Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xướng Môn Nữ Hầu - Tần Giản

Cổ nhân có câu, 1 người nữ nhân mãnh liệt trưởng thành, vĩnh viễn không thể thoát khỏi tra nam. Vị hôn phu thanh mai trúc mã Tần Tư vì đạt được quyền thế, trói nàng nhét vào kiệu tặng cho Tử y hầu làm thiếp. Tử y hầu Tiêu Quan Tuyết là người đã hưởng đủ hoa thơm cỏ lại khắp nơi, coi nàng như đồ chơi ban thưởng cho tướng quân lạnh lùng làm nô. Tướng quân lãnh khốc vô tình Bùi Tuyên vì nghênh đón công chúa cao quý, đem bán nàng cho Quốc sắc thiên hương lầu với giá 10 lượng. 1 ngày đó, vì nàng không muốn bán tiếng cười mà bị tú bà đánh đến tắt thở. Trong 3 năm ngắn ngủi, từ thê đến thiếp đến kỹ nữ rồi cuối cùng bỏ mạng, Giang Tiểu Lâu cho rằng đời này nàng mãi mãi không có cơ hội trở mình. Ai biết mạng nàng quá cứng, Diêm vương không dám thu, không thể không bò ra từ trong quan tài. Lần này, nàng không thể lui nữa, không thể tránh nữa, chỉ có thể đối diện với tuyệt cảnh đời người. Khi 1 cô gái yếu đuối bị ép đến đường cùng gặp phải 1 đám nam nhân quyền thế hiển hách, những kẻ lật tay là thay đổi vận mệnh, ngửa tay là biến đổi càn khôn, đã làm khơi dậy phong ba hiểm ác thế gian. Ai dám khinh thường nàng, đừng trách nàng vung cao lưỡi đao, 1 đường chém giết thẳng tay xác chết chất cao như núi. *** Review bởi: Lạc Dung  Nếu những ai đã từng đọc Thứ Nữ Hữu Độc chắc sẽ không còn xa lạ với tác giả Tần Giản nữa. Nhìn chung mình thấy Tần Giảng luôn xây dựng theo một motip nữ chính bị người mình yêu phản bội và ruồng bỏ sau đó quay lại trả thù từng kẻ đã hãm hại mình. Và bộ này cũng theo motip tương tự thế.  Nữ chính Giang Tiểu Lâu là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp của Giang gia giàu có, nàng vốn được đính hôn làm chính thê của thanh mai trúc mã Tần Tư - Thám hoa lang nhưng vì tiền đồ của mình, Tần Tư đã đưa nàng cho Tử y hầu Tiêu Quan Tuyết làm thiếp, thế nhưng trong phủ Tử y hầu có đến hàng ngàn hàng vạn mỹ nữ nên Tử y hầu cũng chẳng hứng thú lắm mà thẳng tay tặng nàng cho Tướng quân Bùi Tuyên. Xui xẻo thay, Bùi Tuyên luôn đề phòng Tử y hầu nên lo sợ nàng là gián điệp nên chẳng quan tâm đến nàng, đúng lúc đó vì muốn nghênh đón công chúa cao quý vào phủ, thế là hắn lấy bán nàng vào Quốc Sắc Thiên Hương lâu với giá 10 lượng. Từ thê xuống thiếp rồi biến thành nữ tử thanh lâu, cuộc đời nàng như một trò đùa. Cũng vì không muốn tiếp khách mà nàng bị Kim Ngọc - bà chủ Quốc Sắc Thiên Hương đánh cho sống dở chết dở, cứ ngỡ mình sẽ chết, nhưng không, nàng phải sống, sống để trả thù từng kẻ đã giẫm đạp lên nàng.  Điểm chung của các nữ chính của Tần Giản chính là sau khi quay về báo thù thì cực kỳ thông minh và độc ác. Giang Tiểu Lâu xinh đẹp, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, lại thấu hiểu lòng người, nàng khiến những kẻ từng hãm hại nàng trong Quốc Sắc Thiên Hương phải chết sạch, sau đó dùng một mồi lửa đốt cháy thanh lâu. Tiếp đó, nàng đã thu hút sự chú ý của Tử y hầu rồi bị hắn bắt vào nhà lao, trong nhà lao, nàng bị những kẻ khốn nạn ép phải nhận tội mưu phản, mục đích là vì chúng có được đống tài sản đồ sộ mà cha nàng để lại cho nàng, nhưng nàng sẽ dễ dàng chịu nhận sao? Không hề, dù có bị ép vào thủy lao thì nàng cũng không nhân nhượng, Giang Tiểu Lâu am hiểu nhất là gì? Chính là lòng người, vì nàng nắm bắt được lòng người nên nàng đã chiến thắng, giết được Kinh Triệu Doãn đã hãm hại đại ca mình, lật đổ Kinh triệu thiếu doãn muốn nhăm nhe tài sản của nàng, sau đó đường đường chính chính bước ra khỏi nhà lao. Tần Tư vì tiền đồ mà bán vị hôn thê là nàng, Tần gia thì quay ra hắt hủi nàng, vậy thì nàng sẽ khiến cả Tần gia tan cửa nát nhà. An Vương phi muốn lừa gả nàng cho tên con trai ngốc của mình, vậy thì nàng sẽ giả vờ đồng ý sau đó đánh tráo tân nương. Từng người một, những ai đã động vào nàng đều sẽ không có kết quả tốt. Thật không ngoa khi nói Giang Tiểu Lâu tàn nhẫn và máu lạnh, ích kỷ. Một nữ nhân thanh lâu lại có thể trở thành nghĩa nữ của Khánh Vương phi, Minh Nguyệt quận chúa thì chắc chắn không thể đơn giản được. Nói chung cuộc đời của GIang Tiểu Lâu đều xoay quanh hai từ "Đấu đá". Mình càng đọc truyện thì càng phải thán phục độ thông minh, nhanh nhạy và tàn nhẫn của nữ chính. Một nữ nhân nhìn tưởng như yếu ớt, tay trói gà không chặt lại chỉ cần dùng vài lời nói có thể khiến con người ta chết một cách dễ dàng. Nàng khiến những kẻ từng tiếp xúc với mình phải khiếp sợ. Vậy một nữ tử sắt đá như vậy, máu lạnh như vậy sẽ rung động trước kiểu nam nhân thế nào?  Truyện của tác giả Tần Giản luôn có cả dàn nam phụ hùng hậu, mỗi một nam phụ đều có một nét đặc sắc riêng. Tần Tư bề ngoài là một công tử ôn nhuận như ngọc, hào hoa, phong nhã nhưng bên trong lại mang lòng dạ độc ác, vì địa vị danh lợi có thể giết chết muội muội và mẹ ruột của mình. Tiêu Quan Tuyết với một vẻ đẹp tuyệt sắc nhưng vui buồn thất thường, giết người như chớp mắt chả cần lý do. Cố Lưu Niên đẹp đẽ kiêu ngạo, đầy một bụng mưu kế và có dã tâm lớn, quyết định chọn giang sơn thay vì mỹ nhân. Bùi Tuyên lạnh lùng vô tình, coi trời bằng vung, lấy giết chóc là niềm vui. Phó Triêu Tuyên ngay thẳng tốt bụng, lại một đại phu dịu dàng có lòng nhân hậu. Tam hoàng tử nóng nẩy, dễ bị kích động nhưng cũng có tài. Mỗi người một cá tính nhưng người lọt vào mắt chỉ có duy nhất nam chính Tạ Liên Thành.  