Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chàng Có Thể Hủy Hoại Em Không?

Chàng có thể hủy hoại em không? bắt đầu bằng một tình huống “dở khóc dở cười” khi tiểu thư Philippa Marbury đường đột xuất hiện trong văn phòng làm việc của Cross - một “tay chơi” nổi tiếng kiêm chủ nhân của sòng bài Thiên Thần Sa Ngã và yêu cầu anh ta “hủy hoại” nàng bằng những trải nghiệm xác thịt, đưa nàng vào hành trình khám phá cơ thể con người ở một góc độ rất khác - trần trụi và đầy nhục cảm, nhưng - dưới lăng kính của khoa học. Lý do nàng đưa ra để giải thích cho yêu cầu oái oăm đó là, nàng sắp trở thành vợ của Bá tước Castleton, nhưng nàng chẳng hề biết gì “chuyện ấy”, và Philipa nghĩ mình cần được trang bị tốt, nàng muốn biết mọi kiến thức, mọi ngóc ngách về những điều mà nàng sắp phải trải qua. Với cô tiểu thư thông minh và ngây thơ này, trải nghiệm xác thịt cũng đơn thuần giống như những ngành khoa học khác mà nàng vẫn thường nghiên cứu. Nàng, đơn giản, muốn làm chủ kiến thức, và Cross được đánh giá là một cộng sự lý tưởng cho chuyện này. Như hai thỏi nam châm trái dấu, Cross và Philippa bị cuốn vào nhau bằng một lực hút vô hình. Cuộc tình của họ đi ngược lại với những lề thói phong kiến khi Cross là kẻ bị giới thượng lưu ruồng bỏ, còn Philippa là cô tiểu thư danh giá đã đính hôn với một Bá tước khác. Vậy số phận sẽ dẫn họ đến đâu? *** Sarah MacLean sinh ngày 17 tháng 12 năm 1978 tại Rhode Island, nước Mỹ. sinh học Bà tốt Smith năm nghiệp 1978 và có chuyên tại bằng tiểu ngành thạc bang sĩ Lịch chuyên Rhode sử ngành Nhân loại học tại Đại học Harvard. Hiện tại bà đang sống tại New York cùng chồng, con gái và sở hữu một bộ sưu tập những cuốn tiểu thuyết lãng mạn hết sức đồ sộ. Sarah có niềm đam mê với lịch sử và văn học lãng mạn từ khi còn rất nhỏ. Bà từng dành hầu hết thời gian trong suốt thời niên thiếu vùi mình trong các thư viện sách. Đó cũng chính là nơi đã khơi dậy trong bà nhiệt huyết với sự nghiệp viết lách, để sau đó trở thành một trong những tiểu thuyết gia lãng mạn nổi tiếng thế giới. Khi rảnh rỗi, bà thích du ngoạn khắp mọi miền đất nước, tìm hiểu về các nền văn hóa, giáo dục, và khám phá thế giới xung quanh dưới con mắt của một lữ khách đầy lạc quan, yêu đời. Các bài viết của bà thường xuyên xuất hiện trên chuyên mục của New York Times Book Review, Washington Post và Parents Magazine. MacLean tự nhận mình là người theo chủ nghĩa bình quyền, và đó cũng chính là phương châm xuyên suốt các tác phẩm của bà, đan xen với dòng chảy của những điều lãng mạn, ngọt ngào. Bà là một trong các tác giả ăn khách nhất do New York Times, USA Today và Romantic Times bình chọn. Cuốn tiểu thuyết đầu tay - 9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng - ra đời ngay sau khi Sarah tốt nghiệp đại học đã giúp tên tuổi của bà trở nên quen thuộc với nhiều độc giả khi được dịch ra mười thứ tiếng khác nhau trên thế giới. Tác phẩm này thuộc series Love By Numbers, cùng hai tác phẩm 10 bí quyết chinh phục trái tim và 11 tai tiếng hạ gục công tước đã được Bách Việt xuất bản vào năm 2013. Nằm trong series The Rules of Scoundrels, cuốn Chàng có thể hủy hoại em không đã cướp đi trái tim của hàng triệu độc giả bằng lối kể chuyện vô cùng tinh tế, sắc sảo. Một tiểu thuyết thú vị khác trong loạt truyện này, No Good Duke Goes Unpunished, đã mang về cho MacLean giải