Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hóa Ra Nam Thần Của Trường Là Bố Của Con Tôi

Trong bộ “Sủng em thành hôn” có hai nhân vật được mọi người bàn tán sôi nổi hơn cả cặp nam nữ chính. Giang Nhược Kiều là mối tình đầu tâm cơ đã bỏ rơi nam chính khi người ta chưa có gì trong tay, dưới vỏ bọc đáng yêu, ngây thơ là bản tính mê giàu ngại khó, tính cách ham hư vinh, làm rất nhiều chuyện khiến người khác tức đến ứa gan. Lục Dĩ Thành, bạn cùng phòng thời đại học kiêm bạn thân của nam chính, gia cảnh bần hàn, là một nam thần truyền kỳ thời còn học đại học, tính cách ôn hòa hướng nội, khiêm nhường lễ độ. Một ngày X nào đó, lúc Lục Dĩ Thành đang đi làm thêm thì vô tình nhặt được một thằng nhóc năm tuổi, ánh mắt cậu bé sáng long lanh gọi anh là bố! Lục Dĩ Thành không biết phải làm sao: “…” Có ai nói cho anh biết, năm nay anh mới hai mươi mà thôi, sao lại có đứa con trai năm tuổi cho được, hơn nữa, anh chắc chắn bản thân mình chưa từng có quan hệ thân mật với bất kỳ ai cơ mà. Điều đáng sợ hơn lại chính là, khi nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của bạn thân anh và bạn gái cậu ta, thằng bé lại chỉ tay vào cô bạn gái, mặt mày oán giận mà hỏi anh: “Bố ơi, sao bố còn chưa dẫn con tới gặp mẹ?” Vài năm sau, đại học A lưu truyền một truyền thuyết, hoa hậu giảng đường của khóa đó đẹp cỡ nào cơ chứ? Đẹp đến mức hai nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong trường phải trở mặt thành thù vì cô. Trước tin đồn này, Giang Nhược Kiều chỉ bày tỏ: “Thật ra thì, ngay từ đầu tôi đã không coi trọng hai người đó rồi… nhưng mà, phụ bằng tử quý [*] đó, mọi người tin không?” Lục Dĩ Thành: “?” —————— Chú thích: [*] Phụ bằng tử quý: Cha quý nhờ con, mượn ý từ câu gốc “mẫu bằng tử quý” để chỉ hoàn cảnh của những gia đình đế vương ngày xưa, con trai vinh hiển thì mẹ cũng được thơm lây. *** Reviewer: AI_Thủy Tiên Thật đẹp biết bao nếu ta được gặp gỡ một ai đó. Tựa một lời chúc phúc từ số mệnh làm sát gần hai tâm hồn. Khi nhắc đến Lục Dĩ Thành, để nói về anh, nào có còn từ nào thích hợp từ “đẹp” nữa đâu? Anh ôn tồn lễ độ, biết kính cẩn khiêm nhường. Nào chỉ có thế, Lục Dĩ Thành còn là một người chăm chỉ cầu tiến. Cuộc sống của anh tuy chẳng rực rỡ muôn màu muôn vẻ như bao cô cậu sinh viên cùng tuổi, nhưng anh lại điểm tô cho cuộc đời mình bằng những sắc màu riêng biệt, những sắc màu chỉ tồn tại nơi anh. Đó là tấm lòng cao cả kiên định, là những bước chân vững vàng bước qua bao chông gai. Nếu nhất định phải chọn ra một hình mẫu cho hai chữ “quân tử”, thì có lẽ người ta sẽ nghĩ ngay đến Lục Dĩ Thành mà chẳng ngần ngại gì. Bởi lẽ, do anh quá tốt đẹp. Tốt đẹp đến nỗi người ta chỉ dám ngắm nhìn chứ chẳng ai đành lòng quấy nhiễu thế giới của anh. Trong ngôi trường mà anh đang theo học ấy, không chỉ mỗi mình anh, cô nàng “hoa hậu giảng đường” Giang Nhược Kiều cũng nổi danh không kém bởi sự “tài sắc vẹn toàn”. Cô rất đỗi xinh đẹp. Có lẽ đây chính là sự thật mà chẳng ai có thể chối cãi được. Mà, một nhành hoa đẹp sẽ khiến người ta không thôi cảm thán, nhưng, một nhành hoa biết tỏa hương sắc mới có thể in dấu mãi trong tâm trí con người ta. Giang Nhược Kiều cũng thế. Cô có cả sắc, trí và tài. Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều, tưởng như họ chỉ là người xa lạ, tưởng như người ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy điểm gặp gỡ nào trong đời họ… Nhưng rồi, số mệnh vô thường là thế, một ngày kia, “điểm gặp gỡ” giữa anh và cô đã đến. Đó là một cậu bé con năm tuổi. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu cậu nhóc ấy không nói rằng nhóc tên là Lục Tư Nghiên, con của mẹ Giang Nhược Kiều và bố Lục Dĩ Thành… Cũng chẳng có gì đáng nói nếu cậu nhóc ấy không nói rằng nhóc đến từ tương lai… Khó tin biết bao, nào ai dám tin rằng đây là sự thật? Dẫu thế, dù tin hay không tin thì nó đã thật sự xảy ra với Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều. Để dùng một từ để gọi tên những cảm xúc đầu tiên của họ trước sự việc này, có lẽ đó sẽ là từ “hãi hùng”. Tuy thế, với cương vị là những “mầm non tương lai đầy hứa hẹn của nước nhà”, họ đã xốc lại tinh thần và chấp nhận cậu con trai đến từ tương lai này một cách nhanh chóng. Từ ngày đó, Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều của năm hai mươi tuổi cùng với nhóc Lục Tư Nghiên trở thành một gia đình. Chẳng hề dễ dàng đối với hai cô cậu sinh viên này, chẳng hề dễ dàng khi phải gánh vác trách nhiệm của những đấng sinh thành vào những ngày họ còn non trẻ. Ngỡ rằng gia đình nhỏ này chỉ có thể tồn tại ngắn ngày, Tư Nghiên sẽ trở về thế giới của nhóc nhanh thôi, rồi ngày Tư Nghiên quay về sẽ là ngày đặt dấu chấm tròn trĩnh kết thúc tất cả. Nhưng rồi, dẫu bao năm ròng rã qua đi, dẫu Tư Nghiên đã đến rồi đi không biết bao nhiêu lần, gia đình nhỏ ấy vẫn luôn là chốn về duy nhất trong trái tim họ… … Từng có một câu nói, rằng: Vào những ngày trời mưa, khi cùng đứng dưới một tán ô, độ nghiêng của chiếc ô sẽ nói cho chúng ta biết yêu thương đang đến từ ai [*]. Nhưng lại chẳng một ai nói cho ta hay, liệu rằng, khi ta đơn côi lẻ bóng đứng dưới làn mưa rả rích, ai sẽ là người trao ta tán ô ấy? “Anh nói thật khẽ khàng, rằng: “Mưa lớn thế này cũng không sao cả, tôi đưa em về nhà.” Dòng nước mắt cứ rưng rưng vờn quanh khoé mắt cô, cuối cùng cô cũng theo anh đứng dưới tán ô rồi hòa vào cơn mưa. Anh nói: “Dự báo thời tiết bảo rằng ngày mai là một ngày nắng, thời tiết rất tốt.” Cô khoác trên mình chiếc áo khoác của anh, vừa dày mà cũng vừa ấm áp, khi nói chuyện, giọng nói của cô mang theo chút run rẩy và bất lực: “Trời sẽ nắng sao?” Cô hỏi anh như thế. “Nhất định là sẽ nắng.” Rồi bầu trời sẽ trong xanh sẽ trở lại, Giang Nhược Kiều.” Giang Nhược Kiều chưa từng đòi hỏi một tán ô, một cái dang tay hay một vòng ôm ủi an từ ai cả. Trong hành trình trưởng thành, những thứ ấy quá đỗi xa vời với cô, cô cũng dần học cách chấp nhận và chẳng còn cố chấp một lòng mong cầu sự đồng cảm từ người khác nữa. Thế nhưng, từ sâu thẳm trong nội tâm mình, cô vẫn chỉ là một người bình thường. Có đôi khi chợt yếu lòng, Giang Nhược Kiều vẫn hy vọng, hy vọng biết bao chút cảm thương từ một người. Trước ngày Lục Dĩ Thành xuất hiện, Giang Nhược Kiều chưa từng ngờ rằng cô sẽ trở thành “lựa chọn đầu tiên” của một ai đó. Nhưng đứa trẻ ngoan ngoãn sẽ được người lớn cho một cái xoa đầu khích lệ, còn đứa bé khóc lóc thì sẽ có kẹo ăn, nhưng, chẳng cần chờ đến khi cô phải rơi nước mắt, nếu trong tay anh có kẹo thì anh sẽ cho cô hết tất cả. Tuy cô rất mạnh mẽ và cũng rất dũng cảm, nhưng, nếu có thể, nếu anh vẫn còn cơ hội, anh mong sao anh sẽ là người chở che cho cô, là nơi bến đỗ bình yên để cô trở về. Dẫu rằng đó là ngày nắng hay ngày mưa, anh mong sao, khi anh tỏ bày nỗi lòng mình, câu trả lời anh nhận được sẽ là câu trả lời từ tận đáy lòng cô. “Cô biết, dù cô có đứng yên thì anh vẫn sẽ hao công tốn sức để đến trước mặt cô. Anh không biết tâm tư của cô, cũng không hiểu được suy nghĩ của cô, nhưng anh vẫn sẽ tiến về phía cô, đối xử tốt với cô, sau đó nói một câu, anh chỉ đang làm chuyện mà anh muốn làm.” … Thật ra mình khá thích những bộ truyện có em bé dễ thương, vậy nên đôi khi mình sẽ không mong chờ quá nhiều vào cốt truyện, chỉ cần cách hành văn dễ hiểu là được. Nhưng “Hoá ra nam thần của trường là bố của con tôi” thì lại khác, khiến mình thấy khá bất ngờ. Tuy không quá cầu kỳ và phức tạp nhưng cốt truyện không hề bị sáo rỗng, mạch truyện cứ nhè nhẹ, diễn biến truyện vừa phải và rất đáng yêu. Cậu nhóc Lục Tư Nghiên như “người lữ hành thời gian” được vận mệnh lựa chọn, sự hiện diện của nhóc như minh chứng chứng minh duyên phận là hai tiếng tuyệt diệu biết bao. Khi gặp gỡ, Lục Dĩ Thành không phải là Lục Dĩ Thành hoàn hảo nhất, Giang Nhược Kiều cũng chẳng phải là một Giang Nhược Kiều hoàn mỹ, nhưng vì đã được gặp nhau, vì những trách nhiệm mà cả hai bằng lòng gánh vác và vì những rung động trong trái tim mình, họ chấp nhận thực tại và nỗ lực để “đẹp” hơn qua từng ngày. Vì có một Giang Nhược Kiều đang đứng ở chốn ấy chờ anh nên anh mới phải nỗ lực nhiều đến nhường ấy, chỉ là vì anh muốn tiến gần hơn về phía cô, gần hơn, gần hơn nữa. Vì vẫn còn một Lục Dĩ Thành tốt đẹp đến thế đang từng bước đến bên cô, cho cô một tán ô giữa đêm đen giông bão, nên cô càng phải ra sức vùng vẫy, vùng vẫy để thoát khỏi những bóng tối trong cuộc sống cũ. Vì một ngày được sánh bước bên đối phương, chưa một ngày nào họ thôi cố gắng. May mắn thay, trời chẳng phụ người có tâm, họ đã trông thấy dáng hình hạnh phúc và được nếm trải quả ngọt của yêu thương. ____ [*]: Theo bộ phim “18 Again” (Trở lại tuổi 18). “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Deadline dí tui *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Con sói xám đứng trước cửa nhà của ba chú heo con, thổi phì phò vào căn nhà xây bằng gạch nhưng căn nhà vẫn không hề hấn gì. Nó tức giận trèo lên mái nhà, định theo đường ống khói để leo vào bên trong. Chú heo út thấy thế thì nhanh chóng đốt lửa, đúng ngay lúc sói xám từ trên ống khói đi xuống rơi trúng vào bếp lửa, đuôi của nó bị lửa đốt cháy thành tro, nó lập tức co giò bỏ chạy, không dám ức hiếp ba chú heo con nữa.” Giọng nói du dương của Lục Dĩ Thành năm hai mươi tuổi từ từ hạ xuống khi kể đến đoạn kết của câu chuyện, dỗ người nghe đi vào giấc ngủ. Chỉ tiếc là đứa bé năm tuổi tinh lực dồi dào, năng lượng tràn trề không gì cản nổi. Một cuốn truyện cổ tích có hai mươi câu chuyện, câu chuyện cuối cùng có tên là “Ba chú heo con”, bấy giờ, miệng lưỡi Lục Dĩ Thành đã khô rang, còn cảm thấy buồn ngủ. Nhưng nhóc con năm tuổi nằm bên cạnh anh vẫn mang đôi mắt sáng ngời, chẳng có dấu hiệu gì là buồn ngủ cả. Lục Dĩ Thành: “…” Anh liếc mắt nhìn lên đồng hồ treo tường, đã mười một giờ đêm rồi, thể lực của đứa bé này tốt đến mức khiến người ta phải tán thưởng không thôi. “Bình thường thì mấy giờ con đi ngủ?” Lục Dĩ Thành xếp cuốn truyện lại, miết sống mũi và hỏi cậu nhóc. Cậu nhóc vươn bàn tay mũm mĩm đầy thịt của mình ra, trên bàn tay còn có năm đồng tiền nhỏ xinh để so với số tám: “Dạ tám giờ rưỡi.” Đã lâu lắm rồi Lục Dĩ Thành chưa phải trải qua cảm giác lo âu, phiền não như lúc này. “Vậy tại sao giờ này con còn chưa ngủ?” Lục Dĩ Thành hỏi. Cậu nhóc bĩu môi trả lời: “Tại vì con chưa uống sữa, tại vì người kể chuyện cổ tích không phải là mẹ!” Da đầu của Lục Dĩ Thành bắt đầu tê dại. Rốt cuộc thì tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này, tới tận ngày hôm nay anh cũng không sao hiểu được. Giờ phút này, bộ não vốn luôn sáng suốt, linh hoạt của anh cũng phải tối sầm lại. Lịch trình nghỉ đông, nghỉ hè của mọi năm đều được anh sắp xếp kín mít. Kỳ nghỉ hè cuối năm hai đại học này cũng không ngoại lệ. Nhờ có sự giúp đỡ của giảng viên nên hiện giờ anh đang làm gia sư cho hai học sinh, một học sinh cấp hai và một học sinh cấp ba, mỗi ngày đều phụ đạo một tiếng. Bởi vậy mà sau khi kết thúc kỳ nghỉ hè, anh đã tiết kiệm được một khoản tiền kha khá. Một tuần trước, anh nhặt được một đứa bé ở bên ngoài vườn hoa của khu chung cư nhỏ ven sông. Đứa bé này còn gọi anh là “bố“ một cách trôi chảy. Mới đầu Lục Dĩ Thành còn cho đó chỉ là trò đùa của thằng bé, mãi cho đến khi nó lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt. Đồng hồ quả quýt này là di vật mà bà nội của Lục Dĩ Thành để lại. Lục Dĩ Thành nhớ rõ là anh đã cất nó ở trong rương rất kỹ càng, kết quả là, kể từ khi đưa nhóc con này về nhà cùng mình, anh không tìm thấy chiếc đồng hồ này ở đâu cả. Bắt đầu từ lúc đó, Lục Dĩ Thành phát hiện những chuyện đang xảy ra không được bình thường cho lắm. Đồng hồ quả quýt trong tay nhóc con đúng thật là di vật của bà nội anh. Chẳng qua là nó không giống với hình ảnh chiếc đồng hồ trong trí nhớ của anh, bên trong đồng hồ quả quýt này có một tấm ảnh. Là ảnh chụp một nhà ba người. Người đàn ông có khuôn mặt thanh tú, đeo kính gọng mỏng, phong thái ung dung, trưởng thành. Người phụ nữ với mái tóc dài xoăn nhẹ, đẹp đến mức chim sa cá lặn, tựa một đóa hồng phong tình vạn chủng [*], đôi mắt cong cong, khóe môi khẽ nhếch, một vẻ đẹp khó lòng diễn tả bằng lời. [*] Phong tình vạn chủng: Chỉ sự quyến rũ tự nhiên của một người phụ nữ, là sự quyến rũ toát ra từ trong cốt cách chứ không phải cố tình tỏ ra quyến rũ. Chính giữa là một đứa bé khoảng chừng ba tuổi, thân hình mũm mĩm, mặc một bộ vest tí hon cùng một chiếc nơ thắt trên cổ, đôi mắt lanh lợi, vừa đẹp trai lại vừa đáng