Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hóa Ra Nam Thần Của Trường Là Bố Của Con Tôi

Trong bộ “Sủng em thành hôn” có hai nhân vật được mọi người bàn tán sôi nổi hơn cả cặp nam nữ chính. Giang Nhược Kiều là mối tình đầu tâm cơ đã bỏ rơi nam chính khi người ta chưa có gì trong tay, dưới vỏ bọc đáng yêu, ngây thơ là bản tính mê giàu ngại khó, tính cách ham hư vinh, làm rất nhiều chuyện khiến người khác tức đến ứa gan. Lục Dĩ Thành, bạn cùng phòng thời đại học kiêm bạn thân của nam chính, gia cảnh bần hàn, là một nam thần truyền kỳ thời còn học đại học, tính cách ôn hòa hướng nội, khiêm nhường lễ độ. Một ngày X nào đó, lúc Lục Dĩ Thành đang đi làm thêm thì vô tình nhặt được một thằng nhóc năm tuổi, ánh mắt cậu bé sáng long lanh gọi anh là bố! Lục Dĩ Thành không biết phải làm sao: “…” Có ai nói cho anh biết, năm nay anh mới hai mươi mà thôi, sao lại có đứa con trai năm tuổi cho được, hơn nữa, anh chắc chắn bản thân mình chưa từng có quan hệ thân mật với bất kỳ ai cơ mà. Điều đáng sợ hơn lại chính là, khi nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của bạn thân anh và bạn gái cậu ta, thằng bé lại chỉ tay vào cô bạn gái, mặt mày oán giận mà hỏi anh: “Bố ơi, sao bố còn chưa dẫn con tới gặp mẹ?” Vài năm sau, đại học A lưu truyền một truyền thuyết, hoa hậu giảng đường của khóa đó đẹp cỡ nào cơ chứ? Đẹp đến mức hai nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong trường phải trở mặt thành thù vì cô. Trước tin đồn này, Giang Nhược Kiều chỉ bày tỏ: “Thật ra thì, ngay từ đầu tôi đã không coi trọng hai người đó rồi… nhưng mà, phụ bằng tử quý [*] đó, mọi người tin không?” Lục Dĩ Thành: “?” —————— Chú thích: [*] Phụ bằng tử quý: Cha quý nhờ con, mượn ý từ câu gốc “mẫu bằng tử quý” để chỉ hoàn cảnh của những gia đình đế vương ngày xưa, con trai vinh hiển thì mẹ cũng được thơm lây. *** Reviewer: AI_Thủy Tiên Thật đẹp biết bao nếu ta được gặp gỡ một ai đó. Tựa một lời chúc phúc từ số mệnh làm sát gần hai tâm hồn. Khi nhắc đến Lục Dĩ Thành, để nói về anh, nào có còn từ nào thích hợp từ “đẹp” nữa đâu? Anh ôn tồn lễ độ, biết kính cẩn khiêm nhường. Nào chỉ có thế, Lục Dĩ Thành còn là một người chăm chỉ cầu tiến. Cuộc sống của anh tuy chẳng rực rỡ muôn màu muôn vẻ như bao cô cậu sinh viên cùng tuổi, nhưng anh lại điểm tô cho cuộc đời mình bằng những sắc màu riêng biệt, những sắc màu chỉ tồn tại nơi anh. Đó là tấm lòng cao cả kiên định, là những bước chân vững vàng bước qua bao chông gai. Nếu nhất định phải chọn ra một hình mẫu cho hai chữ “quân tử”, thì có lẽ người ta sẽ nghĩ ngay đến Lục Dĩ Thành mà chẳng ngần ngại gì. Bởi lẽ, do anh quá tốt đẹp. Tốt đẹp đến nỗi người ta chỉ dám ngắm nhìn chứ chẳng ai đành lòng quấy nhiễu thế giới của anh. Trong ngôi trường mà anh đang theo học ấy, không chỉ mỗi mình anh, cô nàng “hoa hậu giảng đường” Giang Nhược Kiều cũng nổi danh không kém bởi sự “tài sắc vẹn toàn”. Cô rất đỗi xinh đẹp. Có lẽ đây chính là sự thật mà chẳng ai có thể chối cãi được. Mà, một nhành hoa đẹp sẽ khiến người ta không thôi cảm thán, nhưng, một nhành hoa biết tỏa hương sắc mới có thể in dấu mãi trong tâm trí con người ta. Giang Nhược Kiều cũng thế. Cô có cả sắc, trí và tài. Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều, tưởng như họ chỉ là người xa lạ, tưởng như người ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy điểm gặp gỡ nào trong đời họ… Nhưng rồi, số mệnh vô thường là thế, một ngày kia, “điểm gặp gỡ” giữa anh và cô đã đến. Đó là một cậu bé con năm tuổi. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu cậu nhóc ấy không nói rằng nhóc tên là Lục Tư Nghiên, con của mẹ Giang Nhược Kiều và bố Lục Dĩ Thành… Cũng chẳng có gì đáng nói nếu cậu nhóc ấy không nói rằng nhóc đến từ tương lai… Khó tin biết bao, nào ai dám tin rằng đây là sự thật? Dẫu thế, dù tin hay không tin thì nó đã thật sự xảy ra với Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều. Để dùng một từ để gọi tên những cảm xúc đầu tiên của họ trước sự việc này, có lẽ đó sẽ là từ “hãi hùng”. Tuy thế, với cương vị là những “mầm non tương lai đầy hứa hẹn của nước nhà”, họ đã xốc lại tinh thần và chấp nhận cậu con trai đến từ tương lai này một cách nhanh chóng. Từ ngày đó, Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều của năm hai mươi tuổi cùng với nhóc Lục Tư Nghiên trở thành một gia đình. Chẳng hề dễ dàng đối với hai cô cậu sinh viên này, chẳng hề dễ dàng khi phải gánh vác trách nhiệm của những đấng sinh thành vào những ngày họ còn non trẻ. Ngỡ rằng gia đình nhỏ này chỉ có thể tồn tại ngắn ngày, Tư Nghiên sẽ trở về thế giới của nhóc nhanh thôi, rồi ngày Tư Nghiên quay về sẽ là ngày đặt dấu chấm tròn trĩnh kết thúc tất cả. Nhưng rồi, dẫu bao năm ròng rã qua đi, dẫu Tư Nghiên đã đến rồi đi không biết bao nhiêu lần, gia đình nhỏ ấy vẫn luôn là chốn về duy nhất trong trái tim họ… … Từng có một câu nói, rằng: Vào những ngày trời mưa, khi cùng đứng dưới một tán ô, độ nghiêng của chiếc ô sẽ nói cho chúng ta biết yêu thương đang đến từ ai [*]. Nhưng lại chẳng một ai nói cho ta hay, liệu rằng, khi ta đơn côi lẻ bóng đứng dưới làn mưa rả rích, ai sẽ là người trao ta tán ô ấy? “Anh nói thật khẽ khàng, rằng: “Mưa lớn thế này cũng không sao cả, tôi đưa em về nhà.” Dòng nước mắt cứ rưng rưng vờn quanh khoé mắt cô, cuối cùng cô cũng theo anh đứng dưới tán ô rồi hòa vào cơn mưa. Anh nói: “Dự báo thời tiết bảo rằng ngày mai là một ngày nắng, thời tiết rất tốt.” Cô khoác trên mình chiếc áo khoác của anh, vừa dày mà cũng vừa ấm áp, khi nói chuyện, giọng nói của cô mang theo chút run rẩy và bất lực: “Trời sẽ nắng sao?” Cô hỏi anh như thế. “Nhất định là sẽ nắng.” Rồi bầu trời sẽ trong xanh sẽ trở lại, Giang Nhược Kiều.” Giang Nhược Kiều chưa từng đòi hỏi một tán ô, một cái dang tay hay một vòng ôm ủi an từ ai cả. Trong hành trình trưởng thành, những thứ ấy quá đỗi xa vời với cô, cô cũng dần học cách chấp nhận và chẳng còn cố chấp một lòng mong cầu sự đồng cảm từ người khác nữa. Thế nhưng, từ sâu thẳm trong nội tâm mình, cô vẫn chỉ là một người bình thường. Có đôi khi chợt yếu lòng, Giang Nhược Kiều vẫn hy vọng, hy vọng biết bao chút cảm thương từ một người. Trước ngày Lục Dĩ Thành xuất hiện, Giang Nhược Kiều chưa từng ngờ rằng cô sẽ trở thành “lựa chọn đầu tiên” của một ai đó. Nhưng đứa trẻ ngoan ngoãn sẽ được người lớn cho một cái xoa đầu khích lệ, còn đứa bé khóc lóc thì sẽ có kẹo ăn, nhưng, chẳng cần chờ đến khi cô phải rơi nước mắt, nếu trong tay anh có kẹo thì anh sẽ cho cô hết tất cả. Tuy cô rất mạnh mẽ và cũng rất dũng cảm, nhưng, nếu có thể, nếu anh vẫn còn cơ hội, anh mong sao anh sẽ là người chở che cho cô, là nơi bến đỗ bình yên để cô trở về. Dẫu rằng đó là ngày nắng hay ngày mưa, anh mong sao, khi anh tỏ bày nỗi lòng mình, câu trả lời anh nhận được sẽ là câu trả lời từ tận đáy lòng cô. “Cô biết, dù cô có đứng yên thì anh vẫn sẽ hao công tốn sức để đến trước mặt cô. Anh không biết tâm tư của cô, cũng không hiểu được suy nghĩ của cô, nhưng anh vẫn sẽ tiến về phía cô, đối xử tốt với cô, sau đó nói một câu, anh chỉ đang làm chuyện mà anh muốn làm.” … Thật ra mình khá thích những bộ truyện có em bé dễ thương, vậy nên đôi khi mình sẽ không mong chờ quá nhiều vào cốt truyện, chỉ cần cách hành văn dễ hiểu là được. Nhưng “Hoá ra nam thần của trường là bố của con tôi” thì lại khác, khiến mình thấy khá bất ngờ. Tuy không quá cầu kỳ và phức tạp nhưng cốt truyện không hề bị sáo rỗng, mạch truyện cứ nhè nhẹ, diễn biến truyện vừa phải và rất đáng yêu. Cậu nhóc Lục Tư Nghiên như “người lữ hành thời gian” được vận mệnh lựa chọn, sự hiện diện của nhóc như minh chứng chứng minh duyên phận là hai tiếng tuyệt diệu biết bao. Khi gặp gỡ, Lục Dĩ Thành không phải là Lục Dĩ Thành hoàn hảo nhất, Giang Nhược Kiều cũng chẳng phải là một Giang Nhược Kiều hoàn mỹ, nhưng vì đã được gặp nhau, vì những trách nhiệm mà cả hai bằng lòng gánh vác và vì những rung động trong trái tim mình, họ chấp nhận thực tại và nỗ lực để “đẹp” hơn qua từng ngày. Vì có một Giang Nhược Kiều đang đứng ở chốn ấy chờ anh nên anh mới phải nỗ lực nhiều đến nhường ấy, chỉ là vì anh muốn tiến gần hơn về phía cô, gần hơn, gần hơn nữa. Vì vẫn còn một Lục Dĩ Thành tốt đẹp đến thế đang từng bước đến bên cô, cho cô một tán ô giữa đêm đen giông bão, nên cô càng phải ra sức vùng vẫy, vùng vẫy để thoát khỏi những bóng tối trong cuộc sống cũ. Vì một ngày được sánh bước bên đối phương, chưa một ngày nào họ thôi cố gắng. May mắn thay, trời chẳng phụ người có tâm, họ đã trông thấy dáng hình hạnh phúc và được nếm trải quả ngọt của yêu thương. ____ [*]: Theo bộ phim “18 Again” (Trở lại tuổi 18). “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Deadline dí tui *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Con sói xám đứng trước cửa nhà của ba chú heo con, thổi phì phò vào căn nhà xây bằng gạch nhưng căn nhà vẫn không hề hấn gì. Nó tức giận trèo lên mái nhà, định theo đường ống khói để leo vào bên trong. Chú heo út thấy thế thì nhanh chóng đốt lửa, đúng ngay lúc sói xám từ trên ống khói đi xuống rơi trúng vào bếp lửa, đuôi của nó bị lửa đốt cháy thành tro, nó lập tức co giò bỏ chạy, không dám ức hiếp ba chú heo con nữa.” Giọng nói du dương của Lục Dĩ Thành năm hai mươi tuổi từ từ hạ xuống khi kể đến đoạn kết của câu chuyện, dỗ người nghe đi vào giấc ngủ. Chỉ tiếc là đứa bé năm tuổi tinh lực dồi dào, năng lượng tràn trề không gì cản nổi. Một cuốn truyện cổ tích có hai mươi câu chuyện, câu chuyện cuối cùng có tên là “Ba chú heo con”, bấy giờ, miệng lưỡi Lục Dĩ Thành đã khô rang, còn cảm thấy buồn ngủ. Nhưng nhóc con năm tuổi nằm bên cạnh anh vẫn mang đôi mắt sáng ngời, chẳng có dấu hiệu gì là buồn ngủ cả. Lục Dĩ Thành: “…” Anh liếc mắt nhìn lên đồng hồ treo tường, đã mười một giờ đêm rồi, thể lực của đứa bé này tốt đến mức khiến người ta phải tán thưởng không thôi. “Bình thường thì mấy giờ con đi ngủ?” Lục Dĩ Thành xếp cuốn truyện lại, miết sống mũi và hỏi cậu nhóc. Cậu nhóc vươn bàn tay mũm mĩm đầy thịt của mình ra, trên bàn tay còn có năm đồng tiền nhỏ xinh để so với số tám: “Dạ tám giờ rưỡi.” Đã lâu lắm rồi Lục Dĩ Thành chưa phải trải qua cảm giác lo âu, phiền não như lúc này. “Vậy tại sao giờ này con còn chưa ngủ?” Lục Dĩ Thành hỏi. Cậu nhóc bĩu môi trả lời: “Tại vì con chưa uống sữa, tại vì người kể chuyện cổ tích không phải là mẹ!” Da đầu của Lục Dĩ Thành bắt đầu tê dại. Rốt cuộc thì tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này, tới tận ngày hôm nay anh cũng không sao hiểu được. Giờ phút này, bộ não vốn luôn sáng suốt, linh hoạt của anh cũng phải tối sầm lại. Lịch trình nghỉ đông, nghỉ hè của mọi năm đều được anh sắp xếp kín mít. Kỳ nghỉ hè cuối năm hai đại học này cũng không ngoại lệ. Nhờ có sự giúp đỡ của giảng viên nên hiện giờ anh đang làm gia sư cho hai học sinh, một học sinh cấp hai và một học sinh cấp ba, mỗi ngày đều phụ đạo một tiếng. Bởi vậy mà sau khi kết thúc kỳ nghỉ hè, anh đã tiết kiệm được một khoản tiền kha khá. Một tuần trước, anh nhặt được một đứa bé ở bên ngoài vườn hoa của khu chung cư nhỏ ven sông. Đứa bé này còn gọi anh là “bố“ một cách trôi chảy. Mới đầu Lục Dĩ Thành còn cho đó chỉ là trò đùa của