RITA - phần thưởng cao nhất dành cho các tác phẩm xuất sắc trong mảng văn học lãng mạn, do hiệp hội các nhà văn lãng mạn Mỹ bình chọn năm 2014. Cuốn sách sẽ được Bách Việt giới thiệu tới độc giả trong thời gian tới. Hãy thử cầm trên tay những tác phẩm của Sarah MacLean để cảm nhận được ma lực từ một cây viết đầy trí tuệ và tài hoa. Hãy bước vào thế giới muôn hình vạn trạng trong tiểu thuyết của bà để thấu hiểu những giá trị nhân văn sâu sắc qua từng trang sách... BachvietBooks *** Tác giả: Sarah MacLean sinh ngày 17 tháng 12 năm 1978 tại Rhode Island, nước Mỹ. Bà là một cây bút đầy tài hoa chuyên về tiểu thuyết lãng mạn lịch sử, đồng thời cũng là một trong các tác giả của những cuốn sách ăn khách nhất do New York Times và Romantic Times bình chọn. Các tác phẩm đã và sẽ được BachvietBooks giới thiệu tới độc giả: - 9 Tuyệt Chiêu tóm kẻ Phóng Đãng - Sarah Maclean (2013) - 10 Bí quyết chinh phục trái tim - Sarah Maclean (2013) - 11 Tai Tiếng hạ gục Công tước - Sarah Maclean (2013) - Canh bạc hôn nhân (2014) - Chàng Có Thể Hủy Hoại Em Không? (2014) - Đam Mê và Thù Hận - Sarah MacLean (Quý II/2015) - Sự Trả Thù Của Quý Cô *** Luân Đôn Đầu xuân năm 1824 Làm con trai thứ cũng có những lợi ích nhất định. Thực vậy, nếu xã hội tồn tại một sự thật thì đó chính là: Những kẻ chơi bời, những gã hư hỏng, hay những tên vô lại đều là những người thừa kế cần được cải tạo. Người đó có thể đập phá, ăn chơi trác táng và làm xã hội chướng mắt với những hành vi bồng bột của tuổi trẻ, nhưng tương lai của anh ta như được khảm vào đá bởi các thợ nề giỏi giang nhất: Rốt cuộc anh ta sẽ thấy bản thân bị trói buộc vào tước vị, đất đai và điền trang, trở thành một tù nhân của tầng lớp quý tộc cũng như các anh em cùng giới trong Thượng nghị viện. Không, sự tự do không dành cho những người thừa kế mà cho những đứa con còn lại. Và Jasper Arlesey, con trai thứ của Bá tước Harlow, biết điều đó. Anh cũng rất rõ, với tầm hiểu biết sâu sắc của một gã tội phạm thoát được giá treo cổ trong chân tơ kẽ tóc, rằng bất chấp việc phải từ bỏ tước vị, điền trang và của cải được thừa kế, mình vẫn là người đàn ông may mắn nhất trên trái đất khi được sinh ra sau Owen Elwood Arthur Arlesey - đứa con lớn tuổi nhất, con trai cả, Tử tước Baine và là người thừa kế tước vị bá tước - mười bảy tháng. Là con thừa kế, Baine phải gánh trọng trách lẫn sự đứng đắn nặng nề cùng với hy vọng và giấc mơ của một thế hệ Bá tước Harlow. Baine phải sống đúng với kỳ vọng của những người xung quanh - cha mẹ... giới quý tộc... người hầu... tất cả. Tử tước Baine không khiếm khuyết, đứng đắn và nhạt nhẽo ấy đã đáp ứng được kỳ vọng của tất cả những người đó. Tạ ơn trời! Đó là lý do vì sao tối hôm đó, Baine đã hộ tống em gái họ trong chuyến đi đầu tiên của cô tới Almack. Phải, vốn Jasper đã đồng ý nhận nhiệm vụ đó và hứa với Lavinia rằng anh chẳng dám bỏ lỡ một buổi tối quan trọng đến thế trong thời thanh xuân của cô. Nhưng những lời hứa của anh chỉ như gió thoảng mây bay, ai chả biết điều đó, vậy nên Baine là người thay anh làm nhiệm vụ. Đáp ứng kỳ vọng như thường. Thay vào đó, Jasper còn bận giành giật cả một gia tài ở một trong những sòng bạc xấu xa nhất Luân Đôn rồi ăn mừng bằng một hành động chính xác với những gì các đứa con thứ hư hỏng hay làm - ở trên giường một cô nàng xinh đẹp. Baine đâu phải là người duy nhất