở quanh đây, chẳng lẽ là do thần kinh của cô quá nhạy cảm? Sau khi bóng dáng cô dần chạy đi xa, người con trai vốn đứng dựa lưng vào gốc cây anh đào liền chậm rãi bước ra, nụ cười nở trên môi. “Chân Lãng!” Nghe có tiếng gọi, anh liền ngoảnh đầu nhìn lại. Anh mặc áo sơ mi trắng, cắm thùng, trông hết sức gọn gàng, sạch sẽ. Cô gái vừa lên tiếng mặc một chiếc váy dài, mái tóc đen nhánh buông xõa sau lưng, trông đầy vẻ nhu mỳ, ngoan ngoãn. Nụ cười hòa nhã thường thấy hiện ra trên khuôn mặt, Chân Lãng khẽ gật đầu với đối phương: “Xin chào!” Cô gái đó chậm rãi bước tới, chiếc váy dài múa lượn trong gió làm tôn lên thân hình thon thả nhưng lại không hề có vẻ hở hang chút nào, nụ cười trên khuôn mặt cô thì ngọt ngào mà e thẹn: “Bạn học cấp ba không dễ gì lại vào cùng một trường đại học, tôi đến đây để thăm đồng hương.” Chân Lãng khẽ gật đầu, chậm rãi bước đi: “Tôi biết.” Trong mắt cô gái đó thoáng qua một nét ngượng ngùng, cặp mắt long lanh, ngoảnh đầu qua nhìn chàng trai cao lớn bên cạnh: “Bạn biết ư?” ... Mời các bạn đón đọc Oan Gia Tương Phùng của tác giả Tiêu Dao Hồng Trần.