thằng bé, mãi cho đến khi nó lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt. Đồng hồ quả quýt này là di vật mà bà nội của Lục Dĩ Thành để lại. Lục Dĩ Thành nhớ rõ là anh đã cất nó ở trong rương rất kỹ càng, kết quả là, kể từ khi đưa nhóc con này về nhà cùng mình, anh không tìm thấy chiếc đồng hồ này ở đâu cả. Bắt đầu từ lúc đó, Lục Dĩ Thành phát hiện những chuyện đang xảy ra không được bình thường cho lắm. Đồng hồ quả quýt trong tay nhóc con đúng thật là di vật của bà nội anh. Chẳng qua là nó không giống với hình ảnh chiếc đồng hồ trong trí nhớ của anh, bên trong đồng hồ quả quýt này có một tấm ảnh. Là ảnh chụp một nhà ba người. Người đàn ông có khuôn mặt thanh tú, đeo kính gọng mỏng, phong thái ung dung, trưởng thành. Người phụ nữ với mái tóc dài xoăn nhẹ, đẹp đến mức chim sa cá lặn, tựa một đóa hồng phong tình vạn chủng [*], đôi mắt cong cong, khóe môi khẽ nhếch, một vẻ đẹp khó lòng diễn tả bằng lời. [*] Phong tình vạn chủng: Chỉ sự quyến rũ tự nhiên của một người phụ nữ, là sự quyến rũ toát ra từ trong cốt cách chứ không phải cố tình tỏ ra quyến rũ. Chính giữa là một đứa bé khoảng chừng ba tuổi, thân hình mũm mĩm, mặc một bộ vest tí hon cùng một chiếc nơ thắt trên cổ, đôi mắt lanh lợi, vừa đẹp trai lại vừa đáng yêu. Trông có vẻ là một gia đình ba người cực kỳ hạnh phúc. Nhưng có một vấn đề… Anh cảm thấy người đàn ông trong tấm ảnh này rất quen mắt, ngoại hình và dung mạo giống anh như đúc, chỉ có điều, người nọ không có những đường nét ngây ngô như anh. Người phụ nữ trong tấm ảnh cũng không hề xa lạ với anh. Trí thông minh của đứa bé năm tuổi này không phải dạng vừa. Lục Dĩ Thành biết được không ít thông tin từ nhóc, chính miệng nhóc nói vanh vách họ tên của bố mẹ, số điện thoại của hai người, thậm chí, đến cả số căn cước của bố mẹ mà nhóc cũng nhớ rõ… Anh lại hỏi cậu đã đến đây bằng cách nào? Vẻ mặt của nhóc hờn dỗi, cậu nói: “Bố còn không biết tại sao thì sao mà con biết được chứ? Con với A Mẫn chơi mèo bắt chuột, con đang trốn trong tủ quần áo của con, A Mẫn vẫn chưa tìm thấy con. Lúc con mở tủ đi ra thì đã nhìn thấy bố rồi!” “Không đúng, là bố không có đeo mắt kính ~” “Bố ơi, tại sao chúng ta còn chưa về nhà vậy ạ?” “Có phải mẹ lại đuổi bố ra ngoài rồi không?” Lục Dĩ Thành có thể lờ mờ đoán được đầu đuôi của sự việc này. Chỉ là, vẫn còn thiếu một thủ tục cuối cùng để xác nhận. Cũng không biết vì sao anh lại tin lời nói của nhóc con mập mạp này, như thể bị ma xui quỷ khiến mà lấy một ít tiền để làm giám định DNA. Kết quả giám định DNA cho thấy anh và nhóc con này thật sự có quan hệ bố con. ? Có ai nói cho anh biết, sao một thanh niên hai mươi tuổi như anh lại có một đứa con tận năm tuổi? Lúc còn học trung học, giáo viên Tiếng Anh từng đưa lớp anh đến phòng nghe nhìn để xem một bộ phim có tên là “Hiệu ứng cánh bướm” [1]. Anh thường xuyên nghe thấy mấy bạn học nữ bàn tán về những quyển tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng thời điểm đó có tình tiết xuyên không [2], trọng sinh [3] hoặc là xuyên qua một quyển sách đang hot ở thời điểm hiện tại. Lục Dĩ Thành đang phỏng đoán, liệu đứa con trai năm tuổi của anh đã nghịch ngợm thứ gì mà có thể từ tương lai xuyên đến hiện tại. Tại sao lại xảy ra chuyện này? Lục Dĩ Thành càng nghĩ càng không thể hiểu nổi. [1] Hiệu ứng cánh bướm: Là cụm từ dùng để mô tả thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ vật lý so với điều kiện gốc được nhà khí tượng học Edward Lorenz phát biểu vào năm 1961. Câu nói nổi tiếng của Lorenz về hiệu ứng cánh bướm chính là: “Chỉ cần một con bướm đập cánh ở Brazil cũng có thể gây ra một cơn lốc xoáy ở Texas.” [2] Xuyên không: Là thể loại truyện có nhân vật chính vì một lý do nào đó mà xuyên qua thời gian đến với thời đại cách rất xa thời đại mà mình đang sống, có thể là xuyên về quá khứ hoặc xuyên đến tương lai. [3] Trọng sinh: Là thể loại truyện mà nhân vật chính sau khi chết đi, được đầu thai nhưng vẫn giữ nguyên ký ức của kiếp trước. Nhưng, chuyện cũng đã xảy ra rồi, suốt một tuần nay, anh cứ có cảm giác anh đang mơ một giấc mơ khoa học viễn tưởng, chỉ là, khi mở mắt ra thì vẫn nhìn thấy đứa bé năm tuổi nằm bên cạnh mình. Gần mười một giờ đêm. Chơi đùa cả một ngày, rốt cuộc nhóc con cũng lười biếng ngáp dài rồi mơ mơ màng màng thiếp đi, trước khi chìm vào giấc ngủ say sưa, nhóc cứ luôn miệng lặp lại những câu hỏi: “Khi nào thì mẹ mới tới đón con? Con muốn gặp mẹ.” “Con không chọc mẹ giận mẹ, là do bố mẹ cãi nhau mà, đâu có liên quan tới con. Bố mới là người bị mẹ đuổi ra ngoài, con không có mà ~” Lục Dĩ Thành thấy đau đầu lắm rồi. Đến khi cậu nhóc ngủ say thì anh mới ngắm nghía khuôn mặt của nó. Lông mi của cậu nhóc này vừa dài vừa dày mà lại còn cong vút, khuôn mặt tròn trịa bụ bẫm, hai cánh tay vừa trắng trẻo lại múp míp, giống hệt như một củ sen vậy. Mặc kệ chuyện này có ly kỳ đến mức nào đi chăng nữa, thì, ngoại trừ việc đối mặt ra, anh cũng không còn cách nào khác cả. Lục Dĩ Thành thở dài một hơi rồi cầm điện thoại đang để trên tủ giường lên. Mãi cho đến tận giờ phút này, Lục Dĩ Thành vẫn không thể tin được anh sẽ kết hôn với Giang Nhược Kiều trong tương lai, thậm chí hai người còn có một đứa con trai. Vậy, Giang Nhược Kiều là ai? Học kỳ hai của năm hai đại học, đây chính là cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong phòng ký túc xá của anh. Mỗi phòng ký túc xá dành cho sinh viên hệ chính quy của đại học A đều là phòng tiêu chuẩn dành bốn người. Kể từ kỳ huấn luyện quân sự cho sinh viên năm nhất đến hiện tại thì không khí phòng ký túc của họ vẫn rất hòa thuận và