sống đúng kỳ vọng. Một bên khóe miệng Jasper nhếch lên thành nụ cười kín đáo khi nhớ lại khoái lạc mà mình có thừa vào tối hôm đó, rồi phai nhạt trước cảm giác nhoi nhói hối hận mà mình cảm thấy khi trèo ra khỏi chăn đệm ấm áp cùng đôi vòng tay sẵn sàng. Anh mở then cửa sau khu bếp của Dinh thự Arlesey rồi lẻn vào trong. Căn phòng tối om và im ắng trong luồng ánh sáng xám xịt của buổi sáng tháng Ba lạnh cắt da cắt thịt, vừa đủ tối để che đi bộ quần áo nhàu nhĩ, cà vạt buông hờ, và dấu hôn lộ ra dưới cổ áo lỏng lẻo. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, một cô hầu gái giật mình ngẩng lên từ nơi cô ta đang khom lưng, gần nửa người chui trong lò sưởi, đang đốt lửa để chuẩn bị trước khi đầu bếp đến. Cô ta đứng dậy, đặt một tay lên bộ ngực nở nang đáng yêu của mình. “Thưa ngài, ngài làm em sợ quá!” Jasper trao cho cô ta một nụ cười tinh quái trước khi cúi chào một cách hoa mỹ đến mức hẳn một triều thần cũng lấy làm tự hào. “Xin lỗi, cô gái đáng mến”, anh dài giọng, thích thú ngắm nét ửng hồng rực lên trên má cô ta thể hiện rằng cô ta tha thứ cho anh. Anh cúi người qua vai cô ta, sát sàn sạt đủ để nghe rõ nhịp thở cùng mạch đập dồn dập ở cổ cô ta rồi chộp lấy một cái bánh quy cứng từ cái khay thức ăn chuẩn bị cho các gia nhân trong bếp, nấn ná lâu hơn cần thiết một chút và thích cái cách cô ta run rẩy trông chờ. Tất nhiên, anh sẽ không chạm vào cô ta bởi cách đây rất lâu anh đã học được rằng không bao giờ được động tới gia nhân. Nhưng điều đó không ngăn anh yêu thương cô ta chút xíu. Không thể ngăn anh yêu thương toàn bộ phụ nữ - mọi vóc dáng, mọi khổ người, mọi tầng lớp. Làn da mềm mại và những đường cong còn mềm mại hơn của họ, cái cách họ hổn hển, cười khúc khích, và thở dài, cái cách những cô nàng giàu có chơi trò bẽn lẽn, còn những cô nàng ít may mắn hơn thì nhìn anh bằng đôi mắt đầy sao, háo hức mong được anh chú ý. Không nghi ngờ gì, phụ nữ là tạo vật hoàn mỹ nhất của Đức Chúa trời. Và ở tuổi hai mươi ba, anh có kế hoạch dành trọn một đời để thờ phụng họ. Anh nhai chiếc bánh quy ngọt và nháy mắt với cô ta. “Em sẽ không nói với ai là em thấy ta, phải không?” Mắt cô ta mở to, và cô ta lập tức lắc đầu. “K... không, thưa ngài! Không ạ!” Phải rồi, là con thứ luôn có những lợi ích nhất định. Nháy mắt thêm lần nữa và trộm thêm cái bánh bích quy, Jasper lẻn khỏi bếp vào hành lang hậu dẫn tới cầu thang cho gia nhân. “Ngài đã ở đâu vậy?” Stine, người lo liệu công việc kinh doanh của cha anh, hiện ra từ bóng tối trong bộ đồ đen, khuôn mặt dài và trắng bệch của ông ta đầy vẻ buộc tội cùng một vẻ gì đó tồi tệ hơn thế. Tim Jasper đập thình thịch vì ngạc nhiên dù anh sẽ bị nguyền rủa nếu thú nhận điều đó. Anh không phải trả lời Stine. Chỉ riêng việc phải trả lời ông chủ của Stine đã tệ lắm rồi. Tức là cha của anh. Người đàn ông dành cho con trai thứ của mình ít kỳ vọng hơn tất cả những người khác gộp lại. Người con trai đó ngả gót chân ra sau và cười toe toét với vẻ kiểu cách đầy kinh nghiệm. “Stern[1]“, anh dài giọng, thích cái cách người ông ta cứng đờ trước cái tên sai đó. “Lúc này khá sớm để đi săn, phải không?” “Không quá sớm đối với ngài.” Jasper mỉm cười như một con mèo nhìn thấy chim hoàng yến. “Ông nói mới đúng làm sao! Đúng là muộn rồi. Ta đã có một tối tuyệt vời, và mong ông không phá hoại... dư âm huy hoàng của nó.” Anh vỗ vai Stine