Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phiêu Du Giang Hồ - Hạ Tiểu Mạt

Thượng Quan Tình, mười bảy tuổi, là một thiếu nữ thế kỷ Hai mươi mốt hết sức bình thường, do sai sót nhỏ của người bạn sáng chế thiên tài Giang Thần, cô đã xuyên không trở về thời cổ đại. Tại đây cô bị mọi người nhầm lẫn với Thượng Quan nữ hiệp sau cái chết bất ngờ của vị nữ hiệp này. Nhờ thân phận mới, Thượng Quan Tình có được mối lương duyên đầy “oan nghiệt” với bốn huynh đệ nhà Âu Dương. Mặc dù cô đã “n+1” lần trốn tránh nhưng vẫn không thoát khỏi vòng vây của bốn “mỹ nam” này. Một Âu Dương Thiếu Nhân yêu mị, háo sắc nhưng cũng rất dịu dàng. Một Âu Dương Huyền lạnh lùng, cao ngạo nhưng luôn âm thầm bảo vệ. Một Âu Dương Y ngọt ngào, lãng mạn nhưng thi thoảng lại rất quái gở Lại thêm Âu Dương Thiếu Nhiên vô cùng ngây thơ, đáng yêu. Bốn huynh đệ nhà Âu Dương cũng là những người đầu tiên biết được bí mật về thân phận thực sự của Thượng Quan Tình. Cũng chính vì vậy mà kế hoạch “đào tạo” một “nữ hiệp” Thượng Quan Tình đại danh đỉnh đỉnh, võ công siêu phàm, uy chấn giang hồ đã ra đời. Và bắt đầu từ đó, Thượng Quan Tình tội nghiệp của chúng ta ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, ôm uất hận mà đi ngủ vì sự “dạy dỗ” đầy tâm huyết của bốn mỹ nam nhà Âu Dương. “Tiểu Tình, hôm nay chúng ta sẽ luyện cưỡi ngựa. Hãy tưởng tượng chút xíu nhé. Nàng và ta đang ở trong một khu rừng, thúc ngựa phi như bay, giống như chú chim nhỏ giữa rừng xanh đang dang rộng đôi cánh vậy. Cảnh tượng thật đẹp biết bao, trước mặt chúng ta ngập tràn hoa tươi như tắm mình dưới ánh trăng sáng, lúc đó màn đêm đã…” “Dừng! Đừng nói nữa!”, tôi vội vàng cắt lời huynh ấy. “Âu Dương Y, huynh có chắc là phải luyện cưỡi ngựa trong rừng mới được không?” “Tiểu Tình à, nàng không thấy lãng mạn hay sao?” Cảm giác mồ hôi lạnh như bão lốc túa khắp người tôi thế này là sao? Nhưng! Tôi có một dự cảm không lành, mặc dù quái nhân năm nào cũng có, nhưng quái nhân năm nay lại đặc biệt đông. Kỳ lạ, tại sao lại dừng ngựa? Tôi nhìn về phía trước, miệng há thành hình chữ O. “Âu… Âu Dương Y! Ở… ở đây sao lại có hổ thế?” “À! Ha ha! Tiểu Tình à, đây là con vật yêu quý mà ta muốn tặng nàng. Nàng thích không?”, Âu Dương Y vẻ mặt nịnh nọt nói với tôi. “Âu Dương Y, đồ dã man, đồ biến thái!”, con ngựa sợ hãi vội lao đi như bay, còn tôi tìm mọi cách cố sống cố chết bám chặt vào cổ nó. Cuối cùng, số phận của Thương Quan Tình sẽ đi đâu về đâu? Mời các bạn đón đọc “Phiêu Du Giang Hồ” của tác gải Hạ Tiểu Mạt để theo dõi câu chuyện này nhé. *** Trên thế giới này có một chân lý bất hủ: Rắn rết dù độc đến đâu cũng không độc bằng lòng dạ đàn bà. Trước khi biết được điều này, nếu bạn lỡ may trêu ghẹo nữ nhân, đành coi là bạn đen đủi không hiểu chuyện. Nhưng sau khi bạn