yêu. Trông có vẻ là một gia đình ba người cực kỳ hạnh phúc. Nhưng có một vấn đề… Anh cảm thấy người đàn ông trong tấm ảnh này rất quen mắt, ngoại hình và dung mạo giống anh như đúc, chỉ có điều, người nọ không có những đường nét ngây ngô như anh. Người phụ nữ trong tấm ảnh cũng không hề xa lạ với anh. Trí thông minh của đứa bé năm tuổi này không phải dạng vừa. Lục Dĩ Thành biết được không ít thông tin từ nhóc, chính miệng nhóc nói vanh vách họ tên của bố mẹ, số điện thoại của hai người, thậm chí, đến cả số căn cước của bố mẹ mà nhóc cũng nhớ rõ… Anh lại hỏi cậu đã đến đây bằng cách nào? Vẻ mặt của nhóc hờn dỗi, cậu nói: “Bố còn không biết tại sao thì sao mà con biết được chứ? Con với A Mẫn chơi mèo bắt chuột, con đang trốn trong tủ quần áo của con, A Mẫn vẫn chưa tìm thấy con. Lúc con mở tủ đi ra thì đã nhìn thấy bố rồi!” “Không đúng, là bố không có đeo mắt kính ~” “Bố ơi, tại sao chúng ta còn chưa về nhà vậy ạ?” “Có phải mẹ lại đuổi bố ra ngoài rồi không?” Lục Dĩ Thành có thể lờ mờ đoán được đầu đuôi của sự việc này. Chỉ là, vẫn còn thiếu một thủ tục cuối cùng để xác nhận. Cũng không biết vì sao anh lại tin lời nói của nhóc con mập mạp này, như thể bị ma xui quỷ khiến mà lấy một ít tiền để làm giám định DNA. Kết quả giám định DNA cho thấy anh và nhóc con này thật sự có quan hệ bố con. ? Có ai nói cho anh biết, sao một thanh niên hai mươi tuổi như anh lại có một đứa con tận năm tuổi? Lúc còn học trung học, giáo viên Tiếng Anh từng đưa lớp anh đến phòng nghe nhìn để xem một bộ phim có tên là “Hiệu ứng cánh bướm” [1]. Anh thường xuyên nghe thấy mấy bạn học nữ bàn tán về những quyển tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng thời điểm đó có tình tiết xuyên không [2], trọng sinh [3] hoặc là xuyên qua một quyển sách đang hot ở thời điểm hiện tại. Lục Dĩ Thành đang phỏng đoán, liệu đứa con trai năm tuổi của anh đã nghịch ngợm thứ gì mà có thể từ tương lai xuyên đến hiện tại. Tại sao lại xảy ra chuyện này? Lục Dĩ Thành càng nghĩ càng không thể hiểu nổi. [1] Hiệu ứng cánh bướm: Là cụm từ dùng để mô tả thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ vật lý so với điều kiện gốc được nhà khí tượng học Edward Lorenz phát biểu vào năm 1961. Câu nói nổi tiếng của Lorenz về hiệu ứng cánh bướm chính là: “Chỉ cần một con bướm đập cánh ở Brazil cũng có thể gây ra một cơn lốc xoáy ở Texas.” [2] Xuyên không: Là thể loại truyện có nhân vật chính vì một lý do nào đó mà xuyên qua thời gian đến với thời đại cách rất xa thời đại mà mình đang sống, có thể là xuyên về quá khứ hoặc xuyên đến tương lai. [3] Trọng sinh: Là thể loại truyện mà nhân vật chính sau khi chết đi, được đầu thai nhưng vẫn giữ nguyên ký ức của kiếp trước. Nhưng, chuyện cũng đã xảy ra rồi, suốt một tuần nay, anh cứ có cảm giác anh đang mơ một giấc mơ khoa học viễn tưởng, chỉ là, khi mở mắt ra thì vẫn nhìn thấy đứa bé năm tuổi nằm bên cạnh mình. Gần mười một giờ đêm. Chơi đùa cả một ngày, rốt cuộc nhóc con cũng lười biếng ngáp dài rồi mơ mơ màng màng thiếp đi, trước khi chìm vào giấc ngủ say sưa, nhóc cứ luôn miệng lặp lại những câu hỏi: “Khi nào thì mẹ mới tới đón con? Con muốn gặp mẹ.” “Con không chọc mẹ giận mẹ, là do bố mẹ cãi nhau mà, đâu có liên quan tới con. Bố mới là người bị mẹ đuổi ra ngoài, con không có mà ~” Lục Dĩ Thành thấy đau đầu lắm rồi. Đến khi cậu nhóc ngủ say thì anh mới ngắm nghía khuôn mặt của nó. Lông mi của cậu nhóc này vừa dài vừa dày mà lại còn cong vút, khuôn mặt tròn trịa bụ bẫm, hai cánh tay vừa trắng trẻo lại múp míp, giống hệt như một củ sen vậy. Mặc kệ chuyện này có ly kỳ đến mức nào đi chăng nữa, thì, ngoại trừ việc đối mặt ra, anh cũng không còn cách nào khác cả. Lục Dĩ Thành thở dài một hơi rồi cầm điện thoại đang để trên tủ giường lên. Mãi cho đến tận giờ phút này, Lục Dĩ Thành vẫn không thể tin được anh sẽ kết hôn với Giang Nhược Kiều trong tương lai, thậm chí hai người còn có một đứa con trai. Vậy, Giang Nhược Kiều là ai? Học kỳ hai của năm hai đại học, đây chính là cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong phòng ký túc xá của anh. Mỗi phòng ký túc xá dành cho sinh viên hệ chính quy của đại học A đều là phòng tiêu chuẩn dành bốn người. Kể từ kỳ huấn luyện quân sự cho sinh viên năm nhất đến hiện tại thì không khí phòng ký túc của họ vẫn rất hòa thuận và dễ chịu. Cả bốn người đều rất thích nói chuyện phiếm với nhau, quan hệ thường ngày cũng rất tốt. Nhất là Tưởng Diên, tính tình thật thà, bất kể là ai cần giúp đỡ thì anh ta đều giúp chẳng nề hà gì. Vậy nên, khi Tưởng Diên nói anh ta đang thích một cô gái thì mấy người bạn cùng phòng các anh đều bừng bừng khí thế bày mưu tính kế giúp anh ta, so với chuyện yêu đương của bản thân thì còn nhiệt tình hơn. Giang Nhược Kiều là người mà Tưởng Diên thích. Lục Dĩ Thành còn nhớ rất rõ, vào tối hôm Tưởng Diên nhận được cái gật đầu đồng ý từ Giang Nhược Kiều, gần như anh ta vui đến phát điên, dưới cái nhìn của dì quản lý ký túc xá, anh ta ôm một thùng bia đi lên. Cũng vì anh biết Tưởng Diên thích Giang Nhược Kiều nhiều đến cỡ nào nên khi nhìn vào tấm ảnh được khảm trong đồng hồ quả quýt, Lục Dĩ Thành còn nghĩ tới một khả năng khác – có khi nào Giang Nhược Kiều còn có cô người em gái song sinh không nhỉ? Nếu không có nhóc con có trí nhớ kinh người nói ra số thẻ căn cước của Giang Nhược Kiều, Lục Dĩ Thành có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới chuyện trong tương lai, rốt cuộc là đầu anh đã bị úng bao nhiêu nước mới có thể thích Giang Nhược Kiều? Giang Nhược Kiều là bạn gái của Tưởng Diên mà. Bắt đầu từ lúc báo danh nhập học, Lục Dĩ Thành đã nổi bật trong nhóm tân sinh viên, anh mang theo ánh hào quang thủ khoa khối khoa học tự nhiên trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Dáng người anh hơi gầy, mặc một chiếc áo thun trắng mà cổ áo gần như mất đi độ đàn hồi do giặt nhiều lần, toát ra hương vị thanh khiết của một thiếu niên, lúc hơi nghiêng người sẽ để lộ ra xương quai xanh tinh tế. Chiều cao một mét tám mươi ba, vai rộng, eo thon, nhìn cả người hệt như một cây bạch dương. Sau hai năm vào trường, biệt danh “thiếu niên chay trường” mà mấy đàn chị đặt cho vẫn theo anh đến tận bây giờ. Tính tình của anh khiêm tốn, hướng nội, đối với người khác luôn hòa nhã, thân thiện, giống hệt động vật ăn cỏ, gần như không gây hề gây sự với bất kỳ ai. Thế nên, thật tình là Lục Dĩ Thành không thể hiểu nổi. Có phải là sâu trong thâm tâm anh vẫn còn che giấu bản chất xấu xa không? Lục Dĩ Thành lục tìm trong danh bạ của mình, chỉ có bốn người là nữ. Một người là giáo viên hướng dẫn của anh, hai người là phụ huynh học sinh, người còn lại là người cô đã lấy chồng xa của anh. Anh cho rằng nếu anh chủ động liên lạc với Giang Nhược Kiều trước thì sẽ phiền phức hơn. Nhưng nhóc con đã nói ra số điện thoại của cô, chỉ là, không biết bây giờ Giang Nhược Kiều có dùng số điện thoại này hay không. Ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương của Lục Dĩ Thành đã dừng trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng thì anh cũng gửi đi một tin nhắn: [Xin chào, cho hỏi cậu có phải là Giang Nhược Kiều không? Tôi là Lục Dĩ Thành, tôi có việc cần tìm cậu.] … Cùng lúc đó, ở Quý Khê đổ một cơn mưa lớn, xua đi cái nóng oi ả của mùa hè. Giang Nhược Kiều rảnh rỗi không có việc gì làm, tiện tay mở cuốn tiểu thuyết mà em họ của cô đã mua. Đối với cô mà nói, tiểu thuyết còn hiệu quả hơn cả melatonin [*], chỉ cần đọc hai đến ba trang là buồn ngủ rồi. Đèn ngủ nhỏ trên đầu giường vẫn còn sáng, máy điều hòa cũ trong phòng phát ra âm thanh vù vù, còn Giang Nhược Kiều thì đã chìm vào giấc ngủ say tự bao giờ. [*] Melatonin: Là một hormone tồn tại tự nhiên trong cơ thể người và một số động vật khác, có tác dụng điều hòa nhịp sinh học (thức – ngủ). Ánh sáng là nhân tố giúp điều chỉnh nhịp sinh học, tiếp xúc với ánh sáng sẽ ngăn chặn giải phóng melatonin báo hiệu cho việc thức dậy. Ngược lại, trong bóng tối, cơ thể sẽ tăng tiết melatonin để chuẩn bị cho giấc ngủ. Một số bệnh nhân mất ngủ sử dụng melatonin để có giấc ngủ tốt hơn. Trở về quê nhà, được ngủ trên chiếc giường nhỏ này khiến cho Giang Nhược Kiều có cảm giác an toàn. Chẳng qua là, từ trước tới nay cô chưa từng nằm mơ, thế nhưng, đêm nay lại phá lệ có một giấc mộng. Vẫn là một giấc mơ không mấy đẹp đẽ. Đó là khung cảnh trong một bữa tiệc rượu, cô nhìn thấy một đôi nam nữ cách chỗ cô đứng không xa. Người đàn ông một thân quần áo được cắt may tinh xảo vừa vặn, cả người toát ra một luồng khí lạnh như lời cảnh báo “chớ nên động vào” bị mọi người vây xung quanh nịnh nọt. Đôi lông mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn, chỉ khi nhìn người phụ nữ đang kéo tay mình, khuôn mặt vốn lạnh lùng ấy mới như băng tuyết tan chảy, tình cảm đong đầy và sự yêu chiều trong mắt anh ta khiến người ta chẳng cách nào thốt lên thành lời. Mỹ nhân nhỏ nhắn bên cạnh anh ta xinh đẹp đến nỗi làm liêu xiêu lòng người, không biết tại sao cô ấy lại kéo anh ta, kiễng chân ghé vào tai anh nói gì đó. Anh ta nghe xong thì khẽ đặt lên trán cô ấy một nụ hôn như để trấn an. Trong giấc mơ, Giang Nhược Kiều đã nhìn thấy thế. Ánh mắt sắc bén của người đàn ông đó hướng về phía cô. Khung cảnh lại thay đổi, cơn mưa bên ngoài tí tách rơi đều từng hạt. Giang Nhược Kiều ôm hai tay trước ngực, chật vật bước đi trên con đường nhỏ, làn váy đã nhuốm màu bẩn thỉu, mái tóc của cô cũng ướt đẫm. Toàn thân cô run lẩy bẩy vì lạnh, khom người, từng bước chân như giẫm phải đinh, khó nhóc cất từng bước về phía trước. Đột nhiên, một chiếc xe Bentley màu đen chầm chậm dừng lại bên cạnh cô. Cửa kính xe từ từ được hạ xuống, người đàn ông ngồi trong xe lạnh lùng nhìn cô rồi buông lời chế nhạo: “Van xin tôi đi, tôi sẽ buông tha cho em.” … Giang Nhược Kiều tỉnh lại do bị tiếng ồn đánh thức. Ông bà ngoại của cô đã lớn tuổi, tai cũng không còn tốt như trước nữa. Hai người đã cố gắng nói chuyện nhỏ hết mức có thể, nhưng vấn đề nằm ở hiệu quả cách âm của nhà cũ quá kém. Sau khi tỉnh dậy, cô duỗi người, theo thói quen cầm lấy điện thoại đang dặt trên tủ đầu giường rồi mở màn hình lên xem. Ngoài thông báo từ Weibo và những trang web khác, có một tin nhắn di động cùng vài tin nhắn WeChat. Tin nhắn di động đến từ một số máy lạ. Tin nhắn trên WeChat là của bạn trai cô gửi tới. Giang Nhược Kiều “a” một tiếng rồi mở tin nhắn đó ra xem. Cô nhíu mày, Lục Dĩ Thành là ai? Người này tìm cô có việc gì vậy? Hai người họ có quen biết nhau sao? Mời các bạn mượn đọc sách Hóa Ra Nam Thần Của Trường Là Bố Của Con Tôi của tác giả Lâm Miên Miên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ba Vạn Dòng Tình Thư - Lệ Tiêu
Lệ Tiêu thật sự dũng cảm. Trong muôn vàn đề tài về ngôn tình, cô đã chọn viết về một lĩnh vực nửa sáng nửa tối: văn học mạng.  Nửa sáng chính là, bằng câu chuyện này, Lệ Tiêu đã cho độc giả hiểu rõ công việc, cách thức vận hành, những khó khăn và niềm vui của những người múa cùng con chữ.  Nhưng nửa tối còn lại, cũng chính là sự thật trần trụi của cái nghề nghiệp vốn nổi tiếng là bạc bẽo này. Là sự đố kị đến từ những người đã từng cùng chung lý tưởng và đam mê, là sự chèn ép của nhà xuất bản đối với tác giả mới, là sự hủy hoại đến từ cư dân mạng bị dắt mũi, là những lúc băn khoăn và do dự đối với lựa chọn của bản thân người viết chữ. Thật lòng mà nói, những câu chuyện mang tính thực tế và thời sự như thế này, sẽ không thu hút độc giả bằng những đề tài “hot” khác, nhưng đọc để hiểu rằng, những con chữ đến được với chúng ta, đã phải trải qua một quãng đường chông gai như thế nào và chủ nhân của những con chữ đó, họ đã trăn trở với bản thân đến thế nào. Câu chuyện “Ba vạn dòng thư tình” viết về một nữ tác giả có bút danh Ngọc Ly. Thế nhưng, cái bút danh này, sau khi tạo ra một cơn sóng mạnh mẽ bằng một bộ tiểu thuyết, thì cũng ngay sau đó không thể sử dụng được nữa.  Bởi vì, bằng một cách mờ ám nào đó, cái tên Ngọc Ly bị vướng vào một nghi án đạo nhái vô cùng xác thực. Lúc bấy giờ, cô bắt buộc phải tuyên bố gác bút và trở về với tên thật của mình, Tạ Thanh. Nếu là một tác giả nào khác, bằng năng lực của mình, Tạ Thanh hoàn toàn có thể dùng một bút danh mới làm lại từ đầu và đạt được thành công như vậy. Nhưng cô đã không làm thế. Tạ Thanh lựa chọn tin tưởng pháp luật, lựa chọn tin tưởng công lý.  