rồi đi qua ông ta. “Cha ngài đang tìm ngài.” Anh không ngoái lại. “Hẳn rồi. Ta cũng chắc chắn là việc đó để sau cũng được.” “Tôi không nghĩ là có thể đâu, ngài Baine.” Anh mất một lúc mới nghe rõ từ đó, nghe thấy tước vị đó cũng như hiểu ra ý nghĩa của nó. Anh quay lại, vẻ khiếp hãi và khó tin chạy xuyên qua cơ thể. Khi anh cất lời, từ ngữ thốt ra thật non nớt và yếu ớt, chẳng hơn một tiếng thì thầm là bao. “Ông vừa gọi ta là gì?” Mắt Stine thoáng nheo lại. Sau này, chính cái cử động gần như không thể nhận thấy trên đôi mắt đen lạnh lùng ấy đã khiến Jasper nhớ mãi. Anh cao giọng đầy giận dữ, “Ta vừa hỏi ông đấy!”. “Ông ta gọi mày là Baine.” Jasper quay phắt lại đối mặt với cha anh, Bá tước Harlow, cao lớn, mạnh mẽ và thậm chí vẫn cứng rắn vào khoảnh khắc này. Trong thời điểm này. Dù cho di sản của ông ta đã sụp đổ và phải đối mặt với nỗi thất vọng của cuộc đời mình. Giờ là người thừa kế. Jasper vật lộn tìm hơi thở, rồi tìm lời để nói. Cha anh tìm ra trước. “Đáng ra phải là mày mới phải.” Mời các bạn đón đọc Chàng Có Thể Hủy Hoại Em Không? của tác giả Sarah MacLean.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạch Mã Hoàng Tử, Chàng Ở Đâu? - Agathe Hochberg
Một điều vô cùng chắc chắn: thời nay chẳng kiếm đâu ra bạch mã hoàng tử! Nam giới toàn những kẻ hoặc miệng lưỡi dẻo quẹo, hoặc bủn xỉn, hoặc ích kỷ vô trách nhiệm, hoặc gàn dở thậm chí ấu trĩ và nhu nhược đến nực cười. Bằng chứng ư? Chính là vô số những bức mail độc nhất vô nhị và cùng lúc hấp dẫn khôn cưỡng giữa hai cô nàng Ariane và Justine, một ở Paris, một ở New York, một đã có chồng, một còn độc thân. Và một điều còn chắc chắn hơn nữa: chính bạn sẽ bị cuốn theo mối bận tâm chung của hai cô nàng ấy từ lúc nào chẳng hay, đến mức chỉ có thể buông cuốn sách xuống chừng nào bạn đã biết được kết cuộc. “Trong tấn hài kịch lôi cuốn, vui nhộn và đúng mực này, Agathe Hochberg biết bắt lấy nhạc điệu của thời gian với cả sự thông tuệ lẫn hài hước.” - Pascale Frey, Lire *** Đôi nét về tác giả Sinh tại Paris, Agathe Hochberg lớn lên và trưởng thành tại cả Pháp và Mỹ. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành luật và thương mại quốc tế, cô quay sang lĩnh vực điện ảnh. Trải qua quãng thời gian tác nghiệp như một nhà báo chuyên về lĩnh vực âm nhạc và nhờ vào sự sáng dạ, tinh tế và hài hước, Agathe Hochberg đã có được một lượng lớn độc giả ngay sau khi phát hành cuốn tiểu thuyết đầu tay Bạch mã hoàng tử: chàng ở đâu? vào năm 2003. Tiếp nối thành công ấy là một loạt các tiểu thuyết khác như Mes amies, mes amours, mais encore? (2005), La Coupe du monde et autres footaises: le dico non officiel (2006), Lettres à ma fille (2006), Lettres à mon amour (2007), và Lettres à ma mère (2007). *** - Trượt tuyết nhé? Dĩ nhiên là không. Hồi còn nhỏ tôi đâu có được học: tôi trèo lên ván trượt tuyết lần đầu tiên vào năm mười bảy tuổi; thật điên khùng, cái gọi là ý thức về sự nguy hiểm có thể làm hỏng bét mọi thú vui. Thế nhưng tôi đã nỗ lực, bạn bè thay phiên nhau chỉ bảo cho tôi còn tôi thì ngoan ngoãn chống gậy, gập đầu gối... trong khi lũ nhóc bốn tuổi vượt mặt tôi cái vèo. Sau một tuần, trên người tôi xuất hiện những vết tím bầm hẳn là khả dĩ giúp tôi có thể xuất hiện trong bách khoa thư về những bọc máu, và rốt cuộc tôi đã có thể khập khiễng trở về nhà. Đấy, những kỷ niệm duy nhất về núi non