hiểu được rồi mà vẫn muốn chòng ghẹo bọn họ, vậy thì bạn cũng chuẩn bị luôn tinh thần để đón nhận vận hạn của mình đi. Cho nên mới nói, các bạn đừng có dại mà trêu chọc phụ nữ. Cô nương tôi tuy bình thường trông có vẻ dịu dàng lương thiện. Nhưng cũng không thể vì thấy tôi dịu dàng lương thiện như thế mà tưởng tôi dễ bắt nạt đâu nhé. Quăng cây gậy trong tay đi, tôi mỉm cười nhìn hai khuôn mặt đang kêu gào thảm thiết, bị dây trói cuốn quanh người. “Xong, giờ việc phải làm trước tiên là đưa Tần Ngữ đến Bách U cốc”, tôi vỗ vỗ tay, nói sảng khoái. Âu Dương Thiếu Nhân tủi thân ngước lên nhìn tôi: “Vậy còn bọn ta?”. Tôi cười cười: “Đương nhiên là đi cùng rồi. Mặc Nguyệt, Triều Lưu, hai huynh giúp tôi đỡ bọn họ nhé. Đây là chuyện nhà, chúng tôi về nhà sẽ xử lý tiếp”. Hừ, vì ở bên ngoài nên tôi còn để cho họ chút thể diện, may mà họ cũng là người ít nhiều có danh tiếng trên giang hồ đấy. Về đến nhà thì sẽ biết tay tôi. “Cẩn thận chút, đừng để hai người đó chạy mất”, vừa kéo Tần Ngữ đi, tôi vừa khoát tay nói. Đi được một đoạn, hình như tôi nghe thấy tiếng thở dài của Mặc Nguyệt: “Xin lỗi, bọn ta thật không thể làm khác, các huynh cũng nên quen dần đi”. Tôi nhếch mép, Tần Ngữ ngẩng đầu hỏi tôi: “Tình tỷ, tỷ định xử lý bọn họ thế nào?”. Tôi mỉm cười, chỉ chỉ vào mũi cậu ta: “Bí mật. Ngươi phải nhớ, đến Bách U cốc rồi thì phải chăm chỉ học võ từ cốc chủ, còn phải chăm chỉ trau dồi kiến thức, sau hai ba năm nữa được ra ngoài, phải nhớ đến tìm ta tỉ thí”. Tần Ngữ cau mày, hỏi: “Tỉ thí cái gì?”. Tôi cười: “Chính là ta muốn xem thực sự cậu có trở nên xuất sắc hay không?”. “Thực ra, ta cảm thấy ở bên cạnh Tình tỷ, ta học được rất nhiều thứ”, Tần Ngữ cắn môi nói. Tôi bất giác cảm thán, tên tiểu tử này nếu thực sự đi theo tôi, không khéo lại học hết cả những thứ không nên học. Tôi tuy là lúc nào cũng lộ ra cái vẻ uyên bác, sở hữu tri thức cả một ngàn năm. Nhưng thực tình cũng có một vài phương diện không tốt, nếu để hắn theo tôi, Tần Ngữ hắn nhất định sẽ bị tiêm nhiễm những điều không tốt đó. “Không cần đâu, Tình tỷ đây cả đời chỉ thích tự do, chuyện dạy dỗ giáo dục người khác ta không làm được. Nhưng Tần Ngữ, ta có đạo lý này vẫn muốn dạy cho ngươi, ngươi phải nhớ kỹ những lời ta nói. Thứ quan trọng nhất của con người không phải thân thể hay bất cứ thứ gì khác. Thứ quan trọng nhất của con ngưởi chính là một tấm lòng ngay thẳng. Đó chính là thứ giúp ngươi tồn tại. Bất luận sau này có xảy ra chuyện gì, bất luận bản thân phải làm điều gì, ngươi đều phải xuất phát từ tấm lòng của mình, phải nhớ, nếu lòng ngươi ngay thẳng, dù lưng có cong, ngươi cũng vẫn đứng thẳng được. Ngược lại, nếu lòng ngươi có chút tà niệm, dù ngươi có cố thế nào, cũng không thể ngẩng cao đầu”, tôi khẽ cười, nói với cậu thiếu niên mười sáu