Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoạ Mỹ Nhân

Bạn đang đọc truyện Hoạ Mỹ Nhân của tác giả Lam Ngân Thảo. Không ngờ được bản thân hoàn toàn trắng tay, mất đi hết thảy, lại còn gặp tai nạn giao thông... Trong một ngày cô mất hết tất cả, lại vô tình xuyên qua thời không từ một vụ tai nạn xe, đáng hận hơn là nguyên chủ mà cô xuyên vào tính tình nhu nhược, sắp bị ép gả cho một Vương Gia cũng không khá hơn được bao nhiêu... Trích đoạn: "Thưa quý khách, thẻ thanh toán của quý khách số dư không đủ ạ". Nhân viên cửa hàng trang sức trong đồng phục thanh lịch nói với Hoạ Y đang đứng trước quầy thanh toán. Hoạ Y có chút bối rối, rồi lấy ra từ trong ví một thẻ ngân hàng khác, cô nhân viên lịch sự nhận lấy thẻ mới. "Thưa quý khách, thẻ này cũng không đủ ạ". *** " Thưa quý khách, thẻ thanh toán của quý khách số dư không đủ ạ ". Nhân viên cửa hàng trang sức trong đồng phục thanh lịch nói với Hoạ Y đang đứng trước quầy thanh toán. Hoạ Y có chút bối rối, rồi lấy ra từ trong ví một thẻ ngân hàng khác, cô nhân viên lịch sự nhận lấy thẻ mới. "Thưa quý khách, thẻ này cũng không đủ ạ". Hoạ Y nhìn nhân viên cửa hàng bằng ánh mắt khó hiểu, cô nhớ rằng các thẻ ngân hàng của cô vẫn còn tiền, không lý nào lại biến mất một cách vô lý như vậy. * Reng....reng...* Tiếng chuông điện thoại vang lên trong ví, Hoạ Y rời khỏi quầy thanh toán quay mặt ra hướng khác cầm lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị số di động của cô bạn thân Tiểu Tiểu. "Alo, Tiểu Tiểu là mình đây". "Hoạ Y, cậu đang ở đâu vậy hả?". Đầu dây bên kia giọng nói hấp tấp có chút hoảng loạn. "Mình đang ở cửa hàng trang sức, sao thế?" Cô có chút khó hiểu trước ngữ giọng nghiêm trọng của Tiểu Tiểu. "Giờ này mà cậu còn tâm trạng đi mua sắm sao? Cố Thanh Xuyên tên khốn kiếp đó hắn lấy danh nghĩa của cậu vay nợ ngân hàng, mang công ty ra thế chấp. Bây giờ đến hạn rồi nhân viên ngân hàng đang ở công ty đòi giải quyết kìa". Gương mặt thanh tú trở nên xám xịt, bàng hoàng với những gì tai vừa nghe thấy. "Tiểu Tiểu, bây giờ mình sẽ về công ty ngay". "Thành thật xin lỗi, tôi không lấy những món đồ này nữa, tôi có việc gấp, rất xin lỗi". Hoạ Y lập tức rời khỏi cửa hàng trang sức, ra đến bãi đỗ xe tiếng chuông điện thoại lại réo lên dồn dập. *Reng...reng...*, là cuộc gọi đến của mẹ Hoạ Y. "Mẹ, bây giờ con đang rất bận con sẽ gọi lại cho mẹ sau". "Hoạ Y à, ngân hàng báo đến toàn bộ số tiền trong tài khoản tiết kiệm của con cho mẹ đều biến mất". Hoạ Y còn chưa kịp dập máy thì tin dữ thứ hai kéo đến, tai của cô như ù đi trong phút chốc, cơ mặt run lên bất giác nhợt nhạt. "Cố Thanh Xuyên". Hắn ta là chồng sắp cưới của Hoạ Y, họ yêu nhau năm năm trong sự phản đối của mọi người xung quanh, nhưng cô chưa một lần nào từ bỏ tình yêu dành cho hắn, chỉ bằng những lời hứa ngọt ngào mà Cố Thanh Xuyên vẽ vời đã khiến cô tin như điếu đổ, mặc những lời góp ý khuyên nhủ của mẹ cô, mặc cho bạn bè thân thiết cũng ngày xa lánh cô. Những tưởng có thể ở cùng nhau bồi đắp cả đời, nào ngờ tên khốn đó lừa gạt cô ôm tiền bỏ trốn. Trong một ngày mất đi toàn bộ tài sản lẫn công ty mà cô hao tâm tổn sức gầy dựng, Hoạ Y như rơi vào vực sâu thăm thẳm. Cô