của tôi là thế đấy, đống kỷ niệm ấy và chuyện ăn mặc. Chưa bao giờ tôi lại mất nhiều thời gian đến vậy cho việc khoác đồ vào và cởi đồ ra. Khoác đồ, cởi đồ; trèo lên, bước xuống: chẳng phải chuyên môn của tôi. Mà ở đó trời còn lạnh, rất lạnh nữa chứ. Tôi ghê sợ cái lạnh, khi lạnh tôi cảm thấy mình thật nhỏ nhoi. Lạnh lẽo thật chẳng phải thứ gì thân thiện cho lắm, vả lại, đã co ro là chỉ có co ro một mình. Được rồi, giờ thì phải trả lời cô ấy thôi: Không, tớ không định đi trượt tuyết cũng chẳng định đi ra biển, trong kỳ nghỉ tớ thích tham quan các thành phố hơn. Tôi viết cho Justine, cô bạn mới quen vẫn giữ liên hệ với tôi qua mạng, chúng tôi gặp ở một đám cưới nơi cả hai cùng là người làm chứng. Đến tiệc cocktail, cô ấy hỏi tôi: - Cuộc sống khi kết hôn sẽ thế nào? Tôi hơi lưỡng lự chút xíu, tôi không muốn làm cô ấy thất vọng nhưng cuối cùng tôi cũng trả lời: - Rất khó khăn. - Sao ai cũng nói thế nhỉ? - Vì đó là sự thật... Có thể nói điều đó giống như việc cặp đôi mà không kết hôn và có khuynh hướng tai hại là tin rằng mình đã chiếm được người kia. Justine sống ở New York, cô ấy ba mươi hai tuổi, tóc đen và mắt xanh quyến rũ. Cô ấy cũng rất thông minh và sinh động, đến nỗi mà ngay cả một cô gái tự nhận là hiện đại như tôi cũng phải tự hỏi sao cô ấy lại không kết hôn. Thế là ngay lập tức chúng tôi bị cuốn vào phần sôi nổi nhất của câu chuyện. Các cô gái tuổi chúng tôi không có thời gian để lãng phí, dù câu chuyện là gì đi chăng nữa. ... Mời các bạn đón đọc Bạch Mã Hoàng Tử, Chàng Ở Đâu? của tác giả Agathe Hochberg.
Cuộc Đời Chín Ngày - Thierry Cohen
Một chuyện tình được viết ra với phong cách từa tựa như Marc Levy và Guillaume Musso - nhẹ nhàng, lãng mạn, ngập tràn cảm xúc nhưng cũng không kém phần hồi hộp và ly kỳ. Jeremy luôn tin rằng Victoria yêu anh, họ sẽ chung sống với nhau. Cái ngày cô rời bỏ anh, 8/5/2001, Jeremy quyết định từ giã cuộc đời và kết tội Chúa là người đã gây ra mọi bất hạnh cho anh. "Chúa ơi... Tại sao con lại kêu tên Người? Người có ở đó không? Có từng ở đó không? Người có thấu được những lời cầu nguyện của con? Thôi nào Chúa ơi, chúng ta hãy thanh toán nợ nần nhé! Làm sao Chúa trời nhân từ là thế lại tạo ra một con người tuyệt vời như nàng ở cận kề con rồi lại chối từ không trao nàng cho con? Vì mục đích gì vậy? Đế con phải đau khổ ư? Người đã thành công rồi đấy! Con đang đau khổ đây. Đến mức không thiết sống nữa. Thế nào, Người tự hào về mình chứ? Con trả lại Người tương lai của con đấy. Hãy đem nó cho kẻ khác đi. Người chỉ mách con vực thẳm thì con xuống đó đây". Nhưng kỳ lạ thay, khi Jeremy tỉnh dậy, Victoria đang ở đó và cô vẫn yêu anh. Đó là ngày 8/5/2002. Một năm đã trôi qua và mặc cho mọi sự ngỡ ngàng, ngạc nhiên, anh thấy mình như đang ở chốn Thiên đường trần gian... Sau một ngày đầy bất ngờ, Jeremy lại chìm vào giấc ngủ sâu. Khi anh mở mắt ra, lại một năm nữa đã trôi qua, một năm mà anh không có chút ý niệm nào về những gì đã xảy ra. Victoria đang mang thai đứa con của anh... Khi Jeremy tỉnh dậy vào ngày 8/5/2004, anh đã là bố... Nhưng thời gian dường như trôi ngày càng nhanh, Jeremy thấy mọi việc diễn ra trong những lần tỉnh dậy của mình ngày càng hỗn loạn. Những giây phút thức tỉnh hiếm hoi, anh dành để cố tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy với mình... Và rồi đến sáng ngày 8/5/2010, khi anh