dễ chịu. Cả bốn người đều rất thích nói chuyện phiếm với nhau, quan hệ thường ngày cũng rất tốt. Nhất là Tưởng Diên, tính tình thật thà, bất kể là ai cần giúp đỡ thì anh ta đều giúp chẳng nề hà gì. Vậy nên, khi Tưởng Diên nói anh ta đang thích một cô gái thì mấy người bạn cùng phòng các anh đều bừng bừng khí thế bày mưu tính kế giúp anh ta, so với chuyện yêu đương của bản thân thì còn nhiệt tình hơn. Giang Nhược Kiều là người mà Tưởng Diên thích. Lục Dĩ Thành còn nhớ rất rõ, vào tối hôm Tưởng Diên nhận được cái gật đầu đồng ý từ Giang Nhược Kiều, gần như anh ta vui đến phát điên, dưới cái nhìn của dì quản lý ký túc xá, anh ta ôm một thùng bia đi lên. Cũng vì anh biết Tưởng Diên thích Giang Nhược Kiều nhiều đến cỡ nào nên khi nhìn vào tấm ảnh được khảm trong đồng hồ quả quýt, Lục Dĩ Thành còn nghĩ tới một khả năng khác – có khi nào Giang Nhược Kiều còn có cô người em gái song sinh không nhỉ? Nếu không có nhóc con có trí nhớ kinh người nói ra số thẻ căn cước của Giang Nhược Kiều, Lục Dĩ Thành có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới chuyện trong tương lai, rốt cuộc là đầu anh đã bị úng bao nhiêu nước mới có thể thích Giang Nhược Kiều? Giang Nhược Kiều là bạn gái của Tưởng Diên mà. Bắt đầu từ lúc báo danh nhập học, Lục Dĩ Thành đã nổi bật trong nhóm tân sinh viên, anh mang theo ánh hào quang thủ khoa khối khoa học tự nhiên trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Dáng người anh hơi gầy, mặc một chiếc áo thun trắng mà cổ áo gần như mất đi độ đàn hồi do giặt nhiều lần, toát ra hương vị thanh khiết của một thiếu niên, lúc hơi nghiêng người sẽ để lộ ra xương quai xanh tinh tế. Chiều cao một mét tám mươi ba, vai rộng, eo thon, nhìn cả người hệt như một cây bạch dương. Sau hai năm vào trường, biệt danh “thiếu niên chay trường” mà mấy đàn chị đặt cho vẫn theo anh đến tận bây giờ. Tính tình của anh khiêm tốn, hướng nội, đối với người khác luôn hòa nhã, thân thiện, giống hệt động vật ăn cỏ, gần như không gây hề gây sự với bất kỳ ai. Thế nên, thật tình là Lục Dĩ Thành không thể hiểu nổi. Có phải là sâu trong thâm tâm anh vẫn còn che giấu bản chất xấu xa không? Lục Dĩ Thành lục tìm trong danh bạ của mình, chỉ có bốn người là nữ. Một người là giáo viên hướng dẫn của anh, hai người là phụ huynh học sinh, người còn lại là người cô đã lấy chồng xa của anh. Anh cho rằng nếu anh chủ động liên lạc với Giang Nhược Kiều trước thì sẽ phiền phức hơn. Nhưng nhóc con đã nói ra số điện thoại của cô, chỉ là, không biết bây giờ Giang Nhược Kiều có dùng số điện thoại này hay không. Ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương của Lục Dĩ Thành đã dừng trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng thì anh cũng gửi đi một tin nhắn: [Xin chào, cho hỏi cậu có phải là Giang Nhược Kiều không? Tôi là Lục Dĩ Thành, tôi có việc cần tìm cậu.] … Cùng lúc đó, ở Quý Khê đổ một cơn mưa lớn, xua đi cái nóng oi ả của mùa hè. Giang Nhược Kiều rảnh rỗi không có việc gì làm, tiện tay mở cuốn tiểu thuyết mà em họ của cô đã mua. Đối với cô mà nói, tiểu thuyết còn hiệu quả hơn cả melatonin [*], chỉ cần đọc hai đến ba trang là buồn ngủ rồi. Đèn ngủ nhỏ trên đầu giường vẫn còn sáng, máy điều hòa cũ trong phòng phát ra âm thanh vù vù, còn Giang Nhược Kiều thì đã chìm vào giấc ngủ say tự bao giờ. [*] Melatonin: Là một hormone tồn tại tự nhiên trong cơ thể người và một số động vật khác, có tác dụng điều hòa nhịp sinh học (thức – ngủ). Ánh sáng là nhân tố giúp điều chỉnh nhịp sinh học, tiếp xúc với ánh sáng sẽ ngăn chặn giải phóng melatonin báo hiệu cho việc thức dậy. Ngược lại, trong bóng tối, cơ thể sẽ tăng tiết melatonin để chuẩn bị cho giấc ngủ. Một số bệnh nhân mất ngủ sử dụng melatonin để có giấc ngủ tốt hơn. Trở về quê nhà, được ngủ trên chiếc giường nhỏ này khiến cho Giang Nhược Kiều có cảm giác an toàn. Chẳng qua là, từ trước tới nay cô chưa từng nằm mơ, thế nhưng, đêm nay lại phá lệ có một giấc mộng. Vẫn là một giấc mơ không mấy đẹp đẽ. Đó là khung cảnh trong một bữa tiệc rượu, cô nhìn thấy một đôi nam nữ cách chỗ cô đứng không xa. Người đàn ông một thân quần áo được cắt may tinh xảo vừa vặn, cả người toát ra một luồng khí lạnh như lời cảnh báo “chớ nên động vào” bị mọi người vây xung quanh nịnh nọt. Đôi lông mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn, chỉ khi nhìn người phụ nữ đang kéo tay mình, khuôn mặt vốn lạnh lùng ấy mới như băng tuyết tan chảy, tình cảm đong đầy và sự yêu chiều trong mắt anh ta khiến người ta chẳng cách nào thốt lên thành lời. Mỹ nhân nhỏ nhắn bên cạnh anh ta xinh đẹp đến nỗi làm liêu xiêu lòng người, không biết tại sao cô ấy lại kéo anh ta, kiễng chân ghé vào tai anh nói gì đó. Anh ta nghe xong thì khẽ đặt lên trán cô ấy một nụ hôn như để trấn an. Trong giấc mơ, Giang Nhược Kiều đã nhìn thấy thế. Ánh mắt sắc bén của người đàn ông đó hướng về phía cô. Khung cảnh lại thay đổi, cơn mưa bên ngoài tí tách rơi đều từng hạt. Giang Nhược Kiều ôm hai tay trước ngực, chật vật bước đi trên con đường nhỏ, làn váy đã nhuốm màu bẩn thỉu, mái tóc của cô cũng ướt đẫm. Toàn thân cô run lẩy bẩy vì lạnh, khom người, từng bước chân như giẫm phải đinh, khó nhóc cất từng bước về phía trước. Đột nhiên, một chiếc xe Bentley màu đen chầm chậm dừng lại bên cạnh cô. Cửa kính xe từ từ được hạ xuống, người đàn ông ngồi trong xe lạnh lùng nhìn cô rồi buông lời chế nhạo: “Van xin tôi đi, tôi sẽ buông tha cho em.” … Giang Nhược Kiều tỉnh lại do bị tiếng ồn đánh thức. Ông bà ngoại của cô đã lớn tuổi, tai cũng không còn tốt như trước nữa. Hai người đã cố gắng nói chuyện nhỏ hết mức có thể, nhưng vấn đề nằm ở hiệu quả cách âm của nhà cũ quá kém. Sau khi tỉnh dậy, cô duỗi người, theo thói quen cầm lấy điện thoại đang dặt trên tủ đầu giường rồi mở màn hình lên xem. Ngoài thông báo từ Weibo và những trang web khác, có một tin nhắn di động cùng vài tin nhắn WeChat. Tin nhắn di động đến từ một số máy lạ. Tin nhắn trên WeChat là của bạn trai cô gửi tới. Giang Nhược Kiều “a” một tiếng rồi mở tin nhắn đó ra xem. Cô nhíu mày, Lục Dĩ Thành là ai? Người này tìm cô có việc gì vậy? Hai người họ có quen biết nhau sao? Mời các bạn mượn đọc sách Hóa Ra Nam Thần Của Trường Là Bố Của Con Tôi của tác giả Lâm Miên Miên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trường Mệnh Nữ - Hắc Nhan