tuổi. Những lời này tôi đã muốn nói với hắn từ lâu rồi. Tần Ngữ ngẫm nghĩ một hồi, ngẩng đầu nở nụ cười nhìn tôi: “Tuy ta chưa thực sự hiểu hết đạo lý ấy, nhưng Tình tỷ, ta sẽ ghi nhớ. Đợi đến khi ta thực sự hiểu được, trở thành một người đàn ông chân chính, oai hùng, dũng mãnh, ta sẽ đến tìm tỷ”. Tôi xoa xoa mái đầu hắn, thân thiết kéo hắn vào trong lòng. Tên tiểu tử này, hình như lúc này trông hắn rất đáng yêu. Quyết định rồi, nếu sau này hắn ta trở nên đẹp trai hơn, tôi nhất định sẽ tìm cho hắn một cô vợ xinh đẹp. Đi một lúc lâu, tôi thực sự không kìm được nữa, cuối cùng mở miệng hỏi lão nhân đang dẫn đường trước mặt. “Lão minh chủ à, sắp tới chưa vậy?” Mời các bạn đón đọc Phiêu Du Giang Hồ của tác giả Hạ Tiểu Mạt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quyển Dưỡng - A Đậu
Gia đình, đối với mỗi người đó là chính là tổ ấm, là nguộn nguồn hạnh phúc. Một gia đình, có cha, có mẹ, có em gái. Nhưng với Lục Nguyên, hai tiếng “gia đình” lại là sự đau khổ dằn vặt suốt cả một kiếp. “Bị thân nhân bán đứng, mới là hắc ám đáng sợ nhất. Còn có cái gì có thể so sánh với cái này?” Lãng phí tuổi thanh xuân … đánh mất đi người cha thân yêu … nhận thức được mặt trái của tình người … Một kiếp mới … đảo ngược thời gian … liệu có thay đổi được quá khứ? Quá khứ thay đổi … vết thương liệu có khép lại? Quá khứ thay đổi … trái tim có mở ra lại? Bất kì ai trong cuộc đời đều sẽ có 1 khoảng khắc đau khổ vì sự phản bội, hụt hẫng khi nhận thấy sự dối trá, tan nát lòng khi nhận ra được lòng người đen bạc, nhụt chí khi trải qua cuộc đời đầy bão táp phong ba. Trong những khoảng khắc ấy, có bao giờ bạn hối hận vì đã để mình sống như thế? Có bao giờ bạn đủ dũng cảm đứng lên và làm lại từ đầu? Nếu có 1 kiếp mới … Nếu đảo ngược lại thời gian … Nếu có cơ hội thay đổi quá khứ … Bạn sẽ thế nào? Liệu có tha thứ cho sự phản bội? Liệu có tin tưởng khi đã bị dối lừa? Liệu có yêu thương dù lòng người thay đổi? Liệu có sống lại 1 cuộc đời có ý nghĩa hơn dù cuộc đời này bão táp tới đâu? Trong “Quyển dưỡng”, Lục Nguyên sẽ cho bạn thấy cách mà anh ta đối mặt với điều đó. Bộ truyện này ngoại trừ về cách nhìn nhận con người, cuộc sống, cách đối mặt với mọi việc đã qua, kèm theo đó còn cả tình yêu, cách yêu của hai nhân vật chính trong bộ truyện. Một bá đạo độc chiếm, yêu là giam hãm người ấy trong thế giới chỉ có 1 mình mình. Một ôn nhu hiền hòa, yêu là sẵn sang từ bỏ tất cả chỉ để sống trong thế giới của người ấy. Có người sẽ nói Lục Nguyên không yêu, chỉ là chiếm hữu. Có người sẽ nói Từ Khiêm không yêu, chỉ là dựa dẫm. Chỉ có hai người đó mới biết, yêu là như thế nào. Một cuộc đời mới sau những đau đớn. Một tình yêu mới sau những phản bội. Trong “Quyển dưỡng”, Lục Nguyên và Từ Khiêm sẽ cho bạn nhìn thấy tình yêu của hai người họ.