Tạ Liên Thành hay còn có tên khác là Độc Cô Liên Thành. Ban đầu chính nam chính là người đã cứu sống Giang Tiểu Lâu khi nàng đang trong giây phút hấp hối với cơ thể đầy rẫy vết thương. Thân phận lúc đầu của chàng là con trai trưởng của Tạ gia, đẹp trai, lạnh nhạt, trầm tĩnh, giỏi kinh doanh, chàng luôn đạm mạc như thể chẳng thứ gì trên thế giới có thể khiến chàng biến sắc, cho dù núi có sụp xuống cũng vẫn thản nhiên đứng nhìn, cho đến khi gặp Giang Tiểu Lâu, chàng bị nàng thu hút, một cô gái quật cường như vậy đã bước vào lòng chàng. Chỉ cần nhìn từng cử chỉ, ánh mắt chàng có thể thấu hiểu được suy nghĩ của nàng. Về sau thân phận của nam chính lộ ra, chàng là cháu của Hoàng hậu, con ruột của vị Thái tử đã khuất của tiên hoàng, được phong làm Thuần Thân Vương. Bề ngoài chàng luôn tỏ ra không quan tâm sự đời nhưng bên trong là một người nhạy bén, thông minh, tài giỏi, chuyện gì cũng biết.  Truyện này chuyên về đáu đá là chính. Phần tình cảm không nhiều. Nam chính thể hiện rõ mình thích nữ chính và luôn bao dung cho mọi hành động của nữ chính, chỉ cần nàng muốn ta sẽ cho nàng, chàng không chiếm hữu mà ngược lại chỉ luôn đứng từ xa bảo vệ bao bọc nàng để nàng hạnh phúc. Gần như cả truyện đều là nam chính đơn phương nữ chính, cho đến cuối truyện mới được nữ chính đáp lại. Còn nữ chính do từng bị phản bội nên không tin vào tình yêu, nhưng khi tiếp xúc với nam chính, nàng rung động, hoang mang, băn khoăn, sợ hại nhưng phải đến gần cuối nàng mới chắc chắn và thổ lộ lòng mình. Truyện HE, đọc rất cuốn hút và kích thích, đấu đá thú vị và đầy kịch tính, cao trào liên tục. Truyện edit ổn, chưa phải quá tốt nhưng không tệ. Đề cử chị em cùng nhảy. *** Mọi người hoảng hồn, lập tức đưa Hách Liên Tuệ vào nội viện. Đại phu vội vội vàng vàng tới, nhanh chóng bắt mạch cho nàng, Hách Liên Tuệ thì đã bất tỉnh. Tam hoàng tử không ngờ đang yên đang lành bái đường lại xảy ra chuyện như vậy, hắn nhất thời tức giận tới cực điểm, mạnh mẽ nện một quyền xuống bàn. Tì nữ nơm nớp lo sợ: “Tam hoàng tử, Minh Nguyệt quận chúa…” “Để cho nàng ấy vào.” Độc Cô Khắc nói. Giang Tiểu Lâu từ ngoài cửa đi vào, Độc Cô Khắc bỗng nhiên ngẩn đầu nhìn chằm chằm nàng: “Có phải Vân Châu quận chúa trời sinh có bệnh?” Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu an ổn: “Tam điện hạ không phải đã biết trước rồi sao, Vân Châu quận chúa có chứng bệnh suyễn, nhưng mà… đã nhiều năm không tái lại rồi.” Sắc mặt Độc Cô Khắc từ từ âm trầm lại, ba bốn năm không phát bệnh, ở ngay hỉ đường lại ngã xuống, làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy? “Khánh vương phủ các người nhất định phải cho ta một câu trả lời, lập tức, bây giờ.” Giang Tiểu Lâu cũng không để ý tới chuyện hắn tức giận, chỉ lẳng lặng đi tới nói: “Chuyện đến nước ngày, vẫn là để mẫu thân làm chủ đi.” Độc Cô Khắc lạnh rên một tiếng, dặn dò: “Người đâu, đi mời Khánh vương phi tới cho ta.” Tì nữ sợ hết hồn, trong lúc hốt hoảng suýt nữa đã vấp ngã ở cửa. Tâm tình Độc Cô Khắc lo lắng, đi qua đi lại ở đại sảnh, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Giang Tiểu Lâu làm như không thấy, chậm rãi ngồi uống trà, vẻ mặt đặc biệt lạnh lùng. Độc Cô Khắc mấy lần dừng lại muốn hỏi gì đó, thấy biểu hiện nàng như thế, lời muốn nói ra đều nuốt vào. Theo thông lệ Đại Chu, trong nhà gái cũng sẽ đãi tiệc bạn bè thân thích của mình, vốn dĩ Giang Tiểu Lâu nói đi một lát sẽ trở lại, nhưng quá hai canh giờ cũng không thấy đâu. Khánh vương phi đang chào hỏi khách khứa thì bên ngoài có người đến báo tin, nói là tân nương đột nhiên ngã bệnh, bất tỉnh giữa hỉ đường. Sắc mặt Khánh vương đại biến, hai chân lảo đảo một cái muốn té xỉu. Khánh vương phi chỉ kinh hoảng trong chốc lát, liền dặn dò người dìu Khánh vương về nghỉ, lại nói với Triêu Vân: “Chuẩn bị một chút, ta lập tức đến phủ Tam hoàng tử.” "Vâng." Nửa canh giờ sau xe ngựa của Khánh vương phủ chạy đến phủ Tam hoàng tử, Khánh vương phi vào cửa, sắc mặt có chút khác thường: “Người sao rồi?” Giang Tiểu Lâu đặt chén trà xuống, giọng điệu trầm ổn: “Mẫu thân, đại phu còn chưa đi ra.” Giờ khắc này, rèm cửa hơi nhúc nhích một chút, đại phu đi ra: “Điện hạ, chuẩn bị hậu sự đi.” Mời các bạn đón đọc Xướng Môn Nữ Hầu của tác giả Tần Giản.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cảm Ơn Em, Đã Can Đảm Yêu Anh
Tên gốc: 《谢谢你,敢与我相爱》- Cảm ơn em, dám cùng anh tương ái Chuyển ngữ:H.Cl Vì yêu anh, cô quyết định sẽ mặc kệ anh ra sao, cứ quyết tâm phải gả bằng được cho anh, rồi sau đó sẽ dùng hấp dẫn hạ gục anh, từ từ khiến anh cũng yêu thương cô Cho dù anh có là người thế nào, anh có thể nhẫn nhịn, chịu đựng cô đơn, chịu đau đớn, hay chịu người khác chế nhạo coi thương vì bị tàn tật, ngay từ khi mới đầu gặp gỡ, cô đã nhận định anh chính là người định mệnh của cô Nhưng thật sự có chuyện rất đả kích cô Mặc dù anh vui buồn thất thường, luôn luôn độc lai độc vãng nhưng cô biết anh mỗi tháng vào ngày 15 sẽ gặp một người bạn Nhưng điều cô không ngờ, người bạn đó lại chính là... ***   Hỷ Lạc đứng bên lề quốc lộ 320, xung quanh hoang vắng, sự yên tĩnh rõ ràng trong phạm vi vài km dường như chỉ có một mình cô. Vùng thôn quê vắng vẻ đêm hè thỉnh thoảng phát ra từng đợt tiếng côn trùng kêu vang, lại thêm cành liễu bên đường rũ xuống lay động dưới ánh trăng tạo ra những hình ảnh thật quỷ dị. Tuy Tần Hỷ Lạc từ nhỏ ở trong sân chung cư đấu đá lung tung, là một tiểu ma vương chuyên gây chuyện rắc rối nhưng nhìn bóng đêm tối đen như mực cũng có chút không khống chế được mà phát run. Cô mờ mịt quan sát hoàn cảnh xung quanh, rốt cuộc cũng phải đau khổ thừa nhận, cô thực sự đã lạc đường, cũng đã lạc mất bạn bè. Nhìn lại thiết bị thông tin, một chút tín hiệu cũng không có, điện thoại di động cũng hết pin. Cô ngẩng đầu nhìn sắc tím phía chân trời, ngôi sao lấp lánh ánh sáng, những ngôi sao này dường như ở rất gần cô. Cảnh sắc ở Cao nguyên Vân Quý thật đặc biệt, bầu trời dường như với tay là có thể chạm đến. Xốc lại ba lô, cô tiếp tục đi về phía trước. Thỉnh thoảng có xe cộ chạy ngang qua, đều là những xe vận tải cỡ lớn, xe cộ lướt qua thì Hỷ Lạc lại ngây ngốc đứng một bên, yên lặng nhìn theo xe rời đi, cô muốn giơ tay ra chặn nhưng không dám, trong