"Trường mệnh nữ" là một câu chuyện ngược tâm đan xen những ân oán thù hận chốn giang hồ. Cặp đôi nhân vật chính tuy đều có tình cảm với nhau nhưng trong lòng cả hai đều tồn tại khúc mắc và hiểu lầm khiến cả hai day dưa mãi mà trải qua thêm hai năm cách biệt họ mới có thể đến được với nhau. Nàng lãnh khốc, tàn nhẫn, xem mạng người như cỏ rác.  Hắn ôn nhu, thiện lương, trân trọng hết thảy sinh mạng.  Từ trước đến nay, nàng luôn dùng sinh mạng của người khác để đổi lấy sự sinh tồn cho bản thân.  Không ngờ kể từ khi gặp gỡ hắn, nàng lại cam nguyện dùng chính sinh mạng mình để đổi lấy sự sinh tồn cho hắn. ... Long Nhất là một nữ sát thủ vô tình không để ai vào mắt, có thể mặt không biến sắc mà đoạt lấy mạng người. Từ trước đến nay, cuộc sống của nàng dường như chỉ có máu tanh và thù hận, số người đã chết trong tay nàng nhiều không đếm xuể, kẻ thù của nàng trải dài khắp mọi nơi trong thiên hạ.  Vốn là sát thủ lạnh lùng vô cảm, tưởng chừng sẽ chẳng ai có thể phá vỡ vỏ bọc sắt đá ấy của Long Nhất. Nhưng người làm nàng lộ ra sắc mặt nhu hòa, người làm nàng có thể làm một nữ tử bình thường cũng chỉ có một mình chàng, Kiếm Hậu Nam.  Chàng là Kiếm Hậu Nam, đồng thời cũng là con trai của sư phụ Long Nhất. Trái ngược với Long Nhất lãnh đạm tàn nhẫn, Kiếm Hậu Nam chàng là một nam nhân ấm áp mang tấm lòng thiện lương bát ái. Nếu nói Kiếm Hậu Nam là ánh sáng luôn soi sáng giúp đỡ thế gian, thì Long Nhất chính là đêm đen dìm người xuống hố sâu của nỗi sợ khôn cùng. Kiếm Hậu Nam và Long Nhất gặp gỡ nhau lần đầu vào mười lăm năm trước. Khi ấy chàng là nam hài mười tuổi dám kết bằng hữu với nàng. Chàng thiếu niên năm đó đã xuất hiện trong cuộc đời vốn định sẵn sẽ chỉ tràn ngập gió tanh mưa máu của Long Nhất, trở thành tia sáng duy nhất trong cuộc đời vốn dĩ tối tăm lạnh lẽo của nàng.  Nhưng sau đó, Long Nhất phải bôn ba khắp nơi làm nhiệm vụ, ngày tháng về sau của nàng cũng chỉ có giết người đoạt mạng. Còn Kiếm Hậu Nam vẫn là chàng thiếu niên thuần khiết lương thiện. Trong mười lăm năm sau, hầu như cả hai chẳng mấy khi gặp gỡ, có chăng cũng chỉ có một mình Long Nhất luôn nhìn lén chàng từ xa, lẳng lặng dõi theo Kiếm Hậu Nam mà chưa một lần dám bước đến bên cạnh chàng.  Kiếm Hậu Nam chưa bao giờ nhận ra tình cảm Long Nhất dành cho mình, chưa bao giờ nhận ra thứ tình ái âm thầm lại cố chấp của nàng trao đi đã hơn mười lăm năm. Bởi vì Kiếm Hậu Nam chàng đã từng yêu một nữ tử khác, và cũng nhận lại bao nhiêu tổn thương từ người đó. Kiếm Hậu Nam đã gặp gỡ hoa chủ của Ngưng Tuyết Lâu, tên là Tử Tiêu. Kiếm Hậu Nam và Tử Tiêu đã từng viết lên một đoạn tình duyên đẹp đẽ.  Nhưng rồi Tử Tiêu lại vì một nam tử khác mà bỏ rơi Kiếm Hậu Nam, vì một nam tử khác mà rời khỏi chàng. Kiếm Hậu Nam vốn là kẻ hiền lành, sau khi nhận được vết thương lòng quá sâu, chàng chỉ biết buông tay và chúc phúc cho nữ tử mà mình từng yêu thương.  Khép lại đoạn tình cảm với Tử Tiêu, Kiếm Hậu Nam cũng khép lòng mình lại, chàng dường như không còn tha thiết gì với tình ái nữa. Một phần nguyên do là bởi vì Kiếm Hậu Nam đã từng bị trúng độc, độc tính đã xâm nhập và ăn sâu vào cơ thể chàng khiến bao lần phải đau đớn vì độc tái phát. Kiếm Hậu Nam tự biết bản thân mình vốn chỉ là kẻ yếu ớt, sống chẳng biết liệu có qua nổi ngày mai hay không.  Mời các bạn đón đọc Trường Mệnh Nữ của tác giả Hắc Nhan.
Em Thả Thính Anh Đi - Khúc Tiểu Khúc
"Truyện này còn có tên khác là  - “Tiểu Hàn tổng “bựa” truy thê ký” - “Tiểu Hàn tổng là “thằng cu” bựa nhất vùng núi” - Thời đi dạy “bám bản” và thời đại học. Con một nhà họ Hàn - Hàn Thời, có tiền có quyền có địa vị nổi danh trong giới quyền quý bởi sự phóng đãng bất tuân, nghe đồn một tuần thì có 7 ngày cậu ta đi quán bar hội sở, bạn gái bạn giường thay nhanh hơn thay quần áo. Có người ngấm ngầm cược, phải đợi mấy chục năm thì Hàn Thời mới bớt chơi bời. Kết quả vào mùa hè năm đó, Hàn Thời bị ông cụ Hàn trói đi dạy chi viện “bám bản” cho vùng cao, lúc trở về quán bar hội sở không thấy bóng dáng đâu nữa. Đám bạn chó rủ nhau đi tìm, nhìn thấy cậu ta trong một nhà hàng điểm tâm kiểu Âu. Lúc này Hàn Thời đang lẽo đẽo theo sát một cô bé mặc đồng phục phục vụ, áp người ta vào tường rồi hôn, vừa hôn vừa “trông rõ tội” như con cún to... “Em thả thính anh đi mà, tình đầu cho em, lần đầu cũng cho em luôn.” Cô bé bị hôn nhíu mày tránh né, giọng ảo não: “Không cần, cút.” Đám bạn chó bên cạnh thấy vậy nghĩ bụng sắp tiêu đời. Nào ngờ giây sau cún biến thành sói, vừa “móc” cô bé lên quầy chế trụ lại, vừa cười thật trầm thấp: “Đều là của em hết, không cần cũng không được.” “Em thấy ánh trời vỡ toang như ngày tận thế, cũng thấy bình minh mà anh đỡ lấy vì em.” Chú ý:  1. Thiếu gia nhà quyền quý giả phóng đãng & nha đầu nghèo tích cực lạc quan 2. Nam nữ chính từng quen lúc nhỏ Mời các bạn đón đọc Em Thả Thính Anh Đi của tác giả Khúc Tiểu Khúc.