lái chiếc ô tô màu bạc lao đi trên đường, trong tâm trí hỗn loạn cực độ. "Cố Thanh Xuyên, không phải như vậy đâu, đúng không? Chắc chắn anh ấy có nỗi khổ. không phải là như vậy..." Trên xe, Hoạ Y không ngừng gọi vào số điện thoại của hắn, nhưng mặc nhiên không gọi được, số máy luôn trong tình trạng bị khoá. Hoạ Y tâm trạng mù mịt, nước mắt của sự thất vọng rơi lã chã trên gương mặt xinh đẹp, đôi mắt cũng nhoè đi, đến giờ phút này cô còn tự hỏi bản thân bằng những câu ngớ ngẩn để tự lừa gạt chính mình, bây giờ thì không cần ai phải giải thích cô cũng tự có được câu trả lời rồi. Ngã tư đông đúc dòng xe lao nhanh qua nhau, Hoạ Y lúc này quên nhìn cả đèn tín hiệu đã chuyển sang đỏ, cô điều khiển xe phóng vượt qua vạch trắng kẻ đường, từ bên trái một chiếc ô tô chạy lao đến đâm thẳng vào ghế lái, Hoạ Y phát hiện ra thì đã không còn kịp để tránh đi nữa rồi. *Két......rầm...* Tiếng phanh gấp kéo rít, giữa ngã tư đông đúc hai chiếc xe va chạm vào nhau tạo nên tiếng động lớn như bom nổ, hai đầu xe đều vỡ tan nát, trên mặt đường máu chảy đỏ thẫm không ngừng lan ra. Hoạ Y trong tư thế trút ngược thân, cánh tay thò ra khỏi cửa tại vị trí vô lăng, bàn tay toàn là máu, cô gượng nhìn xung quanh người tập trung đông nghẹt, khói bóc lên nghi ngút ở những nơi bị va đập hỏng hóc văng đến đang nằm la liệt gần đó, đầu Hoạ Y đau dữ dội, khắp người không thể động đậy được. Tầm nhìn bắt đầu như có một lớp sương trắng đục làm nhòe mọi thứ, rồi dần dần chuyển sang đen tối mất đi ý thức. Trong không gian đen tối không nhìn thấy được gì đó Hoạ Y nghe có một giọng nữ lảnh lót, dịu dàng đang gọi tên mình. "Hoạ Y. Hoạ Y Ta và cô thật có duyên. Thay vì hai người chúng ta đều chết đi thì ông trời lại ban cho cô thêm một cơ hội. Nếu cô đã đến đây rồi thì mong rằng cô có thể giúp ta một tâm nguyện không?" Hoạ Y cứ đi mãi lần mò theo tiếng nói kia trong mịt tối, dần dần trước mắt hiện ra rõ hơn một cô gái có dung mạo rất giống với cô. Nhưng lạ thay cô gái kia ăn mặc như thời cổ đại, có phần giản dị không xa hoa lộng lẫy như các bộ phim cổ trang thường thấy. Hoạ Y mang theo sự nghi hoặc bước đến: "Cô là ai?" Cô gái kia không trả lời câu hỏi của Hoạ Y, chỉ nở nụ cười nhu mì rồi nói: "Từ nay trở đi cô giúp ta có một cuộc đời mới, hãy thay ta trả mối thù đã nhẫn nhịn rất nhiều năm. Làm ơn thay ta sống một cuộc đời hạnh phúc, làm ơn thay ta viết nên ước nguyện mà ta chưa dám làm". Cô gái kia hai hàng nước mắt cứ rơi không ngừng, gương mặt đẹp đẽ lùi xa Hoạ Y dần dần chìm vào khoảng không vô định, sau khi cô gái đó biến mất một thứ mùi hương ngọt ngào len lỏi bao quanh cơ thể của Hoạ Y, trước mặt có rất nhiều cánh hoa đỏ bay theo gió ùa đến, vây quanh thân cô như thể được hoá phép thần thông. Bỗng luồng sáng rất thuần khiết, không sáng chói, cũng không nóng bức ôm trọn cơ thể của Hoạ Y, cảm giác đau đớn do tai nạn vừa xảy ra biến mất, thay vào đó lại vô cùng dễ chịu, thoải mái. Tinh thần thả lỏng, hai tay dang rộng hít thở thật sâu, mi mắt từ từ khép lại chìm vào giấc ngủ. "Đại tiểu thư, làm ơn thức dậy đi, đồ phế vật". Một bàn tay tốc mạnh chăn đang đắp của người trên giường, nắm mạnh vai rung lắc thô bạo. Hoạ Y bị tiếng gọi ồn ào làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra là trần nhà cổ kín, cô bàng hoàng nhìn về phía tiếng người vừa nói. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc thời cổ, trông cũng rất giản dị, nhưng có điều y phục của bà ta nhìn sạch sẽ và đẹp hơn y phục của cô gái vừa thấy trong giấc mơ. Bà ta không ngừng sỉ nhục cô, ném bát cơm và vài dĩa thức ăn lên bàn rồi lẩm bẩm. "Thân phận gì chứ, chỉ là một tiện nhân bị ghẻ lạnh. Sao không chết quách cho xong làm phiền bà đây tới đưa cơm. Sắp cút khỏi đây rồi vẫn còn báo." Xong rồi quay sang Hoạ Y hất cao cằm: "Ăn nhanh đi rồi thay đồ, kiệu hoa sắp đến rồi". Bà ta không kiêng nể đi ra đóng rầm cửa lại, khiến Hoạ Y còn chưa hoàng hồn có chút bối rối, bất ngờ. Hoạ Y đứng lên rời khỏi chiếc giường đơn sơ nhìn quanh căn phòng cô đang đứng. Mọi thứ xung quanh vô cùng u tối, căn phòng ẩm thấp thiếu sáng, bày trí cực kỳ đơn giản, mà hầu như cũng chẳng có gì để bày trí, vỏn vẹn một bàn gỗ tròn giữa phòng, vài chiếc ghế, cạnh giường là một cây đèn và chậu nước rửa mặt của thời cổ xưa. Dưới chân giường bàn dài gỗ có chiếc gương đặt bên trên đã cũ kỹ, ố vàng. Hoạ Y khó hiểu đi đến bên chiếc gương đã nứt nhìn thấy bản thân đang mặc y phục giống hệt cô gái vừa mơ, đầu có chút choáng tựa như đã ngủ một giấc ngủ rất dài. "Đây là nơi nào? Sao mình lại ăn mặc thành thế này?" Cánh cửa mở ra, ánh sáng từ bên ngoài chiếu trực diện vào làm Hoạ Y chói mắt, một tiểu nha đầu chừng mười hai, mười ba tuổi đi vào. "Tiểu thư, người tỉnh rồi sao? Phương ma ma không làm khó người chứ?" Hoạ Y nhìn chằm chằm nha đầu ấy. * Tiểu thư? Bản thân vô tình xuyên không rồi sao?* Hoá ra cô là tiểu thư sao, nhưng y phục cô đang mặc so với y phục của Phương ma ma gì đó còn xấu xí hơn nhiều phần. Đột nhiên đầu Hoạ Y đau dữ dội, điếng lên từng hồi khiến cô phải ôm đầu nhăn nhó. * Âng..* Hàng loạt những hình ảnh về thể xác này hiện ra tường tận. *Hoá ra chủ nhân của thân xác này là đại tiểu thư nhà họ Chu, cha là tướng quân vang danh khắp Nguyệt Quốc tên Chu Lương, mẹ là Cao Quân Hoa đã qua đời nhiều năm trước, lúc còn sống hiền từ phúc hậu, nhưng cha cô cưới bà là vì gia đình ép buộc do gia thế của Cao Quân Hoa bấy giờ có thể giúp ích được cho Chu Gia trên triều đình. Sau khi Cao Quân Hoa mắc bạo bệnh qua đời, Cao Gia gặp biến cố vị thế yếu đi, Chu tướng quân vốn luôn căm thù mối hôn sự giữa ông và mẹ Chu Hoạ Y, khiến cho người ông ta yêu nhất là Ninh Nhược Lan nghĩ quẩn gieo mình xuống sông sâu tự tử, từ đó Chu Hoạ Y luôn là cái gai trong mắt Chu Lương, ông ta rước Ninh Tố Nguyệt là muội muội ruột của Ninh Nhược Lan về sủng ái, hai người họ sớm đã gian díu từ rất lâu, nhưng do Cao Gia đang thịnh thế, nên không dám làm mất lòng, sau cho bà ta lên làm chủ mẫu nắm giữ quyền hành trong Chu Gia. Chu Hoạ Y là con vợ cả, bị bà ta và con gái của mình là Chu Tố Cầm ngược đãi, hãm hại. Một đại tiểu thư lại bị đối xử đến không bằng kẻ hầu, ngay cả nô tỳ, ma ma nhỏ nhoi trong phủ cũng có thể mặc sức mắng chửi, chà đạp. " Chu Hoạ Y, ta và cô cùng tên, cùng lúc khổ sở, nhưng đổi lại ông trời lại ưu ái cho ta. Nay ta đã nương nhờ thân xác này, ta hứa với cô sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện ". Hoạ Y thầm nghĩ. Bên cạnh nha đầu A Tô không ngừng lay gọi, đỡ lấy cô lo lắng: " Tiểu thư, người có sao không?" "Ta không sao." A Tô đứng cạnh thút thít, nước mắt cứ vậy mà rơi xuống như đứa trẻ lên năm: " Tiểu thư, em tội nghiệp cho người...hic...hic. Ở trong Chu Phủ này không ai chịu yêu thương người, bị đánh mắng vô cớ, bị bỏ đói nhiều ngày. Lại sắp phải gả đi cho một kẻ không bình thường". "Gả đi?" Hoạ Y nghe được mình sắp bị gả đi liền kích động hỏi A Tô, đôi mắt mở to nhìn cô gái nhỏ. A Tô gật gật đầu, rồi nhìn Hoạ Y khó hiểu. "Tiểu thư, người làm sao vậy? Người bị bệnh rồi sao? Đến chuyện sắp phải gả đi cũng không nhớ." A Tô đưa tay sờ trán Hoạ Y kiểm tra thân nhiệt. "Em nói ta sắp gả đi, là gả cho ai?" Nha đầu tỏ vẻ không vui xót xa cho Chu Hoạ Y, vừa nói lại vừa mếu. "Em nghe được tên Tam Vương Gia đó đầu óc có vấn đề, năm nay đã hai mươi nhưng trí tuệ chỉ bằng trẻ lên năm, vì vậy hoàng thượng không hề sủng ái hắn. Chưa thành thân đã cho ngài ấy khai phủ, phủ đệ lại cách hoàng cung rất xa, cứ như là bị đuổi khéo vậy. Hoàng thượng nghe theo lời của Thái Tử hạ chỉ ban hôn cho vị Vương Gia khờ đó với tiểu thư, để có người trông trẻ thay ông ấy". Hoạ Y lấy tay che miệng của A Tô, tránh để nha đầu nói càng. "Em không được nói những lời này cho bất kỳ ai, để hoàng thượng biết được chúng ta sẽ rơi đầu đó". A Tô bị những lời của Hoạ Y doạ sợ, lập tức nín lặng nước mắt vẫn còn rươm rướm trên mí. Hoạ Y trầm mặc một lúc, thầm nghĩ kiếp trước bị phản bội còn mất cả công ty, đi đường lại bị tai nạn xe dẫn tới mất mạng. Sau khi xuyên không lại xui xẻo bị gả cho một vương gia thất sủng, đầu óc không được bình thường, là phúc hay là hoạ còn chưa biết được. "Phúc là do con người tạo, Hoạ cũng là chính con người gây ra, là phúc hay là hoạ cũng không phải tự nhiên mà đến". Hoạ Y chợt vỗ tay lên mặt bàn rầm một tiếng rồi lẩm bẩm một mình, A Tô khó hiểu hỏi cô: "Tiểu thư, người nói gì vậy ạ, em nghe không hiểu". "Không có gì, chỉ là sau khi đi qua sinh tử ngộ ra được đạo lý làm người thôi". A Tô ở độ tuổi còn nhỏ, những lời này của Hoạ Y thật sự đã làm khó nha đầu. Hoạ Y nhìn gương mặt nhỏ nhắn cười dịu dàng với A Tô. Phương ma ma cùng hai tỳ nữ theo sau cầm một khay gỗ, bên trên là hỷ phục đi vào, sắc mặt khó coi chán ghét, đặt như ném trên bàn. "Không ăn thì cũng nhanh chóng thay y phục đi, đừng có làm lỡ giờ lành của Tam Vương Gia ". Hoạ Y trông thấy bà ta ký ức ngược đãi chủ thể liền hiện ra một loạt thời gian bị bà ta đánh mắng, sai bảo như người hầu trong phủ tướng quân, lòng hậm hực báo thù cho Chu Hoạ Y đã chết. Hoạ Y đứng lên nhìn bà ta bằng ánh mắt sắt như thanh kiếm, mang theo sát khí trấn áp hiên ngang của bà ta, Phương ma ma chưa bao giờ nhìn thấy thái độ đường đường này của Chu Hoạ Y, nhất thời bị hoảng lên mà hạ giọng. "Ta theo lời căn dặn của nhị tiểu thư mang cho cô ít thức ăn còn có thể ăn được, y phục cũng chuẩn bị xong xuôi. Đại tiểu thư của các người còn không mau chải chuốt, trang điểm". Nói xong thì liền đặt bàn toạ to béo xuống ghế ngồi, Hoạ Y quát lớn một tiếng khiến bà ta ba phần hồn giật bắn người ngồi dậy. "Đứng