đầu luôn nhảy ra những hình ảnh không hay, nhiều tin tức đưa tin, nữ sinh XX bị tên X cưỡng bức phơi xác nơi hoang dã. Nhịn không được rùng mình một cái, cô tiếp tục đi. Một chiếc MPV màu đen chậm rãi chạy ngang qua, Hỷ Lạc vẫn đứng ven đường nhìn theo đuôi xe biến mất trước tầm mắt. Cô thong thả bước đi, giơ cổ tay nhìn thời gian trên đồng hồ, đã hơn 11 giờ. Cô chà xát cánh tay, bước chân nhanh hơn, cúi đầu đi về phía trước. Một chiếc xe máy màu xám bạc đột nhiên chạy lướt qua, Hỷ Lạc bất giác nép vào ven đường, căng thẳng nắm chặt ba lô. Người trên xe chạy ngang qua thì quay đầu lại nhìn cô, Hỷ Lạc cúi đầu. Bỗng nhiên xe máy đó dừng lại cách cô vài bước chân, Hỷ Lạc dừng bước, tim đập thình thịch, không phải người xấu đều chạy xe máy đó sao? Người trên xe cởi nón bảo hiểm, "Này cô bé, lạc đường hả?" Một hơi toàn tiếng địa phương, Hỷ Lạc nghe không hiểu, ngây ngốc đứng ở ven đường không biết phải làm sao. Người thanh niên đợi một lúc không thấy cô trả lời, cau mày nhìn cô một cái, "Câm điếc?" Hỷ Lạc nhìn anh ta, áo thun đen bó sát người, quần jean màu nhạt, toàn bộ đường nét trên mặt thấy thế nào cũng đều có tiềm chất làm người xấu. Cô không dám trả lời, bước chân nhanh hơn, vội vã đi ngang qua người thanh niên bên cạnh. "Này?", người thanh niên vừa hô một tiếng, đồng thời khởi động xe máy đuổi theo cô. Hỷ Lạc thấy tình hình lúc này nên càng đi càng nhanh hơn, về sau gần như chạy. "Này, cô chạy cái gì? Tôi không phải là người xấu đâu." Người thanh niên đã lái xe chạy theo bên cạnh cô. Hỷ Lạc nghe không hiểu, chỉ mơ hồ hiểu được ‘chạy cái gì’, người xấu trên TV đều có lời kịch như thế "Chạy cái gì thế, cô bé, cùng ông chơi một lát nào". Nghĩ vậy, tim chợt trở nên căng thẳng, bước chân của cô càng nhanh hơn. Ánh sáng chói mắt từ phía đối diện chiếu qua, chiếc xe máy bên cạnh cũng dừng lại. Hỷ Lạc giơ tay chặn ánh sáng đèn xe, thấy có người xuống xe tiến lại gần. Một người đàn ông mặc comple màu đen, đeo cặp kính không vành đi tới cạnh họ, gương mặt mỉm cười,"Tiểu thư, xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?" lời nói bằng tiếng phổ thông, người đó nói xong liếc mắt nhìn người đi xe máy bên cạnh với ý nghĩ sâu xa. Hỷ Lạc nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, lại nhìn chiếc xe phía trước, hơi quen mắt, hình như là chiếc MPV màu đen vừa chạy qua. Cô do dự, cúi thấp đầu nói, "Tôi hình như... bị lạc đường." Người mặc comple đen cười, "Vậy, cô không ngại thì để chúng tôi tiễn cô một đoạn đường nhé?" Hỷ Lạc dè chừng nhìn anh ta, có đôi khi càng nhã nhặn thì càng bại hoại. Người mặc comple đen tựa như nhìn thấu suy nghĩ của cô, tay thò vào trong túi lấy ra một tấm card, "Đây là danh thiếp của tôi, cô có thể xem qua." Hỷ Lạc vội vã cầm lấy nhưng trời quá tối, cô nhìn không rõ, chỉ mơ hồ thấy được hai chữ, "Thư ký". Người chạy xe máy đột nhiên lên tiếng, lần này dùng tiếng phổ thông để nói, "Haiz, tôi nói cô này, thì ra là người nơi khác nên mới không hiểu tôi nói gì mà bỏ chạy đúng không?" Hỷ Lạc cau mày nhìn anh ta, người đó cũng cười, móc ra một tấm giấy khác, lần này cho dù sắc trời tối, Hỷ Lạc cũng thấy rõ trên đó ghi rõ ràng ba chữ – thẻ cảnh sát. Người thanh niên nói với người mặc comple đen, "Anh làm gì?" Người mặc comple đen sửng sốt một chút, nhấc tay nâng gọng kính, "Sao thế, cảnh sát tiên sinh tra hộ khẩu? Tôi không phải người xấu." Cảnh sát tiên sinh cười nhạo, "Gặp phải tôi, người xấu còn có thể tự giới thiệu sao? Xuất trình chứng minh thư." Lúc này, cửa chiếc xe MPV mở ra, một người đàn ông bước xuống, hình dáng khoảng trên dưới ba mươi tuổi. Xa xa, thân hình cao lớn được phác họa dưới ánh trăng tỏa ra khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng. Tiến đến gần, Hỷ Lạc chỉ thấy rõ đường nét chung chung của anh ta, tuy chỉ là một nét khái quát giản đơn, Hỷ Lạc cũng cảm thấy hô hấp ngừng lại, chỉ mới 21 tuổi, lần đầu tiên nhìn người khác phái mà cô có cảm giác hơi thở gấp gáp. Vóc dáng anh rất cao, hẳn là trên 1m83, so với comple màu tối có vẻ rất phù hợp. "Thư ký Ngô, có chuyện gì?", giọng nói của anh trong bóng đêm yên tĩnh trầm thấp vang lên, dường như có điều gì đó khác lạ xẹt qua trong đáy lòng Hỷ Lạc. Thư ký Ngô bị người kia gọi thì cung kính đáp lời. "Vị này chính là cảnh sát, xem ra chúng ta quá lo rồi." Người kia cười yếu ớt, duỗi tay hướng vị cảnh sát, "Lâm Hạo Sơ." Ba chữ đơn giản, Hỷ Lạc nghe rất rõ ràng, cô đương nhiên không biết Lâm Hạo Sơ là ai, ngơ ngác nhìn anh. Vị cảnh sát kia hiển nhiên sửng sốt một chút, lập tức vội vã đưa tay bắt lại "Chào ngài! Chào ngài! Tôi là Chu Hiểu Diệp cảnh sát đồn công an Diêm Thành." Lâm Hạo Sơ gật đầu mỉm cười, sau đó xoay người nhìn Hỷ Lạc, "Cô muốn chúng tôi cho quá giang một đoạn đường không?" Hỷ Lạc lấy lại tinh thần, nói lắp bắp, "A, việc đó..." Cô không biết nên trả lời thế nào, mỹ sắc trước mặt là một chuyện, cũng không thể không có nguyên tắc, dù sao người này rốt cuộc là ai cô cũng không biết. Lỡ như họ là đồng bọn thì sao? Lâm Hạo Sơ kiên nhẫn nhìn cô, chờ cô trả lời. Hỷ Lạc gãi đầu, "Cái này... anh không phải là kẻ háo sắc chứ? Trên TV đều diễn như vậy, vài người hùa nhau lừa gạt một cô gái, sau đó đến cái nơi tối mù tối mịt rồi bắt cô gái luân phiên X...." Thư Ký Ngô không đứng vững nổi thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khóe miệng giật giật, cô à, cô giả ngu sao? Không biết Lâm Hạo Sơ là ai? Mặt Chu Hiểu Diệp cũng đầy vệt đen, anh ta hắng giọng, "E hèm... Cô không biết Lâm tiên sinh là ai hả?" Hỷ Lạc thành thật lắc đầu, "Tôi cần biết sao?" Có phải anh là một người có tiếng tăm? Lâm Hạo Sơ cười cười, "Cô không cần biết, biết tôi không phải người xấu là tốt rồi. Cô đi đâu, chúng tôi giúp cô, một mình cô như vậy trên đường rất dễ gặp phải người xấu." Hỷ Lạc nhìn người cảnh sát bên cạnh đối với Lâm Hạo Sơ dường như cũng rất cung kính, tuy rằng cô vẫn không biết Lâm Hạo Sơ là ai nhưng là không tiện nói nhiều, vội vã khom lưng cúi đầu, " Cảm ơn anh, anh ngàn vạn lần đừng là người xấu nha, tôi là người nhát gan, cũng sợ đau, mà...cũng không có tiền, nếu các anh muốn gạt người thì tìm sai đối tượng rồi." Lâm Hạo Sơ trong mắt có ý cười, "Lên xe đi." Khóe miệng của thư ký Ngô và Chu Hiểu Diệp càng co giật hơn, dám ngang nhiên nghi ngờ vấn đề nhân phẩm của nhân viên công vụ quốc gia. Tần Hỷ Lạc tiểu thư, cô thực sự là rất tuyệt. Ngồi trong xe, Hỷ Lạc len lén nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, khuỷu tay chống trên cửa xe, cằm tựa vào ngón tay thon dài nhìn ra ngoài. Thỉnh thoảng trong lúc cùng với các loại xe khác giao nhau, ánh sáng lóe lên trên mặt anh, đường nét một bên khuôn mặt anh rất đối lập, là sự dung hợp giữa một vẻ tuấn tú và nét đau thương, tóc mái rủ xuống, lông mi dài phủ trên gương mặt một tầng bóng mờ. Hỷ Lạc ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn anh. Lâm Hạo Sơ quay đầu lại, ánh mắt giao nhau, anh cong khóe môi, "Làm sao vậy?" Gương mặt Hỉ Lạc thoáng ửng hồng, vội vã cúi đầu, "Không có gì." Lâm Hạo Sơ nghiêng đầu nhìn cô, "Cô là sinh viên?" "Vâng, tôi là sinh viên năm 3, cùng với mấy người bạn đi du lịch. Đều do tôi quá ham chơi, bị bỏ lại phía sau, lạc khỏi bọn họ." Hỷ Lạc rầu rĩ nói, lúc này mới nhớ tới vẫn chưa liên lạc với bạn bè, cô úp úp mở mở nói, "Anh... có thể cho tôi mượn điện thoại của anh được không?" Lâm Hạo Sơ lấy điện thoại di động của mình đưa cho cô, Hỷ Lạc cảm ơn, cầm lấy, sau đó gọi điện thoại cho Cố Doãn, điện thoại vừa vang lên một tiếng tức thì bên kia có người tiếp. "Cố Doãn, em lạc đường rồi." Hỷ Lạc bĩu môi. Bên kia tức thì truyền đến âm thanh của Cố Doãn. "Tần Hỷ Lạc, cô chết ở đâu rồi? Không biết rừng núi hoang vắng sói nhiều thịt ít hả? Cố tình làm khổ tôi hả?" Hỷ Lạc nheo nheo mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai, "Em biết rồi, em cũng không phải cố ý, mọi người ở đâu vậy? Em làm sao tìm được mọi người?" Cố Doãn trở lại bình thường, "Bây giờ em đang ở đâu?" Hỷ Lạc nhìn xung quanh một chút, lại nhìn Lâm Hạo Sơ, yếu ớt hỏi, "Chào anh, phiền anh cho hỏi, bây giờ chúng ta đang ở đâu vậy?" Lâm Hạo Sơ đưa mắt nhìn ngoài cửa kính, "Sắp đến thành phố G rồi." Hỷ Lạc để điện thoại lại bên tai, lập tức truyền đến âm thanh oanh tạc của Cố Doãn, "Tần Hỷ Lạc, em vừa nói chuyện với ai? Bây giờ em đang ở cùng một người xa lạ? Sắp nửa đêm rồi đó." Hỷ Lạc liếc người kế bên một cái, che ống nghe, "Ừ" một tiếng. Cố Doãn trầm mặc một chút, "Tần Hỷ Lạc, em làm người khác tức chết mà, xe của người lạ mà cũng dám ngồi, thật đúng là tác phong của Tần Hỷ Lạc em." Hỷ Lạc cảm thấy tốn hơi thừa lời, "Bớt dài dòng đi, em hiện giờ sắp đến thành phố G rồi, anh tới sân bay thành phố G chờ em. Gặp nhau rồi nói tiếp." Ngắt điện thoại, cô xoa xoa huyệt thái dương đang đau lâm râm, Cố Doãn cái lão này, suốt ngày ỷ là trúc mã của cô mà cứ luôn hô to gọi nhỏ với cô. Cô nàng Tần Hỷ Lạc có bộ mặt ngờ nghệch dễ mắc lừa ư? Cô chính là em gái ngây thơ trong tiểu thuyết ngôn tình đây mà. "Bạn trai?" Lâm Hạo Sơ cười nhìn Hỷ Lạc. Hỷ Lạc sửng sốt, vội vã xua tay, "Không phải, là bạn bè cùng lớn lên từ nhỏ." Lâm Hạo Sơ cười cười không nói nữa, Hỷ Lạc cũng không phải là người dễ quen gì cho lắm nên ngồi yên không nói tiếp. Xe chậm rãi chạy trên quốc lộ, ngày hôm nay Hỷ Lạc đi rất nhiều, bàn chân đau kinh khủng, lúc đầu cô còn rụt rè ngồi nghiêm chỉnh. Ngồi một lúc, mí mắt bắt đầu đánh nhau, từ từ cụp xuống, đầu tựa vào kính xe, thoáng cái đã ngủ gà ngủ gật. Mắt từ từ nhắm lại. Lâm Hạo Sơ nghe thấy"bịch" một cái, tiếng va chạm nặng nề vang lên, quay đầu nhìn lại thấy Tần Hỷ Lạc xoa đầu, vẻ mặt nhăn nhó, trong mắt mơ hồ có chút nước, cô ngượng ngùng nói, "Cái kính này sao mà cứng thế." Lâm Hạo Sơ nhếch môi, cố nén cười, "Cô có thể tựa lưng vào ghế ngồi ngủ." Hỷ lạc xấu hổ dụi dụi mắt, "Không cần, tôi hết buồn ngủ rồi." Trên xe người lạ, sao có thể ngủ được, điểm ấy tự giác cô cũng phải biết chứ. Nói xong một hồi lại bắt đầu buồn ngủ. Lâm Hạo Sơ chống đầu nhìn cô, điệu bộ lắc lư, lúc sắp đụng phải kính xe lại dường như cảnh giác, tiếp tục lắc lư sang hướng ngược lại. Hỷ Lạc gật gà gật gù, "binh" một tiếng lại đụng vào kính, lần này cô chỉ nói mớ rồi xoa xoa trán, trề môi lầm bầm, "Đầu Cố Doãn anh thật cứng." Sau đó lại tiếp tục ngủ gật. Lâm Hạo Sơ cúi đầu mỉm cười, một vài giây sau lại một tiếng "binh" truyền đến. Hỷ Lạc cau mày, trề môi lẩm bẩm câu gì rồi duy trì trạng thái ngủ gật liên tục. Lâm Hạo Sơ bất đắc dĩ lắc đầu, anh đưa tay kéo người cô, nhẹ nhàng để cô tựa lưng vào ghế, một mình yên lặng quay đầu nhìn bóng đêm thâm trầm ngoài cửa xe. Cảm giác được vai chùng xuống, anh quay đầu lại nhìn, Hỷ Lạc lệch đầu yên giấc tựa vào vai anh, trên gương mặt sạch sẽ, đôi môi nho nhỏ khẽ chu lên. Một mùi hương nhàn nhạt của cô gái trẻ truyền đến, Lâm Hạo Sơ nhíu mày, anh khẽ cử động lại càng làm cô dựa vào gần hơn. Một lúc sau, vai vừa chùng xuống, anh bất đắc dĩ nhìn Hỷ Lạc. Thư ký Ngô từ gương chiếu hậu nhìn Lâm Hạo Sơ, "Nếu không, ngài ngồi ghế phụ, để cô ấy nằm ngủ phía sau đi ạ." Lâm Hạo Sơ lại liếc mắt nhìn Hỷ Lạc, thấp giọng nói, "Bỏ đi, mau tới sân bay." Thư ký Ngô vô cùng kinh ngạc nhìn anh, vẫn biết Lâm Hạo Sơ không thích tiếp xúc với người lạ khác phái, về mặt này anh thậm chí ưa sạch sẽ một cách nghiêm trọng nhưng lại để một cô gái gần gũi mình thì là lần đầu tiên. Hơn nữa, bọn họ mới vừa lái xe đi rất xa, Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên kêu anh quay ngược trở lại.   Mời các bạn đón đọc Cảm Ơn Em, Đã Can Đảm Yêu Anh của tác giả Phong Tử Tam Tam.