Câu Chuyện Ngày Xuân - Vương Thiển
Câu chuyện ngày xuân - Câu chuyện mang vẻ đẹp của tình người nở rộ trong những năm tháng khó khăn. Đây là tác phẩm đã lấy đi nước mắt của cả ba thế hệ 7X, 8X,9X. Tôi từng không hiểu tình yêu của những năm 70 sao có thể kiên trinh, thuần khiết đến thế. Cho đến khi đọc cuốn sách này, tôi thật sự xúc động.Vào những năm tháng ấy, tình yêu của họ không phải sự hiến dâng mà là kề vai sát cánh, chung sức chung lòng. Đây là tình yêu mà có lẽ giới trẻ chúng tôi ngày nay khó có thể hiểu được. Trong những năm tháng ấy, tình yêu không còn đúng với giai điệu của nó, tình yêu đã trở thành lý tưởng, nhiệt tình cách mạng. Đó là thứ tình yêu thuần khiết, không vụ lợi, là thứ tình yêu hy sinh vì nhau. Nhiều 8X, 9X có thể tự hỏi, liệu tình yêu như vậy có tồn tại trên đời. Không cần biết con đường phía trước còn bao nhiêu ghập ghềnh khúc khuỷu nhưng tôi biết câu chuyện mùa xuân của tôi và anh ấy vẫn còn tiếp tục... … Mặc Trì là con trai cả vị thị trưởng thành phố X. Trong cuộc Cách mạng văn hóa, anh bị Hồng vệ binh đánh đập, trói giam và vì không được chữa trị kịp thời, nên từ một thiếu niên 14 tuổi khỏe mạnh, anh đã trở thành một kẻ tàn phế, chân trái bị cưa cụt đến tận đùi, chân phải cũng không còn lành lặn, còn bị thêm bệnh viêm phổi và rất nhiều di chứng khác. Sau cuộc cách mạng văn hóa, cha mẹ Mặc Trì được khôi phục chức vụ. Lúc này anh đã 22 tuổi. Thương con trai mình, mẹ Mặc Trì – một cán bộ hội phụ nữ cấp cao đã quyết định nhờ người thân tìm cho Mặc Trì một cô gái nông thôn làm vợ. Chung Tư Tồn – cô gái nông thôn 16 tuổi đang học lớp 10 được mẹ Mặc Trì ngấm ngầm làm thủ tục kết hôn, đưa về nhà và trở thành vợ chính thức của anh. Mặc Trì không muốn một người tàn phế như mình làm lỡ dở cuộc đời một cô gái trẻnên ban đầu anh dùng mọi cách, từ lạnh nhạt đến quát mắng nhằm cố tình đuổi Tư Tồn đi. Nhưng Tư Tồn, cô gái nông thôn thật thà, do đã nhận lời người làm mai mối nên nhất quyết giữ lời hứa, muốn ở lại chăm sóc cho Mặc Trì suốt đời. Em gái Mặc Trì, Mặc Tĩnh Nhiên rất quý mến Tư Tồn nên đã nhanh chóng  trở thành người bạn thân thiết của cô. Tuy Tư Tồn là một cô gái nông thôn, nhưng lại được học hành, chỉ vì cha mẹ đồng ý gả cô cho nhà Mặc Trì nên Tư Tồn mới phải bỏ học. Là một cô gái thông minh, ham học, lại hết sức ngoan ngoãn nên chẳng bao lâu, Mặc Trì dần dần có tình cảm với cô. Cha mẹ Mặc Trì là quan chức cao cấp nên bận đi làm cả ngày, Tĩnh Nhiên cũng phải đi học, vì thế, đa số thời gian, trong nhà chỉ có Tư Tồn và Mặc Trì đều ở bên nhau. Mặc Trì tuy tàn phế, nhưng lại hết sức uyên bác, vì thế, anh dần dầndạy Tư Tồn rất nhiều tri thức, từ văn chương  thi phú tới đánh cờ, thưpháp. Tư Tồn trước nay vốn không hề chê bai hay để bụng việc Mặc Trì là mộtngười tàn phế, cũng không lấy việc phải hầu hạ anh suốt đời làm buồn phiền. Khiphát hiện ra Mặc Trì là một chàng trai học thức uyên bác, lại vô cùng dịu dàng,chu đáo, Tư Tồn cũng bắt đầu yêu thương Mặc Trì một cách chân thành. Sau cách mạng văn hóa, chính phủ Trung Quốc mở lại kỳ thi đại học. Tĩnh Nhiên thi vào Đại học Bắc Kinh, còn Tư Tồn,dưới sự động viên và giúp đỡ của Mặc Trì cũng thi vào Đại học Phương  Bắc.Tuy Mặc Trì rất tài giỏi, nhưng chỉ vì anh là một kẻ tàn phế nên không được dựthi, vì thế anh đặt hết hi vọng của mình lên vai Tư Tồn. Tư Tồn và Tĩnh Nhiênđều thi đỗ đại học, Tĩnh Nhiên lên Bắc Kinh, còn Tư Tồn vào nội trú của Đại học Phương Bắc. Mỗi tuần Tư Tồn và Mặc Trì chỉ được gặp nhau một lần. Thành tích học tập của Tư Tồn rất tốt, cô lại còn là một cô gái xinh đẹp, vì vậy trong thời gian học, có anh chàng tên Giang Thiên Nam theo đuổi cô, và vì cố tình hôn Tư Tồn, lại bị nhiều người nhìn thấy, nên Giang Thiên Nam đã khiến sự việc trở nên nghiêm trọng, khắp trường, lời đồn thổi bàn tán xôn xao. Mọi việc đến tai Mặc Trì, anh không hề tức giận mà còn hết sức bảo vệ Tư Tồn trước dư luận. Điều khiến Mặc Trì đau lòng nhất chính là bị Giang Thiên Nam hạ nhục, rằng một kẻ tàn phế cụt chân như anh, thì dù có là con thị trưởng, dù có tài hoa, dù có đẹp trai thì cũng không thể bảo vệ được Tư Tồn. Nhưng qua lần thử thách này, tình yêu của Tư Tồn và Mặc Trì càng trở nên thắm thiết, sâu đậm. Sau bốn năm lấy Mặc Trì, đúng lúc tình cảm của hai người đang vào lúc mặn nồng nhất thì có tin sét đánh: người cha đẻ của Tư Tồn tìm đến, đòi nhận cô sau 20 năm thất lạc. Cha đẻ của Tư Tồn tên LýThiệu Đường, là người con của gia đình trí thức Thượng Hải, vì cách mạng vănhóa mà nhà tan cửa nát, người vợ yêu qua đời khi sinh Tư Tồn. Ông không còn cách nào khác phải đưa Tư Tồn cho một nhà nông dân nuôi dưỡng, còn mình thì bỏ trốn sang Mỹ. Sau 20 năm ở Mỹ, ông đã có một sự nghiệp lớn, vào lúc Trung Quốc thay đổi chính sách, cải cách mở cửa, Lý Thiệu Đường quay về nước đầu tư, nhưngquan trọng hơn là tìm lại con gái. Khi biết con gái mình bị gia đình nông dân kia “bán” cho nhà Mặc Trì, lại nhìn thấy Mặc Trì là một kẻ tàn phế, ông rất tức giận và quyết tâm bắt hai người phải li hôn.  Lúc đó Tư Tồn đang có thai,nhưng chính Mặc Trì lại chưa chuẩn bị tinh thần để được làm cha, vì anh luôn canh cánh trong lòng việc mình chỉ là một kẻ tàn phế, chưa dám đối mặt với việc mình sẽ được làm cha, không muốn đứa con tương lai nhìn thấy bộ dạng tàn phế của mình. Lý Thiệu Đường là khách quý, là nhà đầu tư nước ngoài mang quốc tịchMỹ nên được thị ủy quan tâm, hơn nữa, chính vì gia đình Mặc Trì quả thực đã “mua” Tư Tồn nên quả thực đuối lý, đành thuận theo Lý Thiệu Đường bắt đôi vợ chồng trẻ phải li hôn. Trong một lần Lý Thiệu Đường và Mặc Trì cùng giằng co để giành Tư Tồn về phía mình, Tư Tồn đã bị ngã và sảy thai. Trong lúc chăm sóc Tư Tồn, Lý Thiệu Đường đột ngột bị xuất huyết não, gần như trở thành người thực vật. Và điều duy nhất khiến ông ổn định tinh thần là việc Tư Tồn và Mặc Trì li hôn để Tư Tồn theo ông về Mỹ chữa trị. Đôi vợ chồng trẻ không còn cách nàokhác, mẹ Mặc Trì cũng chỉ đành giấu hai người làm giấy li hôn cho họ. Đêm trước ngày tiễn Tư Tồn ra sân bay,  Mặc Trì lên cơn ốm nặng, không kịp đi tiễn cô. Tất cả thư từ Tư Tồn gửi từ Mỹ về đều bị mẹ Mặc Trì giữ lại, vì thế hai người mất liên lạc với nhau, và đều hiểu lầm rằng người kia không còn yêu mình nữa. Rốt cuộc tình cảm giữa hai người đi đến đâu, sau ngày gặp lại họ đã biến đổi thế nào? ***  Nếu ai đã trót yêu thích Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên, mình nghĩ cũng sẽ có cảm tình với câu chuyện tình đẹp này. Mình đã có những cảm xúc tương tự như khi đọc Lịch Xuyên lúc đọc câu chuyện này. Mình nói thế không có nghĩa là chuyện này nhái chuyện kia đâu nhé, chỉ là vì 2 câu chuyện đều nói về một người con trai tàn tật nhưng tâm hồn đẹp đẽ và tình yêu của họ cũng thiêng liêng đẹp đẽ như vậy.  