Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hai Phần Thân Quen

Khi còn trên đại học, Nguyễn Vân Kiều luôn cảm thấy cô và Lý Nghiên chỉ quen thân có hai phần. Trong trường học, fan nữ của anh hàng trăm hàng nghìn, là sinh viên ưu tú nắm trong tay vô số giải thưởng, mà cô chỉ là một đứa học cho có, danh tiếng cũng tệ, cả ngày chỉ chạy lăng xăng trong tổ kịch. Khác nhau một trời một vực, không hề có giao điểm. Hai phần thân quen còn sót lại kia là bởi vì… Cửa vừa đóng, rèm cửa bị kéo chặt, khoảnh khắc học sinh ngoan không khác gì chó dữ muốn cắn nuốt người. – – Sau khi tốt nghiệp, như người dưng nước lã. Nguyễn Vân Kiều chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của anh trên CCTV [1].[1] CCTV: Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (China Central Television). Trước sau như một, lạnh lùng kiêu ngạo, tiếc chữ như vàng. Mãi cho đến sau này, trong một buổi phỏng vấn sau trận đấu, có phóng viên nhiều chuyện hỏi: “Không biết người ưu tú như anh đã thích ai chưa?” Đồng đội đứng bên cạnh đều biết Lý Nghiên không thích trả lời vấn đề này, vừa định thay anh ngăn cản lại thấy anh cầm lấy micro, nhìn vào ống kính với ánh mắt thản nhiên: “Có, cô ấy tên là Nguyễn Vân Kiều.” Hotsearch ngay lập tức sôi trào. Trong sự kinh ngạc của người đại diện, Nguyễn Vân Kiều đỏ mặt gửi tin nhắn đầu tiên sau khi chia tay cho ai đó nằm chết dí trong danh sách bạn bè: “Không phải đã bảo chia tay vui vẻ à?” Nhà vô địch thế giới môn Đấu kiếm VS Nữ minh tinh một rổ scandal.[Từ quá khứ đến hiện tại, chúng ta chưa từng chia tay.] Tag: Đô thị tình duyên, Điềm văn Tóm tắt trong một câu: Chia tay vui vẻ, ai liên lạc trước là chó. Dàn ý: Quan tâm đến môn thể thao Đấu kiếm, cao (cấp) hơn, nhanh hơn, mạnh hơn. *** Editor: Tắc Beta: Linh Lăng Cảm cúm đến ngày thứ ba, rốt cuộc Nguyễn Vân Kiều cũng uống một ít thuốc. Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, cô nằm trên giường ngủ được một lát thì bị tiếng đập cửa đánh thức. Cửa sổ phòng ngủ đóng chặt, chỉ có một tia sáng yếu ớt xuyên qua mảnh vá trên rèm chui vào phòng, tạo thành một chùm sáng dưới đất. Nguyễn Vân Kiều rời giường, khoác áo khoác rồi ra mở cửa. “Thế nào rồi, cậu có đỡ hơn chút nào không?” Cửa vừa mở đã nghe thấy giọng nói đầy lo âu của người đứng bên ngoài. Đó là một cô gái mặc quần yếm, tóc ngắn, khuôn mặt tròn đầy, mũm mĩm, trông giống học sinh cấp ba. Nguyễn Vân Kiều ỉu xìu, ừ một tiếng. “Nhưng sắc mặt cậu trông không ổn lắm đâu, thuốc không có tác dụng à?” “Vừa uống không lâu, đợi lát nữa chắc sẽ có thôi.” “À... Thế cậu đừng đến căn-tin nữa, tôi mang một phần về cho cậu.” Nguyễn Vân Kiều kéo áo khoác lên, nói: “Hay tôi cứ đi cùng cậu đi, nằm trong phòng bí bách lắm.” “Thật à?” “Ừ.” Trước đây, Nguyễn Vân Kiều phần lớn đều mang đồ về ăn. Cô một thân một mình đã quen rồi. Nhưng hai tháng gần