Tiểu Noãn Đông
Thể loại: Cổ đại. Edit: Yunchan. Thượng: Dịch thiếu gia chính là hắn,là chủ nhân đứng đầu trong kinh thành. Hơn nửa người dân trong thành kiếm sống đều nhờ hắn. Từ nhỏ tới lớn, ai ai cũng đều nâng niu hắn, nuông chiều hắn. Tôn hắn thành tiểu bá vương trong thành. Nhưng có ai ngờ, sơ ý một chút đã gặp phải đồ đầu đậu hũ như cô. Vì ơn cứu mạng của cô mà buộc lòng phải dạy cho cô đọc sách viết chữ. Xuân đến thu đi như chỉ qua chớp mắt, nụ cười của cô đã sưởi ấm đáy lòng. Tới khi hoàn hồn lại hắn mới nhận ra, từ bao năm trước hình bóng cô đã lạc vào tim. Nhưng sao cô chỉ ngốc nghếch coi cả hai là bằng hữu. Mắt thấy kẻ xa lạ sắp đoạt mất, hắn không thể làm gì khác hơn là giở ra thủ đoạn hạ lưu. Thừa lúc cô chưa nở hoa tình, đã dụ dỗ cưới cô vào cửa. Còn tưởng đâu có thể để cô từ từ giao trái tim ra. Ai ngờ lại gặp phải vu nữ ngàn năm quấy rối… *** Hạ: Cô là một người bán đậu hũ, chỉ là một người bán đậu hũ bình thường. Cũng chẳng dám có ý nghĩ đèo bòng với thiếu gia ở tít trên cao. Lúc nhỏ cô chỉ dám xem hắn là bằng hữu, chỉ có thể làm bằng hữu. Nhưng dù chỉ làm bằng hữu thôi cô cũng hài lòng. Cô đã biết từ lâu hắn tốt với cô chỉ vì lòng thương hại và thông cảm. Một lần nữa cô nhắc nhở bản thân, nhưng vẫn không tránh nổi lâu ngày sinh tình, động tâm vì hắn. Ai ai cũng thấy cô không tốt, chỉ mình hắn thấy cô có giá trị. Lúc hắn mở lời muốn cô gả cho hắn, cô biết sớm muộn gì hắn cũng sẽ hối hận. Nhưng cô vẫn không tài nào kháng cự lại cái gật đầu đồng ý, thầm mong được ở gần bên hắn. Cuộc sống trôi qua từng ngày, cô cẩn thận cất giữ từng khoảnh khắc hai người bên nhau. Ngay cái lúc cô ngây thơ cho rằng có thể dắt tay hắn đến già. Không ngờ lại phát hiện ra, thứ ngăn trở hai người không phải là họ hàng rầy rà của hắn, cũng không phải mẫu thân của hắn. Mà là lời nói dối của chính cha mẹ cô năm xưa… *** Giới thiệu về hệ liệt Ma ảnh mị linh Thể loại: Huyền huyễn, linh dị thần lực, kiếp trước kiếp này, tình thâm ý trọng, 1×1, HE, có ngọt có ngược. Danh sách các quyển và thứ tự đọc: Tương tư tu la (Hoàn, đã edit) Bỉ ngạn hoa (Hoàn, đã edit) Thao thiết luyến (Hoàn, đã edit) Quỷ dạ xoa (Hoàn, đã edit) Đồ mi hương (Hoàn, đã edit) Ngân quang lệ (Hoàn, đã edit) Bạch lộ ca (Hoàn, đã edit) Tiểu noãn đông (Hoàn, đã edit) Chiến lang (Hoàn, đã edit) Kỵ sỹ của ma nữ (Hoàn, đã edit) Ôn nhu bán lượng (Hoàn, đã edit) Thiếu gia (Đang ra) Thực ra các bạn không cần quá quan trọng thứ tự đọc, mỗi quyển đều có nội dung riêng biệt, chỉ móc xích với nhau 1 chút. Dù không đọc quyển trước bạn vẫn hoàn toàn có thể hiểu quyển sau. Nhớ hồi đó mình bắt đầu hệ liệt Ma ảnh mị linh từ bộ Chiến lang và bị ấn tượng mạnh bởi cách xây dựng nhân vật của Hắc Khiết Minh. Hồi đó còn ít người biết đến má Hắc lắm, đặc biệt là hệ liệt này. Gần như không có nhà nào edit, mà lúc đó mình không đủ trình làm. Cả 1 thời gian dài chỉ gặm convert. Đọc riết rồi hiểu được hết. Hệ liệt quyển nào cũng hay và cảm động. Đọc truyện khiến một đứa độc thân như mình muốn yêu đương. Muốn tìm một người mà chỉ liếc mắt là biết mình đang muốn gì. Hai người bên cạnh nhau, không giàu sang nhưng nhưng ấm áp. Có sai lầm, có đau khổ nhưng luôn sẵn lòng bao dung đối phương. Review Hệ liệt Ma ảnh mị linh của Hắc Khiết Minh  Cả bộ truyện có một nhân vật trung tâm – A Linh – Bạch Tháp vu nữ có sức mạnh của thần bị chính anh trai của mình (vương của đất nước) hiến tế cho ma quỷ. Cô ấy bị hạ một lời nguyền bất tử và trở thành thức ăn cho ma quỷ. Niềm tin bị phản bội, phải chịu nỗi khốn khổ bị giam cầm và nỗi đau róc xương xẻ thịt mỗi ngày, sống không được mà chết không xong. A Linh mang trong mình nỗi oán hận thấu trời, cô ấy đã lên kế hoạch trộm được quyển sách Ám chi thư và cứu được bản thân. Từ đây bước trên con đường trả thù đầy đau thương. Phải làm sao để Linh dừng tay, hóa giải lời nguyền. Số phận của những người xung quanh cô ấy sẽ như thế nào? Hãy đọc từng cuốn trong hệ liệt Ma ảnh mị linh để cảm nhận nhé các bạn. *** #REVIEW: TIỂU NOÃN ĐÔNG Tên truyện: Tiểu Noãn Đông Tác giả: Hắc Khiết Minh. Thể loại: Cổ đại, sủng, HE. Tình trạng: Hoàn. Review bởi: Trúc Quỳnh - fb/hoinhieuchu —— ???? Dịch Viễn là thiếu gia và cũng là người thừa kế của tiệm giấy lâu đời. Gia thế hiển hách, giàu có, Dịch Viễn không khác gì nắm cả thành trong tay. Đông Đông chỉ là cô gái bán đậu hũ ven đường đã thế lại còn ngốc ngếch, tai bị tật. ???? Cả hai tưởng chừng như ở hai thế giới khác biệt , như 2 đường thẳng song song thế nhưng hai đường thẳng ấy lại cắt nhau nhờ một lần Đông Đông cứu Dịch Viễn. ???? Tình cờ phát hiện ra Đông Đông không phải ngốc nghếch như mọi người nói, chỉ là tai không nghe thấy được nên cô trở nên phản ứng chậm chạp hơn người bình thường thôi. Xuất phát từ sự tò mò, Dịch Viễn dần bước vào thế giới của Đông Đông, ở bên cạnh cô và từng bước đặt Đông Đông vào tim mình. ???? Bắt đầu từ sự ngạc nhiên, rồi đến thương hại sau đó là tri kỷ cuối cùng là nốt chu sa nơi đầu tim. Cả hai cùng trải qua thời thanh xuân cùng nhau rồi cùng nắm tay nhau chờ ngày bạc đầu để làm được điều đó họ đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn. Từ đấu tranh