lên". "Yo, hôm nay đại tiểu thư lại tỏ thái độ gì đây?" "Phương ma ma, bà còn biết gọi là đại tiểu thư sao, ta cứ tưởng chủ nhân của bà không biết dạy bảo nô tỳ, để những người thấp hèn như bà không phân rõ tôn ti chủ tớ". Hoạ Y đạo mạo ngồi xuống ghế, tại vị trí mà bà ta vừa bị làm kinh hãi đứng dậy, dõng dạc giáo huấn. "Yo, hôm nay cô còn đòi phân chủ tớ, ta là người của nhị tiểu thư, ý của cô là nhị tiểu thư không biết dạy dỗ ta à?" *Bốp* "Hỗn xược". Hoạ Y thẳng tay tát một cái như trời giáng lên khuôn mặt to bè nám nắng của Phương ma ma. Bà ta đau điếng tay bưng mặt, trên má in rõ năm ngón tay.. Mời các bạn mượn đọc sách Hoạ Mỹ Nhân của tác giả Lam Ngân Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mộng Xưa Thành Cũ - Mặc Mặc An Nhiên
Mười sáu tuổi, trái tim u uất của thiếu nữ nhạy cảm Trần Mộng được ủ ấm, và cô đã trao trọn tình cảm cho cậu bạn cùng lớp Khúc Thành. Tình yêu của họ cũng trong sáng, đẹp đẽ và bình dị như bao tình yêu khác, nhưng đúng vào thời khắc niềm hạnh phúc tưởng chừng đã lên tới đỉnh điểm, biến cố xảy ra, Trần Mộng gián tiếp hại chết Khúc Thành. Giữa đêm khuya, cô gái trẻ một mình thả bước trên đường vắng, muốn tới thế giới bên kia để bầu bạn với người yêu, nhưng lại được thiếu niên lang thang Thiệu Khải cứu khỏi tay bọn du côn. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô theo Thiệu Khải lên chuyến tàu hỏa tới một thành phố mới. Ba năm ở bên nhau khiến hai người đều nảy sinh tình cảm sâu sắc, nhưng Trần Mộng vẫn không thể quên được Khúc Thành. Một mặt, cô không nỡ rời khỏi Thiệu Khải, một mặt, cô lại không ngừng tự trách bản thân, muốn quay về đối diện với quá khứ. Giữa hai dòng ý thức giằng xé, liệu cuối cùng cô gái trẻ ấy có thể đưa ra quyết định chính xác cho cuộc đời mình? *** Thể loại: Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Nam chính sủng nữ chính, Nhẹ nhàng, Có ngược. OE. Độ dài: 18 Chương Tình trạng: Đã Xuất bản Đơn vị phát hành: Amunbooks Đinh Tị ___________________ Mỗi khi có người gọi tên cô thì Trần Mộng bất chợt nhớ đến rất nhiều chuyện đã dần nhạt theo năm tháng, ví dụ như cô là đứa bé được cứu trong tay tử thần, nói theo một cách khác chính là mạng sống của cô được đổi bằng tính mạng của mẹ mình. Năm mười sáu tuổi cô gặp được Khúc Thành, anh cho cô ước mơ, lôi cô ra khỏi “bóng đen” trong lòng, cũng là người làm trái tim cô rung động nhưng chỉ vì sự ngang bướng của mình, cô gián tiếp hại chết anh. Vì sợ hãi và ám ảnh Trần Mộng chẳng dám đối mặt với gia đình Khúc Thành nói lời xin lỗi, thậm chí cô đã nghĩ đến cái chết cho đến khi được Thiệu Khải cứu thoát khỏi tay bọn cướp. Cô theo anh “chạy trốn” khỏi An Thành đến Ly Thành và sống một cuộc sống như vợ chồng, tuy nhiên lại chẳng thể nào quên đi ký ức năm xưa. Thiệu Khải chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho cõi lòng cô, tính về tuổi tác thì anh chỉ lớn hơn cô hai tuổi nhưng mang lại cho cô cảm giác an toàn, đôi khi anh cũng giống một đứa trẻ to xác. Mọi người đều dùng ánh mắt phán xét anh là “thanh niên hư hỏng”, nhưng liệu có ai biết rằng, đằng sau vẻ mặt thờ ơ ấy luôn mang nỗi đau đớn về gia đình tan vỡ. Anh nói: “... Về sau, Thiệu Khải này