đây rất ít khi cô ăn cơm một mình, nguyên nhân là vì học kì này phải tích thêm tín chỉ nên cô đã gia nhập câu lạc bộ Đấu kiếm của trường, ở trong này quen biết Đồ Khuynh của khoa Ngoại ngữ. Cô gái này dường như không hề quan tâm đến những chuyện đàm tiếu xung quanh Nguyễn Vân Kiều, chăm chăm dính chặt lấy cô, mặc dù không ở cùng khoa nhưng bình thường vẫn chạy tới phòng tìm cô, quấn quýt rủ đi ăn. Đồ Khuynh tinh lực vô hạn, nhiệt huyết ngập tràn, Nguyễn Vân Kiều chẳng thể đỡ nổi, sau này cũng mặc kệ cô ấy. Sau khi ra khỏi kí túc xá, hai người đi tới căn tin. Trong trường có mấy cái căn-tin, gần kí túc xá của hai người nhất là căn tin số 3, có một quán ăn thuê trên tầng hai, là kiểu tự phục vụ. Salad rau quả ở đây ngon cực kì, Nguyễn Vân Kiều thường xuyên tới đây ăn. Vừa hay đang là giờ cơm, trong căn-tin hầu hết là sinh viên. Đồ Khuynh quẹt thẻ xong lập tức cầm kẹp cặp chạy về khu nhiều dầu muối, Nguyễn Vân Kiều đi theo phía sau, trơ mắt nhìn cô ấy dứt khoát, không chút do dự bỏ gà rán và tinh bột vào bát của mình. Cô im lặng nhìn một lát, quay đầu lấy cho mình một phần salad. “Cậu đã ốm mà còn ăn mấy thứ này à, không ăn một miếng gà rán cho tinh thần phấn chấn lên sao?” Đồ Khuynh nhìn khay đồ ăn của cô, hết sức đồng cảm. Nguyễn Vân Kiều nhìn sự khác biệt giữa hai người, trong khoảnh khắc có hơi do dự, nhưng nhớ tới cuối tuần còn một buổi casting quảng cáo, bàn tay duỗi ra cầm miếng gà rán lại thu về, nói với giọng khô khốc: “Thôi, thế giới của tôi không có gà rán.” “... Ờ.” Sau khi chọn xong đồ ăn, hai người đi tìm chỗ ngồi. Nhưng giờ này rất đông, ngó một vòng cũng không thấy bàn trống. Vào lúc hai người mặt ủ mày chau, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình. “Vân Kiều! Nguyễn Vân Kiều! Tiểu Đồ! Bên này bên này!” Đồ Khuynh nghe tiếng nhìn sang, kinh ngạc vì nhìn thấy mấy người quen: “Đù, là mấy người chủ nhiệm câu lạc bộ kìa–” Nguyễn Vân Kiều quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy mấy người của câu lạc bộ Đấu kiếm đang ngồi cạnh bàn ăn cách đó không xa. Người đang nhiệt tình vẫy tay với các cô tên là Lương Trác Dụ, thích khoe khoang, không ngại người lạ. Người có mái tóc hơi xoăn là chủ nhiệm của câu lạc bộ, Cao Sướng. Còn người còn lại... Ánh mắt Nguyễn Vân Kiều hơi dừng lại trên người anh --- không ngờ đã về rồi. “Sao lại ngẩn ra thế, không tìm được chỗ đúng không, qua đây đê.” Lương Trác Dụ cực kì nhiệt tình, thấy người không nhúc nhích, không nói hai lời lập tức đứng lên kéo hai người tới bàn ăn: “Chúng tôi vẫn còn chỗ nè, vừa đẹp.” Cao Sướng - chủ nhiệm câu lạc bộ cũng mỉm cười, vẫy tay: “Tiểu Đồ, Vân Kiều, ăn chung đi.” Đồ Khuynh đã gia nhập câu lạc bộ từ năm nhất, rất quen thân với bọn họ, cho nên căn bản chẳng có gì xoắn xuýt, dứt khoát kéo cô đi tới: “Cũng may gặp mọi người, nếu không còn phải đi vài vòng quanh đây đó.” Cao Sướng: “Giờ này các cậu mới tới ăn thì nhiều người là phải rồi.” Đồ Khuynh: “Thì đó.” Sắp sửa vào thu mà quạt trong căn-tin vẫn đang xoay mòng mòng. Nguyễn Vân Kiều bị Đồ Khuynh kéo tới đây, sau khi ngồi xuống thì chỉnh lại áo khoác mỏng trên người. “Trời má, Vân Kiều cậu chỉ ăn một chút như vậy thôi à, cầm tinh con thỏ hở!” Lương Trác Dụ nhìn đống cỏ trong đĩa của cô, khiếp sợ không nguôi. Nguyễn Vân Kiều khách khí mỉm cười: “Hết cách rồi, thầy giáo nhìn chằm chằm, nặng thêm nửa cân cũng bị phạt.” Quả đúng là mắt ngọc mày ngài. Đôi mắt hồ ly trời sinh của Nguyễn Vân Kiều lộ ra vẻ quyến rũ như có như không, tùy tiện cười một cái mà như câu kéo người ta. Lương Trác Dụ thoáng rung rinh, lỡ mất vài nhịp mới vội vàng nói: “À đúng rồi, khoa Múa của các cậu khá đặc biệt. Nói đến cân nặng... anh Nghiên cũng thế đó, huấn luyện viên kiểm soát cân nặng của anh ấy rất chặt.” Dứt lời, cánh tay đụng vào người bên trên: “Đúng không anh Nghiên.” Lúc này Nguyễn Vân Kiều mới liếc sang, giống như chỉ khi có người nhắc tới thì cô mới nhìn sang một cái. Ánh mắt vừa đưa lại như chạm phải tầm mắt với người ngồi đối diện. Người nọ mặc áo khoác thể thao cổ đứng màu trắng, gò má tuấn tú, đường nét nghiêm nghị, lẳng lặng ngồi đó. Anh vẫn không mở miệng nói chuyện, khi bị Lương Trác Dụ cua đến mới nhàn nhạt đáp một tiếng. Nhưng hiển nhiên anh không hề có hứng thú với chủ đề này, ánh mắt hai người chỉ khẽ chạm vài giây rồi lại thu về. “Vậy là đúng rồi, vận động viên của đội tuyển quốc gia đều như vậy.” Đồ Khuynh tiếp tục chủ đề này, nhìn về phía nam sinh kiệm lời kia, nói: “Đúng rồi, chúc mừng nha, lần này giành được huy chương vàng cá nhân Giải vô địch thế giới.” Nam sinh gật đầu với Đồ Khuynh, nói: “Cảm ơn.” “Không cần không cần, tôi đã xem trực tiếp trận đấu rồi, đỉnh lắm! Cực đỉnh!” Nói xong, Đồ Khuynh như nghĩ tới gì đó, quay đầu lại nói với Nguyễn Vân Kiều: “À phải rồi, học kỳ này cậu mới gia nhập vào câu lạc bộ, chắc chưa nhìn thấy vị đại thần của câu lạc bộ chúng ta bao giờ ha?!” Đôi đũa Nguyễn Vân Kiều đang cầm chợt khựng lại: “...” “Đúng ha, để tôi giới thiệu nhé!” Lương Trác Dụ tích cực trở thành chuyên gia quan hệ công chúng, chỉ vào người bên cạnh, nói: “Vân Kiều, đây là Lý Nghiên, vị phó chủ nhiệm thâm tàng bất lộ của câu lạc bộ chúng ta.” Hết câu lại đụng vào vai Lý Nghiên, cười hì hì: “Anh Nghiên, đây là thành viên mới của chúng ta, học kỳ này mới vào. Khoa Múa năm hai, Nguyễn Vân Kiều.” Lý Nghiên dừng vài giây, nhìn lại lần nữa. Khóe miệng Nguyễn Vân Kiều khẽ xệ xuống: “À... tôi biết, nghe danh đã lâu ~” Lương Trác Dụ nghiêng đầu về phía Lý Nghiên, hỏi: “Anh Nghiên, có phải cậu cũng biết cô ấy không? Đại mỹ nữ khoa Múa đấy.” Mặt Lý Nghiên không có biểu tình gì, đôi mắt tuyệt đẹp ngày thường lộ vẻ nhàn nhạt, ôn hòa, nhưng lại sinh ra cảm giác uy nghiêm kì quái. Lương Trác Dụ nhận được tín hiệu trong đôi mắt anh, lập tức ngậm miệng, ho nhẹ một tiếng rồi ngồi thẳng lên, xoa dịu bầu không khí: “Gì nhỉ, mọi người đều cùng một câu lạc bộ, chẳng mấy chốc sẽ thân nhau, Vân Kiều, đừng câu nệ nha, nhất định đừng câu nệ đó.” Chủ nhiệm câu lạc bộ Cao Sướng ngắt lời anh ta: “Cậu nói ít vài câu thì người ta sẽ không câu nệ nữa đâu.” “Tôi muốn phá vỡ ngại ngùng mà-” Nguyễn Vân Kiều cười cười, không tiếp lời mà cúi đầu ăn cơm. Sau đó trên bàn ăn, bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, hầu hết là ba người kia nói. Thỉnh thoảng Nguyễn Vân Kiều bị Lương Trác Dụ hỏi mới trả lời đôi ba câu. Mà ngoài câu nói lúc mới gặp, Lý Nghiên im lặng từ đầu đến cuối. Sau bữa ăn, Nguyễn Vân Kiều, Đồ Khuynh tạm biệt ba người kia, đi về phòng mình. “Con bà nó con bà nó! Hôm nay tới căn-tin là chuẩn chỉ rồi, không ngờ lại gặp được Lý Nghiên! Học kỳ này khai giảng được hai tháng rồi, đây là lần đầu tiên cậu ấy xuất hiện trong trường đấy.” Miệng Đồ Khuynh líu lo, khó nén sự kích động trong lòng. Như vậy cũng bình thường, nhắc tới Lý Nghiên ngành Quản trị kinh doanh, nữ sinh trong trường chỉ có vài người không kích động. Người này không chỉ bề ngoài đẹp, ngay cả thành tích cũng tốt, gia cảnh tốt, còn là một tuyển thủ vì quốc gia, vì trường học giành được vô số giải quán quân. Vì vậy mặc dù tính tình anh có hơi nhạt nhẽo... nhưng vẫn có một nhóm “fan trung thành” mắt hình trái tim đi theo phía sau. “... Vâng vâng.” Bởi vì bị cảm, Nguyễn Vân Kiều cũng chẳng có tinh thần. Nhưng cảm xúc của Đồ Khuynh lại vô cùng tràn đầy: “Cậu không biết trận cuối cùng của Giải vô địch thế giới k1ch thich thế nào đâu, quả thực là đòn phản công một kiếm đứt cổ! Phó chủ nhiệm câu lạc bộ chúng ta quá đỉnh, chu choa mạ ơi, cậu có thể đi xem bản chiếu lại, đỉnh lắm luôn ấy.” Cả đường đi, Đồ Khuynh mỗi giây mỗi phút đều nhắc đến thời khắc tỏa sáng của Lý Nghiên, gần đến cửa kí túc xá vẫn còn tích cực đề cử cho cô. Nguyễn Vân Kiều nghe đến nhức cả đầu, phải lập lời thề khi về phòng nhất định sẽ lập tức đi tìm bản chiếu lại thì mới được thả đi. Nhưng cửa vừa đóng, cô đã leo lên giường ngủ đến quên trời quên đất. Lý Nghiên gì đó, thi đấu gì đó, tất cả đều không quan trọng bằng việc ngủ. Lúc sau tỉnh lại là vì tiếng chuông điện thoại. Mắt Nguyễn Vân Kiều còn chưa mở ra đã ấn nhận cuộc gọi: “Alo...” “Không đi học à?” Thật ra người ở đầu dây bên kia đã khẳng định chứ không phải đặt câu hỏi. Nghe thấy giọng nói bên trong, tính gắt ngủ của Nguyễn Vân Kiều tăng thêm: “Bùng rồi.” Đối phương im lặng vài giây: “Tới cổng trường đi.” Cơ thể Nguyễn Vân Kiều không thoải mái, tính tình cũng theo đó không mấy kiên nhẫn: “Không đến.” “Có việc.” “Có việc thì nói đi.” “Tới đây.” Người bên kia còn thiếu kiên nhẫn hơn cô, sau khi nói xong câu này lập tức cúp điện thoại. Nghe tiếng “tút” trong điện thoại, Nguyễn Vân Kiều mở mắt ra. Má... điện thoại của ai thế. Tháng Mười vừa qua, thời tiết chuyển lạnh, hơn nữa trước đó không lâu vừa đổ một trận mưa lớn, do đó không khí vô cùng ẩm ướt và lạnh lẽo. Bên cạnh con đường lớn đi tới cổng trường trồng hai hàng ngô đồng, lá cây bắt đầu úa vàng rơi xuống đường, bởi vì dính nước mưa, khi dẫm lên đều mang theo tiếng “xột xoạt”. Nguyễn Vân Kiều kéo chặt áo khoác, lúc tới cổng trường học, cô nhìn thấy một chiếc xe việt dã màu đen quen thuộc đang đỗ trong bãi đậu xe cách đó không xa. Cô khẽ nhíu mày, đi tới bên cạnh ghế tài xế, kéo cửa ra rồi ngồi vào: “Tôi đang ngủ đấy, cậu có chuyện gì nhất định phải nói trước mặt à.” Bởi vì ngủ quá lâu, cộng thêm đang bị cảm, giọng nói hơi khàn khàn. “Cậu khó chịu?” Người ngồi ghế tài xế hỏi. “Vốn dĩ rất thoải mái, nhưng cậu cúp điện thoại của tôi, tôi không thoải mái nữa rồi.” Bàn tay Nguyễn Vân Kiều nắm lại, chống lên mặt, thoải mái nói sự khó chịu trong lòng ra: “Giỏi lắm, quán quân rất giỏi, về cũng không nói một tiếng, tốc độ cúp điện thoại cũng không ai sánh bằng.” Người ngồi trên ghế lái vẫn mặc áo khoác thể thao màu trắng như lúc ngồi ăn trưa, nghe thấy giọng điệu quái gở của cô cũng không có phản ứng, chỉ có điều khi ánh mắt quét qua, trong con ngươi dường như phủ lên một tầng thủy tinh lạnh lẽo. “Nguyễn Vân Kiều.” Anh gọi tên cô, mang theo ý cảnh cáo. Nguyễn Vân Kiều không thích bộ dạng này, khẽ “hừ” một tiếng, liếc xéo anh: “Làm sao... Cậu nói nhanh lên, có chuyện gì.” Khi nhìn người khác, đuôi mắt cô hơi nhếch lên, vừa ngạo mạn lại mang theo vài phần xinh đẹp. Đôi mắt Lý Nghiên nheo lại, không lên tiếng, dứt khoát khởi động xe. Nguyễn Vân Kiều lập tức ngồi thẳng lên: “Ơ? Đi đâu thế, không phải cậu có chuyện muốn nói à.” “Về rồi nói, không lẽ ở đây?” Anh không cho cô cơ hội từ chối, giọng nói lạnh lùng vừa dứt, xe cũng đã rẽ vào đường cái. Trường học trong kính chiếu hậu càng ngày càng xa, Nguyễn Vân Kiều ngoái đầu nhìn ra cửa ra xe, vẫn hơi buồn ngủ. Cũng phải, cổng trường người đến người đi, nhìn thấy bọn họ cũng không ổn. Dù sao thì hai người cũng là “tình yêu trong tối”. Mời các bạn mượn đọc sách Hai Phần Thân Quen của tác giả Lục Manh Tinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngưng Hoan - Đương Mộc Đương Trạch
Cuộc đời là phù du, sao có thể vui mừng? Năm ấy năm tuổi, nàng ngàn dặm xa xôi từ An Dương bị bán vào Vĩnh Thành Vương phủ, cốt nhục chia lìa; Năm ấy mười hai tuổi, nàng mơ giấc mộng đẹp được gả cho phu quân nâng khay ngang mày, một khúc “Nguyệt thực” lay động hồn người, nén chịu đau thương chỉ vì nụ cười của người ấy; Năm ấy mười bảy tuổi, nàng bị người ấy xem là lễ vật dâng lên Đông Lâm Vương, tỉnh ngộ khỏi giấc mộng khờ dại mà nực cười. Trăm phương ngàn kế trốn đi, nhưng lại gặp gỡ Đông Lâm Vương Sở Hạo ngang ngạnh… Nàng phải