với bản thân để nhận rõ được trái tim mình, đến dần thấu hiểu, suy nghĩ lo lắng cho đối phương, bỏ qua cái nhìn, sự dị nghị của mọi người và sự hà khắc của gia đình Dịch Viễn, những tưởng họ sẽ yên bình ở bên nhau, nhưng sóng gió bỗng dưng ập đến khi thân phận thật của Đông Đông dần được tiết lộ. Phải chăng hai người sẽ phải rời xa nhau hay là cùng nhau vượt qua giông bão chờ ngày mưa tan. ???? Ai cũng nói Đông Đông trèo cao khi được gả cho Dịch Viễn. Nhưng chỉ có ai từng tiếp xúc nhiều với Đông Đông mới biết rằng Dịch Viễn may mắn nhường nào để được ở bên cạnh Đông Đông. Có thể nói trên thế giới này, người hiểu rõ Dịch Viễn nhất là Đông Đông cũng như chỉ có Đông Đông là ở cạnh chàng mà không mưu cầu toan tính gì. Chính nàng là người góp phần không nhỏ tạo nên một Dịch Viễn chín chắn tài năng như ngày hôm nay. ???? Nữ chính trong truyện thông minh hiền dịu. Vì bị tật từ nhỏ nên nàng luôn dè dặt nhưng bù lại nàng có một trái tim rất ấm áp. Chính sự dịu dàng và lương thiện của nàng đã cho nam chính một chốn trở về. Có thể nói nơi nào có Đông Đông, nơi đó là nhà của Dịch Viễn. Đông Đông hiểu được rằng Dịch Viễn sống trong nhung lụa nhưng cũng không dễ dàng gì. ???? Nam chính Dịch Viễn thuở nhỏ tuy là một tiểu bá vương, quậy phá khắp mọi nơi nhưng chàng cũng là một người có trái tim vô cùng ấm áp. Chính chàng là người dạy cho Đông Đông biết đọc, biết viết, mang lại cho Đông Đông một thế giới tươi đẹp hơn. Ai cũng nghĩ lấy đc Dịch Viễn là do Đông Đông ham tiền nhưng thật ra Dịch Viễn biết, Đông Đông ở cạnh chàng chỉ vì chàng chính là chàng mà thôi. Tình cảm và sự trân trọng của chàng giành cho Đông Đông thật sự vô cùng lớn. ???? Bên cạnh đó dàn nhân vật phụ của truyện cũng rất thú vị Từ một Tô Tiểu Mị đa năng luôn quan tâm lo lắng cho nữ chính như người thân của nàng, cũng như kiêm luôn chức sư phụ cho nam chính. Người ảnh hưởng rất nhiều đến Dịch Viễn. Sự thành đôi của nam nữ chính không thiếu vai trò của Tô Tiểu Mi. ???? Từ một Tống Ứng Thiên tài năng, đóng một vai trò mắt xích quan trong trong truyện. Có một tài năng thiên bẩm về thuật pháp nhưng chàng luôn sống trên một hòn đảo kỳ lạ cùng với một A Linh có một thân thế bí ẩn, luôn tỏ vẻ khó chịu nhưng luôn âm thầm quan tâm Đông Đông. A Linh và Tống Ứng Thiên chính là cánh cửa mở ra thân thế bí ẩn của của nữ chính. Chuyện tình của hai người này cũng rất hấp dẫn. Không biết tác giả có truyện riêng nào giành cho cặp này không. Cá nhân mình rất thích đôi này. ???? Tình cảm của nam nữ chính trong truyện rất nhẹ nhàng mà ấm áp, hai người cứ ở bên nhau như thế, quan tâm lẫn nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất, làm mình đọc mà cứ tủm tỉm cười không thôi. ???? Tác giả viết chắc tay, người edit truyện cũng rất mượt, truyện đã hoàn nên hoan nghênh các bạn nhảy hố nhé. Toàn truyện chỉ là sủng thôi nên các bạn cứ yên tâm đọc nhé. Nam nữ chính sạch kin kít nhé, truyện cũng có chút thịt thà nữa. Mời các bạn đón đọc Tiểu Noãn Đông của tác giả Hắc Khiết Minh.
Ngân Quang Lệ
Quyển thượng Nàng là ánh sáng mà hắn không thể nào chạm tới, Là nguồn sáng duy nhất dẫn lối cho hắn trong bóng đêm mịt mùng. Nhưng sự tồn tại của hắn chỉ làm tổn thương nàng mà thôi. Hắn chạy trốn, lo sợ có một ngày mình sẽ mất khống chế mà đả thương nàng. Nhưng vì không thể tài nào buông bỏ nên hắn cứ hết lần này tới lần khác quay lại bên cạnh nàng. Hắn thừa nhận mình là quỷ nhát gan, muốn yêu mà không dám yêu. Dù không cam lòng, dù cơn ghen khiến hắn muốn phát điên. Khiến hắn luôn cố nén cơn xúc động đưa nàng đi xa tận chân trời… Vì muốn tốt cho nàng hắn đã dựng lên một bức tường vô hình giữa cả hai. Chặn nàng ở bên ngoài bất kể nàng làm cách nào cũng không tới gần được. Những tưởng rằng nàng sẽ từ bỏ, ai ngờ đâu khi ngoảnh lại cô nhóc ngốc nghếch này vẫn làm mình đau vì hắn… *** Quyển hạ Hắn là giấc mộng mà nàng luôn nguyện cầu. Là hắn khiến cho nàng hiểu thế nào là động tâm. Cho nàng nếm thử mùi vị ghen tuông và khát vọng. Nàng thích hắn, sùng bái hắn, tưởng hắn là của mình. Tưởng rằng hắn sẽ ở bên cạnh nàng trọn đời trọn kiếp. Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng của một mình nàng thôi… Biết rõ hắn ao ước tự do, nhưng nàng cứ muốn dùng tình yêu để trói buộc hắn. Dùng hết mọi cách để hắn quên đi khoảng trời mênh mông bên ngoài kia. Nhưng dù có cưỡng cầu thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng cứ kiên quyết chẳng cần nàng. Chỉ coi nàng là một loại phiền phức, là một cô em gái không thể không để tâm. Nàng nhủ lòng rằng mình có thể chịu được nỗi đau mất hắn. Mãi tới ngày hắn thật sự ra đi, mãi mãi không trở lại. Lúc ấy nàng mới hiểu đó chỉ là những lời dối trá của mình mà thôi… *** Giới thiệu về hệ liệt Ma ảnh mị linh Thể loại: Huyền huyễn, linh dị thần lực, kiếp trước kiếp này, tình thâm ý trọng, 1×1, HE, có ngọt có ngược. Danh sách các quyển và thứ tự đọc: Tương tư tu la (Hoàn, đã edit) Bỉ ngạn hoa (Hoàn, đã edit) Thao thiết luyến (Hoàn, đã edit) Quỷ dạ xoa (Hoàn, đã edit) Đồ mi hương (Hoàn, đã edit) Ngân quang lệ (Hoàn, đã edit) Bạch lộ ca (Hoàn, đã edit) Tiểu noãn đông (Hoàn, đã edit) Chiến lang (Hoàn, đã edit) Kỵ sỹ của ma nữ (Hoàn, đã edit) Ôn nhu bán lượng (Hoàn, đã edit) Thiếu gia (Đang ra) Thực ra các bạn không cần quá quan trọng thứ tự đọc, mỗi quyển đều có nội dung riêng biệt, chỉ móc xích với nhau 1 chút. Dù không đọc quyển trước bạn vẫn hoàn toàn có thể hiểu quyển sau. Nhớ hồi đó mình bắt đầu hệ liệt Ma ảnh mị linh từ bộ Chiến lang và bị ấn tượng mạnh bởi cách xây dựng nhân vật của Hắc Khiết Minh. Hồi đó còn ít người biết đến má Hắc lắm, đặc biệt là hệ liệt này. Gần như không có nhà nào edit, mà lúc đó mình không đủ trình làm. Cả 1 thời gian dài chỉ gặm convert. Đọc riết rồi hiểu được hết. Hệ liệt quyển nào cũng hay và cảm động. Đọc truyện khiến một đứa độc thân như mình muốn yêu đương. Muốn tìm một người mà chỉ liếc mắt là biết mình đang muốn gì. Hai người bên cạnh nhau, không giàu sang nhưng nhưng ấm áp. Có sai lầm, có đau khổ nhưng luôn sẵn lòng bao dung đối phương. Review Hệ liệt Ma ảnh mị linh của Hắc Khiết Minh  Cả bộ truyện có một nhân vật trung tâm – A Linh – Bạch Tháp vu nữ có sức mạnh của thần bị chính anh trai của mình (vương của đất nước) hiến tế cho ma quỷ. Cô ấy bị hạ một lời nguyền bất tử và trở thành thức ăn cho ma quỷ. Niềm tin bị phản bội, phải chịu nỗi khốn khổ bị giam cầm và nỗi đau róc xương xẻ thịt mỗi ngày, sống không được mà chết không xong. A Linh mang trong mình nỗi oán hận thấu trời, cô ấy đã lên kế hoạch trộm được quyển sách Ám chi thư và cứu được bản thân. Từ đây bước trên con đường trả thù đầy đau thương. Phải làm sao để Linh dừng tay, hóa giải lời nguyền. Số phận của những người xung quanh cô ấy sẽ như thế nào? Hãy đọc từng cuốn trong hệ liệt Ma ảnh mị linh để cảm nhận nhé các bạn. *** Mời các bạn đón đọc Ngân Quang Lệ của tác giả Hắc Khiết Minh.
Quỷ Dạ Xoa
Quyển 1  Hắn không nên đến gần nàng. Hắn là ma quỷ ẩn sâu trong lòng bóng tối, Hèn mọn, đê tiện, dơ bẩn. . . . Vì trốn tránh, hắn đã quyết định quên đi tất cả . . . . Cho đến khi gặp nàng, Nàng giúp hắn tìm lại sự tự tôn, tìm lại được niềm vui, Trong vực sâu u ám không đáy kia, chỉ có nàng là tất cả. Nếu là vì nàng, cho dù bị ánh mặt trời chói chang đốt cháy, hồn bay phách tán, hắn cũng cam lòng. Hắn muốn có được nàng, bảo vệ nàng, độc chiếm nàng, Bởi vậy hắn khát vọng sức mạnh, tin vào lời mê hoặc của Vu nữ. Ai ngờ, khi hắn có được sức mạnh, lại mất đi nàng. . . . Nam chính của chúng ta, từ 1 con quỷ sai vặt thành quỷ vương. Nhưng cái giá phải trả là chính tay moi đi trái tim của người con gái hắn yêu. Quyển 2 Nàng không nên tiếp xúc với hắn, Tại thôn Vu Hịch, nàng là người bảo vệ Thủ hộ phong ấn kết giới, là trách nhiệm của nàng… Nàng vẫn thực cô đơn, cho đến khi gặp được hắn Vẫn biết người và quỷ khác biệt, không nên làm bạn Nhưng nàng nhịn không được, đưa bàn tay cho hắn Trong cuộc sống đơn độc của mình, hắn là người duy nhất trên thế giới này thực sự quan tâm nàng Quãng thời gian trong rừng rậm sương mù ấy tốt đẹp mà đơn thuần, chân thật lại phức tạp, Nàng muốn được ở bên hắn, nhưng không được Vì cứu hắn, nàng quyết định để hắn đi, mặc dù điều đó có nghĩa rằng nàng sẽ phải cô độc cả đời.. Reveiw Quỷ dạ xoa – Hắc Khiết Minh Truyện được chia theo dòng thời gian QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI. Quỷ dạ xoa – Hắc Khiết Minh quyển 1 – Quá khứ đau thương của ngàn năm trước Nữ chính Tử Kinh là người bảo hộ của thôn Vu Hịch. Nàng ấy mồ côi, được thầy mo nhận nuôi và lựa chọn để canh giữ khu rừng (nơi giam giữ ma quỷ). Nam chính của chúng ta – Dạ Ảnh trong quyển 1 này chỉ có thể dùng từ thảm để hình dung. Không đẹp trai – không tài giỏi – không có gì hết. Hắn xấu xí, dơ bẩn, hèn mọn… Cơ duyên khiến 2 người gắp gỡ, làm bạn và trở thành tri kỷ trong cuộc sống đơn độc, khổ sở của nhau. Nhưng số phận đã định sẵn, người và yêu ma quỷ quái không thể ở với nhau. Hắn không thể bảo vệ nàng, thậm chí còn để nàng đánh đổi cả cuộc đời, chịu kiếp sống cô đơn để hắn được tiếp tục sống – sống hèn mọn như bao lâu nay. Hắn chôn giấu tính cảm nồng cháy trong trái tim nhưng vẫn luôn nhớ đến nàng. Hắn những tưởng cả đời sẽ như vậy, nhưng có người muốn giúp hắn. Nàng ta là vu nữ Bạch Tháp, có dòng máu của thần, bị yêu ma quỷ quái bắt về uống máu ăn thịt. Hắn sợ hãi nhưng lời của nàng ta quá mê hoặc. Hắn phải thoát khỏi đây, bảo vệ Tử Kinh, chăm sóc cho nàng ấy. Và rồi hắn thành công, biến từ 1 con quỷ đê hèn, dơ bẩn thành kẻ có sức mạnh. Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Hắn đã quên rồi, quên đi cô gái dịu dàng như đóa hoa, quên đi lời hứa của bản thân phải bảo vệ nàng. Để rồi, chính tay hắn – bóp vỡ trái tim nàng… Ghi chép Ma ảnh mị linh  ” A Tháp Tát Cổ Dạ Ảnh Là hoàng thân của vương quốc A Tháp Tát Cổ xưa kia. Muốn soán ngôi huynh trưởng nhưng lại bị bạn bè phản bội, bị huynh trưởng hiến cho yêu ma, trở thành nô lệ của yêu ma. Bị chà đạp, không phải người cũng chẳng phải yêu. Được người giữ cửa – nữ pháp sư Tử Kinh giúp đỡ, tìm lại được tự tôn nhưng lại bị Linh mê hoặc, phạm phải sai lầm kinh khủng. Tử Kinh Người thờ phụng đồng thời cũng là người giữ cửa của Mê Vụ Sâm Lâm. Ngay từ nhỏ đã được các pháp sư dạy chú thuật, pháp trận, là đồng môn với Linh. Biết điều khiển người đá