còn sống ngày nào thì nhất quyết sẽ không bao giờ để em phải chịu ấm ức dù chỉ một chút”, cô biết anh nói thật lòng và luôn cố gắng thực hiện lời hứa đó mà không chút hối hận. Cô xem anh là sợ dây cứu sinh, dựa dẫm vào anh để đi qua những năm tháng tối tăm mà cô không muốn nhớ lại. Không yêu nhưng lại lưu luyến cảm giác ở cạnh anh, muốn anh khẳng định rằng “anh yêu em” nhưng có lúc cũng mong anh đừng trao cho mình bất cứ thứ tình cảm sâu đậm nào. Cô biết như thế là không công bằng với Thiệu Khải cho nên học cách tiếp nhận anh, học cách yêu anh nhưng những điều đó giống như chiếc xương cá mắc trong cổ họng mà không khạc ra được nuốt cũng chẳng trôi. Tiểu Triết - anh em tốt của Thiệu Khải từng không kiềm lòng được đã nói: “.... Với những người tay trắng giống như bọn em, thứ dễ dàng cho đi nhất mà không hề so đo nghĩ ngợi chính là tình cảm”, “không hiểu tại sao em luôn cảm thấy chị đang giấu giếm điều gì đó, giấu bọn em đã đành, em sợ ngay cả Thiệu Khải chị cũng giấu. Nếu không phải chị mê muội theo anh ấy thì tốt nhất nên sớm nói ra, chị cũng biết đấy, anh ấy không chịu đựng được”. Đúng như lời Tiểu Triết nói, vì sự do dự cứ mãi nhìn về quá khứ của mình mà làm cho một người thật lòng yêu cô đau đớn, khiến cho tình cảm của cô và anh giống như đi trên tảng băng trôi mỏng manh, bất cứ khi nào cũng có thể đổ sụp. “Thiệu Khải, nếu như có một ngày em phải rời xa anh một thời gian, anh cũng đừng trách em. Em đảm bảo sau khi quay về sẽ không bao giờ rời xa anh nữa, đây là lần cuối cùng.” Lúc đấy anh chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Thiệu Khải lớn lên trong gia đình không hạnh phúc, trong mắt mọi người anh là thanh niên hư hỏng. Lúc anh mong muốn có một gia đình, một nơi ấm áp để trở về thì anh gặp cô - Trần Mộng, cô nói nửa đùa nửa thật với anh rằng: “Em đón anh về nhà”. Anh biết tính tình cô ngang bướng nên nhiều lần anh bị cô làm cho suýt tức gần chết, cô dựa dẫm vào anh những lúc yếu đuối, anh cũng biết cô có bí mật nhưng lại không muốn nói cho anh. Chỉ vì “anh yêu em, em biết không?”, vì yêu nên không muốn cô phải lựa chọn giữa được và mất. “Thiệu Khải, anh cho em thêm thời gian được không, em sẽ kể cho anh biết.” “Thời gian anh cho em còn chưa đủ nhiều hay sao? Người thanh niên có vẻ ngoài thanh tú đó rất quan trọng với em đúng không?” Phải chăng tình yêu của anh không đủ trao cho cô ấm áp, nên cho dù ở bên nhau thật gần anh vẫn cảm thấy trái tim lạnh giá và trống rỗng đến vậy. Anh chưa từng nghĩ rằng yêu cô là gánh nặng, nhưng lúc này anh lại cảm thấy bất lực và mệt mỏi. Anh cần cô cho anh một lý do để anh yên tâm bên cạnh, nhưng cô chỉ nói được một câu: “Xin lỗi anh, em xin lỗi!” Không có lý do, chỉ là câu xin lỗi phải chăng đây mới là đáp trong lòng cô, nếu thật như thế thì anh không nên bắt cô chọn lựa nữa. “Nha đầu ngốc, nếu ai đó có thể khiến em không khóc không sợ hãi, em có thể đi theo người đó bất cứ lúc nào.” Liệu rằng tình yêu của Trần Mộng và Thiệu Khải sẽ đi đến đâu?  