mở mắt ra, Victoria đã bỏ đi. Cô đã bỏ anh và kết tội anh là một kẻ độc ác, ích kỷ, tồi tệ, không thể chịu đựng nổi. Dần dần, anh phát hiện ra mình đã gieo rắc nỗi sợ hãi cho những người xung quanh. Trong cái cuộc sống mà anh đã cố rời bỏ ấy, anh trở thành một con người hoàn toàn khác và cư xử như một tên khốn nạn với tất cả những người mà anh yêu quý. Cho tới khi anh thấy mình chỉ còn lại một mình trên thế giới này. Liệu anh có thể thoát ra khỏi chốn địa ngục này? Ai là kẻ đã đóng giả anh và phá hoại cuộc đời anh? Jeremy đã chết? Hay anh đã phát điên? Hay mất trí nhớ? Hay anh bị trừng phạt vì đã dám thách thức Chúa? Thierry Cohen, tác giả của Cuộc đời chín ngày, dẫn dắt người đọc vào một câu chuyện tình kỳ lạ bắt đầu bằng... một vụ tự tử, một câu chuyện tình diễn ra nơi hành lang thời gian, giữa sự sống và cái chết, nơi thực và ảo đan xen... Câu chuyện của Jeremy bắt đầu khi tất cả đã kết thúc. Khi tự tử, anh đã bước vào một thế giới khác, trong đó anh phải đối diện với những hậu quả do hành động điên rồ của mình gây ra. Chính với tác phẩm đầu tay Cuộc đời chín ngày, Thierry Cohen được trao giải Grand Prix d'Ormesson của Pháp năm 2007. Cuốn sách đã được dịch ra 10 thứ tiếng và chuyển thể thành kịch bản phim. Bắt nguồn từ việc một người bạn thân của mình tự tử, Thierry Cohen tự hỏi liệu ông có thể kể câu chuyện gì để bạn từ bỏ quyết định kia, phải nói gì để bạn hiểu rằng anh ta không cô độc giữa thế giới này và vẫn còn rất quan trọng đối với nhiều người khác. *** Thuốc ngủ, rượu whisky, cần sa. Nằm xuống. Mình biết mình làm gì. Chỉ nghĩ đến phương pháp. Chỉ nghĩ đến những động tác. Chỉ nghĩ đến bản thân, ở đây, trong phòng khách này, đến chai rượu, đến những viên thuốc. Chỉ mình mình thôi. Cái nút. Ống thuốc. Há miệng, để thuốc lên lưỡi, đưa chai lên môi. Nuốt. Nghĩ đến phương pháp. Không gì khác. Không nghĩ đến bố, không nghĩ đến mẹ. Nhất định không. Nghĩ đến nỗi nhục nhã của mình. Chỉ một mình, ở đây. Mình và nỗi nhục của mình. Mình biết mình đang làm gì. Rồi bố mẹ sẽ hiểu. Có thể. Mà mình đâu thèm quan tâm đến việc họ có hiểu hay không! Không… Không nghĩ đến điều ấy. Không nghĩ đến ai hết. Hôm nay, mình là người quyết định! Mình không thiết gì cuộc sống này nữa. Nó là một cuộc tra tấn, một sự sỉ nhục. Mình là người quyết định. Và mình quyết định sẽ vứt quách nó đi. Mình hoàn toàn làm chủ được tình thế! Và nếu không đủ can đảm, nếu có ý định đứng dậy hay dừng tất cả những việc này lại, mình sẽ nghĩ đến nàng. Đến nàng, cuộc sống của mình và là người đã từ chối mình. Không nghĩ đến ai khác, những người yêu thương mình, mà nghĩ đến nàng, người không hề yêu mình, không muốn yêu mình. Thậm chí không hề muốn thử yêu mình. Làn da mịn màng, đôi mắt xanh biếc, nụ cười của nàng. Nụ cười của nàng! Đó chính là sự ve vuốt mà vẻ đẹp của nàng trao tặng cho những ai đến gần. Giờ nó đã trở thành một nỗi đau. Không, tất cả những gì thuộc về nàng đã khiến mình lạc lối, đã xô mình đến vực thẳm này. Vực thẳm của cái chết đối lại với nỗi trống rỗng của cuộc đời mình. Nào có khác gì nhau đâu? Chúa ơi, sao đầu óc con quay như chong chóng thế này. Chúa ơi… Tại sao con lại kêu tên Người? Người có ở đó không? Có từng ở đó không? Người có thấu được những lời cầu nguyện của con? Thôi nào Chúa ơi, chúng ta hãy thanh toán nợ nần nhé! Làm sao Chúa trời nhân từ thế lại tạo