Nhưng chỉ là một tác giả trẻ mới nổi trên mạng, lại bị nhà xuất bản chèn ép một cách thô bạo, Tạ Thanh vốn không đủ điều kiện để nhờ pháp luật can thiệp vào sự việc của mình. Cho nên, lựa chọn hiện tại của cô là tìm đến công việc viết hộ. Thật ra, đây cũng chính là một mảng xám của văn học. Ai có thể đảm bảo nhà văn luôn có cảm hứng để viết? Nhất là khi họ đã trở nên có tiếng tăm, yêu cầu của độc giả cũng trở thành một loại áp lực. Cho dù tâm trạng của bạn cực kỳ tồi tệ, nhưng vẫn phải gõ ra những câu chữ đầy màu hồng hạnh phúc?  Trong lúc bạn đang tận hưởng niềm vui tột cùng, lại vẫn phải viết ra một phân đoạn đầy nước mắt? Tác giả cũng chỉ là con người, cho nên cũng có lúc, họ thật sự bất lực. Vì thế, mới cần đến những người như Tạ Thanh, không cần tiếng tăm, không cần ai biết đến, chỉ cần có tiền. Thế giới vốn đáng sợ như vậy đấy, thật thật giả giả luôn tồn tại song song không hề tách rời. Và con người ta, chỉ tin vào những gì mà mình muốn tin, vốn dĩ không hề quan tâm đâu mới là sự thật. Không phải tự nhiên mà Tạ Thanh chỉ bằng một tác phẩm đã có thể trở nên nổi tiếng, cô thực sự có tài. Chính vì vậy, công việc viết hộ này không thể che lấp hào quang của cô, cho dù cô vẫn luôn núp trong bóng tối. Người cảm thấy hứng thú với tác phẩm của Tạ Thanh ngoài độc giả, người thuê cô viết hộ, ông chủ của phòng làm việc, còn có một nhân vật mà Tạ Thanh không hề ngờ tới, Lục Thành. Lục Thành là tổng giám đốc của một công ty truyền thông văn hoá, nói một cách dễ hiểu chính là đơn vị đại diện cho tác giả. Xuất phát điểm của Lục Thành cũng là một người làm văn học nhưng anh không phải tác giả. Anh chọn một công việc ở tầm cao hơn, kết hợp kinh doanh và văn học, mang lại môi trường làm việc tốt nhất cho tác giả. Tìm kiếm tài năng, cung cấp tài nguyên để thay mặt tác giả mang đến những tác phẩm chất lượng nhất đến với thế giới.  Nhưng cũng chính vì có cùng xuất phát điểm với họ, Lục Thành mặc dù làm kinh doanh nhưng không hề chèn ép các tác giả vốn không hiểu lắm về thị trường, anh tôn trọng và tuyệt đối hiểu rõ mối quan hệ này là tương quan, chứ không phải là kiểu ban ân huệ giống như các đơn vị xuất bản vẫn làm. Chính vì như vậy, đứng trước một tài năng như Tạ Thanh, anh vô cùng thưởng thức cùng cảm giác tò mò. Vì sao một cô gái bé nhỏ như vậy lại kiên cường muốn đòi lại công lý cho bản thân? Vì sao phản ứng của cô đối với mọi thứ đều là lạnh lùng và hờ hững? Ngay cả khi đối mặt với thành ý của anh, cô cũng luôn xù lông lên như một con nhím nhỏ như vậy? Bắt đầu từ những cảm giác thú vị này, Lục Thành bằng cách này hay cách khác, dần dần đưa Tạ Thanh đến gần với mình. Anh tin đôi cánh của anh đủ lớn, để có thể che chở cho cô, cũng có thể mang cô bay lên thật cao. Nhưng điều anh cần phải làm, chính là khiến cho Tạ Thanh cũng tin tưởng như vậy. Giống như Lục Thành từng nói, mỗi khi nhìn thấy cô xù lông như một con nhím nhỏ, anh đều có cảm giác muốn ghim một trái táo vào chiếc gai nhọn của cô. Cuối cùng, anh đã làm được.  Bắt đầu từ vụ kiện đầu tiên với nhà xuất bản đã từng chèn ép cô, cho đến vụ kiện cuối cùng lấy lại danh dự cho bút danh Ngọc Ly của cô, mỗi một sự việc cùng cô đối mặt, Lục Thành đã thực sự ghim từng trái táo trên từng chiếc gai nhọn của Tạ Thanh. Cho đến khi nhìn lại, trên người Tạ Thanh lúc này đã không còn phòng bị đối với anh nữa, anh mới nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Ở bên nhau rồi mới biết, không chỉ có Lục Thành mới có thể bảo vệ cho Tạ Thanh, một khi cô đã lựa chọn tin tưởng, anh liền có thể trải nghiệm cảm giác được một cô gái nhỏ bé nhưng mạnh mẽ kiên cường cùng anh vượt sóng gió. Không có quá nhiều phân đoạn tình cảm, không có những tình tiết lãng mạn mà độc giả mong chờ, suốt “Ba vạn dặm thư tình" chính là một hành trình. Hành trình đi tìm công lý cho Tạ Thanh, hành trình tìm hiểu về công việc viết chữ, hành trình đến với độc giả của những tác phẩm dưới mọi hình thức,... Hiện thực là thế, tàn khốc là thế, nhưng cũng nhân văn là thế. Cuộc sống muôn màu, luôn có mảng sáng mảng tối, nhưng giữa những con người chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân, cũng vẫn còn những người như Tạ Thanh và Lục Thành. Anh có điều kiện giúp đỡ cô, khi cô vững vàng rồi lại tiếp tục giúp đỡ những người cũng từng rơi vào tình huống giống như mình. Văn học là nghệ thuật, người làm nghệ thuật chính là nghệ sĩ, nhưng nghệ sĩ cũng là con người. Chúng ta thưởng thức tài năng của họ, vậy thì, xin hãy giống như Lục Thành và những người làm việc cùng với anh, nếu có thể trao đi yêu thương, xin đừng ngại ngần. *** "Hôm nay vừa khéo tôi có qua bên đó." Lục Thành ngừng lời một chút, "Buổi tối có rảnh không? Tôi mời cô ăn cơm." Tạ Thanh: "Ngại quá, buổi tối chúng tôi làm tiệc chia tay cho Đinh Nhất Phàm và Đào Nhiên rồi." Lục Thành lại nói: "Thế trưa nay thì sao?" Tạ Thanh cau mày. Hai người không quen biết lại càng chẳng có quan hệ hợp tác gì. Lục Thành bỗng dưng mời cơm, cô cảm thấy thật khó hiểu. Thấy khó hiểu thì hỏi thẳng luôn: "Vì sao mời tôi ăn cơm?" Bên kia im lặng một chút, loáng thoáng nghe như có tiếng cười. Giọng nói trở nên thong thả ung dung: "Trước đây cảm thấy Tạ tiểu thư rất khách khí, sao lần này người ta thực sự giúp thì lại chẳng khách khí mấy nữa vậy? Hôm đó tôi đạp cửa giúp cô, chờ ở bệnh viện hơn hai tiếng đồng hồ, còn đóng tiền đặt cọc giúp, cô không định trực tiếp nói tiếng cảm ơn trước mặt tôi sao?" Tạ Thanh im lặng. Mặc dù lý do kiểu "bắt cóc đạo đức" này nghe hơi khó chịu nhưng lại khó mà phản bác nổi. *bắt cóc đạo đức: đem những tiêu chuẩn đạo đức quá cao, không thực tế ra để ép buộc, tấn công người khác, tác động đến hành vi của người khác nhân danh đạo đức. Thế là, cô gật đầu: "Vậy tôi mời khách." Chỉ trong chớp mắt, cô bỗng cảm thấy cảm xúc của cái nhìn sau lưng trở nên dữ dội hơn hẳn. Giọng người trong điện thoại cực kỳ mệt mỏi: "Không cần, cô bỏ công chọn nhà hàng là được, lát tôi sẽ qua phòng làm việc đón cô." Nói xong, không cho cô nói thêm gì đã cúp máy mất. "..." Tạ Thanh đứng đực ra bó tay một hồi rồi gửi tin nhắn vào số di động của anh ta: "Tôi không có ở phòng làm việc, hôm nay tất cả mọi người ra ngoài chơi." Sau đó gửi địa chỉ chi tiết và tên quán đang ở cho anh ta. Mấy giây sau, Lục Thành nhắn lại: "Nhận được rồi". ... Mời các bạn đón đọc Ba Vạn Dòng Tình Thư của tác giả Lệ Tiêu.
Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ (B.Ệ.N.H Sạch Sẽ Lâu Ngày Khó Chữa)
Văn án:   Tống Sanh ở trong nhà Khuất Diễn Trọng ăn cổ vịt, dùng găng tay trong tủ của hắn, sau đó cô mới biết hắn dùng những chiếc găng tay đó để giải quyết vấn đề sinh lý của chính mình.   Một người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ đến mức giải quyết vấn đề sinh lý cũng phải đeo găng tay, thế nhưng lại có thể chịu đựng cô, Tống Sanh cảm thấy đây thật sự là tình yêu đích thực.   Từ khi biết Khuất Diễn Trọng, Tống Sanh liền không biết xấu hổ hằng ngày ân ái.   Thẳng đến khi cô phát hiện hắn ngoại trừ là ‘bác sĩ lạnh lùng cấm dục mắc bệnh sạch sẽ’ còn đồng thời là 'sát nhân'. (*) ***  Tống Sanh gặp Khuất Diễn Trọng vào một buổi sáng nắng ấm, cô mới đuổi bắt xong một tên cướp qua mấy dãy phố, giày gãy gót, quần áo xộc xệch, người đầy mồ hôi. Hắn mặc bộ tây trang sạch sẽ, im lặng đứng đó cũng tỏa ra khí lạnh không ai dám tới gần. Khi cô vươn đôi tay còn dính bụi bẩn của mình ra nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, rõ ràng Khuất Diễn Trọng đã nhăn mày, nhưng vẫn không nói một lời. Hắn chỉ lặng lẽ lấy khăn giấy trong túi ra, lau tỉ mỉ bàn tay mới tiếp xúc với cô. Lúc đó, Tống Sanh vẫn chưa ý thức được mình vừa làm chuyện ngu ngốc gì.   Khuất Diễn Trọng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, không bao giờ tiếp xúc với người khác quá gần, cũng không ăn uống bên ngoài, càng không tùy tiện ngồi ở những nơi đông người. Hắn là một bác sĩ thiên tài, thường ngày làm việc ở bệnh viện, có lúc cũng thỉnh giảng ở trường đại học và được cục cảnh sát mời hỗ trợ một số vụ án khó.   Trước đây có nữ sinh nọ muốn làm thân, kéo tay hắn, liền bị Khuất Diễn Trọng không chút lưu tình lấy dao phẫu thuật trong túi rạch mất một lớp da. Bởi vậy dù mang khuôn mặt anh tuấn nhưng thực sự không ai dám tiếp xúc với hắn trong cự li gần. Con người này thật là quá quỷ dị.    Nhưng Tống Sanh lại không nghĩ như vậy. Mỗi lần gặp nhau, mặc dù chút bệnh sạch sẽ của Khuất Diễn Trọng có hơi bất tiện, nhưng hắn chưa lần nào trách mắng hay mạnh tay với cô nha. Cô nhếch nhác ngồi trên xe của hắn, hắn sẽ lẳng lặng đưa khăn cho cô lau. Cô đói bụng, hắn sẽ dắt cô đến nhà hàng mình có thể tạm ngồi, chờ cô ăn xong rồi mới đi. Hắn còn dẫn cô tới cô nhi viện, nơi hắn giúp đỡ những đứa trẻ không gia đình có một mái ấm. Trong mắt Tống Sanh, Khuất Diễn Trọng chính là một người đàn ông ấm áp dịu dàng hiếm có.   Nhưng sự dịu dàng đó hắn chỉ dành riêng cho cô. Không một ai biết rằng, nội tâm hắn đen tối đến mức nào. Hắn là một tên tội phạm, lúc nào cũng thèm khát máu tươi, có thể lặng lẽ giết người không chớp mắt. Trên thế giới này không ai có thể thân cận với hắn. Nhưng hết lần này đến lần khác Khuất Diễn Trọng lại nhớ rõ cô cảnh sát có má lúm đồng tiền tươi như hoa. Hắn không ngại cô lấm lem, cũng không sợ khi tiếp xúc với làn da ấm nóng của cô, mặc dù biết rõ cô cố ý đến gần mình cũng chẳng hề ngăn cản. Thậm chí, hắn còn mơ hồ cảm thấy dục vọng chiếm hữu của mình với cô gái ấy. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn thèm khát một vật sống đến thế.   Tống Sanh chuyển đến sống đối diện với Khuất Diễn Trọng, bắt đầu bước ngoặt mới trong cuộc đời mình. Cô cảnh sát có một khuyết điểm chí mạng, đó là không thể kiềm lòng được trước những sinh vật cô đơn nhỏ bé. Đám trẻ trong cô nhi viện cũng vậy, mà Khuất Diễn Trọng cũng như vậy.    Phải, trong mắt cô, Khuất Diễn Trọng dẫu có lạnh lùng đến mấy nhưng lại giống như một đứa trẻ trong thân xác người lớn, cự tuyệt tiếp xúc với thế giới, giấu mình gặm nhấm nội tâm cô độc. Cô muốn tiến vào cuộc sống của hắn, dùng trái tim nóng của mình sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo ấy. Vì vậy, trong lúc thất thần, cô đã quyết tâm theo đuổi Khuất Diễn Trọng từ lúc nào không hay.   Hai con người, hai tính cách trái ngược hoàn toàn, một như mặt trời lấp lánh ánh sáng, một như bóng tối âm u lạnh lẽo, lại chọn cách ở bên nhau. Bệnh sạch sẽ của Khuất Diễn Trọng cũng chẳng thể thắng được mỗi khi hắn ở cạnh cô. Cô nghịch ngợm thì đã sao, hắn sẽ lẳng lặng thu dọn tinh tươm. Cô được hắn đặt trên đầu tim mà yêu thương, thậm chí đến chết cũng không màng.   Nhưng thân phận của hai người ngay từ đầu đã định sẵn kết cục cho mối tình này. Khuất Diễn Trọng không chỉ mắc bệnh sạch sẽ, hắn còn bị điên. Đó là bệnh di truyền, một khi yêu là sẽ muốn điên cuồng chiếm hữu. Mẹ của hắn vì yêu mà giết chết người bà thân cận nhất, lại lấy hắn làm đồ chơi để hành hạ, thỏa mãn sự bệnh hoạn của mình.   Tuổi niên thiếu đã để lại trong lòng Khuất Diễn Trọng bóng ma vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Khi biết được người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn đã xuất hiện, mẹ và người cậu độc ác của hắn lần nữa lộ diện, muốn diệt trừ hậu họa.   Chuyện tình của hai người dường như rơi vào bế tắc khi thân thế của hai bên đều được hé mở. Họ sẽ không thể có kết thúc tốt đẹp.   Cuối truyện là một nút thắt cực kỳ bất ngờ, sẽ khiến bạn đọc nào yếu tim bị sốc không hề nhẹ. Để giữ tính hấp dẫn cho truyện thì tớ sẽ không bật mí đâu ạ, nhưng các bạn phải chuẩn bị tinh thần trước đấy nhé.   Thể loại truyện có vẻ ngược nhưng thực ra đây lại là một cuốn sách sủng từ đầu đến... gần cuối. Nam chính tuy biến thái nhưng là do ngoại cảnh tác động, cũng khá đáng thương, thật ra sâu bên trong anh vẫn là một người tốt. Còn nữ chính có phần tùy hứng và nghịch ngợm, nhưng cô cũng có quá khứ riêng, khiến cô không thể nào giống như người bình thường được. Cả hai người tuy không có hạnh phúc ở kiếp này, nhưng sẽ được ở bên nhau mãi mãi trong một cuộc đời khác.   Đây là một cuốn truyện hay (trừ phần cuối ra ạ), nhiệt liệt đề cử cho mọi người cùng đọc nhé.   _____________   (*) Trích đoạn rver tự edit theo bản cv. Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lần đầu Sở Nhứ và Du Hàn Thâm gặp nhau có chút kịch tính. Khi đó Sở Nhứ chỉ là một cô bé chưa tới hai mươi mới ra xã hội, trong buổi họp thường niên của công ty, cô theo các trưởng bối đi hát, uống không ít rượu. Cô là cô gái tốt bụng, lại hay xấu hổ, sống nội tâm, không học được cách từ chối, cho nên cứ như vậy mà khiến nhiều người thích trêu đùa mình. Đám người bắt đầu chơi trò nói thật hay mạo hiểm, Sở Nhứ say mơ hồ bị xúi giục chơi trò mạo hiểm, cô vừa ra khỏi cửa liền tới khu quân sự bên cạnh, đứng đó là người quân nhân đĩnh bạc như điêu khắc. Con ma men vui cười kêu Sở Nhứ tới gần "bức tượng" kia, ai ngờ trong chớp mắt mê mang, Sở Nhứ đúng là làm thật. Mọi người còn chưa kịp tới ngăn cản, cô gái say khướt này đã nhào tới ôm hôn chàng quân nhân đứng gác, dâng lên nụ hôn đầu tiên chính mình bảo tồn suốt hai mươi năm, sau đó ngây ngô cười trượt xuống chân anh. Vì thế, hôm sau, Sở Nhứ tỉnh lại là lúc đang bị tạm thời giam giữ ở sở, lý do là tấn công cảnh sát. Ký ức trở về, Sở Nhứ lập tức đỏ mặt, ai cũng có thể lý giải tâm tình của một em gái sau khi làm chuyện lưu manh là như thế nào. Ngồi xổm bên mép giường, Sở Nhứ hận không thể đào cái lỗ mà chui xuống. Một cảnh sát trẻ tuổi cười rộ tới mở cửa, đưa ngón tay cái với cô: "Cô bé, thật ghê gớm, ngay cả đội trưởng Du lạnh lùng của bọn anh cũng dám xuống ta, dũng khí đáng khen! Xui cho em gặp phải đội trưởng Du nghiêm túc, nếu đổi lại là người khác, nói không chừng em đã không cần ở chỗ này, nhưng đội trưởng Du cũng không phải người không hiểu nhân tình, vốn dĩ cũng không phải chuyện lớn gì..." Trong một màn dong dài này, Sở Nhứ như con chim nhỏ cúi người rời khỏi chỗ tạm giam. Có lẽ đây là lần đầu tiên mất mặt trong hai mươi năm cuộc đời, cô say rượu ép hôn anh quân nhân đứng gác rồi bị cảnh sát giam lỏng cả đêm. Sau đó một tháng, Sở Nhứ gặp lại Du Hàn Thâm, tuy cô hoàn toàn không nhận ra đây là người một tháng trước bị mình ép hôn, dù sao hôm đó trời tối không nhìn thấy rõ, hơn nữa cô còn đang say. ... Mời các bạn đón đọc Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ (B.Ệ.N.H Sạch Sẽ Lâu Ngày Khó Chữa) của tác giả Phù Hoa.
Kim Sơn Hồ Điệp - Duy Đao Bách Tích
 Đây là bộ truyện duy nhất kể từ tháng 10 năm ngoái mà mình đọc hết, có thể nói hấp dẫn từ dòng đầu đến dòng cuối. Bối cảnh Dân Quốc nhưng câu chuyện lại xảy ra tại Phố Người Hoa tại Sanfrancisco xa xôi, giữa một cô gái xuyên không vào thiếu nữ đã đính hôn bị lừa bán làm gái ở nước Mỹ và chàng trai ngoại quốc trẻ tuổi xuất sắc của một trong những gia tộc quyền lực nhất bờ Đông. Nghe thì có vẻ cẩu huyết, u ám thế nhưng trái lại câu chuyện lại tươi mới ấm áp, hài hước và tràn đầy tình người, hoàn toàn không có cái ủ dột day dứt thường thấy trong truyện Dân Quốc hay mạch truyện cường điệu của thể loại yêu trai Tây mà ngược lại nó tự nhiên, thậm chí giản dị mà vẫn lôi cuốn và chỉn chu.  Quý Hoài Chân là một thanh niên gốc Hoa có cuộc sống hạnh phúc đầy đủ ở nước Đức khi bố mẹ đều là giáo sư đại học. Thế rồi vận rủi ập đến khi cô bị tên biến thái dồn vào ngõ hẻm, bị đập bất tỉnh mà không biết liệu sau đó mình có bị cưỡng hiếp không bởi sau đó, thì cô đã xuyên không về hơn 80 năm trước mất rồi. Mở mắt ra thấy mình đang trên tàu viễn dương cập nước Mỹ, cơ thể suy kiệt sau khi tự tử bất thành, bi kịch hơn là phát hiện cô gái mà mình xuyên không tên Mộng Khanh đã bị người ta lừa bán sang Mỹ để làm vợ thiếu gia họ Hồng khét tiếng ăn chơi hư hỏng ở phố người Hoa . Tiếng Anh trình độ trung cấp, nghe được nhưng nói như học vẹt lại nặng khẩu âm TQ, tiếng Quảng biết lõm bõm, cô đã phải làm thế nào để thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng? Gặp gỡ anh trong hoàn cảnh tréo ngoe, tưởng như oan gia chỉ thiếu nước ghét nhau hắt nước đổ đi ấy thế mà ai biết họ lại trở thành sinh mệnh quan trọng nhất trong cuộc đời người kia, nắm tay nhau vượt qua chông gai cách biệt.  Câu chuyện xảy ra trong bối cảnh phố người Hoa ở nước Mỹ xa xôi nơi có hơn 50.000 người Hoa sinh sống tạo thành một xã hội độc đáo riêng biệt thu nhỏ. Nơi đây có những người con viễn xứ, những người Hoa thế hệ đầu tiên vượt biên đi tìm một cơ hội đổi đời, những người Hoa trẻ tuổi sinh ra ở ngoại quốc, vừa thân thuộc lại vừa xa lạ với văn hóa Trung Hoa. Nơi đây có luật lệ riêng, có sự tự lập của một cộng đồng đoàn kết lại có sự cấu kết giao thoa với văn minh phương Tây bên kia Đại Lục. Tác giả vẽ nên một phố người Hoa tràn đầy sức sống, như những thước phim đầy màu sắc chạy trên những khung hình. Mỗi một công dân của phố người Hoa, từ Hồng gia ngạo nghễ thủ lĩnh của cộng đồng người Hoa tại Sanfrancisco cho đến già Huệ là thầy lang là cội rễ tinh thần mà người Hoa gửi gắm tính mạng, sức khỏe, cho đến những những người hàng xóm lám điều nhưng cũng quan tâm thân thiết. Từ bà chủ chứa Khương Tố khôn khéo lõi đời cho đến Diệp Thùy Hồng của rạp hát kiêu ngạo bí ẩn đầy tham vọng, từ Dera người Mỹ latin, bà chủ của đám gái Mỹ latin cho đến đám lâu la của Hồng thiếu gia họ Lục ở rạp hát… Bức tranh phố người Hoa được vẽ nên đầy hoài niệm viễn xứ, vừa xấu xa đầy khuất tất lại vẫn cứ hào sảng khí khái đượm tình người. Họ Hồng bảo kê cho mại dâm, tổ chức đường dây bán gái làm điếm, hối lộ tham nhũng với quan chức Mỹ nhưng cũng đồng thời là mái nhà che nắng che mưa cho những người con phố người Hoa, là con rồng uốn mình bao bọc cho cuộc sống phố người Hoa được yên bình. Với Ôn tiên sinh, đó là tội ác, với Hoài Chân, đó là gia đình.  