Thượng Cổ, có khả năng phong ấn. Trên đường dâng tinh hồn trấn áp yêu ma đã quen biết Dạ Ảnh. Vì bảo vệ Dạ Ảnh không bị các pháp sư giết chết đã tự nguyện ở lại bảo vệ Mê Vụ Sâm Lâm, cô độc cả đời. “ P/s Đọc xong quyển 1 mà nước mắt mình rơi đó các bạn ạ. Đắng quá trời là đắng nhưng thật sự tác giả viết quá chắc tay. Bị cuốn theo tình tiết và tiếc thương thay cho các nhân vật. Ấn tượng nhất với mình là cảnh cuối cùng:  ” Trong rừng lại trở nên yên tĩnh. Cô đứng nguyên tại chỗ, nhưng sau đó xoay người. Cô gái đã chết vẫn nằm đó, đôi mắt không nhắm vẫn còn vương nước mắt. “Nhìn xem, đây là váy tỷ tặng ta.” Linh giơ ống tay áo màu đen lên, xoay một vòng, khoe với cô gái đã chết, mỉm cười, nói: “Rất đẹp đúng không? Vốn là màu trắng nhưng nhuộm máu của ta, nhuộm đỏ, nhuộm đỏ, nhuộm đỏ, cuối cùng đã trở thành màu đen rồi. Màu đen cũng rất đẹp.” Nhìn cô gái chết không nhắm mắt, nụ cười của cô trở nên vặn vẹo, trở thành thù hận, “Tỷ có biết, hắn đã từng nói nếu như ta còn là người thì đừng làm liên lụy đến tỷ.” Cô nhìn người bạn tốt trước đây, cười ha hả. “Đáng tiếc, ta đã không còn là người, không còn, không còn, ha ha ha ha! Ha ha ha ha!” Linh cười điên cuồng, bay lên trời, rời khỏi rừng rậm. Trong rừng rậm một lần nữa quay về với sự tĩnh lặng. Sương mù âm u lặng lẽ lan ra. Cô mở to mắt, vẫn luôn mở to mắt. Gió làm khô nước mắt cô, thổi lá rụng xuống. Lá rơi vô tận dần dần bao phủ đất, bao phủ người bảo vệ, bao phủ yêu và hận bị người quên lãng. Còn có… Tử Kinh…” Quỷ dạ xoa – Hắc Khiết Minh quyền 2: Hiện tại – Cứu vớt những linh hồn đau khổ  Cả nghìn năm, Dạ Ảnh đã trải qua trong cô độc. Quyền lực, sức mạnh, những cuộc tàn sát… đã không còn gây hứng thú cho hắn nữa. Hắn sống không có mục đích, chán chường, cô liêu. Hắn không nhớ gì về quá khứ, nhưng hắn biết hắn phải tìm 1 người. Một người rất quan trọng. Tử Kinh của chúng ta – cô gái bị bạn bè lừa dối, bị người mình tin phản bội – chết không nhắm mắt kiếp này có một số phận cũng không tốt hơn – Đông Thu Nhiên. Cơ duyên khiến 2 người lần nữa gặp gỡ. Kiếp này hắn mạnh mẽ, đẹp trai, nhiều tiền, có tất cả. Kiếp này cô gặp gia đình tồi tệ, bị đánh đập, sống đau khổ, mệt mỏi… Cuối cùng hắn có thể bảo vệ được cô. Dù cho không nhớ gì nhưng nhận ra linh hồn cô. Dù cho kiếp này cô lạnh lùng, khắc nghiệt, hắn vẫn nhìn thấy sự dịu dàng quen thuộc Tử Kinh của hắn – mong nàng cứ như vậy, đừng biết gì hết mà ở bên cạnh hắn. Đừng nhớ về quá khứ đau thương kia để rồi biến mất. Nhưng dẫu hắn có che dấu thế nào cũng không được, xung quanh hắn toàn yêu mà quỷ quái, hắn cứu được nàng nhưng điều đó đã thức tỉnh ký ức kia. Nàng không tin hắn, không cần hắn, cũng không yêu hắn nữa… Nàng trốn vào ngôi nhà đó – cấm địa của quỷ Dù sợ hãi nhưng hắn không thể mất nàng Dù bị lửa thiêu đến thịt nát xương tan hắn cũng cần được nhìn thấy nàng bình an… P/s: Hôi mình không spoil thêm nữa đâu! Hãy cùng đọc Quỷ dạ xoa – Hắc Khiết Minh và chia sẻ cảm nghĩ nhé *** Giới thiệu về hệ liệt Ma ảnh mị linh Thể loại: Huyền huyễn, linh dị thần lực, kiếp trước kiếp này, tình thâm ý trọng, 1×1, HE, có ngọt có ngược. Danh sách các quyển và thứ tự đọc: Tương tư tu la (Hoàn, đã edit) Bỉ ngạn hoa (Hoàn, đã edit) Thao thiết luyến (Hoàn, đã edit) Quỷ dạ xoa (Hoàn, đã edit) Đồ mi hương (Hoàn, đã edit) Ngân quang lệ (Hoàn, đã edit) Bạch lộ ca (Hoàn, đã edit) Tiểu noãn đông (Hoàn, đã edit) Chiến lang (Hoàn, đã edit) Kỵ sỹ của ma nữ (Hoàn, đã edit) Ôn nhu bán lượng (Hoàn, đã edit) Thiếu gia (Đang ra) Thực ra các bạn không cần quá quan trọng thứ tự đọc, mỗi quyển đều có nội dung riêng biệt, chỉ móc xích với nhau 1 chút. Dù không đọc quyển trước bạn vẫn hoàn toàn có thể hiểu quyển sau. Nhớ hồi đó mình bắt đầu hệ liệt Ma ảnh mị linh từ bộ Chiến lang và bị ấn tượng mạnh bởi cách xây dựng nhân vật của Hắc Khiết Minh. Hồi đó còn ít người biết đến má Hắc lắm, đặc biệt là hệ liệt này. Gần như không có nhà nào edit, mà lúc đó mình không đủ trình làm. Cả 1 thời gian dài chỉ gặm convert. Đọc riết rồi hiểu được hết. Hệ liệt quyển nào cũng hay và cảm động. Đọc truyện khiến một đứa độc thân như mình muốn yêu đương. Muốn tìm một người mà chỉ liếc mắt là biết mình đang muốn gì. Hai người bên cạnh nhau, không giàu sang nhưng nhưng ấm áp. Có sai lầm, có đau khổ nhưng luôn sẵn lòng bao dung đối phương. Review Hệ liệt Ma ảnh mị linh của Hắc Khiết Minh  Cả bộ truyện có một nhân vật trung tâm – A Linh – Bạch Tháp vu nữ có sức mạnh của thần bị chính anh trai của mình (vương của đất nước) hiến tế cho ma quỷ. Cô ấy bị hạ một lời nguyền bất tử và trở thành thức ăn cho ma quỷ. Niềm tin bị phản bội, phải chịu nỗi khốn khổ bị giam cầm và nỗi đau róc xương xẻ thịt mỗi ngày, sống không được mà chết không xong. A Linh mang trong mình nỗi oán hận thấu trời, cô ấy đã lên kế hoạch trộm được quyển sách Ám chi thư và cứu được bản thân. Từ đây bước trên con đường trả thù đầy đau thương. Phải làm sao để Linh dừng tay, hóa giải lời nguyền. Số phận của những người xung quanh cô ấy sẽ như thế nào? Hãy đọc từng cuốn trong hệ liệt Ma ảnh mị linh để cảm nhận nhé các bạn. *** Mời các bạn đón đọc Quỷ Dạ Xoa của tác giả Hắc Khiết Minh.