Trần Mộng có chấp nhận buông tay quá khứ để mở lòng yêu Thiệu Khải hết lòng? ----------------- Nữ chính Trần Mộng là một cô gái từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm của cha, bị ám ảnh cái chết của mẹ nên cô nhạy cảm một cách bướng bỉnh mà theo Thiệu Khải nói rằng “Tám con ngựa kéo em vẫn chưa đủ, cuối cùng phải thêm anh đi kéo”, nhưng sâu trong lòng cô là một trái tim yếu đuối, lúc nào cũng muốn trốn chạy khỏi quá khứ đau buồn. Thiệu Khải lớn lên trong một gia đình đổ vỡ, anh có thói quen giấu giếm cảm xúc trong lòng, cho dù vết thương có lớn bao nhiêu, có đau thế nào thì anh chỉ âm thầm chịu đựng. Anh giống như một chú nhím chỉ lộ ra phần mềm mại với những người thân thiết, còn với người ngoài anh lúc nào cũng tỏ ra vô cùng ngang ngạnh, ngông cuồng và tự cao. Hai người hai tính cách khác biệt và hai trái tim không còn nguyên vẹn, sống nương tựa vào nhau, trao nhau hơi ấm đồng thời xem đối phương là nơi để lấp đầy khoảng trống trong tim. Lựa chọn này là đúng hay sai đây? ---------- Khi quyết định mua cuốn truyện này, tôi thật sự rất lưỡng lự, vì Mặc Mặc An Nhiên đối với tôi mà nói là một tác giả xa lạ và nội dung truyện dường như có yếu tố “ngược luyến tàn tâm” không thích hợp cho đứa thích sủng văn như tôi, nhưng khi gấp cuốn truyện lại tôi phát hiện mình đã sai lầm, câu chuyện này khiến tôi thật sự rung động vì tình yêu của Thiệu Khải dành cho Trần Mộng, một Trần Mộng luôn nhìn về quá khứ đã tìm thấy tình yêu của đời mình, quên đi quá khứ dằn vặt cô suốt nhiều năm qua. Amunbooks Đinh Tị là một trong những đơn vị xuất bản mà tôi tin tưởng, vì chất lượng sách khi in, cũng như biên tập in ấn đều không phạm những lỗi cơ bản nhất để đem một cuốn sách hoàn hảo cho độc giả. Tôi mong Amunbooks Đinh Tị sẽ giữ vững tinh thần này để không làm những người yêu sách như tôi thất vọng. ____________________ Review by Tâm dung hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Bìa: Retouch by #Cỏ chiêu nghi Mời các bạn đón đọc Mộng Xưa Thành Cũ của tác giả Mặc Mặc An Nhiên.
Không Gian Song Song - Ngô Trầm Thủy
Không Gian Song Song là cuốn tiểu thuyết ngôn tình của tác giả nổi tiếng Trung Quốc, đây là câu chuyện về một người đàn ông đơn độc đang tìm kiếm lại hạnh phúc của bản thân. Gần đây, anh thường xuyên nằm mơ. Trong giấc mơ, anh thấy mình đến một không gian khác, một không gian mà ở đó anh vẫn là anh, nhưng lại không phải là anh; một không gian mà ở đó anh có em, có gia đình, có một cuộc sống bình dị và hạnh phúc chứ không phải là một người đứng trên đỉnh cao của danh vọng nhưng đơn độc. Khi hiện thực và ảo mộng đan cài, khi hai con người khác nhau, hai cuộc sống khác nhau cùng tồn tại giữa những đấu tranh tư tưởng gay gắt, anh bắt buộc phải lựa chọn giữa tham vọng và tình yêu. “Anh cứ phải đi một vòng lớn mới hiểu những đạo lý mà em đã hiểu từ lâu. Xin lỗi, để em đợi lâu quá, em có thể tha thứ cho anh không? Tuy em đợi lâu như thế nhưng anh vẫn đến rồi, anh đến muộn, nhưng may là anh không thất hứa…” *** Ngô Trầm Thủy  tác giả nổi tiếng trên trang văn học mạng Tấn Giang, Trung Quốc. Đã sáng tác hàng chục tác phẩm và được bạn đọc đón nhận nồng nhiệt. Ngô Trầm Thủy bắt đầu viết vào năm 2008, vào năm 2009 với tác phẩm "Trọng sinh chi tảo mộ" đã khiến cộng đồng mạng dấy lên phong trào "Trọng sinh văn". Cùng năm ấy cô được chọn là một trong những gương