Nữ chính Hoài Chân là một thiếu nữ trẻ trung tươi sáng, dù hoàn cảnh khó khan, tình thế nguy nan cô vẫn luôn lạc quan vươn lên tìm cho mình một đường sống. Tác giả xây dựng nên một Hoài Chân thông minh lí lắc, khi cô chết cũng chỉ 20 tuổi, xuyên không vào cô gái Mộng Khanh 16 tuổi. Có thể nói họ như đồng trang lứa chứ không có cách biệt thế hệ như truyện xuyên không thường thấy. Hoài Chân hòa nhập với phố người Hoa, Hoài Chân nhận Lan Văn, A Quý như cha mẹ. Hoài Chân đi học, Hoài Chân phụ cha mẹ làm hàng, Hoài Chân làm thêm, Hoài Chân đi chơi với bạn bè. Tất cả những điều ấy đều vô cùng tươi sáng và thuần khiết, khiến những chương truyện nhẹ nhõm mà thú vị. Vẻ đẹp của Hoài Chân, chủ yếu đến từ phong thái vừa thông minh phóng khoáng lại vừa đáng yêu trẻ trung, còn có chút gì đó vượt xa thời đại không dễ nhận ra. Có lẽ sự to gan lớn mật, vừa thông minh tự tin lại không mang theo mặc cảm giai cấp của cô đã thành công chiếm lấy trái tim Ceasar. *** Giống như người xa lạ gặp lại nhau, có quá nhiều điều kỳ diệu nhỏ bé, xen lẫn chút thăm dò cùng một chút khắt khe. Hoặc chính bản thân người nói cũng không biết nên làm gì với cô. Mà với người qua đường, có vẻ như câu chuyện này được lý giải một cách dễ dàng hơn nhiều: một binh sĩ nước Anh vô lễ bỏ đi, một người Mỹ ở lãnh sự quán đến làm anh hùng cứu mỹ nhân. Người da trắng tới Loan Tế tìm vui thì có gì tốt? Chưa bao giờ đối xử với phụ nữ Trung Quốc một cách tử tế. Người Trung bị chèn ép quen rồi, dù là thịnh thế hay loạn thế, thì mọi chèn ép bất công đều rơi xuống phụ nữ. Câu chuyện xảy đến với một người đàn ông da trắng tìm thú vui cùng một cô gái gốc Hoa trẻ tuổi, có khi cũng chỉ có hai ba kiểu đại loại như vậy, chứ đâu ai đoán được giữa hai người này từng có nhiều cơ duyên đến thế. Trên cả một con phố, có chừng trăm đôi mắt đang nhìn vào hai người khác biệt màu da này. Bọn họ nghĩ: hai người bọn họ vẫn chưa chốt được giá tiền nên mới vậy sao? Người Mỹ ở khách sạn Gloucester lên tiếng, phá vỡ yên lặng thay hai người: “Cea! Có về uống rượu không?” Anh ngoái đầu lại nhìn, chỉ cười không nói, có vẻ mặt mà cô chưa từng thấy bao giờ. Một Ceasar hoàn toàn xa lạ, khiến cô không thể nào đoán trước. Nhưng vì sao cô phải đoán trước? Có lẽ vẫn chưa nghĩ thông, nhưng anh đã đến tìm cô trước, chẳng nhẽ cô không nên làm gì đó để anh vui sao? Lấy lòng cũng là một trong những công việc của người yêu. “Anh đang ở đâu?” Cô hỏi. “Khách sạn Repulse Bay.” “Xa thế sao?” “Ừ, chưa có khu nhà trọ nên ở tạm đó trước.” Liếc thấy túi bánh Lane Crawford bị thấm bẩn vì nước mưa, anh quay sang hỏi cô, “Có đói bụng không?” “Hơi hơi.” “Muốn ăn gì?” Cô nghĩ ngợi rồi đáp, “Nhà hàng Thúy Hoa Trà.” Hoài Chân không ngẩng đầu nhìn anh, không biết liệu anh còn nhớ chuyện này không mà không nghe thấy tiếng cười. Đồng nghiệp ở khách sạn Gloucester thấy anh dẫn cô gái kia rời đi thì huýt sáo, hỏi, “Tối còn về Repulse Bay không?” Anh trả lời, “Maybe not.” ... Mời các bạn đón đọc Kim Sơn Hồ Điệp của tác giả Duy Đao Bách Tích.
Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em - Minh Hiểu Khê
Mễ Ái - tên phiên âm của cô gần giồng từ “Không có tình yêu”, có phải vì như vậy mà trong tình yêu cô luôn không thể có hai từ “hạnh phúc” trọn vẹn. Mở đầu câu chuyện, những tưởng đây là một mối tình mù quáng của một cô gái mới chuyển trường theo đuổi chàng trai nhà giàu ngỗ nghịch, cô dùng tất cả các phương thức theo đuổi đơn thuần và ngốc nghếch nhất để có thể ở bên Doãn Đường Diệu – chàng trai lạnh lùng bị bệnh tim bẩm sinh Nhưng rồi qua từng bước lật mở của Minh Hiểu Khê, người đọc mới nhận ra ẩn sâu trong trái tìm cô gái ấy là một mối tình đau thương đến cố chấp với người cô yêu đã mất Bùi Dực. Cô  ngây thơ tin rằng tin rằng trái tim của một người dù đang nằm trong một cơ thể khác thì vẫn chứa đựng tình yêu sâu đậm của người đó dành cho cô và cố chấp có được trái tim ấy một lần nữa, để rồi làm tổn thương sâu sắc đến Đường Diệu. Với Sẽ có Thiên Thần thay Anh yêu Em, Minh Hiểu Khê đã khắc họa một mối tình thấm đẫm nước mắt từ những trang đầu đến cả những dòng cuối cùng bằng nhiều cung bậc cảm xúc đan xen của một tình yêu trong sáng, đơn thuần nhưng mãnh liệt, sự thù hận vẫn ẩn chứa đâu đó nỗi đau xót, day dứt của những người trẻ tuổi. Đây được xem là quyển tiểu thuyết đặc sắc nhất của tác giả Minh Hiểu Khê bởi giá trị nhân văn nó đem lại trong mối tình sâu tựa biển, đau thấu tim người đọc.  *** Minh Hiểu Khê – Thạc sỹ khoa Quản lý Kinh tế Thương mại Quốc tế, Đại học Vũ Hán, Trung Quốc, là một trong những tác giả viết tiểu thuyết tuổi teen được yêu thích nhất Trung Quốc,Một số tác phẩm tiêu biểu: - Bong bóng mùa hè (3 tập - 2009) - Sẽ có thiên thần thay anh yêu em (2010) - Dư vị trà chiều (2010) - Liệt hỏa như ca (2010) - Thiếu nữ toàn phong (2011) - Minh Nhược Hiểu Khê *** Thầy quay lưng lại đi lên bảng viết bài, các bạn lớp kinh tế quốc dân 2 lặng lẽ ghi chép. Không ai nói chuyện, cũng chẳng ai ngủ gật. Trong phòng học vô cùng yên tĩnh, chỉ có những chiếc lá rơi đều đều ngoài cửa sổ, tiếng lá nghe xào xạc. Tiểu Mễ ngồi ở hàng đầu. Có lúc cô nhìn lên bảng, có lúc nhẹ nhàng lật giở những trang sách, cây bút trong tay không ngừng ghi ghi chép chép, dường như muốn ghi lại tất cả những lời thầy giảng. Uy Quả Quả ngẩn ngơ nhìn cô. Thời gian này Tiểu Mễ gầy đi rất nhiều rất nhiều, cô trắng bệch như một linh hồn dật dờ trôi dạt, như chỉ cần một cơn gió thôi là cô sẽ bị thổi đi mất tông mất tích. Bây giờ, mỗi ngày Tiểu Mễ đều đi học, ban ngày ở trong phòng học xem sách, ghi lại vào tập, buổi tối lại đến thư viện tiếp tục học, mỗi ngày đều trở về ký túc xá rất khuya, mà cho dù có về ký túc đi nữa cũng vẫn tiếp tục ôn tập học bài. Cô thường thường tỉnh dậy lúc nửa đêm, đi đến bật sáng ngọn đèn trên bàn học, hình bóng gầy gò yếu ớt của cô rọi trên tường, đờ đẫn, rất lâu rất lâu cũng không nhúc nhích. Uy Quả Quả lại thẫn thờ quay đầu nhìn về phía sau của lớp học. ... Mời các bạn đón đọc Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em của tác giả Minh Hiểu Khê.