ra một con người tuyệt vời như nàng ở cận kề con rồi lại chối từ không trao nàng cho con? Vì mục đích gì vậy? Để con phải đau khổ ư? Người đã thành công rồi đấy! Con đang đau khổ đây. Đến mức không thiết sống nữa. Thế nào, Người tự hào về mình ư? Con trả lại Người tương lai của con đấy. Hãy đem nó cho kẻ khác đi. Người chỉ mách con vực thẳm thì con xuống đó đây. Mình không sợ. Chỉ nghĩ đến phương pháp. Mẩu giấy vẫn còn bốc khói. Phê thêm một chút nữa. Đưa mình ra khỏi chính mình để tách khỏi nàng. Này đây tâm hồn mình bay bổng, được ru đưa bởi khói và rượu. Tiếp đến là thuốc ngủ. Đó là phương pháp. Mình đang vã mồ hôi. Không sợ. Chỉ vài giây nữa thôi. Nghĩ đến nàng. Mình đã quyết định nói hết với nàng. Ngày hôm nay, ngày mình tròn hai mươi tuổi. Để tự mình giải thoát khỏi những mối ngờ vực. Và cuối cùng là để biết. Mình đã chuẩn bị thật kỹ… Nhưng liệu có cần phải chuẩn bị không nhỉ? Mình có biết bao nhiêu điều muốn nói với nàng. Nhưng nào nàng có muốn nghe, muốn hiểu. Mình đã nói với nàng tình yêu thời thơ ấu. Phần đầu của câu chuyện. - Nhưng hồi đó bọn mình mới có chín tuổi mà, Jeremy! nàng vừa cười vừa nói. Mười tuổi. Không trẻ con lắm đâu khi đã lên mười. Mình yêu nàng đến phát điên, còn nàng thì rất quý mình. Với nàng, tất cả chỉ là một trò chơi con nít, một vài nụ hôn trong sáng, một tình cảm thân tình trìu mến, một giai điệu yêu kiều. Một kỷ niệm xa vời nhuốm màu dĩ vãng. Còn với mình, đó lại là khởi đầu của cuộc sống. Một thứ ánh sáng nóng bỏng đến trước ánh sáng mùa hè và chia rẽ hai đứa. - Chúng mình đã trở thành bạn. Thậm chí cậu từng là người bạn tâm tình của mình! ... Mời các bạn đón đọc ​Cuộc Đời Chín Ngày của tác giả Thierry Cohen.
Cuộc Hội Thảo - Milan Kundera
Trong Lời cuối sách của bản tiếng Pháp, François Ricard đề nghị coi kết cấu của bảy truyện trong Những mối tình nực cười là kết cấu đối xứng, trong đó sáu truyện ngắn đối xứng nhau qua tâm điểm truyện thứ tư, thành những đường tròn đồng tâm, những cặp tương ứng 1-7 (Sẽ không ai cười và Edouard và Chúa), 2-6 (Quả táo vàng của ham muốn vĩnh cửu và Bác sĩ Havel hai mươi năm sau), 3-5 (Trò chơi xin quá giang và Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới) ; các cặp đó tương đồng cả về hình thức (độ ngắn dài) lẫn các ý tưởng, chủ đề. Đứng ở vị trí trung tâm, Cuộc hội thảo dĩ nhiên có tầm vai trọng đặc biệt và khác với sáu truyện còn lại. Xét về dung lượng, Cuộc hội thảo có độ dài lớn nhất, đó cũng là truyện duy nhất có kết cấu theo lối kịch 5 màn. Đó là một khảo sát đầy tính châm biếm về tình thế của Don Juan trong thế giới hiện đại, cái chết của một biểu tượng “cao quý” ; trong thế giới hiện đại Don Juan không còn đất sống, bị rút gọn thành một hình ảnh hài hước và mơ hồ đến thảm hại, từ chỗ Nhà Chinh Phục trở thành Nhà Sưu Tập. Khái niệm tự do cũng được Kundera khai thác, một tự do khác với cách hiểu của Sartre, không phải là điều kiện sẵn có, bị áp đặt từ bên ngoài, mà là một chút không gian để cựa quậy theo ý mình, cái sẽ dần dà bị thu hẹp đến mức khó thở. Nhưng quan trọng hơn cả là Cuộc hội thảo trình bày một suy tư về thân phận con người, về những sự thật nhiều mặt của con người, trong đó nhìn từ khía cạnh nào những sự thật đó cũng đúng đắn, và cùng lúc cũng sai lầm, mất giá một cách trầm trọng. *** Mời các bạn đón đọc Cuộc Hội Thảo của tác giả Milan Kundera.