đi, nhưng hắn không cho phép! Chỉ tiếc, một âm mưu kinh thiên động địa đã sớm tiềm ẩn, hoàng quyền tranh đoạt thiên hạ, cuốn cô đào kép nhỏ bé như nàng vào trong đó, đi hay ở lại, dây dưa trằn trọc một đoạn nghiệt duyên. Đối mặt với vị Vương gia tuấn mỹ phong lưu, viên thị vệ nghĩa hiệp chính trực trọng tình, vị ân nhân cũng là mối tình đầu với dã tâm khó nén, nàng trước bị thương tâm, nếu không thật lòng thật dạ… Hắn nhìn ánh mắt của nàng, hỏi từng câu từng chữ: “Nữ nhân trong thiên hạ không được mấy loại người, Diệp Ngưng Hoan, nàng rốt cuộc là loại nào?” Con ong cái kiến nho nhỏ như nàng, điệu múa khuynh đảo thế gian, tìm đâu hạnh phúc những tháng ngày còn lại? Mời các bạn đón đọc Ngưng Hoan của tác giả Đương Mộc Đương Trạch.
Quy Tắc Nữ Quan - Phồn Hoa Ca Tẫn
Quy tắc nữ quan là một truyện hay nhưng không xuất sắc, cổ đại cung đấu, hoàng đế nam chính không ngựa đực, nói chung từ khi quan hệ với nữ chình thì giữ thân luôn. Về cốt truyện thì khá đặc sắc nhưng chưa đột phá, phong độ viết đều, trừ một vài đoạn mình cảm thấy gượng mà thừa, ngoài ra đều ổn. Truyện kết HE hơi nhạt, nếu nữ chính chết luôn ở kiếp trước thì có thể coi là GE, dù sao họ cũng yêu nhau hơn nửa đời người rồi. Mình không thích hai người lại gặp nhau trong kiếp sau, cảm thấy tác giả nên tránh chuyện xuyên qua xuyên lại, trọng sinh tới lui, muốn HE thì dứt khoát để hoàng hậu và hoàng đế sống già với nhau đi!!! Hơi bức xúc tí nhưng mà không sao, nhìn chung truyện này khá hay, có thể khiến độc giả bám theo từng tình tiết. Ngược nam, sủng nữ, sủng nhiều hơn ngược. Cái đoạn mình không thích nhất là ở gần cuối, rõ ràng hai người đều hiểu nhau rồi, vượt qua mọi trở ngại để yêu nhau rồi, đùng một cái nam chính vì nghi ngờ vớ vẩn mà khiến quan hệ của họ nguội lạnh, tự nhiên ngược nhau thêm mấy năm vô ích trong khi thời gian lại chẳng còn nhiều. Không biết tác giả làm sao nữa, hay cảm thấy truyện cần đau đớn một tí mà lòi ra cái đoạn cảm xúc vớ vẩn này??? Tóm lại mình cảm thấy lãng phí giấy mực, loãng cao trào! *** Quy tắc nữ quan kể về mối tình giữa Chiêu Hòa đế thời Đại Chu và nữ quan Khương Nhiêu. Khương Nhiêu vốn là đại tiểu thư Khương phủ nổi tiếng về lụa một trăm năm sau. Cô xuyên qua lịch sử vào thời đầu họ Vệ khai quốc, mang theo mối hận ý lang quân phản bội và bệnh tật quấn thân ở kiếp trước. Khương Nhiêu biến thành Huệ phi của Vệ Tề. Huệ phi mới tấn phong mấy ngày, từ nữ quan lo chuyện may vá trong cung trở thành phi tần. Vệ Tề tuổi già bệnh nặng, sắp chết tới nơi. Nói cách khác cô được phong phi chỉ để chôn theo vua thôi. Tất nhiên Khương Nhiêu không cam nhịu số phận, cuộc đời thứ hai của cô vừa bắt đầu. Dựa vào kiến thức đọc được trong sách sử, cô biết rằng hoàng đế tiếp theo là Vệ Cẩn, cũng là Cảnh An Vương hiện tại. Khương Nhiêu dựa vào sự thông minh có hạn của mình, muốn tìm một đường