mặt cho Bộ tem tác giả đầu tiên của văn học mạng Trung Quốc. Các thể loại viết của cô đa dạng gồm đam mỹ, ngôn tình, kinh dị và viễn tưởng; ngoài ra cô còn là tổng biên tập của chuyên mục tiểu thuyết cho một trong số những tạp chí bán chạy ở Trung Quốc. Một số tác phẩm của tác giả Ngô Trầm Thủy được dịch, xuất bản tại Việt Nam: Không Gian Song Song Tảo Mộ Phồn Chi ... *** Cuối tuần này hiếm hoi lắm mới rảnh rỗi, Mục Dục Vũ lái xe đưa vợ con và cả cậu ngốc kia cùng đến khu nghỉ dưỡng nước suối nóng ở ngoại ô chơi. Vì quyết định khá gấp gáp nên Nghê Xuân Yến không kịp chuẩn bị, vội vàng lấy đủ hai túi đựng quần áo và đồ dùng cá nhân, lúc sắp đi lại quay lại vì quên mang theo thuốc chống hen suyễn cho cậu nhóc Mục Phi Nhiên và thạch hoa quả cho Nghê Siêu. Hai vợ chồng họ về sau quả nhiên đã sinh được một bé trai, nhưng không khỏe mạnh hoạt bát được như Phi Phi của thế giới trong mơ. Nghê Xuân Yến lúc sinh đứa bé này đã khá lớn tuổi, lại thêm lao động vất vả lâu ngày, thể chất không còn khỏe như xưa nên thai nhi cũng bị ảnh hưởng, vừa chào đời Mục Phi Nhiên đã bị hen suyễn nhẹ, không thể thiếu thuốc, vì duyên cớ này mà trông thằng bé cũng không mập mạp, so với đám trẻ đồng trang lứa thì nó còm hơn hẳn. Vì thế Nghê Xuân Yến cứ luôn tự trách, có một quãng thời gian cô nghi ngờ có phải do gen nhà cô có khiếm khuyết hay không, làm liên lụy đến Mục Dục Vũ, nếu không thì sao em trai cô lại là một đứa trẻ thiểu năng, và sinh con trai ra lại mắc bệnh hen suyễn? ... Mời các bạn đón đọc Không Gian Song Song của tác giả Ngô Trầm Thủy.
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi - Nam Đường
Thêm một câu chuyện tình yêu xuất phát từ việc nhầm lẫn lại đem đến kết thúc viên mãn. Cô thật sự không biết làm như thế nào mà lại không cẩn thận lên nhầm giường,lại vô tình ngủ nhầm người. Ấy vậy mà một nghịch lý đã xảy ra khi đường đường là một người kế thừa của tập đoàn hoàng đế, vung tay là có thể hô phong hoán vũ lại đuổi theo cô đòi chịu trách nhiệm. Kỳ kết 1 hợp đồng hôn nhân nửa năm, đến kỳ hạn rồi lại áp tường, áp giường, áp cả thang máy. Kẻ nào đó ban ngày đã bại hoại, ban đêm bại hoại còn khồng bằng. Cuối cùng cô không nhịn được nữa nữa liền nói ra "tổng tài đại nhân, ly hôn đi". Hắn hất mày nói: "Xem ra anh chưa nói rõ, kỳ hạn của hợp đồng hôn nhân này là - một đời người". Mời các bạn đón đọc Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi của tác giả Nam Đường.
Họa Đến Rồi, Mời Thanh Toán - Ngô Đồng Tư Ngữ
Tình yêu của thiên tài IQ 180 với cô phát thanh viên truyền hình EQ âm 20 sẽ từ từ nở hoa giữa cuộc hành trình phá án đầy hấp dẫn qua những bản nhạc thần bí...   *** Nhà vật lý học miệng độc – Cận Hoài Lý – vì cố chấp đã quyết tâm mua một cái nồi áp suất qua kênh mua sắm trên ti vi, kết quả lại được tặng kèm thêm một cô vợ hay lệch nhịp. Nguyễn Lập Đông kêu gào khẩu hiệu của họ: Đưa họa tới nhà, thanh toán tại chỗ, chất lượng đảm bảo, diệt trừ tận gốc. Khi Cận Hoài Lý tháo rời phần điốt bán dẫn ra, bèn liếc xéo Nguyễn Lập Đông: “Anh giống sát thủ lắm hả”. Nguyễn Lập Đông lắc đầu: “Anh là kẻ đầu sỏ”. Mời các bạn đón đọc Họa Đến Rồi, Mời Thanh Toán của tác giả Ngô Đồng Tư Ngữ.