Con Đường Cách Mạng - Richard Yates
“Còn hơn cả lối viết đẹp, đó là tất cả những gì làm cho cuốn sách này trở thành sống động một cách mạnh mẽ, rực sáng và ngay lập tức là một tuyệt tác” Tennessee Williams “Được đón nhận như một tuyệt tác ngay từ lần xuất bản đầu tiên, Con đường Cách mạng là câu chuyện kể về Frank và April Wheeler, một đôi vợ chồng trẻ nhàm chán với cuộc sống tầm thường, vô vị ở ngoại ô và luôn mong mỏi được trở thành đặc biệt. Richard Yates đã để lại cho người đọc một sự hoài nghi về quyết định thay đổi nhằm đạt được những điều tốt hơn trong cuộc sống của Frank và April Đơn giản đây là cuốn tiểu thuyết hay nhất trong năm mà tôi đã được đọc” Nick Hornby *** Những âm thanh kết thúc cuối cùng của buổi diễn tập thử trang phục đã làm cho nhóm Laurel không còn việc gì để làm ngoài việc đứng đó, im lặng và đầy tự tin, lung linh qua ánh đèn chiếu của khán phòng trống không. Họ hầu như không thở được khi diện mạo nghiêm nghị và thấp tè của người quản lý xuất hiện từ hàng ghế trống gọi họ nhóm họp lại trên sân khấu, và khi ông kéo chiếc thang cọt kẹt từ phía cánh gà, leo lên đó và nói với họ rằng, bằng tất cả nhiệt huyết của mình, họ là những diễn viên thật tài năng và ông thấy thật tuyệt vời khi được làm việc với họ. “Đây quả thật không phải là công việc đơn giản”, ông nói, với cặp kính lấp lánh trang nhã nhìn quanh sân khấu. “Chúng ta đã có rất nhiều vấn đề, và thật sự, đã đôi lúc tôi phải bắt mình không được mong chờ quá nhiều. Nghe như là ủy mị, nhưng thật sự tối nay chúng ta đã làm được. Ngồi ở dưới kia, đột nhiên tối nay, tận sau trong đáy lòng, tôi nhận thấy lần đầu tiên các bạn đã làm việc bằng cả trái tim mình”. Một tay ông đặt lên ngực để chỉ rằng đường đi đến trái tim thật đơn giản và tự nhiên; rồi tay kia ông nắm lại, không lời, đưa qua đưa lại thật chậm, gây ấn tượng thật sâu sắc, một bên mắt nhắm lại với môi dưới cong lên thể hiện niềm vui hân hoan và đầy vẻ tự hào. “Tối mai hãy biểu diễn như thế này nhé”, ông nói “và chúng ta sẽ có một đêm diễn hoàn hảo”. Họ đã có thể khóc trong sự nhẹ nhõm. Nhưng, trong sự rung động, họ đã cười, nói, bắt tay và hôn nhau. Ai đó ở tình huống như họ sẽ đi uống bia, còn họ lại cùng nhau hát quanh chiếc đàn piano ở khán phòng cho đến tận khi cùng thống nhất ra về và chúc nhau có một giấc ngủ ngon. “Hẹn gặp nhau ngày mai nhé!”, họ nói với nhau, hạnh phúc như những đứa trẻ, và dưới ánh trăng trên đường về nhà họ chợt nhận thấy họ nên kéo cửa xe ô tô xuống để tận hưởng khí trời, mùi thơm của đất và hoa. Đây là lần đầu tiên nhóm Laurel cho phép họ được cảm nhận sự đến gần của mùa xuân. ... Mời các bạn đón đọc Con Đường Cách Mạng của tác giả Richard Yates.