lui, về phe Cảnh An Vương trong khi thân xác cô mang ngày trước là người của Lăng Bình Vương. Lịch sử quả không thay đổi, Vệ Cẩn vẫn lên ngôi nhưng sự thật phía sau không như sách viết, hắn đã sửa lại chiếu truyền ngôi, cướp lấy hoàng vị vốn thuộc về Vệ Ly. Vệ Cẩn lên ngôi, lấy hiệu Chiêu Hòa, trả tự do cho những phi tần tuẫn táng theo vua, đặc biệt giữ lại Khương Nhiêu. Nam chính là một người đủ độc, coi trọng sự nghiệp, không biết hoa bướm lãng mạn gì, hắn đối với hoàng hậu và các phi đều nhìn vào lợi ích họ mang tới. Vệ Cẩn là một đế vương bạc tình đúng nghĩa. Sử cũ chép lại, giai thoại về Chiêu Ý hoàng hậu là người phụ nữ duy nhất được Chiêu Hòa đế yêu thương trân trọng cho tới hết đời, sống chung giường chết chung lăng. Khương Nhiêu dựa vào những gì mình biết để tìm địa vị và bình an giữa chốn thị phi. Tính cách Khương Nhiêu khá giống Phi Tâm trong [Mê tâm ký], một cô gái thực tế, biết mình biết ta, luôn thiếu cảm giác an toàn, luôn tin tưởng địa vị và quyền lực hơn là tình yêu viễn vong từ hoàng đế. Nếu Phi Tâm làm cho Vân Hi tức sùi bọt mép, lao đao vì nàng thì Khương Nhiêu cũng cho Vệ Cẩn ăn khổ hết đời. Trở thành nữ quan, Khương Nhiêu hầu hạ bên vua, gần gũi hơn Hoàng hậu. Nàng không có danh phận nhưng sống trong cung mà không thua kém ai, sự dung túng bảo vệ của Vệ Cẩn là một sự mặc định: Khương Nhiêu là nữ nhân của hoàng đế, không ai được đụng vào! Cô sống nhiều năm làm nữ quan, trải qua âm mưu thủ đoạn, biết vờ vịt lấy lòng vua nhưng lại không xem hoàng cung là nhà, luôn có ý muốn tự do, không nghĩ tới tình yêu trai gái. Vệ Cẩn tôn trọng Khương Nhiêu, ghen tuông với hoa đào của cô, hết anh này tới chàng khác, Khương Nhiêu là một cô gái đặc biệt. Phải đến khi ghen lồng lộn không thể nhịn nổi nữa hắn mới chạm vào cô, rồi sau đó không đụng đến nữ nhân nào khác. Cung đấu trong truyện không kịch tính lắm nhưng vừa đủ, nữ phụ cũng không nhiều, Chiêu Hòa đế có rất ít phi tần. Cả câu chuyện không có nhiều điểm nhấn nhưng diễn biến trôi chảy. Thân phận của Khương Nhiêu là nút thắt lớn, nó khiến Vệ Cẩn cắn răng ban hôn cho người khác trong khi cô đã mang thai ba tháng. Người hắn yêu nhất vậy mà chưa từng có danh phận đàng hoàng. Cả câu chuyện là tình yêu rào trước đoán sau của nam chính, luôn ôm nổi bâng khuâng liệu Khương Nhiêu có yêu mình. Khá thích lý do vì sao Vệ Cẩn không phong phi mà để nàng làm nữ quan. Đơn giản là nữ quan sẽ ở trong cung của hắn, gặp nhau hàng ngày, muốn gần gủi thì cứ gần gũi, không phải thông qua bài thiếp, lựa chọn như món hàng. Nữ quan ngày ngày bên cạnh, lo chuyện quần áo ăn ngủ, giống người vợ đảm đang dịu dàng. Tóm lại, truyện khá hay, tuy không có dư âm lớn nhưng mà hấp dẫn trong lúc đọc. Với tình hình khang hiếm truyện hay, bộ này có thể coi là "đặc biệt". Mời các bạn đón đọc Quy Tắc Nữ Quan của tác giả Phồn Hoa Ca Tẫn.