Ngay khi đọc văn án mình đã thấy rất có cảm tình với truyện này rồi. Không phải vì đây lại là một câu chuyện về một chàng mĩ nam tàn tật mà bởi vì đây là một câu chuyện về tình yêu của thế hệ cha mẹ chúng ta, một câu chuyện tình yêu về một chàng trai khiếm khuyết nhưng đã dùng tâm hồn mình soi sáng cuộc đời một cô gái thế nào. Mình luôn thích những câu chuyện tình yêu thiêng liêng vượt lên trên ý nghĩa của tình cảm nam nữ yêu hận thông thường. Nếu như tình yêu của Tiểu Thu luôn là ánh sáng cuối đường hầm dẫn dắt Lịch Xuyên vượt qua sinh tử thì tình yêu của Mặc Trì là ánh mặt trời chói lọi soi sáng, dẫn lối cuộc đời Tư Tồn. Nếu như tình yêu của Lịch Xuyên là báu vật, là tín ngưỡng của Tiểu Thu thì tình yêu của Tư Tồn chính là bóng râm, là dòng nước trong lành tưới mát cuộc đời vốn cằn cỗi của Mặc Trì. Mặc Trì và Tư Tồn, yêu nhau bằng thứ tình yêu thuần khiết như thế, thiêng liêng như thế, đẹp đẽ và cao cả như thế một cách tự nhiên và cảm động. Đó là một tình yêu làm tan chảy trái tim tất cả những người quen biết họ nhưng cũng k khiến họ thoát khỏi bi kịch chia ly.  Phân đoạn đầu về những năm tháng Tư Tồn được gả vào nhà họ Mặc và tình yêu nảy nở cùng với những nỗ lực để được Tư Tồn đi học ĐH của cả 2 vợ chồng thực sự rất hay, rất đẹp, rất lay động. MÌnh đọc từ tốn vì văn truyện đẹp, tâm lý nhân vật tinh tế. Có những đoạn mình còn đọc lại nữa. Khi Tư Tồn bị hiểu lầm ở trường đại học mình cũng đã cảm thấy bí bức, lo sợ y như nhân vật chứ k phải cảm giác bực bội, tức tối như hiểu lầm trong các câu chuyện khác. Mình cũng đã lo sợ chỉ vì chuyện này mà cả 2 sẽ phải chia xa nhau mất. Nhưng hóa ra họ vẫn vượt qua được. Chỉ khi đối diện với tình thân trong một tình huống trớ trêu cả 2 mới phải chia ly.  Nếu bạn đọc câu chuyện này, bạn nhất định sẽ rung động. Cái cách Mặc Trì quan tâm Tư Tồn cho dù anh có phải ngồi xe lăn, ốm yếu vì viêm phổi, viêm khớp thì anh vẫn là một vòng tay mạnh mẽ, sưởi ấm và bao bọc Tư Tồn bé nhỏ 16 tuổi. Mình tin bất kì một cô gái thuần khiết nào, khi đối diện với một chàng trai sâu sắc, bao dung, nho nhã và uyên bác đến thế, cho dù ko còn 1 chân hoặc thậm chí là liệt đi chăng nữa cũng sẽ muốn yêu thương anh, tôn sùng anh. Tình yêu của con gái vừa đơn thuần và lại vừa phức tạp. Đơn thuần ở chỗ cho dù anh có khiếm khuyết, thậm chí xấu xí, hay ko giàu có nhưng nếu anh bao dung cô ấy, làm cô ấy nể phục, chăm sóc cô ấy bằng tấm chân tình thì cô ấy sẽ trao cho anh tình yêu. Mình không nói ở đây việc Mặc Trì là con trai thị trưởng, cơm ko lo thiếu áo k lo đủ hay anh rất đẹp trai, tao nhã. Mình tin cho dù anh không giàu có, anh không đẹp trai, chỉ cần anh đối xử nâng niu với Tư Tồn như vậy, chỉ cần anh đem sự uyên bác, sâu sắc của mình soi sáng cho cuộc đời cô như vậy cũng đã đủ để cô yêu anh cả đời này. Anh nhà giàu anh đẹp trai chỉ là để cho fan girl chị em mình tự sướng thôi.  Một Mặc Trì luôn quan tâm cô từ những cái nhỏ nhất như cô sợ sấm sét, như áo cô mặc, như đồ cô ăn. Một Mặc Trì dù đau ốm vẫn dùng hết khả năng chắp cánh cho cô bay xa, cho cô được học hành đỗ đạt. Một Mặc Trì luôn bao dung mọi lỗi lầm của cô, sẵn sàng dang tay ôm cô vào lòng, cho cô 1 vòng tay bảo vệ, một bóng râm để trốn. Tình yêu này đối với Tư Tồn đã sớm trở thành chân lý, là định mệnh của cô rồi. Mặc Trì sớm đã trở thành 1 nửa linh hồn không thể tách rời của Tư Tồn. Với Mặc Trì, sự tồn tại của Tư Tồn cũng có ý nghĩa như vậy. Cô đã đến bên cuộc đời tưởng như đã không còn ánh sáng của Mặc Trì như thế. Ấm áp như ngọn lửa đêm đông mà dịu dàng mát lạnh như dòng suối mùa hè. Cô tôn sùng anh, bảo vệ anh, chăm sóc anh tận tụy. Cô cũng yêu thương anh, si mê anh, coi anh như mặt trời trong tim mình. Cả đời không rời xa tưởng như là lời hứa của cô sẽ chăm sóc anh suốt đời với Lưu Xuân Hồng nhưng thực ra đấy là lời hứa của cô với lòng mình, với tình yêu, với tín ngưỡng của mình.  Rất đẹp, rất cảm động, về tình yêu một thời của thế hệ cha mẹ chúng ta. Thật đấy? Tình yêu nảy nở giữa bao định kiến xã hội. Anh là người tàn tật, anh không được đi học đại học. Cô là cô gái nông thôn được mua về... Rồi còn bao nhiêu những nguyên tắc của 1 thời xã hội cũ cứng ngắc mà tình yêu của họ phải vượt qua...  Truyện không đi vào H kiểu thịt thà như các truyện khác nên mình rất thích. Những cảnh hôn hay cảnh H chỉ là tình tiết và cảm xúc nhân vật chứ k sống sượng, tràn ngập. Thấy bảo tác giả này còm viết truyện đam mỹ cơ, nhưng viết H thế này thì nhẹ nhàng và đẹp .Điểm này cả truyện Lịch Xuyên và truyện này đều là yếu tố làm mình thích. Nhưng mà đảm bảo nếu có cảnh nam nữ chính hôn nhau hay thân mật sẽ làm cho bạn thấy thót tim, hồi hộp.  Có 1 số điểm mình không thích trong truyện, làm nó đi vào lối mòn. Không đáng kể lắm nhưng đã có sạn thì cũng phải kể ra. Thứ 1 là chi tiết sảy thai, không cần thiết 1 chút nào. Trong giai đoạn căng thẳng mối quan giữa Tư Tồn, Mặc Trì và bố ruột của cô thì chi tiết cô có thai rồi lại sảy mất mình thấy chẳng có ý nghĩa gì đáng kể, hơi bị cẩu huyết và thừa thãi. Thà rằng có có thai và sẽ sinh đứa bé đã đành. Ngoài ra tình tiết bố mẹ đẻ bố mẹ nuôi mình thấy cũng hơi cũ. Nhưng ngẫm ra phải là tình tiết kiểu đấy mới chia cách được 2 người. Tư Tồn không thể chọn lựa giữa 1 nửa linh hồn mình và người cha ruột bán thân bất toại. Mặc Trì phải lựa chọn giúp cô, lựa chọn đau đớn, lựa chọn chia xa không biết đến ngày gặp lại. Mình khá thích chi tiết sau khi Tư Tồn đi Mặc Trì 1 mình lập nghiệp nơi đất khách. Giá mà tác giả đi chi tiết hơn vào quá trình lập nghiệp của Mặc Trì theo kiểu có câu chuyện, có khó khăn có gút thắt thay vì như kiểu liệt kê quá trình đi lên thành đạt của Mặc Trì thì tốt hơn. Như thế truyện sẽ dài hơn nhưng mình cảm thấy sẽ hay hơn. Tương tự như thế, giá mà tác giả đi sâu vào tả cuộc sống của tư tồn nơi đất khách quê người, nơi cô dùng tình yêu và sự soi sáng của Mặc Trì để phấn đấu học tập, giành lại lòng tin của cổ đông và chăm sóc ba mình thế nào thì hay hơn. Như thế giây phút gặp lại độc giả sẽ cảm thấy mong chờ và đáng giá hơn nữa. Khoảng 1/4 đoạn cuối của phần 2 câu chuyện hơi đuối, đọc hơi giống các truyện ngôn tình thông thường, cứ như k liên quan đến đoạn đầu tiên ấy vì đoạn đầu quá hay. 1 chút xíu sạn vậy thôi, truyện HE, không thì đau tim chết mất.  Đây là 1 trong số ít những truyện mình sẽ đọc lại lần 2, lần 3 nếu có thời gian. Mình đọc khá nhiều ngôn tình rồi, mấy chục quyển nhưng mà truyện khiến mình đọc 2 lần thì chỉ có khoảng 5-6 truyện thôi.   Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Ngày Xuân của tác giả Vương Thiển.
Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp)
Mình công nhận lời tác giả là đúng, đọc truyện này không cần mang theo não, nhất là cái logic xác ướp nghìn năm trước phải là tóc dài nó không có tồn tại đâu. Đây là một truyện với cốt truyện hơi hơi lạ, ừm mà thật ra đối với mình nó rất lạ rồi.  Nữ chính Ninh Mật Đường cùng bạn đi tham quan một ngôi mộ cổ vừa được phát hiện, cô lỡ đứt tay để máu mình chạm vào một chiếc áo bào trong quan tài và rồi một tối mưa sa bão táp cái xác ướp quấn đầy vải trắng đó đứng sừng sững cạnh chân giường cô. Không phụ sự kỳ vọng của mọi người, nữ chính sợ ngất cmnl. Sáng dậy Ninh Mật Đường còn nghĩ mình nằm mơ, cho đến khi đi ra khỏi phòng vẫn thấy cái xác ướp quấn băng trắng đó đang ở trong nhà mình, băng vải trên người vẫn ướt do tối qua “nó” tự lẻn đi khỏi khu nghiên cứu khảo cổ thì bị mắc mưa :v  Đằng sau lớp vải quấn kia là một anh chàng đẹp trai cao to tám múi, chính là nam chính xác ướp Mạc Hoài của chúng ta, nam chính đã lên sàn một cách đáng sợ như vậy đấy.  Mạc Hoài là một cái xác ướp có vẻ giàu có, khi khai quật mộ anh là cả một khung cảnh chói lóa bởi bạch ngọc, bởi trận pháp hồi sinh tùy táng 111 người. Nhưng Mạc Hoài tỉnh lại sau hơn nghìn năm và không nhớ gì cả. Anh chỉ biết đi theo Ninh Mật Đường vì mùi máu của cô, đó là một sự ràng buộc. Sau đó Mạc Hoài bám dính lấy Ninh Mật Đường cầu thu dưỡng cầu chở che cầu yêu thương. Ninh Mật Đường là sinh viên năm nhất chuyên ngành Trung văn, hơn hết cô là một nhà văn mạng nổi tiếng, thành công trong việc xuất bản sách và cả bản quyền phim. Đặc biệt, cô có thể ngửi được mùi vị không bình thường, mùi vị đó cho cô biết người đối diện có bình an, sắp gặp nguy hiểm hay sắp tử vong. Ninh Mật Đường với tính cách không tranh đoạt, không so đo, tính cách khá trầm tĩnh và chững chạc.  Sau khi Ninh Mật Đường tìm mọi cách mà không “bỏ rơi” được Mạc Hoài, cô đành chấp nhận phải ở cùng anh ta. Ban đầu Ninh Mật Đường vẫn còn rất bài xích bởi vì Mạc Hoài đẹp thì có đẹp, hiền thì có hiền, lại hay bán manh tỏ ra ủy khuất, nhưng việc giữ một cái xác ướp sống lại trong nhà cũng rất thách thức thần kinh đó nha.  Nhưng dần dần Ninh Mật Đường lại bị sự ngây ngô quan tâm của Mạc Hoài làm cảm động và sa chân vào lưới tình ngọt ngào mà Mạc Hoài giăng ra – cách tán tỉnh do anh học từ tivi ra ạ :v Nên phải công nhận với mấy nam chính “không bình thường” kiểu này thì tivi là cả kho tàng kiến thức. Khi tình cảm hai người đang êm đẹp sến súa ngọt ngào ngược chết biết bao nhiêu F.A thì đùng một cái, Mạc Hoài có lại ký ức. Mạc Hoài vốn nghìn năm trước là một đế vương, với đế vương thì không nên có điểm yếu mà anh thấy Ninh Mật Đường chính là điểm yếu của mình nên đòi chia tay dọn nhà đi.  Người ta nói “quân vô hí ngôn”, nhưng Mạc Hoài lại tự vả mặt mình một phát vang dội khi chính anh chỉ vài hôm sau lại chạy theo Ninh Mật Đường cầu cô đừng bỏ rơi anh.  Dù có nhớ lại thì Mạc Hoài vẫn là Mạc Hoài, bản tính thích bán manh ủy khuất hay ghen tuông làm nũng cầu hôn hôn sờ sờ vẫn không thay đổi. Sở thích không mặc quần áo thích khoe thân với Ninh Mật Đường vẫn không thay đổi. Chỉ là sau khi nhớ lại thì bớt đi một xíu ngây ngô mà thôi.  Sau khi đọc xong mình cực thích tính cách nam chính vì anh ấy chính là muối của truyện mà: Mạc Hoài có đặc tính đặc trưng của nam chính trung khuyển thê nô, đội Ninh Mật Đường lên đầu và cực bám người. Mạc Hoài là xứng với câu “cao thủ không bằng tranh thủ”, là một thanh niên biết tranh thủ cơ hội. Mạc Hoài không thích mặc quần áo, Mạc Hoài thích khoe thân cho Ninh Mật Đường xem, hạnh phúc khi được Ninh Mật Đường sờ sờ, dù cô không muốn xem đâu. Mạc Hoài nói trừ anh ra tất cả đàn ông đều là người xấu, không ai tốt bằng anh đâu. Mạc Hoài nói với Ninh Mật Đường đừng ghét bỏ anh, em “ghét” anh cũng được nhưng đừng “bỏ” anh. Mạc Hoài thích ngược đám FA bằng cách khoe ân ái trắng trợn. Mạc Hoài sau khi có lại ký ức hay xưng “trẫm”, nhưng “trẫm” khi xưa hậu cung không một bóng hồng, nay sống lại triều đại cũng mất, nghèo túng.  Tóm lại là Mạc Hoài cực cực đáng yêu. Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp) của tác giả Mỹ Nhân Vô Sương.