Anh Mong Mình Không Yêu Em Nhiều Đến Thế - Noãn Noãn Phong Khinh
Chia tay Diệp Như Thìn đã bao năm, Thẩm Hy Mạt đôi lúc nghĩ ra rất nhiều cảnh tượng nếu một ngày gặp lại anh, chẳng hạn như một câu chào xã giao: "Lâu rồi không gặp". Vậy nhưng, đúng vào lúc cô quyết định bước ra khỏi hồi ức để đển với chàng trai nho nhã Trịnh Gia Vũ thì cũng là lúc mà tình cũ của cô xuất hiện, trái tim Thẩm Hy Mạt một lần nữa loạn nhịp, cả những vết thương lòng còn chưa kịp quên đi.   Một bên là chàng trai si tình Trịnh Gia Vũ, một bên là bóng hình tình cũ vấn vương, lần này liệu cô có chiến thắng được thời gian và định mệnh?  ***  Một số câu trích dẫn hay trong truyện:   - "Có những cảm giác, có những rung động, thậm chí cả nhớ nhung, tất cả rồi cũng sẽ qua đi, một khi đã qua đều như gió cuốn mây bay, trở thành những kỉ niệm nhạt nhòa trong lòng"   - "Thời gian không chỉ lấy đi dung mạo, nó còn đánh cắp những tháng năm dài đôi lứa từng bên nhau"   - "Thế giới này rộng lớn, những người yêu chúng ta quả thực rất nhiều, những người chúng ta yêu thì không chỉ có một, thế nhưng chỉ có một người, sẽ đưa ta đi đến tận cuối cuộc đời" Mời các bạn đón đọc Anh Mong Mình Không Yêu Em Nhiều Đến Thế của tác giả Noãn Noãn Phong Khinh.
Cẩm Tâm - Công Tử Bạch
"Bắt đầu từ hai chúng ta ở bên nhau, ta luôn mong một ngày, tất cả thiên hạ đều biết chúng ta là phu thê. Họ sẽ ngưỡng mộ nàng, sẽ biết phu quân của nàng là thiên hạ đệ nhất. Họ cũng sẽ ngưỡng mộ ta, sẽ biết thê tử của ta là tuyệt thế vô song...   Chúng ta sẽ có con, rất nhiều con. Chúng sẽ lớn lên trong bình yên và hạnh phúc. Không như ta, ngay từ khi chào đời đã phải đeo lên vai vận mệnh của yêu tộc, cũng sẽ không giống nàng, nước mất nhà tan, phải tha hương phiêu bạt."   ...   Yêu một cô gái trong lòng ấp ủ một kế hoạch quá lớn là một bi kịch, và nếu bản thân mình cũng ấp ủ một kế hoạch như thế... lại càng chắc chắn là bi kịch trong bi kịch.   Nhưng, thế thì đã sao?   Giống như đoạn cuối của cuốn tiểu thuyết này: "Hắn yêu nàng, vì vậy hắn bảo vệ nàng, như một người đàn ông đích thực." Đây là bộ tiểu thuyết đầu tiên của tôi được xuất bản, cũng giống như bất kỳ tác giả nào, khi biết “đứa con tinh thần” của mình được “chào đời”, tôi đã cực kì vui sướng và phấn khích.   Việt Cẩm Tâm là nữ nhân vật mà tôi yêu thích, mặc dù trong quá trình viết, tôi đã bị mọi người đặt cho biệt danh ‘mẹ kế’. Nhưng sau khi hoàn thành cuốn sách này, tôi cũng không thể không cảm thán rằng, cô gái ấy quả thực đã phải hi sinh hết thảy.   _Công Tử Bạch_ Mời các bạn đón đọc Cẩm Tâm của tác giả Công Tử Bạch.
Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Giả Oán Chúc
Nói đơn giản chút - Đây là câu chuyện về một người đàn ông đi đứng không tiện yêu một cô gái có đầu óc không được tốt lắm. Phức tạp chút - Đây là một câu chuyện tình yêu hoàn toàn không có xuyên không, trọng sinh, trạch đấu, cạnh tranh trong kinh doanh đầy cẩu huyết Phức tạp hơn nữa - Đây là một câu chuyện cổ vũ người đàn ông kiêu căng vờ ngồi xe lăn phấn đấu biến cô gái xinh đẹp thành bà xã của mình. Mời các bạn đón đọc Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc.